Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ yêu cây kẹo bông nhỏ- Chương 14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sự dịu dàng của anh làm trái tim em tan chảy

Cái cảm giác chiều quá hóa hư là gì, cuối cùng Kiều Ân cũng biết. Đó là muốn hét lên, muốn gào khóc, nhưng từ đó càng thấy trái tim ấm áp, có cảm giác được yêu thương.

Anh luôn thích đi bên trái cô mỗi khi hai người cùng nhau đi bộ, vì như thế anh sẽ dùng tay phải nắm chặt tay trái cô.

Khi đi ăn anh luôn đút miếng đầu tiên cho cô và chỉ gọi những món cô ưa thích.

Sau khi mua rất nhiều đồ, cô vẫn đi tay không, bởi vì anh tranh cầm hết ngay cả chiếc túi xách nhỏ của cô.

Anh sẽ đứng giữa phố ngây người ngẩng đầu lên cùng cô, chỉ vì cô đột nhiên muốn đếm số tầng của một tòa nhà cao ngất, lại còn dùng tay đỡ cổ cô trong khi mình đang rất mỏi.

Kiều Ân không biết cái cảm giác trái tim đập loạn nhịp sẽ như thế nào, chỉ biết rằng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt mỉm cười đầy dịu dàng của anh, tâm trí cô bỗng trở nên trống rỗng. Mọi thứ hối hả và nhộn nhịp xung quanh không hiểu sao đột nhiên trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng trái tim đập thình thịch càng lúc càng rõ.

Cô thích cảm giác này. Bởi khi ấy cơ hồ trên thế gian chỉ còn anh và cô, tình cảm quyến luyến sâu sắc ấy như dòng suối mùa xuân len lỏi trong tim.

Công viên Quảng Châu

“Em mệt chưa?”, Thiệu Minh Vỹ thấy khuôn mặt nóng bừng bừng của cô liền hỏi. Mua sắm lâu như thế Ân Ân chắc mệt lắm rồi.

“Chân rã rời luôn”, Kiều Ân chun mũi, gật đầu. Có lẽ đây chính là nhược điểm của người béo, vận động có một chút là đã thở hổn hà hổn hển. Gót chân cô đau nhói đến đứng còn không vững nữa rồi.

“Mình tìm chỗ nào tạm nghỉ đi”, Thiệu Minh Vỹ nhìn xung quanh nhưng chẳng có chiêc ghế nào trống cả.

Thiệu Minh Vỹ đành đỡ Kiều Ân ngồi xuống cạnh bồn hoa.

“Uống nước đã”, Minh Vỹ mở chai nước đưa cho cô.

Kiều Ân cầm lấy uống vội vài ngụm. Sau đó cô lại đưa cho Thiệu Minh Vỹ.

Đúng là ngày lễ có khác đến đâu cũng đông. Quảng Châu chẳng khác gì biển người.

Trong công viên, đâu đâu cũng thấy những gia đình ba người, hoặc các cặp tình nhân, chỗ nào cũng tỏa ra không khí ấm áp và lãng mạn.

Kiều Ân cúi xuống, xoa nhẹ gót chân đang đau nhức của mình.

“Sao thê?”, Thiệu Minh Vỹ nhận ra biểu hiện kỳ lạ của cô, quan tâm hỏi.

“Em không biết, thấy chân đau lắm”, Kiều Ân cau mày, muốn cởi giày ra xem.

“Để anh xem”, Thiệu Minh Vỹ quỳ xuống, nhẹ nhàng cởi giày của cô ra xem. Anh thấy có mấy vết máu nhạt trên đôi tất trắng.

Thiệu Minh Vỹ ngước lên nhìn cô, Kiều Ân cau mày chặt hơn, anh cẩn thận cởi tất cô ra. Ôi, gót chân của Ân Ân bị bong da rồi, máu đỏ thấm sang cả tất trắng. “Trầy da rồi.”

“Thảo nào em cứ thấy đau đau, đôi giày này mới đi mấy lần, biết thế không đi nữa”, Kiều Ân bĩu môi hối hận.

“Đau lắm không?” Thiệu Minh Vỹ xót xa xoa bóp bàn chân mềm mại có vết máu đỏ trên nền da trắng của cô.

Minh Vỹ giữ chặt bàn chân Kiều Ân, hơi ấm dìu dịu từ lòng bàn chân thon nhỏ chạy thẳng đến lòng bàn tay khiến con tim anh khẽ rung động. Sự ấm áp đó giống như một luồng điện từ từ truyền lên mặt, chầm chậm lan tỏa khiến má Kiều Ân đỏ ửng. Kiều Ân xấu hổ cố gắng rút chân lại, sự thân mật thế này bỗng khiên cô ngại.

Nhưng Minh Vỹ không chịu buông, vẫn ngồi xổm, đôi mắt lo lắng nhìn chằm chằm vào vết thương trên chân cô, nhẹ nhàng xoa bóp, rất tự nhiên không chút do dự.

Kiều Ân hơi ngước mắt lên, thấy cái nhìn tò mò của người qua đường thì càng thêm phần bối rối, cô lay vai anh, muốn bảo anh bỏ tay ra.

