Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3 – Sự chia ly vô thời hạn

Trước đây
rất lâu, tôi từng nói với Vu Vũ, nếu như anh ấy không hứa với tôi, vậy việc tôi
đợi chờ là chuyện tôi cam lòng. Nhưng nếu như anh đã nhận lời với tôi rồi cuối
cùng lại thất hứa, vậy thì, tôi sẽ không đợi anh ấy nữa. Ít nhất không phải
trong kiếp này.

 “Đã nói là cùng đi, anh ấy đã đồng ý rồi,
không thể thay đổi được!”

Khi nói câu này, Trần Khiết
Khiết đang ngồi trong phòng thăm hỏi của nhà tù. Như thường lệ, cô ngồi quay
lưng lại cách cửa lớn đóng im lìm, đối diện với Cát Niên qua chiếc bàn dài quét
sơn màu xanh. Nữ quản giáo phụ trách trông chừng thờ ơ đứng mân mê móng tay.
Hai người con gái cùng tuổi, từng trải qua những năm tháng học hành vất vả bên
cùng một chiếc bàn, đến hôm nay lại bị ngăn cách bởi một chiếc bàn quá dài và
quá hẹp, ngăn cách bởi quãng thời gian hai năm trời, trong giây phút đầu tiên
nhận ra nhau, họ vẫn cảm thấy có chút gì xa lạ.

Trần Khiết Khiết không hỏi
“Cậu có khỏe không”, có lẽ cô cũng cảm thấy sự giả dối trong câu hỏi này. Cô
biết, người ngồi phía đối diện kia đáng lẽ phải là cô, sự tráo trở của số mệnh
đã tùy tiện tráo đổi vị trí của hai người. Một người con gái đang độ tuổi thanh
xuân bị chôn vùi đằng sau song sắt, liệu có thể khỏe nổi hay không? Nhưng cho
đến ngày hôm nay, bất kỳ ai trong hai người cũng đều không thể chống lại kết
cục này.

“Tôi đã cầu xin anh ấy, tàu
hỏa sắp chạy rồi, chỉ còn hai tiếng nữa… chỉ hai tiếng sau, chúng tôi đã có thể
cao chạy xa bay. Anh ấy nói sẽ đưa tôi đến nơi dòng họ anh ấy từng sống, anh ấy
còn nói, ở nơi đó, anh sẽ cho tôi một cuộc sống mới. Đã nhận lời với tôi, sao
anh ấy có thể nuốt lời chứ?”

Trần Khiết Khiết ngồi sấp
bóng, Cát Niên từ đầu tới giờ vẫn im lặng chỉ nhìn thấy một bóng người gầy gò.

“Cậu cho rằng hai người có
thể đi được bao xa?” Đây là câu nói đầu tiên của Cát Niên khi đối diện Trần
Khiết Khiết, từ đầu tới cuối, cô dường như chỉ nói có câu này.

“Tôi không quan tâm!” Bóng
người ngồi trước mặt cô bỗng nhiên nhoài về phía trước, suýt chút nữa kinh động
đến cán bộ quản giáo bên cạnh, “Tôi không quan tâm đi được bao xa, một dặm cũng
được, một nghìn dặm cũng được, chỉ cần anh ấy đưa tôi đi, kết cục thế nào tơi
cũng không trách anh ấy. Nhưng còn anh ấy, anh ấy nói ‘Khiết Khiết, anh phải gặp
Cát Niên một lần, anh đã hứa với cô ấy.’ Đến lúc đó, anh ấy vẫn còn liều mạng
quay lại, chỉ để nói với cậu một tiếng tạm biệt. Anh ấy giữ lời hứa với cậu,
vậy còn tôi, còn lời hứa với tôi?”

Cát Niên chậm chạp cúi đầu,
từ những ký ức được Trần Khiết Khiết nhắc lại, cô cảm nhận được sự hoang mang,
ngọt ngào và chua xót cuối cùng Tiểu hòa thượng đem đến cho cô. Dù cô và Trần
Khiết Khiết mãi mãi không thể biết được, lời hứa với hai cô gái rốt cuộc có ý
nghĩa thế nào trong lòng người thanh niên đã ra đi ấy.

