Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chỉ lấy vợ 9x – Chương 03 – 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3 : Giấc mơ có thật

Tôi về nhà trong niềm hạnh phúc trào dâng.

Tôi về nhà như kẻ điên vừa được hưởng hương vị tình ái. 

Một cô gái  váy hoa , ôm một bó hoa cũng rất lớn đang đứng trước cổng nhà tôi. Vâng – người yêu cũ của tôi . Người yêu suốt cả mấy năm qua , năm nào cô ấy cũng không quên mang theo một bó hoa tới nhà và cùng tôi dùng bữa tối trong ngày sinh nhật của mình . Và ngược lại , sau hai hôm nữa đó là sinh nhật của cô ấy , tôi cũng phải vậy . Hàng tuần , hàng tháng hay những ngày nghỉ , chúng tôi vẫn uống café , tôi chỉ ngồi nghe cô ấy nói về cảnh làm vợ, về cảnh mẹ chồng – con dâu , về ông chồng hay nhậu nhẹt nhưng sẵn sàng móc túi đưa đủ tiền khi cô ấy “ hót ngọt “ và làm tình cho ông ấy lên đến tận đỉnh,…  Bạn thấy sao ? Khi tình yêu đã chết từ lâu mà chúng tôi vẫn dành cho nhau những điều đó như một thủ tục cần thiết do cô ấy đặt ra . Và lý do cho điều đó là :” Cô ấy có chồng và một đứa nhỏ , nhưng vẫn yêu tôi “. Với tôi – đó luôn là một kí ức , một kí ức không đẹp nhưng cần phải nhớ . 

“ Sao anh lại bắt em phải chờ ?” . Cô ấy gắt lên .

“ Anh không bắt , mà là do em tự nguyện “. Tôi thở dài .

“ Anh ăn nói kiểu đó với em sao ? “. Vẫn là cái giọng nói đấy khiến tôi khó chịu .

“Em coi lại thái độ mình xem như thế là được à ?” 

“ Em chờ anh cả tối . Vậy mà giờ anh lại đối xử với em thế đấy . Anh … anh quá đáng lắm “.

“ Em về nhà đi . Chồng và con em đang đợi “.

“ Anh “. Cô ấy hằn giọng rồi bỗng dưng nhẹ nhàng :” Em xin lỗi , chắc là cuối tuần anh bận việc. Mình vào nhà nhé . Em mang cả đồ ăn nè “.

“ Không ! Anh không bận gì cả . Em về đi . Em cứ thế này, sớm muộn gì chồng em cũng biết , và người khổ sẽ là con em ? Hiểu không ? “

“ Đấy là việc của em “.

Vừa lúc đó thì điện thoại của tôi rung lên , không phải ai khác :” Thiên thần Lệ Dương “…

“ Anh về tới nhà chưa sao không điện thoại cho em . Em lo lắm .”

“ Ngốc quá. Anh đang trước cổng nhà nè . Định chỉ một xíu nữa là gọi thôi . Em sắp ngủ chưa ? “. Cô người yêu cũ của tôi hét toáng lên :” Cái gì . Anh vừa nói cái gì cơ . Anh …Anh … “.

“ Em chưa à , em đã nói là lo lắng cho anh mà . Hi , mà giọng ai thế anh ? Nghe như phụ nữ . Anh đang ở đâu vậy , anh nói thật đi “. Giọng của Lệ Dương nghe đầy hờn dỗi , tôi chỉ muốn gặp cô ấy thôi . Tôi mệt mỏi .

