Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Là Chuyện Thường Tình – Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5: Đương thời niên thiếu xuân áo mỏng

Biết được bí mật mà Tiết Đình Chi viết sau cuốn tập, là chủ nhiệm lớp, Tịch Nhan không quá ngạc nhiên,vẫn từng chữ sửa bài cho học trog như bình thường.
Một cô trò nhỏ bé, yếu ớt kiệm lời, vậy mà lại có thểviết lên những câu văn đẹp khiến người ta kinh ngạc. Cô biết, trong trái tim cô bé này là cả một thế giới rực rỡ sắc màu, đủ để cô chống chọi với thế giới u ám thê lương bên ngoài.
Là vì cái tên mà cô đã giấu kín trong tim, vì cậu nam sinh có nụ cười ấm áp ấy?
Gặp người thầy hay vị phụ huynh nghiêm khắc, cứng nhắc nào đó, rất có thể đã coi đây là “yêu sớm”. Thế nhưng, đó liệu có thực đã là tình yêu?
Đối với học sinh cấp hai, đó có thể gọi là “ái mộ”, âm thầm lặng lẽ thích một người, hoặc có thể bị các bạn gán ghép thành một đôi, hay chỉ vì không muốn cô đơn mà kiếm một tình yêu nho nhỏ, liệu có mấy người thực sự hiểu được “tình yêu” là gì? Chẳng qua chỉ là xem vài bộ truyện tranh Nhật Bản và phim thần tượng Đài Loan, rồi gặp một người khác giới khiến mình ngưỡng mộ,trong lòng hiếu kỳ, cũng muốn học theo diễn tập thực tế một phen.
Thế nhưng, không ai có thể phủ nhận sức mạnh của chữ“yêu”, và biết đâu đấy, đó lại là ánh chớp bừng lên trong đêm dài tăm tối, là ánh sáng và hơi ấm duy nhất trong cuộc đời học sinh ảm đạm.
Nhờ vào vầng hào quang của Tô Hàng, Tịch Nhan đã đấu tranh giải phóng bản thân mình ra khỏi chốn u ám thê lương, nếu không, cô mãi bịcái thế giới tăm tối ấy trói buộc.
Ngày đầu tiên tới trường báo danh, tại hành lang văn phòng, cô gặp lại cô giáo Đường, giáo viên chủ nhiệm cấp hai ngày trước. Người mà cô từng sợ hãi căm ghét suốt một thời niên thiếu, nay gặp lại chợt thấy thân thiết vô cùng.
Đối diện với cô giáo cũ bây giờ hai bên tóc mai đã chuyển màu hoa râm, cô cung kính cất tiếng chào: “Em chào cô, cô giáo Đường!”
Cô giáo Đường nheo nheo mắt, ngẫm nghĩ hồi lâu, mới nhận ra: “Ồ, Đỗ Tịch Nhan, là Đỗ Tịch Nhan ngồi ở dãy bàn cuối, lên lớp toàn ngủ gật, là học sinh cá biết điển hình lười học phải không?”.
Tịch Nhan cười, có chút ngại ngần: “Cô vẫn nhớ hết vậy sao?”
“Đương nhiên là nhớ rồi”, cô giáo Đường cười vui vẻ,“Khi ấy nghe tin em và Tô Hàng yêu nhau, cô còn nghiêm khắc phê bình em một trận. Có điều, năm đó em thay đổi nhiều quá, lại còn thi đỗ trường cấp ba có tiếng của thành phố nữa, giờ lại thành giáo viên, thực sự khó mà có thể tưởng tượng được!”
Đúng là khó mà tưởng tượng được, một học sinh với thành tích hạng bét như Tịch Nhan, chỉ bằng nỗ lực của một năm cuối cấp, lại có thể làm nên kì tích, bứt phá lên tốp đầu của lớp, rồi được trường cấp ba có tiếng của thành phố tuyển chọn với thành tích xuất sắc hơn 30 điểm thi tốt nghiệp.
