Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chim sẻ ban mai ( Tập 1 ) – Phần 03 – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Mộc tiên sinh thật đáng
chế giễu , hắn ăn uống no đủ , lại ngồi bên cạnh đống lủa vừa hát vừa múa om
sòm cả lên ! Bính thúc càng khoa trương, hắn theo tiết tấu lời ca của Mộc tiên
sinh nhịp nhịp hai nhánh cây

 

A………….bọn họ hình như là
khiêu vũ đi! Nhưng mà nhìn thoáng qua thật giống con khỉ động tình

 

Tự tôn của Bắc Nguyên Ái
tỷ rốt cuộc cũng đã bị bại bởi cái bụng, nàng đi đến bên cạnh tôi , hữu khí vô
lực vỗ vỗ vào bả vai tôi , rồi ngồi xuống bên cạnh

 

“Có thu hoạch gì ko?”
Nàng duỗi đầu nhìn nhìn dòng sông

 

Tôi bất đắc dĩ thở dài
lắc đầu

 

Ngày hôm qua chúng tôi
vừa nhảy cầu không chết, chẳng lẽ hôm này lại chết vì đói sao?

 

“Xem chị!” Bắc Nguyên Ái
tỷ từ trong tay tôi đoạt đi cần câu, ra sức vung về phía trước

 

“Rầm……….”

 

“Bõm!”

 

Tiếng động làm cho mọi
người chúng tôi giật nãy mình

 

Lưỡi câu quăng vào sông
nhưng mà…………..nó cũng đem mái lều rơi cùng!!

 

“Nhà ở của tôi!!” Bính
thúc hổn hển chạy về túp lêu đang ngăm mình trong sông

 

“Sao lại thế này?”

 

Mộc tiên sinh đi tới,
nhìn theo Bính thúc đi về chiếc lều phía xa xa , nhưng lại vô cùng bình tĩnh
hỏi

 

“Nó ……………nó tự mình chạy
ra sông…………” Bắc Nguyên Ái tỷ lắp bắp nói

 

Ánh mắt mộc tiên sinh
đột nhiên lạnh lùng , nghiêm túc nhìn Bắc Nguyên Ái tỷ bắt đầu chột dạ

 

 ”Thật là như vậy?”

 

“Đúng…………đúng là như vậy
a!” Bắc Nguyên Ái tỷ già mồm át lẽ phải

 

“Nếu là như vậy thì
chuyện gì xảy ra?” Mộc tiên sinh chỉ vào lưỡi câu hỏi, tôi xem lướt qua , lưỡi
câu đang treo một mãnh lều nhỏ, kỹ thuật nói dối của Bắc Nguyên Ái tỷ cũng
không qua cao siêu

 

“Tôi……………tôi làm sao mà
biết!” Bắc Nguyên Ái tỷ chột dạ vẻ mặt đỏ bừng trả lời

 

“Tôi ghét nhất là bị
người khác nói dối”

 

“Vậy………….vậy anh muốn
như thế nào?!” Lời nói dối của Bắc Nguyên Ái tỷ che ko được , lại còn muốn
chống đỡ đến cùng

 

“Xin lỗi” Mộc tiên sinh
khí thế bức người phi thường lịch sự trả lời

 

“Nếu ko thì sao?” Bắc
Nguyên Ái tỷ tính tình cương trực nỗi lên

 

“Mỗi người đều phải vì
sai lầm của mình trả giá”

 

“Thật xin lỗi………….”

 

Giằng co cả nữa ngày ,
Bắc Nguyên Ái tỷ rốt cuộc cũng đối với nam nhân dũng mãnh không chút mỹ mạo này
thấp giọng nói

 

“Tôi nhận . Coi như
xong!” Mộc tiên sinh khôi phục lại bộ mặt tươi cười của hắn “Bính thuc! Lên bờ
đi!”

