Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chim sẻ ban mai ( Tập 1 ) – Phần 03 – Chương 03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Bắc Nguyên Ái tỷ đâu?”
Tôi cầm cần câu hỏi Mộc tiên sinh đang xem sách

 

Mộc tiên sinh thật kì
quái, rõ ràng là một kẻ lang thang, nhưng hành lý lại toàn là sách

 

“Chắc là đi rồi!” Mộc
tiên sinh chép miệng

 

Tôi nhớ lại lời nàng nói
đêm hôm qua, nếu vậy xác thực chắc là đi rồi……………

 

Còn tôi………….tôi thở dài,
trong lòng đột nhiên cảm thấy trống rỗng

 

“Oanh long long……………oanh
long long……..”

 

Tôi kinh ngạc nhìn về
phía Mộc tiên sinh, hắn hướng tôi nhún nhún vai tỏ ý ko biết

 

“Thu Thu!!……….. Ma Thu
Thu……….”

 

Gì? Đây là giọng nói của
Bắc Nguyên Ái tỷ a! nàng ở nơi nào? Tôi mở to mắt nhìn bốn phía tìm kiếm bóng
dáng nàng

 

“Ở đây………..tôi ở trong
này!”

 

Tôi nhìn thấy đằng xa xa
một người ở trên chiếc xe cần cẩu đang chạy nhanh tới, âm thanh chắc là truyền
về từ hướng kia

 

“Bắc Nguyên Ái tỷ? Chị
làm gì vậy?” Tôi giật mình hỏi

 

“Trước tiên đừng hỏi!!
Em lại đằng kia giúp chị giữ đồ! Đừng làm cho đồ đạc của chị bị mất!” Bắc
Nguyên Ái tỷ lớn tiếng nói

 

“Đồ đạc ?Cái gì
vậy?”  Trong mắt tôi hiện lên dấu chấm hỏi, tôi nhìn nhìn Mộc tiên sinh

 

Nửa giờ sau , tôi và Mộc
tiên sinh đều sợ ngây người

 

Một đống đồ cao câp cùng
trang phục cao cấp, vật dụng hàng ngày được vài ba công nhân chuyển đến dưới
vòm cầu

 

Bắc Nguyên Ái tỷ không
ngừng chỉ huy nhóm công nhân , vừa sắp xếp vị trí cho bọn họ sắp đặt , vừa dặn
dò bọn họ phải cẩn thận, còn bảo Mộc tiên sinh và tôi phải trông chừng đống
“gia sản” của nàng

 

Nhóm công nhân cuối cùng
cũng chuyển xong đồ vật cuối cùng …………….cái giường lớn xa hoa, rồi lái xe rời
đi

 

“Được lắm!!” Bắc Nguyên
Ái tỷ vỗ võ đôi bàn tay dính đầy bụi, vừa lòng nhìn đống đồ lớn trước mắt

 

“Cái này……………..cái này
là………….” Tôi kinh ngạc đến mức ko thể nói rõ

 

Mộc tiên sinh cũng vẻ
mặt đầy nghi hoặc nhìn nàng

 

“thế nào? Sao các người
nhìn tôi như vậy? Tôi thấy cuộc sống ở đây cũng quá khổ, cái gì cũng ko có, cho
nên tôi đem tất cả đồ đạc trong phòng mình chuyển đến đây!! Có vấn đề gì sao?”

 

“ko có, ko có!” Mộc tiên
sinh vội vàng cười cười xua tay

 

Bắc Nguyên Ái tỷ đắc ý
cười

 

“Nhưng mà, mấy thứ này
bị dầm mưa dãi nắng cũng ko hay lắm đâu!” Mộc tiên sinh thực sự đi thẳng vào
vấn đề

 

“Vấn đề này tôi đương
nhiên có lo qua! Vừa hay, tôi cũng mua được một cái lều trại siêu quý, vốn là
muốn dùng khi cùng bạn bè lên núi, ko ngờ tới lại vừa vặn có thể dùng ở đây!
Hắc ! Hắc!”

