Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 203 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 203
Yêu tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời? [3]
Cũng may là Yến Tứ Phương cũng không đợi đáp án của tôi, không hiểu sao hắn
cười, lại chuyển chủ đề khác: “Hỉ phục không tệ lắm đúng không?”
Tôi vừa định nói việc này tôi có thể trả lời – vừa vặn, kết quả lại tiếp thêm
một câu tôi không đỡnổi —
“Không rườm rà, không lôi thôi, cho dù có chạy trốn cũng thuận tiện đúng
không?”
“Khụ khụ khụ?” Lão nương đã lâu không ho khan!
Yến Tứ Phương cười châm biếm, thể hiện rõ là đang trêu đùa lão nương.
“Người phàm đều muốn tiêu diệt Yê u Tinh, cô có bao giờ muốn chưa?”
Tôi định mở miệng nói chưa, nhưng quỷ tha ma bắt là tôi lại vì một câu nói của
hắn mà do dự, bởi hắn hỏi: “Dù chỉ trong khoảnhkhắc?”
Tôi trầm mặc.
Dường như, có lẽ, đoán chừng? Thật sự là đã từng có khoảnh khắc như vậy sao?
Tôi không nhớ rõ lắm?
Tôi mơ hồ nghe được một tiếng thở dài, rất khẽ, rất khẽ.
Sau đó hắn lại làm như là không có việc gì nói: “Ðược rồi, tranh thủ ngủ để lấy
lại tinh thần. Ha hả, nhanh thật, đại hôn ngày mai chắc là rất náo nhiệt đây.”
Náo nhiệt? Còn không phải sao. Đã bao lâu rồi mọi người mới có cơ hội tề tụ một
chỗ như vầy?
Nhưng tại sao nghe hắn nói xong thì trong lòng lại có chút chua xót.
Yến Tứ Phương không bình thường, rất không bình thường, bởi vì hắn cho tôi một
loại ảo giác – thân phận của chúng tôi đổi chỗ cho nhau, tôi chính là kẻ đầu sỏ
bức ép người khác kết hôn, mà hắn là một kẻ đáng thương, không thể phản kháng
phải phục tùng tôi!?
Làm sao lại có loại ảo giác này chứ? Thật là chóng mặt?
Ngủ thôi, đi ngủ trước đã, ngày mai sẽ rõ ràng thôi.
Năm Yến Lăng, ngày mười tháng năm. Bầu trời trong xanh rộng lớn.
Ðại hôn của Yến Lăng vương, vãn võ bá quan, các phái đoàn sứ giả của các nước
nô nức tới tham dự ở Thần Chỉ đài.
Dưới Thần Chỉ đài, người dân thành Vân Kinh, kinh đô của Ngôn quốc đều tề tựu.
Đại hôn lần này dường như cũng độc nhất vô nhị giống như lần một năm rưỡi
trước.
Cũng náo nhiệt, cũng vui mừng hớn hở. Chỉ là không biết kết quả có giống nhau
hay không – đều là hỏng bét.
Ðội khăn hỉ trên đầu, tôi chỉ có thể nhìn thấy làn váy đỏ trên chân mình. Bên
tai văng vẳng âm thanh từ bốn phương tám hướng, nhưng từ đầu đến cuối chẳng
nghe được câu nào trọn vẹn. Trong lòng lo lắng hơn.
Tôi khẽ hỏi tiểu Vô Cầu đang dìu tôi đi lên bục thần: “Khách khứa đến hết rồi
à?”
Cảm thấy thân thể Vô Cầu hơi giật nhẹ, hắn quay về phía tôi, nhỏ giọng: “Vẫn
chưa.”
Này, thực ra tôi có hàm ý cái khác, chỉ là muốn hỏi một chút xem tên ngốc Ðông
Phương Cửu kia có đến đây không, đến đây rồi thì tốt xấu gì tôi cũng an tâm một
chút.
“Người kia? Khụ? Đến?”
