Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chim sẻ ban mai ( Tập 1 ) – Phần 06 – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mọi vật vẫn như cũ, ko
có gì thay đổi , túi sách của Kim Ánh Minh vẫn cô quanh như trước. Ở nơi Linh
ngủ , vẫn còn thừa một ít thức ăn ko nhận ra hình dáng

Túi sách, bức tranh
trong túi xách lần trước, đã bị bọn Tử Lôi xé nát. Linh tựa như một giấc mộng,
khiến cho người ta ko rõ nó có thật sự tồn tại hay ko

Tôi ngồi xổm xuống, nhặt
túi xách lên. Bên trong sao lại có nhiều tờ giấy như vậy? Tôi nhẹ nhàng đem xấp
giấy rút ra……….

Là Linh!! Thật nhiều
Linh!!

Linh nằm, Linh chạy, cả
Linh đang chơi bóng………

Mỗi một bức tranh đều có
ghi chú ngày tháng và chú thích

Ngày 15 tháng 11

Hôm nay, Linh rất vui,
bởi vì vừa cho nó một quả cầu lên, nó chơi đến quá trưa, dưới ánh mặt
trời…………..

Ngày 17 tháng 11

Hôm nay ngắm nó, nó
dường như có chút bất an, chắc là đã biết sẽ rời đi……………..

Ngày 24 tháng 11

Nguyện và mình mang nó
ra ngoại ô, nó vẫn ko tỏ ra hứng thú, luôn ở bên cạnh mình làm nũng

………………………..

Tôi ko ngừng lật lật xấp
giấy trong tay, mỗi một trang được lật là một giọt nước mắt của tôi lại rơi
xuống, không hiểu là vì vui vẻ hay đau xót. Tôi như nhìn thấy được Kim Ánh
Minh, đang ngồi ở nơi này cẩn thận vẽ tranh về Linh……..

“Kẽo kẹt………………”

Tiếng mở cửa làm cho tôi
đang đắm chìm trong cảm xúc tĩnh táo trở lại

Chẳng lẽ là Kim Ánh
Minh? Tôi vui vẻ quay đầu lại……………..

Ko ngờ là Việt Mỹ! Nàng
sao lại biết đến nơi này?!

“Cô tại sao lại trở về?”
Việt Mỹ nhìn bức tranh trong tay tôi, sắc mặt trở nên trắng bệch

“Tại sao lại ko? Nếu có
người nên đi, hẳn kẻ đó phải là cô, ko phải sao?”

Đối với người đã từng là
bạn trước mắt này, tôi vẫn còn một chút hận ý

“Không ai tin tưởng cô
đâu, cô cũng giống như tôi…………..”

“Cô? Tôi mới ko giống
cô! Tất cả đều là do cô làm ko phải sao? hình chụp Kim Ánh Minh, cả vụ ảnh chụp
hãm hại tôi…………..”

“Đúng! Đúng thế! Thì
sao? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Người ở bên cạnh Kim Ánh Minh hẳn phải
là tôi, chứ ko phải là Ma Thu Thu cô”

Nhìn Việt Mỹ như thế,
tôi đột nhiên cảm thấy nàng thật đáng sợ

“Cô đã có Mông Thái Nhất
tại sao còn muốn đùa giỡn Kim Ánh Minh? Cô đã muốn rời đi tại sao còn quay lại?
Chẳng lẽ cô còn muốn nhìn thấy bộ dạng Kim Ánh Minh vì cô mất hồn mất vía , cô
mới vừa lòng?”

“Tôi ko có………….”

“Cô ko có? Ngày đó ở
hành lang , cô nhìn thấy hắn tại sao ko tránh? Có phải cô đã đoán trước rằng
hắn nhất định chỉ bỏ rơi mọi người , thậm chỉ cả Hà Ảnh Nguyệt để tìm cô sao?”

Kim Ánh Minh đi tìm tôi?
Ko thể, ko thể nào……………..

“Tất cả mọi chuyện đều
do tôi làm thì đã sao? Bất luận kẻ nào cũng sẽ tin tưởng Việt Mỹ nhu nhược này
mà sẽ ko tin cô ,Ma Thu Thu!”Việt Mỹ đắc ý cười

“Nếu có ngoại lệ thì
sao?”

Bắc Nguyên Ái tỷ? Nàng
đang cầm một cái điện thoại di động đi tới “Cảm ơn cô đã nói cho chúng tôi biết
hết mọi chuyện, tôi đạ thu tất cả vào điện thoại này”

“Việt Mỹ tôi cảnh cáo
cô, ko cho phép cô chạm vào Ma Thu Thu…………..”