 

“A! lều trại! A…………….”
bính thúc ở một bên ồn ào nói
Dưới sự chỉ huy của Bắc Nguyên Ái tỷ trong suốt một ngày, tôi kinh ngạc há hốc
mồm nhìn “Tân gia” đã hoàn thành

 

Lều trại hình chữ nhật,
đại khí chiếm bốn năm mét vuông, tôi miễn cưỡng duỗi thẳng chân tay mới có thể
chạm vào đỉnh. Lều trại lại đệm một lớp vải chống ẩm thật dày , mặt trên là một
tầng thảm xinh đẹp, dưới thảm là một mỹ nhân mắt to không ngùng hướng về tôi
tươi cười. Bốn vách lều trại đều bày biện đồ vật Bắc Nguyên Ái tỷ yêu thích .
Thứ gây sự chú ý nhất, đương nhiên chính là cái giường lớn được đặt ở giữa lều

 

“Thu Thu! Em thật may
mắn! Bắt đầu từ hôm nay trở đi, em theo chị ngủ trên giường, những người còn
lại ngủ dưới sàn!” Bắc Nguyên Ái tỷ vui vẻ nói với tôi

 

“Nhưng…………..nhưng
mà………….”

 

“Chúng ta ở nơi hẻo lánh
như vậy, sẽ ko có người chú ý đến chúng ta , cô ko cần lo lắng” Mộc tiên nghịch
ngợm hướng tôi trừng trừng mắt

 

“Thu Thu, đúng thế!
Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, xảy ra chuyện rồi nói sau!”

 

“Nhưng………..đã…………..đã
xảy ra vấn đề……….”

 

“vấn đề gì?” Bắc Nguyên
Ái tỷ theo tay tôi , nhìn thấy Bính thúc ngồi dưới đất, trên đầu hắn là quần
lót của Bắc Nguyên Ái tỷ

 

“A………………..xú lão đầu
đáng giận này!”

 

Bắc Nguyên Ái tỷ tức
giận đến sôi máu, tiến lên cùng Bính thúc tranh đoạt quần lót . Tôi vốn tưởng
rằng Mộc tiên sinh cũng sẽ tiến lên ngăn BÍnh thúc lại, nhưng thật ko ngờ hắn
lại cười đến suýt nữa là lăn lộn trên mặt đất

 

Tôi ngơ ngác nhìn đám
ngườ trước mắt, tựa như đang nhìn người ngoài hành tinh, tôi thật phải theo
chân bọn họ cùng nhau sinh hoạt tại đây sao?

Tôi cố ý ko cho bản thân
mình nghĩ đến mọi chuyện thuộc về quá khứ của Ma Thu Thu , tôi chỉ muốn ở “Hồng
Kiều Động Thiên” làm một người khách trọ

 

“Hồng Kiều Động Thiên”
là tên tôi đặt cho nhà mới

 

Hai bên bờ sông có những
hò đá đen nho nhỏ , trở lên phía trên là mặt cỏ xanh mượt mà, tuy rằng đã là
mùa thu nhưng vẫn đầy hoa dại nở rộ. Cách Hồng Cầu hơi xa một chút là một mảnh
rừng nhỏ, xanh um tươi tốt, cực kì xinh đẹp

 

Nghe Mộc tiên sinh nói,
Hồng Cầu, chỗ chúng tôi đang ngồi cách nội thành khá xa, đi ngược hướng sẽ đến
một thị trấn nhỏ . Tuy ở đường chính , nhưng không biết tại sao thị trấn lại
hoang phế như thế, cho nên có rất ít người đến đây, xe cộ cũng không có . Nơi
này nghiểm nhiên đã trở thành một “Thế Ngoại Đào Nguyên” (*Bồng lai tiên cảnh)
, cho bốn “cao nhân” chúng tôi ẩn cư

 

Nhưng không hiểu vì sao,
tôi lại thường xuyên nhớ đến cái nơi gọi là nhà kia, có hai ông anh suốt ngày
chọc ghẹo tôi, mẹ cả ngày nói tôi phiền phức, cả người ba an toàn là trên hết

 

Không biết hiện tại bọn
họ đang làm gì, nhưng ko sao , bọn họ hẳn là sẽ không lo lắng cho tôi, dù sao
tôi cũng mới bỏ đi có bốn ngày

 

Còn có………còn có……….

