Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chim sẻ ban mai ( Tập 1 ) – Phần 01 – Chương 01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cuộc gặp gỡ định mệnh  

 Khoác lên người bộ đồng phục thủy thủ xanh đậm
toát ra khí chất tao nhã cùng cao quý

Tôi mơ mộng đeo lên vai
túi xách hình bé Glne màu trắng

Người trong gương kia,
là tôi sao?

Tuy là có chút tàn nhang
nhưng trên mặt một vài cái mụn vẫn không khách khí mọc ra, chết người hơn là
lại có một cái mọc ngay chóp mũi

 Thân hình có chút
mập mạp luôn đánh vỡ giấc mộng làm cô gái xinh đẹp của tôi , nên tôi chỉ có thể
nhân lúc đi ngang qua tủ kính vụng trộm nhìn mình một cái

Đeo vào một kính mắt to
đến dọa người che nữa bên mặt , trông tôi thật giống với loại con gái dễ bảo,
biết nghe lời

Nhưng mà……………..

Nhưng mà cái biểu tình
hạnh phúc mà cái tên kia nói đến tôi vẫn chưa gặp qua a

Tôi thật cẩn thẩn vươn
tay ra trước gương chạm nhẹ……….

“Thu Thu, mau ra ăn sáng
đi con!” Giọng nói có chút dịu dàng hiếm thấy của mẹ vang lên khắp nhà

“A….dạ!” Tôi cuống quít
thu tay lại chạy ra khỏi phòng, thật có chút không quen với lối xưng hô dịu
dàng này 

Trời ạ! Trong lòng tôi
thầm hô lên một tiếng

Một bữa đại tiệc a! Toàn
những món tôi thích nhất : ngó sen chưng, thịt bò……….các gì cũng có. Ba , mẹ
ngồi ở 1 bên vẻ mặt sáng lạng, hiền lành nhìn tôi

“Lại đây , Thu Thu, lại
đây ngồi! Ha ha!” Ba vui tươi hớn hở chỉ chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, nói với
tôi

“Không không, Thu Thu ,
ngồi xuống bên cạnh mẹ này” Mẹ cũng hướng tôi thịnh tình mời mọc

“A………” Tôi có chút luống
cuống chân tay trước sự quan tâm của ba mẹ, tôi bối rối không biết nên ăn cái
gì “A, các anh con đâu?”

“À, Tích Xuân và Hạ Sinh
sáng sớm đã đi ra ngoài rồi……….” Mẹ tủm tỉm cười vừa gắp cho tôi món đậu hủ dồn
thịt tôi thích nhất vừa nói với tôi, ba cũng không chịu thua kém, cũng gắp thức
ăn cho tôi

“Ách, cám ơn………” Tuy là
ánh mắt và cử chỉ của họ đã kéo dài được một tháng nay, nhưng cho đến bây giờ
tôi vẫn có chút không quen

Dù sao thì hai tháng
trước , trong Ma gia trọng nam khinh nữ này, tôi vẫn là một Ma Thu Thu không có
chút nào địa vị, một Ma Thu Thu xem nhẹ sự tồn tại của mình, một Ma Thu Thu
suốt ngày bị mắng , một Ma Thu Thu hướng về gia đình tuyên bố muốn ghi danh học
ở trung học Hayakawa , cả nhà đã nghĩ tôi phát sốt

“Ma Thu Thu , mày hôm
nay phát sốt sao? Người như vậy, cũng muốn thi vào Hayakawa?”

Ma Hạ Sinh không cần suy
nghĩ nói

“Mày thi đậu vào đó cũng
giống như là bọ hung chết đuối trong hố phân, tuyệt đối sẽ ko có khả năng!”

“Này, Ma Hạ Sinh, em là
heo a, em mắng nó cũng ko cần liên lụy vào chúng ta chứ, tuy rằng anh một chút
cũng ko muốn thừa nhận một đứa….” Ma Tích Xuân nói đến đây lập tức im bặt, vẻ
mặt giống như không cẩn thận nuốt phải một con gián ghê tởm . Dù rằng hắn ta
vẫn không thể không thừa nhận đứa em gái thân thuộc này

