Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ yêu cây kẹo bông nhỏ- Chương 01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phòng tự học trường Đại học T

Kiều Ân đã khóc không ra tiếng nữa rồi, đống giấy ăn trên bàn đã bị cô ngốn hết từ lúc nào.
Thật sự cô không thể ngờ rằng béo chính là nguyên nhân của tất cả những chuyện mà cô đang phải chịu đựng.

“Anh, tại sao anh ấy lại quá đáng như vậy chứ?”, Kiều Ân vừa sụt sịt vừa ngước cặp mắt sưng đỏ lên nhìn Thiệu Minh Vỹ.

“Nó dám nói như vậy sao? Được, ngày mai anh sẽ gọi mấy đứa nữa dạy cho nó một trận!”, Thiệu Minh Vỹ tức giận đấm mạnh xuống bàn khiến sách vở trên đó rơi lộp bộp.

Thấy anh giận như vậy, Kiều Ân rất cảm động liền đưa tay gạt nước mắt, đúng là anh trai tốt của mình. Những tên con trai khác chỉ cần bằng một nửa anh cũng tốt lắm rồi.

Thiệu Minh Vỹ thương cảm ôm Kiều Ân vào lòng vỗ nhẹ lên lưng khiến cô cảm nhận được vòng tay ấm áp của anh.

“Anh, có phải em nên giảm cân không?”

“Giảm cái gì? Em bây giờ đẹp rồi! Béo đâu mà béo!”

“Nhưng… mọi người đều bảo em béo ú như con lợn con!”

“Lời của mấy đứa ngốc đó mà em cũng tin sao?”

“Nhưng, đúng là em rất béo mà…”

“Béo chỗ nào, em xem… sờ chỗ nào cũng thấy thịt, rất thích…”

Thiệu Minh Vỹ vừa nói vừa nhéo nhéo cánh tay Kiều Ân. Da cô mịn màng lại mềm mại như da em bé, nhéo rất sướng tay, cứ khiến người ta muốn nhéo mãi không thôi.

Kiều Ân để mặc anh nhéo tay mình, chỉ có anh thích cô béo như vậy. Lúc nào anh cũng bảo mặt cô tròn xoe rất đáng yêu. Hơn nữa, anh cũng rất thích nhéo hai má phúng phính, vuốt ve cánh tay tròn lẳn của cô, anh còn thích ôm chặt vòng eo bánh mỳ, vùi đầu vào hõm vai hít hà mùi thơm cơ thể cô.

Ngay từ khi nhập trường, Thiệu Minh Vỹ đã nhận làm anh trai cô. Cả hai người cùng đến từ một thành phố nhỏ phía nam nên có thể coi anh là người đồng hương duy nhất của cô ở trường Đại học T này.

Thiệu Minh Vỹ rất quý Kiều Ân, lúc nào cũng thương yêu cô như em gái mình. Nếu cô gặp bất cứ vấn đề khó khăn nào, chỉ cần một cú điện thoại nhất định Thiệu Minh Vỹ sẽ tận tình giúp đỡ.

Thiệu Minh Vỹ cao một mét tám, gương mặt tuấn tú, trán cao, mũi thẳng, đôi mắt sâu hút hồn, khóe miệng lúc nào cũng nở nụ cười mê đắm lòng người.

Có thể nói, Thiệu Minh Vỹ chính là bạch mã hoàng tử trong mắt tất cả nữ sinh trường Đại học T. Mỗi lần đi cạnh Thiệu Minh Vỹ, Kiều Ân chẳng khác nào con vịt xấu xí trong mắt mọi người. Cô cao một mét sáu mươi lăm nhưng nặng tới sáu mươi cân, nhìn từ xa chỉ thấy thịt là thịt, người chẳng có đường cong nào. Ngoài làn da mịn màng, có thể nói là hơi trắng một chút thì cô không dám nhận diện mạo mình có cái gì giống người đồng hương kia. Thực ra mẹ cô cũng từng nói, ngũ quan của cô rất đẹp, mắt to, mũi thon gọn, miệng nhỏ chúm chím, nhưng vì nó được đặt trên một khuôn mặt quá nhiều thịt nên trông cô lại càng mập hơn.

Lúc mới vào trường Kiều Ân chưa từng nghĩ mình mập, mà cô chỉ cho rằng mình là một nữ sinh khỏe mạnh bởi cô ăn được, ngủ được. Chẳng phải mẹ cô từng nói ăn được ngủ được là tiên sao? Hơn nữa, cô còn là một cô bé rất vô tư, ngày ngày luôn sống trong tâm trạng vui vẻ thoải mái, vì thế cô chưa từng nghĩ béo lại trở thành vấn đề của mình.

Nhưng sau khi thất tình đến lần thứ tư, cô cũng phải thừa nhận rằng béo chính là kẻ thù lớn nhất của đời mình! Bởi lý do để tất cả nam sinh chia tay cô đều là: em quá béo, nếu gầy một chút thì tốt hơn!

Ô… béo đâu phải lỗi của cô! Chỉ là cô nghĩ rằng khỏe một chút, vui một tẹo sẽ thoải mái hơn. Vả lại, chẳng phải anh cũng từng nói con gái béo một chút ôm mới sướng ư? Tại sao mấy anh chàng kia đều lắc đầu ngao ngán với thân hình của cô?

Cô rất buồn! Cô chỉ muốn có một tình yêu ngọt ngào thời sinh viên mà thôi! Thấy các bạn cùng lớp đều có người yêu, tim cô bỗng thấy chua xót, tại sao, cô cũng chỉ muốn có một người bên cạnh thôi mà? Lẽ nào điều đó khó vậy sao, phải gầy mới hy vọng có người yêu sao?

Không được, nếu phải gầy đi mới có người yêu thì nhất định cô sẽ giảm cân, phải trở thành một cô gái xinh đẹp, trở thành một siêu mẫu.

Kiều Ân nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyên bố một cách nghiêm túc: “Anh, em muốn giảm cân, nhất định em phải giảm xuống còn năm mươi cân”.

Thiệu Minh Vỹ kinh ngạc nhìn cô: “Tiểu Ân, em không đùa đấy chứ? Anh đã nghe câu này suốt ba năm rồi, nhưng chưa lần nào em thành công hết!”. Anh cười thầm, xem quyết tâm lần này của cô được bao lâu?

“Không được, lần này nhất định em phải thành công! Nếu cứ béo thế này, chắc chắn em sẽ không có người yêu!”, khuôn mặt bầu bĩnh của Kiều Ân lộ vẻ đau khổ. Cô không muốn cuộc sống năm ba đại học của mình phải trôi qua trong cô đơn.

“Người khác không thích nhưng còn có anh mà!”, Thiệu Minh Vỹ khẽ cười, đưa tay nhéo khuôn mặt hồng hào, mịn màng của cô. Đáng yêu quá đi, muốn cắn cho một cái!

“Hừ, anh lại lừa em! Em muốn có người yêu, chứ không muốn có anh trai!”, Kiều Ân tức tối quay mặt đi. Lúc nào anh cũng thích nhéo má cô, càng nhéo càng khiến nó tròn hơn!

