Trang chủ » Thế giới truyện »

Cho anh nhìn về em – quyển 1 – chương 20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 20

Hãy đưa tớ đi

Cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc phía bên ngoài cánh cửa. tuy không biết có phải cậu ấy đến vì mình không, nhưng đây là lần đầu tiên cô muốn chia sẻ những điều đẹp đẽ, diệu kỳ, hoang đường, và cả bi thương trong cái thế giới nhỏ bé của mình.

 

Hôm đó, Cát Niên thuận lợi lấy được tiền đăng kí thi từ bố, cô nhận lấy tiền và nói: “Cảm ơn bố!” Tạ Mậu Hoa vốn không giỏi nói chuyện bỗng thấy tâm trạng phức tạp, ông thở dài rồi lấy ra một tờ 50 tệ đưa cho con gái.

“Cầm lấy mà mua đồ.”

Cát Niên bất ngờ, nước mắt chỉ chực trào ra. cô nghĩ có lẽ do mình đã quá lâu rồi mới nhìn thấy số tiền lớn như vậy nên mới xúc động.

“Sao, không cần à?” Đợi một lúc không thấy Cát Niên đưa tay ra nhận, bố nhíu mày.

Cát Niên vội vàng nhận lấy, sao lại không cần được chứ? Năm mươi tệ, khoản tiền lớn như vậy có thể mua cho mình và Vu Vũ mỗi người một cái bảo vệ tay, khi đánh cầu lông sẽ không bị cán đập cho tím hết cả tay nữa. nghe nói gần nhà Vu Vũ sắp mở một cửa hàng nhỏ, số tiền còn thừa có thể mua một ít đồ ăn vặt rồi ngồi nhấm nháp dưới gốc cây lựu của Vu Vũ.

Mẹ Cát Niên cũng từ trong phòng đi ra, bà cứ luôn mồm nói Cát Niên đã lớn quá rồi. Cát Niên muốn thăm em trai nhưng nó đã ngủ, lại sợ đến muộn buổi học chiều nên đành vội ra về. Xuống dưới nhà, cô vô ý ngẩng đầu lên, lướt qua mắt cô là hình ảnh chiếc áo đồng phục trắng tinh phơi ở ban công tầng năm.

Hơn nửa tháng sau, kì thi lên cấp Ba đã kết thúc, kết quả vẫn chưa có. Bỗng một hôm vào giữa kì nghỉ hè, có một thông tin kinh thiên động địa, Tạ Mậu Hoa mất việc. Lý do vì ông là nhân viên công chức nhà nước mà lại phạm vào chính sách kế hoạch hóa gia đình của nhà nước. Sau khi sự việc được xác minh, ông bị khai trừ khỏi cơ quan, đồng thời phải nộp một khoản “phí hỗ trợ xã hội”.

Tạ Mậu Hoa là trụ cột trong gia đình, tin này đối với cả nhà họ đúng là tiếng sấm giữa trời quang. Em trai Cát Niên ra đời đã mấy năm rồi, tuy nói với người ngoài là nhận nuôi nhưng những người quen biết đều biết rõ nội tình. Quan niệm về hương hỏa của người Trung Quốc rất mạnh mẽ, hơn nữa chuyện này chẳng có liên quan gì đến bát cơm manh áo, thường thì người ta cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Đã qua 3, 4 năm rồi sao lại có người lôi ra vậy?

Tạ Mậu Hoa lái xe cho Viện phó Viện Kiểm sát, khi biết tin ông cũng nghĩ đến việc tìm Viện phó Hàn để nghĩ cách. Viện phó Hàn khi đó đã nhận được lệnh điều động đến Tòa án Thành phố, hơn nữa là người chính trực, nghe chuyện của Tạ Mậu Hoa ông ta chỉ hỏi một câu, đó có phải sự thật không?