“ Anh gặp em ngay bây giờ được chứ ? Anh nhớ em ?” Lần này thì cô người yêu cũ đã nhảy lên và chạy đến phía tôi như muốn giật lấy chiếc điện thoại . “ Sao cơ ? Bây giờ ư ? Quá muộn rồi , anh hiểu không ? …. “ Giọng Lệ Dương cứ vang lên . Tôi mở cửa xe và đóng mạnh lại , đi thẳng … Chiếc bóng người đàn bà đã từng phản bội mình cứ ám ảnh sau lưng . Tôi nghẹt thở …

Tôi gặp Lệ Băng đang nôn thốc nôn tháo trước cổng nhà . Chắc chắn là cô ấy say . Nước mắt, nước mũi dàn dụa . Phải rất khó khăn để tôi cõng được cô ấy vào nhà . Không phải vì nặng mà cô ấy không chịu , cứ đẩy và đấm thùm thụp nên lưng tôi . Lệ Dương chỉ im lặng , nhăn mặt và nhìn người chị say đến độ mềm nhũn cả người rồi bỏ ra sau khu nhà , để mặc chị giúp việc chăm sóc .

Tôi chưa kịp ngăn cản thì Lệ Dương đã nhảy thùm xuống hồ bơi . Chẳng khác nào một nàng tiên cá , nàng có những cái uốn mình hết sức lạ mắt , thân hình đẹp và trắng tạo sức hút li kì khi trời đã về khuya . Nhìn nàng , “ Trinh nữ trong nước “ dội về khiến tim tôi như muốn nhảy tung , thấy ức ức nồng ngực , ham muốn của một thằng đàn ông làm tôi mất hết bình tĩnh . Tôi chỉ còn cách tự lấy lại thăng bằng : hít sâu , thở từ từ , rồi lại hít sâu , thở từ từ . Lệ Dương chồm người dậy , đặt tay lên bờ cười khoái trá :

“ Anh nghĩ rằng mình đang tập thể dục đấy à ?” Nàng vuốt mặt , hất tóc về phía sau và từ từ theo nấc thang đi lên .

“ Anh … “ Chiếc váy ngủ mỏng mảnh ướt nhẹp ôm chặt lấy thân Lệ Dương, đã vậy nàng còn chẳng mặc đồ con nữa . “ Chúa ơi “…

“ Anh đưa giùm em chiếc khăn tắm “.

“… Ừ ! “ ( Chắc mặt tôi ngu lắm 0_0 )

Lệ Dương  lau tóc rồi rũ rũ hất lại đằng sau , khăn choàng lên người rồi ghì tay mạnh lên vai tôi.

“ Em muốn uống “.

“ Khuya rồi . Em ngủ đi “

“ Nhưng em muốn mà “

“ Một chút . OK ?”

Hai tay cô ấy đặt lên vai tôi ra ý xoay người lại . Nhanh như con thỏ , cô ấy đã ngồi vắt vẻo lên lưng tôi , làm giọng nũng nịu.

” Cõng em . Em ghen với chị Lệ Băng đấy “

 “ Ngốc thế ! Nếu em đồng ý . Anh nguyện cõng em cả cuộc đời này “

 “ Nói xạo “

“ Thật mà “.

“ Xạo nữa … iu quá đi à “.

Mặc cho người ướt nhẹp , tôi đủ cảm nhận được tiếng nấc run run vì lạnh của cô ấy . Hai tay ôm cổ , cô ấy cúi đầu vào má tôi . Nụ hôn rất nhẹ nhàng . Da thật mềm , chút lành lạnh , ít nước vẫn dính lăn rơi . Còn da tôi thì nóng hổi , tôi muốn hơi ấm ấy sẽ xoa dịu trái tim bé bỏng này. Tôi tin cả tôi và Lệ Dương đều biết :” Hai trái tim của kẻ đang yêu cùng chung một nhịp đập “.