“Em…..em…..” Tôi cố gắng
giải thích

“Tụi bây sáng sớm ầm ỹ
cái gì a, các ngươi còn chê mẹ chưa đủ phiền sao? Hạ sinh đang tốt lành tự
nhiên muốn chạy đi học cái ngành khảo cổ gì đó, Tích Xuân thì suốt ngày cầm đàn
ghita tổ chức dàn nhạc . Ma Thu Thu có chút an phận bây giờ cũng bắt đầu càn
rỡ!! Hayakawa! Đó là trường con có thể thi sao? Con ít đi ra ngoài làm mất mặt
mẹ đi, an an phận phận cho mẹ giảm bớt lo lắng, chuyện trong nhà đã quá nhiều
rồi, mẹ không rảnh quản con đâu!!” tiếng nói lảnh lót cao đến quãng tám của mẹ
vừa xuất hiện đã khiến cả bàn ăn đều im lặng

“Được, được, được rồi,
ăn cơm đi!” Ba chầm chậm nói

“Aha…ha….tương lai của
mày quả thật đúng là ảm đạm không có ánh sáng………” Ma Hạ Sinh cợt nhả nói “Mày
nếu như thi đậu vào Hayakawa thật thì tao và anh hai sẽ ở trước mặt mày bắt
chước tiếng chó sủa…………nhưng mà tuyệt đối không có khả năng đó”

Nhưng mà nói như thế nào
đi chăng nữa thì trên đời này không có gì là tuyệt đối . Từ khi tôi hạ quyết
tâm thi vào Hayakawa, không! Phải nói là từ cái ngày đầu tiên tôi gặp mặt hắn,
thì thần may mắn đã bắt đầu mỉm cười với Ma Thu Thu này.

Một Ma Thu Thu chưa bao
giờ được giáo viên điểm danh, bạn học vài năm cũng có thể gọi sai tên mình ,
một Ma Thu Thu bình thường đến không đặc sắc , tại kì thi tốt nghiệp không ngờ
lại có thể đậu vào trường Hayakawa, một trong tám trường nổi tiếng nhất cả
nước, vùng đất mơ ước của bao người

Tuy rằng, cho đến bây
giờ, tôi vẫn không hiểu được tại sao mình có thể thi đậu! Nhưng mà mặc kệ
nguyên nhân là như thế nào, tôi cũng đã rất sung sướng rồi

Có lẽ mọi chuyện xảy ra
với tôi thật giống như hắn nói : chỉ cần thi đậu vào Hayakawa, tôi sẽ có thể có
được thứ hạnh phúc mà tôi muốn. Và điều này đã được xác thực, trong 16 năm sinh
ra trên cõi đời của Ma Thu Thu, không có giây phút nào tôi hạnh phúc hơn bây
giờ , khi có thể nhìn thấy nét mặt “Từ  ái” và “Hạnh phúc” của ba mẹ nói
lời tạm biệt……………..

Tàu điện như một con
quái thú lớn , rõ ràng trong bụng đã chen chúc đầy người , vậy mà vẫn muốn
không ngừng đem người nhét tiếp. Tôi ở trong bụng con quái thú , theo đám người
chật chội không ngừng tiến sâu vào bên trong

“Thiếu gia, xuống xe đi!
Người ở đây đông quá………..”

Thiếu gia?……..Tôi lặng
lẽ nghiêng đầu, muốn nhìn mặt cái người được gọi là thiếu gia kia!

Nhưng một bóng lưng cao
lớn đã đem tôi ngăn lại, giọng nói của hắn vọng lại

“Tinh thiếu gia, cậu
cùng thiếu gia mau xuống xe đi!”

“Tôi ko xuống, tôi thích
ngồi xe điện, ha ha!”

……………..

Trực giác của tôi nói
cho tôi biết, tốt nhất là nên tránh mặt đám người này,dù sao thì an toàn vẫn là
trên hết!Tôi theo bản năng đi về phía trước, cố gắng duy trì khoảng cách giữa
bọn họ!!

“Anh muốn như thế nào
đây?” giọng nói đè thấp của một cô gái truyền vào trong tai tôi

Tôi nhìn vào nữ
 sinh cách tôi một cánh tay , cô ấy cũng mặc đồng phục Hayakawa. Không thể
nào? Tôi không có ác ý, tôi chỉ muốn tìm một nơi an toàn!

Tôi vừa định giải thích
thì lại phát hiện , căn bản cô ta không có nhìn tôi, mà đầu nàng lại nghiêng về
phía bên kia

Nàng không phải là đang
nói với tôi! Tôi nhìn nhìn vào người nàng , hình như là có một cái bàn tay to….

không ngờ….không ngờ lại
đặt dưới váy nữ sinh ấy…………..

Quấy rối tình dục !!?
Loạn rồi!!

