Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Chị Em Thù Hận – Chương 21 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21

Ngoài mặt , cảnh tượng ở River Bend có vẻ lộn xộn nhưng sự lộn xộn ấy có tổ chức . Ở hành lang giữa cuả chuồng ngựa đẻ , một con ngựa đang bị buộc dây và đứng chờ , trong khi một mã phu chải lông một con khác . Xa hơn nữa , một mã phu chải bờm và đuôi một con ngựa thứ ba . Từ chuồng ngựa giống , vẳng ra tiếng kéo do một người mã phu thứ ba đang cầm và cắt xén lông dưới chỗ bộ cương , các lông ở ống chân , các lông ở cằm , và mọi sợi lông dư ở dưới hàm ngựa , của một con ngựa khác nữa . Bên ngoài , người thú ý sở tại kẹp chân trước cuả một con ngựa cái để cắt xén lông , chải sạch , và cắt bớt cái móng mọc quá dư , trong khi người phụ tá cuả ông ta giữ đầu con ngựa . Khi cắt móng xong , nó sẽ được đưa và chuồng ngựa giống , một mã phu thứ tư sẽ tắm cho nó , và nhốt nó vào một cái chuồng.
Abbie cầm bảng kê đi kiểm tra lại ngựa . Nghe có tiếng máy xe cũ kỹ của Dobie chạy đến , nàng cau mày ngẩng lên nhìn . Chiếc xe chạy vào đường dẫn tới chuồng , và làm văng cả sỏi đá . Linh cảm có chuyện không hay , Abbie bắt đầu đi về phía đó , và xoay qua chạy khi Dobie thắng xe lại và ló đầu ra ở cửa xe. 
– Có tai nạn !- Anh ta kêu to- Con ngựa cuả cô bị thương . Cô nên tới mau. 
– Chúa ơi !- Abbie kêu lên khe khẽ . Sợ hãi làm xương sống nàng ớn lạnh . Nàng dừng lại và chạy bay qua chuồng- Ben !- Nàng kêu lên vừa lúc ông từ chuồng ngựa giống bước ra để xem chuyện gì ồn ào thế- Con Tiểu Giang Phong ! Nó bị thương !- Nàng quay ngoắt lại Dobie :- Anh gọi giùm thú y chưa ? 
Anh ta lắc đầu. 
– Tôi tới thẳng đây. 
Abbie vừa chạy qua phiá bên kia chiếc xe tải , vừa ngoái cổ lại thét lớn với người cắt móng ngựa đang ngừng tay làm việc. 
– Nhờ anh gọi hộ Ông thú y và bảo ông qua nông trại Hix tức thì ! Trường hợp khẩn cấp ! 
Nàng trèo lên xe , và Ben bước lên theo ngay . Cưa? xe chưa đóng , Dobie đã nhấn ga , và chiếc xe lao đi , các bánh xe lại làm đá sỏi văng lên rào rào. 
– Chuyện xảy ra thế nào ?- Ben hỏi. 
– Tôi không biết . Tôi không chắc chắn . Tôi vừa lái máy cày ra khỏi nhà để cày . Có lẽ là tiếng động quá lớn . Tôi đã qua khỏi chuồng thì nghe có tiếng kêu thất thanh . Tôi quay nhìn lại thì… – Anh ta liếc Abbie với vẻ lo lắng . Nàng dòm sững anh ta , chờ cho anh ta nói hết- Tôi rất tiếc , Abbie . Nó đang nằm trên mặt đất , đá lung tung và vật vã thân mình . Cái cửa kiểu Hà Lan mở ra phiá dưới còn phía trên thì bị bể . Tôi đã để nửa trên mở ra cho không khí vào và nó có thể nhìn ra ngoài . Tôi đoán nó nghe tiếng động lớn , sợ quá nên tìm cách thoát ra ngoài. 
– Không !- Nàng không muốn tin tai nạn nghiêm trọng đến như vậy , như Dobie đã tả . Nàng chắc rằng con ngựa cái con ấy đã không nhảy qua nửa cửa trống; lỗ trống quá nhỏ . Con Tiểu Giang Phong chắc là chỉ trật gân , trầy da và bầm tím chút đỉnh thôi. 