“Thế còn Tô Hàng, em có tin tức gì của cậu ta không?, cô giáo Đường đột nhiên hỏi.
Tịch Nhan thất sắc, nhẹ lắc đầu: “Dạ, em cũng không rõ lắm ạ”.
“Tô Hàng trước khi ra nước ngoài, còn trở lại trường thăm cô một lần”, cô giáo chăm chú nhìn Tịch Nhan bằng ánh mắt hiếu kì, “Nghe nói, em và cậu ta từng yêu nhau, có thật vậy không?”
Mười hai năm trước, cũng dãy hành lang này, cũng chính cô giáo này, từng nghiêm mặt trách cứ cô tuổi còn nhỏ mà không lo học hành, lạiđi dụ dỗ cậu học sinh ưu tú là Tô Hàng yêu đương sớm, là con sâu bỏ rầu nồi canh.
Vậy mà giờ đây, cũng chính cô giáo già sắp về hưu nhàn rỗi ấy, lại quan tâm tới “chuyện tình yêu” của cô và Tô Hàng.
“Cô xem, kể cả em và Tô Hàng có những tình cảm vượt qua ranh giới tình bạn thật đi nữa, cũng bị cô tiêu diệt từ trong trứng nước rồi còn đâu”cô trả lời qua loa.
Cô giáo Đường thoáng bối rối, lung ta lung túng: “Là cô giáo chủ nhiệm, cô cũng có cái khó của mình,chẳng qua là sợ yêu đương sớm ảnh hưởng đến việc học của các em mà thôi?”
“Các em” ở đây khi ấy không bao gồm “Đỗ Tịch Nhan”. Tô Hàng là học trò cưng nghĩ cho thành tích của lớp, là một giaó viên chủ nhiệm, tuyệt đối không thể để một học trò ưu tú như thế bị học sinh yếu kém lôi kéo được.
Điều này thì Tịch Nhan hiểu, đã bao nhiêu năm trôi qua, cô từ lâu đã quên đi những lời tổn thương mà cô giáo nói năm ấy.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc mà tất cả đã thành quá khứ, còn có gì mà không thể tha thứ? Ngôi trường năm xưa cô chán ghét, nay lại trở về, và còn trở thành một cô giáo, một thành viên ở đó.
Cô đã trưởng thành, đã có đủ dũng khí để có thể mỉm cườiđối diện với cô giáo từng làm tổn thương lòng tự trọng của mình, dáng vẻ nhẹnhõm như mây bay gió thổi.
Thế nhưng, trong thâm tâm, cô vẫn sợ phải nghĩ đến quá khứ. Mỗi khi nghĩ tới, lại không ngăn được cảm giác âu sầu.
Đương thời niên thiếu xuân áo mỏng. Trong những ngày tháng ấy, càng đặt mình vào giữa mọi người, lại càng cảm thấy cô đơn.
Rời xa ông nội hiền từ, chuyển tới một nơi xa lạ. Niềm vui gia đình sum vầy từng mất đi, không những không được bù đắp mà càng trở nên xa cách, hời hợt bởi chia li đã quá lâu. Ở nhà, nhìn bố mẹ và chị Triều Nhan ngày ngày vui vẻ nói cười thân mật với nhau, cô có cảm giác như mình là người ngoài vậy.
Sáu tuổi nhập trường đi học, vẫn chưa hiểu biết, thành tích kém đến không thể kén hơn. Trong con mắt khinh khi xem thường của thầy cô và bè bạn, cô bắt đầu chán ghét chính bản thân mình, mặc cảm tự ti mình là người vô dụng.
Tịch Nhan mười bốn tuổi, tự giam mình trong cái thế giới hoang vu tối tăm. Ngồi ở góc khuất nhất của lớp, thờ ơ nhìn các bạn cùng lớp hò la huyên náo, trong lòng không hiểu vì sao chúng lại cao hứng đến vậy.
Không có tình bạn, không có tình thân, không chút hơi ấm, phần lớn thời gian cô đều cụp mắt, trốn tránh con mắt soi mói của người xung quanh.