 

Bính thúc đã lấy toàn bộ
phân của tất cả mọi loại động vật trên đời để hình dung ra tôi cùng Bắc Nguyên
Ái tỷ

 

“Thật ngại! Hắn trước
kia là nhà sinh vật học! Ha ha……..” Mộc tiên sinh tủm tỉm quay về phía chúng
tôi giải thích

 

Tôi và Bắc Nguyên Ái tỷ
rốt cuộc phải đợi cho đến khi mặt trời mất đi tia nắng cuối cùng mới câu được
hai con cá cho bữa tối của chúng tôi

 

“Thu Thu…………..em hiện
tại có thể về nhà sao?” Bắc Nguyên Ái tỷ vừa ăn cá vừa hỏi

 

“Em………….em ko muốn quay
về…………..”

 

“Chị cũng vậy…………….”

 

“Nếu không thì chẳng lẹ
chúng ta phải ở lại đây sao?” Bắc Nguyên Ái tỷ hỏi hỏi thăm dò, sau đó còn như
suy nghĩ cái gì đó nói “Nơi này không phải là nơi giành cho người sông, chúng
ta  không thể cứ sống như vậy………….”

 

“Ừ………………..” Tôi nghi
hoặc nhìn về phía Bắc Nguyên Ái tỷ

 

“Quên đi, một tiểu nha
đầu như em thì biết cái gì! Loại chuyện này chỉ có thể tự mình suy nghĩ!”

 

Bắc Nguyên Ái tỷ từ
trong cái lều đã mất đi nóc nhà đứng lên , mọi người có vẻ đều đang ngủ, nhưng
tôi lại lăn qua lộn vẫn không thể đi vào giấc ngủ

 

Tôi lặng lẽ đứng dậy đi
ra bờ sông, gió đêm nhẹ nhàng thổi bay góc áo , bởi vì trời đã vào thu , mà gió
thổi lùa vào người có chút hơi hơi lạnh. Con dế mèn trong bụi cỏ cao tiếng cao
tiếng thấp kêu to , cùng với tiếng sông “ào ào” , lòng của tôi hơi rối loạn

 

“Ngủ không được?”

 

Tiếng nói của Mộc tiên
sinh cắt ngang sự trầm tư của tôi, không biết từ khi nào, hắn đã đứng ở phía
sau tôi

 

“Tôi có thể ngồi xuống?”

 

“Ừ……………..”

 

“Tính sau này ra sao? Ở
luôn chỗ này sao?”

 

Lời nói của Mộc tiên
sinh khiến cho tâm tôi phải trầm xuống , đối mặt với hiện tại tàn khốc

 

“Ma Thu Thu! Cô căn bản
chỉ là một con ngốc độc nhất vô nhị!”

 

Con ngốc độc nhất vô
nhị! con ngốc độc nhất vô nhị!

 

“Ở trong lòng cô, tôi là
cái gì?!”

 

“Tôi ghét nhất bị kẻ dơ
bẩn lừa đảo”

 

Kẻ dơ bẩn lừa đảo. Kẻ dơ
bẩn lừa đảo

 

Lời nói của bọn họ không
ngừng phát ra tiếng vọng trong đầu tôi, tôi đau khổ ôm lấy bản thân mình, cảm
thấy đầu lập tức sẽ nổ tung!

 

“Không………….tôi………..không
biết………………”

 

“Ai” Mộc tiên sinh thở
dài một hơi “Thu Thu, có một số việc phải tự mình đối mặt . Cô cho rằng tôi
thật sự để ý đến một con cá nướng sao? Cũng giống như hôm nay, nêu như cô không
đi lấy cần câu, thì vĩnh viễn cũng không thể ăn cá nướng”

 

“Mộc………….tiên
sinh…………..” Tôi ngơ ngác nhìn về phía Mộc tiên sinh, vẻ mặt của hắn có một nét
nghiêm túc mà tôi chưa thấy qua

 

“Cô cũng không thể giống
với tôi , ở dưới chân cầu là dã nhân chứ?” Mộc tiên sinh nói giỡn vỗ vỗ bả vai
tôi “Nếu các cô chịu được Bính thúc”

“A………….”

 

Một tiếng thét chói tai
làm tôi từ trong mơ phải tỉnh lại

 

“Sao lại thế này?” Mộc
tiên sinh đôi mắt mê ngủ nhìn tôi cũng đồng dạng mê mang

 

“A…………….lão quái vật
này, ngươi làm chuyện gì!”