Những tia nắng rọi qua khe cửa sổ  chiếu thẳng vào căn phòng như lung linh nhảy múa , tiếng xào xạc của lá gió và một chút hương thơm của hoa ,… khiến mắt tôi nhắm nghiền rồi lại phải căng ra …

Xung quanh phòng , mọi đồ đạc đa phần là màu trắng : từ sơn tường , rèm cửa , cánh cửa , cho đến kệ sách , tủ đồ và …tôi đang nằm vật vạ trên một chiếc giường màu trắng  với mùi thơm rất đặc biệt của con gái phả ra từ chăn gối . Tôi giật mình , nhấc chăn :” Ôi chúa ! Quần áo con vẫn còn “. Tôi đúng là điên , khi chẳng nhớ hôm qua mình đã làm gì . Tôi cố với tay lại lấy chiếc kính trên bàn. Thì cuốn lịch hồng nhỏ xinh cho tôi một ô tròn đỏ và điều bí mật :” Hôm nay là sinh nhật Lệ Dương, phải làm gì để cô ấy bất ngờ đây, mà chết rồi , vậy cũng là sinh nhật Lệ Băng sao , rắc rối nhỉ ? Nhưng mình yêu Lệ Dương mà,  còn Lệ Băng thì chắc chắn đã có hoàng tử của cô ấy săn sóc ”.

Tôi bật dậy , phi thẳng vào nhà vệ sinh . Bạn nghĩ gì chứ ? “ Lệ Dương của tôi nằm cong người , ngủ ngon lành trong cái bồn tắm khô cong , khoác lên mình chiếc đầm ngủ in hoa , cái miệng nhỏ xinh nhưng màu hơi nhờn nhợt , những lọn tóc rối và chưa khô hẳn nằm ủ rũ xung quanh bồn . Tôi lại nghĩ :” Nếu bồn tắm có nước thì sao đây ? Nhưng tiếc thật tôi chẳng phải là họa sĩ ”

Tôi chỉ còn cách  bế nàng dậy khỏi cái chỗ này . Tóm lại thì , hôm qua sao lại thế ? Tôi không nghĩ là ngoài “trinh nữ trong nước “ và “cảnh nàng không mặc đồ con trong cái đầm ngủ mỏng tanh dính nước , in hằn lên người nàng “lại để tôi có những hành động của kẻ dê xồm với nàng chứ ? Tôi chất vấn mình ???!

Tôi vừa đặt nhẹ nàng xuống giường , chỉnh được chiếc gối ngay ngắn thì nàng đã lên tiếng , giọng nói dịu nhẹ :

“ Đêm qua , anh ngủ ngon không ? Còn em , ê ẩm người một xíu . Hihi “.

“ Anh xin lỗi . Nhưng mà ….?”

“ Ngủ ngon là được rồi . Anh có lỗi gì đâu ?”

“ Nhưng sao anh lại ngủ trên giường của em ? Sao em lại vào đó ? Em ngố quá “

“ Không chui vào đấy để anh ăn thịt à ?” . Lệ Dương cười phá lên , hai chân đập thùm thụp ở giường .

“ Cái gì. Anh làm gì em thật á. Anh , anh …Ơ , nhưng mà , quần áo anh vẫn còn nguyên này . Nói bậy “.

“ Khùng ! Ai cho chứ ? “ . Tôi biết ngay mà . “ Nhưng mà chuyện làm sao , em cũng chả nhớ . Hic “.

“ Đánh đòn . Trêu trọc bậy bạ không à ! “. Tôi lấy ngón tay trỏ dí vào cái trán đáng yêu đấy . Vẻ đẹp sáng dậy chào ngày mới  của Lệ Dương rất đẹp , đẹp không son phấn , đẹp rạng ngời , đẹp tựa thiên thần nhỏ .

“ Cuối tuần em rảnh chứ , cô bé ?”. Nàng cười , gật gật cái đầu . “ Anh muốn đưa em đi chơi ?”

“ Hi . Đồng ý hai tay , hai chân luôn .”

