Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 28 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 28 – Chung quy cũng có một nơi

 

đợi chúng ta về nhà

.Khoảng sân vườn đổ nát bị toàn thế giới lãng
quên ấy dù sao vẫn là nơi có thể thu nạp cả cơ thể lẫn linh hồn hai người, cô
cũng như Phi Minh, bỗng nhiên vô cùng khao khát trở về nơi ấy.

.Cát Niên quay lại phòng bệnh đã thấy Phi Minh
nằm ngoan ngoãn trên giường. Cát Niên đã quên mất bao lâu rồi Phi Minh không
thể tự rời chiếc giường này mà không có sự giúp đỡ của người khác, huống hồ khi
nãy bước ra cửa phòng bệnh, cô bé vẫn một tay giơ cao chiếc bình truyền đang
cắm vào tĩnh mạch, rốt cuộc phải cần một sức mạnh lớn thế nào mới có thể chống
đỡ cho thân thể ngày càng ốm yếu như thế hoàn thành mấy giây ngó nghiêng đó.

Lúc này, Cát Niên đang ngồi
cạnh Phi Minh, cô bé kéo chăn lên rất cao, tấm chăn gần như trùm kín toàn bộ
người từ mũi trở xuống, vành chiếc mũ đỏ cũng được kéo xuống, che kín mắt, tựa
như một thái độ không nhìn không nghe không nói, trên chiếc băng dán gần đầu
châm kim trên cổ tay vẫn còn hằn vết máu đỏ mờ mờ. Lòng Cát Niên thắt lại xót
xa, không biết vì sao Phi Minh lại phải chịu nỗi khổ thế này.

Cát Niên biết trong lòng
Phi Minh chắc cũng đã lờ mờ đoán ra, có lẽ Trần Khiết Khiết đã từng gặp cô bé,
chuyện đã thế này, sớm muộn gì cũng chẳng giấu nổi, chi bằng để mọi chuyện thuận
theo tự nhiên còn hơn giấu đầu hở đuôi.

Cát Niên bèn nói với Phi
Minh: “Chắc cháu cũng biết rồi, cô ngoài kia là người trong lòng cháu vẫn luôn
chờ đợi. Cháu không phải trẻ mồ côi, mẹ ruột cháu trở lại tìm cháu rồi.”

Phi Minh như đã cùng ga
giường hóa đá, im lìm không động đậy.

Lòng Cát Niên rối bời, cô
cúi đầu bứt mấy sợi chỉ trên ga giường, lâu sau mới lại mở lời: “Có phải cô nên
để mẹ cháu và cháu ở riêng một lúc không?”

Lần này cô cũng không nhận
được bất kỳ phản hồi nào từ Phi Minh, chỉ thấy thân hình dưới lớp chăn trắng
run rẩy từng hồi, Cát Niên đưa tay gỡ vành mũ Phi Minh đang che trước mắt, quả
nhiên, đôi mắt nhắm nghiền của cô bé đã sớm đẫm nước mắt. Cát Niên không nói gì
nữa, cô lặng lẽ đứng lên bước ra ngoài, nhường lại vị trí của mình cho Trần
Khiết Khiết vẫn đang đứng lặng ngoài cửa cúi đầu khóc.

Một cặp mẹ con, hai hàng
nước mắt, cô xen vào giữa thì cũng có làm được gì.

Cát Niên cố ý muốn đi xa
một chút, cho hai người thêm nhiều không gian, không nhìn thấy cô họ mới có thể
càng tự nhiên khóc. Trời đang rả rích mưa, cô bèn ngồi trên băng ghế sảnh tầng
một, mơ màng nhìn khung cảnh u ám mờ mịt ngoài trời đang bị màn mưa che lấp.

Một lúc sau, cánh cửa thang
máy đối diện với sảnh lớn mở ra, Hàn Thuật từ bên trong bước nhanh ra ngoài. Mắt
anh đỏ ngầu, khuôn mặt đầy vẻ lo buồn. Khi nãy Cát Niên không thấy anh, chắc
anh vừa được biết tình trạng Phi Minh từ chỗ bác sĩ Tôn.