 

Tôi theo giọng nói đi
qua, lại bị cảnh tượng trước mặt dọa suýt nữa nhảy dựng . Bắc Nguyên Ái tỷ trên
mặt lại bị vẻ một vòng tròn đen , Bính thúc ở một bên vui vẻ đấm ngực dậm chân,
tựa hồ muốn báo thù chuyện nóc nhà ngày hôm qua

 

Tôi liếc mắt nhìn Mộc
tiên sinh bên cạnh, rốt cuộc cũng hiểu được ý tứ lời nói hôm qua của hắn

 

“Đồ quái vật này,
ngươi…………..Ai u…………..” Bắc Nguyên Ái tỷ đang muốn đuổi theo người đột nhiên ôm
lấy bụng “Nhà xí………….toilet………..”

 

Xem ra , cá nướng ngày
hôm qua đang quấy phá trong bụng nàng

 

“Bên kia!” Mộc tiên sinh
qua khe hở của lều chỉ về một cái phòng nhỏ phía xa xa

 

“Hết cách rồi, phương
viên trăm dặm đều ko có nhà vệ sinh, chỉ có thể dùng cái đồ bỏ đi kia”

 

“Đồ …………đồ bỏ đi kia
sao?”

 

“Đúng vậy! Ha ha………..”
Bắc Nguyên Ái tỷ hai mắt tuyệt vọng nhìn lên bầu trời, tôi cũng sợ tới mức phải
le lưỡi

 

“Đúng rồi , cho cô cái
này!” Mộc tiên sinh đứng lên, ở trên cây bên cạnh vòm cầu phúc chốc đã bứt ra
hai cái lá rộng thùng thình , dúi vào tay Bắc Nguyên Ái tỷ

 

“Cho tôi cái này làm
gì?”

 

“Đi xong sẽ dùng! Chúng
tôi ko có tiền mua giấy vệ sinh….” Mộc tiên sinh cười hớ hớ giải thích

 

Vậy nhất định rất đau a!
Tôi tưởng tượng cảm giác thô ráp của lá cây khi phải dùng nó để lau lau , không
khỏi sợ hãi nuốt nước bọt . Mà người đầu tiên chịu đựng loại khổ hình này , Bắc
Nguyên Ái tỷ , hiện tại cơ miệng dường như cũng muốn sùi bóp mép

 

“Đi qua đó cũng phải tốn
3 phút ……….” Mộc tiên sinh nhắc nhở Bắc Nguyên Ái tỷ

 

Đang chật vật, khuôn mặt
Bắc Nguyên Ái tỷ lập tức trắng bệch, nàng bi tráng cầm hai mảnh lá cây đi

 

“Ko được tiểu tiện tùy
tiện nha!” Mộc tiên sinh ở đằng sau thân thiết dặn dò

 

“………..soạt” Bắc Nguyên
Ái tỷ trượt chân một chút lại lảo đảo đi lên phía trước

 

“Phù phù……….phù
phù………..thật thối thật thối!” Bắc Nguyên Ái tỷ “thắng lợi trở về ” lấy tay che
trước cái mũi

 

“Bắc Nguyên Ái tỷ, chị
có khỏe không?” Tôi nhìn đầu tóc rối bời của nàng có chút lo lắng

 

“Rất không khỏe! Cái chỗ
này chỉ có biến thái mới có thể đi!!”

 

Xem ra nàng đã quên
chính mình vừa từ nơi đó trở về. Tôi khóe miệng hơi run rẫy hai cái, xấu hổ
hướng nàng cười cười

 

“ha ha….chỗ này đã ở rất
xa nhà xí! Nếu không cô đi tắm rửa một chút sẽ cảm thấy thoải mái!” Nằm dưới
vòm cầu , Mộc tiên sinh cười nói

 

“Có thể tắm sao?!” Bắc
Nguyên Ái tỷ cùng tôi trao đổi ánh mắt bất ngờ, vui mừng hỏi

 

Mộc tiên sinh lấy tay
chỉ vào con sông, tôi và Bắc Nguyên Ái tỷ lập tức như người bị đóng băng, ngẩn
người

 

………………………………………

ăn�?� 0�
��}
�c ngửi ngửi mùi trong không khí “Thơm quá a! Cái gì vậy?”