Lệ Dương hớt hải thay đồ và trang điểm nhẹ . Lần đầu tiên , tôi thấy cô ấy buộc tóc cao nhìn rất năng động và đáng yêu . Tôi cũng phát hiện ra là , cô ấy yêu màu trắng như thế nào ? Quần trắng dài và rộng , hơi loe ở phần ống ; dây thắt lưng đen to bản  có những nút thắt dây sợi nhỏ. Chiếc áo thun trắng không cổ ,khoét sâu vào nách ôm người để vòng một , vòng hai theo đường cong mềm maị.  Xong xuôi mọi việc , chúng tôi không khác gì hoạt động tình báo . Cô ấy chạy trước dò xét cửa , tôi cúi người lúi húi đằng sau . Và thật may , chị giúp việc đi chợ , còn Lệ Băng đêm qua có thể vì quá say nên giờ vẫn chìm trong giấc mơ nào đấy .

Chúng tôi quyết định đến Petite Fille – cô gái nhỏ .

“ Em hứa là không rượu nữa , ok ?”

“ Anh cũng thế ! “. Cô ấy bữu nhẹ cái môi xinh ra đằng trước .

“ Tốt thôi , ngoại trừ phải đi ngoại giao với các đối tác làm ăn “.

“ Vậy em cũng thế ,  ngoại trừ phải đi ngoại giao với các đối tác làm ăn . Hehe “.

“ Kinh nhỉ ? Hiểu sao đây ta ?”

“ Bằng cách , đi ăn ké với anh trong những buổi tiệc, oa oa “

“ Haha . Vậy làm trợ lý cho anh đi “. Tôi cười vì thích lắm nhưng mặt cô ý bí xị …

“ Em không học sao làm nổi “.

“ Anh xin lỗi. Nhưng chẳng khó khi em mới mười chín “.

“ Ý anh là , em sẽ đi học . Khó lắm “

“ Sao nhỉ ?”

“Hổng sao hết . Chỉ cần có anh , em sẽ làm được “.

“Anh yêu em “ . Đó là ba chữ tôi đã lấy nước trà đá để viết lên mặt kính của bàn , và nàng đáp trả tôi :”Eo ôi , anh nghịch dơ quá !”. Nàng cười . Tôi trách trong bụng :” ghét thế không biết , sao không bảo em cũng thế đi cơ chứ ?”

“ Từ nay , em sẽ dùng sinh tố dâu “

“ Chuyện nhỏ “

“Nhưng không phải vì em thích dâu “

“ Trời , vậy thì thứ khác , miễn đừng là rượu “

“ Không phải . Bằng mọi cách em sẽ thích nó vì anh “

“ Ơ nhưng anh cũng có thích dâu đâu ?”

“Anh phải thích dâu ?”

“Sao lại ép một điều vô lý khi cả hai cùng không thích hả ngốc ? “

“ Thì em thích nụ dâu – có cánh hoa hồng đỏ đỏ chúm chím này này “. Lệ Dương chỉ vào cái trái dâu được cô pha chế tỉa tót đặt trên ly . “ Khi nào em dùng sinh tố dâu , thì anh phải ăn nó chứ sao “. Lệ Dương đưa trái dâu đỏ lên môi mình hôn cái “chụt “ rồi đưa ra phía trước :” Mời chàng “. Lệ Dương bé bỏng của tôi đáng yêu như vậy đó .

“ Cám ơn em , tiếng đàn rất tuyệt vời “

“ Anh rất thích phải không ?” 

“ Ừh! Rất thích và muốn nghe mãi “

“ Tham quá đi “. Cô ấy cúi đầu hút ly sinh tố một hơi dài.

“ Em thích gì trong ngày hôm nay ?”

“ Thì như mọi ngày , chỉ có điều …?”

“ Điều gì  ?”

“ Không có rượu “.

“ Trời ạ ! Đã nói là bỏ là bỏ à nha . Ý anh là … sinh nhật em , em muốn đi đâu, làm gì hay quà gì đấy ?”

“ Chà , khó nghĩ thế ta ? Nhưng sao anh biết sinh nhật em ?”

“ Thì ai bảo anh ngủ trên cái giường của em cơ . Êm và thích dã man . Haha . Em thích gì , nói anh nghe xem nào? “

“ Eo ôi , khó chết đi được ? Cái gì cũng muốn … Hehe “

“ Thì em nói đi , xem anh đáp ứng nổi không chứ ?”