Tuổi dậy thì, trong khi Triều Nhan trước sau phổng phao, nở nang đầy đặn ra dáng một thiếu nữ, thì cô lại ngày càng gầy đi, cao trội hơn so với các bạn nữ đồng lứa, không còn chỗ nào để ẩn náu. Giữa mọi người, có những ánh mắt vô tình hay hữu ý, tưởng như muốn ăn tươi nuốt sống cô. 
Không ai biết rằng, cô chán ghét trường học, sợ phải lên lớp đến như thế nào. Mỗi sáng chờ đón xe buýt, cô chỉ mong nó sẽ không bao giờ tới bến. nhìn xe gần đến trường, trong lòng cô lại dấy lên nỗi tuyệt vọng. Cánh cổng trường mở to như chỉ chực chờ cô bước tới là nuốt tọt vào trong.
Bước trên conđường rợp bóng cây trong trường, từng bước, từng bước, cô đơn, chán chường, mẹt mỏi không sao tả xiết, trong lòng lại chợt nghĩ, những ngày tháng u ám ê chề thếnày, còn có thể gắng gượng đến bao giờ nữa?
May thay, cuối cùng cô đã thoát ra được, không để cuộc sống dày vò bản thân trong những ngày tháng tưởng như không bao giờ kết thúc ấy.
Nhớ lại năm xưa, cô còn thấy rất cảm kích những tháng ngày trưởng thành ấy, nó giúp cô hiểuđược tâm trạng bị người ta coi thường và bài xích là như thế nào, giúp cô hiểu rằng mỗi con người đều có lòng tự tôn, cần được đối xử công bằng. 
Con vịt xấu xí ẩn náu trong góc tối trước kia bỗng lột xác trở thành thiên nga trắng thu hút ánh mắt bao người. Cởi mở, phóng khoáng, biết tiến biết thoái. Bước lên bục giảng, ăn nói đĩnh đạc, phong thái sôi nổi. Lúc không nói chuyện thì nhã nhặn hiền hoà, ung dung quan sát xung quanh.
Thế nhưng, trong nhiều trường hợp, cô vẫn hết sức quan tâm đến những học sinh trầm tư, kiệm lời. Nhìn thấy ánh mắt hoặc hờ hững hoặc trốn tránh của chúng, rồi lại nghĩ, liệu chúng có may mắn mà lột xác được nhưmình? 
Tịch Nhan theo học tại một trường sư phạm. Học kỳ một năm thứ tưcoo tới thực tập tại một trường trung học gần đó, cũng quen với một cậu thiếu niên như thế. Cậu tên Tiểu Kha, là học sinh cá biệt của lớp, nghịch ngợm, chán học, thường xuyên trốn học đi chơi, đánh điện tử, thi mười môn trượt chín. Trước mặt thầy cô giáo, cậu toàn cúi gằm mặt, nín thing, nhưng trên khuôn mặt còn chưa hết nét ngây thơ ấy lại đầy vẻ bướng bỉnh, ngỗ nghịch.
Giáo viên chủ nhiệm lớp Tiểu Kha, thầy Vương, là một người đàn ông trung niên nóng tính, nghiêm khắc. Ngày đầu tiên Tịch Nhan đến lớp thực tập, gặp đúng lúc thầy đang phạt Tiểu Kha, thẳng tay cho cậu một cái bạt tai, rồi véo tai cậu, lôi xềnh xệch ra hành lang phía ngoài lớp, còn dùng chânđá cậu.Tịch Nhan trông thấy mà thương xót, bèn chạy tới ngăn lại. Thầy giáo Vương một tay gạt cô lui ra, giận dữ quát: “Nó hôm qua lại trốn học. Một học sinh hư như thế không đánh thì làm sao mà dạy được!”
“Không có học sinh hư, chỉ có người thầy và phụ huynh chưa làm tròn bổn phận của mình”. Tịch Nhan buột miệng, thầy Vương sững lại giây lát, mắt chăm chú nhìn cô gái nhỏ bé yếu ớt đứng trước mặt, ngực ưỡn thẳng, nét mặt chăm chú.
