Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chim sẻ ban mai ( Tập 1 ) – Phần 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vị khách không mời mà đến

“Xin chào”

Mới sáng sớm tinh mơ,
Bắc Nguyên Ái tỷ thần thái sáng láng đã vén rèm từ bên ngoài đi vào

“Xin chào………….” Tôi ngủ
say ko được bao lâu vô lực từ trên giường ngồi thẳng dậy theo chân bọn họ chào
hỏi. Hừ, xem ra ngày hai vị này trải qua ngày hôm qua rất dễ chịu

“Thu Thu! mặt mũi của em
sao vậy?” Bắc Nguyên Ái tỷ giật mình nhìn tôi

Mặt? Tôi khó hiểu từ
trên giường đứng dậy, soi gương lại thấy……………………

Trời ạ! Ngũ trễ ko ngon
giấc khiến cho đôi mắt của tôi thâm quầng như bị mực đổ lên! Mông Thái Nhất mà
thấy hình dạng này của tôi, hắn nhất định sẽ lại kêu tôi là quỷ!

Mông Thái Nhất………………

Tôi đột nhiên nghỉ đến
cái GNK (good night kiss) khiến tôi phải nhức đầu suốt 1 đêm, ấp úng hỏi:

“Mông ……………Thái Nhất
đâu?”

“Đi rồi, chúng tôi vừa
gặp hắn ở trên cầu…………..” Mộc tiên sinh thản nhiên nói với tôi

Đi rồi? Đi rồi!!

Tôi giật mình quay đầu
nhìn lại tấm chăn của hắn

Tấm chăn đã được gấp lại
rất đẹp căn bản giống như chưa được người bung ra. Cả….cả ba lô của hắn cũng ko
thấy

Nghe qua cái tin tức
khiến tôi bàng hoàng, tôi căn bản không nghe vô những gì Bắc Nguyên Ái tỷ đang
nói tiếp theo sau đó

Hắn đi rồi………….Hắn tại
sao lại đột ngột ra đi?!

Hắn tới thật bất ngờ, ra
đi cũng thật bất ngờ như vậy

Hắn bỏ đi sao? Cái người
luôn luôn ở bên cạnh tôi cũng muốn bỏ đi sao??…………..Lừa đảo, đều là kẻ lừa
đảo………

Trong đầu tôi vang
lên……………..

“Đuổi theo hắn đi!” Mộc
tiên sinh mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập cổ vũ

“Bây giờ đuổi còn kịp.
Mau đi, Thu Thu!” Bắc Nguyên Ái tỷ thuận tiện cổ vũ tôi

“Ko………….” Tôi ko biết
tại sao mình lại buộc miệng nói ra như vậy

Nếu có thể, tôi rất hi
vọng mình có thể lập tức vội vàng chạy đi, tìm ra cái tên đáng giận hỏi xem tại
sao hắn muốn làm như vậy? Tại sao lại làm cho tôi có lúc rối loạn rồi bỏ chạy
như thế?

Nhưng mà…………..Ma Thu Thu
này , mày xứng với hắn sao? Mày căn bản cũng chỉ là một Sẻ con ko hơn ko kém,
dựa vào cái gì có thể làm như vậy a. Hơn nữa mày thật sự muốn quay trở về cái
thế giới kia? Quay trở về cuộc sống không có ban ngày ấy?……………….

Thật tốt, đã vậy nên
chấp nhận kết thúc thuộc về mình

Chân của tôi như bị đinh
đóng chặt trên mạch đất, nhấc cỡ nào cũng nhấc ko ra

“Ai……………” Tôi nghe Mộc
tiên sinh nhẹ nhàng ở bên cạnh thở dài 1 tiếng

“Đi a, nhanh đi a!” Bắc
Nguyên Ái tỷ dùng sức đẩy tôi, lại làm cho tôi đụng vào một cái vách tường chắc
chắn

“Các người sáng sớm tinh
mơ ồn ào gì vậy?”