“ Chắc là không rồi . Tệ thật “

“ Hừm “ 

“ Đi chơi với em hết hôm nay “.

“ Tất nhiên , không ở suốt kẻo ai bắt cóc công chúa của tôi thì sao . Ngố quá “.

“ Đi dạo phố … Hì “

“ Quá đơn giản “.

Những cơn gió se se lạnh của Sài Gòn không còn cô đơn nữa , trời trong , mây cao và đầy nắng. Lệ Dương nổi bật lên với gam màu trắng đi dọc ven ngoại ô thành phố . Mái tóc vàng hây hây của nàng  như quyện cùng gió , đôi mắt nhìn thẳng ra hướng xa . Tôi bỗng cảm  giác nàng rất giống người con gái Hà Nội trong nắng nhẹ , gió hơi se lạnh của trời thu. Hôm nay , nàng đẹp dịu dàng , mùi thơm phảng phất , không son phấn đậm và đôi mắt không còn thâm quầng như những bữa trước .

 Bất chợt , ý nghĩ về cô người yêu cũ của tôi ngày hôm qua hiện lên trong đầu :” Không biết cô ấy bây giờ thế nào . Mà không sao , hôm nay cuối tuần cô ấy chắc cũng đang cùng chồng con đi du lịch ở đâu đó cũng nên “.

Lệ Dương thích đi bộ , thích đi xe máy , thích hưởng gió trời hơn là ngồi ô tô. Lệ Dương thích những loài hoa dại ,nhỏ , cánh mỏng và màu sắc nhàn nhạt ; thích nghịch và nằm dài trên nền cỏ xanh mịn và hướng mặt lên trời cao . Lệ Dương thích tự do , thích hòa mình với thiên nhiên , giọng cô ấy vốn cao , hơi dài và thế là cô ấy hét lên như được trút giận , như xả hết tức tối buồn đau. Sợ thật , tôi không nghĩ là cô ấy sẽ hành động như thế đâu :

“ Em ổn chứ ?”

“ Anh nghĩ em giống một con điên lắm không ?”

“ Không . Em rất đẹp “

“Cái miệng này . Iu chết đi được ý  “.

Chúng tôi lại cười , nụ cười giòn giã vang xa . Lần đầu tiên , tôi được tận mắt ngắm nhìn những vẻ đẹp của Lệ Dương gần nhất , thật nhất : hàm răng trắng đều đặn và đẹp như những hạt trân châu, nụ cười giòn tan , những bước chạy dài và rộng sợ bị tôi tóm ,…, bộ đồ màu trắng cứ tung bay , chạy nhảy khắp cánh đồng cỏ lau này , vẻ đẹp mỏng manh trắng toát như tan chảy và rải rác khắp xung quanh . Không gian ngày cuối tuần rất đẹp . Tôi , em và thiên nhiên nữa – tất cả như quyện hòa làm một

“ … bóng tối sẽ không là chi,

niềm đau sẽ không là gì,
nếu được yêu anh ,đến hơi thở sau cùng ,
thì em sẽ lấy trái tim ra che ánh nắng mặt trời……
thế giới sẽ không là chi,
tận thế sẽ không là gì ,
nếu được bên nhau ,mà trái tim vẫn còn
thì em sẽ hóa giấc mơ để gặp anh từng đêm ….”

Nàng hát , hát mãi …

Những tia nắng cuối cùng của vầng thái dương đang lặn mình nhường chỗ cho mặt trăng , loang lổ lên mặt đất từng vệt, từng đám , chẳng khác gì màu máu sẫm . Tôi thấy rùng mình . Còn Lệ Dương ư ? Nàng cười.

” Đẹp ghê luôn ý ? Dù nhiếp ảnh gia nổi tiếng cỡ nào đi nữa , trực chờ săn và chụp hình cũng chẳng bằng mình tận mắt chứng kiến “.

“ Vậy chắc là em yêu cả cảnh bình minh ?”