“Vậy để anh làm người yêu em cũng được mà, dù sao đám nữ sinh kia cũng rất phiền!” Thiệu Minh Vỹ quay mặt Kiều Ân lại, tiếp tục nhéo má rồi nhéo tay cô. Anh rất thích cảm giác mềm mại, mịn màng như da em bé mỗi khi chạm vào cô, nó khiến anh lúc nào cũng muốn nhéo, vuốt ve mãi không thôi.

“Em không cần! Chỉ mới biết em là em gái anh mà họ đã khó chịu ra mặt, chẳng qua gặp em rồi, thấy em không có gì nguy hiểm nên họ mới yên tâm thôi! Anh mà nói linh tinh, ngày mai họ sẽ ném em từ tầng năm xuống mất!”, Kiều Ân trợn mắt nhìn anh nói. Cô không muốn mình trở thành kẻ thù chung của đám nữ sinh toàn trường.

Thiệu Minh Vỹ lắc đầu khẽ cười, cô em gái này vẫn làm đúng bổn phận của mình đấy nhỉ! Đúng là cô không mảy may có ý đồ nào với anh, bảo sao mấy nữ sinh muốn tán tỉnh Thiệu Minh Vỹ đều xem cô là đồng minh để moi bí mật.

“Em phải về rồi. Bắt đầu từ tối nay em sẽ triển khai kế hoạch giảm cân! Lần này tuyệt đối không thể thất bại!”, Kiều Ân đứng dậy, tuyên bố đầy tự tin và quyết tâm. Vì tình yêu, lần này cô nhất định phải giảm cân đến cùng! Nói xong, cô mở cửa bước ra ngoài.

“Kiều Ân, lại đây!”, Thiệu Minh Vỹ nhìn Kiều Ân đang bước ra ngoài, vội gọi cô lại với vẻ nghiêm túc.

Kiều Ân bực mình quay lại nhìn Thiệu Minh Vỹ. Anh muốn nói gì? Biểu hiện nghiêm túc này là sao? Cô nhìn anh không nói, chỉ từ từ quay lại ngồi đối diện trước mặt anh.

Thiệu Minh Vỹ đột nhiên ôm chầm lấy Kiều Ân, ghì chặt vào lòng khiến cô thở không ra hơi, chẳng thể chống cự lại, chỉ biết để mặc như vậy. Lát sau, Thiệu Minh Vỹ mới buông cô ra.

“Em muốn giảm cân, được rồi! Anh sẽ đến giám sát, đề phòng em bỏ cuộc giữa chừng!”

“Không cần, lần này em nói thật mà!”

“Được, chúng ta cùng chờ xem! Anh biết rất rõ cơ thể em, chỉ cần ôm một cái là có thể biết em gầy không, cho nên đừng hòng ăn vặt ban đêm!”

“Không cần đâu! Em muốn gầy đi một chút để sớm có người yêu mà!”

“Được, cố gắng lên!”

Đến anh cũng ủng hộ khiến Kiều Ân càng vui hơn, quyết tâm vì thế cũng cao hơn. Hơn nữa, lần này lại có sự giám sát của anh, kế hoạch giảm cân của cô nhất định sẽ thành công!

Kế hoạch giảm cân của Kiều Ân chính thức bắt đầu!

Căng tin trường Đại học T

Kiều Ân nói nhất định phải giảm cân!

Vậy mà… người đang ăn ngấu nghiến trong căng tin lúc này có lẽ không phải cô đâu, nhưng dù xoay đầu nhìn theo góc nào đi nữa thì thân hình tròn lẳn này cũng rất giống Tiểu Ân.

Không sai, đó chính là Kiều Ân.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Minh An Nhã chắc chắn người trước mắt mình lúc này chính là cô bạn cùng phòng. Cô chạy lại, trợn mắt nói: “Ân Ân, chẳng phải nói muốn giảm cân sao? Cậu đang làm gì thế này?”.

“Đúng là mình đã nói vậy, nhưng sách giảm cân có nói là không được ăn vặt đâu, mà cậu không thấy mình chỉ ăn bằng một nửa bình thường sao?”

“Nửa của cậu như thế này lại không bằng một phần của mình chắc?”

“Cậu ăn như mèo, làm sao so với cậu được? Mình nghĩ kĩ rồi, mọi người đều bảo trong quá trình giảm cân không nên hành hạ bản thân, nên ăn khi nào thấy muốn, nhưng cần hạn chế, thêm nữa là cần vận động cho ra nhiều mồ hôi, làm như vậy mới hy vọng giảm cân được.”

“Vận động? Cậu nói thật không?”

“Đương nhiên, mình vừa mượn mấy đĩa aerobic về rồi!”

“Cậu đừng nói là buổi tối cậu sẽ luyện tập ở ký túc xá đấy?”

“Ha ha, quên không bảo các cậu, từ hôm nay trở đi bắt đầu từ chín giờ đến mười giờ mỗi tối, Kiều Ân mình sẽ luyện tập, mọi người đi làm việc của mình, nhường chỗ cho mình tập nhé.”

“Nhất định Đình Đình sẽ không đồng ý!”

“Mình đã nói cậu ấy tìm chỗ học rồi, còn bảo anh trai nhờ điều tra về địa điểm tự học của Lý Hải Lạc để sắp xếp cho cậu ấy rồi.”

“Khổ thân cậu quá.”

“Mình cũng vì cậu ấy thôi, thầm thương trộm nhớ nửa năm rồi mà đối phương vẫn không nhận ra, thật khiến người ta tức chết!”

“Cậu nói dễ nghe thật đấy, chẳng qua cũng chỉ là muốn đuổi bọn mình đi chỗ khác thôi.”

“Như vậy không tốt sao? Đều là những thứ cậu ấy muốn mà, cậu ấy muốn là được rồi, có khi phải cảm ơn mình nữa kìa.”

“Thiệu Minh Vỹ thật đúng là con nợ của cậu, nói cái gì là phải làm cái đó.”

“Anh ấy là anh trai mình mà! Ai bảo ngày nào cũng bắt nạt mình, anh ấy chính là con nợ của mình.”

“Anh ấy bắt nạt cậu bao giờ? Lúc nào mình cũng thấy anh ấy bị cậu bắt nạt thì có.”

“Đấy là cậu bị anh ấy lừa bởi hình tượng bạch mã hoàng tử rồi. Có những chuyện như anh ấy ngày nào cũng nhéo nhéo mặt mình, sao các cậu thấy được chứ?”

“Mình rất muốn có một người anh như vậy, muốn được ngày ngày anh ấy bắt nạt như thế!”

“Ha ha ha, A Nhã à, nếu cậu không phải là hoa đã có chủ thì nhất định mình sẽ nghĩ rằng cậu thầm thương trộm nhớ anh ấy đấy.”

“Mình không thầm thương trộm nhớ gì anh ấy hết, chỉ là ngẫu nhiên lấy anh ấy làm đối tượng để mơ mộng thôi!”

