Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 30 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 30 – Con trai Chánh án Hàn

.Anh biết từ nhỏ tới lớn trong mắt ông ấy anh đã
là thằng chẳng ra gì, cái gì anh cũng không bằng ông ấy, anh làm gì ông ấy cũng
thấy không đúng. Bất kể anh có cố gắng chứng minh thế nào cũng đều bị phủ nhận
một cách dễ dàng. Trong mắt ông ấy viết lồ lộ rằng, nếu như anh không phải con
trai Hàn Thiết Văn thì căn bản cũng chẳng là gì cả.

.Rất nhanh sau đó Hàn Thuật đã lấy được đồ của
mình từ chiếc xe đỗ ngay trước cửa. Cát Niên nhận thấy anh nói có “quần áo để
thay rửa” quả thật quá súc tích. Anh kéo vào nhà một chiếc vali có lẽ có thể
đựng được cả Phi Minh, nào chỉ là quần áo để thay rửa, nếu anh nói mang đủ đồ
dùng để sống một tháng trên đảo hoang hẳn Cát Niên cũng sẽ tin ngay lập tức. Cô
bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc, cho phép anh vào nhà, lại đồng ý những yêu cầu
được đằng chân lân đằng đầu anh từng bước nêu ra, liệu có phải là một quyết
định rất không sáng suốt.

Thực ra, đồ đạc Hàn Thuật
chuẩn bị rất đầy đủ thì cũng không thể đơn giản quy chụp thành “dã tâm lang
sói”, anh vốn là một người ngay cả đi công tác ở khách sạn cũng phải mang theo
ga trải giường sạch, đến nay anh vẫn không sao hiểu nổi chỉ duy nhất trong mắt
Tạ Cát Niên vấn đề thẩm mỹ lại đặc biệt đến vậy.

Trên người thực sự đã bị
thấm nước lạnh ghê gớm, lại sợ Cát Niên đột nhiên lật ngược sự ngầm đồng thuận
trước đó, Hàn Thuật không dám nhiều lời, nhờ chỉ dẫn của Phi Minh nhanh chóng
chui ngay vào phòng vệ sinh duy nhất của ngôi nhà.

Đóng cửa lại, bên trong rất
hẹp, nhưng may sao cũng sạch sẽ. Nội thất phòng tắm màu trắng sứ quen thuộc, trên
một mặt tường có treo một tấm gương nhỏ, Hàn Thuật vội vàng trút bỏ đống quần
áo khiến anh vô cùng khó chịu, đứng dưới những tia nước nóng xối xuống từ vòi
hoa sen, mọi nhếch nhác bực bội trong người đều tan biến sạch, anh sung sướng
đến độ chỉ hận không thể hát lớn một bài.

Anh luồn tay vào mái tóc
ướt sũng, nhìn nửa người mình trần trụi qua tấm gương trước mắt trong làn hơi
nước mịt mù, anh đưa tay lau hơi nước trên gương, có một cảm giác rất mơ hồ.
Phòng tắm của cô, gương của cô, tấm gương này cũng từng phản chiếu hình ảnh của
cô… nước quá nóng, Hàn Thuật chỉnh nguội đi một chút, người vẫn thấy nóng rát,
đỏ như tôm luộc, mà lại là một con tôm luộc cực kỳ ngốc. Anh không dám nghĩ
tiếp, vơ lấy lọ sữa tắm trên chiếc kệ nhỏ bên cạnh chà loạn lên khắp người,
không biết là của hãng gì, mùi hương nhẹ dịu, trên người cô cũng có hương thơm
này. Hàn Thuật thấy mình đờ ra như bị ma làm, tay chân luống cuống không biết
sao lại làm đổ hết chai lọ trên kệ, mấy chiếc bình nghiêng ngả rồi lần lượt rơi
xuống, làm kinh động đến người bên ngoài – phòng tắm này vốn giáp ngay với
phòng bếp, Hàn Thuật dường như nghe thấy tiếng Cát Niên bước lại mấy bước, rồi
có lẽ cũng ngại lên tiếng nên cô lại quay vào bếp tiếp tục bận bịu với công
việc còn dang dở.