Thầy giáo Vương thở dài: “Tôi hiểu tâm ý của cô, có điều, gặp phải học sinh như thế này, chẳng ai có đủ kiên nhẫn cả, đến bố mẹ cậu ta cũng bó tay rồi”.
Tịch Nhan bình tĩnh lại, thành khẩn nói: “Thầy Vương, thầy cứ lên lớp đi ạ, còn cậu nhóc này thầy cứ giao cho em”. Được sự đồng ý của thầy Vương, Tịch Nhan đưa thằng cậu nhóc về phòng làm việc của mình, dung khăn giấy lau sạch mặt mũi cho cậu. Hoá ra cũng là một cậu nhóc trắng trẻo, xinh trai, có đôi mắt to, tròn, đen láy.
Có trong một tháng thực tập ngắn ngủi,Tịch Nhan đặc biệt quan tâm tới Tiểu Kha, tuyệt đối không mắng cậu;đối với từng tiến bộ nho nhỏ của Tiểu Kha, đều không tiếc lời khen ngợi, động viên. Giờ lên lớp, cô để ý gọi tênđặt câu hỏicho cậu trả lời. Sau giờ học, cô cùng lũ trẻ chơi trò chơi, mở tiệcđốt lửa trại, còn chuẩn bị món quà nhỏ cho riêng Tiểu Kha, bởi đó là sinh nhật lần thứ 21 của cậu. 
Mới đầu, Tiểu Kha vẫn mang tâm lý thù địch và không hợp tác với cô, rồi dần dần, cậu chấp nhận cô, không còn cau mày nữa, mà thương xuyên để lộ nụ cười tươi tắn.
Trước khi kết thúc kỳ thực tập, buổi lên lớp cuối cùng, Tịch Nhan đứng trên bục giảng, nói lời từ biệt với cả lớp. Tiểu Kha giơtay xin phát biểu: “Thưa cô, năm sau cô tốt nghiệp rồi, cô sẽ quay lại dạy chúng em nữa chứ ạ?”
Tịch Nhan lắc đầu: “Cô trò chúng ta ở bên nhau vui vẻ,giờ chia tay cũng vẫn phải tươi cười chứ!” Cả tiết học sau đó, cô không dám nhìn Tiểu Kha, bởi cô biết cậu đang nhìn cô không chớp mắt, mà trong mắt thì ngấnđầy những giọt lệ.
Sau khi trở về trường, Tịch Nhan thường xuyên nhận được thư của Tiểu Kha, gần như mỗi tuần một lá. Thật không ngờ, một cậu nhóc trên lớp vốn kiệm lời như thế, lại có biết bao điều muốn nói, muốn sẻ chia.
Trong thư, Tiểu Kha hình dung ba của cậu như là “ác ma”, mẹ là “mụ phù thuỷ”, còn thầy chủ nhiệm lớp là “yêu quái”, duy chỉ có “cô giáo Đỗ thân thương nhất” thì được là thiên sứ xinh đẹp: 
“Cô giáo Đỗ, hôm qua em mơ được gặp cô, một thiên sứ đẹp như tiên nữ, với mái tóc dài đen nhánh, mắc bộ váy lụa màu hồng phấn,xinh đẹp cực kỳ. Có đôi cánh rực rỡ, trong tay còn cầm cả cây trượng lấp lánh nữa!”
Khi ấy đang là lúc chuẩn bị tốt nghiệp, Tịch Nhan cũng bận nộp hồ sơ, tìm việc, không thể trả lời từng bức thư của Tiểu Kha. Sau này Tiểu Kha cũng không gửi thư cho cô nữa. Cứ như vậy một thời gian, đến một ngày tình cờ đi xe qua trường trung học ấy, qua làn kính xe, cô bất giác đưa mắt ngóng trông. 