Có lẽ Hàn Thuật cũng không
ngờ có thể đụng phải Cát Niên trong đại sảnh. Tầng một khu bệnh nhân ngày
thường vẫn đông đúc người qua kẻ lại giờ chỉ có cô ngồi một mình, quang cảnh
này như một bến xe buýt khi chiếc xe cuối cùng đã vừa chạy qua, chỉ còn lại một
hành khách, cô độc rong ruổi trong mưa gió thê lương, không phương hướng, không
vị trí, không bạn đồng hành, càng không có đường về…

Hàn Thuật bước lại, ngồi
xuống cách cô một chỗ trống. Anh cúi lưng, chống khuỷu tay lên chân, ngón tay
lùa vào tóc. Anh tự tin tranh đấu để Phi Minh chuyển viện, chưa từng nghĩ đến
điều đang đợi lại là kết quả thế này.

“Anh…”

“Hàn Thuật, em có thể xin
anh một việc không?” Cát Niên vẫn nhìn ra màn mưa dài vô tận, đờ đẫn như khúc
gỗ.

“Em nói đi!” Hàn Thuật lập
tức thẳng lưng dậy, anh không biết còn có thể làm gì cho cô, nhưng chỉ cần cô
nói ra, anh nguyện làm bất cứ điều gì.

Cát Niên nói: “Xin anh đừng
an ủi em.”

Không phải cô không biết
tốt xấu, cũng không phải không còn tình người. Sự an ủi của ngôn ngữ dù có xuất
phát từ thiện ý, thì thực ra cũng chẳng hề có tác dụng gì ngoài việc một lần
nữa nhắc nhở người được an ủi rằng họ đáng thương biết bao. Những việc phải xảy
ra vẫn sẽ xảy ra, phải đau lòng cũng vẫn phải đau lòng. Có lúc Cát Niên thậm
chí còn cảm thấy bi thương là thứ không thể chia sẻ mà chỉ có thể lây lan,
không có bất cứ liều thuốc mạnh nào có thể ngăn chặn nó, thứ thuốc giải duy
nhất chỉ là tiếp nhận mà thôi. Chí ít cô cũng là người như thế, cô có đau đớn
đến đâu cũng không sao có thể trải lòng, chỉ cần nghĩ thông, chỉ cần quen, rồi
biến nỗi đau ấy trở thành một phần của cuộc sống, cũng chẳng có gì là không thể.

Cát Niên biết Hàn Thuật
muốn giúp cô đỡ buồn, nhưng cô cũng biết rằng chỉ cần anh nói tiếp, cô sẽ rơi
nước mắt, rồi phát hiện hoá ra vẫn còn một người đau khổ như mình, cảm giác bi
thương lại càng chân thực, cô lại sẽ chỉ càng thêm buồn. Cô sợ hai gương mặt
đẫm nước mắt trong một buổi chiều mưa ảm đảm thế này, khóc lóc xong rồi chia
tay, người ta sẽ lại phát hiện bản thân vẫn bất lực như cũ, như vậy chỉ khiến
cô càng thấy thêm cô độc mà thôi.

Hàn Thuật im lặng một lúc
lâu, Cát Niên có thể tưởng tượng bộ dáng cắn chặt răng của anh, anh đang cố
nhẫn nại. Cuối cùng anh nói: “Đúng thế, dù thế nào cũng đều là không thể, anh
còn phí lời, ân cần vô vị mà làm gì.”

Vừa nói anh vừa đứng dậy,
làm như tiện nói: “Cơm của Phi Minh anh vẫn theo lệ thường mang thừa thêm một
suất, đợt lát nữa y tá trưởng sẽ đưa tới cho hai người. Em đừng nghĩ anh không
còn chỗ nào để tiêu tiền, ngày mai là 30 Tết, ít người ăn ở viện, hôm nay nhà
ăn đã dừng nấu rồi, ra ngoài cũng không dễ kiếm được chỗ mua cơm đâu.”

Xe của anh đỗ ngay ngoài
cửa, Cát Niên nhìn anh xông ra giữa làn mưa, chiếc áo khoác màu đen là thẳng
tắp trong nháy mắt đã bị ướt hết, bên chân cô vẫn còn chiếc ô anh cầm khi vừa
bước ra từ thang máy, chiếc ô còn chưa khô hết, được gấp rất gọn gàng.