Tạ Mậu Hoa im lặng. Viện phó Hàn cũng tỏ ý muốn giúp nhưng không làm được gì: “Anh Tạ à, có trách cũng chỉ trách anh quá hồ đồ thôi. Chuyện này nếu không ai lên tiếng có lẽ cứ thế trôi qua thôi, nhưng giờ thư tố giác đã dán lên tận cửa phòng làm việc của bí thư rồi, anh bảo tôi làm sao mà thu xếp được? Tôi cũng sắp rời khỏi vị trí này rồi, lời nói chưa chắc đã có trọng lượng. Chuyện này anh cũng nên tự kiểm điểm. thế này đi, việc khai trừ ra khỏi cơ quan là việc không thể tránh được, nhưng con anh còn nhỏ, có thể ở lại lái xe với thân phận là nhân viên thuê bên ngoài…”

Đã đến mức này Tạ Mậu Hoa cũng biết khó có thể cứu vãn. Ông là người ưa thể diện, đâu còn mặt mũi nào mà ở lại với thân phận ngiười làm thêm tạm thời. thế là ông nghiến răng rời khỏi Viện Kiểm sát, đi lái xe tải chở hàng cho người ta. Cuộc sống mưu sinh từng bát cơm nơi gió cát bụi đường sao so sánh được với khi lái xe con cho các vị lãnh đạo! Người nhà Tạ Mậu Hoa đều nguyền rủa cho kẻ tố giác khong được chết một cách yên lành, nhưng rồi lại nghĩ dù gì thì họ cũng đã có được một cậu con trai. Suy đi tính lại thì cảm thấy vì đứa con này cái gì cũng đáng!

Cát Niên nghe được chuyện này từ bác gái, phản ứng duy nhất của cô là kinh ngạc, vô cùng kinh ngạc. Bố thất nghiệp rồi, liệu cô có trở thành đứa trẻ lang thang không? Cũng may, cũng mãy là cô đã học hết cấp hai rồi, dù có phải nghỉ học, không ai cần nữa thì cũng không đến nỗi chết đói. Đóng cửa phòng lại, Cát Niên nằm trên giường bất giác nghĩ, chuyện này liệu có liên quan gì đến hôm mình về nhà bố xin tiền không nhỉ? dù không có điều gì chứng minh được cho suy đoán này nhưng nó lại cứ bật ra một cách kỳ lạ như thế.

Cô không hề thấy quá đau lòng. Những năm gần đây bố mẹ vì đứa em trai mà quên mất sự tồn tại của cô, thậm chí nói cô não có vấn đề, cô có oán hận không?  Cát Niên nghĩ rất lâu. Không, không oán hận. cô hiểu bố mẹ mình, cô không đáng yêu nên bố mẹ sẽ tìm người khác để yêu. Có lẽ từ hồi nhỏ, khi cô bị lạc đường, nhìn lên trời tối dần, cô đã hiểu được chuyện đó rồi. cô đóng cửa trốn trong thế giới của riêng mình, bên ngoài cửa sấm sét đánh rung chuyển trời đất, cô nghe thấy, nhưng chỉ thấy  thương cảm.

Đang trong dòng suy nghĩ cửa sổ vang lên tiếng động lạ. Cát Niên vội vàng mở cửa ra, quả nhiên Vu Vũ đang vẫy tay với cô. Bác gái đã ra khỏi nhà, Cát Niên rất tự do, cô đóng cửa lại, Vu Vũ đứng dưới nắng lâu rồi, mặt cậu đỏ phừng phừng.

Cát Niên vẫy vẫy số tiền lẻ trước mặt Vu Vũ: “Vu Vũ chúng ta mua nước ngọt uống đi!”

Vu Vũ lắc đầu.

Cát Niên chợt nhớ Vu Vũ không thích cái cửa hàng đó.

Chủ cửa hàng là em họ của bác rể Cát Niên, tính ra thì có quan hệ thân thích bắn đại bác mới đến với Cát Niên. Ông ta tên Lâm Hằng Quý, cửa hàng lấy tên “cửa hàng Hằng Quý”. Cát Niên cảm thấy cái tên này hơi buồn cười, cảm giác như ám chỉ sự đắt đỏ lâu dài cửa hàng hóa bên trong đó.