 

Tôi lắc lắc đầu, không
cho bản thân mình tiếp tục suy nghĩ . Ít ra hiện tại, cuộc sống thanh bình này,
cũng khiến cho tôi và Bắc Nguyên Ái tỷ tập thành thói quen , sáng sớm đến bãi
rác “lựa chọn địa điểm bón phân” , giữa trưa lúc mặt trời lên đến đỉnh sẽ là
lúc xuống sông bơi lội, còn nhờ Mộc tiên sinh giúp chúng tôi làm cần câu, tìm
kiếm thức ăn

 

Về phần Bính thúc ầm ỹ ,
theo như lời nói của Mộc tiên sinh, đã trở thành kẻ làm đau đầu Bắc Nguyên Ái
tỷ nhất , hắn thủ đoạn đầy mình, không trộm trang phục cao cấp của Bắc Nguyên
Ái tỷ thì cũng dùng đồ trang điểm của nàng viết chữ như gà bới lên mặt, khiến
Bắc Nguyên Ái tỷ ko ngừng kêu khổ . Có lần , Bính thúc còn lấy khăn trải giường
nàng mua từ Pháp về ra nấu nhừ!! May mắn , Mộc tiên sinh dùng tay nghê may vá
tinh xảo của hắn đem dra giương khâu lại nếu ko Bắc Nguyên Ái tỷ cũng sẽ khóc
như mưa

 Vị khách không mời
mà đến – Phần 1 

Tôi vừa hưởng thụ ánh
sáng mặt trời ấm áp của một ngày mùa thu, vừa mang theo giấy vệ sinh của Bắc
Nguyên Ái tỷ vô điều kiện quyên tặng , một mình hướng Hồng Kiều Động Thiên đi

 

“Loảng xoảng………loảng xoảng…………”

 

Tôi mạnh mẽ quay đầu
lại, phía sau không có một bóng người…………….chỉ có một cái lon nhẹ nhàng lăn
trên mặt đất………..Không……………….

………………không phải chứ?
Câu chuyện ma của Bắc Nguyên Ái tỷ ngày hôm qua lại hiện về thật sinh động , nữ
nhân vật chính kia cũng bị nó bám lấy từ phía sau…………..

 

Tim càng đập càng mạnh,
tôi một đường hướng về Hồng Kiều Động Thiên chạy như điên . Tôi bị dọa đến mất
hồn mất vía , thất kinh xốc cả lều trại lên

 

“Đánh chết ngươi!!!………ta
đánh chết ngươi, tên biến thái này!……………..”

 

“Tốt tốt……………….đánh
a………………..”

 

Tôi vừa tiến vào lều
trại, từ trên trời đã giáng xuống 1 cái chổi , cây lau nhà, cần câu cá, cũng
không chút nào ………..lưu tình hướng lên người tôi đánh tới

 

“Tôi………..là
tôi…………..”Tôi bị chuyện hiện tại dọa làm cho phát sợ , chỉ có thể ôm đầu bị
đánh cho đầy đất lăn lộn

 

“Ngươi cái gì?!ta đánh
chết ngươi đồ biến thái này…………..dám theo dõi ta!!……………” Giọng nói Bắc Nguyên
Ái tỷ đầy vẻ giận dũ

 

“Ngừng…………ngừng ngừng!!
Mau dừng tay!”