“Không như thế nào!! Ha
ha!!” Tên kia dày mặt cư nhiên phát ra tiếng cười thầm

“Anh………..” Cô gái hiển
nhiên có chút tức giận nhưng lại không thể làm gì

“Tôi , tôi thế nào? Cũng
là em hi vọng…………” Tôi nhìn nhầm rồi sao? Tên kia làm chuyện xấu vậy mà còn dám
kiêu ngạo uy hiếp người

“Anh rốt cuộc là muốn như
thế nào?”

“Xuống xe, mang em đến
một nơi…………….”

“Không được! Hôm nay là
lễ khai giảng”

“Chuyện này không phải
do em quyết định”

…………………..

Tôi lặng lẽ nghiêng mặt
đi, tránh nhìn thấy bàn tay kiêu ngạo của hắn vô tư chạy trên người cô gái

Đột nhiên cảm giác được
ánh mắt của cô bé kia, nàng đang nhìn tôi , trong ánh mắt có chút phức tạp. Tôi
liền vội vàng cúi đầu, theo bản năng rút vào một góc sáng

Đừng oán trách tôi, bản
thân tôi , tôi còn khó bảo vệ! Dù cho thầy cô có nói thấy người gặp chuyện phải
ra tay nghĩa hiệp, nhưng mà ba cũng nói đó là việc làm ngu ngốc a! An toàn vẫn
là trên hết! Huống chi, thân tôi cũng không đánh lại cái tên cuồn cuộn cơ bắp
kia!

Tiếng động ầm ầm trong
xe dường như không chút nào ảnh hưởng đến một người đang đeo máy nghe nhạc , đứng
gần cửa sổ , ngủ gà ngủ gật ……………….Khoang tàu vừa rồi còn chật chội như hộp cá
mòi, lúc này hoàn toàn đã trảnh thành hộp cá muối

Tôi vờ như không thấy
“chuyện tốt” ấy nhưng bên tai vẫn không thể không nghe! Tôi chỉ có thể lui dần
về phía sau

“Cô đạp (chân
tôi)…………..” Giọng nói của một người đột nhiên vang lên sau lưng

Tôi bối rối xoay người,
trước tình huống tôi chưa kịp chuẩn bị tâm lý, một khuôn mặt vô cùng tuấn tú đã
xuất hiện trước mắt tôi!

Lông mi vừa đen đậm vừa
dài, kiêu ngạo cong lên, đôi mắt trong suốt giống như sương mai buổi sớm, chiếc
mũi cao thẳng, cánh môi mềm mại tựa cánh hoa hồng, còn thêm làn da trắng nõn
nà…………….ngay cả đôi chân cũng rất được

“A…..anh……xin chào” Bị
hình ảnh xinh đẹp như thế đánh vào thị giác khiến cho tôi bối rối, không biết
nên nói cái gì

“Hắn nói cô đạp lên chân
hắn!!” Một giọng nói bên cạnh có ý tốt nhắc nhở tôi

“A, đúng…………..thực xin
lỗi………….Bởi vì………….bởi vì chuyện đó………..chuyện đó………” Tôi khiếp đảm nhìn về nơi
phát sinh “chuyện tốt” ban nãy

Hắn theo ý tôi quay về hướng
kia nhìn lại, chân mày khẽ cau…………..

“Nếu như cô cho rằng hắn
sẽ giúp đỡ thì cô đã sai lầm rồi” Giọng nói hảo tâm kia lại nhắc nhở tôi. Tôi
nhìn nhìn lại chỉ thấy mỗi biểu tượng của Nike đập vào mắt, người này rất cao
a! Tôi chỉ mới đứng ngang ngực hắn

“Ách……………..” Không đợi
cho tôi xem rõ diện mạo của người, một cỗ cường lực đã đột nhiên ập đến thân
thể tôi khiến tôi bị ngã văng ra ngoài

“Các vị hành khách xin
đừng kinh hoảng, bởi vì một tình huống khẩn cấp nên tạm thời tàu phải thắng
gấp, hiện tại tàu sẽ chạy lại như cũ” Trong radio truyền ra giọng nói ngọt ngào
của phát thanh viên như không bị tình huống ban nãy ảnh hưởng. Thật may mắn,
may mắn, may mình phản ứng mau, thuận tay nắm lấy tay vịn, nếu không khẳng định
tôi cũng sẽ bị ngã chỏng vó

“Ai? Là đứa nào không
muốn sống dám cào ông mày?” Giọng nói hung thần ác sát truyền đến sau lưng,
theo ánh mắt tôi nhìn lại…………

“Là cô! Nha đầu thối!
Dám đem ông mày thành tay vịn” Cái vẻ mặt kia hống hách , dữ tợn nhìn chằm chằm
vào chiếc cà vạt trong tay tôi

“A………thực xin lỗi, tôi
là bạn học của nàng………….” Tôi sợ tới mức nói cũng không rõ ràng, thầm nghĩ muốn
nhanh chóng lôi kéo cô gái kia cùng xuống xe

“Bạn học? Ha ha! Chẳng
lẽ cô cũng muốn cùng tôi…?”

