Trang chủ » Thế giới truyện »

Cho anh nhìn về em – quyển 1 – chương 37 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 37 – Sự tự do duy nhất

Cái mà họ
có chỉ là một mạng sống và linh hồn trong sạch trong môi trường vẩn đục. Ngoài
ra họ chẳng có gì hết. Những thứ mà họ có thật khó có thể chịu được bất cứ đả
kích nào, mỏng manh như bạch ngọc đứng trước đá cứng, bất lực như những thiên
thần ngây thơ trước xã hội đầy cám dỗ.

Kết thức kỳ thi tốt nghiệp,
Vu Vũ cùng kết thúc cuộc đời học sinh của mình tại đây. Cậu sớm đã không còn
tâm tư cho sự nghiệp học hành. Với cậu, học lên cao là một ảo tưởng không thực
tế. Cát Niên biết có khuyên cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ đành im lặng. Có lẽ
mỗi người đều có quỹ đạo cuộc đời riêng. Những quỹ đạo này có giao điểm nhưng
điểm cuối lại khác nhau. Sách vở và thầy cô đều nói với chúng ta con người là
bình đẳng, nhưng chỉ nói riêng về Hàn Thuật và Vu Vũ, từ khoảnh khắc cất tiếng
khóc chào đời, họ có bắt đầu ở cùng một xuất phát điểm không?

Hai tháng sau khi bà nội
mất, theo giao hẹn với Lâm Hằng Quý,Vu Vũ cho đi hết di vật của người đã mất,
dọn khỏi căn nhà cậu đã sống mười tám năm, dùng một nghìn tệ mà Lâm Hằng Quý
trả lần hai thuê một gian phòng đơn ở góc thành phố. Lúc đó, Lâm Hằng Quý tổng
cộng đã trả chín nghìn tệ tiền nhà, còn thiếu tám nghìn, hắn nói cửa hàng của
mình cần vốn trung chuyển, năm tháng sau mới trả hết được.

Cát Niên nghi ngờ đạo đức
của Lâm Hằng Quý theo bản năng, không chỉ một lần cô đã nói với Vu Vũ: “Tớ
không tin tên tiểu nhân đó. Cậu qua lại với hắn, chuyện gì cũng phải cẩn thận
đấy. Hồi đó bán nhà là do đường cùng, mười bảy nghìn tệ là quá lợi cho hắn. Giờ
hắn mới trả được một nửa cậu đã dọn nhà. Chỉ dựa vào mỗi tờ giấy nợ hắn viết,
nếu hắn giở trò thì cậu làm thế nào?”

Lý lẽ của Cát Niên lẽ nào
Vu Vũ lại không hiểu, nhưng khi bệnh của bà nội nguy cấp cậu không thể không
đồng ý điều kiện của Lâm Hằng Quý là khi nhận được tiền lần đầu trong vòng ba
tháng phải giao nhà. Bà Nội không gắng gượng được, là cháu, cậu đã nỗ lực hết
sức rồi, còn kết cục cuối cùng là sự an bài của số phận.

 

Vu Vũ hiểu rõ sự bỉ ổi của
Lâm Hằng Quý hơn ai hết, nhưng cậu nói với Cát Niên: “Lúc đó tớ chỉ muốn lấy
được tiền. Không cứu được bà, cũng phải giúp bà chịu ít giày vò. Chính miệng tớ
đã đồng ý với Lâm Hằng Quý là sẽ giao nhà đúng hẹn. Nếu tớ nói lời mà không giữ
lấy lời thì có khác loại tiểu nhân bỉ ổi Lâm Hằng Quý?! Cát Niên, tớ không muốn
giống như hắn.”

Nói đến cuối cùng, gần như
là an ủi Cát Niên, cũng là an ủi chính mình, Vu Vũ cười: “Lâm Hằng Quý đã đồng
ý với tớ rồi, tuyệt đối sẽ không chặt cái cây tỳ bà đâu, cậu yên tâm.”

Cát Niên không nói gì, nếu
cái cây tỳ bà đó không thuộc về cậu ấy nữa, thì dù nó có chín sai trĩu quả cũng
có liên quan gì đến cô?!