“Tôi gắng hết sức khóc xin
anh ấy, đừng đi vào chỗ nguy hiểm, hãy ở lại bên tôi, ở lại bên con của chúng
tôi, nhưng anh ấy vẫn đi. Anh ấy nói, chỉ cần anh ấy còn sống, nhất định sẽ
quay lại. Tôi ngồi trong góc phòng chờ ngốc nghếch chờ đợi, một tiếng, hai
tiếng, tàu tới, tiếng loa thúc giục, tiếng còi hơi réo vang, tàu chạy rồi, tôi
vẫn đợi, vẫn đợi, anh ấy không quay lại. Trời tối, rồi lại sáng… tôi như con
ngốc ngồi một chỗ chờ đợi mà không hay biết gì. Khi tỉnh lại, tôi thấy khuôn
mặt của bố mẹ tôi. Kể từ giây phút đó, tôi bắt đầu hận anh ấy!” Trần Khiết
Khiết nói những lời này, giọng lạnh như băng, nhưng Cát Niên biết, ở một nơi
nào đó sâu thẳm trong tim, cô ấy đang khóc, nhiều lắm.

“Cậu có hận tôi không, Cát
Niên? Hận tôi cướp mất anh ấy. Nhưng trừ ngày cuối cùng, tôi chưa từng cầu xin
anh ấy điều gì, chưa từng cầu xin anh ấy yêu tôi, chưa từng cầu xin anh ấy mang
tôi đi. Sau khi trở về, bố mẹ tôi không để cho tôi có bất kỳ cơ hội bỏ trốn nào
nữa, ngoài phòng riêng, tôi không được đi đâu, cả thế giới đều tuyệt giao với
tôi. Không có ai nói cho tôi biết những gì đã xảy ra sau đó. Nhưng tôi biết, Vu
Vũ anh ấy chết rồi. Anh ấy có thể liều mạng đi từ biệt cậu, nhưng nếu anh ấy
còn một hơi thở, chắc chắn sẽ trở lại tìm tôi. Ngày nào mẹ tôi cũng đưa cơm vào
phòng cho tôi, đầu tiên vẫn không ai biết chuyện đứa bé, nhưng về sau, cái bụng
không thể giấu mãi được, tôi hiểu rõ hơn ai hết, con tôi, tôi cũng không giữ
nổi nó.”

Cát Niên bất giác nhìn Trần
Khiết Khiết, không gì ngoài một từ “gầy.” Cô tự cười mình ngốc, hai năm rồi,
bất kể là đứa bé sống hay chết, làm sao vẫn còn ở trong bụng mẹ. Cát Niên vẫn
khó có thể vượt qua được những ký ức trên tòa án hôm đó, bố mẹ Trần Khiết
Khiết, cặp vợ chồng yêu đứa con gái duy nhất của họ đến điên dại, đôi mắt họ
nhìn con gái chứa chan yêu thương, che chở là vậy, nhưng khi nhìn cô, lại tàn
nhẫn và lý tính. Cô vĩnh viễn không quên nổi cái lạnh thấu xương khi đó, đó là
hòn đá cuối cùng dìm cô xuống vực thẳm, có thể những năm sau này, cô cũng không
thể nào trả lại cho họ đúng những hành động họ đã làm với cô, nhưng đoạn ký ức
này sẽ mãi mãi đi theo cô, vĩnh viễn không bao giờ biến mất. Cô cũng biết, vợ
chồng nhà họ Trần một khi đã biết đến “nghiệt chủng” trong bụng con gái thì
không có gì là không thể làm, họ sẵn sàng đạp bằng tất cả những thứ có thể hủy
hoại con gái họ, Cát Niên là một trong số đó, và đứa bé cũng không ngoại lệ.

