Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ yêu cây kẹo bông nhỏ- Chương 12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Niềm vui của em – Hạnh phúc của anh

Thiệu Minh Vỹ lao vào phòng, vội đặt hộp cơm lên bàn, rồi chạy đến ôm chầm Kiều Ân. Cô ấy sao thế? Sao anh vừa đi một lát mà đã nước mắt giàn giụa thế kia!

“Ân Ân, em sao thế? Có chuyện gì vậy? Mau nói cho anh biết, đừng làm anh sợ!”, nhìn Kiều Ân khóc không thành tiếng, lòng anh hoang mang vô cùng.

 

Oa… Kiều Ân úp mặt vào lòng anh, lại càng khóc to hơn!

“Ân Ân, rốt cuộc là có chuyện gì thế?”, Thiệu Minh Vỹ hỏi vẻ hoảng hốt. Rốt cuộc Kiều Ân bị làm sao thế này? Trước tình cảnh này nhất thời anh không biết phải làm gì, chỉ có thể vỗ nhè nhẹ vào lưng, an ủi cô đừng khóc nữa.

Nhưng Kiều Ân không làm sao ngăn được dòng nước mắt cứ rúc vào lòng anh khóc nức nở. Thấy ngực áo mình đẫm ướt một khoảng, Thiệu Minh Vỹ hoang mang, cố gắng nghĩ cách an ủi Kiều Ân. Bỗng thấy di động trong tay cô, anh vội giật lấy xem và cuối cùng cũng hiểu ra.

Lại là cái tên Nhan Trinh Tịch. Chính cậu ta đã làm Ân Ân khóc lóc thảm thiết tới mức này sao?

“Ân Ân, không sao đâu, anh gọi điện báo cậu ta một tiếng là ổn. Cậu ấy chỉ nhất thời không tìm thấy em nên sốt ruột thôi. Đừng buồn, chỉ cần cậu ấy biết em bình an là được”, dù rất không bằng lòng nhưng anh cũng nhẹ nhàng khuyên giải Ân Ân.

Cuối cùng Kiều Ân cũng từ từ ngẩng khuôn mặt giàn giụa nước mắt lên, do dự nhìn anh, đúng là có thể sao?

“Ừ, chỉ cần báo cho cậu ta biết em vẫn ổn, cậu ta không cần lo lắng gì cả là được”, Thiệu Minh Vỹ nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Kiều Ân cúi đầu, lấy điện thoại gọi cho Nhan Trinh Tịch.

Đúng lúc đó, Nhan Trinh Tịch nhắn tin đến.

“Chỉ cần cậu bình an là mình yên tâm rồi! Chúc cậu chơi vui vẻ!”, tin nhắn với lời lẽ rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến Kiều Ân bỗng ngẩn người, cậu ấy nói vậy là sao…

Thấy vậy Thiệu Minh Vỹ thầm nghĩ, Nhan Trinh Tịch có lẽ bị kích động quá đây mà. Chắc cậu ta không thể ngờ được mình lo lắng cả ngày cho Kiều Ân như thế, vậy mà cô ấy lại chạy đến Quảng Châu chơi.

Kiều Ân nghi hoặc nhìn sang Thiệu Minh Vỹ, hỏi: “Anh, ý của cậu ấy là gì?”.

“Không sao, Nhan Trinh Tịch nói cậu ta yên tâm rồi, mong em cũng đừng áy náy nữa.” Cậu ta không màng đến sĩ diện mà chỉ sợ em đau lòng thôi.

“Thật chứ? Có điều, em thấy lời lẽ của cậu ấy là lạ”, Kiều Ân bất an nhìn màn hình.

“Được rồi, em đừng nghĩ linh tinh nữa, cậu ta biết em bình an vô sự tất nhiên phải mừng rồi.” Đừng nghĩ đên cậu ta nữa.

Kiều Ân lưỡng lự hồi lâu, cuối cùng mới gật đầu. “Ừm, em nên nói sớm với cậu ấy là mình đi đâu mới phải, không ngờ lại khiến cậu ấy phải lo lắng như thế.” Nỗi hổ thẹn trong lòng Kiều Ân vẫn chưa vơi đi phân nửa.

“Bây giờ có nói cũng không giải quyết được gì, em đừng áy náy nữa, là tại anh sơ xuất, đáng ra anh phải gửi tin nhắn cho cậu ta”, Thiệu Minh Vỹ dịu dàng khuyên nhủ.

“Không trách anh được, đều tại em.”