Thật ra, chưa nói đến việc có đắt hay không, Lâm Hằng Quý rất giống người anh họ là bác rể Cát Niên, nhưng không an phận như anh họ. Ông ta hồi còn trẻ cũng đi đấy đó vài lần nhưng không có gì khởi sắc, đành trở về nơi quen thuộc mở một cửa hàng nhỏ rồi định cư ở đây. Cửa hàng nhỏ ở cái nơi giữa thành phố và nông thôn này, chẳng qua cũng chỉ bán vật dụng hằng ngày đơn giản. Lâm Hằng Quý thích kiếm lợi vặt, gặp người già trẻ em hoặc những kẻ dễ lừa, khi trả lại tiền hắn thường “tính nhầm”, nếu người ta tức giận tìm đến hắn sẽ luôn miệng xin lỗi, nói óc mình toàn bã đậu, nếu người khác óc còn bã đậu hơn thì đương nhiên chuyện này sẽ thần không biết quỷ không hay.

Vì thế mà Cát Niên cũng không thích người em họ này của bác rể, nhưng gần đó cũng chẳng có cửa hàng nào khác. Sự căm ghét của Vu Vũ với Lâm Hằng Quý lại khác. Cát Niên phải hỏi rất nhiều lần Vu Vũ mới nói.

Thì ra, bố của Vu Vũ cũng lớn lên ở đây, bằng tuổi với Lâm Hằng Quý. Hồi còn trẻ, Lâm Hằng Quý là một công tử chơi bời, chuyên trêu hoa ghẹo nguyệt. một lần, hắn có quan hệ với một người đã có chồng, chồng người đó tức giận cầm dao gọi bạn đi liều mạng với Lâm Hằng Quý. Bằng hữu 2 bên đánh nhau, bố Vu Vũ là bạn của người chồng bị mọc sừng, tối hôm đó uống rượu, thế là “trượng nghĩa” đi xả hận cho bạn, đâm chết một tên tay chân của Lâm Hằng Quý, vì thế mà thành tội phạm giết người, đền mạng xuống suối vàng.

Trách nhiệm pháp luật trong chuyện này của Lâm Hằng Quý không lớn, bị gọi đến hỏi  vài câu là được thả về. Bố Vu Vũ uống rượu, bị kích động, không trách ai được, nhưng nguyên nhân sâu xa của việc này lại chính từ Lâm Hằng Quý. Hắn gián tiếp biến Vu Vũ thành cô nhi, từ nhỏ đã không còn chỗ dựa. từ nhỏ nghe bà nội kể chuyện, Vu Vũ khó mà không ôm hận kẻ đó cho được. Cát Niên hối hận vì mình đã lỡ lời, cô không nghĩ được như thế.

Thế là Cát Niên nói: “Hay là vậy, cậu đợi tớ ở chỗ rừng trúc, tớ sẽ đến ngay.”

Dứt lời, Cát Niên một mình chạy đến cửa hàng. Lâm Hằng Quý đang nằm ngủ gật trên cái ghế dựa sau quầy hàng, trong cửa hàng không có ai, chỉ có con chó “Chiêu Phúc” nhìn Cát Niên sủa ăng ẳng.

Lâm Hằng Quý nghe tiếng chó sủa uể oải mở mắt ra, nhìn thấy người thì lập tức ngồi dậy.

“Ái chà, ta còn tưởng là ai, Cát Niên à, không đi học sao?”

Vì bác rể nên Cát Niên vẫn phải lễ phép với Lâm Hằng Quý. Cô ngoan ngoãn trả lời: “cháu nghỉ hè rồi ạ. Chú Hằng Quý, chú cho cháu hai chai nước ngọt, cháu mang cả chai đi, lát nữa cháu sẽ trả lại.” vừa nói Cát Niên vừa đưa tiền.

Lâm Hằng Quý mồm thì nói: “Người nhà cả đâu cần khách sáo thế!” nhưng tay thì vẫn cầm ngay lấy tiền. ông ta vừa lấy trong tủ lạnh hai chai nước ngọt, vừa ngoảnh đầu lại nhìn Cát Niên, “Chiêu Phúc nhà chú ấy à, nó rất tinh, thấy người thường không sủa đâu. cháu Cát Niên à, cháu ít đến nhà chú quá đấy nhé. Sắp lên cấp Ba rồi nhỉ, đã thành thiếu nữ rồi đấy!”