“ Quá chính xác. … anh ơi , mai vẫn là cuối tuần , anh đưa em đi xem được không anh ? Đi mà , năn nỉ mà …”

“ 4h sáng dậy đấy . Dậy nổi không mèo lười …”

“ 1h dậy , em cũng chịu . Hì “

http://www.xinhxinh.com.vn/xxxadmin/archive/images/Ung%20xu/Tinh-yeu-can-co-nghi-ngoi-2.jpg

 

Chương 4 : Les và cái thai /.

 

Chúng tôi băng băng trên con đường dạo phố với những ngọn đèn cao áp sáng choang , dòng xe nối đuôi nhau lườm lượp .

“ Em thích ngắm cảnh về đêm thế này , ở hướng này , đèn xe màu đỏ ung khiến em cảm thấy yên bình . Em ghét cái màu vàng chóe bên kia , nhìn thấy mà ghét “.

“Thế nếu anh thích cái màu vàng chóe bên kia đường , em ghét anh không ?” . Tôi cười phá .

“ Khó nhỉ ? Nhưng anh thích , em sẽ thích . Phải thích hết những thứ mà người mình yêu thích cho dù mình ghét chứ . Cái này gọi là “ ngậm đắng nuốt cay đây “, haha .”

“ Vậy thì ráng ngậm rồi nuốt hết , rõ chưa bé nhỏ “.

“ Hư này . Bắt nạt em này . Hì . À mà anh nói  về nhà anh cho em nghe đi. Tò mò quá à ? Anh có anh chị em gì không ?”

“ Anh là con một . Hì “. Nhắc đến mà buồn nẫu ruột , dẫu cho  tôi có yêu mẹ tôi vô cùng . “Còn em ?”

“ Em á. Hai chị em sinh đôi . Có một thằng nhóc cùng mẹ khác cha , nhìn cũng kháu lắm , nhưng mà …”. Tôi nhíu mày nhìn sang ngang , Lệ Dương đang lấy tay rứt rứt , cuộn mấy lọn tóc , giọng buồn buồn hướng mắt ra phía cửa. “ Nói chung nhà em tệ lắm , thôi em không kể đâu , sinh nhật em phải vui chứ anh ha “.

Tôi kéo em lại phía mình , mỉm cười khẽ , không ngờ hoàn cảnh của em cũng đáng thương như tôi . Và chắc hẳn đó cũng là lí do tại sao ngôi biệt thự lớn đó lại chỉ có hai chị em và một chị giúp việc . Tôi nghe rõ những tiếng nấc nhỏ nhỏ từ họng em phát ra, tôi chỉ còn cách xoa đầu an ủi cô bé ngốc nghếch đáng yêu này.

” Có anh bên cạnh rồi mà. Từ nay có chuyện buồn gì cũng phải nói anh nghe , hiểu không ?”.

“ Anh sẽ lắng nghe em mãi chứ ?”

“ Nếu em cần và luôn cần một người biết lắng nghe “.

“ Chỉ lắng nghe thôi hả anh ?”Giọng Lệ Dương buông dài , cái đầu khẽ cọ quậy , mấy lọn tóc cọ vào da mặt tôi …Tôi thấy tim mình như đập nhanh hơn , tôi xin đường và tiến thẳng về phía bên , Lệ Dương được lúc dúi người về phía trước thêm lần nữa ,  giọng hốt hoảng .

“ Anh ổn chứ ? Hay để em lái xe . Anh ngồi qua chỗ em nghỉ đi “.

“ Có thể anh chỉ biết lắng nghe . Nhưng điều quan trọng là để anh hiểu em hơn , em hiểu không ?”

Lệ Dương lại gật gật cái đầu như một cô bé ngoan ngoãn vừa bị người lớn trách giận . Bỗng Lệ Dương ngó người nhìn sang phía đường bên kia , phải tả như thế nào nhỉ khi tôi cũng quay sang nhìn theo : chỉ là gái đứng đường thôi mà , ăn mặc hở hang khoe đầy đủ điện nước và những lớp phấn son dày đặc.