“Thôi nào, không trách ai nữa, bây giờ mọi chuyện đều ổn rồi, nín đi.

Em xem, nước mắt nước mũi lem luốc hết cả rồi, trông như con mèo ấy.” Bàn tay anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, chỉ cần cô không đau lòng, anh có sao cũng được. “Nhanh nào, trước tiên phải đi rửa mặt đã, cơm nguội hết rồi.”

Kiều Ân buồn bã gật đầu rồi ngoan ngoãn đi rửa mặt.

Thiệu Minh Vỹ nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, lòng như lửa đốt, không biết phải làm thế nào giúp Kiều Ân hết buồn?

Một bữa cơm căng thẳng và ảm đạm. Dù anh có đùa thế nào, Kiều Ân cũng chỉ ậm ừ vài tiếng, rồi lại lặng lẽ ăn.

Vất vả lắm mới ăn xong bữa cơm, tâm trạng của Thiệu Minh Vỹ cũng sắp bị bầu không khí áp lực này làm cho bốc hỏa đến nơi.

Kiều Ân vẫn nghĩ về cái tên Nhan Trinh Tịch chết tiệt ấy!

Nhìn Kiều Ân ngồi đờ người trên giường, lòng Thiệu Minh Vỹ như muốn phát điên. Thật đáng ghét khó khăn lắm mới có dịp cùng Kiều Ân đi chơi thế mà lại bị cái tên Nhan Trinh Tịch kia phá đám, đã thế Kiều Ân còn vì hắn mà hồn xiêu phách lạc nữa chứ!

Dụi điếu thuốc, Thiệu Minh Vỹ ngồi xuống cạnh Kiều Ân, nhìn đôi mắt u buồn của cô mà anh càng giận. Anh không muốn Kiều Ân lúc nào cũng nhớ về cái tên Nhan Trinh Tịch đáng ghét kia.

Anh đột nhiên cắn vào má Kiều Ân một cái nhưng không dám cắn quá mạnh sợ cô đau.

Nhưng vì bất ngờ nên Kiều Ân thốt lên: “Anh!”, rồi trừng mắt nhìn Thiệu Minh Vỹ. Anh làm gì thế?

Cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào anh rồi sao? Xem ra Ân Ân vẫn còn nhớ đên tên họ Nhan kia.

Anh lại cắn một cái vào má bên kia khiên Kiều Ân nổi giận: “Đau quá!”.

“Ai bảo em phớt lờ anh!”, anh vờ giận nhìn cô.

“Anh đừng làm ồn nữa, người ta đang buồn.”

“Em đừng buồn nữa, khuôn mặt mèo con của em mà nhăn nhó thêm nữa là có thể ép chết muỗi được đây”, anh cố tình dùng tay bẹo má cô.

“Đùng… đừng làm ồn nữa, em đang chán đây!”

Vẫn không vui sao? Được, ra tuyệt chiêu thôi!

Bỗng anh đưa hai tay ra không ngừng cù cô. Người Kiều Ân vốn mũm mĩm nên không sợ nhột, nhưng dưới cánh tay là chỗ cô sợ bị nhột nhất.

Quả nhiên, Kiều Ân không nhịn được hét ầm lên, nửa muốn cười nửa muốn nhịn, đẩy anh ra còn mình vội né sang bên cạnh.

Ha ha, xem em còn nhịn cười được nữa không? Thiệu Minh Vỹ vẫn không ngừng cù, càng cù càng mạnh. Anh cù đến mức khiến cô không chịu được nữa, vừa thét chói tai vừa cười ha hả.

 

Kiều Ân cười ngặt nghẽo, hai cánh tay kẹp chặt không cho Thiệu Minh Vỹ có cơ hội cù tiếp, nhưng anh vẫn cố cù cho bằng được, làm cô cười lăn lộn trên giường.

Kiều Ân bị cù đến thật sự không tài nào chịu nổi nữa. Cô nắm chặt tay anh, nghiến răng cắn thật mạnh không cho anh cù nữa, cô sắp không chịu nổi nữa rồi.

Thiệu Minh Vỹ thấy cô bất ngờ phản công, thì càng hứng thú hơn. Bổ nhào cả người lên trước, tay liên tục cù, miệng cắn đôi má đã đỏ ừng của cô để phạt.

Kiều Ân vừa vội tránh đòn vừa thở hổn hển liên tục xin tha. “Đừng mà… đừng mà! Anh… ha ha, mau dừng tay!”

