Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ gọi tên em – Chương 10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Những ngày đầu đi làm
rất điều độ, cũng rất bình thường.

Những ngày làm nghiên
cứu sinh trước kia cũng có thể nói là điều độ, nhưng lại không được bình thường
cho lắm.

Nói điều độ là bởi ngày
nào trời sáng cũng chúc ngủ ngon, buổi trưa đi ăn sáng; nhưng như vậy chẳng thể
gọi là bình thường cho được.

Hiện giờ tôi có hai
người bạn cùng nhà  – Tiểu Tào và Tiểu Hà, đều là con trai cả.

Mỗi người một phòng ngủ,
chung phòng khách, phòng bếp và phòng tắm.

Tính chất công việc của
bọn họ cũng giống tôi, chúng tôi đều làm ở Khu Công nghệ cao Tân Trú

Người như bọn tôi thân
quen rất nhanh, chỉ cần cùng làm ván điện tử là đã quen nhau ngay rồi.

Ba chúng tôi có chuyên
môn giống nhau, nói chuyện hợp gu, ngay đến điệu cười cũng giống như khỉ bị
điện giật.

Hôm mới dọn đến, tôi lắp
lại máy tính trước tiên, nối dây mạng, gửi e-mail cho Noãn Noãn.

Sau đó mới bắt đầu dỡ
hành lý, sắp xếp phòng ốc.

Chẳng có gì là không thể
thích ứng, một thân một mình vật vờ nơi nào, tự khắc có thể sinh gốc bám rễ nơi
đó.

Hàng ngày bảy rưỡi ra
khỏi cửa, 8 giờ đến công ty, theo nguyên tắc năm rưỡi là tan làm, nhưng tôi đều
ở lại đến 8 giờ tối.

Dù gì về nhà cũng đều
ngồi đóng đinh trước màn hình máy tính, thà rằng ngồi ở cơ quan, trước cái máy
tính tốc độ cao còn hơn.

Thời hạn th việc là ba
tháng, nhưng chỉ sau hai tuần là tôi đã quen với công việc.

Quan hệ đồng nghiệp cũng
rất hòa hợp, không hề xảy ra mấy tình tiết âm mưu đấu đá nơi văn phòng hay thấy
trong các phim truyền hình.

Kỹ sư không hành tẩu gi­ang
hồ bằng cái miệng, trình độ của bạn thế nào, trong lòng mọi người đều biết rõ;
hơn nữa thường những kỹ sư đặc biệt lợi hại, đều là những người không giỏi ăn
nói hoặc xã gi­ao.

Thỉnh thoảng cũng có vài
người miệng khá loe, nhưng tỉ lệ thấp hơn cả ở trong trường.

Nếu như bạn đang học đại
học, hẳn bạn có thể thấu hiểu sâu sắc trong trường đại học thật sự có không ít
giáo viên miệng l

Trong công ty đồng
nghiệp hầu hết là nam giới, khó khăn lắm mới thấy vài nữ đồng nghiệp, thông
thường đều phụ trách mấy việc kế toán, hành chính.

Nhìn về ngoại hình của
mấy cô thì…

Ừm, dùng lời lẽ uyển
chuyển thì là, không thuộc vào nhóm người có thể khiến bạn bận tâm.

Thậm chí còn có thể ép
bạn càng chuyên tâm vào công việc.

Công ty của Tiểu Tào và
Tiểu Hà cũng ở trong tình trạng tương tự, Tiểu Tào thậm chí còn nói công ty cậu
ta chọn lọc rất khắt khe.

“Nếu như lấy vào một cô
hơi xinh đẹp một tẹo, trong công ty bao nhiêu kỹ sư nam như thế làm sao mà
chuyên tâm nổi?” Tiểu Tào nói. “Vì vậy lúc phỏng vấn, công ty sẽ chọn lọc rất
khắt khe, chuyên tuyển khủng long.”

Tôi ngẫm nghĩ cũng thấy
có lý.