Xì… Như đã tiên đoán trước, Minh An Nhã né mặt sang một bên nhưng vẫn không tránh được cú xì mạnh của Kiều Ân.

Kiều Ân vội lấy giấy lau miệng, hai mắt mở to nói: “A Nhã, cậu thật háo sắc!”.

“Chỉ là YY một chút thôi, mình háo sắc gì chứ!”

“Mình phải nói cho anh ấy biết mới được!”

“Vậy nhân tiện cậu hỏi xem đối tượng trong mộng của anh ấy có phải là mình không nhé?”

“…”, Kiều Ân gục xuống bàn, cô thật sự thua rồi! Cô chưa bao giờ muốn đấu khẩu với Minh An Nhã, bởi cô biết chẳng thể nào thắng được cái miệng kia!

Hai người cứ lời qua lời lại với nhau liến thoắng, nhưng chẳng tài nào hình dung được đồ ăn trước mặt kia đã bị Kiều Ân tiêu diệt sạch từ lúc nào. Cô gái này có thể giảm cân sao? Ngay cả đến ông Trời cũng có chút lo lắng!

Phòng 502, tầng 5, ký túc xá nữ khu tây

“Nhược Lăng, cậu vào rồi thì khép cửa lại, đừng mở ra nhé!”, một thân hình béo tròn vừa nhìn mấy động tác tập trên màn hình máy tính vừa cố gắng bắt chước tập theo nói.

“Ừ, cậu sợ người khác biết mình giảm cân à? Thực ra trong khu này, ngoài dì Vương trí nhớ không được tốt ở tầng dưới ra thì mọi người đều biết cả rồi!”, Toàn Nhược Lăng đóng cửa đứng tựa lưng vào cửa kính nhìn.

“Hả?”, Kiều Ân giật mình, liền ngừng tập quay sang ngây ngô nhìn Nhược Lăng.

“Hôm nay, Thiệu Minh Vỹ đã tặng cậu một bài hát trên đài phát thanh trường với lời chúc cô em gái giảm cân thành công!”, Minh An Nhã đang ngồi trước máy tính chơi điện tử khẽ nói.

“Sao mình không biết chuyện này?”, cô thắc mắc.

“Là cậu thiếu giác quan cơ bản, nghe thấy tên mình phải nửa ngày sau mới nhận ra”, A Nhã vẫn chúi đầu vào màn hình vi tính cười nói.

“Này Ân Ân, có phải cậu nhờ anh trai đi dạy dỗ cho Vương Thắng một trận không? Lúc về mình thấy người anh ta bám đầy bùn đất, bộ dạng xấu hổ ngượng ngùng”, Nhược Lăng đang đắp mặt nạ, cười khẽ nói.

“Chết thôi, anh ấy gọi người tới dạy dỗ Vương Thắng thật sao?”, Kiều Ân vội dừng tay, với di động trên bàn gọi cho Thiệu Minh Vỹ.

“Lần sau mà có thất tình cũng đừng khóc lóc thảm thiết như vậy, đương nhiên anh cậu sẽ không chịu được mà ra tay không chút thương xót rồi!”, A Nhã không cười nói. Cô nàng này lúc nào cũng phản ứng chậm với mọi việc.

“Anh, có phải anh đã đánh Vương Thắng không?”, Kiều Ân tức giận hét lên trong điện thoại.

“Còn thương nó à? Do nó không cẩn thận ngã xuống vũng bùn trong vườn hoa, may mà anh tìm người kéo lên thì có”, Thiệu Minh Vỹ nhẫn nại giải thích để cô yên lòng.

“Thật không?”, Kiều Ân vẫn còn nghi ngờ.

“Đương nhiên rồi, anh là ai cơ chứ, anh lại đi so đo, tính toán với loại người tầm thường như hắn sao?”, Thiệu Minh Vỹ bỗng nghiêm giọng hỏi, “Hôm nay em tập thể dục chưa?”.

“Dạ, vẫn đang tập”, Kiều Ân vội vui vẻ, nhiệt tình báo cáo thành quả của mình dường như đã quên hẳn chất vấn anh việc Vương Thắng.

“Tốt, tập xong đừng tắm ngay nhé, dễ bị cảm lắm đấy.”

“Vâng!”

“Ngủ sớm đi.”

Tắt máy, Ân Ân vẫn cầm di động, khẽ mỉm cười. Anh đúng là người hiểu biết, quả nhiên nhờ anh làm người giám sát quá đúng.

“Là anh ấy đánh à?”, Nhược Lăng vỗ nhẹ vào khuôn mặt đang cười ngơ ngẩn của Kiều Ân hỏi.

“Không phải, là Vương Thắng tự ngã”, Kiều Ân hùng hồn đáp lại.

“Haizzz, cậu thật dễ bị lừa. Mới hôm qua chia tay, hôm nay đã bị ngã. Haizzz, anh ta cũng chỉ biết chấp nhận số phận thôi, ai bảo dám từ chối em gái Phó chủ tịch Hội sinh viên cơ chứ!”, A Nhã vừa đốt cháy đầu của một người (trò chơi CS) vừa nói.

“Cậu bảo chính anh mình gọi người dạy anh ta à?”, Kiều Ân nghi hoặc nhìn A Nhã.

Minh An Nhã quay đầu lại, liếc Ân Ân rồi nhìn Toàn Nhược Lăng, khóe môi khẽ hạ xuống, tiếp tục chơi điện tử.

“Anh cậu nói không phải thì là không phải, dù sao Vương Thắng cũng đáng bị đánh một trận! Cậu có tập nữa không, không thì để mình xem đĩa”, Nhược Lăng nắm vai Tiểu Ân, kéo cô sang một bên.

“Ôi, còn hai bài nữa phải tập nhanh thôi, Đình Đình sắp về rồi”, Kiều Ân lao tới trước máy tính nhét đĩa vào, chỉnh đến đoạn lúc nãy tập dở, lại bắt đầu nhảy.

Toàn Nhược Lăng đi qua, dựa vào bàn Minh An Nhã cười cười. Nhìn bộ dạng đầy quyết tâm và nhiệt huyết của Ân Ân, cô khẽ lắc đầu ngao ngán.

Kiều Ân rất đơn giản, suy nghĩ cũng không phức tạp, nếu có người lừa nhất định cô sẽ bị mắc mưu ngay. Vì thế giải quyết những vấn đề có liên quan đến cô vô cùng dễ dàng, chỉ cần đưa ra những vấn đề khác khiến cô trở hồ đồ là xong.

Sáng sớm ở ký túc xá nữ

“Có phải cái cân này bị hỏng rồi không? A Nhã, cậu lại đây xem đi, sao cân nặng của mình chẳng thay đổi chút nào thế?”, Ân Ân giậm chân bực tức. Đã tập được ba ngày rồi, ngày nào cũng ăn có một nhúm, tại sao lại vẫn như cũ chứ?

