Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ là chuyện thường tình – Chương 35 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 35: Cùng người mình yêu, làm những điều vui vẻ 

“Cái gì cơ? Con và Trác Thanh Liên đang yêu nhau?”. Tịch Nhan vừa đem chuyện cô
qua lại với Trác Thanh Liên kể cho mẹ, bà không khỏi kinh ngạc gào lên, không
thể tin nổi, “Mẹ không nghe nhầm đấy chứ?” 

Tịch Nhan vẫn bình thản như không: “Thứ bảy tuần này, bố mẹ anh ấy đặt tiệc tại
khách sạn, mời bố mẹ đến bàn bạc về chuyện hôn sự của hai đứa”. 

“Đỗ Diệu Hoa!” Bà hoảng hốt gọi chồng, “Những điều con gái ông nói có thật
không?” 

“Đương nhiên là thật rồi”, Đỗ Diệu Hoa tủm tỉm cười, “Chuyện chung thân đại sự
ai dám mang ra đùa?” 

“Nhưng mà… nhưng mà…”. Mẹ cô bỗng hóa cà lăm, mặt đỏ bừng bừng, “Hic, không
phải Triều Nhan đang theo đuổi anh chàng đó hay sao…” 

“Chuyện tình cảm mà, sao ép buộc được”. Đỗ Diệu Hoa ngăn không cho bà nói tiếp,
nói đầy ẩn ý, “Người mà cậu ta thích là Tịch Nhan, đây là duyên phận của hai
đứa nó!” 

“Tịch Nhan?” Bao nhiêu năm qua, trong mắt mẹ cô chỉ có Triều Nhan, đây là lần
đầu tiên bà đánh giá kỹ lưỡng cô con gái nhỏ của mình, cô con gái mà bấy lâu
nay bà không chú ý tới; dáng dong dỏng cao, da trắng mịn màng, mặt mũi đoan
trang, đường nét hài hòa, tuy không rực rỡ bắt mắt như Triều Nhan, nhưng vẻ
duyên dáng dịu dàng nữ tính, cũng khiến người ta xao lòng…

“Mẹ!”, Tịch Nhan khẽ gọi. Vẻ mặt mẹ rất khó coi, luống cuống không biết phải
làm thế nào, cứ như thể vừa làm điều gì sai trái. 

“Cuối tuần này phải gặp nhà người ta rồi. Bà xã, lo chuẩn bị cho tươm tất một
chút!”. Đỗ Diệu Hoa chuyển chủ đề, mẹ bỗng nhiên tỉnh lại, thở dài: “Trời ơi,
thời gian gấp gáp quá rồi! Tôi phải mau mau đi sắm bộ quần áo mới, rồi làm tóc.
Kết thông gia với nhà họ Trác cơ mà, không thể để người ra xem thường nhà mình
được!”. 

Mẹ phấn chấn sôi nổi hẳn lên, trước tiên là sắm một bộ váy kiểu nhà Đường lụa
đỏ, rồi đến tiệm vừa uốn vừa nhuộm tóc, mất ngót nghét cả nghìn tệ. Hội bạn bài
thắc mắc sao bà bỗng dưng trở nên hào phóng, chịu tiêu tiền như thế? Bà mặt mày
rạng rỡ: “Chút tiền ấy có đáng là bao? Tiểu Tịch nhà chúng tôi chẳng bao lâu
nữa sẽ thành thiếu phú nhân nhà học Trác, nửa đời sau này tôi được hưởng phúc
theo nó rồi!” 

Trước đây câu cửa miệng của bà là “Triều Nhan”, bây giờ thì lúc nào cũng “Tiểu
Tịch nhà tôi” thế này, “Tiểu Tịch nhà tôi” thế kia. Một người được cưng chiều,
còn một người đang dưng bị thất sủng, sự đối nghịch quá khốc liệt, khiến Triều
Nhan càng căm hận hơn gấp bội. 

Thứ bảy, hai nhà gặp nhau tại khách sạn, Kiều Quyên tự nhiên và nhiệt tình chào
hỏi mẹ Tịch Nhan, bà ngớ người mất một lúc, mới nhận ra người hàng xóm mười mấy
năm trước. 