Cát Niên không biết nên tiếp lời thế nào, cô chỉ muốn nhanh chóng cầm được chai nước, thế nên cô chẳng nói gì cả, chỉ cúi đầu đùa với Chiêu Phúc.

Lâm Hằng Quý cứ giữ mãi hai chai nước, Cát Niên đang cảm thấy kỳ lạ thì nghe ông ta nói: “Ai dà, Cát Niên, tiền của cháu hơi lạ.”

Cát Niên nghe mà sững người. tiền cô đưa Lâm Hằng Quý là mười tệ tiền giấy, tiền thừa từ năm mươi tệ bố đưa lần trước, cô chưa bao giờ nghĩ mình lại cầm tiền giả.

“Sao lại thế được? Chú Hằng Quý, chú xem kỹ lại đi!” cô cuống lên.

“Hay là cháu vào đây xem đi, đứa trẻ này, sơ suất quá. Tiền giả rõ như vậy mà cũng không phân biệt được.”

Cát Niên không nghi ngờ gì tiến lại gần Lâm Hằng Quý cầm lấy tờ tiền. sao trước đây cô không nhận ra  nó mỏng thế này nhỉ!

Đối với Cát Niên, mười tệ không phải con số nhỏ, cứ nghĩ đến tờ tiền biến thành tờ giấy bỏ đi là mắt cô đỏ hoe.

Lâm Hằng Quý có vẻ rất thông cảm: “Hay là chú đi nói với 2 bác của cháu để họ cho cháu mười tệ khác?”

“Không, không cần đâu ạ.” Cát Niên giật thót, chuyện bố cho tiền cô không nói cho bác biết. Tuy không phải chuyện gì xấu xa nhưng với tính cách của bác gái, nếu bác biết chuyện này thì chắc chắn sẽ mắng Cát Niên những câu kiểu như “đồ mất dạy, đã biết giấu tiền rồi!”

Lâm Hằng Quý là người xảo quyệt, sao ông ta có thể không nhận ra sự lo lắng của Cát Niên chứ, ngay lập tức ông ta hạ giọng: “Cát Niên à, số tiền này không phải là cháu…”

“Cháu không lấy cắp! Đây là tiền bố cho cháu!” dù sao Cát Niên cũng chỉ là đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi, luôn đắm chìm trong thế giới nhỏ bé của mình, không biết đến sự đời hiểm ác, vẫn ngây thơ lắm, nghe Lâm Hằng Quý nói vậy vừa giận dữ vừa tủi thân, nước mắt chỉ chực trào ra.

Lâm Hằng Quý vội vã an ủi: “Cô bế ngốc, có mười tệ thôi khóc gì chứ? Cháu vào đây chú nghĩ cách cho.”

Cát Niên nước mắt tèm nhem còn chưa kịp nói gì đã bị Lâm Hằng Quý vừa khuyên nhủ vừa lôi kéo vào bên trong. Trong đó có một cái giường, rõ ràng đây là chỗ ở hàng ngày của Lâm Hằng Quý.

Sau khi bước vào, Cát Niên liền cảm thấy có gì đó không đúng.

“Chú Hằng Quý, cháu phải về rồi.”

Cô muốn ra ngoài nhưng Lâm Hằng Quý lại chặn ở cửa.

“Vội gì chứ. Để chú nghĩ cách giúp cháu. Cát Niên à, chú vẫn luôn rất quý cháu. Trẻ con ở quanh đây, cháu là người ngoan nhất, xinh nhất đấy!”

Mắt Lâm Hằng Quý lướt trên người Cát Niên, tay cũng bắt đầu hoạt động.

“Chú, cháu phải về nhà thật rồi.” Cát Niên hốt hoảng chỉ muốn chạy đi. Cô định luồn qua khe hở giữa Lâm Hằng Quý và cửa nhưng lại bị ông ta đẩy ngược lại.

Cảm giác chạm vào một cơ thể lạ khiến Cát Niên cảm thấy căng thẳng, hơn nữa cô còn thấy kinh tởm.