“Tên người yêu cũ của tỷ không tới đâu!”Tên nhóc xấu xa Vô Cầu rất không nể
tình nói câu chặn họng tôi:“Ðừng trông mong!”
“Đệ —” Tôi hung ác nhéo mạnh vào mu bàn tay nó, nghe thấy tiếng nhe răng trợn
mắt của nó nhưng tôi cũng không vui vẻ chút nào.
Tên ngốc kia tại sao vẫn chưa đến?
Sắp phải cử hành nghi thức mà lúc này hắn vẫn còn chưa lăn đến đây? NND hắn có
phải là định để cho lão nương bị cướp đi không? Fuck, mệt cho lão nương vẫn
luôn nghĩ đến hắn! Sớm biết hắn như vậy thì lão nương nên đem Thất Sắc thảo ăn
luôn, sau đó lại hạ độc chết tên ngu ngốc vong ân phụ nghĩa kia. “Tỷ lẩm bẩm gì
vậy?” Vô Cầu kéo tôi một cái, “Có bậc thang, nhấc chân!”
“Biết rồi.”
Yến Tứ Phương đứng ở giữa Thần Chỉ đài, một thân quần áo đỏ, chỉ là ở vạt áo
một cành hoa mai trắng. Bộ hỉ phục này e rằng là hắn chọn trong số những bộ
quần áo hắn mặc hàng ngày mà thôi? Nếu không tại sao màu đỏ này không có vẻ vui
mừng?
Yến Tứ Phương tiếp nhận tay Thượng Quan Lăng từ tay của Vô Cầu, nhìn Vô Cầu
cười: “Ngươi có thể đi xuống.”
Vô Cầu hơi sửng sốt, đến tiếng sư phụ còn chưa gọi, liền quay đầu đi xuống Thần
Chỉđài, “Sư phụ xấu xa! Vô Cầu hận người! Hận người!”Nó bất mãn lẩm bẩm, âm
thanh chỉ có nó nghe thấy.
Yến Tứ Phương nhìn bóng dáng nhỏ bé, không tiếng động thở dài, nở nụ cười.
“Ồn ào —”
Khăn hỉ trên đầu bị người xốc lên, tôi trừng to mắt nhìn Yến Tứ Phương gần
trong gang tấc, đè xuống kinh ngạc, dùng khẩu hình hỏi hắn: “Ngươi định làm gì
vậy?”
Hỷ khăn sao có thể vén lên lúc này? Tên yêu nghiệt này lại tính toán cái gì đây?
Yến Tứ Phương cười nhạt: “Kẻ hèn này không có chú ý nhiều như vậy, đội hỷ khăn
lên nhìn thấy không thật, tháo xuống tốt hơn.”
Tôi sửng sốt, quay đầu không nhìn hắn nữa. Được, hắn thích sao cứ làm vậy, tôi
đây không quản được, dù sao cũng không có ai quản?Vừa nghĩ ánh mắt tôi lặng lẽ
nhìn bốn phía Thần Chỉđài?
Đúng là không có tên ngu ngốc đấy! Mẹ ơi, Hiên Viên Tiêu cũng đã đứng đây rồi,
tên ngu ngốc kia đã chết rồisao?!
Giờ Tỵ hai khắc.
Đông Phương Cửu vẻ mặt tức giận ngồi trong xe ngựa, Y Y, Khanh Trần, Bạch U đứng
khoanh tay, trừ bỏ khuôn mặt Bạch U, vẻ mặt hai người khác đều là u sầu, mặt
Khanh Trần càng nghiêm trọng hơn.
Chẳng qua là bốn người lo lắng chuyện khác nhau mà thôi.
“Gia bất tỉnh hai ngày nhưng ba người các ngươi không có đầu óc sao? Không biết
gọi gia một tiếng?” Đông Phương Cửu nhíu mày, không vui nhìn ba người cúi thấp
đầu hỏi.
Y Y nâng mặt: “Gia, nô tỳ biết sai rồi.”
Đông Phương Cửu bất đắc dĩ kêu một tiếng cũng không truy cứu nữa.