Năm ấy khi còn ở ngõ Tử Trúc, bà đối với mẹ con Kiều Quyên không được thân
thiện cho lắm, lần này gặp mặt cũng khó tránh khỏi ngại ngùng, nhưng Kiều Quyên
lại không để tâm gì tới chuyện cũ, thân mật kéo bà cùng ngồi xuống, uống trà
hàn huyên. 

“Tiểu Tịch là một cô gái ngoan, vừa hiểu biết lại cư xử đúng mực, đều là nhờ
công chị chăm sóc dạy dỗ!”. Kiều Quyên không tiếc lời khen ngợi Tịch Nhan,
khiến mẹ Tịch Nhan ngượng ngịu ra mặt: “Đâu có, đâu có, Tiểu Tịch nhà chúng tôi
từ nhỏ đã rất hiểu biết, là tôi vẫn chưa quan tâm được nhiều đến nó…”, cứ như
là đang tự kiểm điểm. Điều bà càng không thể ngờ tới, là ông thông gia tương lai
Trác Diệp Phong không có chút gì ra vẻ ta đây giàu có, kiêu căng lên mặt nạt
người, trái lại cực kỳ thân thiết, hòa nhã nói chuyện gia đình cùng vợ chồng
bà, thực là ngoài sức tưởng tượng. Trác Thanh Liên cũng thể hiện là người nho
nhã lễ độ, tận tình chu đáo, đối với Tịch Nhan lại càng hết mực yêu chiều, che
chở. 

Cô con gái mà trước giờ bà coi thưởng, đối xử tệ bạc, nay bước vào nhà người ta
lại được nâng niu cung phụng như công chúa, thân làm mẹ không khỏi hổ thẹn,
buồn vui lẫn lộn. 

Trong không khí vui vẻ thoải mái, hai nhà nhanh chóng định ngày tổ chức hôn lễ,
vào mồng một tháng một năm tới. 

Ngày 7 tháng 11, Tịch Nhan và Trác Thanh Liên tổ chức lễ đính hôn, bày tiệc
rượu tại cao ốc Liên Y, mời bạn bè thân thuộc của hai gia đình tới dự. Triều
Nhan bận đi quay phim tại tỉnh ngoài, không tham dự được; Tống Anh mượn rượu
giải sầu, uống hơi quá chén, không thể lái xe. Trác Thanh Liên sắp xếp cho một
trưởng phòng chưa lập gia đình trong công ty đưa cô về, kỳ thực là có ý mai
mối. 

Tống Anh lảo đảo, chân nam đá chân chiêu bước tới, ôm chặt lấy Tịch Nhan xinh
như mộng: “Bạn yêu quý của tớ, cậu nhất định phải hạnh phúc đấy nhé!” 

“Tớ biết mà, tớ nhất định sẽ hạnh phúc!”. Tịch Nhan gật đầu dứt khoát, mi mắt
ngấn lệ, đưa mắt sang phía Trác Thanh Liên, anh nắm chặt bàn tay trái cô. 

Tống Anh trợn mắt, nói với Trác Thanh Liên: “Trác Thanh Liên, tôi nói cho anh
biết! Tiểu Tịch là người chị em thân thiết nhất của tôi, anh phải đối tốt với
cô ấy, không được phép bắt nạt, khiến cô ấy bị tổn thương, mùa hè thì là điều
hòa, mùa đông làm đệm sưởi cho cô ấy…” 

Không đợi cô nói hết, Tịch Nhan dùng tay che miệng cô lại, nửa muốn khóc nửa
muốn cười: “Được rồi, cậu cứ yên tâm mà…” 

“Không được!”, Tống Anh cố sức thoát ra khỏi tay cô, “Tớ muốn nghe chính miệng
Trác Thanh Liên hứa với tớ!” 

“Tống Anh, anh bảo đảm với em, anh sẽ hết lòng chăm sóc, quý trọng Tịch Nhan,
như quý trọng chính sinh mệnh của mình vậy”. Trác Thanh Liên vô cùng nghiêm túc
nói, nắm chặt hơn nữa bàn tay trái Tịch Nhan trong tay mình. 