“Mông Thái Nhất!!” Tôi
kinh ngạc kêu lên

“Sẻ con! Cô sao vậy?
Sáng sớm tinh mơ đã muốn dọa người!!”

Mông Thái Nhất đeo ba lô
ngồi dươi đất ra sức xoa xoa vùng ngực bị tôi đụng vào

“Tiểu Nhất, ngươi ko
phải đi rồi sao?” Bắc Nguyên Ái tỷ giật mình hỏi

“Đi cái gì a! Vừa nãy
Mộc tiên sinh sáng sớm đã bắt tôi vác vật nặng chạy năm cây số” Mông Thái Nhất
nghĩ nghĩ cái gì khiến mặt hơi hồng hồng “Lại nói, có Sẻ con ngốc ở nơi này,
tôi cho dù có đi thì một ngày nào đó vẫn sẽ trở về! Tôi mới ko nghĩ đi một
chặng đường xa như vậy thật oan uổng!”

Nước mắt của tôi ào ào
chảy xuống, không biết là vì buồn bã hay vì vui…………..

Buổi tôi, tôi ko yên
lòng nướng cá, cái chuyện xảy ra buổi sáng vẫn còn hiện diện trong đầu tôi
khiến cho cõi lòng tôi hoang mang

“Thu Thu……….” Mộc tiên
sinh ở cạnh nhìn nhìn cái vĩ nướng cá, đột nhiên mở miệng

“Gần đây câu được rất
nhiều cá a!”

“Ừ……………gần đây…………câu có
vẻ rất………….dễ dàng…………..” Đầu óc hỗn loạn, tôi trả lời cũng ko rõ ràng

“Ko ai sinh ra
đều đi câu cá a………………”

“A?”

“Thu Thu, nếu lần đầu
tiên, tôi đem cá đã nướng ra cho cô, hiện tại cô cũng sẽ ko thể nói ra câu dễ
dàng như vậy!” Mộc tiên sinh đột nhiên lẩm bẩm ” Ko bằng chính mình thử đi câu,
nếu ko làm sao mà biết trong sông có cá hay ko?”

“Nhưng………….” Đầu óc hỗn
loạn của tôi bỗng chốc lóe lên 1 tia sáng, nhưng tôi lại ko thể nắm bắt được

“Thu Thu, mau dập lửa,
cô qua lều bên kia giúp tôi lấy một ít củi sang đây được ko?”

Tôi đi đến lều lều bên
cạnh, lựa chọn 1 ít củi lửa, lại nghe thấy bên trong truyền ra tiếng người cãi
vả

“Đừng , đừng!! Bảo bối
của ta, ngươi ko thể làm hư!”

“Bà già chết tiệt, tôi
chỉ lấy của bà 1 ít son, đừng có nhỏ mọn như vậy a!”

Là Bắc Nguyên Ái tỷ và
Mông Thái Nhất! Bọn họ ở gần nhau sẽ ko có lấy 1 giây yên bình, tôi lắc lắc đầu
chuẩn bị trở về, nhưng lại nghe hai người đó nhắc đến tên mình nên mới dừng lại

“Xí, nếu như chiêu thức
của ngươi mà hửu dụng, Thu Thu đã sớm đi theo ngươi! Lần trước ngươi suýt nữa
bị chết đuối dưới sông còn chưa đủ mất mặt sao, lần này lại còn muốn giả làm
thằng hề!”

“Ko thử làm sao mà biết!
Vẫn tốt hơn là ko làm gì ! Bà già, bà cho rằng tôi cũng giống bà ở đây chờ đợi
mù quáng sao?”

“Hừ, ta ko có người muốn
chờ a, vậy ngươi làm như vậy là muốn Thu Thu theo ngươi phải ko?Làm vậy ko phải
cũng giống như ngươi quỳ xuống van xin em ấy a!”

