Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9 – Vọng Hà đình Đại Thử đối phong miên (1)

 

Không
biết đã bao lần khi quay lưng lại những người lăng nhục mình, Cát Niên tự hỏi,
mình có thể làm gì? Cái mình có thể làm là không giống bọn họ. Nhưng sau bao
bước ngoặt sắp khiến cô nổ tung, cô lại hết lần này đến lần khác tự hỏi, vì sao
cô phải khác bọn họ, vì sao?

Trong tiệm đồ vải, tay nghề
của Cát Niên thuộc vào hàng đầu, cô luôn cảm thấy mỗi miếng vải qua tay mình
đều có linh hồn, tính cách riêng, vải trơn gượng gạo gò bó, vải ca-rô ôn hòa
nồng hậu, còn vải hoa lại thơ dại đáng yêu. Dường như mọi việc trên đời này đều
như vậy, những thứ dùng cả trái tim để làm đều có thể làm tốt hơn người khác
một chút. Các khách cũ của cửa hàng biết vậy, ai ai cũng đều đặc biệt chỉ định
cô tự tay làm, có những lúc thực sự quá bận không nhận nổi bất kỳ đơn đặt nào
nữa, cô chỉ đành xin lỗi khách hàng. Nhưng hôm nay, Cát Niên lại gặp phải một
hóa đơn trả lại hàng.

(1).
Tiết Đại Thử nằm hóng gió trên lầu Vọng Hà (tiết Đại Thử thường vào ngày 22,
23, 24 tháng Bảy)

“Chị Cát Niên, em đã đưa
đến đúng theo địa chỉ, nhưng chủ nhà không nhận.” Cậu nhân viên đưa hàng đặt
bọc đồ lên quầy thu ngân, quệt mồ hôi nói.

Cát Niên vội vàng mở gói
hàng kiểm tra, “Sao lại thế được, liệu có phải hàng có lỗi gì không?”

Nếu là trước đây, cô tuyệt
đối sẽ không nghĩ đến chuyện hàng lỗi bởi cô làm việc trước sau đều rất tinh tế
tỉ mỉ. Nhưng quãng thời gian này, sự quan tâm Hàn Thuật dành cho Phi Minh không
những không bớt đi mà còn tăng lên từng ngày, Phi Minh cũng tỏ ra ngày càng dựa
dẫm vào anh, hễ mở miệng là nhắc chú Hàn Thuật, dường như trong lòng đã coi Hàn
Thuật là người thân, là một thành viên trong gia đình dù không sống cùng một
nhà. Cát Niên hiểu lúc này có dặn không được thân thiết với Hàn Thuật nữa thì
con bé cũng không nghe, nhưng dùng cách thô bạo cấm đoán con bé giao tiếp với
anh cũng ngang bằng việc dùng dao chặt đứt niềm vui và chỗ dựa tâm lý lớn nhất
của Phi Minh hiện giờ, chuyện như vậy cô không làm nổi. Cách duy nhất là trở
nên lãnh cảm, tự đặt bản thân mình ra khỏi mối quan hệ của hai người đó.

Kể từ buổi tối khó xử bên
ngoài cánh cổng sắt ấy, Hàn Thuật không trực tiếp gặp Cát Niên lần nào nữa, mỗi
khi biết Cát Niên ở nhà, anh đều dừng xe ở xa cách khoảng trăm mét. Đi đâu, làm
gì cũng thường là thông qua Phi Minh nói với cô, mấy chuyện này Cát Niên đều để
ngoài tai. Nhưng, vào ngày thường buổi tối Phi Minh ở lại trường, cô ra ngoài
vườn tưới cây, thi thoảng vẫn có thể thấy chiếc Subaru đã trở nên quá quen
thuộc, yên lặng đỗ ở đầu quán chú Tài, như lẫn trong khung cảnh màn đêm.