Nghe anh nói như vậy, trong lòng Tịch Nhan vô cùng xúc động, gần như rơi
lệ. 

“Được, vậy giờ tôi giao cô ấy cho anh!”. Tống Anh cầm bàn tay còn lại của Tịch
Nhan, trao vào tay Trác Thanh Liên, “Anh nhất định phải nhớ những lời anh nói
hôm nay!” 

Trác Thanh Liên nắm chặt lấy tay Tịch Nhan, không có ý định buông ra. Tịch Nhan
cố ngăn dòng lệ đong đầy khóe mắt, không cho nó trào ra. 

“Tịch Nhan, bao giờ cậu cưới, tớ muốn làm phù dâu…” Tống Anh mồm miệng líu ríu,
một cơn choáng váng, toàn thân ngã nhào về sau, may nhờ có anh chàng trưởng
phòng kia kịp thời đỡ được. 

“Tiết Giang, cậu lo đưa cô ấy về nhà an toàn nhé”. Trác Thanh Liên dặn dò. Tịch
Nhan nhìn anh đầy cảm kích, quay sang Tiết Giang: “Vậy làm phiền anh
nhé”. 

Vài ngày sau, Tịch Nhan dọn khỏi nhà bố mẹ, chuyển đến căn họ đứng tên Trác
Thanh Liên. Căn hộ đã được sửa sang cẩn thận, đồ đạc, điện gia dụng tất cả đều
đầy đủ, sẵn sàng, cô chỉ việc mang vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân là
xong. 

Cô và Trác Thanh Liên tuy đã đính hôn, nhưng anh chưa hôm nào ngủ lại, tối nào
cũng đưa cô về tới cửa, rồi quay lưng bước đi. Anh một mực tuân thủ lời hứa của
mình – Tuyệt đối không ép buộc cô! 

Thái độ tôn trọng và dịu dàng của anh, dần dần khiến Tịch Nhan mềm lòng. Nghĩ
ngợi, rồi đấu tranh tư tưởng mãi, cô cuối cùng cũng đưa ra quyết định. 

Tối nay, hai người ra ngoài ăn tối, Trác Thanh Liên như thường lệ lái xe đưa cô
về nhà. Nhìn cô mở cửa, anh hôn nhẹ lên môi, dặn dò: “Em nghỉ sớm đi
nhé”. 

Tựa lưng vào cửa, nhìn bóng anh xa dần về phía thang máy, Tịch Nhan cất tiếng
gọi: “Đừng đi!” 

Trác Thanh Liên đứng khựng lại, chầm chậm quay đầu, tiến đến trước mặt
cô. 

“Hay anh vào nhà uống chén trà đã?”, cô bỗng thấy mặt mình nóng ran. 

“Vậy cũng được”. Trác Thanh Liên mỉm cười hiểu ý. 

Anh cởi giầy theo cô bước vào nhà. Tịch Nhan xuống bếp pha trà, đến lúc cô bưng
trà lên, Trác Thanh Liên đã ngủ gục trên sofa từ bao giờ. 

Công trình cải tạo ngõ Tử Trúc đang trong giai đoạn nghiệm thu, dạo này Trác
Thanh Liên gần như dành trọn thời gian trên hiện trường. Nhìn vẻ uể oải, mệt
mỏi không giấu nổi trên gương mặt anh, Tịch Nhan rất xót xa. Cô không nỡ đánh
thức anh dậy, lấy chăn từ phòng ngủ, nhẹ nhàng đắp cho anh. 

Không biết ngủ đã bao lâu, lúc Trác Thanh Liên tỉnh dậy, thấy Tịch Nhan đang
ngồi trên thảm phía trước sofa, xem phim câm. Trên bàn, là hai cốc trà vừa được
châm nước nóng, khói bốc nghi ngút. Cây đèn đứng trong góc phòng, được chỉnh về
độ sáng thấp nhất. 