Bình thường còn không sao nhưng hôm nay là thời điểm quan trọng, nếu chậm trễ?
Hậu quả không thể tưởng tượng nổi!
“Còn bao lâu thì tới?”
Bạch U vén rèm nhìn xem xét bên ngoài, quay người lại rồi nói: “Bẩm gia, không
đến một khắc là đến.”
Đông Phương Cửu nhẹ gục gặt đầu, khẩn trương trong lòng mới thả lỏng một chút,
tay lại đặt lên trán, không còn nói gì nữa.
Khanh Trần do dự hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói bình thản: “Khanh Trần muốn
bắt mạch cho gia.”
Đông Phương Cửu giương mắt nhìn Khanh Trần, trong mắt phượng có  gợn sóng,
trầm ngâm một lát, hắn chắc chắn nói: “Bây giờ không cần.”Rồi lại cúi đầu xuống
chống lên tay, nhắm mắt suy nghĩ.
Nhất thời bên trong xe ngựa yên lặng không tiếng động. Đồng thời, một loại cảm
giác nguy cơ hoặc nhiều hoặc ít xâm nhập vào tâm trạng bốn người dù nhiều hay
ít.
Y Y trong mắt lo lắng, Khanh Trần nhăn mày, Bạch U nhẹ cúi đầu, tầm mắt mọi
người nhìn Đông Phương Cửu đang nắm chặt tay.
Mỗi một ngày càng ham ngủ hơn, mỗi một giấc mộng ngày càng ngọt ngào đẹp đẽ
hơn, là Triền mộng sao?
Tay nắm chặt run rẩy một chút..
Cùng lúc đó, tại thủy lao, địa lao hoàng cung.
Một tiếng vang thật lớn của dây xích sắt và vách tường mở ra, nhưng phát ra bên
ngoài chỉ là tiếng vang mỏng manh.
Một đôi mắt màu bạc phảng phất như không thể cảm thấy được sự đau đớn, hững hờ
nhìn tay của mình đem dây xích sắc đang gắn trên người mình từ từ rút ra.
Đó nên là một loại đau đớn như thế nào?
Từ đôi mắt màu bạc kia căn bản đọc không ra được.
So sánh ra thì người trong địa lao ung dung hơn nhiều.
Tô Tử Chiêm kiên nhẫn lau chùi ngân long thương yêu quí của hắn, mặc dù đã rất
sạch sẽ rồi, đầu thương đã rất sáng nhưng hắn vẫn chà sát vài lần nữa.
Thượng Quan Thiên đang được hắc y nhân hầu hạ thay quần áo, gấm xanh thêu rồng,
đó là biểu tượng của Thượng Quan gia ở Ngọc quốc, chỉ có một nam nhân như hắn
có thể mặc như vậy, có thể ở trên bộ quần áo màu xanh thêu lên một con rồng
vàng đang bay lên, bởi vì hắn là vua, là vua của Ngọc quốc.
“Ngươi lau xong chưa? Có thể đi rồi!” Thượng Quan Thiên bất mãn liếc mắt nhìn
Tô Tử Chiêm.
Tô Tử Chiêm chậm rãi đứng lên, cũng không thèm nhìn đến Thượng Quan Thiên, chỉ
phân phó với đám người hắc y nhân hai chữ: “Hành động.”
Toàn bộ hắc y nhân chắp tay cúi đầu và đồng thanh đáp lời: “Dạ!” Trên mặt toàn
bộ bọn họ đều mặt nạ đồng thau dữ tợn, không phải là người của Diêm điện thì
còn là ai?
GiờTỵ canh ba, trời trong bắt đầu có gió thổi.
Gió, mạnh dần.
Tiêu Vô vẫn mặc áo vải bông màu xanh, đứng tại góc tây nam củaThần Chỉđài, kêu
to: “Giờ lành đã đến….”
Bên phải Thần Chỉ đài một bóng dáng thướt tha cùng với mọi người đi tới, cô mỉn
cười làm hấp dẫn tất cả ánh mắt, nhưng trong mắt mỹ nhân chỉ có một người, xui
xẻo thay người kia là tôi.