“Chú muốn làm gì vậy, cháu sẽ hét lên đấy, cháu sẽ gọi bác gái, á…” Cát Niên hét lên.

Lâm Hằng Quý bịt chặt mồm Cát Niên, tay còn lại lôi ra từ trong túi quần 1 xếp tiền, “Ngoan, nghe lời chú sẽ cho cháu tiền.”

“Không… ưm… ưm…” Cát Niên lấy tay đẩy tiền ra rồi lại bị Lâm Hằng Quý giữ chặt, miệng chỉ phát ra được tiếng ưm ưm. Tay Lâm Hằng Quý chu du trên cơ thể tràn trề sức xuân của Cát Niên, cô giãy dụa, giãy mãi. Sự chênh lệch sức mạnh giữa đàn ông và bé gái, người lớn và trẻ con phải lớn đến mức nào, khi nghe tiếng động của một cái cúc rơi xuống sàn Cát Niên bắt đầu tuyệt vọng.

Đúng lúc đó, Vu Vũ vén tầm rèm xông vào trong. Cậu đợi ở ngoài đã rất lâu, bản năng không tin vào Lâm Hằng Quý của Vu Vũ khiến cậu lo lắng cho an nguy của Cát Niên. Lần này, sự nghi ngờ của cậu đã cứu Cát Niên.

Vu Vũ  lao vào Lâm Hằng Quý như một con báo. Hai người lăn lộn trên sàn, Cát Niên thoát được, 2 tay ôm lấy người, sững sờ nhìn cảnh diễn ra trước mắt.

Ban đầu Lâm Hằng Quý không phòng bị nên bị Vu Vũ đè lên người đánh mấy phát, khóe miệng đã có máu chảy ra. Vu Vũ hận hắn đến xương tủy, đánh không hề nương tay, miệng cậu hét: “đến Cát Niên mà ông cũng không tha, ông không phải là người!”

“tôi không phải là người, không phải là người, tôi đùa cô bé thôi!” Lâm Hằng Quý xin tha, “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.”

Vu Vũ phát tiết hết sự phẫn nộ trong lòng, dần dần chậm lại, bản mặt đáng ghét của Lâm Hằng Quý  dưới tay Vu Vũ đã biến đổi hoàn toàn. Cậu chỉ hận một nỗi không giết được thứ cặn bã này. Nhưng khi nghĩ đến chữ “giết” thì máu trong người Vu Vũ bỗng lạnh toát. Cậu là con trai tội phạm giết người, lẽ nào lại đi vào con đường ấy! Không, cậu không muốn chấp nhận số phận ấy, cậu không muốn giống bố mình.

Dường như cảm nhận được sự lưỡng lự của Vu Vũ, Lâm Hằng Quý bỗng phản kích. “Binh!” một tiếng, Vu Vũ bị đánh ngã lăn ra đất, chưa kịp đứng dậy thì đã bị Lâm Hằng Quý bóp cổ. Vu Vũ cố sức phản kháng nhưng cậu vẫn chưa trưởng thành, vẫn không phải đối thủ của tên cặn bã này.

Cát Niên ở bên cạnh run lẩy bẩy, khóc cũng không ra tiếng. Cô định giúp Vu Vũ, vừa đến gần thì bị Lâm Hằng Quý đá ngã.

“Chạy, mau chạy đi!” Vu Vũ khó khăn nói ra mấy từ, ánh mắt cậu thúc giục Cát Niên hãy mau chóng rời khỏi chốn nguy hiểm này.

Những nhân vật nữ chính trong truyền hình thường không chịu đi mà cứ muốn ở lại sống chết cùng nam chính. Nhưng Cát Niên không muốn chết ở đây, cô và Vu Vũ đều không nên chết ở đây. Cô vô dụng không cứu được bạn mình nhưng cô phải gọi người tới cứu cậu ấy.

Lâm Hằng Quý muốn ngăn cản, Cát Niên nhanh nhẹn tránh cái tay thò ra định tóm lấy mình. Cô giật tấm rèm ra, ánh sáng bên ngoài rất chói mắt. phía bên trong, Lâm Hằng Quý vẫn không tha cho Vu Vũ.