“Bố mẹ tôi muốn giết con
tôi, việc này đối với họ quá đơn giản. Trong mắt họ, đó không phải là đứa cháu
ngoại mà là tội ác cuối cùng của Vu Vũ trên người tôi. Nhưng đó cũng là kỷ niệm
cuối cùng anh ấy để lại cho tôi, con của tôi, tôi không bảo vệ nổi nó…”

“Đứa bé… mất rồi?” Cát Niên
kinh hoàng hỏi.

Hai bàn tay Trần Khiết
Khiết đang nắm chặt trên bàn dần dần thả lỏng. Dưới ánh sáng hắt ra từ cửa sổ,
Cát Niên để ý đôi bàn tay thanh tú trước kia từng được sơn giũa tỉ mỉ giờ chỉ
còn lại những ngón tay ngắn củn, xấu xí.

Trần Khiết Khiết cười,
tiếng cười lanh lảnh vọng khắp căn phòng thăm nom tối tăm.

“Tôi chỉ nói với bố mẹ tôi
một câu: Nếu như đứa bé chết, con gái của họ cũng sẽ chết… Nếu như để tôi sinh
ra nó, vậy thì… vậy thì bọn có thể đem nó đi khỏi tôi, tôi còn sống nhất định
sẽ không đi tìm nó… con tôi, tôi đã thề độc trước mặt bố mẹ tôi, đời này kiếp
này vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nó nữa, coi như nó chưa từng xuất hiện
trong cuộc sống của tôi… Chỉ cần nó được sống, chỉ cần nó vẫn còn sống. Nếu tôi
trái lời thề, cả đời tôi sẽ không có kết cục tốt đẹp, cả đời này tôi mãi mãi
không biết đến mùi vị của hạnh phúc. Bố mẹ tôi rất hiểu tôi, tôi không phải đứa
con gái ngoan, nhưng dù có trăm nghìn khuyết điểm, tôi vẫn là một người nói lời
giữ lời. Sau đó tôi sinh đứa bé, là con gái, tôi không nhìn nó lấy một lần, chỉ
biết nó sinh vào ngày cuối cùng của tháng Một. Tôi bỏ rơi nó, nhưng ít nhất,
khi rời xa tôi nó vẫn còn sống, đây là điều cuối cùng tôi có thể làm được.”

“Vậy bây giờ thì sao, hoặc
về sau, cậu không nghĩ đến chuyện tìm lại đứa bé sao?”

Câu trả lời của Trần Khiết
Khiết chỉ có một chữ, “Không.”

“Hai năm nay tôi nghỉ học ở
nhà, sau khi đứa bé chào đời không lâu, tôi mới dần ngắt quãng biết được tin
tức cuối cùng của Vu Vũ, và chuyện của cậu… Tôi không biết nên nói thế nào, có
nói gì cũng không thể đổi lại được. Tôi không bằng cậu, rốt cuộc vẫn là một kẻ
ích kỷ, cậu có thể hận tôi, coi thường tôi, nhưng, nếu có thể, tôi nguyện đổi
lại vị trí với cậu…”

“Anh ấy được chôn cất ở
đâu, là ai chôn anh ấy?” Cát Niên hỏi, chấm dứt chủ đề vô nghĩa đang nói, cô
không phải thần thánh, không thể tiếp nhận lời sám hối của bất kì ai. Cô đang
có một câu hỏi cấp thiết tìm lời đáp, câu hỏi này cao hơn tất cả những sám hối
và nước mắt.

Trần Khiết Khiết lắc đầu,
“Bố mẹ tôi cũng chỉ gần đây mới thả lỏng cho tôi. Tôi cũng nghe ngóng qua, vì
anh ấy không có bạn bè, người thân đến nhận… nhận xác, nên chính phủ đứng ra an
táng cho anh ấy. Tôi nghe bên nhà tù nói, cậu được giảm án, vậy sau này cậu
định thế nào?” Trần Khiết Khiết rốt cuộc vẫn là một người thông minh, cô biết
quá rõ tình cảnh của mình, vì vậy nói đến đây, mỗi từ thốt ra đều rất khó khăn.