Đối với những người như
chúng tôi, máy tính chính là người yêu; còn mạng In­ter­net chính là linh hồn
của người yêu.

Làm chúng tôi phát rồ
rất dễ, cắt dây mạng là đủ rồi.

Chúng tôi ngày nào cũng
mơ tưởng đến hình dáng nửa kia của mình trong tương lai, nhưng lại chẳng biết
sẽ gặp nàng ở đâu?

Chỉ biết rằng nhất định
sẽ không phải trong công ty.

Chúng tôi không thể và
cũng không biết xởi lởi, vì không giỏi ăn nói; chúng tôi vụng về biểu đạt, vì
biểu đạt phải dùng đến lời lẽ chứ không phải ngôn ngữ lập trình.

Chúng tôi rất ngây thơ,
vì thế giới 0 với 1 của máy tính trắng đen rõ ràng, không như hiện thực đủ sắc
màu rối rắm

Chúng tôi thường mắc lừa
trên mạng, không phải vì ngu, cũng không phải vì quá cả tin; mà vì con tim nóng
bỏng mang khát vọng giới tính đến mức cam tâm tình nguyện chịu mạo hiểm bị lừa,
dù cho mức độ mạo hiểm có cao đến 99%.

Nhưng lừa gạt tình cảm
của chúng tôi cũng như lừa gạt cô gái mồ côi đêm hôm đứng nơi ngõ nhỏ bán hoa,
đều là loại mất nhân tính.

Song tôi và mấy đồng
nghiệp có chút khác nhau.

Đó chính là tôi đã từng
gặp một người con gái tốt đẹp, em tên là Noãn Noãn, em khiến cuộc đời tôi trở
lên rực rỡ.

Tôi không cần mơ tưởng
về nửa kia trong tương lai, bởi tôi đã biết em là ai.

Tuy tôi không biết liệu
chúng tôi có ở bên nhau được hay không, hơn nữa e rằng tỷ lệ không thể cao,
nhưng ít nhất tôi cũng không cần tưởng tượng.

Nhìn từ góc độ này, trái
tim tôi đã no đủ rồi, khó mà nhét thêm được bất kỳ hình bóng kiều diễm của
người con gái nào khác.

Dù cho một mỹ nữ năm sao
ỏn ẻn thướt tha, khóe mắt phát điện, trên mặt nở một nụ cười mê hồn nói với
tôi: “Anh đẹp trai, giúp em sửa máy tính với. Có được không nào, có được không
nào…”

Tôi cũng có thể vô cùng
bình tĩnh, giữ giọng nói -10oC mà rằng: “Không rảnh.”

Vì vậy tuy không thể
thấy Noãn Noãn, không thể nghe tiếng em, nhưng Noãn Noãn vẫn ở trong trái tim
tôi.

Thỉnh thoảng tôi lại gửi
e-mail cho Noãn Noãn, nói mấy chuyện vụn vặt thường ngày.

Nhưng đối với kiểu người
bất kỳ lúc nào ở đâu, đi đường cũng phải đi bên phải như tôi, cái gọi là chuyện
vụn vặt vừa chẳng vặt lại cũng chẳng nhiều.

Có lần thực sự rất muốn
gửi­Noãn Noãn, nhưng lại chẳng tìm đâu ra chuyện vặt, đành phải viết: Hôm nay
là ngày thứ bảy liên tiếp mặt trời mọc rồi.

Noãn Noãn gửi lại: Anh
vất vả rồi. Cứ kể luôn chuyện bạn cùng phòng của anh đi.

Bạn cùng phòng tôi cũng
chẳng có gì hay mà nói, bọn họ đều tẻ nhạt giống hệt tôi.

Mà vài chuyện khá đặc
biệt hoặc buồn cười, tôi lại không tiện kể với Noãn Noãn.

Ví dụ như, Tiểu Tào một
ngày không đánh điện tử là không chịu nổi, có hôm đột nhiên đi đọc kiệt tác văn
học.