Anh lưu luyến không rời mắt khỏi gương mặt nhìn nghiêng yên tĩnh của cô, chăm
chú như thế, xinh đẹp như thế. Anh muốn được ngắm cô mãi thế này, suốt cả cuộc
đời. 

Dường như cảm nhận được ánh mắt đắm đuối của anh, Tịch Nhan quay đầu lại: “Anh
tỉnh rồi sao?” 

Trác Thanh Liên vén chăn ngồi dậy: “Mấy giờ rồi em?” 

“À, hai giờ hơn rồi”. Cô đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường, bê cốc trà nóng lại
cho anh. 

“Anh không quen uống trà buổi tối”. Trác Thanh Liên cười cười. 

“Anh ngồi trên sofa mà cũng ngủ được sao?”, cô hỏi han săn sóc, “Có phải ban
ngày mệt quá không?” 

“Không, là vì anh bị mất ngủ”. Anh liếc nhìn cô, dụng ý sâu xa, “Anh ngày nào
cũng đến sáng mới ngủ được”. 

“Hả?”, Tịch Nhan vội vàng hỏi, “Sao lại thế? Hay là do áp lực công việc?” 

“Thế theo em thì vì sao?”. Trác Thanh Liên thấp giọng hỏi, ánh mắt lấp lánh,
đăm đắm xoáy vào đôi mắt cô. 

Tịch Nhan chợt tỉnh ngộ, mặt đỏ bừng, nín thinh, quay sang tiếp tục xem
phim. 

“Phim gì vậy?” Anh từ sofa bước xuống, vòng tay ôm cô từ phía sau. 

“Một bộ phim cũ, của Mỹ, uhmm…”. Cô chưa kịp nói hết câu thì đã bị nhấn chìm
trong mê đắm, hơi thở rối loạn, bởi anh đã cúi xuống, hôn lên cổ cô, hơi thở ấm
nóng từ mũi anh vương vít bên tai. 

“Ngốc ạ, anh vì em mà đêm đêm mất ngủ…”. Anh thì thầm trên cổ cô, tiếng nói ấm
áp, du dương. 

“Kiều Dật”, cô nắm lấy tay anh, đặt lên trước ngực mình, giọng nói dịu dàng,
run run, “Em đồng ý!” 

“Đồng ý cái gì?”. Anh ngẩng đầu, đăm đắm nhìn cô. Ánh đèn lù mù, phản chiếu
trên gương mặt anh tú tuyệt vời của anh, hàng mi dài và dày, ánh mắt dịu
dàng. 

Tịch Nhan dùng tay vẽ lên bộ ngực trần của anh, nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: “Cho
anh!” 

Trác Thanh Liên như nhận được một cơn chấn động cực đại, anh ôm chặt Tịch Nhan
vào lòng, hận một nỗi không thể nhét thân hình mảnh mai mềm mại của cô vào thân
mình, mãi mãi không bao giờ chia xa. 

Từng cơn, từng cơn mê loạn ập đến, áo quần từng chiếc từng chiếc được cởi bỏ,
bên tai, bờ môi đâu đâu cũng ngập tràn hơi thở nóng bỏng của anh, hồn xiêu
phách lạc, chân tay mềm rũ. 

Đêm đó, gối chăn mặn nồng. Tất cả lời nói, mọi câu thề non hẹn biển, tình yêu
khắc cốt ghi tâm, đều hội tụ cả trong một cơn hoan lạc, quấn quýt dịu dàng
khiến ta dù chết cũng cam lòng. 

Như Lục thế Đạt lai lạt ma Thương ương gia thố[1] từng viết: “Dữ hữu tình nhân,
tố khoái lạc sự, biệt vẫn thị kiếp thị duyên”[2]. 

[1] Lục thế Đạt lai lạt ma Thương ương gia thố: Môn Ba tộc, thiền sư đời thứ
sáu Phật giáo phái Ninh Mã, là nhân vật nổi tiếng trong lịch sử Tây Tạng, đồng
thời là nhà thơ tình lãng mạn dưới thời vui Khang Hy. 

[2] Hai người yêu nhau được bên nhau, bất luận làm việc gì đều thấy vui vẻ, bởi
duyên kiếp là như vậy. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+