“ Anh . Chị Lệ Băng , chị Lệ Băng kìa , chiếc SH đỏ đó , anh thấy không ?”

“ Ừ ! “Tôi dụi dụi mắt . “ Nhưng sao cô ấy lại giằng co với một cô gái khác ?”

“ Anh ơi , đi với em … “. Cánh cửa ô tô vừa mở ra thì chiếc SH đã vụt đi , Lệ Băng đi theo cùng một người đàn bà  trong đám đứng đường đó .” Anh , anh , đi theo chị ấy đi “. “ Ừ, ừ “. Tôi vội quay đầu xe và lao theo sau chiếc SH , nàng Lệ Dương của tôi thì khuôn mặt đầy lo lắng và cứ nói thì thầm gì đó , đại khái là : không hiểu nổi chị gái mình , con đàn bà đứng đường kia có quan hệ gì mà đôi co giữa phố , …; có lúc cô ấy còn thốt lên :” không biết có phải cha nào si mê chị Lê Băng mà con mụ đấy đánh ghen không nhỉ ?” . Tôi buồn cười với cái trí tưởng tượng trẻ con này :” Đánh ghen gì mà người sau ôm eo rồi gục đầu lên vai người trước chứ ?” . “ Anh nói cũng phải , thôi thôi , anh đi đi, kẻo để mất đấy , nghi ngờ quá thôi . Mà cái bà này em nhìn quen quen à , … hay là … ?“.

Chiếc SH đỗ trước một ngôi nhà ngay trong thành phố cao ba tầng . Cô gái ngồi sau mở cửa , Lệ Băng phi thẳng xe vào trong nhà. Tiếng kéo cửa sắt đã gỉ được cô ả lôi mạnh nghe đến thé tai .

“ Giờ làm sao hã anh ?”

“ Anh nghĩ chỉ là bạn thôi mà ? Sao em lo lắng thế nhỉ ?”

“ Em nhận ra con ả đó . Bạn với người khác thì được , chứ cái bà này , em nghi lắm “.

Trên lầu 2, hai cái bóng đen qua cửa kính ôm trầm lấy nhau. Lệ Dương của tôi :” Ối “. Rồi hai tay cứ nắm chặt vào nhau , miệng ngậm chặt , và ngồi chẳng được yên.

” Làm cái gì vậy trời ??? Trời ạ , điên à ?”

”Sao lại điên , bạn bè ôm nhau an ủi là chuyện bình thường mà “

“ Nhưng em nói rồi , cái bà này nghi lắm “.

Cả Lệ Dương và tôi đều há hốc miệng ra nhìn cảnh tượng trước mặt :” Họ hôn nhau ư ?” Tôi dụi dụi mắt tưởng mình cũng bị điên và đang tưởng tượng chứ . Tôi rùng mình  , Lệ Dương mở cửa xe và chạy thẳng đến cửa sắt đập um lên .

” Em thề là em xé xác cái con mụ kia ra , nó dám rủ rê chị em . Mở cửa , mở cửa , con kia  “.

“ Từ từ nào . Nếu biết là em ở dưới đây , chắc gì Lệ Băng đã xuống chứ ?”

“ Kệ em . Anh phải đập cửa cùng em chứ ? Chẳng lẽ anh để chị Lệ Băng thế à “ . Lệ Dương lại gắt lên  .” Ừ , ừ , đập như em sao ? “. “ Đấy đập đi “. Trời ạ , một thằng đàn ông như tôi phải làm  vậy á ? Cuối cùng cánh cửa sắt cũng mở ra một cách nặng nề sau vài phút .

“ Em làm gì thế Lệ Dương . Mà sao anh lại đưa con bé tới đây “.