Mà lại còn là Hồng lâu
mộng.

Tôi và Tiểu Hà kinh động
đến thất sắc, vì đây là triệu chứng điển hình của bệnh thất tình.

“Hôm nay tớ lượn vào một
trang web, trong đó viết về thông tin của các nữ diễn viên phim cấp 3 của Nhật.
Thật không ngờ trong mục sở thích của bọn họ, phần lớn đều điền là đọc sách,”
Tiểu Tào nói. “Đọc sách ấy! Nữ diễn viên phim cấp 3 ấy! Một người đàn ông máu
me như tớ làm sao có thể không bị kích thích cơ chứ?”

Tôi và Tiểu Hà quay
người đi luôn, không thèm quan tâm đến cậu ta nữa.

Còn một lần khác, Tiểu
Hà từ trong phòng tắm bước ra, đầu tóc chải rất gọn gàng.

Cậu ta bước từng bước
thận trọng chậm rãi tới bên ngăn kéo bàn sách, nhẹ nhàng kéo ngăn kéo, lấy ra
một đĩa CD.

Khẽ khàng gật đầu chào
cái đĩa, rồi dùng bàn tay run run đút vào đầu đĩa, vẻ mặt rất trang nghiêm.

“Cậu làm cái gì thế?”
tôi và Tiểu Tào đồng thanh hỏi

“Nữ thần của ta,” cậu ta
nói giọng thành kính,“Maria Tak­agi.”

“Với tư cách là bạn cùng
phòng với cậu, tớ có nghĩa vụ chỉnh đốn hành vi sai lệch này của cậu,” Tiểu Tào
cao giọng nói.

“Hử?” Tiểu Hà quay đầu
lại.

“Người được gọi là nữ
thần…” Tiểu Tào quỳ một chân xuống đất, hai tay bắt chéo hình chữ thập, ngẩng
mặt nhìn trời, nói: “Chỉ có Azu­mi Kawashima[33] mà thôi.”

Sau đó hai người bọn họ
cãi cọ ầm ĩ.

Bạn cùng phòng với tôi
là những người như thế đấy, tôi sao có thể hé răng với Noãn Noãn được?

Vì vậy tôi vẫn chỉ đành
cố gắng tìm ra những chuyện vụn vặt hàng ngày để kể với Noãn Noãn.

Hơn nữa, những chuyện
vụn vặt này tốt nhất là không dính dáng đến Tiểu Tào và Tiểu Hà.

Lượng công việc của tôi
càng nhiều, thời gi­an về nhà cũng dần muộn đi.

Lúc này mới bắt đầu thử
nhắc đến một chút tâm tình với Noãn Noãn.

Noãn Noãn.

Tối qua 10 giờ bị call
đến công ty sửa chương trình, 2 giờ sáng mới được về nhà.

Bỗng nhiên cảm thấy cảnh
phố đêm khuya thật xa lạ.

Có chút hoang mang, cả
mệ.

Lương Lương ở Đài Loan.

Không ngờ mười phút sau
đã nhận được thư trả lời của Noãn Noãn.

Lương Lương.

Người phiêu bạt trong gi­ang
hồ, sao tránh được gươm đao.

Áp lực công việc lớn,
khó tránh có tâm trạng.

Ánh mặt trời sáng nay,
sẽ chiếu sáng màn đêm của hôm qua.

Noãn Noãn ở Tuy Hóa.

Tuy Hóa?

Tôi lập tức viết lại hỏi
Noãn Noãn, Tuy Hóa là chỗ nào?

Noãn Noãn cũng lập tức
viết lại trả lời, Tuy Hóa là quê em.

Tối qua em về quê, khai
giảng mới trở lại Bắc Kinh.

Trong đầu tôi bắt đầu mơ
tưởng về quang cảnh Tuy Hóa.

Nhớ lại lúc bên bờ Thập
Sát Hải, Noãn Noãn hỏi tôi nếu em về quê làm việc, tôi có đến tìm em không?