Cát Niên trầm giọng: “Đây
là chuyện của tôi.”

Trần Khiết Khiết gượng
cười: “Bố mẹ tôi đã tìm cho tôi một trường đại học, ở Thượng Hải, việc làm ăn
của họ cũng sẽ dần dần chuyển về đó. Bố mẹ tôi còn chưa đến 50 tuổi, tóc đã bạc
rồi, đời này tôi làm con gái của họ, cũng không biết là ai nợ ai nữa. Tôi đã
hứa với họ, sẽ sống một cuộc sống như họ mong muốn, yêu người mà bọn họ muốn
tôi yêu…”

“Còn nữa, phải quên những
thứ họ muốn cậu quên…” Cát Niên nói.

Trần Khiết Khiết thu hai
tay lại, “Đúng vậy, như thế cũng tốt. Trước đây đã lâu, tôi từng nói với Vu Vũ,
nếu như anh ấy không hứa với tôi, vậy việc tôi đợi chờ là chuyện tôi cam lòng.
Nhưng nếu anh ấy đã nhận lời tôi rồi cuối cùng lại thất hứa, vậy thì, tôi sẽ
không đợi anh ấy nữa. Ít nhất không phải trong kiếp này.”

Cô muốn bình tĩnh nói nốt
câu cuối cùng, nhưng cuối cùng vẫn cứ nấc nghẹn, “Tôi sợ sự chia ly vô thời
hạn.”

 

Cát Niên nói: “Cậu muốn làm
thế nào thì cứ làm như thế đi. Nhưng, cậu nên biết, khi cậu muốn đi là có thể
đi, muốn quay lại là có thể quay lại, nhưng Vu Vũ thì không, anh ấy chỉ có một
con đường. Không đi tiếp được, tức là đã đến điểm tận cùng.”

“Thực ra tôi cũng đã nghĩ,
nếu như anh ấy thực sự đưa tôi đi, có lẽ đến một ngày tôi vẫn sẽ trách anh ấy,
sẽ quay lại, sống một cuộc đời bình thường như bao người con gái bình thường
khác, anh ấy cũng ở một nơi nào đó cưới vợ sinh con, dần dần rồi quên nhau.
Không khác gì tuổi trẻ bồng bột của bao người, không biết phải đi đâu, không
biết vì sao phải ra đi, chỉ là muốn có cảm giác bỏ trốn, chỉ cần vài năm, ai
nấy đều mệt mỏi. Những bồng bột nông nổi trôi qua, người ta có thể quay đầu
lại, nhưng Vu Vũ chết rồi, tôi…”

Rốt cuộc cô không nói nổi
hết câu. Về sau Cát Niên nghĩ, có lẽ Trần Khiết Khiết đúng, chẳng phải cô cũng
như vậy sao. Trần Khiết Khiết coi Vu Vũ như chàng Romeo dưới cửa sổ, nhưng
Romeo lại chết bên cạnh một Julliet khác; còn Cát Niên cho rằng người con trai
nắm tay cô chạy trong gió ấy là đại hiệp Tiêu Thu Thủy của mình mà không ngờ
rằng, cô chẳng phải là Đường Phương. Hai người họ không hẹn mà cùng đem mộng
tưởng thiếu nữ của mình đặt lên Vu Vũ, thực ra Vu Vũ không phải là Romeo, cũng
chẳng phải là Tiêu Thu Thủy, Vu Vũ là Vu Vũ, một chàng thanh niên gầy gò xanh
xao.

Anh tồn tại trên thế gian
này quá ngắn ngủi, như một dấu tay in lên tấm cửa sổ đầy hơi sương. Có lẽ tới
hôm nay, sau rất nhiều năm, chỉ còn lại hai thứ có thể chứng minh tuổi thanh
xuân của anh từng tồn tại: đó là những ký ức ấm áp của Cát Niên, và một bé gái
tên Phi Minh.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+