“Không………không
muốn…………..”

“Không muốn?” Ách, cô
gái kia sao lại đồng thanh nói giống tôi

“Không muốn?Vậy ra cô
muốn chết?”

Đầu quả quýt bắt được
đâu tôi, dùng sức đây, khi tôi té ngã còn bị hắn đạp một cú

Ba! Mẹ! Cứu mạng a! Nước
mắt của tôi không ngừng chảy ra. Con không dám không nghe lời ba mẹ đi xen vào
chuyện người khác nữa.

“Ha ha ha ha! Nha đầu
thối, cô không phải muốn làm anh hùng sao? Như thế nào? Sợ hãi?”

“Ô ô ô ô……” Tôi nghẹn
ngào khóc đến một câu cũng nói không được

Đầu quả quýt hung hăng
nắm đầu tôi, đau quá! Ba ! Mẹ! Cứu mạng a! Con không dám không nghe lời hai
người xen vào chuyện người khác nữa. Tôi ngồi dưới đất liều mạng lui về sau,
nhưng mà lại bị một cái chân chết tiệt ở phía sau cản lại, khiến tôi không
đường thối lui

Đầu quả quýt tựa hồ còn
chưa thỏa mãn, hắn dùng sức đạp mạnh xuống dưới………..Tôi theo bản năng chạy ra
phía sau cặp chân kia lẩn trốn……….

“Ê, nhóc, buồn ngủ thì
về nhà đi! Đừng đứng vướng víu ở chỗ này! Mau cút!”

Hắn không phải là đang
nói chuyện với tôi………..Tôi ngẩng đầu, là nam sinh mặc đồng phục Hayakawa vừa
rồi, không ngờ hắn vẫn có thể ở cái thời điểm này ngủ gật………………

“…………………………”

“Minh, hắn nói cậu biến
kìa” Giọng nói ôn hòa kia lại vang lên

“Mày là vịt a! Nghe
không hiểu tiếng người phải không? Mau cút”

“Không phải, không phải,
không cần”

“Thật sự là bó tay với
cậu, hắn cũng không phải tôi, làm sao có thể hiểu được cái cách nói chuyện của
cậu?” Giọng nói ôn hòa ánh lên một tia bất đắc dĩ, tựa hồ như đang kiên nhẫn
cùng đầu quả quýt giải thích “Ý của hắn là, hắn không phải vịt, cũng không phải
không nghe hiểu tiếng người, còn nữa hắn không cần cút”

“Nhóc con, có bản lĩnh
thì xưng tên ra, xem tao làm cách nào để dạy dỗ mày” Đầu quả quýt thẹn quá hóa
giận

“Kim Ánh Minh” Nam sinh lạnh
lùng ngắn gọn trả lời

“Có dũng khí! Xử lý hắn”
Đầu quả quýt nói với vài tên bên người rồi cùng nhau tiến lên

Tôi sợ đến mức vội vàng
ôm đầu lui về một bên, lúc này trong đám người cũng đi ra vài người

“Thiếu gia ,cậu không
sao chứ!”

Thiếu gia? Hắn chính là
vị thiếu gia vừa rồi??

……………………………

“Đúng là phiền
toái………….” Nữ sinh kia từ bên cạnh tôi đi ngang qua , bỏ lại một câu………………

Tôi hoàn toàn không hiểu
rõ tình huống nữa, vừa bị vài tên gây phiên phức nhưng hai nam một nữ này lại
coi như không xảy ra chuyện gì. Mãi cho đến khi cửa tàu điện khép lại, tôi mới
phục hồi lại tinh thần, chỗ bọn họ mới vừa xuống xe kia chính là……………trung học
Hayakawa

Cứu mạng a! Mau quá vừa
kịp!