“Tôi………….tôi mặc kệ cô
ấy nghĩ thế nào, tôi chỉ cần cô ấy vui vẻ…………..nếu có cách dùng được , tôi cũng
muốn dùng thử xem……………”

“………..Được , được rồi,
nổi cả da gà……………lấy đi, đừng lãng phí …………….”

Tôi đứng ngoài lều trại
ngây dại, ko biết mình nên làm gì bây giờ

Tai sao? Tại sao Mông
Thái Nhất luôn đối xử tốt với tôi như vậy, luôn cố gắng để khiến tôi hạnh phúc?

Bản thân mình đã làm
được cái gì? Ko phải sao? Tôi chỉ có thói quen nhận lấy, có thói quen oán giận,
nhưng lại quên đi thật ra tôi có thể cự tuyệt bi thương, quên đi thật ra tôi có
thể nghĩ cách khiến bản thân hạnh phúc!

Mỗi lần đối mặt với khó
khăn, tôi luôn lựa chọn cách trốn tránh, chỉ trốn tránh và trốn tránh, chạy đến
khi nào ko thể lui được nữa, tôi lại quyết định muốn chấm dứt tính mệnh mình!

Thật ra, tôi cũng ko
muốn làm như vậy! Tôi rất muốn chạm vào hạnh phúc và vui vẻ! Tôi ko muốn lúc
nào cũng né tránh trong vực sâu đau khổ và nước mắt

Tại sao…………..tại sao tôi
lại yếu đuối như thế…………tôi ko muốn……………..ko muốn…………

“Thu Thu……………” Mộc tiên
sinh ko biết từ khi nào đi nào đến cạnh tôi, đưa tôi 1 quả táo “Cô ko nhận ,
tôi sẽ ăn luôn a!”

Ko biết vì sao, cõi lòng
đầy u mê lo lắng của tôi bỗng dưng lóe lên một luồng sáng, khiến đầu óc của tôi
chợt trở nên rõ ràng, tôi chỉ muốn tìm gặp Mông Thái Nhất…………..

“Ai da! Sẻ con đáng
chết, cô sao lại đụng vào tôi a! Chạy nhanh như vậy là muốn đi đầu thai sao!”

“Ha ha……….” Tôi nghe
được tiếng cười lớn của bản thân mình truyền ra

Mông Thái Nhất kinh ngạc
nhìn tôi

“Sẻ con, cô bị ngã
choáng váng sao! Ngã đau như vậy mà còn vui vẻ!”

Tôi lắc lắc đầu, miệng
cười cười đưa ra 1 quyết định vô cùng trọng đại

“Mông Thái Nhất, tôi với
anh trở về trường”

Có lẽ, tôi đưa ra quyết
định này là vì nhất thời kích động, hoặc cũng……có lẽ tôi đưa ra quyết định này
là do tâm tư thực sực muốn thế

Nhưng tôi đã hạ quyết
tâm ra quyết định! Tôi, phải đi! Tôi muốn dũng cảm đối diện với tương lai của
bản thân mình! Tôi muốn dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của chính mình! tôi muốn
dũng cảm đối mặt với bi thương và đau khổ nói NO! NO! NO!!!

Mông Thái Nhất sợ ngây
người, sững sờ nhìn tôi, chắc hắn cũng cảm thấy tôi thật sự bị cú ngã làm cho
choáng váng

Tôi nghe được Mộc tiên ở
bên cạnh nhe nhàng nói:

“Cô bé lọ lem của chúng ta,
cuối cùng cũng đã muốn tự đi tìm giày thủy tinh”

 Cô gái dũng cảm từ
Luyện Ngục trở về – Phần 1 

 

Toàn thể thành viên nam
giới của Hồng Kiều Động Thiên, một đám vẻ mặt nghiêm túc đang tập trung ngồi
thành vòng tròn bên ngoài lều

