Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chim sẻ ban mai ( Tập 1 ) – Phần 02 – Chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Ê…………….Sẻ con!! Cô có nghe tôi nói chuyện hay
không!” Từ trên trời giáng xuống một quyển sách đập lên đầu , tôi mới hoảng hốt
hồi phục tinh thần

mấy ngày nay đã không
thấy Linh. Kim Ánh Minh vẫn dửng dưng như bình thường……………mày hi vọng cái gì a,
vốn chỉ có mày đơn phương hao sức………………….

Vừa lòng với giọng nói
nho nhỏ trong lòng: có lẽ vậy……………..lỡ như………………những gì hắn nói……………..

“Cô vẫn còn ngẩn
người……………sẻ con, nhìn cô cứ như kẻ thất tình! Khẳng định là đang trách tôi gần
đây hắt hủi cô phải không, được! Bổn đại gia đây tối nay mang cô đi chơi!” Mông
Thái Nhất nói đến đây vui mừng khắp khởi chạy đi lấy xe

Tôi đứng yên tại chỗ,
cái gì cũng quên làm……………..

Sẻ con,nhìn cô cứ như kẻ
thất tình!!

Cứ như kẻ thất tình……………..

……………..thất tình………………….

“Không…………….không
phải…………….” Tôi đột nhiên sợ hãi phản bác lại những lời lập đi lập lại này

“A!……………..” Đột nhiên
cảm giác dưới chân bị hẫng, tôi không đạp lên nấc thang, cả người đếu hướng về
phía trước mà ngã……………..

“Không………………”

“A!” Mơ hồ nghe thấy
xung quanh có người phát ra tiếng thét

Tôi căn bản không biết
mình nên phản ứng ra sao, chỉ cảm giác thân thể không ngừng rơi xuống…………rơi
xuống………

Tất cả mọi thứ xung
quanh đều điên đảo

Thân thể đột nhiên ngừng
lại, giống như có thứ gì đó giữ lấy tôi lại

Chậm rãi mở to mắt,
ngẩng đầu……………..

Kim Ánh Minh………………

Kim Ánh Minh!

“Thật là anh sao?” Tôi
ngơ ngác nhìn hắn, thật là hắn sao?

Tôi hiểu được, tôi rốt
cục đã minh bạch……………lúc này ở trong lòng Kim Ánh Minh, tôi mới tìm lại được
hồn phách tự do của chính mình

Là từ khi nào đã trở
thành như vậy?

Là lần đầu tiên bị hắn
thấy chết không cứu? Lần đầu tiên nhận ra hắn là người mình đã từng gặp? Lần
đâu tiên hắn hướng mình làm động tác cảm ơn? Lần đâu tiên nhìn thấy ánh mắt vô
tội của hắn trước hai xe đẩy đồ ăn khổng lồ?

Hay là, chính cái
lần hắn hỏi tôi về chuyện sao và trăng……………….

“Chuột chết!!” Giọng nói
tức giận của Mông Thái Nhất đem tôi từ trong ảo mộng trở về thực tại

Khuôn mặt Mông Thái Nhất
không thể khó coi hơn, tứng bước tiến lại gần…………….

Việt Mỹ, biểu tình trên
mặt chưa bao giờ lạnh hơn , khiến tôi cảm thấy sợ hãi………………

Tử Lôi nổi giận đùng
đùng…………….

Còn có Hà Ảnh
Nguyệt……………..

“Buông tay cậu ra!” Mông
Thái Nhất cơ hồ là hướng về phía tôi cầm lấy tay, dùng sức kéo tôi ra bên ngoài

“Đau………….tay……………..”
Mông Thái Nhất căn bản mặc kệ tôi có đau hay không, ra sức kéo tôi về phía
trước. Biểu tình âm trầm của hắn, tôi chỉ gặp qua sau sự kiện Tử Lôi

“Việt Mỹ…………….” Tôi thấp
giọng quay lại nhìn Việt Mỹ

“Hắn vừa chạm vào cô
sao?” Mông Thái Nhất đột nhiên dừng lại,  hung hăng đẩy tôi

“Cái gì??”