“Lăng tỷ tỷ không muốn chờ Cửu ca ca sao?”
Đột nhiên, trên Thần Chỉ đài như có cuồng phong gào thét, kéo theo sự bối rối
lòng người.
Tôi  nhìn cô ta, nhất thời quẫn bách đến không biết nên nói gì mới tốt.
Yến Tứ Phương bên cạnh tôi lại nở nụ cười, con ngươi màu tím hơi hơi cong
xuống, ôn hòa nói với Mộ Dung Uyển: “Đề nghị của tam công chúa không tệ, khách
khứa đến không đông đủ cũng không tốt.”Thản nhiên nhìn khắp Thần Chỉ đài, nụ
cười của hắn càng sâu, “Huống chi cũng không phải chỉ thiếu có một mình Lương
hoàng đâu.”
Tôi cảm thấy có gì đó không đúng khi nghe Yến Tứ Phương nói vậy, nhìn lén xung
quanh, quả nhiên anh họ độc miệng cũng không có ở đây. Nhớ rõ ngày ấy trong nhà
lao, Yến Tứ Phương rõ ràng có nói muốn anh họ độc miệng tới dự đại hôn. Ai,
cũng không biết thương thế trên người anh họ có tốt hơn chưa.
“Lương  hoàng  Đông  Phương  Cửu  đến—”Tiểu thái giám dưới Thần Chỉ đàihắng giọng
hô to.
Há? Cuối cùng tên ngốc kia cũng đến.
Không có quần áo đỏ thẫm, không có những sợi tóc bay lên như thác, không có ánh
mắt mị hoặc, tên ngốc kia đi từng bước một lên Thần Chỉđài, không ngẩng đầu
cũng không giương mắt, ngay cả một ánh mắt trấn an cũng không cho tôi.
Nhưng cho dù là như vậy, chỉ cần nhìn thấy tên ngốc đó là lòng tôi đã cười lên
rồi.
Hắn đến là tốt rồi.
Yến Tứ Phương cười nhìn Đông Phương Cửu chậm rãi bước tới: “Lương hoàng tới
đúng lúc lắm.”
Đông Phương Cửu lúc này mới nâng mắt, mắt phượng cong nhẹ, cười ảm đạm: Vậy sao?
Vậy là tốt rồi. Còn sợ, không đến sớm, nha đầu kia lại hung hăng mắng ta ở
trong lòng.” Không để ý đến vẻ kinh ngạc đến ngây người của mọi người, ánh mắt
Đông Phương Cửu tự nhiên nhìn đến người Thượng Quan Lăng đang đứng bên Yến Tư
Phương, ánh mắt đột nhiên ôn nhu như nước, rõ ràng trong lời nói có oán thầm,
nhưng thanh âm lại vô cùng cưng chiều: “Tiểu Lăng của gia, người làm cho gia
đuổi theo thật lâu.”
Tôi nhất thời sửng sốt, tim đập điên cuồng? Tên ngốc kia vẫn là đồ ngốc, vĩnh
viễn vẫn là đồ ngốc rõ ràng luôn nói lời đê tiện vô cùng
nhưng lại khiến hốc mắt người ta đau đau! Đồ ngốc!
Tôi muốn đưa tay ra nhưng Yến Tứ Phương lạnh lùng nói bên tai, hắn nói: “Chỉ
dựa vào sức một mình Đông Phương Cửu thì đánh không thắng kẻ hèn này đâu.”
Phải không? Yến Tứ Phương có bao nhiêu lợi hại tôi không biết cũng chưa từng
thấy qua, chỉ là có một ngày hắn từng hỏi tôi, hỏi tôi nhận thấy võ công của
mấy người bọn họ thế nào.
Tôi nhớ lúc rõ lúc ấy tôi đã nói thế này, Vân tiên nhân lợi hại nhất, sau đó là
tên ngốc Đông Phương Cửu kia, Hiên Viên Tiêu, anh họ độc miệng, Ất, cuối cùng
mới là hắn.