 

Bên trong lều trại

 

Tôi cẩn thận thừa dịp
Bắc Nguyên Ái tỷ xoay người, liền vụng trộm cầu xin Bính thúc cho cắn một miếng
táo

 

Ô ô ô……………….nếu biết
rằng sinh mệnh là quan trọng nhất khi đưa ra cái quyết định kia , sẽ làm cho
Bính thúc nửa tháng nay giám sát tôi ko cho tôi dính vào dầu mở, Bắc Nguyên Ái
tỷ mỗi ngày lại đè tôi ra bắt học lễ nghi, Mông Thái Nhất đúng giờ lại đem tôi
đi ra ngoài vận động, đến tôi còn bị Mộc tiên sinh phụ đạo bằng mấy thứ sách
cổ. Tôi có chết cũng sẽ ko nói ra!!!

 

Ở trước mắt tôi thoáng
qua cảnh tượng bi thảm……………..

 

“Ma Thu Thu, cứ xem tôi
như một con mèo biết nói, cô sẽ ko căng thẳng , mau a!” Mông Thái Nhất hướng
tôi kêu to

 

“Đúng đúng, Thu Thu, cô
ko được đem lời nói dấu trong lòng, phải dũng cảm nói ra!” Mộc tiên sinh ở bên
cạnh cổ vũ

 

“Có chuyện mau nói, có
rắm thì phóng!” Bính thúc cũng một phen hoa chân múa tay vui sướng

 

“Đúng , đúng, nếu cái
tên kia ko giống như mèo, em cứ xem hắn như một con tinh tinh!” Bắc Nguyên Ái
tỷ ko quên thêm mắm thêm muối

 

“Mông……………..Thái
Nhất………….đồ…………..đồ…………..chết tiệt!” Tôi căng cổ la to làm cho mọi người sợ tới
mức phải đem tai bịt lại

 

“Sẻ con, cô dám đem tôi
mắng! Muốn chết a!”

 

“Đang luyện tập, không
cho ngươi uy hiếp Thu Thu, mau……………..tiếp tục cùng tinh tinh luyện tập!”

 

“Mông Thái
Nhất……….đồ………..chế tiệt!”

 

“………………..”

 

“Mông ………….Thái
Nhất…………là đồ chết tiệt!!!!!”

 

“Mông Thái Nhất………..là
đồ chết tiệt!!!!”

 

……………..

 

“Thu Thu, cô hiện tại
muốn làm cái gì nhất?” Mộc tiên sinh đang ở tiết dạy tư tưởng chính trị , vẻ
mặt tươi cười hỏi

 

“Ăn luôn một  đầu
trâu………” Tôi lệ rơi đầy mặt trả lời

 

Mộc tiên sinh sững sốt
một chút, lại hỏi tiếp

 

“Vậy cô muốn nói cái gì
nhất?”

 

“Mộc tiên sinh, xin ngài
cho tôi một cái đầu trâu………….” Tôi đau khổ nói

 

Mộc tiên sinh bất đắc dì
lắc đầu

 

“Thu Thu, những lời này
cô đã nói suốt 1 tuần nay……………”

 

…………………..

 

“Bắc Nguyên Ái tỷ, tôi
đi ko được!” Tôi đáng thương vẻ mặt hồng hồng theo Bắc Nguyên Ái tỷ đi dạo
trung tâm thương mại

 

“Kiên trì một chút đi
Thu Thu! Gì? Sau đống đồ này em lại xách theo! Mông Thái Nhất!! Cái tên tiểu tử
chết tiệt này chạy đi đâu?!” Bắc Nguyên Ái tỷ nổi giận đùng đùng kêu to

 

Cái tên Mông Thái Nhất
kia đã sớm chuồn mất!

 

…………………..