“Tôi hỏi cô!! phải vậy
không?” Mông Thái Nhất nổi trận lôi đình khiến cho tôi sợ hãi không nói nên lời

“Tay?
eo ? hay là nơi này?”  Mông Thái Nhất nắm lấy cằm tôi, nghiêng mặt tôi qua

“Không phải” Tôi theo
bản năng ngăn lại

“Đáng chết” Mông Thái
NHất một phen buông tay ra ” Kim Ánh Minh! ngày mai tôi sẽ chém tay cậu…………..cô
đi đứng không nhìn đường a, cư nhiên để cho chuột chết kia chiếm tiện nghi!”

“Hắn………….hắn chỉ
là………….chỉ là giúp đỡ tôi………….tôi…………” Sự hiểu biết này lại khiến cho lòng tôi
cảm thấy vô cùng bi ai

“Hắn sao lại muốn đỡ cô,
cô lúc trước còn cố tình bảo vệ hắn, không cho tôi công bố ảnh chụp đáng ghê
tởm của hắn, tôi đã biết là có quỷ! Cô dám phản bội lại tổ chức!!”

“Tôi, tôi…………không……………..”

“Đưa điện thoại cho tôi,
nhanh chút……………….”

Hắn muốn làm gì?Tôi nhìn
Mông Thái Nhất đang thịnh nộ. Chẳng lẽ hắn muốn…………….

Tôi đề phòng nắm chặt
lấy túi, không thể để cho hắn lấy cái ảnh chụp kia “Đừng…………….đừng………….anh đã
đáp ứng đáp ứng………..cho chuyện trôi qua”

“Cô…………cô còn giúp hắn,
cô……………”

Nhìn hắn vươn tay ra,
tôi cũng biết không nên ở đây, thu dũng khí , tôi kéo Việt Mỹ cùng bỏ chạy, rồi
gọi một chiếc xe taxi nhảy lên…………

……………………….

“Việt Mỹ, tôi………..tôi
không có………….”

“Tôi biết! Đừng lo,
không sao mà”

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp
tươi cười của Việt Mỹ, lòng thoáng an ủi, ít ra tôi vẫn còn một người bạn tốt
như nàng bên cạnh

“Nhưng mà ngày mai cô đi
học sẽ gặp phiền phức, đám nữ sinh chắc sẽ không cho cô sắc mặt tốt để xem”
Việt Mỹ lo lắng nói với tôi “Thu Thu, điện thoại của tôi hết pin, cô có thể cho
tôi mượn nhắn vài đoạn tin được không?”

“A, được” Tôi đưa cho
Việt Mỹ điện thoại, trong lòng nghĩ đến chuyện của Mông Thái Nhất

“Cô đừng quá lo lắng,
hắn chỉ nhất thời tức giận, ngày mai sẽ không sao rồi”

Hi vọng là vậy…………………..

 Rắc rối “bức hình”
phát sinh – Phần 1

 

 

Tối hôm qua Mông Thái
Nhất thật khác lạ, xảy ra chuyện như vậy nhưng lại không gọi điện đến giáo huấn
tôi, điều này lại làm cho tôi lo lắng, ở trên giường lăn qua lộn lại, mãi đến nửa
đêm mới ngủ

 

Chờ cho đến lúc tôi vào
lớp học, trong phòng học đã có không ít người. Mông Thái Nhất từ sớm đã ngồi
vào chỗ, không hừ một tiềng, cũng không liếc mắt nhìn tôi. Kim Ánh Minh tựa hồ
một chút cũng không bị ảnh hưởng, tiếp tục đọc sách

 

Bạn học nhìn tôi đi đến,
châu đầu ghé tai thảo luận, thỉnh thoảng còn có vài bạn nữ liếc mắt nhìn tôi
xem thường

 

“A…………” Tôi đôt nhiên
cảm thấy chân mình vướng phải cái gì, cả người mất trọng tâm ngã sóng soài

 

“Ay nha…………thực xin lỗi
a! Tôi không thấy cậu bước vào, ai bảo cậu không biết né a” Một bạn học nữ đem
chân thu về “Lần này thật không tốt cho cậu rồi, không có người tiếp đón”

 

Lời của nàng vừa nói
xong, bạn học xung quanh đều cười to

 

Tôi từ trên mặt đất ngồi
dậy, dọn dẹp đống sách vở thật tốt rồi yên lặng trở về chỗ ngồi……….