Sau khi tôi cuống cuồng
chạy + hít sâu lần thứ n, rốt cuộc tôi vẫn còn sống để nhìn thấy cánh cổng to
lớn của trường trung học Hayakawa

Cho dù đây là lần thứ
hai nhìn đến, nhưng trung học Hayakawa vẫn gây cho tôi rung động không nhỏ a!
Hai cánh cửa lớn cao đến hai tầng lầu, thêm đường cái rộng lớn cho bốn chiếc xe
chạy vô , bảng hiệu vắt ngang cổng hình vòng cung với bốn chữ ánh vàng “Trung
Học Hayakawa” rực rỡ cùng huy hiệu của trường Bảng hiệu trường ở cổng lớn nhìn
thật khí thế a! Khó trách tất cả mọi người đều nói nơi đây là trường học quý
tộc

Cửa trường học hôm này
được treo lên hai hàng cờ màu, mặt trên là biểu tượng của trường học. Đứng tiếp
cờ màu có hai hàng người, có lẽ là muốn chào đón học sinh mới

Nhìn cảnh tượng này, tôi
cảm thấy bản thân mình có một chút không tin vào thực tế, không ngờ cũng có
ngày tôi xuất hiện ở nơi này, không những thế còn có thể học ba năm ở đây ,
thật khó tưởng tượng……….Cố lên a! Ma Thu Thu!!

Khi tôi đang tràn ngập
niềm tin hướng vào cuộc sống tương lại thì trong đầu tôi đột nhiên lại xuất
hiện hình ảnh ở trạm xe điện vừa rồi, không hiểu vì sao nhịn không được, tôi
khẽ rùng mình một cái

Chẳng lẽ là dự báo trước
của điềm xấu? Có lẽ chỉ là một chuyện ngoài ý muốn…………..tốt hơn là nên nhanh
chân bước vào thôi!! Tôi hít sâu một hơi, hướng vào trong trường học đi tới

…………………

“Tránh ra! Tránh ra!” Một giọng nói cuồng dã từ phía sau lưng tôi vang lên

“A…………cứu mạng a! Thầy
ơi!!” Phía sau giọng nam cuồng dã kia là một âm thanh hữu khí vô lực

Tôi, tôi không nhìn lầm
chứ? Hơn trăm mét là hình ảnh hai nam sinh đang ngồi trên chiếc ô tô xập xệ,
với một tốc độ vô cùng nhanh tiến vào trường ………………….Nam sinh phía trước điều
khiển xe, người đầy mồ hôi, cau mày , không ngừng kêu to “Tránh ra” “Tránh ra”
nam sinh phía sau ôm chặt lấy nam sinh phía trước, vẻ mặt kinh hoàng, nước mắt
, nước mũi tèm lem

“Hừ! Đúng là phản rồi!
Dám kêu tôi tránh ra” Một ông chú mang mảnh băng đỏ trên cánh tay lập tức đi ra
phía trước cửa trường học đối diện với hai nam sinh ngồi ô tô kia quát lớn “Các
em là học sinh lớp nào, mau xuống cho tôi!”

Xe ô tô điên không giống
như dự đoán của ông chú giảm tốc độ lại, cũng không ngoan ngoãn dừng lại trước
mặt hắn mà ngược lại tốc độ còn nhanh hơn , nó hướng cửa trường học chạy đến

“Thằng nhóc, em…………..”
Ông chú trợn mắt trừng trừng, hai tay chống nạnh, đối với người phía trước chửi
ầm lên

“Tránh ra, tránh ra”
“Cứu mạng! Cứu mạng!”

“……………………..”

“Rầm!”

“Rầm!”

“Loảng xoảng , loảng
xoảng!”

Hết thảy mọi chuyện đều
xảy ra quá nhanh, cho nên khiến cho rất nhiều người nhất thời chưa kịp phục hồi
tinh thần, bao gồm cả tôi. Toàn bộ quá trình đại khái cũng phải mất sáu bảy
giây!

Chờ cho thời điểm tôi
phục hồi tinh thần lại thì cũng bị chuyện trước mắt làm cho choáng váng

Ông chú đáng thương với
tư thế ngã hình chữ “đại” (形) nằm trong bồn nước cách tôi không xa, quần áo trắng tinh còn lưu
lại một dấu vết bánh xe đen xì rõ ràng từ bụng hắn kéo dài lên mặt . Tuy rằng
tôi rất muốn không thừa nhận, nhưng mà nhìn ông chú thật sự rất giống con ếch bị bánh xe cán qua

Từ vết bánh xe này nhìn
xuống , miệng của tôi càng mở lớn…………………………

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+