Nhưng không chờ cô mở miệng, Thiệu Minh Vỹ đã nói trước.

“Ân Ân, em ở đây đợi anh một lát, anh sẽ quay lại ngay”, nói xong Thiệu Minh Vỹ nhẹ nhàng đặt chân cô lên trên đôi giày, đứng dậy đi. Vừa đi đên bước thứ ba, anh đã quay lại nắm vai cô, nhẹ giọng nói: “Em đừng xỏ tất nữa, vết thương sẽ nặng hơn đấy”.

Kiều Ân còn chưa kịp đáp lại nụ cười của anh thì anh đã quay lưng đi rồi.

Kiều Ân ngơ ngẩn nhìn theo bóng anh, mãi lâu sau miệng mới nở ra được nụ cười.

Sự dịu dàng của anh đã làm cô ngày càng mê đắm. Không thể tưởng tượng được có chàng trai nào khác có thể đối xử với cô như anh. Anh là người tốt nhất luôn ở bên cô, niềm hạnh phúc ngọt ngào này cô sẽ từ từ tận hưởng.

Một thoáng sau, Thiệu Minh Vỹ thở hổn hển chạy về. Không kịp lau mồ hôi, anh ngồi ngay xuống cạnh cô, cẩn thận nhâc chân cô đặt lên đùi mình.

“Anh, anh cứ nghỉ trước đã”, Kiều Ân xót xa vuốt trán anh.

Thiệu Minh Vỹ gật đầu, vừa thở vừa nói: “Có thể hơi đau, nhưng dán băng lên sẽ đỡ hơn”. Nói xong, anh cúi xuống, cẩn thận dán băng cho cô.

Kiều Ân nhìn mái tóc đen của anh ngay gần sát mình. Mái tóc đó tỏa ra một mùi hưong dịu nhẹ, lông mi cong cong hơi run, đôi mắt đen sáng dán chặt vào chân cô, cái mũi thẳng tắp, mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi môi vẫn thở hổn hển, dường như có thể nghe thấy cả tiếng trái tim anh đang đập dồn dập.

Cảm giác đau nhói nơi gót chân như truyền thẳng đến trái tim cô, đôi mắt khẽ nhìn xuổng gót chân, các ngón tay anh nhẹ nhàng nhân vào miếng băng, ép chặt nó xuống, và sau đó ngại ngần chạm vào vết thương, anh nhướn mắt nhìn cô, hình như vẫn còn đau?

 

Đầu óc cô như đóng băng, không còn biết nên phản ứng thế nào nữa, cứ thế nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh. Tại sao cô lại thấy lo nhiều như thế, đau lòng đến vậy, ngay cả trong sâu thẳm đôi mắt kia cũng thể hiện sự quan tâm như khiến cô tan chảy. Anh luôn đối xử dịu dàng, nhẹ nhàng với mọi người sao? Hay chỉ với cô mới anh mới như thế? Phải làm thế nào? Làm thế nào đầy? Càng lúc càng khó nghĩ, cô chỉ muốn trốn tránh!

“Ân Ân?”, Thiệu Minh Vỹ lo lắng nhìn cô. Kiều Ân bỗng im lặng nhìn chằm chằm vào anh khiến anh hơi bối rối. “Còn đau không?”

Kiều Ân khẽ nhún vai, đầu hơi cúi rồi nhẹ nhàng lắc. Không đau, không đau chút nào! Vết thương ở bàn chân đã được các ngón tay ma thuật của anh chữa lành rồi, nhưng trái lim đập rộn ràng dường như bắt đầu thấy đau rồi!

Thiệu Minh Vỹ mỉm cười yên tâm rồi lại cúi xuống nhặt đôi tất của cô, nhẹ nhàng đi vào chân cho cô, và cuối cùng cẩn thận xỏ giày.

Kiều Ân bỗng cứng người không biết phải làm thế nào chỉ nhìn anh nhẹ nhàng hoàn thành tất cả. Khi bàn chân cuối cùng cũng chạm đất, cảm giác chân thực ấy chợt khiên sống mũi cô cay cay, sương mù mờ mờ trong mắt. Trái tim nghẹn ngào đến mức hoảng sợ, hơi thở như bị chặn lại chỉ có thể hít thở một cách khó khăn theo từng nhịp đập của con tim.

Kiều Ân lặng lẽ mở chai nước, nắm lấy bàn tay anh và nhẹ nhàng rửa sạch. Thiệu Minh Vỹ mỉm cười nhìn cử chỉ dịu dàng của cô.

Rửa tay xong, Thiệu Minh Vỹ đứng thẳng lên.

Anh vừa định nói gì đó, đã bị cô ôm chặt!

Anh thoáng ngây người, cô ấy ôm chặt quá, chặt đến nỗi anh có thể cảm thấy trái tim anh như gần với trái tìm đang đập thình thịch trong lồng ngực cô.

Ân Ân của anh sao thế này? Cảm động ư?

Nụ cười từ từ nở trên môi anh, đôi mắt cũng thật dịu dàng, dù cho hơi muộn nhưng Ân Ân của anh cuối cùng… cuối cùng cũng đáp lại tình yêu của anh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+