 

Mộc tiên sinh đột nhiên
kêu to, tách Bắc Nguyên Ái tỷ và Bính thúc còn đang dập lên người tôi tới tấp

 

“Thu Thu…………sao lại là
em?” Bắc Nguyên Ái tỷ ngạc nhiên hô lên một tiếng

 

Ô ô ô ô………….sao không
phải là tôi? Xong rồi xong rồi , tôi có thể nghe được tiếng gãy nát của xương
cốt mình

 

Bắc Nguyên Ái tỷ thấy
tôi ko nói lời nào, xấu hổ, cười khan vài tiếng, ánh mắt đánh về phía Mộc tiên
sinh

 

“Lúc Bắc Nguyên Ái vừa
trở về có nói bên ngoài có tên biến thái theo dõi …………cho nên…………..” Mộc tiên
sinh ko biết xấu hổ gãi gãi đầu

 

“Tôi cũng……………..cũng
thấy…………….thấy được một cái bóng đêm…………..” Tôi nhìn Bính thúc còn cười lăn lộn
trên mặt đất rồi cười khổ

 

“Cái gì?! Dám theo dõi
Ma Thu Thu của chúng ta! Xem tôi làm sao xử hắn!”

 

Bắc Nguyên Ái tỷ tóm
được cơ hội chuộc tội , liền túm lấy cần câu trong tay Bính thúc lao ra . Ai
ngờ Bính thúc đột nhiên nghịch ngợm , một tay đẩy ngã Bắc Nguyên Ái , Mộc tiên
sinh đỡ Bắc Nguyên Ái tỷ , nhưng lại trượt chân té về phía Bắc Nguyên Ái và
Bính thúc , tôi vội vàng chạy tới kéo Bắc Nguyên Ái tỷ , nhưng lại bị Mộc tiên
sinh chân không vững , làm cho nặng nề ngã xuống, té lên người Bắc Nguyên Ái
tỷ………….

i ph_� �0�
��}
�ể lau lau , không
khỏi sợ hãi nuốt nước bọt . Mà người đầu tiên chịu đựng loại khổ hình này , Bắc
Nguyên Ái tỷ , hiện tại cơ miệng dường như cũng muốn sùi bóp mép

 

 

“Đi qua đó cũng phải tốn
3 phút ……….” Mộc tiên sinh nhắc nhở Bắc Nguyên Ái tỷ

 

Đang chật vật, khuôn mặt
Bắc Nguyên Ái tỷ lập tức trắng bệch, nàng bi tráng cầm hai mảnh lá cây đi

 

“Ko được tiểu tiện tùy
tiện nha!” Mộc tiên sinh ở đằng sau thân thiết dặn dò

 

“………..soạt” Bắc Nguyên
Ái tỷ trượt chân một chút lại lảo đảo đi lên phía trước

 

“Phù phù……….phù
phù………..thật thối thật thối!” Bắc Nguyên Ái tỷ “thắng lợi trở về ” lấy tay che
trước cái mũi

 

“Bắc Nguyên Ái tỷ, chị
có khỏe không?” Tôi nhìn đầu tóc rối bời của nàng có chút lo lắng

 

“Rất không khỏe! Cái chỗ
này chỉ có biến thái mới có thể đi!!”

 

Xem ra nàng đã quên
chính mình vừa từ nơi đó trở về. Tôi khóe miệng hơi run rẫy hai cái, xấu hổ
hướng nàng cười cười

 

“ha ha….chỗ này đã ở rất
xa nhà xí! Nếu không cô đi tắm rửa một chút sẽ cảm thấy thoải mái!” Nằm dưới
vòm cầu , Mộc tiên sinh cười nói

 

“Có thể tắm sao?!” Bắc
Nguyên Ái tỷ cùng tôi trao đổi ánh mắt bất ngờ, vui mừng hỏi

 

Mộc tiên sinh lấy tay
chỉ vào con sông, tôi và Bắc Nguyên Ái tỷ lập tức như người bị đóng băng, ngẩn
người

 

………………………………………

ăn�?� 0�
��}
�c ngửi ngửi mùi trong không khí “Thơm quá a! Cái gì vậy?”