Ngoài việc tiếp tục làm
thêm ở quán Internet, Vu Vũ còn dựa vào quan hệ với đám “bạn” để làm bồi bàn ở
quán rượu “KK”. Cùng lúc làm hai công việc, như vậy miễn cưỡng cũng có thể nuôi
sống bản thân, nhưng cuộc sống sớm tối đảo điên, không phân ngày đêm, khiến cậu
gầy sọp đi, lại vì ít khi tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, làn da trắng bệch gần
như trong suốt, chỉ cần một ánh nắng chiếu vào là sẽ tan biến.

Cát Niên biết cậu bận bịu
cả ngày, không chú ý chăm sóc bản thân, trong thời gian ôn thi căng thẳng, cứ
có lúc rảnh là cô lại đến thăm Vu Vũ. Tấm rèm màu cam nổi bật nhất nơi lạnh lẽo
Vu Vũ ở là do Cát Niên đích thân chọn và treo lên. Bát đũa đơn giản, cây đèn
nhỏ đầu giường đều là đồ rẻ tiền hai người mò được ở chợ đêm. Cát Niên thậm chí
còn cắt cài cành trên cây lựu ở nghĩa trang liệt sĩ đem về cắm vào hũ sứ làm
một chậu bonsai. Hằng ngày trước khi ra khỏi nhà Vu Vũ đều nhớ tưới nước cho
nó, để nó ở chỗ có thể hứng được nhiều ánh nắng nhất. Không lâu sau nó nhú ra
chồi non.

Chìa khóa ở chỗ Vu Vũ cũng
giao cho Cát Niên một chiếc, Cát Niên thường đến đây từ hai nơi là từ nhà và
trường. Khi Vu Vũ ở nhà, hai người cùng ăn mỳ, khi cậu không có ở nhà, cô dọn dẹp
phòng, có lúc còn giặt quần áo bẩn cho cậu.

Vu Vũ thấy ngại, thường
nói: “Cát Niên, cậu không cần làm cho tớ những việc này đâu.”

Cát Niên biết cậu đưa cho
cô chìa khóa chẳng qua để chứng minh mình không cô đơn, trong cái thành phố này
mình vẫn còn có một chỗ dựa. Còn cô làm những việc này không phải vì cậu mà là
vì chính mình, làm những việc ấy cô thấy vui.

Vu Vũ không thích gọi điện
thoại đến nhà Cát Niên. Cậu có một cái máy nhắn tin cũ nhưng rất cá tính. Theo
cách nói của Cát Niên, cô gọi nó năm lần, “lão gia máy nhắn tin” mới để ý tới
cô một lần. Liên hệ giữa họ chủ yếu dựa vào những tờ giấy gấp chặn dưới chậu
cây lựu để lại cho đối phương.

“Cát Niên, mấy ngày này tớ
làm việc từ ba giờ chiều đến mười một giờ đêm…”

“Tớ biết rồi, gần đây toàn kiểm
tra thôi…”

“Chuyện cười cậu để lại lần
trước rất buồn cười…”

“Buồn cười thật sao? Thật
ra tớ muốn nói, đó vốn không phải là chuyện cười…”

Họ cứ nói chuyện với nhau
bằng cách đó, ngoài hai người họ ra thì không một ai biết bên dưới chậu cây xấu
xí lại có bí mật như thế.

Có lúc, Cát Niên cảm thấy
bất giác chần chừ khi cắm chìa khóa vào ổ khóa chỗ ở của Vu Vũ. Cùng một ổ
khóa, liệu Trần Khiết Khiết cũng có một cái chìa không? Cô không muốn khi đẩy
cửa vào lại nhìn thấy gương mặt xinh đẹp đó. Tuy cô mơ hồ cảm nhận được rằng quan
hệ giữa Vu Vũ và Trần Khiết Khiết chưa bao giờ cắt đứt hẳn, nhưng đó là chuyện
thuộc về thời gian và không gian khác, cô không muốn biết. Cũng may là chuyện
này chưa bao giờ xảy ra. Nơi Vu Vũ sống không hề có dấu vết của một người con
gái nào, chỉ có một lần khi gấp quần áo cho Vu Vũ, cô nhìn thấy sau lưng áo sơ
mi có vết sơn móng tay khô.

Đầu tháng Bảy, giữa mùa hè,
kỳ thi đại học của Cát Niên đã đến. Sáng sớm, cô đeo cặp, ăn bữa sáng rồi rời
khỏi nhà như thường ngày, đi đến nơi có thể thay đổi cuộc đời của rất nhiều
người. Chiều ngày thứ hai ra khỏi phòng thi, cô thậm chí vẫn đến chỗ Vu Vũ đổi
cho chậu cây vị trí nhiều ánh nắng hơn. Vu Vũ viết lên tờ giấy chặn dưới chậu
cây hai chữ “tất thắng”, Cát Niên nhìn mà cuời sằng sặc chê chữ xấu.