 

Mông Thái Nhất dường như
đã hoàn toàn quên sự tồn tại của tôi, cứ thế cùng nam sinh bên cạnh đùa giỡn,
còn Kim Ánh Minh vẫn im lặng như trước. Tôi ngồi yên vị ở chỗ ngồi như đứng
trên đống lửa, ngồi trên đống than

 

“Nhanh xem đi!” Tiết thứ
nhất vừa kết thúc, Việt Mỹ đột nhiên vọt tới cửa lớp ” Ma Thu Thu!! Bảng thông
báo dưới lầu có dán hình chụp Kim Ánh Minh, trên hình có nói hắn làm ca sĩ cho
Hotline!”

 

Thời điểm nàng nói
chuyện, đám người xung quanh tôi,ồn ào nhao nhao lên, chỉ nghe được  chữ
“Kim Ánh Minh” cùng “Hotline”……….tâm của tôi đột ngột trầm xuống, dự cảm không
hay cuồn cuộn nổi dậy. Tôi không biết mình từ trên ghế nhảy dựng lên như thế
nào, rồi như thế nào lao ra khỏi phòng học, trong đầu tôi lúc này chỉ còn tồn tại
hai chữ không ngừng lặp lại “Không được! Không được!Không được……….”

 

Nghiêng ngã, lảo đảo
chạy như bay xuống lầu. Bảng thông báo tầng trệt đã bị một đám người vây chặt
như nêm. Tất cả mọi người đều chỉ trỏ,nhỏ giọng nghị luận

 

Long dâng lên đến cổ
họng, miệng không ngừng khẩn cầu  “Không được………không được……..”

 

Tôi liều mạng chen vào
bảng thông báo phía trước, vừa ngẩng đầu……………..

 

Trong đầu tôi “oanh” lên
một tiếng, cảm giác như trời đất đều sụp đổ

 

Hình ảnh dán trên bản
thông báo rõ ràng là ảnh chụp Kim Ánh Minh hát ở Hotline, hơn nữa lại chính là
tấm ảnh chụp của tôi!!!!!!Bên cạnh còn có dòng chữ thật lớn viết rất rõ ” Bạch
mã hoàng tử bán giọng hát ở quán bar?!!!!!!!!!!

 

“Đúng là Kim Ánh Minh
rồi!!!” Không biết từ khi nào thì Mông Thái Nhất đã chạy đến phía sau tôi, hắn
kinh ngạc kêu to lên

 

“Sẻ con!!! Đây không
phải là tấm ảnh cô chụp sao?!!!”

 

Mông Thái Nhất vừa nói
xong, mọi người liền ầm ĩ

 

“Là nó làm?!”

 

“Như thế nào lại là nó?!
Thật vô đạo đức! Vậy mà Kim Ánh Minh ngày hôm qua còn cứu nó!”

 

“Nó còn có mặt mũi đứng
ở chỗ này, chưa thấy qua người nào mặt dày như thế!”

 

Từng câu từng chữ khinh
thường của mọi người truyền vào lỗ tai tôi

 

“Không………chuyện này
không phải tôi làm……….không phải tôi làm!!” Tôi xoay người, đối với đám bạn học
lo sợ hô to, nhưng mọi người lại lui về sau vài bước, vẻ mặt chán ghét đối với
tôi chỉ trỏ

 

“Kim Ánh Minh đâu? Kim
Ánh Minh ở đâu?” Tôi căn bản không để ý những người này nói gì, tôi hiện tại
nhất định phải giải thích thật rõ với Kim Ánh Minh, tôi luôn giữ lời hứa với
hắn, tôi không có nói cho người khác!!!!!!!!

……………..

…………..

 

tôi bối rối nhìn nhìn
xung quanh………

 

Mông Thái
Nhất………..Không………..

 

Tôi nhin thấy khuôn mặt
vui sướng của Mông Thái Nhất khi thấy người gặp họa…………….

 

Là Mông Thái
Nhất…………….Mông Thái Nhất…………..

 

Nghĩ đến đây, tôi sửng
sốt, ngơ ngẩn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, chỉ cảm thấy hình như trời đất
đang quay cuồng. Mọi người đều chăm chăm chỉ trích tôi, châm chọc tôi…………

 

Tôi đã thất hứa với Kim
Ánh Minh……………..Mông Thái Nhất đã thất hứa với tôi!!!!Vì sao lại như vậy?? Tôi
thật không ngờ được…………..