“Nhóc con, mày với thằng bố mày chẳng phải là loại tốt đẹp gì, tướng đoản mệnh, xem tao xử lý mày thế nào!”

Lâm Hằng Quý nói cạnh khóe, tiếng đánh đập khiến Cát Niên run lên. Sự thù hận trong lòng cô như hòn than đang âm ỉ cháy bỗng được thổi bùng. Người hiền lành mãi mãi bị kẻ khác bắt nạt sao? cô, còn cả Vu Vũ  chỉ muốn làm những đứa trẻ ngoan nhưng ngoài chính mình ra thì còn ai giúp họ thỏa nguyện? thỏ con hiền lành bị chèn ép quá cũng biết cắn người.

Ánh mắt Cát Niên dừng lại ở 2 chai nước Lâm Hằng Quý lấy ra từ tủ lạnh ban nãy. Vị cam, chất lỏng màu vàng cam, trên chai thủy tinh trong suốt đầy những hạt nước. Cát Niên không chạy ra ngoài, cô cầm lấy một chai chạy ngược lại vào trong, giơ chai nước lên đập đúng gáy Lâm Hằng Quý. Động tác không chút do dự, cũng giống như động tác đánh cầu của cô: nhanh, chuẩn, hiểm, sạch sẽ mà gọn gàng.

Một tiếng đập vang lên, tất cả trở nên im lặng. Sau đó, như những thước phim quay chậm, Lâm Hằng Quý từ từ quay đầu, mắt mở trừng trừng nhìn Cát Niên. Lùi lại mấy bước, cô tưởng mình đã thất bại, thế nhưng, từ cổ Lâm Hằng Quý một dòng máu đỏ tươi uốn lượn chảy xuống, ông ta há mồm nhưng không phát ra âm thanh gì hết rồi ngã vật ra sàn.

Vu Vũ cũng bị cảnh tượng vừa rồi làm cho chết sững, bò dậy khỏi mặt đất, nhìn Cát Niên với gương mặt cứng đờ, rồi lấy chân đá cơ thể mềm nhũn của Lâm Hằng Quý.

“Tớ giết ông ta rồi!” Cát Niên lẩm bẩm.

Vu Vũ hít một hơi sâu rồi kéo tay Cát Niên vẫn còn như đang trong mơ.

“chạy mau!” Vu Vũ nói.

Cát Niên bị cậu kéo chạy ra ngoài. Người bên ngoài đã chú ý đến tất cả những điều này chưa? Có lẽ rồi, cũng có thể là chưa. Dần dần, Cát Niên từ việc chạy theo một cách bị động đã chuyển thành cật lực chạy cùng Vu Vũ. Sau rất nhiều năm chạy bộ buổi sáng người trước kẻ sau, hôm nay họ mới tay nắm chặt tay chạy về một hướng bất định nào đó.

Họ chạy rất nhanh, Cát Niên cảm thấy không phải họ đang chạy, mà là đang bay. Sợ hãi, đau buồn, phẫn nộ tất cả đều không đuổi kịp bước chân họ. Những thứ đã qua như làn khói bay qua, những thứ chưa bit đễn vẫn chỉ là hư vô, chỉ có hiện tại là họ đang chạy, giống như trên thế giới chỉ có 2 người bọn họ. Giống như, giống như Tiêu Thu Thủy và Đường Phương, những chiếc lá bay trong làn gió thu se lạnh.

“hãy đưa tớ đi!” Cát Niên nói thầm. cô rụt rè, không dám để Vu Vũ nghe thấy, nhưng đúng là trong lòng cô nói vậy.

Đương nhiên là Vu Vũ không nghe thấy, cũng không thấy môi Cát Niên mấp máy, nhưng cậu bỗng quay ra nhìn Cát Niên mỉm cười.

Cánh cửa trái tim khép chặt của Cát Niên cuối cùng cũng đã mở ra, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc phía bên ngoài cánh cửa. tuy không biết có phải cậu ấy đến vì mình không, nhưng đây là lần đầu tiên cô muốn chia sẻ những điều đẹp đẽ, diệu kỳ, hoang đường, và cả bi thương trong cái thế giới nhỏ bé của mình.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+