 

 

Theo chỉ dẫn của cái mũi
Bắc Nguyên Ái tỷ, bọn tôi xốc lều đi ra ngoài . Bụng của tôi cũng thầm thì kêu
lên, lúc này mới nhớ lại ngày hôm qua đến giờ vẫn chưa ăn qua cái gì, vội vàng
chạy nhanh ra ngoài lều

 

Mộc tiên sinh và Bính
thúc ở một nơi cách lều không xa, đang cười cười nói nói . Bọn họ dùng gỗ đốt
ra một đống lửa thật lớn , mà mùi thơm kia đúng là từ chỗ cá nướng trên lửa
truyền đến

 

Tôi cùng Bắc Nguyên Ái
tỷ ngồi chồm hổm xuống bên cạnh đống lửa , trừng mắt nhìn chỗ cá kia, ra sức
nuốt nước miếng . Bắc Nguyên Ái ty lại tự vươn tay ra lấy……………..

 

“Đói bụng sao?” Mộc tiên
sinh đang nướng cá tranh thủ lúc rãnh rỗi nhìn nhìn chúng tôi

 

“Ừ!” Hai chúng tôi ra
sức gật gật đầu

 

“Nhưng quy cũ của chúng
tôi là…………cơm mình làm cơm mình ăn a!” Mộc tiên sinh lộ ra chiêu bài mỉm cười

 

“Đúng! Mình làm! Mình
làm!” Cá nướng đã sắp cháy đen , Bính thúc cau mày lớn tiếng phụ họa

 

“Bính thúc, cá của anh
đã khét !”

 

“Bính thúc sẽ ăn khét!
Bính thúc thích ăn khét!” Cổ họng Bính thúc the thé, hắn đối với hảo tâm nhắc
nhở của Mộc tiên sinh kêu to

 

“Câu được một con cá ,
có cái gì là giỏi!” Bắc Nguyên Ái bị cự tuyệt , lại bị gạt qua như thế , liền
thở phì phò vọt vào lều

 

“Tính tình thật khó chịu
a!” Mộc tiên sinh vui vẻ hớn hở nói, lại quay đầu nói với tôi “Cô cũng cho rằng
chỉ là một con cá…………….”

 

Tuy rằng tôi ngoài miệng
ko nói, nhưng Mộc tiên sinh hiện tại cũng quá vô tình rồi .Đối với hai cái bụng
đói đến muốn ngất đi này lại ko chịu cho chúng tôi ăn cá nướng…………..Khó trách
Bắc Nguyên Ái tỷ lại tức giận

 

“Ở kia có cần
câu……………..đợi một lát nữa cá có thể cắn câu rồi!” Mộc tiên sinh cười tủm tìm
nói

 

Tôi chỉ cầm lấy cần câu
đặt ở bên lều, đem dây ném vào sông . Nhưng qua một hồi lâu, tôi cảm giác như
bản thân mình đói gần muốn xỉu , cần câu lại ko có một chút động tĩnh nào!

.0J�ot�?~
�y
erdana;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;color:black’>Qua hai tuần sau chính
là kì thi thử giữa kì, bởi vì thành tích học tập của mỗi người đều được dán
trên bản thông báo, ngoài ra còn phải họp hội phụ huynh, nên các bạn học trong
lớp đều rất hồi hộp, bắt đầu tiến vào giai đoạn chuẩn bị cho cuộc chiến cuối
kì, giáo viên cũng bắt đầu soạn ra một đống lớn đề thi ôn tập

 

Vất vả đến buổi chiều
tan học, Mông Thái Nhất giúp tôi lấy túi xách thật tốt, chuẩn bị đưa tôi về

“Thu thu………………”

Là Việt Mỹ! Tôi đột
nhiên nhớ lại cuộc hẹn trên sân thượng, không được tự nhiên nhìn nàng

“Thực xin lỗi, tôi không
bọn họ lại gặp cô……………” Ánh mắt của Việt Mỹ đều đỏ cả “Giáo học lâu có tới hai
cái, tôi lại quên nói cho cô là cái nào”

“Không không………….không
sao, Việt Mỹ”

“Cô thật sự không trách
tôi? Cô không trách tôi!!” Việt Mỹ lau nước mắt, vui vẻ giữ chặt tay tôi, khiến
cho cảm xúc của tôi tốt hơn rất nhiều

Mông Thái Nhất mặc dù
không rõ biểu tình, nhưng nhìn thấy tôi vui vẻ, cũng không nói gì thêm

“Thu Thu, chúng ta đi
dạo phố giải sầu đi được không?”