A Nhã đứng lên cân thử, bốn mươi sáu cân, cô nhìn cân nặng của mình rồi quay sang nhìn Ân Ân, nói thành thật: “Vẫn bình thường mà”.

“Bình thường? Cái cân này sao?”, Ân Ân đau khổ nhìn A Nhã trong bộ đồ lót. Cô ấy có thân hình thật hoàn hảo, chẳng biết đến bao giờ cô mới có thân hình đẹp như vậy.

“Quên nó đi”, A Nhã đứng sau lưng Kiều Ân, lấy một chiếc áo T-shirt mặc vào.

Nhược Lăng nằm trên giường cười lớn, lúc này Ân Ân mới phát hiện ra mình đang bị đám bạn cùng phòng trêu. Tức khí định xông lên thì A Nhã đã ôm chặt lấy eo cô từ phía sau, cắn một cái vào vai, hừ, lại trêu cô rồi.

A Nhã cũng cười phá lên, tiểu yêu này rất hay lừa cô, bởi mỗi lần thấy bộ dạng Kiều Ân hùng hổ tức giận đều rất đáng yêu.

“Nếu có thể đem nửa số thịt của mình cho cậu thì tốt biết mấy”, Ân Ân nhẹ nhàng ôm lấy eo bạn, eo thon nhỏ thế này mà!

“Nếu cậu ăn ít đi, ăn bằng một nửa mình là được rồi”, A Nhã nhìn nộ khí trên khuôn mặt tròn vo của Ân Ân đã không còn nữa, lại thấy hai má cô bạn đỏ ửng cả lên. Ân Ân chính là như vậy, nhanh giận chóng quên, dường như không bao giờ giận được ai. Cô rất thích Kiều Ân như thế, đơn giản mà vô cùng đáng yêu!

“Khó lắm! Lúc nào mình cũng có cảm giác đói, những lúc như thế là cả người bải hoải, tay chân bủn rủn chẳng còn chút sức lực nào”, Kiều Ân khẽ than thở. Quên đi, thà chịu khổ một chút, chịu khó vận động giảm cân thì tốt hơn. Không ăn thì chẳng thà giết cô đi còn hơn.

“Vậy thì không được kêu béo, béo một chút có gì là không tốt chứ? Nếu gầy thì đâu phải Kiều Ân, cậu như bây giờ là đáng yêu lắm rồi!”, Nhược Lăng ngó đầu ra, quay sang giường hai bạn nói.

“Các cậu gầy như vậy, đương nhiên không biết nỗi khổ của mình! Mình cũng thấy béo chẳng có gì là xấu nhưng bọn con trai không thích như vậy! Mình mà cứ mập mạp thế này, chắc chắn chẳng có ma nào thèm, thế chẳng phải đã uổng phí mấy năm qua đó sao.” Kiều Ân buông A Nhã ra, bước tới gần tấm gương sau cửa, ấn ấn vào lớp thịt trên người mình, haizzz, liệu có ai thích cô béo giống anh Thiệu Minh Vỹ không nhỉ?

“Vậy cậu phải nỗ lực thôi, mong cậu sớm thành công!”, Cao Nghi Đình cũng bị họ làm tỉnh giấc, thò đầu ra cười nói an ủi cô.

Thật đau lòng, Ân Ân rất muốn có thân hình nhỏ nhắn như ba cô bạn mình, sao chỉ có cô là toàn thịt là thịt thế này. Ông Trời ơi, ông hãy cho con một viên linh đan để hôm sau tỉnh dậy con có được thân hình đẹp như siêu mẫu đi mà, con năn nỉ ông đấy. Cô tức giận véo mặt mình, a, đau quá, toàn thịt là thịt, thôi, tiếp tục cố gắng nào!

Buổi chiều trong thư viện trường Đại học T

Kia chẳng phải anh sao? Lại thay người yêu rồi? Cô gái này lạ hoắc, chưa gặp lần nào.

Kiều Ân trợn mắt nhìn thân hình cô gái đó, ôi, đôi chân thật đẹp, chỉ cần một chiếc quần jeans bình thường là có thể khoe đôi chân thon dài đó rồi. Thật ngưỡng mộ, cô cũng muốn gầy như vậy!

Kiều Ân bị ám ảnh chuyện giảm cân quá rồi. Bây giờ chỉ cần nhìn thấy bất kỳ cô gái nào, đôi mắt cô sẽ dán vào thân hình họ, sau đó lại tự thấy xấu hổ, mặc cảm! Bản thân mình còn cách xa họ.

Thiệu Minh Vỹ nhìn thấy cô, liền gọi không để Kiều Ân lén chuồn đi.

“Kiều Ân!”

“Anh!”, không có cách nào khác, Ân Ân đành tiến đến.

“Định chuồn hả?”, Thiệu Minh Vỹ kéo cô lại, vừa cười nhìn cô bạn gái đang đứng cạnh vừa giới thiệu, “Đây là em gái anh, Kiều Ân. Đây là Phương Tuệ, đàn em của anh”.

“Chào!”, Kiều Ân mỉm cười chào cô gái xinh đẹp kia, nhưng thầm trách: sao anh lại ôm eo mình, dù mình không sợ buồn nhưng cũng sợ đau mà. Cô hơi lùi lại cố giữ khoảng cách nhất định với anh, xem anh ôm trộm cô thế nào.

Phương Tuệ nhìn Kiều Ân, thật đúng như mọi người vẫn nói, không cần lo lắng cô em gái bên cạnh Thiệu Minh Vỹ. Mặt thì tròn xoe béo ú, thân hình cũng chẳng gọn gàng gì cho cam, chỉ có thể dùng vài từ là hình dung ra ngay, béo một cách đáng yêu.

Cô cũng nở nụ cười ngọt ngào đáp lễ.

“Tiểu Ân, Minh Vỹ thường kể với tôi về bạn”.

Kiều Ân trợn mắt nhìn Thiệu Minh Vỹ, ngoài việc chê cô béo thì anh còn có gì để nói nữa chứ? Nhưng Kiều Ân vẫn giữ nụ cười tươi rói trên môi.

“Phương Tuệ, em về trước đi, anh nói chuyện với em gái một chút”, Thiệu Minh Vỹ quay sang Phương Tuệ cười, lịch sự cáo biệt.

Dường như không thể ngờ được Thiệu Minh Vỹ sẽ bỏ rơi mình nên Phương Tuệ có chút xấu hổ, nhưng ngay sau đó đã lấy lại nụ cười trên môi, gật đầu nói: “Được, Minh Vỹ, đừng quên ngày mai chúng ta cùng đến Đại học N đấy”.

“Được, lúc đó anh sẽ gọi cho em”, Thiệu Minh Vỹ hơi cau mày khiến Phương Tuệ thoáng sợ hãi.

Nhìn bóng Phương Tuệ xa dần, Kiều Ân vẫn đứng đờ ra đó, người đẹp thật, dáng vẻ toát lên sự tao nhã, đến dáng đi cũng uyển chuyển, nhẹ nhàng thế chứ.