Những đêm ấy, trái tim đã
trống rỗng sau bao năm sống trong lặng lẽ của Cát Niên bắt đầu bị những cơn mơ
hành hạ. Không phải do nhớ Hàn Thuật, mà là sự tồn tại của Hàn Thuật khiến cô
không thể không nhớ lại quá khứ đã được thời gian là phẳng. Trước khi Hàn Thuật
xuất hiện, quá khứ ấy đã ngủ một giấc dài, như chiếc chăn gấp lại nhét dưới đáy
rương, giờ đây được anh mở ra, nó vẫn mới như xưa, tuy mang mùi mốc và những
nếp gấp mới, nhưng vệt loang lổ trên bề mặt vẫn rõ mồn một. Cát Niên sắp không kìm
nén nổi những ký ức ấy, những tia nắng lóa mắt nơi đầu thềm, ánh trăng trắng
như tuyết trong đêm đầu tiên bên kia bức tường cao, mỗi khi nhớ đến đây, ngay
cả trong giấc mơ cô cũng không ngăn nổi nỗi run rẩy. Ký ức đã tỉnh dậy, nhưng
đôi mắt của người kia vẫn không mở.

Vì vậy mấy ngày nay Cát
Niên có chút hốt hoảng, cô chỉ sợ mình sơ ý làm sai kích thước đến nỗi khách
hàng phải trả lại. Nhưng mở cả bộ bọc sofa ra tỉ mẩn kiểm tra, cô vẫn không
phát hiện lỗi nào rõ ràng.

Cậu nhân viên đưa hàng cười
khổ, “Chị đừng mất công kiểm tra nữa, theo em thấy nguyên nhân không phải hàng
có vấn đề, người ta còn chẳng thèm mở ra xem đã nói luôn không phải đồ của mình
rồi. Nhưng em cũng đã so đi so lại địa chỉ, chính xác 100%, hơn nữa số điện
thoại ghi trên hóa đơn cũng đúng, thế mà anh ta có đánh chết cũng không nhận,
còn làm sao được chứ? Em cũng nói với khách bộ sofa này đã đặt tiền trước rồi,
đừng nói không thể trả lại tiền đặt cọc, cả phần còn lại cũng phải trả cho
chúng ta.”

Cát Niên gật đầu, “Thế vị
khách đó trả lời thế nào?”

“Trả lời? Thế đã may, đằng
này anh ta đóng sập cửa trước mặt em, nếu không phải em né kịp thì cái mũi này
cũng bẹt gí rồi.” Cậu nhân viên hậm hực nói.

Cát Niên quay sang soát lại
đơn đặt hàng, địa chỉ, điện thoại đều lưu rất rõ ràng, so với hóa đơn giao hàng
đều hoàn toàn trùng khớp. Cô nhớ mang máng bộ sofa này là do một cô gái trẻ
dáng vẻ trí thức đặt, còn rất hào phóng đặt luôn 50% tiền hàng, sao đến ngày
giao hàng lại sinh ra chuyện quái lạ này?

Cô xoa nhẹ lớp vải mềm màu
khói ánh ngọc, bỗng cảm thấy buồn. Đơn hàng này là cô nhận, kiểu dáng mẫu vải
đều do cô chọn giúp khách, một bộ vỏ sofa, sáu cái vỏ gối, hai rèm cửa tủ, tuy
không hoa lệ nhưng cốt ở chất liệu hoàn mỹ, tinh tế đến từng chi tiết, kiểu xếp
nếp viền bên mặt phải này cô đã tốn biết bao tâm sức mới có thể cảm thấy hài
lòng, và thực sự cũng rất lịch sự vừa mắt. Quan trọng hơn là, tuy đơn đặt hàng
này đã có tiền đặt cọc, nhưng khoản tiền còn lại vẫn chưa thu được, khách hàng
khác nhau yêu cầu về kích thước cũng khác nhau, đồ bị bỏ lại trong cửa hàng vì
thế cũng khó lòng bán lại được.

Thực sự không còn cách nào
khác, Cát Niên bỏ dở công việc đang làm, hỏi cậu em đưa hàng địa chỉ, “Chị thử
đi xem sao.” Cô nghĩ, dù kết quả có giống lần trước, gói hàng này cũng là do cô
đích thân làm, ít nhất cũng phải làm rõ xem vấn đề nằm ở đâu, chưa biết chừng
là do cậu đưa hàng diễn đạt không rõ ràng, có lẽ cô có thể giải thích cho khách
hiểu.

Lấy xe đạp điện của cửa
hàng, Cát Niên nhanh chóng tới khu nhà trên hóa đơn giao hàng, đó là khu kiến
trúc lâm viên theo phong cách phương Nam khá nổi tiếng ở thành phố này. Cát
Niên cẩn thận đối chiếu đơn nguyên, số tầng, số nhà, tìm đến đúng địa chỉ rồi
ấn một hồi chuông.