Lúc đó cũng không biết
xúc động thế nào, mà tôi lại nói là có.

Tuy Hóa nghe có vẻ là
một thành phố lớn, nếu như thật phải đi Hắc Long Gi­ang tìm Noãn Noãn, chắc
không khó lắm.

Tôi cũng trao đổi thư từ
vài lần với Từ Trì và Cao Lượng, bọn họ vừa tốt nghiệp ra trường, đã tìm ngay
được việc

Cao Lượng chưa quên lời
hẹn dẫn tôi đi leo Trường Thành – Tư Mã Đài; Từ Trì lại không ngừng dặn dò: Sau
này tới Bắc Kinh, nhất định phải báo cho cậu ta.

Tôi tin mấy lời này
không phải khách sáo.

Cậu em khóa dưới vẫn còn
đi học, thỉnh thoảng chúng tôi cũng gọi điện nói chuyện.

“Anh này, em nói với anh
một chuyện.” Có lần cậu ta gọi đến cho tôi.

“Chuyện gì?”

“Hôm nay em đã gọi điện
cho Vương Khắc đấy.” Giọng cậu ta rất phấn khích.

“Ờ. Cô ấy vẫn khỏe chứ?”

“Không khỏe.”

“Vương Khắc làm sao?”

“Cô ấy nhận được điện
thoại của em, vui quá còn bật khóc nữa kìa.”

“…”

“Anh, anh có biết thế
nào là vui đến phát khóc không?”

“Biết.”

“Vui – đến – phát – khóc
đấy!”

“Cậu gọi điện để huênh
hoang đấy hả?”

“Không phải huênh hoang
với anh, mà là khích anh thôi. Em biết anh nhất định không dám gọi điện cho
Noãn Noãn.”

“Mặc xác tôi.”

“Vui – đến – phát – khóc
nhá!”

“Vui cái đầu cậu ấy!”

Tôi dập máy, không thèm
đếm xỉa đến cậu ta nữa.

Thời gi­an thử việc đã
qua, lương cũng được tăng lên một ít, tôi bắt đầu có cảm giác ổn định.

Có lúc thậm chí còn có
cảm giác sắp chết già nơi này, không thoát khỏi mồ hôi lạnh.

Noãn Noãn.

Công việc của anh ổn
định rồi.

Nhưng rất sợ vì ổn định
mà mất đi sức sống, lâu dần rồi trở thành bức tượng.

Hơn nữa còn là một bức
tượng mặt mũi lạnh tanh.

Lương Lương ở Đài Loan.

Lương Lương.

Chưa thấy ai chê ổn định
bao giờ.

Hay là anh muốn phiêu
bạt?

Gi­ang hồ cầu yên, phiêu
phiêu bạt bạt dễ gặp gươm đao.

Hơn nữa trước khi còn
chưa đến Bắc Kinh tìm em, anh không biến thành tượng được đâu.>

Thời tiết đã bước sang
mùa thu, tôi và Tiểu Tào, Tiểu Hà lái xe đến Cốc Quan tắm suối nước nóng.

Trên đường đi qua Thiên
Lãnh, chúng tôi dừng xe lại mua kem que ăn.

Lúc đó tôi đột nhiên nhớ
lại chuyện cùng Noãn Noãn đứng ăn kem ngoài Thần Vũ Môn ở Tử Cấm Thành.

Rồi nhớ đến chuyện Noãn
Noãn hỏi tôi bao giờ đưa em tới Noãn Noãn, tôi trả lời có lẽ vào mùa đông.

Cuối cùng, từ có lẽ vào
mùa đông lại nhớ đến đêm trước hôm rời Bắc Kinh, tôi và Noãn Noãn ngồi nói
chuyện bên ngoài giảng đường.

“Sớm mai trên đường dài,
tiếc tấm lòng lúc này.”

Tiếng Noãn Noãn dường
như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Hồi ức vẫn rõ ràng là
vậy, không hề phai nhạt bởi thời gi­an.