Bởi vì Vân tiên nhân từng ở Lăng phủ giết người một cách dũng mãnh như thần,
bản thân tôi đối với hắn khi mất khống chết phải kính như ma vương?
Mà Đông Phương Cửu nếu đã ănThất Sắc thảo rồi mà vẫn đánh không lại Hiên Viên
Tiêu thì hắn có thể chết quách đi cho rồi!
Vả lại tôi cảm thấy Yến Tứ Phương, cung chủ Bỉ Ngạn cung như hắn không cần tự
mình ra tay chém chém giết giết, hắn có rất nhiều thuộc hạ khủng bố tuyệt đối
có thể thay hắn diệt trừ tất cả chướng ngại vật, hơn nữa trên giang hồ cũng
không có đồn đại hắn từng ra tay giết người nha.
Kết quả lúc ấy làm hắn nở nụ cười, cười đến chảy nước mắt, cười đến yêu nghiệt.
Bình tĩnh một lúc lâu hắn mới kín đáo mở miệng nói: Vân tiên nhân lợi hại nhưng
Vân tiên nhân cũng bị hắn tận tay bắt giữ. Cho dù ngày ấy Vân tiên nhân chỉ còn
một phần ba công lực thì hắn cũng chỉ dùng ba phần công lực thôi.
Lúc ấy tôi há to miệng ngớ người rất lâu, vẻ mặt không thể tin được, không ngờ
tên gia hỏa Yến Tứ Phương này, nói thêm một câu còn bạo hơn, hắn nói: Nếu như
Vân vương đệ có thể luyện ‘Mạch Tuyệt’ đến tầng thứ chín thì cũng chỉ có thể
đánh ngang tay với kẻ hèn này thôi.
Tôi hoàn toàn mờ mịt. Tôi nhớ rõ khi đó tôi thật sự muốn bóp chết tên yêu tinh
này, yêu tinh cái gì, hắn rõ ràngchính là yêu nghiệt! Lớn lên yêu nghiệt, nói
chuyện yêu nghiệt, y thuật yêu nghiệt, mà ngay cả NND võ công đều yêu nghiệt
đến cực hạn rồi!Yêu nghiệt như vậy tại sao lại sống trên đời chứ? Không phải là
làm cho mọi người khốn khổ sao!
“Cô nghĩ cái gì vậy?” Yến Tứ Phương thúc khuỷu tay vào tôi, trên khuôn mặt treo
một nụ cười ma mị đến vô cùng, “Phải hành lễ rồi.”
Tôi sững sờ xoay người, mắt cũng không còn dám đặt trên người Đông Phương Cửu.
Tôi không dám nhìn hắn, không muốn cho hắn biết tôi lại sợ rồi. NND ai lại
không muốn cái gì đều không sợ, cái gì cũng dám làm, cái gì đều không kiêng?
Nhưng tôi có làm được không? Được không!
Cho dù không làm cái chó má thánh mẫu gì, cho dù bao nhiêu mạng người đều vờ
như không thấy không để ý, nhưng người kia đâu? Tính mạng tên ngốc kia đâu?
Người khác nếu có một trăm phương pháp làm cho người ta muốn sống không được
muốn chết không xong thì Yến Tứ Phương có một vạn phương pháp làm người ta muốn
chết cũng chết không xong mà!
Không cần nghĩ chi xa, cứ nghĩ đến Vân tiên nhân còn trong thủy lao là rõ?
Vân tiên nhân?!
Không phải? Không phải hắn ở trong thủy lao sao?!
Quần áo trắng, tay áo tung bay. Một đầu bạc trắng bay theo gió.
Một đôi ngọc lưu ly màu bạc không chút tình cảm liếc nhìn mọi người, vẻ mặt
lạnh lùng càng khắcsâu dấu vết năm xưa:“Muốn sống thì đi xuống.” Con ngươi màu
bạc dần biến thành đỏ đậm, trong lúc sét đánh tóe lửa đó, trên Thần Chỉ đài
cuồng phong gào thét.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+