Eo bỗng nhói lên một cái, anh lại nhéo cô! Kiều Ân tức giận, trợn mắt nhìn anh nói: “Đau quá!”, rồi khẽ đập tay anh.

“Sao vừa nãy lại định chuồn?”, Thiệu Minh Vỹ biết nhất định phải có chuyện gì thì cô mới cố ý làm như vậy.

“Không muốn làm phiền anh và người đẹp thôi.” Anh vốn định bắt bẻ nhưng không ngờ cô lại muốn anh và cô gái đó có không gian riêng tư bên nhau.

“Đã bao giờ anh vì bạn gái mà bỏ rơi em chưa?”, Thiệu Minh Vỹ tức giận, nhéo hai má cô mạnh hơn.

“Hình như chưa.” Mặc kệ anh nhéo má mình, Kiều Ân đang cố lục tìm trong trí nhớ nhưng hình như đúng là chưa thật. Mỗi lần cô đến tìm, dù có bận đến mấy hay đang đi cùng ai, anh đều ưu tiên hỏi xem cô có việc gì.

“Em nói dối, nói, tại sao lại muốn trốn?”, Thiệu Minh Vỹ biết ỉn con đã bị đưa vào tròng rồi.

“Anh không biết em đang giảm cân sao? Thấy gái xinh có thân hình thon gọn như vậy em tủi thân quá!”, Kiều Ân vừa nói vừa xoa xoa chỗ bị anh nhéo, haizzz, tay toàn thịt là thịt.

“Anh giúp em ôn bài”, Thiệu Minh Vỹ nắm tay cô kéo vào thư viện, trên mặt xuất hiện nụ cười khó hiểu.

Thấy anh không truy cứu chuyện vừa xong, lại đồng ý ôn bài giúp mình nên Kiều Ân cũng chẳng thắc mắc nhiều nữa.

Vừa nhìn thấy thư viện, Kiều Ân đã chán ngấy rồi, tuy cũng muốn đọc sách cùng anh nhưng thú thực thư viện là nơi vô cùng tẻ nhạt, lại không thể nói chuyện, cũng không thể ăn vặt. Cô vẫn thích đến phòng tự học hơn. Thôi kệ, ai bảo anh là anh trai cơ chứ. Bình thường, anh thương yêu cô như vậy nên hôm nay cô đành nhượng bộ chút. Chẳng qua là mấy nữ sinh bên cạnh anh lại thấy tủi hờn khi cô cướp mất cơ hội gần gũi anh của họ mà thôi.

Kiều Ân đang suy nghĩ miên man, định thần lại thì đã bị anh ấn xuống ghế. Nhìn đống sách trên bàn, thầm đoán chắc anh định ôn bài với Phương Tuệ, nhưng sao tự nhiên lại đuổi cô ấy đi rồi bắt mình thay thế để chịu sự giày vò này.

Dù tức giận nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo, Kiều Ân chấp nhận số phận, mở cặp lấy sách vở của mình ra.

Thiệu Minh Vỹ cầm cuốn sách giữ chỗ lên, đây là chỗ ngồi quen thuộc của anh trong thư viện. Cô thủ thư cũng biết, hơn nữa, không cần anh phải ra mặt tự đi giữ chỗ ngồi mà lần nào Tiểu Phong, cô thủ thư của thư viện cũng giúp anh giữ chỗ. Trừ những hôm anh có việc không đến được, cô mới cất cuốn sách giữ chỗ kia đi. Là người trong Hội sinh viên nên anh không thể ra mặt giữ chỗ trong thư viện nhưng luôn có người tình nguyện thay anh làm việc đó.

Anh thích học trong thư viện vì ở đây không được nói chuyện, nếu muốn thì phải kề sát tai nhau mà nói. Nếu biết mục đích này của anh, chắc chắn Kiều Ân sẽ nhảy dựng lên, xông vào cắn anh cho xem.

Anh khẽ kéo ghế ngồi sát cô, nhìn khuôn mặt tròn xoe, ánh mắt phản kháng nhưng không có cách nào đành ngồi tập viết. Anh bất giác mỉm cười, chớp mắt vờ như không thấy, tiếp tục tiến sát gần cô, mở sách ra xem.

Kiều Ân bất lực bỏ tay xuống bàn, đưa tay kia lên cầm sách, lật từng trang.

Nhưng dường như anh không hài lòng lại cầm tay cô đặt lên bàn, rồi dùng ánh mắt cảnh cáo cô không được bỏ tay xuống, khuỷu tay anh còn chạm cánh tay cô.

Mặt Kiều Ân càng cúi gằm xuống, tên độc tài này, tay vướng như vậy sao mà viết được chứ.

Quyết định mặc kệ, chú tâm đọc sách, nhưng cô lại cảm nhận được hơi ấm của anh truyền sang cơ thể mình qua lớp áo mỏng tang chỗ cánh tay chạm nhau. Đột nhiên nhớ tới lời A Nhã nói hôm qua, đối tượng trong mộng, cô bỗng cảm thấy xấu hổ, mặt cũng dần đỏ ửng lên. Sao A Nhã lại nói những lời đó ra được cơ chứ?

Nhưng có vẻ anh có một thân hình rất cường tráng. Kiều Ân liếc mắt ngắm nhìn thân hình anh, lưng thẳng, dáng người rất vừa vặn, không có một ngấn thịt thừa nào. Hình như cô chưa từng thấy anh cởi trần, nhưng tưởng tượng anh trong chiếc áo T-shirt mùa hè thật tuyệt, thân hình còn có cơ bắp, đôi chân to khỏe, chiếc quần bò ôm chặt lấy cặp đùi săn chắc, cơ thể thật thích hợp là đối tượng mơ mộng, ảo tưởng của đám nữ sinh như Kiều Ân.

Đột nhiên Thiệu Minh Vỹ quay mặt lại, ghé sát tai cô thì thầm: “Nhìn trộm cái gì thế?”.

Hơi thở ấm áp của anh phả vào tai khiến Kiều Ân giật mình hoảng hốt như một đứa trẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang. Cô ngơ ngác không nói nên lời, bản thân đang đánh giá cơ thể anh nhưng lại bị phát hiện, thật xấu hổ.

Thiệu Minh Vỹ nhìn mặt Kiều Ân đỏ bừng, chằm chằm nhìn mình không nói nên lời. Anh khẽ cười thầm, cô bé ngốc này lại đang nghĩ gì không biết? Sao mặt tự nhiên đỏ hết lên thế?

“Đang nghĩ tới cơ thể nude của anh hả?”, Thiệu Minh Vỹ cười cười, nói khẽ bên tai cô.

Phòng tự học yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng “rầm” rất lớn khiến mọi người quay lại ngó tìm.

Quả nhiên là do Kiều Ân đột nhiên đứng dậy khiến ghế đổ “rầm”. Ánh mắt mọi người đều dừng lại trên người cô, sau đó đến gương mặt tròn xoe, đỏ ửng đang đứng đó mà không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thấy mọi người nhìn mình chăm chú như thế, Kiều Ân xấu hổ đến nỗi chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ nào đó để chui xuống.