 

Mông Thái Nhất…………….Mông
Thái Nhất!!!!!

 

Tôi ngẩng đầu gắt gao
trừng mắt nhìn Mông Thái Nhất. Lúc này, Mông Thái Nhất, cái người hay đối với
tôi quát tháo, nói năng lỗ mãng, lại nhìn tôi đầy chấn động

 

“Là anh……………..là anh làm
đúng hay không!!” lần đầu tiên, tôi tức giận đến phát run, tôi lớn tiếng hướng
về phía Mông Thái Nhất hét

 

Mông Thái Nhất vừa nghe
thấy, ánh mắt hắn càng trừng lớn

 

Là hắn……….nhất định là
hắn…………ngoại trừ hắn thì còn có thể là ai? Tôi một tay đẩy hắn ra, từ trong đám
người xông ra ngoài

 

Nước mắt của tôi không
ngừng trào ra bên ngoài, tràn khắp mặt, ngay cả áo cũng đều ướt đẫm. Nhưng tôi
bất chấp tất cả, trong đầu không ngừng hiện ra hình Kim Ánh Minh ngỡ ngàng, mỉm
cười, căng thẳng, trầm mặc……………

 

“Ma Thu
Thu!!!!!!!!!!!!!!!!!!” Mông Thái Nhất ở phía sau giống như nổi cơn điên kêu to

 

Nhưng mà , hiện tại,
trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ

 

Tôi muốn đi tìm Kim Ánh
Minh! Tôi muốn nói chuyện với hắn, tôi muốn giải thích tất cả………………..

Trong phòng học không
có……….

Sân thể dục cũng
không……….

“Thầy…….thầy Trầm!!” Tôi
liều mạng xông vào phòng giáo viên, giáo viên trong văn phòng bị tôi bất ngờ
xông tới đều giật mình. Tôi liều mình nuốt nước miệng trong miệng , nói:

“Thầy trầm, Kim Ánh Minh
ở đâu?”

“Em ấy vừa đến văn phòng
hiệu trưởng………..bạn học Ma Thu Thu, đã gần đến giờ vào lớp, em…………….”

Không đợi cho thầy Trầm
nói hết, tôi đã như hỏa tiển phóng như bay đến văn phòng hiệu trưởng. Kim Ánh
Minh, chờ tôi, nhất định phải chờ tôi giải thích, không phải do tôi………….

“Hiệu trưởng, em rõ ràng
đã nhìn thấy Kim Ánh Minh bước vào………….” Giọng nói của Tử Lôi từ trong phòng
hiệu trưởng truyền ra

“Bạn học Tử Lôi! Kim Ánh
Minh đã được người nhà em ấy đưa đi rồi……………”

“Vậy là có ý gì? Hiệu
trưởng, nhất định là có người hãm hại bạn ấy! Nhất định là hãm hại!!!” Tử Lôi
kích động nói

“Trường học sẽ điều tra
rõ ràng chuyện này, em về trước đi………………”

“nhưng mà……….nhưng
mà………..” Tử Lôi tựa hồ vẫn còn lưỡng lự

“Bạn học Tử Lôi! Đã gần
đến giờ vào lớp! Mời em trở về lớp ngay lập tức!” Hiệu trưởng tức giận lặp lại
lời mình

Cửa phòng hiệu trưởng bị
Tử Lôi thô bảo đẩy ra, Tử Lôi ra khỏi cửa cũng vừa vặn đụng phải tôi

“Cô có biết tấm ảnh kia
là ai chụp không?”

Đầu của tôi cúi thấp lại
cúi thấp

“Là cô?!!” Tử Lôi vừa
kinh ngạc vừa phẫn nộ

“Ảnh chụp………….là là tôi
chụp…….nhưng…………..không phải…………” Tôi cố giải thích

“Chát!!” Một cái tát
nặng nề giáng vào mặt tôi ” Cô tốt nhất là nên cầu nguyện cho Kim Ánh Minh
không xảy ra chuyện gì đi!”