Tôi quay đầu lại, ko chỉ
có mỗi Bắc Nguyên Ái tỷ mà còn có cả Mông Thái Nhất, Mộc tiên sinh…………….

“Xem ra chúng ta có thể
đưa cho hiệu trưởng một lời giải thích xác đáng rồi” Mộc tiên sinh mỉm cười nói

“Giải thích?” Tôi có
chút kinh ngạc nhìn mọi người

“Mộc tiên sinh và thầy
hiệu trưởng đã lập ra một ước hẹn” Bắc Nguyên Ái tỷ mặc một thân trang phục
công sở xanh lam vụng trộm liếc mắt nhìn tôi một chút “Nội trong vòng một tuần
nếu đưa ra bằng chứng, chứng tỏ sự trong sạch của em, thì sẽ chính thức cho em
đi học lại”

“Nếu ko thể thì sao?”

“Làm sao có thể ko thể?
Số điện thoại nơi rửa mấy cái ảnh quỷ……………..cả những cuộc gọi kêu người mang em
vào khách sạn…….”

Bắc Nguyên Ái tỷ thao
thao bất tuyệt càng làm cho sắc mặt Việt Mỹ ngày càng xanh

Tôi đột nhiên cảm thấy
mình thật may mắn, thật sự may mắn………………

“Sẻ con, cô khóc cái gì
a? Cô ko phải đã trở nên kiên cường rồi sao? Sao lại khóc………….”

Ngu ngốc, là người ta
cảm động quá thôi. Đúng là ko hiểu tâm tư con gái, tôi trừng mắt nhìn tên ngốc
trước mắt, dở khóc dở cười!!

………………………….

“Hay lắm, hay lắm, cuối
cùng tôi cùng hoàn thành nhiệm vụ” Bắc Nguyên Ái tỷ vui vẻ vỗ vỗ tay

“Bắc Nguyên Ái tỷ! Cảm
ơn!!” Tôi ko biết nên nói gì hơn

“Sẻ con, đừng cảm động
như vậy a! Muốn tỏ lòng cảm ơn, vậy thì hôn tôi một cái cũng được!” Mông Thái
Nhất vội vàng chạy lại gần

“Đúng vậy, thuận tiện
cho tôi một phần” Bắc Thần Tinh cũng ko quên phần đem mặt nhích lại gần tôi

“Mông Thái Nhất, ngươi
cho ta một chút yên ổn đi, tốt xấu hiện tại ta cũng là giáo viên dạy giảng dạy
cho ngươi, ngươi cư nhiên lại ở trước mặt giáo viên kiêu ngạo như vậy, ngươi
muốn chết a!!”

Giáo viên ?? Bắc Nguyên
Ái tỷ??

“Còn ngươi nữa, Bắc Thần
Tinh, đừng tưởng ngươi là em trai ta, ta sẽ tha thứ cho cái tính hoa tâm suốt
ngày đùa bỡn nữ sinh của ngươi, để cho ta nhìn thấy lần nữa, ngươi nhất định sẽ
chết………………..”

Cái gì? Bắc Thần Tinh??
Em trai??

“Bắc Nguyên Ái tỷ…………lúc
nhảy sông ko phải chị đã nói mình là cô nhi sao?” Tôi nghi ngờ hỏi

“A……….chuyện đó
hả…………lời nói tức giận của người muốn em cũng tin a?” Bắc Nguyên Ái tỷ ko khách
khí gõ đầu tôi một cái

“Được rồi, được rồi, đi
thôi………….” Bắc Thần Tinh thức thời vội chạy ra bên ngoài, tiếp theo sau đó là
Mông Thái Nhất cũng kéo tay tôi chạy ra

Đột nhiên, tôi lại có
một cái tâm trạng chưa bao giờ có : tâm trạng mong chờ ngày mai

 Cơn thịnh nộ của
Sẻ con – Phần 1 

Chuông tan học vừa reo,
tôi đã lập tức chạy ra khỏi cửa phòng học, ko màng để ý đến hai kẻ nhàm chán
đang quấn lấy nhau kia. Bởi vì thời gian còn sớm, tôi tùy tiện dạo quanh trường
một chút, nửa tháng nay ko đến trường, sự thay đổi có thể nhìn thấy ở khắp nơi

Vô tri vô giác đi vào
bãi đỗ xe bỏ hoang, nơi này từng là địa điểm bí mật của hai người chúng tôi,
nơi này đã từng chứng kiến khoảnh khắc tôi vui vẻ  nhất cũng như đau khổ
nhất, đáng tiếc con vật nho nhỏ tôi nhung nhớ nhất đã ko còn ở đây

Tôi thở dài, đẩy cánh
cửa vừa quen thuộc vừa xa lạ ra………….