Thiệu Minh Vỹ dựng lại ghế, kéo cô ngồi xuống rồi quay sang nhìn ánh mắt tò mò của mọi người trong thư viện cười cười như muốn nói “không có gì, không có gì”.

Kiều Ân xấu hổ đến mức muốn chạy ngay ra khỏi đây nhưng bàn tay dưới bàn đã giữ chặt cô lại, không để cô bỏ trốn. Cô đành phải giấu mặt vào cuốn sách không để ai nhìn thấy, cũng chẳng buồn chống cự như lúc nãy.

Nhìn Kiều Ân có vẻ xấu hổ, Thiệu Minh Vỹ bỗng thấy hình như mình nói hơi quá, không ngờ cô bé ngốc này lại trong sáng đến vậy, trêu một chút mà đã không chịu được rồi.

Anh khẽ thì thầm bên tai: “Được rồi, là anh sai. Anh xin lỗi, được chưa? Không bỏ đi nữa chứ”.

Kiều Ân vẫn cắm mặt vào cuốn sách, không dám ngẩng lên. Thật ngượng chết đi được, tất cả chỉ tại A Nhã, nói những câu kỳ quái hại cô suy nghĩ linh tinh, cuối cùng bị anh nói trúng tim đen. A… thật không muốn sống nữa, chết quách đi cho rồi!

“Ân Ân, lát nữa anh đưa em đi ăn KFC nhé, được không?” Xem ra hôm nay Ân Ân rất giận, anh xin lỗi kiểu gì cũng không được, chỉ còn cách mang thứ cô thích nhất ra dụ dỗ thôi.

Kiều Ân vẫn không ngẩng mặt lên, nhưng tay đã thôi không chống cự.

Thiệu Mĩnh Vĩ biết cô đã xiêu lòng, chỉ còn tức một chút nên không thèm để ý đến anh thôi.

“Đi luôn bây giờ cơ”, giọng hơi nhõng nhẽo của Kiều Ân khẽ vang lên dưới cuốn sách. Cô không thể ngồi mãi ở đây được, đã xấu hổ như vậy rồi mà còn ngồi lì ở đây thì ngại chết mất.

Nhìn chằm chằm sau gáy cô, Thiệu Minh Vỹ không chần chừ gật đầu : “Được, bây giờ đi luôn”.

Anh bắt đầu thu dọn sách vở, Ân Ân vẫn cúi gằm mặt, xếp đồ đạc vào ba lô. Cô cúi thấp đến nỗi che mất hơn nửa khuôn mặt. Thấy mặt cô vẫn đỏ, Thiệu Minh Vỹ không nhịn được liền bật cười.

Nghe thấy tiếng cười của anh, Kiều Ân giận dỗi đá một cái vào gầm bàn, tất cả đều do anh hại cô, thế mà còn dám cười hơ hớ nữa.

Thu dọn sách vở xong xuôi, Thiệu Mĩnh Vĩ đứng dậy kéo ghế dịch ra. Kiều Ân vẫn không ngẩng mặt lên, lầm lũi bước nhanh ra phía cửa. Anh khẽ cười bước theo sau.

Cửa hàng KFC

Nhìn Kiều Ân ngồi ăn vui vẻ ở đối diện, Thiệu Minh Vỹ bỗng nhớ lại chuyện ban nãy, không nhịn được lại bật cười.

“Không được cười!”, Kiều Ân vừa nhồm nhoàm nhai khoai tây chiên vừa trợn mắt nhìn anh đe dọa.

“Bạn Kiều Tiểu Ân, không phải bạn muốn giảm cân hả? Sao lại ăn như vậy chứ?”, Thiệu Minh Vỹ quyết định chuyển đề tài.

“Hôm nay bực mình nên phải ăn cho hết bực, lát nữa về tập thêm nửa tiếng nữa là được”, Kiều Ân vẫn không thèm để ý đến anh, ai bảo anh làm cô tức như vậy chứ.

Thiệu Minh Vỹ cười thầm trong bụng, cô bé ngốc này không thể giảm cân được mà. Nhưng anh cũng không thích cô giảm cân, nếu tự nhiên gầy đi thì ôm sẽ chẳng còn cảm giác gì nữa nên anh đành bí mật phá hoại kế hoạch của cô.

Thật không ngờ hôm nay cô phản ứng mạnh như vậy, khiến anh giật hết cả mình. Nhưng có lẽ hồi nãy anh nói đúng, nếu không đúng toàn bộ thì ít ra cũng phải đúng đến tám, chín phần, cô bé ngốc nghếch, ngây thơ này nghĩ gì cũng đều hiện hết lên mặt.

“Sao lúc nãy em lại đột ngột đứng dậy thế? Có phải bị anh đoán trúng rồi không?”, thực ra anh cũng rất hiếu kỳ không biết tại sao cô có thể nghĩ như vậy?

Ặc, mãi mới có thể bình thường như cân đường hộp sữa thế này vậy mà tự nhiên lại nhắc đến chủ đề đó. Cô không nói gì, cúi đầu, tập trung gặm đùi gà.

“Nói cho anh biết, có phải ai đã nói gì không?”, anh biết rõ, một người ngây thơ đơn giản như cô sẽ không thể nghĩ được những chuyện như vậy, trừ phi có người đã nói gì đó kích động.

“Không có gì, em không muốn nhắc lại”, Kiều Ân xấu hổ không dám nhìn, chỉ biết cắm cúi tiếp tục ăn suất của mình.

“Không được, nhất định có người đã đầu độc, làm hư em rồi. Nói đi, là ai?”, Thiệu Minh Vỹ cười thầm, nếu cô tinh ý sớm một chút thì anh cũng đỡ phải vất vả như vậy.

“Không có, anh đừng có đoán linh tinh, em chỉ nhất thời tò mò thôi”, Kiều Ân lo lắng vội lắc đầu. Cô không thể bán đứng A Nhã được.

“Tò mò? Với cơ thể anh?”, Thiệu Minh Vỹ nhíu mày.

“Ừ, ai bảo dáng anh đẹp”, Kiều Ân thành thật gật đầu, giọng có chút buồn bã, thảo nào vì thế mà ngay đến A Nhã cũng thích anh ấy.

“Kiều Ân, em và Minh An Nhã đã nói những gì?”, có vẻ Thiệu Minh Vỹ đã hiểu rõ mọi chuyện. Trong mấy cô bạn bên cạnh Kiều Ân, chỉ có Minh An Nhã là to gan lớn mật nhất, lại hơi khác người một chút.

“Hả?”, bị anh bắt thóp, Kiều Ân chỉ biết trợn tròn mắt nhìn. Sao anh lại biết là A Nhã, cô chưa nói ra mà.

“Nhất định là cô ta, ngoài ra không ai dám đầu độc, làm hư Ân Ân!”, Thiệu Minh Vỹ cố ý ra vẻ tức giận, dí sát mặt rồi trợn mắt nhìn cô.

“Không phải, bọn em chẳng nói gì, chỉ là…”, Kiều Ân vội biện hộ thay A Nhã.