Cát Niên ngồi mãi đến khi
Trần Khiết Khiết đi khỏi, cô quay lại phòng bệnh, Phi Minh ốm yếu, khung cảnh
trắng toát, những giọt nước truyền mãi không hết vẫn hệt như cũ, không có gì
thay đổi. Phi Minh cũng đã tỉnh, hai mắt hoang mang nhìn lên trần nhà, không
biết trong lòng đang nghĩ gì, cũng không biết vừa mới đây thôi cô bé và mẹ ruột
đã trải qua những gì.

Người đưa cơm hộp tới cho
bọn họ không phải y tá trưởng mà là bác sĩ Tôn Cẩn Linh vẫn đang ở lại trực
ban. Bà đặt mấy hộp cơm lên trên chiếc tủ đầu giường Phi Minh, một tay đút
trong túi áo blouse trắng, một tay mở nắp một hộp cơm ra xem, lãnh đạm nói: “Cô
đã nói không biết là làm sao, dạo này ngày nào nó cũng về nhà ăn cơm, lúc cô
không ở nhà còn vào bếp chỉ huy thím giúp việc làm món này món kia, ha.”

Cát Niên không đoán ra
tiếng cười cuối cùng của bác sĩ Tôn rốt cuộc có ý gì, cô cũng không muốn nghĩ
tiếp, chỉ nói: “Cảm ơn cô.” Bác sĩ Tôn đi khỏi, Cát Niên mới mở suất “cơm hộp”
vẫn còn ấm nóng, thịt xào măng tây kèm cá thu cuộn, ngoài ra còn có cả một cốc
canh sườn hầm sơn dược, lại thêm hai cốc trà chanh tươi. Phi Minh không ăn được
gì, chỉ miễn cưỡng uống vài ngụm canh cô bón cho. Cát Niên cũng không muốn ăn
nhưng nhìn hộp cơm trước mắt cũng cố ăn mỗi loại một ít, cảm giác đầy dạ dày
mới khiến cô thực sự cảm thấy mình vẫn còn tồn tại, vẫn cần chút mùi thức ăn
chín.

Lúc cô đang thu dọn hộp
cơm, Phi Minh lâu nay dường như đã quên mất công năng của ngôn ngữ bỗng cất
tiếng nói: “Cô ơi, cháu muốn về nhà.”

Không biết là vì xem xét
đến bệnh tình Phi Minh hay do không khí đặc biệt của ngày Tết, hoặc cũng còn
nhờ cả sự cho phép ngầm của bác sĩ Tôn Cẩn Linh, tóm lại đơn xin cho Phi Minh
xuất viện về Tết của Cát Niên bất ngờ được bệnh viện phê chuẩn, chỉ yêu cầu bệnh
nhân nếu thấy bất ổn phải lập tức được đưa vào viện và qua Tết phải nhập viện
lại ngay.

Sang ngày 30, Đường Nghiệp
lái xe đến đón hai cô cháu về nhà. Trận cảm nặng của Đường Nghiệp cơ bản cũng
đã khỏi, nhưng đôi mắt trũng sâu, ảm đạm khiến khuôn mặt còn tiều tụy võ vàng
hơn cả khi bị ốm. Cát Niên hỏi qua tình hình gần đây của anh, anh chỉ nói,
người bên Viện Kiểm sát sau đó cũng tới tìm anh mấy lần, vẫn không ngừng chất
vấn tra hỏi anh như cũ, nhưng ngoài việc hạn chế không được ra khỏi thành phố, những
hoạt động khác cũng không bị ảnh hưởng lắm.

Ngày 30 là một ngày quan
trọng trong mỗi dịp đón Tết của người Trung Quốc, nhưng dường như ông trời cố ý
làm trái lại niềm hoan hỉ dưới nhân gian, trời âm u như bị che bằng cả chiếc
nồi lớn, mưa cả đêm không tạnh. Đến sáng, mưa còn được những hạt tuyết nhỏ hùa
theo trút xuống, cơn gió ẩm ướt mang những mảnh băng ập đến, lạnh cắt da cắt
thịt, đây chính là cái lạnh như dòi bò trong xương khiến bao dân miền Bắc tới
miền Nam đều không chịu nổi.