Thế nhưng, Thiệu Minh Vỹ tuyệt nhiên không có ý định tha cho cô, mỗi lần lại cắn một cái vào má cô. Bị anh đè nặng chẳng thể nào chống cự, Kiều Ân liên tục thở gấp, mặc cho anh cắn má mình. Cô không còn chút sức lực nào nữa, lại thêm bị trọng lượng cơ thể anh đè lên, khiến cô thấy càng khó chịu.

Thiệu Minh Vỹ vừa cắn vừa nhéo má cô. Da Ân Ân rất mịn màng, ấn ngón tay vào giống như ấn vào miếng bông mềm mại vậy. Cảm giác bóng mịn trơn nhẵn ấy trên đầu ngón tay khiến người ta không cưỡng nổi mà vuốt ve không ngừng, muốn bẹo bẹo vài cái.

Đột nhiên anh cắn nhẹ, lúc đầu chỉ cắn để trừng phạt cô một chút nhưng chẳng thể cảm nhận được hương vị. Nhưng chính sự tiếp xúc da thịt đó khiến người ta khó lòng rời ra được. Thiệu Minh Vỹ nghiện thật rồi càng lúc càng muốn cắn khắp gò má tròn trịa mũm mĩm của Kiều Ân. Cô mệt đến mức không còn phân biệt nổi anh đang cắn phạt mình hay đang làm gì nữa, cô chỉ biết rằng cảm giác đau trên mặt càng lúc càng giảm, còn cảm giác nhột nhột lại ngày càng tăng.

Trò đùa vui vẻ của nhũng người yêu nhau rất dễ biến thành phút giây gợi tình.

Kiều Ân bị Thiệu Minh Vỹ đè đến mức sắp thở không ra hơi. Trên mặt, trên cổ đều thấy buồn, không nhịn được phải lắc lắc đầu, muốn thoát khỏi sự tê dại nồng nhiệt ấy. Một thân hình rắn chắc đang áp chặt trên người cô, mùi đàn ông quyến rũ ôm trọn lấy cơ thể cô. Trò đùa vừa rồi đã khiến toàn thân hai người nóng lên, sự tiếp xúc gần gũi lúc này lại càng khiến nhiệt độ cơ thể tăng cao.

Đầu Kiều Ân bỗng trở nên trống rỗng, hơi thở hổn hển, những mong anh đừng đùa thêm nữa, cô sắp cười đứt hơi rồi.

Cảm giác này thật kỳ lạ, mỗi lần chạm môi lên cơ thể cô đều khiến tim anh xốn xang, phảng phất như muốn thưởng thức tất cả hương vị ngọt ngào của cô. Dường như đôi môi cũng có tri giác, không đợi anh điều khiển đã mơn man làn da mịn màng của cô, lần dọc theo vầng trán, xuống giữa cặp lông mày đến cánh mũi, đôi má hồng, đôi tai và cả khóe miệng cong cong kia nữa!

Tiếng cười của cô dần lắng lại, bên tai chỉ còn tiếng thở nhẹ gấp gáp của cô, hương hoa lan len lỏi vào đầu Thiệu Minh Vỹ, đánh thức dục vọng trong lòng anh. Anh đã sớm yêu cái cảm giác mềm mại, mịn màng đến đắm say lòng người ấy. Trước giờ anh vẫn luôn muốn bên cô, mỗi lần tới gần đều khát khao được chạm vào cô nhiều hơn.

Có vài lần vừa thấy khuôn mặt ửng đỏ, đang cúi xuống đầy ngượng ngùng của Kiều Ân, anh lại muốn ôm cô vào lòng, cắn cô một cái thật đau. Tại sao em lại cuốn hút đến nhường này. Thực ra cô đâu có biết mỗi lần cô đỏ mặt hoảng hốt trước những tên con trai khác là anh đố kỵ biết bao, vì vốn dĩ vẻ đẹp đó chỉ dành riêng cho anh. Nhưng anh không thể không kìm lòng giấu kín tâm tư của mình với cô.

Ân Ân luôn là của anh, và chỉ có thể là của anh.

Từ khi yêu cô, anh đã nhận ra anh là người độc đoán và ích kỷ. Bởi lẽ trong mắt anh chỉ có cô, cho dù anh biết cô luôn khổ sở, tự ti vì thân hình béo mập, nhưng anh không hề muốn cô gầy. Vì anh sợ đến một ngày trong thâm tâm cô không còn nỗi mặc cảm tự ti đó nữa thì sẽ có rất nhiều chàng trai bị cô mê hoặc.