“Chỉ là cái gì…”, được, cuối cùng cũng thừa nhận.

“À… bọn em chỉ khen anh có thân hình đẹp, tất cả các nữ sinh đều thích anh thôi”, Kiều Ân cố không nhắc đến chuyện người trong mộng.

“Bởi vậy, lúc nãy em mới tưởng tượng…”, nghe ngữ khí là biết ngay cô vẫn đang giấu điều gì đó.

“Không phải, không phải, em không mơ tưởng gì anh hết!”, Kiều Ân lo lắng dựa vào lưng ghế.

Cuối cùng, Thiệu Minh Vỹ cũng đã hiểu tất cả. Hóa ra cô thầm tưởng tượng về cơ thể anh, thật không thể ngờ, anh đã cố gắng lâu như vậy mà không bằng một câu nói của Minh An Nhã. Cuối cùng ỉn con bé bỏng cũng tò mò về anh rồi!

Thiệu Minh Vỹ cúi đầu cười thầm. Cuối cùng, cô bé này cũng vỡ ra được vài điều rồi!

Nhìn thái độ im lặng không nói gì của Minh Vỹ, Kiều Ân không hiểu tại sao anh lại cười vui vẻ thế? Chẳng lẽ con gái bàn luận về con trai là việc đáng cười sao?

“Anh, anh không sao đấy chứ!”

“Ân Ân, em cũng có suy nghĩ này với nam sinh khác hả?”

“Đương nhiên là không rồi!”, Kiều Ân giật mình nói lớn. Sao lại có thể như vậy chứ!

“Với bạn trai thì sao?”

“Không!”, cô chẳng muốn nghĩ tới mấy thứ linh tinh đó nữa. Tất cả là tại A Nhã, lúc về phải tìm cô ấy tính sổ mới được.

“Được rồi, hôm nay anh tha cho em. Sau này ngoài anh ra thì không được nghĩ tới ai khác, rõ chưa?”

“Tất cả là tại A Nhã, nói cái gì mà đối tượng trong mộng nên mới hại em ra nông nỗi này, em cũng chẳng muốn nghĩ tới mấy thứ kỳ cục này nữa đâu”, Kiều Ân hoàn toàn không nhận ra mình đã trở thành đối tượng được tha thứ. Nhưng dù sao cô cũng thấy mình đã làm một việc đáng trách nên ngoan ngoãn nghe lời, không dám cãi lại câu nào.

Thiệu Minh Vỹ thích thú ngắm nhìn khuôn mặt tròn vo tức giận của cô, đúng là càng nhìn càng thấy đáng yêu. Đến lúc nào cô bé ngây thơ này mới có thể hiểu được lòng anh đây?

Buổi tối ở ký túc xá nữ

“Minh An Nhã, cậu ra đây cho mình!”, Kiều Ân đạp cửa, trợn mắt tức giận nhìn mọi người trong phòng.

“Kiều đại tiểu thư hôm nay ăn phải thuốc nổ rồi, không phải cậu đã đi ăn KFC đấy chứ?”, Nhược Lăng ngồi trên giường cười cười, hỏi nhỏ.

“Có gì thì mau nói đi, còn muốn đánh rắm thì ra ngoài mau!”, A Nhã không thèm ngẩng đầu lên, mắt vẫn dán chặt vào màn mình máy tính. Nếu Kiều Ân làm cô bắn trượt tên địch phát này thì cô sẽ xem Kiều Ân là kẻ thù mà choảng cho một trận.

“Tất cả là tại cậu. Cậu hại mình ra nông nỗi này!”, Kiều Ân tức giận, đặt phịch mông xuống giường Đình Đình.

“Lại gì nữa vậy, đại tiểu thư?”, Nhược Lăng bước đến, ngồi cạnh cô hỏi thăm.

“Tất cả là tại cậu ấy, tại cậu ấy nói cái gì mà anh mình là người trong mộng của cậu ấy nên mới hại mình hôm nay nghĩ linh tinh, cuối cùng còn bị anh ấy phát hiện ra nữa”, Kiều Ân càng nghĩ càng tức, may mà anh không trách cô.

“Ha ha ha ha…”, nghe cô kể mà An Nhã và Nhược Lăng không nhịn được, cười lớn.

“Ân Ân, không phải chứ… Thật là đáng yêu… cậu mơ mộng về anh trai mình thật sao?”, A Nhã không chơi nữa, bước đến ôm chặt Ân Ân, ba cô gái vật lộn nhau trên giường.

Bị hai bạn giữ chặt trên giường, Kiều Ân cáu tiết trợn mắt nhìn. Hai người còn dám cười ầm lên nữa, chẳng lẽ không phải do A Nhã hại cô sao?

“Mình chỉ liếc trộm thân hình anh ấy vài lần, cuối cùng lại bị phát hiện ra.” Cô vô tội thật mà, người mơ mộng về anh ấy là A Nhã chứ không phải cô.

“Sau đó thì sao?”, Nhược Lăng ôm chặt lấy Ân Ân cười ngặt nghẽo.

Kiều Ân liền kể cho hai bạn nghe chuyện xấu hổ của mình trong thư viện, cả chuyện sau đó anh bắt cô xin lỗi, giải thích, yêu cầu cô không được nghĩ đến tên con trai nào khác ngoài anh.

A Nhã vừa cười vừa nhìn chằm chằm vào Ân Ân.

“Thiệu Minh Vỹ không muốn cậu nghĩ đến ai khác ngoài anh ấy sao?” Tên này thật là!

“Đúng vậy, nhưng mình cũng không muốn nghĩ đến ai nữa.” Nghĩ đến chuyện hôm nay, Kiều Ân chỉ muốn độn thổ quách cho xong.

“Vậy cậu nên ngoan ngoãn nghe lời anh ấy đi, nếu không… anh ấy sẽ giết cả mình đấy”, A Nhã nhéo mặt cô rồi nhảy xuống giường, ngồi trước máy tính tiếp tục chơi điện tử.

“Vậy cậu thấy thân hình anh ấy như thế nào?”, Nhược Lăng vui vẻ hỏi.

“Cậu còn hỏi, mình đã nói là không muốn nghĩ nữa rồi mà, anh ấy là anh mình, sao có thể nghĩ linh tinh như vậy chứ?”, Ân Ân ngồi xuống, cúi đầu nhớ lại, thật ra thân hình anh ấy đúng là rất tuyệt, khó có cô gái nào không chết mê chết mệt anh ấy được.

“Dù đấy là anh mình thì mình vẫn có quyền mơ mộng, ngày nào cũng gặp một người đẹp trai như vậy mà không nghĩ đến được sao?”, Nhược Lăng ngồi trên giường cười hỏi.

Hừ, không thèm quan tâm nữa. Không được nghĩ linh tinh, tất cả là tại A Nhã dở hơi cô không muốn bị anh giáo huấn lần nữa đâu.