 

 

Theo chỉ dẫn của cái mũi
Bắc Nguyên Ái tỷ, bọn tôi xốc lều đi ra ngoài . Bụng của tôi cũng thầm thì kêu
lên, lúc này mới nhớ lại ngày hôm qua đến giờ vẫn chưa ăn qua cái gì, vội vàng
chạy nhanh ra ngoài lều

 

Mộc tiên sinh và Bính
thúc ở một nơi cách lều không xa, đang cười cười nói nói . Bọn họ dùng gỗ đốt
ra một đống lửa thật lớn , mà mùi thơm kia đúng là từ chỗ cá nướng trên lửa
truyền đến

 

Tôi cùng Bắc Nguyên Ái
tỷ ngồi chồm hổm xuống bên cạnh đống lửa , trừng mắt nhìn chỗ cá kia, ra sức
nuốt nước miếng . Bắc Nguyên Ái ty lại tự vươn tay ra lấy……………..

 

“Đói bụng sao?” Mộc tiên
sinh đang nướng cá tranh thủ lúc rãnh rỗi nhìn nhìn chúng tôi

 

“Ừ!” Hai chúng tôi ra
sức gật gật đầu

 

“Nhưng quy cũ của chúng
tôi là…………cơm mình làm cơm mình ăn a!” Mộc tiên sinh lộ ra chiêu bài mỉm cười

 

“Đúng! Mình làm! Mình
làm!” Cá nướng đã sắp cháy đen , Bính thúc cau mày lớn tiếng phụ họa

 

“Bính thúc, cá của anh
đã khét !”

 

“Bính thúc sẽ ăn khét!
Bính thúc thích ăn khét!” Cổ họng Bính thúc the thé, hắn đối với hảo tâm nhắc
nhở của Mộc tiên sinh kêu to

 

“Câu được một con cá ,
có cái gì là giỏi!” Bắc Nguyên Ái bị cự tuyệt , lại bị gạt qua như thế , liền
thở phì phò vọt vào lều

 

“Tính tình thật khó chịu
a!” Mộc tiên sinh vui vẻ hớn hở nói, lại quay đầu nói với tôi “Cô cũng cho rằng
chỉ là một con cá…………….”

 

Tuy rằng tôi ngoài miệng
ko nói, nhưng Mộc tiên sinh hiện tại cũng quá vô tình rồi .Đối với hai cái bụng
đói đến muốn ngất đi này lại ko chịu cho chúng tôi ăn cá nướng…………..Khó trách
Bắc Nguyên Ái tỷ lại tức giận

 

“Ở kia có cần
câu……………..đợi một lát nữa cá có thể cắn câu rồi!” Mộc tiên sinh cười tủm tìm
nói

 

Tôi chỉ cầm lấy cần câu
đặt ở bên lều, đem dây ném vào sông . Nhưng qua một hồi lâu, tôi cảm giác như
bản thân mình đói gần muốn xỉu , cần câu lại ko có một chút động tĩnh nào!

.0J�ot�?~
�y
erdana;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;color:black’>Qua hai tuần sau chính
là kì thi thử giữa kì, bởi vì thành tích học tập của mỗi người đều được dán
trên bản thông báo, ngoài ra còn phải họp hội phụ huynh, nên các bạn học trong
lớp đều rất hồi hộp, bắt đầu tiến vào giai đoạn chuẩn bị cho cuộc chiến cuối
kì, giáo viên cũng bắt đầu soạn ra một đống lớn đề thi ôn tập

 

Vất vả đến buổi chiều
tan học, Mông Thái Nhất giúp tôi lấy túi xách thật tốt, chuẩn bị đưa tôi về

“Thu thu………………”

Là Việt Mỹ! Tôi đột
nhiên nhớ lại cuộc hẹn trên sân thượng, không được tự nhiên nhìn nàng

“Thực xin lỗi, tôi không
bọn họ lại gặp cô……………” Ánh mắt của Việt Mỹ đều đỏ cả “Giáo học lâu có tới hai
cái, tôi lại quên nói cho cô là cái nào”

“Không không………….không
sao, Việt Mỹ”

“Cô thật sự không trách
tôi? Cô không trách tôi!!” Việt Mỹ lau nước mắt, vui vẻ giữ chặt tay tôi, khiến
cho cảm xúc của tôi tốt hơn rất nhiều

Mông Thái Nhất mặc dù
không rõ biểu tình, nhưng nhìn thấy tôi vui vẻ, cũng không nói gì thêm

“Thu Thu, chúng ta đi
dạo phố giải sầu đi được không?”