Mọi vật vẫn như cũ, ko
có gì thay đổi , túi sách của Kim Ánh Minh vẫn cô quanh như trước. Ở nơi Linh
ngủ , vẫn còn thừa một ít thức ăn ko nhận ra hình dáng

Túi sách, bức tranh
trong túi xách lần trước, đã bị bọn Tử Lôi xé nát. Linh tựa như một giấc mộng,
khiến cho người ta ko rõ nó có thật sự tồn tại hay ko

Tôi ngồi xổm xuống, nhặt
túi xách lên. Bên trong sao lại có nhiều tờ giấy như vậy? Tôi nhẹ nhàng đem xấp
giấy rút ra……….

Là Linh!! Thật nhiều
Linh!!

Linh nằm, Linh chạy, cả
Linh đang chơi bóng………

Mỗi một bức tranh đều có
ghi chú ngày tháng và chú thích

Ngày 15 tháng 11

Hôm nay, Linh rất vui,
bởi vì vừa cho nó một quả cầu lên, nó chơi đến quá trưa, dưới ánh mặt
trời…………..

Ngày 17 tháng 11

Hôm nay ngắm nó, nó
dường như có chút bất an, chắc là đã biết sẽ rời đi……………..

Ngày 24 tháng 11

Nguyện và mình mang nó
ra ngoại ô, nó vẫn ko tỏ ra hứng thú, luôn ở bên cạnh mình làm nũng

………………………..

Tôi ko ngừng lật lật xấp
giấy trong tay, mỗi một trang được lật là một giọt nước mắt của tôi lại rơi
xuống, không hiểu là vì vui vẻ hay đau xót. Tôi như nhìn thấy được Kim Ánh
Minh, đang ngồi ở nơi này cẩn thận vẽ tranh về Linh……..

“Kẽo kẹt………………”

Tiếng mở cửa làm cho tôi
đang đắm chìm trong cảm xúc tĩnh táo trở lại

Chẳng lẽ là Kim Ánh
Minh? Tôi vui vẻ quay đầu lại……………..

Ko ngờ là Việt Mỹ! Nàng
sao lại biết đến nơi này?!

“Cô tại sao lại trở về?”
Việt Mỹ nhìn bức tranh trong tay tôi, sắc mặt trở nên trắng bệch

“Tại sao lại ko? Nếu có
người nên đi, hẳn kẻ đó phải là cô, ko phải sao?”

Đối với người đã từng là
bạn trước mắt này, tôi vẫn còn một chút hận ý

“Không ai tin tưởng cô
đâu, cô cũng giống như tôi…………..”

“Cô? Tôi mới ko giống
cô! Tất cả đều là do cô làm ko phải sao? hình chụp Kim Ánh Minh, cả vụ ảnh chụp
hãm hại tôi…………..”

“Đúng! Đúng thế! Thì
sao? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Người ở bên cạnh Kim Ánh Minh hẳn phải
là tôi, chứ ko phải là Ma Thu Thu cô”

Nhìn Việt Mỹ như thế,
tôi đột nhiên cảm thấy nàng thật đáng sợ

“Cô đã có Mông Thái Nhất
tại sao còn muốn đùa giỡn Kim Ánh Minh? Cô đã muốn rời đi tại sao còn quay lại?
Chẳng lẽ cô còn muốn nhìn thấy bộ dạng Kim Ánh Minh vì cô mất hồn mất vía , cô
mới vừa lòng?”

“Tôi ko có………….”

“Cô ko có? Ngày đó ở
hành lang , cô nhìn thấy hắn tại sao ko tránh? Có phải cô đã đoán trước rằng
hắn nhất định chỉ bỏ rơi mọi người , thậm chỉ cả Hà Ảnh Nguyệt để tìm cô sao?”

Kim Ánh Minh đi tìm tôi?
Ko thể, ko thể nào……………..

“Tất cả mọi chuyện đều
do tôi làm thì đã sao? Bất luận kẻ nào cũng sẽ tin tưởng Việt Mỹ nhu nhược này
mà sẽ ko tin cô ,Ma Thu Thu!”Việt Mỹ đắc ý cười

“Nếu có ngoại lệ thì
sao?”