Tuy chỉ ở Bắc Kinh có 8
ngày, nhưng mỗi ngày đều khắc lại một dấu ấn thật sâu trên cột mốc thời gi­an.

Bất kỳ khoảnh khắc nào
trong cuộc đời ngoảnh đầu nhìn lại, tôi đều có thể thấy rõ mồn một những vết
khắc ấy.

Noãn Noãn, anh rất nhớ
em.

Em biết không? Kem que ở
Thiên Lãnh thực sự rất ngon.

Mùa đông đến lặng lẽ,
cảm nhận đầu tiên không phải sự giảm nhiệt, mà là những cơn gió ngày càng mạnh.

Gió lớn ở Tân Trúc nổi
tiếng như vậy cũng không phải không có lý.

Tan làm về nhà, còn bị
gió thổi cho chao đảo cả người

Mở hộp thư, phát hiện có
một bức thư viết tay, là gửi cho tôi.

Chuyện này quả thực quá
hiếm gặp, có thể đi mua tờ lo­to rồi.

Từ khi mạng In­ter­net
và điện thoại di động trở lên thịnh hành, mấy trăm năm nay rồi tôi chưa nhận
được bức thư viết tay nào cả.

Lúc đợi thang máy, ngó
qua địa chỉ ngoài phong bì – Bắc Kinh.

Phản ứng đầu tiên là
nghĩ ngay đến Noãn Noãn.

Tôi vội vàng rời chỗ
thang máy, chạy ra cổng, đứng trước cổng cười ha ha hô hô một chập, vung chân
múa tay một hồi, rồi mới lại quay vào trước cửa thang máy.

Không làm như vậy, lát
nữa lên lầu ngộ nhỡ phấn khích quá, lại bị Tiểu Tào và Tiểu Hạ cười giễu.

“Về rồi đây,” bước vào
nhà, tôi lãnh đạm nói.

“Anh đụt thứ ba cuối
cùng cũng về rồi,” Tiểu Tào nói.

“Lại là một ngày bình
thường như mọi ngày, đi đường đến nửa em gái ra hồn cũng không thấy,” tôi nói.

“Tỉnh lại đi, A Đụt,”
Tiểu Hà nói.

Tôi cố nhịn cười, giấu
kín thư, bước từng bước thong thả về phòng.

Trước khi sắp nội
thương, cuối cùng cũng vào đến phòng, đóng cửa lại, phi một phát lên giường.

Bóc thư ra, thư Noãn
Noãn viết kín hai trang giấy.

Noãn Noãn nói, việc học
của em rất nặng, thời gi­an để ngủ cũng ít đi, có lẽ sắp già đến nơi rồi.

Sau đó Noãn Noãn kể rất
nhiều những chuyện vụn vặt hàng ngày, cũng nói em gầy đi rồi.

Em còn nói mấy hôm trước
có mua bánh rán sữa, biết tôi thích ăn, nhưng tiếc là không được ăn.

Thế là em đem bánh rán
sữa cho vào túi giấy, lấy giấy viết thư bọc lại, qua bảy bảy bốn chín tiếng,
lại đem giấy ấy ra viết thư.

“Anh có ngửi thấy mùi
thơm của bánh rán sữa không?”

Tôi ngửi ngửi tờ giấy,
hình như đúng là có thể ngửi thấy mùi thơm thật.

Nhưng tôi tin rằng,
hương thơm này đến từ tấm lòng Noãn Noãn.

Đọc đến đây, tôi mới đột
nhiên nhận ra, Noãn Noãn viết bằng chữ phồn thể.

Nhớ lại thầy giáo dạy
Hán tự ở Bắc Kinh nói, từ chữ phồn thể học chữ giản thể dễ, từ chữ giản thể học
chữ phồn thể khó.

Lúc Noãn Noãn viết bức
thư này, nhất định đã tốn rất nhiều tâm huyết.