Ra mở cửa là một người đàn
ông. Đây là người mà cậu em giao hàng đã nhắc tới, thông tin số điện thoại trên
hóa đơn đều là của người này chứ không phải của cô gái Cát Niên gặp khi nhận
đơn đặt hàng.

Vợ đặt kiểu dáng, để lại số
liên lạc của chồng hoàn toàn không có gì lạ. Nhưng vừa ngẩng mặt lên từ đống đồ
ôm trước ngực, Cát Niên chợt sững lại kinh ngạc, người bên trong cánh cửa cũng
không bình tĩnh hơn cô là mấy.

Khuôn mặt người đàn ông có
thể nói đã khó coi đến cực điểm, kinh ngạc, hoang mang, phẫn nộ, tất cả cùng
dồn lên, ngưng lại trong cặp mắt anh ta. Nếu như lúc này có chiếc gương trước
mặt Cát Niên chắc hẳn cũng sẽ thấy vẻ chột dạ trên khuôn mặt cô. Đều nói gì mà
oan gia ngõ hẹp, trái đất tròn, giờ thì tốt rồi, cô chỉ muốn nhắm nghiền mắt
đâm đầu vào cái ngõ chết giẫm nào đấy cho xong.

“Cô thật nhiều mưu mô hơn
tôi nghĩ đấy, đến chỗ này mà cô cũng tìm được. Cuối cùng cũng nghĩ xong rồi hả?
Cô muốn gì? Thứ gì mới có thể nhét vừa cái miệng tham lam của cô?” Anh ta chính
là Đường Nghiệp, người đàn ông đã tốt bụng ra tay cứu người lại bị người ta
quay lại cắn cho một nhát buổi tối hôm Bình Phượng gặp nạn. Một tay chống vào
khung cửa, cơn phẫn nộ khiến anh hơi lạc giọng.

Cát Niên chỉ hận mình sao
không thể bị vùi hoàn toàn trong đống đồ trên tay. Cô nhớ lại cách giải quyết
trong những tiểu thuyết, lúc này nhất định phải nói – không không không, anh
nghe tôi giải thích… Cô sớm đã hiểu, phần lớn các chuyện có thể giải thích
thực ra trong lòng mọi người đều đã rõ, không cần thiết phải nhiều lời; nhưng
khi có trăm cái miệng cũng không giải thích nổi, có nói gì cũng đều vô dụng, sự
việc căn bản đã không thể giải thích. Lúc này nếu như cô nói: Tôi đến để giao
vỏ gối sofa, như vậy có khác gì kẻ gian phu tòm tem trên giường nhà người ta bị
anh chồng chính thức bắt được vẫn già mồm: Tôi đang đo thử độ êm của giường nhà
anh.

Nhưng, cô thực sự tới giao
vỏ sofa, tuy tự cô cũng cảm thấy chuyện này thật hoang đường, nhưng ngẩn người
ra một lúc, cô vẫn quyết định khẽ nâng túi hàng trên tay lên cao như một chiếc
máy.

Đường Nghiệp đương nhiên
nhận ra vỏ ngoài gói đồ cô cầm trên tay, cười nhạt một tiếng, trò thế thân này
quá hiển nhiên, rõ ràng là một chiêu tống tiền nhọc lòng nhọc sức, nhưng hà tất
phải đem mấy thủ đoạn kém cỏi này ra làm người khác thấy ghê tởm.

“Xin lỗi anh. Nhưng đây
thực sự là đồ anh đã đặt ở cửa hàng chúng tôi, hoặc là bạn của anh…”

Cát Niên gắng gượng cố nói
cho hết câu, nhưng phản ứng duy nhất của Đường Nghiệp là chỉ tay về phía thang
máy, rít lên một tiếng qua kẽ miệng – “Cút!”

Da mặt Cát Niên cực mỏng,
cảm giác nhục nhã quá lớn như con sóng lớn tàn nhẫn đánh chìm chiếc bè cô định
tự cứu mình. Nhưng cô còn trách được ai, nỗi nhục nhã này chẳng phải do cô tự
chuốc lấy hay sao? Tình cảnh bây giờ nào phải hiểu nhầm, cô vẫn còn nhớ rõ sự
bỉ ổi, xấu xa của mình trước anh ta hôm đó, giờ còn tìm đến tận cửa nhà, nếu
như không phải anh ta tu dưỡng tốt, đổi lại là người khác, cô có ăn một cái tát
cũng chẳng có gì lạ, cô hoàn toàn không oan.