Tử Lôi một tay đẩy tôi
ra, nổi giận đùng đùng đi qua

Nhiệt độ nóng rát từ
trên mặt truyền tới khiến cho tôi mất đi năng lực suy nghĩ, đầu óc chỉ còn vang
vong một câu

Kim ÁNh Minh đã ra
về……………….không có cách nào giải thích………..làm sao bây giờ……………..

Tôi lảo đảo lảo đảo trở
về phòng học

“Ma Thu Thu! Đã đến muộn
còn dám ngông nghênh vào lớp! Ra ngoài đứng cho tôi” Thầy toán tức giận quay về
phía tôi la to

Bọn học trong lớp đều
cười trộm, các bạn học nữ miệt thị trợn trắng mắt nhìn tôi, vài người còn làm
ra vài cái mặt quỷ. Tôi vẻ mặt đờ đẫn xoay người hướng ra ngoài lớp mà đi

“Đợi chút!” Mông Thái
Nhất đột ngột từ trên chỗ ngồi đứng dậy, một phen túm lấy tay tôi “thưa thầy,
Ma Thu Thu không khỏe, em mang bạn ấy đến phòng y tế!”

Mông Thái Nhất không
thèm quan tâm đến ông thầy tức giận đang ở trên giảng đường quát tháo, đã lôi
kéo tôi ra khỏi phòng. Mà tôi lại giống như người máy không có cảm giác cứ đi
theo phía sau hắn, hai mắt đều dại ra

“Sẻ con, cô hãy nghe tôi
nói, cái tấm hình kia không phải tôi dán…………” Mông Thái Nhất lo lắng nói

“…………………..” Tôi trừng to
mắt nhìn Mông Thái Nhất

Không phải anh làm? thì
còn có ai? Chỉ có mình anh tịch thu điện thoại của tôi…………chuyện này cũng chỉ
có mình anh biết………….

“Sẻ con! Sẻ con!!”

Không để ý Mông Thái
Nhất ở phía sau không ngừng gọi tôi, tôi vẫn chết lặng theo hướng cửa trường mà
đi

Mình đã thất
hứa…………….mình đã thất hứa…………..

Trong đầu tôi liên tục
lặp lại những lời này, không biết đi bao lâu, rốt cuộc tôi cũng trở về nhà

“Ma Thu Thu, hôm nay sao
con lại về sớm như vậy? Túi xách của con đâu?” Mẹ vừa nghe thấy tiếng mở cửa,
đã từ trong bếp đi ra, kinh ngạc nhìn tôi hỗn loạn

Tôi một câu cũng không
nói, trực tiếp trở về phòng. Mẹ gõ cửa phòng một lúc, nhưng không thấy tôi phản
ứng, liền lầm bầm, lẩm bẩm trở về nhà bếp

Nước mắt rốt cuộc cũng
không kềm được, từ nhỏ đến lớn, mặc dù luôn gặp phải chuyện khó chịu thường
xuyên, nhưng chưa bao giờ tôi lại khóc như thế này, nhớ đến chiếc bảng thông
báo, trong đầu tôi liền hiện lên hình ảnh Kim Ánh Minh, tôi đã đối với hắn hứa
hẹn, tôi phải gặp được hắn, tôi không biết chính mình sợ hãi cái gì, tôi dường
như cũng cảm giác được hắn sẽ không đối xử với tôi như trước nữa, tôi sợ, tôi
rất sợ………………..

Kim Ánh Minh nhất định
phải tin tưởng tôi!Kim Ánh Minh nhất định phải tin tưởng tôi! Tinh thần mệt
mõi, tôi ngã lên giường, di động không ngừng vang lên, tiếng chuông đặc biệt
của Mông Thái Nhất khiến tôi có chút chết lặng………………..

Suốt một ngày, tôi chỉ
nhốt mình trong phòng, tự an ủi vật lộn qua một đêm dài

Sáng ngày thứ hai, bị ác
mộng làm tỉnh lại

Nói không chừng, ngày
hôm nay Kim Ánh Minh đã quay về, hắn dù sao cũng rất khác bạn học bình
thường………..

Nói không chừng,hôm nay
chân tướng mọi chuyện đã được làm rõ, thủ phạm dán tấm hình chắc đã bị
bắt……………..

Nói không chừng chuyện
ngày hôm qua căn bản chỉ là giấc mộng, căn bản không có xảy ra…………….