“Nhưng mà………………” Tôi
thật không có tâm tư, nhưng Việt Mỹ lại vui vẻ như thế, tôi cũng không nhẫn tâm
khiến nàng thất vọng

“Sẻ con, cô đi a , cô
cũng đã lâu không ra ngoài” Mông Thái Nhất đối với việc đi dạo không có hứng
thú, hắng quay đầu dặn dò Việt Mỹ “Cô nhớ rõ phải đưa cô ấy về sớm 1 chút”

“Không thành vấn đề, yên
tâm!”

“Di động phải mang ở
trên người, có việc tôi sẽ gọi!” (Rin: Mông ca chu đáo quá!! Hức….hức……thix ca
ghê nha!! )

Đưa chúng tôi đến cửa
trường học, Mông Thái Nhất mới yên tâm đem túi xách giao cho tôi

“Ma Thu Thu, tôi thật
hâm mộ cô!”

Hâm mộ tôi? Việt Mỹ sao
lại đột nhiên nói hâm mộ tôi?

“Mông Thái Nhất gần đây
đã thay đổi rất nhiều……………..cô không phát hiện sao?”

Lời Việt Mỹ nói không
khỏi khiến tôi phải nhìn lại Mông Thái Nhất, gần đây hắn vẫn ở cạnh chăm sóc
tôi, nhưng tôi căn bản lại không để ý đến sự tồn tại của hắn. Có lẽ hắn là vì
muốn chuộc lỗi, tôi tự an ủi chính mình

Tôi và Việt Mỹ ở trong
xe đều im lặng, mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình

Thật đẹp……………tôi nhìn bộ
váy nhỏ màu trắng mà người mẫu trong tủ kính mặc. Đáng tiếc, thứ này căn bản
không phải giành cho tôi

“Thu Thu, chúng ta vào
đi thôi!” Việt Mỹ ra hiệu cho người bán hàng đem bộ váy kia gở xuống rồi đẩy
tôi vào phòng thử đồ

“Tiểu thư, cô mặc bộ này
thật đẹp, vải lót đặc biệt này làm tôn lên sắc da của cô………………..” Từ bên ngoài
phòng thay đồ truyền ra lời khen tặng của người bán hàng

“Thu Thu, cô còn chưa có
thử sao?” Việt Mỹ một tay đẩy màng ra, đem tôi từ bên trong kéo ra

Bộ đồ nàng thử hiển
nhiên giống y như tôi

“Ách………………..tiểu thư, cô
có vẻ như không hợp với kiểu dáng này lắm” người bán hàng ở một bên uyển chuyển
nói

Tấm gương trước mặt hiện
lên hai bóng người mặc quần áo giống nhau

Bộ váy màu trắng trên
người Việt Mỹ, vừa vặn làm nổi lên khí chất tiểu công chúa của nàng, mà người
đứng bên cạnh như tôi lại trông mập ra, tôi xấu hổ đến mức có chút muốn trốn đi

“Được, tôi lấy cái này,
phiền cô gói lại đồ cho tôi” Việt Mỹ lấy ví tiền đưa ra cho người bán

“Thu Thu, cô xem thử cái
này đi” Việt Mỹ từ trên giá áo gỡ xuống một bộ đồ, nhét vào tay tôi “Ba mẹ cô
đều là công nhân, nhất định chưa mua qua cho loại quần áo này”

“Tiểu thư, bộ này
giá  5800 tệ” Người bán hàng nghe được Việt Mỹ nói bèn lập tức đi đến bên
cạnh tôi có “thiện ý” nhắc “Hơn nữa, không có số của cô”

“A………..cám ơn” Tôi đỏ
bừng cả mặt, vội vàng đem quần áo đưa lại cho người bán, rồi thay y phục của
mình

“Thu Thu, mệt quá, chúng
ta nghỉ ngơi một chút đi!” Việt Mỹ không đợi tôi trả lời đám bắt lấy tay tôi,
đi đến quán phê đối diện đường cái

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+