 

Hai vợ chồng Tạ Mậu Hoa
quan tâm một cách muộn mằn, một buổi tối nọ, Tạ Mậu Hoa nói với con gái: “Sắp
thi đại học rồi nhỉ? Đây cũng coi như là việc lớn, gần đây có muốn ăn gì bảo mẹ
làm cho mà tẩm bổ cho trí não.”

Cát Niên đang bận rộn dạy
Vọng Niên đọc phiên âm chỉ đáp: “Không cần đâu bố.”

“Sao lại không cần, nói ra
người khác bảo bố mẹ không quan tâm đến con. Thật ra bố mẹ có khi nào mà không
đối xử công bằng với con và Vọng Niên?” mẹ Cát Niên nói.

Cát Niên hơi khó xử: “Con
biết, nhưng mấy ngày trước đã thi xong môn cuối cùng rồi. Hôm nay trường chấm
điểm, gần đây tạm thời con không cần tẩm bổ trí não.”

Điểm của cô khá lý tưởng,
không có gì là bất ngờ cả, có thể nói là thể hiện đúng trình độ thường ngày.
Giáo viên Ngữ văn rất lo Cát Niên làm văn lại mắc lỗi nên bắt cô viết lại một
bản theo trí nhớ, giáo viên đọc rồi cười rất lâu.

Người khác đều nói, Hàn
Thuật thi cũng rất tốt, đương nhiên cậu ta phải vào trường đại học Luật tốt
nhất. Xem ra, đó là chuyện mười phần chắc chín. Năm nay đề thi đại học khối tự nhiên
và khối xã hội có nhiều điểm khó hơn dự đoán.

Tuần cuối tháng Bảy, chủ
nhà của Vu Vũ bảo sẽ tăng giá thuê nhà 30%. Vu Vũ đã thương lượng nhiều lần
nhưng không có cách nào. Vì dù với mức giá sau khi tăng, muốn thuê được phòng
tốt hơn ở đây gần như là chuyện không thể. Căn phòng tuy xấu, nhưng ít ra cũng
là một không gian độc lập có thể tránh nắng trú mưa. Không chỉ cậu mà ngay cả
chậu cây của cậu cũng đã quen với nơi này.

Số tiền phòng nhiều hơn quả
thật là một áp lực vô cùng lớn với Vu Vũ. Sinh kế vốn phải miễn cưỡng lắm mới
duy trì được nay bỗng chốc càng thêm khó khăn. Lúc này, thời hạn Lâm Hằng Quý
hẹn trả nốt số tiền đã qua nhưng hắn vẫn giả câm giả điếc.

Vu Vũ nói: “Tớ phải đi tìm
hắn, bắt hắn trả tiền.”

“Chỉ sợ hắn không phải kẻ
giữ chữ tín.” Cát Niên lo lắng.

 

“Tớ không tin hắn có thể vô
liêm sỉ đến mức đó. Giấy nợ giấy trắng mực đen, in cả dấu tay còn nằm trong tay
tớ. Hắn mà dám giở trò thì tớ liều với hắn.”

Cát Niên giữ chặt Vu Vũ:
“Vu Vũ, cậu không được liều với hắn, hắn là kẻ khốn nạn, liều với hắn không
đáng đâu!”

“Nhưng không thể cứ để hắn
đè đầu cưỡi cổ được. Nhà giao cho hắn, tớ không có gì để nói, nhưng tiền thuộc
về tớ thì một xu cũng không được thiếu!”

Cát Niên lo mối hận tích
trữ lâu ngày của Vu Vũ sẽ bùng phát khi gặp phải sự bỉ ổi của Lâm Hằng Quý.
Nhưng giống như Thất Thương Quyền, muốn hại người thì phải hại mình trước. Cô
liền yêu cầu: “Tớ đi cùng cậu!”

Vu Vũ từ chối không chút do
dự, ý đồ của Lâm Hằng Quý với Cát Niên rõ như ban ngày, sao cậu có thể để Cát
Niên xuất hiện trước mặt tên khốn ấy, sao có thể để cô mạo hiểm chứ?!