Tôi ôm cái tâm lý mong
chờ cùng sợ hãi đầy lòng đi đến trường học…………

Nhưng thời điểm đi đến
phòng học, đầu của tôi lại trống trơn, trong lòng cũng trống trơn, bởi vì cái
vị trí bên phải kia…..cũng trống trơn

Tôi vô lực yên vị tại vị
trí, đầu óc hoàn toàn không để ý ánh mắt bốn phía, tất cả mọi chuyện vẫn diễn
ra một cách bình thường, đi học lại tan học

Chỉ khác một chỗ là Kim
Ánh Minh đã biến mất, chỗ ngồi bên phải vẫn trống trơn, Mông Thái Nhất cũng trở
nên thật im lặng. Không biết tại sao, trong lúc này tôi thật sự nhớ đến cái
khoảnh khắc Mông Thái Nhất và Kim Ánh Minh ngày ngày đấu đá

Bầu không khí trong toàn
lớp học cũng trở nên thực quỷ dị

Tiết thứ hai kết thúc,
tôi đi toi let

“Các cậu có biết Ma Thu
Thu không!? Nó là người hại Kim Ánh Minh bị đuổi học!”

Tôi ở trong buồng vệ
sinh đúng lúc nghe thấy đám nữ sinh ở bên ngoài nghị luận

“Chính là con nhỏ xấu xí
ngồi giữa Kim Ánh Minh và Mông Thái Nhất, nghe nói nó ngang nhiên một chân đạp
hai thuyền………” (*một chân đạp 2 thuyền : bắt cá hai tay)

“Đúng vậy a! Bình thường
thì đối với Kim Ánh Minh liếc mắt đưa tình, yêu thương nhung nhớ, người ta
không để ý đến nó thì nó lại trả thù!”

“Đúng a! Hayakawa sao
lại có loại người như thế, thật đáng ghét” (Rin: =.=!!. Đám con gái trường này
thật là…..Vì hotboy mà nói xấu đồng loại….aiz….mặc dù ta cũng mê mỹ nam , nhưng
nhất định sẽ không vì mỹ nam mà bán đứng đồng loại)

“Nghe nói nó còn theo
dõi Kim Ánh Minh, mỗi ngày lại cùng Mông Thái Nhất thông đồng………….”

“Con nhỏ này thật đáng
ghét nha!”

Tôi suy sụp ngồi yên,
gắt gao căn môi, không cho mình phát ra tiếng. Mãi cho đến lúc giọng nói kia
càng ngày càng nhỏ dần rồi biến mất………….

Tôi mới mệt mỏi , chậm
rãi trở về lớp. Bàn học của mình đã bị người làm cho lộn xộn, túi xách bị xé
nát vứt trên mặt đất, sách cũng bị rách……..

Còn có một phong thư để
lại, tôi mờ mịt mỏ phong thư , lấy thư ra đọc………….

Dĩ nhiên là một bức thư
đe dọa!!

“Ma Thu Thu! Trả Kim Ánh
Minh lại cho bọn tôi!! Cô cút trở về cho tôi!!”

“Đừng để bọn tôi nhìn
thấy cô ở Hayakawa nữa, nếu không cô sẽ bị chết rất khó coi!”

……………………….

Tôi ngẩng đầu, đám nữ
sinh chung quanh đều dùng ánh mắt căm hận nhìn tôi, tốp năm tốp ba tụm lại một
chỗ nói chuyện, Tôi bị ánh mắt các nàng đâm vào đến cả người đều đau…………………

“A, đây không phải là
đại anh hùng Ma Thu Thu sao?”

Tử Lôi cùng đám người
hầu của nàng………….”Hoa Chi Tổ” cùng một đám nữ sinh lớp khác đem tôi vây lại.
Tôi cúi đầu, căn môi, nhẫn nại chờ đợi phong ba kéo đến

“Cô thật dũng cảm a! Dám
chụp ra cái bức ảnh này hơn nữa còn dám đi tuyên truyền? Cô không sợ chết à!?”
Tử Lôi vừa dùng sức đẩy tôi, vừa ra sức nói

“……………………” Tôi cúi đầu
không nói

“Giờ tôi mới thấy rõ bộ
mặt thật của cô, đúng là lẳng lơ từ trong xương!” Một bạn học nữ to lớn dụng
quyền đánh vào đầu tôi, tôi đau đến mức ngay cả nước cũng trào ra

“Đừng giả vờ đáng
thương! Cái trò này chỉ dùng được với nam sinh thôi!” Tử Lôi càng nói càng tức
giận.