Túi đồ trong tay, đưa cũng
không được, giữ lại cũng không xong. Nếu bỏ đi, về sau biết xử lý thế nào. Cát
Niên khẽ cắn môi, lùi lại một bước.

Cơn tức giận của Đường
Nghiệp cuối cùng cũng đến lúc bộc phát, khuôn mặt nho nhã trở nên tím ngắt,
ngón tay chỉ ra phía cửa run run, “Cút! Cút! Cô nói đi, lập tức đi nói đi, đi
mà nói với toàn thế giới, cái thằng tôi là loại người thế đấy, các người làm gì
được tôi, làm gì được tôi?!”

Anh trút cơn phẫn nộ chất
sâu trong lòng, dường như đứng trước mặt không còn là cô gái lấy oán báo ân, đe
dọa tống tiền mà là mọi bất bình, trở ngại trong cuộc sống thực tại của anh.

Cánh cửa một lần nữa đóng
sập trước mặt Cát Niên, tiếng sập cửa mạnh đến ong tai. Hàng xóm cùng tầng đều
mở hé cửa thận trọng nghe ngóng. Cát Niên vội vàng cúi đầu, lòng nặng trĩu, cố
hít một hơi thật sâu rồi đưa tay ra ấn thang máy.

Chiếc thang máy phía dưới
chậm chạp đi lên, số báo tầng cứ thế nhảy lần lượt. Lớp cửa thang máy bằng inox
phản chiếu một hình dáng mơ hồ mà đáng ghét, một người đáng thương đã đánh mất
nguồn cội. Không biết đã bao lần khi quay lưng lại những người lăng nhục mình,
Cát Niên tự hỏi, mình có thể làm gì? Cái mình có thể làm là không giống bọn họ.
Nhưng sau bao bước ngoặt sắp khiến cô nổ tung, cô lại hết lần này đến lần khác
tự hỏi, vì sao cô phải khác bọn họ, vì sao?

Đến hôm nay, cô vẫn vậy.

Cửa thang máy mở ra sau một
tiếng “tinh”, Cát Niên cất bước, đúng lúc đó cánh cửa phía sau lưng cô lại một
lần nữa mở ra.

Đường Nghiệp tóm lấy cổ tay
Cát Niên, vẻ bạc nhược, thỏa hiệp đã thay cho nét hùng hổ, quyết liệt lúc nãy.

“Cô trực tiếp ra giá đi,
nói xem cô rốt cuộc muốn thế nào? Một lần dứt điểm, xin cô đấy.”

Hóa ra anh hoàn toàn không
bất cần như trong cơn bộc phát khi nãy, anh vẫn quan tâm tới ánh mắt của những
người khác. Bất kỳ ai còn quan tâm tới người khác nghĩ gì về mình đều nhát gan
như vậy cả.

Cát Niên ôm túi đồ nặng
trĩu trong lòng, nghe tiếng cửa thang máy từ từ khép lại.

Cô nói: “Để tôi bọc vỏ sofa
trước đã có được không?”

Hồi lâu sau, Đường Nghiệp
quay người, Cát Niên thấp thỏm bước theo anh vào căn phòng xa lạ. Bộ vỏ ghế
sofa đã đặt chỉ cần lệch một centimét là không lồng vào nổi, mọi nhân viên giao
hàng đều bắt buộc phải lồng xong cho khách mới được ra về, đây là mục đích đến
đây của cô ngày hôm nay, và cũng là bổn phận cô phải làm.

Đường Nghiệp mặt vô cảm
ngồi trên chiếc ghế mây quay lưng lại hướng ánh sáng, nhìn Cát Niên thành thục
tháo lớp vỏ ghế sofa và gối dựa cũ, lại lồng vào bộ vỏ mới. Đây hoàn toàn không
phải một công việc dễ dàng, đặc biệt khi chỉ làm có một mình. Cô bận bịu trán
đầy mồ hôi, vài lần, Đường Nghiệp cứ nghĩ chắc chắn nhét không vừa rồi, cô ra
sức chuyển dịch một hồi, đám đệm lộn xộn cuối cùng cũng trở nên vừa vặn ngay
ngắn một cách kỳ lạ. Người con gái này có thể nham hiểm, nhưng cảm giác cô đem
đến cho người ta lại hoàn toàn vô hại, thậm chí là mảnh mai xinh đẹp. Lẽ nào
phụ nữ ai cũng khoác lên mình một lớp họa bì như thế?