Bắc Nguyên Ái tỷ? Nàng
đang cầm một cái điện thoại di động đi tới “Cảm ơn cô đã nói cho chúng tôi biết
hết mọi chuyện, tôi đạ thu tất cả vào điện thoại này”

“Việt Mỹ tôi cảnh cáo
cô, ko cho phép cô chạm vào Ma Thu Thu…………..”

Tôi quay đầu lại, ko chỉ
có mỗi Bắc Nguyên Ái tỷ mà còn có cả Mông Thái Nhất, Mộc tiên sinh…………….

“Xem ra chúng ta có thể
đưa cho hiệu trưởng một lời giải thích xác đáng rồi” Mộc tiên sinh mỉm cười nói

“Giải thích?” Tôi có
chút kinh ngạc nhìn mọi người

“Mộc tiên sinh và thầy
hiệu trưởng đã lập ra một ước hẹn” Bắc Nguyên Ái tỷ mặc một thân trang phục
công sở xanh lam vụng trộm liếc mắt nhìn tôi một chút “Nội trong vòng một tuần
nếu đưa ra bằng chứng, chứng tỏ sự trong sạch của em, thì sẽ chính thức cho em
đi học lại”

“Nếu ko thể thì sao?”

“Làm sao có thể ko thể?
Số điện thoại nơi rửa mấy cái ảnh quỷ……………..cả những cuộc gọi kêu người mang em
vào khách sạn…….”

Bắc Nguyên Ái tỷ thao
thao bất tuyệt càng làm cho sắc mặt Việt Mỹ ngày càng xanh

Tôi đột nhiên cảm thấy
mình thật may mắn, thật sự may mắn………………

“Sẻ con, cô khóc cái gì
a? Cô ko phải đã trở nên kiên cường rồi sao? Sao lại khóc………….”

Ngu ngốc, là người ta
cảm động quá thôi. Đúng là ko hiểu tâm tư con gái, tôi trừng mắt nhìn tên ngốc
trước mắt, dở khóc dở cười!!

………………………….

“Hay lắm, hay lắm, cuối
cùng tôi cùng hoàn thành nhiệm vụ” Bắc Nguyên Ái tỷ vui vẻ vỗ vỗ tay

“Bắc Nguyên Ái tỷ! Cảm
ơn!!” Tôi ko biết nên nói gì hơn

“Sẻ con, đừng cảm động
như vậy a! Muốn tỏ lòng cảm ơn, vậy thì hôn tôi một cái cũng được!” Mông Thái
Nhất vội vàng chạy lại gần

“Đúng vậy, thuận tiện
cho tôi một phần” Bắc Thần Tinh cũng ko quên phần đem mặt nhích lại gần tôi

“Mông Thái Nhất, ngươi
cho ta một chút yên ổn đi, tốt xấu hiện tại ta cũng là giáo viên dạy giảng dạy
cho ngươi, ngươi cư nhiên lại ở trước mặt giáo viên kiêu ngạo như vậy, ngươi
muốn chết a!!”

Giáo viên ?? Bắc Nguyên
Ái tỷ??

“Còn ngươi nữa, Bắc Thần
Tinh, đừng tưởng ngươi là em trai ta, ta sẽ tha thứ cho cái tính hoa tâm suốt
ngày đùa bỡn nữ sinh của ngươi, để cho ta nhìn thấy lần nữa, ngươi nhất định sẽ
chết………………..”

Cái gì? Bắc Thần Tinh??
Em trai??

“Bắc Nguyên Ái tỷ…………lúc
nhảy sông ko phải chị đã nói mình là cô nhi sao?” Tôi nghi ngờ hỏi

“A……….chuyện đó
hả…………lời nói tức giận của người muốn em cũng tin a?” Bắc Nguyên Ái tỷ ko khách
khí gõ đầu tôi một cái

“Được rồi, được rồi, đi
thôi………….” Bắc Thần Tinh thức thời vội chạy ra bên ngoài, tiếp theo sau đó là
Mông Thái Nhất cũng kéo tay tôi chạy ra

Đột nhiên, tôi lại có
một cái tâm trạng chưa bao giờ có : tâm trạng mong chờ ngày mai

 Cơn thịnh nộ của
Sẻ con – Phần 3 

Ngày hôm sau trong đầu
tôi chỉ đọng lại lời nói của Bắc Nguyên Ái tỷ, lễ hội văn hóa mỗi năm 1 lần đến
tột cùng là như thế nào?