Không được, anh không thể để bất cứ ai cướp Ân Ân của anh.

Do đó, anh luôn nói với cô rằng càng mập càng dễ thương. Còn Ân Ân ngây thơ trong sáng dù có chút không bằng lòng, nhưng vẫn luôn tin tưởng anh. Thế nhưng, dạo này thấy vóc dáng Ân Ân dần thay đổi, nỗi lo lắng trong tiềm thức của anh bỗng trỗi dậy. Anh muốn trước khi Ân Ân chính thức biết tình cảm của mình, thì cô ấy phải yêu say đắm anh đã, để sau này cô không nhớ đến người nào khác.

 

Anh đã đợi rất lâu rồi nên không muốn tiếp tục chờ nữa. Anh muốn bât chấp mọi thứ mà yêu cô, nếu cô muốn gầy đi thì cứ để cho cô được toại nguyện. Thế nhưng, trước khi cô trở nên thanh mảnh, anh sẽ lấp đầy trái tim cô, để sau này không còn chỗ cho kẻ thứ hai nào xen vào nữa.

A, càng lúc càng nóng, trọng lượng trên người càng lúc càng nặng, khó thở quá, cô không chịu được nữa, đến cả thần trí cũng không còn tỉnh táo nữa.

“Anh!”, Kiều Ân thở một cách khó nhọc, anh đừng đùa em nữa.

Cuối cùng Thiệu Minh Vỹ cũng dừng lại, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cô.

Kiều Ân mỉm cười với ánh mắt khẩn cẩu xin tha.

Chết thật! Cô hoàn toàn không biết ánh mắt cười của cô đối với anh lại trở nên cuốn hút biết bao!

Trò chơi lúc nãy khiến tóc cô xõa cả ra giường, rối bù, đôi mắt cong cong mỉm cười như hai mảnh trăng non nghiêng nghiêng. Đôi môi kiều diễm hé mở, hơi thở nhè nhẹ, thậm chí cả chiếc cằm mềm mại cũng nhẹ nhàng nâng lên hạ xuống để lộ ra ngấn cổ tuyệt đẹp.

Anh nuốt nước bọt, khát vọng trong lòng càng lúc càng mãnh liệt khi thấy người đẹp ngay trước mặt. Mắt anh chăm chú nhìn đôi môi hồng diễm lệ đó.

“Ân Ân!” Anh rất muốn nói gì đó, niềm khát khao tràn ngập trong tim chỉ chực trào ra, nhung ngay cả anh cũng thấy mơ hồ về những tiếng phát ra từ miệng mình.

Kiều Ân run lên khi thấy ánh mắt Thiệu Minh Vỹ có gì đó là lạ. Cơ hồ đó là ngọn lửa chuẩn bị bùng cháy, ánh mắt đó như muốn soi thấu tâm hồn cô. Bất giác cô chợt rùng mình, nhưng tự đáy lòng lại nghe thấy một âm thanh nho nhỏ đang thủ thỉ, không việc gì phải sợ. Và cũng chính ánh mắt đó của Kiều Ân cũng không thể né tránh trước sự tha thiết của anh.

“Ân Ân, anh muốn… hôn em.”

Những bông hồng diễm lệ trong tim Kiều Ân như bừng nở. Niềm vui sướng, sự ngọt ngào và cả nỗi thẹn thùng tất cả đều trào ra. Nỗi khát vọng mơ hồ đã khiến tâm trí của Kiều Ân bỗng trở nên trống rỗng, mắt tự động dán chặt vào môi anh.

Thấy Kiều Ân đỏ mặt, mắt hơi khép lại, dường như cũng không phản đối, anh vui mừng khôn xiết.

Đôi môi nóng bỏng của hai người như dính chặt vào nhau. Cảm giác mềm mại khó tả khiến hai trái tim cùng run lên, nhịp thở cũng bị ngắt quãng theo dòng mạch cảm xúc đang thăng hoa đó.

Cái chạm nhẹ nhàng như bướm nhỏ lướt qua trên môi, cảm giác kỳ lạ mà thân mật ấy như thẩm thấu vào trái tim cô từng chút, từng chút một. Xúc cảm nơi đáy lòng bị kích thích, mọi tâm tư tình cảm như bị lạc vào giấc mộng uyên ương, đắm say trong cái hôn thật khẽ.

Anh kiên nhẫn, mơn man từng chút, từng chút đôi môi cô như hạ quyết tâm sẽ hôn thật sâu, không để sót bất cứ chỗ nào.