Trong ô cửa nào đó của ngôi trường kia, có một đám học sinh từng cùng cô chơi trò chơi, cùng cười vui vẻ. Trong số đó có Tiểu Kha vớiđôi mắt sáng tinh anh ấy.
Tịch Nhan vốn không dự định làm cô giáo, khi cô đi thực tập tỏng lòng chỉ mang một tâm trạng lãng mạn hoài cổ, những mong qua những khuôn mặt trẻ thơ ấy, làm sống lại một thời thơ ngây hạnh phúc thuở thiếu thời.
Hôm đó, không hiểu vì sao, đột nhiên cô có cảm giác kỳlạ, một nỗi sợ không tên, mơ hồ ùa đến. Cô xuống xe trước cổng trường, bước vào trong.
Trong lớp 7/1, lũ trẻ đang trong giờ tự học. Nhìn thấy“cô giáo Đỗ” cả lớp phấn chấn hẳn lên, vội quay trong quanh cô giáo, líu lo kểchuyện, hỏi thăm cô giáo, còn có cô bé tinh nghịch hỏi: “Cô giáo Đỗ, sao cô không dẫn bạn traii đi cùng?”
Tịch Nhan cười không đáp, nhìn quanh lớp một vòng, ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Kha đâu? Sao hôm nay lại không đến lớp?”
Cả lớp bỗng tĩnh lại, lặng ngắt như tờ.
Hồi lâu sau, mới có một cô bé mắt đỏ hoe, nhẹ nhàng cất tiếng: “Tiểu Kha mất rồi. Một tháng trước trên đường tới trường, bị xe đâm mất rồi”.
Tịch Nhan đờ người, cảm giác như vừa bị móc mất trái tim.
Thảo nào không thấy cậu bé viết thư cho cô nữa. Cậu nhóc trong sáng đáng yêu ấy, đã ra đi không một lời từ biệt.
Nếu có thể quay ngược về quá khứ, trở về một tháng trước, cô nhất định sẽ cẩn thận trả lời tùng bức thư của cậu, chăm chú lắng nghe từng câu chuyện cậu kể, và nhất định sẽ không quên dặn cậu, trên đường đi học phải chú ý an toàn giao thông…
Trên xe buýt về trường, Tịch Nhan đưa hai tay ôm tròn quanh mình, trông ra ngoài cửa xe nhìn từng toà nhà lướt qua trước mắt. Tất cả đều không có gì thay đổi, ngừoi xe như nước, thanh âm huyên náo, bụi trần cuốn lên, tạp âm đinh tai.
Thành phố vẫn phồn hoa như thế, hồng trần cuồn cuộn. Duy chỉ có một sinh linh bé nhỏ đã lặng lẽ rời xa. 
Trong mười hai năm ngắn ngủi của cuộc đời, cậu luôn bịngười ta xem thường, khinh bỉ, ghét bỏ, chỉ bởi vì cậu là học sinh cá biệt.
Trong suốt những ngày tháng qua,cô đã luôn cố gắng lìm nén bản thân.
Ông nội mát, cô không khóc; Tô Hàng rời xa, cô cũng không hề rơi lệ. nay vì một cậu trò nhỏ mới quen chưa đầy năm, cuối cùng khiến cô không thể kìm nén thêm nữa, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Tịch Nhan cuộn tròn người lại, ngăn nỗi đau bỗng nhói lên từ ngực, kêu khóc thảm thiết.
Trên xe lúc đó chỉ lác đác vài người, đều bị cô làm kinh động, lần lượt đưa mắt nhìn cô đầy vẻlo ngại.
“Này, cô không sao đấy chứ?”, một người ngồi gần cất tiếng hỏi.
“Không sao…” cô nghẹn ngào, cố ngăn dòng lệ, nhưng không ngăn được tiếng nức nở.
Trong tiếng nức nở ấy, cô đã thề với bản thân mình…
Đời này kiếp này, phải cố gắng làm tròn bổn phận của người thầy, hết lòng yêu thương từng học trò nhỏ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+