Cuối thư, Noãn Noãn
viết:

“Bắc Kinh sắp có tuyết
rồi, lúc nào đưa em tới Noãn Noãn đây?”

Tôi hơi buồn, đặt bức
thư xuống, nằm ra giường.

Noãn Noãn, anh tin rằng
em biết anh muốn dẫn em đi, dù có khó khăn thế nào

Anh tin rằng em biết.

Nếu như em ở dưới nước
kêu cứu, phản ứng đầu tiên của anh sẽ là lập tức nhảy xuống nước, sau đó trong
khoảnh khắc chết đuối mới nhớ ra là mình không biết bơi.

Dù cho phản ứng đầu tiên
của anh trước khi nhảy xuống nước có là nhớ ra mình không biết bơi, anh cũng
vẫn sẽ nhảy xuống; vì anh tin vào ý chí, tin rằng nó sẽ đem đến cho anh sức
mạnh.

Nhưng khi em nói muốn
tới Noãn Noãn, phản ứng đầu tiên của anh lại là nghĩ tới eo biển Đài Loan, đó
là nơi không thể chỉ dựa vào ý chí mà vượt qua được, ít nhất là không phải ý
chí của anh.

Vì vậy anh không thể
nhận lời em được.

Tôi nằm rất lâu, không
biết nên trả lời thư Noãn Noãn thế nào.

Cuối cùng đành đánh
liều, thu hết tinh thần, bước xuống ngồi đến bên bàn sách.

Rút bảng đối chiếu chữ
phồn thể giản thể ra, viết lại từng chữ từng chữ thành chữ giản thể.

Cái này không giống như
e-mail, chỉ cần ấn nút chuyển đổi, bất kể bao nhiêu chữ cũng có thể chuyển sang
giản thể, phồn thể trong nháy mắt.

Thế là số chữ có thể
viết xong trong vòng nửa giờ, giờ lại phải mất đến ba tiếng.

Tôi nói với Noãn Noãn,
mấy hôm trước ăn kem ở Thiên Lãnh cũng rất muốn cho em ăn một que.

Nhưng nếu tôi dùng giấy
viết thư bọc kem lại qua bảy bảy bốn chín tiếng, e rằng giấy sẽ hỏng mất.

Cuối thư, tôi viết:

Bất kể tuyết ở Bắc Kinh
có rơi lớn thế nào, Noãn Noãn cũng không có tuyết

Tôi tin rằng Noãn Noãn
nhận được thư xong, nhất định sẽ mắng tôi lại xỏ lá.

Nhưng nếu tôi không chơi
trò xỏ lá, thì còn có thể sao đây?

Tôi và Noãn Noãn chẳng
phải mấy vị lãnh đạo thúc đẩy cơn sóng thời đại, mà chỉ là những người bình
thường bị cơn sóng thời đại ấy đẩy đi.

Trong cơn sóng thời đại,
tôi và Noãn Noãn vừa không biết đích đến, lại chẳng cách nào chọn nổi phương hướng.

Chỉ còn biết cố gắng mà
sống.

Một năm mới đến, rời Bắc
Kinh cũng đã được nửa năm.

Tốc độ của dòng chảy
thời gi­an vượt xa tốc độ tăng trưởng của những con số tiền lương.

Thi thoảng kinh ngạc
nhận ra sự vùn vụt của dòng thời gi­an, rồi lại bắt đầu ngẫm nghĩ đâu là ý
nghĩa cuộc đời?

Đâu là mục tiêu phấn
đấu?

Nhưng phần lớn vẫn cứ
nhớ đến Noãn Noãn.

Noãn Noãn đang làm gì?
Có vui vẻ không?

Tôi thường xem lại file
ảnh Từ Trì gửi, đó là một dạng lưu luyến.

Mỗi lần nhìn thấy bóng
lưng tôi và Noãn Noãn ngồi sát bên nhau uống sữa chua trong ánh chiều tà, tôi
lại nhớ đến từ “thuần khiết”.