– Tôi nghĩ rằng nó gãy một chân- Dobie ngập ngừng nói. 
– Làm sao anh biết , anh đã coi lại đâu. 
– Không . Tôi giao cho một người làm công coi nó và đến tìm cô. 
– Chúng ta không chạy nhanh hơn được sao ? 
Dọc đường , Abbie nhớ lại nhà để máy kéo sát vách chuồng ngựa . Ngoại trừ chiếc máy kéo , con ngựa cái chưa hề ở gần các nông cụ máy móc hồi nào . Lẽ tự nhiên nó phải hỏang sợ khi nghe tiếng leng keng cuả những thiết bị kỳ lạ ấy . Abbie ước chi đã nghĩ tới điểm đó , nhưng nàng đã quá quan tâm đến việc giấu con ngựa cho kỹ. 
Xe vào tới sân , Abbie như điên cuồng . Nàng chồm tới cố thấy con ngựa , hy vọng rằng nó đã đứng dậy được . Nhưng con ngua bạch Ả Rập đang nằm trên mặt đất . Abbie thậm chí không nghe tiếng kêu đầy lo lắng thốt ra từ cổ họng nàng Nàng đẩy Ben ra , trong sự hấp tấp muốn tới ngay bên cạnh con ngựa . Hai chân nàng run lẩy bẩy trong khi nàng chạy ngay tới chỗ con ngựa nằm , không để ý gì đến người đàn ông đứng cạnh con Tiểu Giang Phong. 
Con ngựa cái nhỏ hí và ngẩng lên khi Abbie tới cạnh nó . Abbie nhìn đôi mắt đen đờ đi đau đớn , cái cổ đẫm mồ hôi , thân mình nó run rẩy , và biết ngay con ngựa đã bị choáng. 
– Nhanh đi ! Lấy cái chăn lại đây !- Nàng bảo hai người làm công , và nhìn thấy cây súng trong tay anh ta . Nàng trừng mắt nhìn anh ta , vừa sửng sốt vừa tức giận :- Anh làm gì vớì cái đó ? 
– Con ngựa cần được kết liễu để nó khỏi đau đớn . Không còn làm gì được cho nó . Chân trước cuả nó bị gãy. 
Ruột gan Abbie ộln ngược và nàng suýt nôn mửa khi nhìn thấy cái chân gãy gập lại một cách kỳ cục , nằm vẹo qua một bên , như chân một con búp bê bằng vải . Nàng cố gắng cho khỏi nôn , trong khi hai chân rã rời , và da nàng toát mồ hôi , lạnh ngắt và nhớt nhợt. 
– Anh không được bắn nó . Thời nay người ta không còn giết ngựa chỉ vì nó bị gãy một chân; do đó đem cái súng treo lên giá lại đi . Và lấy cái chăn lại đây như tôi đã bảo- Nàng quỳ xuống cạnh con ngựa cái và ôm đầu nó vào lòng . Nàng chú tâm vỗ về con ngựa trong khi Ben xem xét mức độ trầm trọng cuả các vết thương . Người làm công bỏ đi , nhưng Dobie trở vào mang theo cái chăn dê đắp cho ngựa . Ben quấn chăn lên mình con ngựa , rồi đứng thẳng dậy . Abbie nhìn vào mặt ông. 
– Mấy vết cắt nhẹ thôi . Máu đã ngừng chảy . Một , có lẽ hai vết sâu hơn có thể thành sẹo. 
Nhưng ông không nói gì về chân gãy của nó , và điều đó rất có ý nghĩa. 
– Tiểu Giang Phong còn nhỏ và mạnh . Nó sẽ vượt qua . Rồi ông sẽ thấy . Nó là dòng dõi cuả con ngựa chiến nổi tiếng Quaduđa . Sau một cuộc đột kích ở sa mạc , nó đã được người ta cưỡi chạy một trăm dặm không nghỉ một lần nào . Chân mặt cuả nó bị gãy trong cuộc đột kích đó , thế mà nó đã chạy quãng đường ấy trong mười một giờ . Tiểu Giang Phong cũng gan dạ như nó . Tôi biết. 
Abbie bám víu vào ý nghĩ đó và xây dựng hy vọng trên đó . Nàng sẽ không bỏ cuộc , chừng nào con ngựa chưa bỏ cuộc. 