Cát Niên cố hết sức đặt
trọn tâm tư vào công việc đang làm, cũng may mấy chiếc vỏ ghế đều không lệch
một phân nào, xem như đây cũng là một điều an ủi.

“Cái nào mới là nghề tay
trái của cô?” Khi công việc trong phòng khách sắp sửa hoàn thành, Đường Nghiệp
lạnh lùng lên tiếng hỏi, cơn phẫn nộ cực điểm nhất đã qua, anh có vẻ khá bình
thản.

Động tác trên tay Cát Niên
chậm lại, cô cố nghiền ngẫm ý tứ ngoài câu nói của anh.

Một cô gái điếm làm vỏ ghế
sofa vải.

Có lẽ đây cũng được coi là
một bước tiến trong nhận thức, ít nhất anh cũng lần đầu tiên thừa nhận bộ vỏ
ghế này đúng là được đặt làm riêng cho bộ sofa kích thước đặc biệt nhà anh.

Cô vẫn tránh nhìn thẳng vào
Đường Nghiệp, chậm rãi nói: “Dịch vụ liên quan đến anh hôm nay chỉ là làm vỏ
ghế sofa thôi.”

 

“Bộ vỏ ghế này không phải
do tôi đặt.” Việc anh ngầm chấp nhận cho cô lồng vỏ ghế chỉ là vì muốn biết rốt
cuộc cô định giở trò gì.

“Nhưng nó thực sự được đặt
làm cho bộ ghế của anh.” Cát Niên nhẹ nhàng vuốt phẳng vết hằn trên chiếc gối
dựa cuối cùng, “Nó rất hợp với màu sắc chiếc ghế mây và sàn gỗ nhà anh… mà,
xin hỏi rèm cửa sổ treo ở chỗ nào?”

Khuôn mặt Đường Nghiệp
khuất trong bóng tối, nhìn không rõ biểu cảm,có lẽ anh đang quan sát, cũng có
lẽ vẫn còn nghi ngờ. Nhưng anh vẫn nhấc tay chỉ sang một gian phòng khác.

Hình ảnh người đàn ông này
trước mặt Cát Niên luôn phiền muộn u uất, nhưng nơi anh ở lại toát lên một cảm
giác khá thanh thản, không gian màu tro nhạt, phần lớn đều là đồ dùng bằng mây
tre đan và cây cảnh xanh, nơi thích hợp nhất để ngồi an tĩnh bày một chiếc ghế
mây.

Cát Niên bắt tay vào việc
treo rèm tủ, bậc cửa sổ bằng đá cẩm thạch màu ngọc sạch sẽ lạ thường, ngoài một
bộ bàn cờ, chỉ có một khung ảnh sáu tấc bằng gỗ mộc, người thanh niên nằm trên
chiếc ghế gấp bên bờ ao vắng vẻ đúng là người chủ căn phòng, chỉ có điều anh
trong bức ảnh có hơi khác hiện tại chút xíu. Nói thế nào nhỉ, có lẽ là nét thần
đằng sau ống kính dù anh không cười, tay cầm cần câu, gác trước ngực một cuốn
tiểu thuyết cũ, mái tóc hơi rối, chiếc mũ ngư dân chụp lên khuôn mặt vương bóng
cây đung đưa. Bức ảnh khiến người ta có một cảm giác nhẹ nhàng, vui tươi, đây
dường như chính là cái thần người chụp bức ảnh định bắt lấy.

Cát Niên cẩn thận dọn bàn
cờ và bức ảnh sang một bên, bất giác nhìn thấy hàng chữ nhỏ được ghi cẩn thận
trên mặt gỗ phía sau khung ảnh, cô vốn không muốn can thiệp vào đời tư người
khác liền vội vàng nhìn đi chỗ khác nhưng dòng chữ được ghi bên trên vẫn hiện
rõ mồn một – “Vọng Hà đình Đại Thử đối phong miên.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+