“Nếu cậu không cho tớ đi
thì phải hứa với tớ, dù thế nào cũng không được động tay động chân với hắn!”
Cát Niên nhìn theo ánh mắt né tránh của Vu Vũ: “Vu Vũ, đừng để hắn kéo cậu
xuống bãi lầy!”

Vu Vũ hứa với cô và một
mình đi tìm Lâm Hằng Quý. Nhưng khi cậu tay không đem theo vết rách ở môi quay
lại trước mặt Cát Niên thì cô bắt đầu nghi ngờ phán đoán của mình và chuẩn mực
đạo đức từ trước tới giờ.

“Không biết tên khốn đó lôi
đâu ra một tờ giấy cũ mèm, trên đó có dấu tay của bố tớ, nói muốn làm buôn bán,
vay của Lâm Hằng Quý mười nghìn tệ…”

“Bố cậu… không phải đã… Sao
có thể thế được?”

Vu Vũ bất lực ngồi xuống mép
giường: “Đúng thế, sao có thể, sao tớ lại có thể ngu ngốc đên thế. Hắn đã giăng
xong bẫy rồi chỉ ngồi đó đợi tớ nhảy vào thôi.”

“Không có bằng chứng, có gì
có thể chứng minh đó là do bố cậu viết? Người đã chết nhiều năm như vậy rồi,
hắn thích làm giả là làm giả sao?” Cát Niên giận sôi người, cô cũng như Vu Vũ,
dù sao cũng chỉ là đứa trẻ chưa đến hai mươi tuổi. Dù so với những người cùng
tuổi họ chứng kiến nhiều nhân tình thế thái hơn, nhưng đối diện với sự xấu xa,
lòng tham và cạm bẫy trần trụi như vậy, họ vẫn cảm thấy không thể thích nghi
nổi.

Vu Vũ che mắt cười một
tiếng: “Đương nhiên hắn có thể chứng minh, không phải còn có người làm chứng
sao? Bác rể của cậu, còn cả một người hàng xóm đều chỉ tay lên trời nói tận mắt
nhìn thấy bố tớ ký tên lên đó. Chỉ có điều mười mấy năm nay, hắn thấy tớ và bà
nội cô nhi quả lão không nỡ nhắc đến. Lần mua nhà này cũng là để cứu tớ, hắn
chỉ thiếu mình tám nghìn tệ, nhưng tớ lại nợ hắn mười nghìn. Thấy tớ đáng
thương, hai nghìn kia bỏ qua. Cát Niên, cậu có tin không? Hắn đúng là đại từ
đại bi!”

“Thật quá trơ trẽn!” Cát
Niên hối hận rằng mình không có nhiều từ ngữ độc địa hơn, nhưng dù là lời
nguyền rủa nào thì với Lâm Hằng Quý vẫn không đủ.

“Chẳng lẽ, chẳng lẽ không
có cách nào khác sao?” Dù hắn có tìm người làm chứng, pháp luật cũng không có
quy định đời bố nợ thì đời con phải trả. Chúng ta… chúng ta đi kiện hắn!”

Cát Niên nói với giọng run
run, cảm thấy còn không thể thuyết phục nổi chính mình.

Kiện hắn? Lấy gì mà kiện?
Cái mà họ có chỉ là một mạng sống và linh hồn trong sạch trong môi trường vẩn
đục. Ngoài ra họ chẳng có gì hết. Những thứ mà họ có thật khó có thể chịu được
bất cứ đả kích nào, mỏng manh như bạch ngọc đứng trước đá cứng, bất lực như
những thiên thần ngây thơ trước xã hội đầy cám dỗ. Họ không nghĩ được cách gì,
không ai lại tin con trai của một kẻ giết người. Điều này họ biết, Làm Hằng Quý
cũng biết.

Cát Niên không biết mình có
thể nói được gì nữa, cô kéo tay Vu Vũ đang ôm mặt ra, khẽ xoa lên vết thương
trên môi Vu Vũ: “Đau không?”

Vu Vũ quay mặt đi: “Cái tát
này là khi tớ bảo giấy nợ đấy là giả, bác rể cậu đánh đấy. Tớ không động tay
với ông ta đâu, cậu yên tâm!”

Cát Niên nhắm mắt, cô yên
tâm, rất yên tâm, thế nhưng bi thương là con dao giết người vô hình.