 

Nhưng mà……………ô ô ô………mọi
người ở Hồng Kiều Động Thiên đều ko quên đi lời nói trước kia của tôi, còn kiên
quyết thực hiện “Công trình cải tạo Ma Thu Thu” , làm tôi phải cố gắng sống sót
qua địa ngục suốt nửa tháng nay

 

“Ma Thu Thu! Em đã ăn
nửa quả táo! Sao vẫn ăn tiếp!?” Bắc Nguyên Ái tỷ xoay người tàn nhẫn cướp đi
quả táo của tôi

 

“Nhưng mà , Bắc Nguyên
Ái tỷ, em đói………..” Tôi đau khổ cắn môi van xin

 

“Nào, đến đây chị day em
cách đeo kính sát tròng”…………….

 

“A, lại giúp cho em
trang điểm trang nhã 1 chút”…………

 

“Đừng nhúc nhích, để chi
chỉnh sửa lại tóc!”

 

……………………

 

“Được rồi! Mệt chết đi!”
Bắc Nguyên Ái tỷ thở ra 1 hơi, sau đó lại hưng phấn hướng tôi vẫy vẫy tay, kết
quả của kế hoạch cải tạo đã được công bố trước gương

 

“Em………………”

 

“Sao lại nói chuyện ấp a
ấp úng giống trước kia a, cẩn thận Mộc tiên biết được sẽ mất vui nha!”

 

Tôi bị Bắc Nguyên Ái tỷ
một tay đẩy lên tấm gương truớc mặt

 

Trời ạ……….đây…………….đây
là tôi sao? Đây thật là tôi sao?

 

Khuôn mặt trái xoan ,
mắt to, mũi thẳng tắp, miệng xinh xắn, dáng người đều đặn, tinh tế thắt lưng,
còn cả mái tóc uốn xinh như búp bê, rất phù hợp với hình tượng của một búp bê
dễ thương, quả thực, quả thực………….

 

Tôi ko tin được vỗ vỗ
khuôn mặt đáng yêu, đúng vậy, đúng là tôi! Cô gái trong gương cũng bắt chước
làm theo hành động……….

 

“Được, được rồi! Nhanh
nhanh để cho đám con trai bên ngoài nhìn thấy mỹ nữ đi!”

 

Bắc Nguyên Ái tỷ xông
lên phía trước, 1 tay vén rèm, ánh mặt trời bên ngoài đâm vào mắt, khiến tôi có
chút mở mắt ko ra, đợi đến lúc tôi quen với hoàn cảnh thì cũng là thời điểm tôi
phát hiện mình đã đứng giữa mọi người

 

“Xinh đẹp, xinh đẹp!”
Bính thúc hưng phấn vỗ vỗ tay vào đầu gỗ

 

“Thu Thu, chúc mưng cô
a, rốt cuộc cũng thực hiện được mục tiêu của mình” Mộc tiên sinh cười cười nhìn
tôi

 

“Đúng vậy, đúng vậy a ,
thì ra Sẻ con của chúng ta là một tiểu mỹ nứ” Bắc Nguyên Ái tỷ đẩy đẩy Mông
Thái Nhất vẫn ngẩn người từ lúc tôi đi ra “Ê, ngươi ko nói được câu nào a”

 

“So với lần đầu tiên tôi
nhìn thấy con đẹp hơn……………”

 

“Cái gì mà lần đầu tiên,
ngươi đang nói cái gì a……………”

 

“Chính là lúc thử quần
áo tham gia Party, lần đó………..” Mông Thái Nhất đột nhiên ý thức được lời mình
nói ra, lập tức lấy tay bịt miệng lại

 

“Đúng vậy………..” Người
bán hàng miệng lưỡi ko xương vẫn tiếp tục cổ vũ

 

“Xấu……….xấu chết được!
Cô còn ko mau thay đồ trở lại, muốn hù chết người a!”

 

…………………………..

 

Tôi ngẩng đầu nhìn Mông
Thái Nhất hơi hởi đỏ mặt, chẳng lẽ…………….