Kể từ khi ngồi vào trong xe
chú Đường Nghiệp, tinh thần của Phi Minh đã tốt lên trông thấy, cô bé dựa vào
người cô Cát Niên mở to mắt nhìn ra bên ngoài cửa kính, khuôn mặt trắng bệch
xanh xao cũng dần có chút sắc hồng trở lại. Xe đi qua nhà ga xe lửa, Phi Minh
càng vô cùng hiếu kỳ nhìn bao người đang đi lại trên sân ga. Cô Cát Niên nói,
bao người đội mưa lạnh, đội gió rét như vậy cũng chỉ vì cùng một lý do – về
nhà.

“Cháu cũng có thể về nhà
rồi.” Phi Minh rủ rỉ nói.

Cát Niên xoa xoa cặp má
nóng hừng hực của cô bé gật gật đầu, khoảng sân vườn đổ nát bị toàn thế giới
lãng quên ấy dù sao vẫn là nơi có thể thu nạp cả cơ thể lẫn linh hồn hai người,
cô cũng như Phi Minh, bỗng nhiên vô cùng khao khát trở về nơi ấy.

Đường Nghiệp giúp họ bố trí
ổn thoả cuối cùng mới nói: “Cát Niên, hôm nay là 30, hay là em và Phi Minh tới
nhà anh cùng ăn bữa cơm tất niên đi.”

Cát Niên do dự hồi lâu.

Đường Nghiệp nói tiếp:
“Không có ai đâu, anh cũng là người chỉ còn cách ‘cô gia quả nhân’ một bước nữa
thôi, bà anh làm cơm ở nhà, bà cụ sợ cô đơn nên bảo anh gọi hai người đến.”

Cát Niên lo lắng thực ra
không phải không có lý do, Đường Nghiệp đã là một trong số ít những người hai
cô cháu cô có thể thân thiết, đương nhiên cô cũng chẳng khách sáo gì với anh,
nhưng một là Phi Minh đang bị bệnh, lễ tết thế này, người trọng truyền thống
một chút sẽ thấy là điềm xấu, cô không muốn thêm phiền phức cho người khác, hơn
nữa tuy bà của Đường Nghiệp trước đây đối với cô rất tốt, nhưng sau những gì
trải qua trong lần gặp Viện trưởng Thái lần trước, Cát Niên tin rằng quá khứ
của mình đã sớm bị lộ tẩy trước bà cụ rồi, Đường Nghiệp không bận tâm nhưng
không có nghĩa bà anh cũng không bận tâm.

“Tết thực ra cũng chẳng có
ý nghĩa gì, chẳng phải chỉ cốt cho đông vui thôi sao, làm mọi người thấy bớt cô
đơn một chút. Tin anh đi, bà cũng biết sức khoẻ Phi Minh không tốt, bà rất
thương hai cô cháu.”

“Vậy… còn Viện trưởng Thái
thì sao?” Cát Niên quay sang nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Phi Minh, cô lẽ nào
không muốn đem đến cho cô bé một cái Tết ấm áp, nhưng cô thật không tưởng tượng
nổi bức tranh ngồi cùng bàn dùng bữa cơm tất niên với bà Thái Nhất Lâm. Viện
trưởng Thái không người thân, chồng cũng đã qua đời, ngoài cậu con chồng là
Đường Nghiệp bà còn có thể đoàn viên với ai trong ngày Tết này?

Đường Nghiệp cười: “Dì
không ăn tất niên với chúng ta đâu, mấy ngày này dì ấy đều phải ở lại cùng các
đồng nghiệp nhận nhiệm vụ trực Tết trong Viện. Dì luôn nói, chỉ cần còn một
đồng chí vì công việc mà không được về nhà thì dì ấy còn kề vai sát cánh trực
chiến với các đồng đội đến cùng. Anh nói thật đấy, dì anh tuyệt đối là người
phụ nữ của công việc, không có chuyện gì quan trọng hơn công việc của dì ấy nữa
đâu.”

Cát Niên nhớ lại búi tóc
gọn gàng không một sợi bung, tấm lưng thẳng đứng cùng ánh mắt sắc như dao của
bà Thái, nhưng cô vẫn băn khoăn, một người phụ nữ thật có thể coi công việc là
quan trọng hơn hết thẩy được không? Hay vì người đó ngoài công việc thực ra
không còn gì nữa? Bất kể thế nào, biết Viện trưởng Thái sẽ không có mặt trong
bữa cơm tất niên cũng khiến Cát Niên thực sự dao động.