Trường học được cho nghỉ
một tuần để tiến hành các loại hoạt động thi đua. Dải băng bong bóng trang trí
là trường học rực rỡ hơn hẳn, nhìn qua thật đúng như trên thiên đường! Quan
trọng hơn là…………….

“Xin hãy bầu Hà Ảnh
Nguyệt!” Nam sinh vừa đi qua cửa trường đã bị một nam sinh khác dùng giày patin
đuổi theo ,  chạy đến trước mặt nhét vào tay họ một tờ truyền đơn. Hà Ảnh
Nguyệt?

Tôi nhìn vào tờ giấy
tuyên truyền trong tay, đã nhìn thấy hình ảnh Hà Ảnh Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên
bầu trời. Đẹp quá…..!! Ngay cả nữ sinh nhìn vào cũng phải động lòng

Phía dưới ảnh còn chú
thích một dòng chữ nhỏ!

Người thừa kế công ty
Khóa Quốc – Hà Thị, xinh tươi, mười sáu tuổi đã đoạt được giải thiên văn quốc
gia

năm 2004 làm “Quán quân
Hayakawa”!

“Tấm ảnh” mãnh liệt kêu
gọi

Mối tình đầu vĩnh viễn
đáng quý – Hà Ảnh Nguyệt!

“Tử Lôi, Tử Lôi, vô cùng
vĩ đại! Ko có Tử Lôi, thập phần nản lòng!”

“Hoa Chi Tổ” cùng đáng
người hầu hiển nhiên mặc trang phục cổ động viên, váy ngắn đang vận động phiếu
bầu!? Trời ạ, tôi ko khỏi ôm lấy ý phục của mình

“Kim Ánh
Minh………………….a………………………..Kim Ánh Minh…………………..a…………………….chúng em yêu anh………………”

Một đám tiếng hét chói
tai hô hào cho Kim Ánh Minh tuyên truyền từ các nàng tiến thẳng vào lỗ tai tôi,
trời ạ!

Tôi vừa đi vào bên
trong, vừa trợn mắt há hốc mồm miệng mà nhìn cuộc chiến vận động phiếu bầu đang
diễn ra rất đa dạng , quyết liệt, chờ đến khi đi vào lớp học , tôi đã ôm vào
lòng được một đống lớn truyền đơn

Của thật nhiều người
a………..Bắc Thần Tinh, Thượng Hà Hi, Tử Lôi, cả Mông Thái Nhất cũng có

Mà trong giấy tuyên
truyền của Mông Thái Nhất, chỉ duy nhất có một hình ảnh đặc tả hắn đang giơ nắm
tay, sau đó ở bên cạnh lại kèm theo một dòng chữ viết  thô kệch:

“Xem nắm tay của tôi!”

Trời ạ! Ngay cả truyền
đơn cũng ngốc như người. Nhìn đến thư tuyên truyền của Kim Ánh Minh

Tôi cảm thấy chính mình
như bị thu hút vào tờ áp phích của hắn

Hắn vẫn giống trước,
thản nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ . Hắn suy nghĩ gì vậy? Lần đó có thật hắn đã
chạy đi tìm tôi ko?. có thật hắn đã để ý đến sự tồn tại của tôi?

“Mọi người xin hãy chú
ý!”

Mọi người nhất trí hành
động , đem tầm mắt chuyển hướng về nóc nhà Giáo học lâu

Mông Thái Nhất? Hắn ở
trên đó làm gì?

Chỉ thấy hắn oai vệ giơ
loa lên, sau đó vung tay. Trương Khải Chấn cùng vài nam sinh khác cố sức đem
một thứ  nâng lên , dùng sức run run….

Một tấm áp phích được
bung ra, trong áp phích là hình một cô gái đang mỉm cười, bên cạnh còn có dòng
chữ to chết người viết rõ:

Xin hãy bình chọn cho Ma
Thu Thu!

Ma Thu Thu?! Là tôi!!
Tôi trợn mắt há hốc nhìn tấm áp phích từ trên trời giáng xuống kia, sững sờ tại
chỗ

“Ma Thu Thu…………nhỏ đó ko
phải làm hầu rượu cho quán bar sao?”

“Nghe nói nó và Tử Lôi
thách đấu nhau trong lần bình chọn công chúa lần này, da mặt nó thật đúng là
dày…………..”