Trong phòng tắm ngoài một
cánh cửa mỏng còn có một khung cửa sổ nho nhỏ được che bằng rèm cửa màu xanh
nhạt, Hàn Thuật không rõ mình đã ở trong này bao lâu, anh đứng sau tấm rèm cửa
mờ mờ ảo ảo, lắng nghe từng tiếng động của cô trong bếp, âm thanh nồi niêu
xoong chảo va vào nhau sao gần gũi đến vậy. Hàn Thuật bỗng nhớ lại Chu Tiểu Bắc
giờ đã ở một nơi xa xôi từng nói, dễ cảm thán quá là triệu chứng của người già,
nhưng anh nguyện mình có thể già như vậy, tóc trắng bạc phơ bước ra hỏi một
câu: “Cơm đã được chưa?”

“Cô ơi, chú Hàn Thuật tắm
lâu quá, sao mãi vẫn chưa ra, không phải chú ấy ngất luôn trong đó rồi chứ?”

Là tiếng của Phi Minh, nghe
giả thiết của cô bé mà Hàn Thuật lạnh cả người, đang định ho nhẹ vài tiếng xóa
tan lo âu của cô bé, anh bỗng nghe ngoài phòng bếp có tiếng mở vòi nước, sau đó
nước từ vòi hoa sen cũng đột nhiên chảy nhỏ lại, nhiệt độ nước tăng cao, nóng
rát khiến Hàn Thuật không ngăn nổi “Úi chao” một tiếng.

“Nghe thấy chưa, chưa
ngất.” Ngay sau đó anh nghe tiếng Cát Niên bình thản nói với Phi Minh như kể
lại một sự thật hiển nhiên, hỏa khí trong anh lập tức dồn lên, ngay cả ý định
treo cổ cô cũng đã có. Loại chó cắn người thì đều không sủa, cô gái này lòng dạ
quá độc ác, hành động quá tuyệt tình.

Đã vậy, Hàn Thuật cũng
không tiện ở trong này quá lâu được nữa, anh vội vàng lau khô người, mặc quần
áo rồi đi ra ngoài phòng bếp ngồi với Phi Minh xem Cát Niên chuẩn bị công đoạn
cuối cùng cho bữa tối. [ bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Cát Niên đang ninh một nồi
canh, quay đầu lại nhìn bộ dạng đắc ý ngồi chờ cơm của Hàn Thuật, do dự một lúc
rồi vẫn hỏi: “Anh định ăn cơm ở đây thật đấy à?”

Hàn Thuật làm vẻ lương
thiện nhất quả đất, “Thực ra sức ăn của anh cũng không khoẻ lắm đâu.”

“Không phải.” Cát Niên lau
tay vào tạp dề, nhẹ giọng nói, “Ý em là ngày lễ như hôm nay, bố mẹ anh…”

Khó khăn lắm tinh thần Hàn
Thuật mới thoải mái ít nhiều giờ bỗng lại thấy một màn âm u quét qua mắt, anh
cố gắng để ngữ điệu nghe có vẻ không quá trầm: “Hừ! Là ông cụ lật mặt trước đấy
chứ, chuyện này nói ra dài lắm… đúng rồi, mẹ nuôi anh phải vào viện rồi em biết
không?”

Cát Niên không trả lời, Hàn
Thuật tiếp tục câu chuyện: “Sáng nay anh vẫn phải đi làm cùng bọn Lão Hồ, Tiểu
Tăng, vụ án này làm đến giờ, tốn biết bao công sức, mọi người trong lòng đều
thầm hạ quyết tâm nhất định phải làm rõ chân tướng sự việc mới thôi. Gần giữa
trưa, Đằng Vân ở công ty Quảng Lợi gọi cho anh…” Hàn Thuật nói đến đây liền
lưỡng lự nhìn sang Cát Niên, “Đằng Vân, em biết chứ?”