 

“Nhìn nhìn cái gì, cẩn
thận coi chừng tôi đánh cô a!” Mông Thái Nhất bất mãn hướng tôi giơ giơ nắm tay

 

“Ê, tiểu tử này, ko được
ăn hiếp Thu Thu, ngươi muốn chết a!” Bắc Nguyên Ái tỷ lập tức lên tiếng

 

“Bà già, bà mới muốn
chết!”

 

“Muốn chết, muốn chết!
Bà già……….bà già…………..” Bính thúc ở bên cạnh vui vẻ nói như vẹt

 

“Được rồi, được rồi, mấy
người đừng làm ồn nữa, tôi có chuyện muốn nói” Lời nói của Mộc tiên sinh làm
cho cục diện đang hỗn loạn trở nên yên tĩnh lại

 

“Thu Thu, tôi rất vui cô
trở nên xinh đẹp hơn so với lúc trước, càng vui hơn khi cô quyết định trở về”

 

“Mộc tiên sinh, tôi rất
cảm ơn ông, đã cho tôi sáng tỏ rất nhiều. Tôi nghĩ  thứ thay đổi lần này
ko chỉ có bề ngoài của tôi, mà còn có tâm tôi! Sau này tôi có thể trở về
Hayakawa hay ko, đã ko còn quan trọng………………”

 

“Nếu là trung học
Hayakawa, tôi thật ra vẫn có cách!”Mộc tiên sinh mỉm cười nhìn mọi người

 

Mộc tiên sinh có cách?!
Tất cả mọi người đều cực kì kinh ngạc, mọi tầm mắt đều tập trung lên người hắn

 

“Chuyện của cô Bắc
Nguyên Ái tỷ đã nói ra hết, tôi có một người ở đó có lẽ có khả năng giúp đỡ
………………”

 

“Cảm ơn ông !! Mộc tiên
sinh!! Cảm ơn chị!! Bắc Nguyên Ái tỷ! còn cả…..cảm ơn anh…….Mông Thái Nhất……….”
Tôi cảm động nhìn mọi người

 

“Chúc mừng cô Sẻ con! Ít
nhất hiện tại nhìn qua cô cũng ko giống như trước kia khiến tôi đau dạ dày!”

 

“Mông Thái Nhất! Anh nói
cái gì?!” Tôi tức giận la to

 

Tôi bị phản ứng của mình
nhất thời làm cho giật mình, trời ạ! Tôi vừa nói gì vậy…………Trước đây cho đến
tận bây giờ tôi cũng ko dám làm như vậy a……………

 

Tôi cắn cắn ngón tay, có
chút sợ hãi ngẩng đầu nhìn Mông Thái Nhất,,,,,,,,,,,,,

 

A! Hắn đang cười! Hắn
đang nhìn tôi cười!! Hắn không tức giận sao?!!

 

Tôi lại nhìn nhìn về Mộc
tiên sinh và Bắc Nguyên Ái tỷ đứng bên cạnh hắn

 

Bọn họ đều tươi cười đầy
mặt nhìn tôi, Bắc Nguyên Ái tỷ còn hướng tôi giơ tay chữ “V”

 

Tôi thay đổi………….

 

Tôi cảm giác được…………

 

Tôi thật sự thay đổi!!
Thay đổi một cách hoàn toàn triệt để……………..

 

“Oa a………………….”

 

Tôi hưng phấn kêu to,
nhào lên người Mông Thái Nhất, bám lấy cổ hắn ra sức xoay

 

“Ma Thu Thu!! Cô muốn
chết a!!!” Mông Thái Nhất bị tôi bám lấy cổ hổn hển chửi ầm lên

 

“Ha ha ha ha ha!”

 

Tiếng cươi của chúng tôi
truyền ra từ lều trại, vang vọng đến tận bờ sông của Cầu Hồng……………

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+