 

Tranh chấp về chuyện nhà
cửa với Lâm Hằng Quý bị gác lại như thế, Cát Niên luôn rất lo lắng cho Vu Vũ,
nhưng hằng ngày cậu đi làm rồi về nghỉ, không nhắc lại chuyện này nữa. Chỉ là
càng bán sức làm việc thì con người càng trở nên trầm mặc hơn.

Tháng Tám đến, thành tích
thi đại học được công bố, đợt đầu tiên giấy báo nhập học của tân sinh viên ồ ạt
đến các nhà. Cát Niên không sốt ruột chờ đợi, cô là người có thành tích cao,
xếp thứ hai toàn thành phố, bất cứ trường đại học nào cũng vui vẻ mở rộng cửa
đón chào cô.

Ngày mười ba tháng Tám,
nhân viên bưu điện lắc chuông xe đạp đưa giấy báo nhập học của Đại học Nhân dân
Trung Quốc đến nhà họ Tạ. Sáng hôm đó, con ngõ nhỏ bé trở nên náo nhiệt, mọi
người đều nghe nói con gái của nhà họ Tạ là trạng nguyên, thi đỗ khoa Luật của
một trường đại học trọng điểm trên Bắc Kinh.

“Lão Tạ, các sinh viên tốt
nghiệp từ khoa Luật tương lai đều làm luật sư, làm thẩm phán. Nuôi dưỡng được
một cô con gái có tài là trên hết. Vài năm nữa, những ngày tháng tốt đẹp đang
đợi ông bà đấy!” Hàng xóm đều nói.

Vợ chồng Tạ Mậu Hoa khách
sáo nói: “Con bé không biết sau này sẽ thành thế nào? Không thi đỗ phiền lòng,
thi đỗ rồi cũng phiền lòng. Phí lên học ở Bắc Kinh cũng đau đầu rồi!”

Nói là thế nhưng Tạ Mậu Hoa
vẫn ra phố mua hai băng pháo treo trước cửa để đốt. Cát Niên tựa vào cửa sổ
phòng mình, qua tấm kính cửa sổ nhìn một màu đỏ sau khi pháo nổ tan tành. Mãi
mười một năm sau cô vẫn nhớ niềm vui và sự nhộn nhịp của khoảnh khắc ấy. Đó là
lần vui vẻ duy nhất thuộc về Tạ Cát Niên.

Buổi chiều, mẹ vẫn đang bận
rộn gọi điện cho họ hàng báo tin mừng, bố bị bạn bè kéo đi nói chuyện bí quyết
dạy con. Cát Niên lấy cớ đi thăm bạn, ra khỏi nhà lại chạy đến chỗ Vu Vũ. Cô
chỉ muốn chia sẻ niềm vui này với cậu ấy.

Vu Vũ không có ở nhà, đồ
đạc trên giường hỗn loạn, Cát Niên lẩm bẩm, ngoảnh đầu thì thấy phía dưới chậu
cây có một góc màu trắng.

Cát Niên cười, xem ra Vu Vũ
để lại lời nhắn cũng đúng lúc lắm, cậu cũng đoán được Cát Niên sẽ đem đến tin
vui nên mới đặc biệt chúc mừng cô?!

 

Cô phấn khích nhấc chậu cây
lấy tờ giấy lên, vội vã dùng một tay mở ra.

Vu Vũ rất ngại viết, kém
biểu đạt, thường ngày, những lời để lại rất ít chữ, đủ ý là được. Lần này, Cát
Niên thấy cả một đoạn bút tích của cậu, không giấu được sự ngạc nhiên.

Cát Niên,
tớ phải đi rồi. Tớ không có cách nào khác. Khiết Khiết có thai rồi, tớ không
thể để cô ấy ở lại. Cậu chắc chắn sẽ khuyên tớ, tớ biết. Nhưng từ trước tới nay
tớ là người không được tự do. Đây có lẽ là cơ hội ra đi duy nhất mà ông trời
ban cho tớ. Cát Niên, đừng lo cho tớ, khi nào ổn định tớ sẽ liên lạc với cậu
trước tiên.

Vu Vũ viết chữ nguệch
ngoạc, Cát Niên vẫn nhìn rõ được từng chữ, nhưng lại không hiểu ý trong đó, run
rẩy cầm tờ giấy đã nhàu nát đọc lại lần nữa.

Cuối cùng, tờ giấy rơi nhè
nhẹ khỏi tay Cát Niên. Một lúc lâu sau mới trùm lên chậu cây lựu rạn nứt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+