“Làm ơn đi! Nó cũng có
thể được lựa chọn sao, Hayakawa cũng ko thiếu người……………”

“Ma Thu Thu, Ma Thu Thu
tuyệt vời, Ma Thu Thu tuyệt nhất Hayakawa!” Mông Thái Nhất và đám người Trương
Khải Chấn ko ngờ lại hùa theo tình thế giúp tôi phổ biến quảng cáo

“cố lên! Cố lên!! Ngày
kia cử hành liên hoan năm nhất, xin mời mọi người tham dự, Ma thu Thu lúc đó sẽ
có một màn diễn xuất đặc sắc”

Các bạn học nghe được
liền thoải mái bàn tán, hơn nữa từ mái nhà lại truyền xuống truyền đơn, tôi
thật muốn tìm một cái lỗ chui vào! Thần a!! Cứu tôi đi!

Chẳng lẽ, sự trở về lần
này của tôi thật sự là sai lầm!!?

 Cơn thịnh nộ của
Sẻ con – Phần 4 

“Thu Thu, bộ quần áo này
có đẹp ko? Chị tỉ mỉ chọn cho em đó” Bắc Nguyên Ái tỷ vỗ vỗ bả vai tôi , ánh
mắt lóe lên tia sáng hưng phấn. Váy áo màu hồng sáng loáng, dây nơ màu hồng,
giày cao gót màu hồng, cả túi xách cũng màu hồng. Tôi bị trở thành “Phấn hồng
mỹ nữ”đành  mờ mịt nhìn vẻ mặt hưng phấn của Bắc Nguyên Ái tỷ

“Bắc Nguyên Ái tỷ……………có
thể ko cần đi hay ko, sáng hôm đó em mất mặt cũng đủ rồi!” Vừa nghĩ tới hôm đó,
bây giờ còn ở trong gió rét ngây ngô cười , “Mặt của tôi” liền một trận vô lực

“Em nghe lời chị đi! Yên
tâm đi!” Bắc Nguyên Ái tỷ thần bí mở to hai mắt “Chị chỉ muốn giúp em thu tóm
lòng người, cố gắng tranh thủ tại bữa tiệc tối của trường lần này”

Tôi được Bắc Nguyên Ái
tỷ hộ tống lên đường, trên đường rất nhiều người đi đường trực tiếp quay đầu
lại nhìn tôi

“Bắc Nguyên Ái……………Bắc
Nguyên Ái tỷ! Mọi người luôn quay đầu nhìn em, có phải mặt em dính bẩn hay ko
a?”

Bắc Nguyên Ái tỷ hé
miệng cười, nói “Thu Thu, em đối với bản thân mình tự tin một chút được ko? Tôi
hôm nay em rất xinh đẹp nha!”

“Vậy……….vậy sao? Ha
ha……..” Mặc dù đã có tập luyện qua ở Hông Kiều , nhưng ăn mặc như vậy đi gặp
người tôi vẫn có chút chột dạ

Vào đại sảnh, bạn học đã
đến đây rất nhiều . Khó có cơ hội giao lưu trao đổi, nên mọi người có vẻ cực vì
vui mừng, tiếng cười nói , đùa giỡn ríu rít…………Thật đúng là xa xỉ, ko ngờ tới
chỉ là cái lễ hội mỗi năm một lần thế nhưng lại bao trùm hết một khuôn viên lớn
như vậy. Khán phòng có hai tầng lầu cao, phía trước có một đại sảnh giành cho
việc biểu diễn, bên trái đại sảnh còn có một cây piano hình tam giác. Tôi đột
nhiên nhớ tới bộ dạng Kim Ánh Minh đánh đàn ở HotLine, trong lòng một trận rung
động

“Sẻ……….Sẻ con?!!!” Mông
Thái Nhất ko biết từ nơi nào nhảy ra , há hốc miệng nhìn tôi

Bộ dạng giật mình, chân
tay luống cuống của hắn càng làm cho tôi thêm bất an

“Mông Thái Nhất, ngươi
đem Ma Thu Thu đi tìm chỗ ngồi trước, đợi lát nữa có hoạt động gì các ngươi đều
phải tham gia!” Bắc Nguyên Ái tỷ ko giải thích nhiều đã đem tôi và Mông Thái
Nhất đẩy về một bên , hướng tôi giơ tay chữ “V” rồi xoay người rời đi

Ai………………..hành động của
phụ nữ a………………..

Tôi đi theo phía sau
Mông Thái Nhất lên lầu hai, từng nơi tôi đi qua đều dẫn tới một màn nghị luận
to nhỏ

“Cậu
xem nó đang mặc cái gì a! Đúng là quê gần chết!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+