“Nhưng mà………………” Tôi
thật không có tâm tư, nhưng Việt Mỹ lại vui vẻ như thế, tôi cũng không nhẫn tâm
khiến nàng thất vọng

“Sẻ con, cô đi a , cô
cũng đã lâu không ra ngoài” Mông Thái Nhất đối với việc đi dạo không có hứng
thú, hắng quay đầu dặn dò Việt Mỹ “Cô nhớ rõ phải đưa cô ấy về sớm 1 chút”

“Không thành vấn đề, yên
tâm!”

“Di động phải mang ở
trên người, có việc tôi sẽ gọi!” (Rin: Mông ca chu đáo quá!! Hức….hức……thix ca
ghê nha!! )

Đưa chúng tôi đến cửa
trường học, Mông Thái Nhất mới yên tâm đem túi xách giao cho tôi

“Ma Thu Thu, tôi thật
hâm mộ cô!”

Hâm mộ tôi? Việt Mỹ sao
lại đột nhiên nói hâm mộ tôi?

“Mông Thái Nhất gần đây
đã thay đổi rất nhiều……………..cô không phát hiện sao?”

Lời Việt Mỹ nói không
khỏi khiến tôi phải nhìn lại Mông Thái Nhất, gần đây hắn vẫn ở cạnh chăm sóc
tôi, nhưng tôi căn bản lại không để ý đến sự tồn tại của hắn. Có lẽ hắn là vì
muốn chuộc lỗi, tôi tự an ủi chính mình

Tôi và Việt Mỹ ở trong
xe đều im lặng, mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình

Thật đẹp……………tôi nhìn bộ
váy nhỏ màu trắng mà người mẫu trong tủ kính mặc. Đáng tiếc, thứ này căn bản
không phải giành cho tôi

“Thu Thu, chúng ta vào
đi thôi!” Việt Mỹ ra hiệu cho người bán hàng đem bộ váy kia gở xuống rồi đẩy
tôi vào phòng thử đồ

“Tiểu thư, cô mặc bộ này
thật đẹp, vải lót đặc biệt này làm tôn lên sắc da của cô………………..” Từ bên ngoài
phòng thay đồ truyền ra lời khen tặng của người bán hàng

“Thu Thu, cô còn chưa có
thử sao?” Việt Mỹ một tay đẩy màng ra, đem tôi từ bên trong kéo ra

Bộ đồ nàng thử hiển
nhiên giống y như tôi

“Ách………………..tiểu thư, cô
có vẻ như không hợp với kiểu dáng này lắm” người bán hàng ở một bên uyển chuyển
nói

Tấm gương trước mặt hiện
lên hai bóng người mặc quần áo giống nhau

Bộ váy màu trắng trên
người Việt Mỹ, vừa vặn làm nổi lên khí chất tiểu công chúa của nàng, mà người
đứng bên cạnh như tôi lại trông mập ra, tôi xấu hổ đến mức có chút muốn trốn đi

“Được, tôi lấy cái này,
phiền cô gói lại đồ cho tôi” Việt Mỹ lấy ví tiền đưa ra cho người bán

“Thu Thu, cô xem thử cái
này đi” Việt Mỹ từ trên giá áo gỡ xuống một bộ đồ, nhét vào tay tôi “Ba mẹ cô
đều là công nhân, nhất định chưa mua qua cho loại quần áo này”

“Tiểu thư, bộ này
giá  5800 tệ” Người bán hàng nghe được Việt Mỹ nói bèn lập tức đi đến bên
cạnh tôi có “thiện ý” nhắc “Hơn nữa, không có số của cô”

“A………..cám ơn” Tôi đỏ
bừng cả mặt, vội vàng đem quần áo đưa lại cho người bán, rồi thay y phục của
mình

“Thu Thu, mệt quá, chúng
ta nghỉ ngơi một chút đi!” Việt Mỹ không đợi tôi trả lời đám bắt lấy tay tôi,
đi đến quán phê đối diện đường cái

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+