Ái chà, hôm nay đã ăn nhiều vậy, phải tập thêm nửa tiếng nữa mới được. Nghĩ vậy, Kiều Ân vội nhảy xuống giường, mở máy tính bắt đầu chăm chỉ luyện tập.

Thấy Kiều Ân đang xoay người luyện tập, A Nhã thầm nghĩ, cậu còn muốn giảm cân sao? Có người không chê cậu rồi mà còn muốn tự làm khổ mình!

Sáng sớm ở ký túc xá

“Trời ơi!”, tiếng hét chói tai vang lên đã đánh thức mọi người dậy, Kiều Ân vui mừng nhảy múa trên cân. “Mình giảm cân rồi! Mình giảm cân rồi!”

“Năm mươi chín phẩy mấy cân?” Không thèm để ý đến cô, A Nhã xuống giường rót một ly nước rồi uống cạn.

“Năm mươi chín cân rưỡi”, Kiều Ân sung sướng kéo A Nhã lại kiểm tra giúp mình, “Cậu xem, đúng là năm mươi chín cân rưỡi nhé”.

A Nhã bước lên cân cân thử, thấy cân nặng của mình không thay đổi liền bước xuống, từ từ buông một câu: “Mình đảm bảo cái cân này không có vấn đề gì”.

Ha ha ha ha, cuối cùng cô cũng giảm được nửa cân, đúng là ông Trời không phụ người có tâm mà, Kiều Ân cười sung sướng.

“Cậu đã cố gắng một tuần rồi”, A Nhã nhắc nhở. Để đạt mục tiêu năm mươi cân của cô thì còn cần bao nhiêu thời gian nữa nhỉ?

“Đừng lo, chỉ cần mình kiên trì một chút sẽ giảm cân nhanh thôi.” Kiều Ân sung sướng, quả nhiên không uổng công mồ hôi mấy ngày vừa rồi.

Cô muốn khoe chuyện này với anh ngay lập tức để anh cũng vui cùng cô.

Sự thay đổi rất nhỏ này cũng khiến Kiều Ân sung sướng cả ngày trời.

Thực ra cô không xấu nhưng nếu có thể gầy đi một chút sẽ khiến cô cảm thấy tự tin hơn. Nhất định sẽ không phải lo lắng, bận tâm đến chuyện yêu đương nữa.

Cầu thang phòng học tầng hai

Thầy giáo đang thao thao giảng Chính trị trên bục giảng, mỗi lần học môn nhàm chán thế này, nhất định Kiều Ân sẽ ngủ gà ngủ gật trong lớp. Bởi vậy, cô sớm đã chuẩn bị kỹ càng, nhét tai nghe vào tai, mở MP4, nghe một bài hát tiếng Anh yêu thích, làm một chủ đề tiếng Anh mà bản thân hứng thú là cách Kiều Ân thường làm.

Các môn học đại cương của cô khá nặng, chuyên ngành của cô là Kế toán nhưng cô lại chẳng có chút cảm hứng nào với mấy môn chuyên ngành ngoài tiếng Anh. Cô rất thích thầy dạy tiếng Anh, một người vô cùng điềm đạm dù chỉ mới ngoài bốn mươi tuổi, lúc nào cũng đeo một cặp kính, giọng đọc của thầy nghe rất tuyệt vời. Bởi vậy, Kiều Ân rất chăm chỉ và tập trung nghe giảng mỗi lần có tiết tiếng Anh.

Di động trên bàn đột nhiên rung mạnh. Vì đang trên lớp nên cô đã chuyển di động sang chế độ im lặng. Máy báo có tin nhắn, cô liền mở ra xem thì ra là tin nhắn của anh, “Buổi tối đi ăn nhé, giữ cho anh một chỗ!”.

Kiều Ân chợt thấy tức tối, không phải anh dẫn bạn gái theo đấy chứ? Gần đây có vẻ anh rất rảnh rỗi, suốt ngày rủ đi ăn rồi đến phòng tự học khiến cô không còn thời gian riêng tư nữa. Nhưng cô lại trả lời một câu ngắn gọn, “Vâng ạ!”.

Hôm nay, cả A Nhã và Nhược Lăng đều trốn học đi chơi, chỉ có cô và Cao Nghi Đình lên lớp. Thực ra, chỉ cần Đình Đình lên lớp là được rồi vì cô có đi cũng như không, hơn nữa Đình Đình ghi chép bài rất cẩn thận, mỗi lần thi, bọn họ đều mượn vở Đình Đình photo làm tài liệu ôn và lần nào cũng đủ điểm qua hết môn. Đình Đình học các môn đều khá, duy chỉ có tiếng Anh là hơi kém. Vì thế cũng chỉ có môn đó là phải nhờ vả Kiều Ân.

“Đình Đình, chuyện của cậu và Lý Hải Lạc thế nào rồi?” Hình như có lần cô nghe Nhược Lăng kể, cậu ta hẹn hò với Đình Đình.

“Chẳng ra sao cả”, Đình Đình không thừa nhận nhưng nhìn hai má ửng hồng cũng có thể đoán được sự vui mừng trong lòng cô ấy.

“Còn giấu mình nữa, chẳng phải tối qua cậu ấy đã hẹn hò với cậu sao? Hai người đã làm gì vậy?”, lần nào cô cũng là người biết chuyện sau cùng.

“Không có gì, chỉ là đi xem phim thôi mà”, Đình Đình mỉm cười, cố thấp giọng nói.

“Thật là lãng mạn! Chúc mừng, chúc mừng!” Kiều Ân nắm chặt tay Đình Đình tỏ vẻ ngưỡng mộ, cô cũng rất muốn có một tình yêu như vậy!

“Chẳng phải anh cậu cũng thường xuyên đưa cậu đi xem phim đó ư?”, Đình Đình khẽ cười, cầm tay cô nói.

“Chẳng giống nhau chút nào, đi xem phim cùng bạn trai mới cảm nhận được sự lãng mạn. Nhưng mỗi lần đi xem phim với anh ấy, mình đều ngủ gật, lần nào anh ấy cũng phải gọi mình dậy.” Kiều Ân cũng rất buồn, vì chẳng hiểu tại sao lần nào đi xem phim cô cũng ngủ gật như vậy?

Đình Đình lắc đầu, thật đúng như A Nhã nói, Kiều Ân là một bảo bối, lúc nào cũng làm những chuyện có thể khiến người khác chết lặng. Đi xem phim cùng một anh chàng đẹp trai như Thiệu Minh Vỹ mà cô nàng cũng có thể ngủ được thì thật đúng là bái phục!

Bảo Kiều Ân quá ngây thơ hay quá ngốc đây? Mọi người đều nhận ra Thiệu Minh Vỹ vốn không muốn làm anh trai cô, anh rất thích cô, rất chiều chuộng cô nhưng chỉ có mình Kiều Ân ngốc nghếch nhận anh làm anh trai, còn ngày ngày ca thán chuyện yêu đương với anh nữa chứ?

Haizzz, thánh nhân đãi kẻ khù khờ, cứ đợi đến khi cô hiểu ra, hạnh phúc sẽ đến thôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+