– Để xem bác sĩ nói sao- Ben đáp. 
Sau khi khám qua loa , người bác sĩ thú y cũng không tỏ ra khích lệ gì nhiều , giống như Ben . Ông đứng dậy , nhìn Abbie và lắc đầu 
– Chân ngựa gãy có thể chữa được . Họ làm hoài .- Nàng nói , như thách thức người thú y cải chính. 
– Chỗ gãy ở chân quá cao . Giả sử tôi có thể sửa chỗ xương bị gãy , tôi không thấy làm sao giữ được cả vùng xương vai ấy bất động . Tôi rất tiếc , Abbie , nhưng coi không được đâu. 
– Nhưng còn có hy vọng. 
– Nếu là một con ngựa thiến , tôi sẽ không do dự khuyến cáo giết nó đi , vì nếu có lành , nó cũng què quặt suốt đời . Nhưng tôi không đành lòng giết bỏ một con ngựa cái còn nhiều lứa . Nhưng nếu nó đau đớn quá , thì cũng như tôi đã từng nói với ba cô , kéo dài cuộc sống đau khổ của nó cũng không ích lợi gì. 
– Nhưng ông chưa biết nó có đau lắm không ? Nếu ông không thử , thì làm sao ông biết ? ông có thể sửa lại chân cho nó và băng bó lại cho đến khi nó lành. 
– Trước hết , sưa? xương lại và băng bó rồi , là mới bắt đầu , chưa giải quyết xong . Ngựa không như người . Ta không thể buộc nó vào giường , và gắn thiết bị kéo căng rồi chờ đợi nó chiu nằm yên để chữa cho nó . Nó là thú vật , thú vật ngu dốt . Và khi thú vật bị đau , nó nổi điên . Nó sẽ hoảng sợ và đá tung , và rốt cuc tự làm cho nó đau thêm . Dĩ nhiên cô đã nghe những con ngựa bị gãy chân , sau đó đã lành chân và tiếp tục một đời sống có ích . Nhưng cô đâu có nghe chuyện những con khác đã nổi điên phải giết bỏ- Như con ngựa cái thuần chủng tên là Ruphphian cách đây mấy năm ? 
– Nhưng chúng ta chưa biết Tiểu Giang Phong có như vậy không ? 
– Để xem ta có thể làm được ; Abbie nhưng cô đừng hy vọng quá nhiều. 
Sau đó , bác sĩ cho rọi quang tuyến X và thấy cả hai chân trước của con ngựa đều bị gãy . Chân trái chỉ bị nứt xương , còn ở chân phải , cả hai cái xương ở ống chân trên đều bị gãy ngay dưới khớp vai. 
Trong khi Abbie ngồi canh chừng con ngựa cái , bác sĩ Campbell gọi điện thoại tham khảo ý kiến với một số đồng nghiệp , rồi quyết định bó chân con ngựa cái theo kiểu áp dụng cho chó và mèo bị gãy chân trước. 
Trùm trong một cái chăn , Abbie ngồi dựa vào góc chuồng . Qúa mệt , sau cuộc thử thách kéo dài , nàng tựa đầu vào ván và nhắm mắt để nghỉ một lúc . Một tiếng động nhỏ , một tiếng xào xạc cuả rơm , cũng làm nàng mở chòang mắt ra , sẵn sàng đứng bật dậy. 
Con ngựa cái thì bất động , đầu nó rủ xuống , nó vẫn còn bỉ ảnh hưởng cuả thuốc mê . Cả hai chân trước cuả nó đều bị băng bột , và kẹp giữa hai cái cặp bằng kim lọai dài , uốn cong lại , ở trên vai , và buộc chặt vào móng . Một dây đeo ở bụng nó , buộc lên xà nhà , chịu phần lớn sức nặng cuả nó. 
Nàng nghe có tiếng chân và kêu lên : 
– Dobie , anh đấy hả ? 
– Tôi đây- Mac Crea trả lời và đi vòng bức vách ngăn bước ra dưới ánh đèn. 
– Làm sao… – Nàng bỗng nghẹn cổ họng không nói được. 