“Cô ơi, chúng ta đi đi, giờ
cô cũng không kịp chuẩn bị thứ gì ngon nữa rồi.” Phi Minh đã không còn nhẫn nại
nổi nữa, kéo kéo tay áo Cát Niên nài nỉ. Đúng là trẻ con, trong khoảnh khắc,
Cát Niên thậm chí quên mất Phi Minh thực ra vẫn đang trong tình trạng không ăn
nổi thứ gì.

Đường Nghiệp làm bộ không
vui, “Em mà không nhận lời tới chính là coi anh như người lạ đấy.”

Cát Niên dắt tay Phi Minh
cũng bật cười, “Thế thì em cũng đỡ được khối việc, làm cơm nước trước nay chẳng
phải sở trường của em.”

Đã chắc chắn cùng ăn cơm
tất niên với Đường Nghiệp, Cát Niên cũng không phải vội lo liệu bữa tối nữa,
Phi Minh leo lên gường nằm xong, cô và Đường Nghiệp đang nói chuyện thì điện
thoại anh bắt đầu đổ chuông.

Đường Nghiệp nghe điện
không lâu, bước lại từ mái hiên lất phất mưa, anh nói với Cát Niên: “Bà đã có
tuổi rồi, toàn sắp đồ ra dùng mới nhớ ra quên mua thứ quan trọng nhất, lần này
cơm sắp bắt đầu nấu rồi mới nhớ ra mấy nguyên liệu bắt buộc vẫn chưa mua. Thế
này đi, anh quay về xem bà thế nào, hai cô cháu cứ nghỉ ngơi một lúc, buổi trưa
anh sẽ quay lại đón hai người.”

Cát Niên đương nhiên không
có ý kiến gì. Tiễn Đường Nghiệp về xong, cô bé Phi Minh vừa nãy còn oai oái
không muốn ngủ cũng đã dần dần thiếp đi, cô bèn ngồi xuống trước khung cửa sổ
nhìn ra mảnh sân, nhìn những cành cây khô và lá cây tả tơi bị nước mưa quất
xuống phủ đầy trên mặt sân.

“Lại một năm rồi.” Cô nói
với Vu Vũ vô hình.

Tiếng mưa rơi lộp độp trên
mái hiên trả lời cô.

Mỗi khi cô ngồi yên lặng
một mình, thời gian đều trôi nhanh đến kinh người, bởi vậy Cát Niên không hề
ngạc nhiên sao mười một năm đã trôi qua trong nháy mắt. Buổi trưa đã hẹn với
Đường Nghiệp đến cũng rất nhanh, Cát Niên đi đánh thức Phi Minh rồi khoác cho
cô bé chiếc áo bông màu đỏ, hai cô cháu cùng ngồi đợi tiếng xe của Đường
Nghiệp.

Gần một giờ, Đường Nghiệp
gọi điện.

Đường Nghiệp ở đầu dây bên
kia lòng như lửa đốt lại không biết làm thế nào mới phải, anh nói: “Dì anh đang
cùng gói sủi cảo với mấy đồng nghiệp ở viện Thành Nam thì đột nhiên bị nhồi máu
cơ tim, giờ đang trên đường đưa tới bệnh viện, tình hình rất không ổn, bên cạnh
dì lại không có ai, Cát Niên, anh…”

Không đợi anh nói hết Cát
Niên đã hiểu ra, cô vội vàng trả lời: “Bọn em không sao đâu, anh mau tới bệnh
viện đi, người bệnh là quan trọng, anh không phải lo đến bọn em bên này đâu,
mọi chuyện đợi dì khoẻ rồi nói sau.”

Phi Minh đã thay xong quần
áo, đang dựa vào đầu giường soi gương, thấy tình hình có vẻ lạ lùng bèn hỏi:
“Cô ơi, chú Đường bao giờ mới đến đón chúng ta đi đón Tết ạ?”

Cát Niên bước lại, cúi
người vỗ nhẹ lên chiếc mũ đỏ trên đầu Phi Minh cười nói: “Hai cô cháu mình đón
Tết không phải cũng rất vui sao? Cô đi mua thức ăn làm cơm ngay đây.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+