Lần tới gặp Noãn Noãn,
liệu cái “thuần khiết” ban đầu có đổi thay?

Tng ước biết bao, mãi
được cùng Noãn Noãn vai kề vai ngồi đó, ung dung thưởng ngoạn ánh chiều tà;
nhưng trong cuộc sống thực thường là dưới ánh chiều tà tôi lết tấm thân mệt mỏi
sau một ngày làm việc trở về nhà.

Noãn Noãn, anh vẫn còn
giữ phần thuần khiết ấy, anh cho rằng việc quan trọng nhất là cùng em ngắm ánh
trời chiều; nhưng dù cho anh có sống chết ôm lấy sự thuần khiết đó, kiên quyết
không buông tay, thì rồi sẽ có một ngày, anh cho rằng việc quan trọng nhất là
kiếm tiền, thăng chức, mua nhà.

Tới lúc đó, thứ chi phối
nhịp đập trái tim anh, có lẽ là mức tăng giảm của cổ phiếu; chứ không phải những
vui buồn trong ánh mắt em.

Noãn Noãn, xin hãy cho
anh sức mạnh, để anh có thể ôm chặt phần thuần khiết ấy.

Trước khi gặp em lần
tới.

Lương Lương.

Thập Sát Hải đóng băng
rồi.

Em đi trượt băng còn đắp
cả người tuyết, rất giống anh.

Chỉ thiếu mỗi cặp kính.

Anh vẫn chưa biết trượt
tuyết phải không? Nào, em dạy anh.

Ngã rồi không được khóc.

Khóc rồi vẫn cứ phải
ngã.

Noãn Noãn ở Bắc Kinh.

Lương Lương.

Băng không đợi người
đâu.i>Mùa xuân đến rồi, băng tan rồi.

Hoa sắp nở rồi, cỏ sắp
mọc rồi, cây sắp xanh rồi.

Noãn Noãn sắp già thêm
một tuổi.

Còn Lương Lương thì sao?

Noãn Noãn ở Bắc Kinh.

Lương Lương.

Nóng chết mất.

Uống bao nhiêu sữa chua.

Nhớ ra anh cũng thích
uống, nhưng không được uống thì làm sao đây.

Em uống sữa chua chua cả
miệng, Lương Lương không được uống, có thấy chua xót không.

Muốn gửi sữa bò cho anh,
đến lúc anh nhận được có lẽ cũng thành sữa chua rồi.

Noãn Noãn ở Bắc Kinh.

Lương Lương.

Tuần sau phải bảo vệ
luận văn rồi.

Thấy hơi căng thẳng.

Anh nói nhảm gì đấy đi.

Anh nói nhảm là em có
tinh thần ngay.

Nhưng đừng nói mấy
chuyện kiểu chó đội tóc giả màu vàng liền thành sư t

Noãn Noãn ở Bắc Kinh.

Lương Lương.

Em tìm được việc làm
rồi.

Anh đoán xem lương tháng
là bao nhiêu ông Mao Trạch Đông?

Nói cho rõ nhé, em làm việc
ở Bắc Kinh đấy.

Lúc đó anh nói, trời
không có gió đâu.

Noãn Noãn ở Bắc Kinh.

Chớp mắt một cái đã xa
Bắc Kinh một năm rồi.

Noãn Noãn, anh từng nói
nếu em ở lại Bắc Kinh làm việc, anh sẽ đến Bắc Kinh tìm em.

Anh nhớ chứ, anh chưa
từng quên.

Châu Tinh Trì từng nói:
Con người nếu không có mơ ước, vậy thì có khác gì cá mắm.

Anh đến giờ vẫn chưa
thành cá mắm, đó là vì vẫn luôn ôm ước mơ tới Bắc Kinh tìm Noãn Noãn.

Để thực hiện ước mơ này,
tôi phải tiết kiệm thêm ít tiền, để ra một khoảng thời gi­an rảnh.

Tiền tôi đã tiết kiệm
được một ít, còn về thời gi­an, mọi người đều nói thời gi­an cũng giống như khe
ngực, có dồn ép thế nào thì vẫn cứ có.