Mọi phản ứng của cô, anh đều có thể cảm nhận được, anh thích nhất lúc cô nửa mê nửa tỉnh. Khi ấy ánh mắt mơ màng, nhè nhẹ càng khiến ham muốn chiếm giữ trong anh trỗi dậy.

Hôn phớt, âu yếm, vuốt ve rồi hôn sâu… Thiệu Minh Vỹ từ từ thưởng thức cây kẹo bông của mình. Còn cô sớm đã mê đắm đến mức đầu óc mơ màng, chỉ còn cách để mặc cho anh dắt mình chìm trong nụ hôn mãnh liệt và cuồng nhiệt đó.

cái nhìn thắm thiết khi nãy trước khi anh buông cô ra, ngọn lửa ham muốn như in dấu trong mắt anh và trong sâu thẳm trái tim cô. Nghĩ lại bất giác khiến cô vẫn thấy run run, không biết nên phản ứng thế nào, chỉ biết rằng cô đã rất hoang mang. Xúc cảm mới mẻ đột ngột bùng cháy khiến cô chỉ muốn bỏ chạy nhưng ánh mắt cương quyết không chút đắn đo của anh đã giữ cô lại?

Thế nhưng, không có gì cả!

Anh nhìn cô hồi lâu rồi nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, cuối cùng anh buông tay, đứng dậy không nói lời nào mà chạy ào vào nhà tắm.

Nếu… nếu anh không dừng lại và bỏ đi thì tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì? Kiều Ân rất muốn biết điều đó nhưng cơ hồ trong đầu cô như bị nhét hàng vạn sợi tơ rối loạn, chúng xoắn bện lại với nhau khiến cô không thể nào suy nghĩ được. Nhưng nghĩ tới diễn biến tiếp theo, cô bỗng thấy căng thẳng rồi buồn rầu nhắm mắt, cố gắng bình tâm trở lại.

Nhưng mỗi khi mắt khép thì những xúc cảm ngọt ngào dường như sống dậy, cùng nhau ùa về.

Xấu hổ quá, sao cô có thể nhớ về những cử chỉ thân mật ấy. Thế nhưng, chính cô cũng không hiếu tại sao mình lại thấy e lệ, rụt rè. Bàn tay đó vẫn không ngừng mân mê bờ môi, tìm lại cảm giác ấm áp khi môi anh chạm vào.

Ôi ôi, cô lắc đầu thật mạnh, lòng như dậy sóng, cô đúng là háo sắc, sao có thể nhớ nụ hôn của anh chứ? Gần đây cô cũng thấy mình là lạ, không phải mơ tưởng bàn tay của anh, mà là nghĩ về cảm giác khi đôi môi ấm áp của anh đặt trên môi mình. A, không phải cô giảm béo quá đến mức nảy sinh ảo giác rồi đấy chứ? Nếu để anh biết cô suốt ngày tơ tưởng đến anh thì thế nào anh cũng mắng cô là hư hỏng cho xem!

Cô rầu rĩ ngồi nghịch chiếc gối, mắt lại nhìn chằm chằm vào điện thoại trên bàn, đột nhiên một đôi mắt lo lắng hiện lên trong đầu cô. Nhan Trinh Tịch, ôi, tâm trạng không biết tuột đi đâu, phải xin lỗi cậu ấy thế nào đây? Lần này mình quá đáng rồi, không biết chừng sau này đến tình bạn với cậu ấy cũng chẳng giữ được rồi.

Kiều Ân chuyển hướng nhìn sang cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt, bất giác than thở. Trong cô lúc này cơ hồ đang có sự mâu thuẫn giữa một bên là sự ngọt ngào quá mức, một bên là nỗi áy náy day dứt khôn cùng, có vẻ tất cả đều ngoài dự đoán của cô, khiến cô bất giác không biết phải làm gì? Nếu tất cả mọi việc chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn thấu thì tốt biết bao. Mỗi lần nhớ những khi làm nũng bên anh sẽ không có gánh nặng, không phải phiền phức thế này!

Hay là, đúng như Đình Đình nói, sau khi giảm cân cô sẽ có cuộc sống mới! Không cần biết tương lai ra sao, cô chỉ biết rằng nếu phải lựa chọn một lần nữa, cô vẫn sẽ rời bỏ Nhan Trinh Tịch để chạy về bên anh, chỉ đơn giản vì cái ôm của anh là hạnh phúc mà cô lựa chọn!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+