– Tôi gọi điện thoại lại nhà cô để báo tin tóan khoan chiều nay thiếu một người nên tối nay tôi bận . Mẹ cô cho hay chuyện xảy ra . Tôi rất tiếc không tới sớm hơn được. 
– Anh tới sớm cũng không làm gì được hơn. 
– Nó thế nào ?- Chàng hất hàm về phía con ngựa. 
– Nó sẽ lành- Abbie quả quyết. 
– Cô làm gì bây giờ ? 
– Ở với nó . Tôi phải ở bên nó , vì nhiều con ngựa đau quá nổi điên và cố tử hủy hoại . Tôi phải canh chừng không để cho việc đó xảy ra. 
– Tôi không muốn nói về việc đó . Mọi người đều biết con ngựa hiện ở đây. 
– Anh hãy giúp tôi , Mac Crea , nếu anh nói : Tôi đã bảo cô. 
– Tôi không nói vậy . Tôi chỉ tự hỏi cô sẽ giải quyết chuyện này ra sao ? 
– Tôi không biết , ai thèm mua con ngựa què ? Bác sĩ Campbell đã nói với tôi , dù nó có lành chân chưa chắc xương nó đã dính lại hoàn toàn . Có thể chân nó sẽ không bao giờ đủ sức để chịu được sức nặng cuả nó khi có mang. 
– Cô hãy thông báo đầy đủ những lời cuả bác sĩ thú y và đưa tên con ngựa ra cuộc bán đấu giá. 
– Cái gì ?- Nàng nhìn sững chàng , cho rằng chàng phản lại nàng 
– Chính cô vừa nói : Ai thèm mua nó bây giờ ? Cô có thể mua nó với giá rẻ. 
– Có lẽ- Abbie ngẫm nghĩ , rồi thở dài- Còn một ngày nữa là đến cuộc bán đấu giá . Còn nhiều việc phải làm . Tôi biết Ben có thể lo được , nhưng tôi phải giúp chú ấy. 
– Cô trông có vẻ mệt mỏi . Sao không ngủ một giấc ? 
– Tôi không ngủ được . Tôi phải ở đây canh chừng nó. 
– Tôi không bảo cô đi đâu . Nhích qua một chút. 
Mac Crea ngồi vào góc nhà và quàng một tay ôm Abbie , để nàng tựa vào vai chàng 
– Thoải mái không ? 
– Ừm . Chắc anh nghĩ rằng tôi điên rồ nên mới thức canh chừng một con ngựa. 
– Nếu tôi bị thưong , cô có thức với tôi không ? 
– Có lẽ không- Nàng mỉm cười. 
– Tôi nghĩ vậy . Ngủ đi , Abbie- Chàng vuốt tóc nàng , nhẹ kéo đầu nàng đưa lên ngực chàng. 
Từ từ , chầm chậm , chàng cảm thấy thân mình nàng đè nặng thêm dần trên tay chàng và hơi thở cuả nàng sâu hơn . Chàng cố động đậy hai vai để bớt tê nhưng không có cách nào ngồi cho êm ái hơn với các tấm ván ở sau lưng . Chàng chả hiểu tại sao Abbie không lựa một đống cỏ khô êm ái để ngồi canh , thay vì cái góc chuồng khốn nạn này. 
Có tiếng kim khí cà trên sàn xi măng , và tiếp theo là tiếng móng ngựa động đậy trong rơm . Mac Crea nhìn con ngựa bệnh . Đầu nó đang ngẩng lên , hai tai cúp ra sau , và một mắt để lộ tròng trắng có vẻ sợ hãi . Nó quay đầu qua một bên , cố cắn vào đầu cong cuả cái kẹp sắt cà vào vai nó. 
– Ê , cô nàng , đừng sợ- Mac Crea nói như ru . Hai tai con ngựa vểnh lên khi nghe tiếng chàng , và nó quay đầu qua dòm chàng , miệng thở phì phì- Cô ấy đang ngủ . Đừng đánh thức cô. 
Sau vài giây , con ngựa lại rũ đầu xuống , bất động trở lại . Mac Crea quan sát nó thêm mấy phút , nhưng con ngựa không tìm cách chống lại bộ kẹp giữ nó bất động nữa . Trong khi Abbie cựa mình , chàng dịu dàng vuốt chỏm tóc nàng và ôm nàng vào sát hơn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+