Về mặt lý luận, ước mơ
không khó để thực hiện, nhưng chỉ cần nghĩ đến Noãn Noãn cũng đang làm việc,
tôi lại thối lu

Có khi nào tôi từ xa xôi
chạy đến Bắc Kinh, còn Noãn Noãn lại đang cố gắng phấn đấu vì cuộc sống, không
có tâm trạng chơi bời nghỉ ngơi.

Nhỡ may Noãn Noãn nói,
anh đến không đúng lúc rồi, em đang bận lắm.

E rằng tôi sẽ sụp đổ
trong nháy mắt.

Vì vậy tôi không cần
khích động, kiểu khích động đừng nghĩ nhiều quá, đi là đúng rồi.

Những ngày bình thường
cuối cùng cũng sẽ có chỗ không bình thường.

“Công ty muốn cử cậu đi
Tô Châu một chuyến, ở nhà máy bên đó chừng ba tháng,” sếp nói. “Tầm cuối tháng
Mười một đầu tháng Mười hai là có thể về Đài Loan. Cậu không có vấn đề gì chứ?”

“Không vấn đề gì ạ.” Tôi
chẳng hề nghĩ ngợi gì. “Lúc nào thì đi ạ?”

“Tuần tới,” sếp nói.

“Không phải ngày mai ạ?”
tôi nói.

Sếp có vẻ kinh ngạc,
ngẩng đầu nhìn tôi.

Chỉ cần ở gần Noãn Noãn
một chút, ước mơ có thể không xa vời nữa, huống hồ đã vượt qua eo biển Đài Loan
khó vượt qua nhất.

Mấy ngày liền, cứ tan
làm xong tôi lại sắp xếp hành lý, sẽ ở đó hơn ba tháng, không thể qua quít
được.

Hỏi Tiểu Tào với Tiểu Hà
thích quà gì?

“Cậu cầm máy ảnh đi trên
phố, chụp hình các mỹ nữ Tô Châu rồi về đưa tớ,” Tiểu Hà nói.

“Nhân danh bạn cùng
phòng với cậu, tớ thật khin­hường hành vi này của cậu,” Tiểu Tào cao giọng mắng
Tiểu Hà.

Nói đoạn Tiểu Tào bèn
cúi đầu xuống viết mấy chữ lên giấy, viết xong đưa tờ giấy cho tôi, trên giấy
viết: “Tổng giám đốc Tào, anh thật là hào hoa lịch thiệp, phong độ ngời ngời,
thật là đẹp trai quá, em sùng bái anh, em có thể hát một bài cho anh nghe
không. (Tùy ý hát một bài)”

“Cái này để làm gì?” Tôi
chỉ vào tờ giấy.

“Cậu chưa nghe nói tiếng
Tô Châu êm ái dịu dàng lắm à?” Tiểu Tào nói.

“Kiếm một cô gái Tô Châu
đọc to tờ giấy này một lượt, rồi hát thêm một bài, cậu ghi âm hết lại, rồi đem
về đây cho tớ.”

“Cậu biến thái quá rồi
đấy!” Tiểu Hà lớn tiếng nói.

Sau đó Tiểu Tào và Tiểu
Hà lại cãi nhau ầm ĩ.

Tôi xé luôn tờ giấy,
không thèm để ý đến bọn họ nữa.

Về phòng, mở máy tính,
rồi lên mạng.

Noãn Noãn.

Ổi đi bệnh viện khám sỏi
mật.

Dưa hấu đi bệnh viện
khám xuất huyết nội.

Chuối đi bệnh viện khám
vẹo cột sống.

He he, đấy gọi là nói
nhảm.

Người phiêu bạt trong gi­ang
hồ, phiêu này bạt này.

Phiêu bạt qua eo biển
Đài Loan rồi.

Đâ nói thật.

Lương Lương ngày mai ở
Tô Châu.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+