“ Tôi … “

“ Chị hỏi chị đấy . Chị đang làm cái gì vậy hả ? Cả cái con đàn bà thối kia nữa … “ Vừa nói Lệ Dương vừa chạy thẳng tới phía người đàn bà kia đang bước từng bước trên bậc cầu thang xuống , đẩy cô ả ngã chỏng chơ xuống nền nhà . Cả tôi và Lệ Băng đều không kịp trở tay . Lệ Băng hất tay Lệ Dương ra ngoài , thẳng tay gửi lên mặt Lệ Dương một cái tát trời giáng , ngồi thụp xuống sàn nhà và khẽ nâng cô ả dậy nằm trong vòng tay của mình :

“ Em điên à ?”

“ Chị mới là điên . Chị ôm hôn một con đàn bà bụng to bằng cái thúng kia mà coi được sao . Trời ơi , loạn thật . Mà chị đừng có nói với em , chị là Les , chị hiểu không ? “ Lệ Dương vẫn một mực đôi co , tay ôm vào chiếc má đang ửng đỏ , đôi mắt rưng rưng.

“ Em nói đúng . Chị là les , thì sao chứ ?”

“ Chị đúng là điên . Em xin chị , chỉ tỉnh lại giùm em cái “.

Từng câu từng chữ , Lệ Dương gào lên như muốn cháy họng . Mặc cái ôm , cái giữ chặt , cô ấy cứ vùng vẫy như muốn thoát khỏi tay tôi … Cuộc đời thật trớ trêu.

Bộ mặt cô ả đau đớn , đưa tay lên và khóc . “ Máu ? Gọi cấp cứu , nhanh lên “. Lệ Băng cáu gắt .

“ Thôi thôi , đưa lên xe của tôi , không thì không kịp mất “. Tôi hốt hoảng , Lệ Dương cau mày , lẩm nhẩm gì đấy trong miệng và nhất định không chịu giúp tôi và Lệ Băng dìu cô ả lên xe .

“ Rất tiếc, chúng tôi không thể giữ được đứa bé lại . Hơn nữa , tình trạng sức khỏe của người mẹ rất yếu . Ai là người nhà của cô ấy vui lòng theo tôi vào trong .”

Lệ Băng lấy tay quệt mạnh nước mũi , nước mắt , lắc lắc cái đầu , thở dài rồi lặng lẽ vào phòng . Lệ Dương thì vẫn là cái thái độ bực tức :” Đáng đời , bụng thì phưỡn ra mà còn ra đường đứng “. “ Thôi nào em , cái thai … “. “ Hừm , ý anh là vì em đẩy cô ta té chứ gì , cũng phải thôi , ý cô ta thì cũng muốn phá từ lâu rồi nhưng bị chị Lệ Băng ngăn cản , giờ sảy thai, hợp ý nó quá còn gì ?”. Cô ấy chặn ngang lời nói của tôi và nói như súng liên thanh . “ Em muốn về anh à , ở đây ngột ngạt quá . Mà anh chờ em một chút , em ra cổng viện mua cháo cho chị Lệ Băng đã , nhìn chị thế em thương lắm .” Nói xong , cô ấy gồng chân lên chạy . Càng lúc tôi càng hiểu về Lệ Dương : mạnh mẽ , cá tính và đáng yêu , dù tính cách còn nông nổi trẻ con nhưng những gì cô ấy đã và đang làm luôn để tôi hiểu một điều :” Lệ Dương sống rất tình cảm “.

“ Anh này , anh thấy em hành động giống một kẻ điên lắm sao ?”

“ Ngốc. Cô bé của anh chỉ vô tình thôi mà “.

“ Không phải đâu . Thực ra , em đã cố đánh con đàn bà thối đó , nhưng em không nghĩ là chiếc túi xách mới văng lên có tí xíu mà bà ta đã lăn xuống sàn nhà rồi. Dù em ghét bà ta , nhưng em thấy mình có lỗi với đứa bé , nó không có tội mà “. Lệ Dương từ từ ngả đầu vào vai tôi , lẳng lặng , chẳng nói gì nữa …

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+