“………………..”

“Tôi cho cô biết Ma Thu
Thu! Nếu Kim Ánh Minh có xảy ra chuyện gì, tôi nhất định sẽ làm cho cô chết rất
khỏ coi!!!” Tử Lôi thấy tôi không nói không rằng trở nên tức giận không thể kềm
chế

“…………………”

“Ma Thu Thu! Cô…………….”
Tử Lôi giơ tay định đánh vào đầu tôi, nhưng quyền không có rơi xuống……………(Rin:
hic, bạn Thu Thu hiền quá!! Chuyện ko phải mình gây ra sao lại phải để cho
người đánh a!!? Nó đánh mình 1 mình phải đánh trả lại mười chứ *lườm lườm Tử
Lôi, cười man rợ* há há…………)

“Ha! Là anh! Mông Thái
Nhất! Xem ra anh vẫn che chở cho nó!” Tử Lôi cười lạnh giật bàn tay ra khỏi tay
Mông Thái Nhất

“Tử Lôi, đừng!” Mông
Thái Nhất vẻ mặt bình tĩnh nói

“Ha…….!” Tử Lôi lớn
tiếng cười lạnh, quay đầu nhìn tôi “Ma Thu Thu, không ngờ mị lực của cô thật
lớn a! Dụ dỗ Kim Ánh Minh xong lại đi dụ dỗ Mông Thái Nhất! Cô thật đáng ghê
tởm!”

“Tử Lôi! Cô câm mồm cho
tôi!” Mông Thái Nhất gầm to đứng lên

Nhưng Tử Lôi căn bản lại
không nhìn đến Mông Thái Nhất, mà chỉ xách tai tôi lên đối với bạn học xung
quanh nói

“Các bạn nhìn xem! Các
bạn nhìn xem! Mặt mũi thế này mà còn dám học người đi làm hồ ly tinh?!”

Nữ sinh xung quanh bùng
lên trận cười khinh miệt

“Tử Lôi! Tôi đã nói
không được chạm nào cô ấy! muốn chết a!” Mông Thái Nhất hổn hển đem tôi từ
trong tay Tử Lôi đoạt lại. Tôi thất tha thất thểu bị Mông Thái Nhất đẩy về phía
sau

haha, hiện tại lại còn
giả vờ làm người tốt. Mông Thái Nhất, nếu không phải vì anh, thì tôi làm sao
lại lưu lạc đến cái tình trạng này…………….

“Mông Thái Nhất, tôi
không tin anh có thể bảo vệ nó cả đời, hiện tại , mọi người trong trường học
đều đối địch với nó, nó đi đến đâu cũng không có kết cục tốt. Đây là quả báo
cho người vô đạo đức………………” Tử Lôi hung tợn nhìn chằm chằm tôi.

“Đúng!!! Biến đi!!!!”

“Ma Thu Thu, biến
đi!!!!”

” Ma Thu Thu mau cút
khỏi trung học Hayakawa!!!”

“Ma Thu Thu……………….”

Đám đông nữ sinh càng
ngày càng nhiều, tụ lại phía trước phía sau, đem tôi và Mông Thái nhất vây chặt

Ha ha, Ma Thu Thu, cho
tới bây giờ mày cũng không ngờ đến có một ngày mày lại trở nên nổi danh như vậy
đi………………..

Trong mông lung, tôi
nhìn thoáng qua Việt Mỹ, tôi định kêu nàng , nhung lại không thể phát ra tiếng

Khả năng bảo vệ của Mông
Thái Nhất càng ngày càng trở nên yếu ớt ” Trương Khải Chấn! Tôi ở trường học,
cậu lập tức gọi người lại đây! Đúng, ngay lúc này…………..”

Mông Thái Nhất vừa nói
xong liến cúp máy. Đem thân thể bao bọc lấy xung quanh tôi……………

Tôi chỉ nhìn thấy nhưng
khuông mặt dữ tợn, bên tai là tiếng nói ầm ỹ cùng tiếng thở mạnh của Mông Thái
Nhất

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+