Cát Niên “Ờ” một tiếng qua
loa.

Hàn Thuật rõ ràng bắt đầu
trở nên thận trọng, anh cân nhắc tổ chức câu chữ, “Anh ta hẹn riêng anh ra nói
chuyện một lúc, cũng cung cấp một số bằng chứng bọn anh vẫn chưa nắm được… Phải
nói rằng số chứng cứ này rất có ý nghĩa với bọn anh.”

Cát Niên chăm chú nhìn vào
nồi canh, Hàn Thuật không dám chắc cô có nghe vào hay không, cô rõ ràng đã biết
đến cái tên Đằng Vân, trong một mối quan hệ nhạy cảm đến vậy mà ngay cả ý định
đặt câu hỏi cũng không có, điều này thật khiến anh hơi không tiếp nhận nổi.

Anh định quan sát thái độ
của cô nhưng không có kết quả, bèn đắn đo câu từ nói tiếp: “Có lúc anh nghĩ
mình không sao hiểu nổi thứ tình cảm ‘ngoài quy luật’ ấy, nhưng anh chàng Đằng
Vân này khiến anh rất xúc động. Nói thế nào nhỉ, việc này anh ta hoàn toàn có
thể không dính dáng đến, nhưng anh ta vẫn một lòng muốn giúp Đường Nghiệp thoát
thân, thậm chí, thậm chí còn hoang đường nêu ra đề nghị bù lại khoản tiền khổng
lồ kia.”

“Đây là nguyên nhân mẹ nuôi
anh phải vào viện sao?” Cát Niên bất ngờ hỏi.

“Ờ… thực ra anh cũng không
biết mọi chuyện diễn ra thế nào, mẹ nuôi anh vốn rất quan tâm đến Đường Nghiệp,
nhưng trước kia chắc bà không biết chuyện ‘phương diện đó’ của anh ta… Em đừng
có nhìn anh, thề có trời anh không nói gì cả, nhưng chuyện đã đến nước này, cái
kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, mẹ nuôi biết được cũng chỉ là chuyện một
sớm một chiều mà thôi. Sau khi gặp Đằng Vân, anh về viện trao đổi ý kiến với
bọn Lão Hồ, vì mẹ ở nhà cứ giục về ăn cơm nên anh về trước. Mẹ nuôi theo thói
quen đều ăn cơm tất niên cùng cán bộ trực Tết, đây cũng chẳng phải lần đầu… Sau
đó, anh về nhà, mọi thứ vốn dĩ đều rất ổn, 30 Tết mà, cả năm chỉ có một lần,
nhưng ông cụ lại cứ thích hỏi chuyện công việc của anh, anh thấy ông hứng thú,
mà nói thật cũng là muốn nghe ý kiến từ ông. Cuộc nói chuyện với Đằng Vân đã
chứng thực một suy đoán trước đây của bọn anh, Đường Nghiệp cũng giống Vương
Quốc Hoa, anh ta không nuốt nổi nhiều tiền như thế, phần lớn đều là nhận hộ
người khác, nhưng người đứng đằng sau anh ta…”

Ngón tay Hàn Thuật vẽ mấy
đường tròn lên khung cửa phòng bếp, Cát Niên trước sau vẫn quay lưng lại phía
anh, nói đến đây anh cũng thấy hơi mơ hồ, “Lẽ nào em không quan tâm?”

Cát Niên quay lại, “Em đang
nghe đây.”

“Thực ra chuyện này anh vốn
không nên nói.” Mấy vòng tròn dưới đầu ngón tay Hàn Thuật ngày càng chẳng ra
hình dạng gì. Anh muốn nói thực ra không phải anh coi Cát Niên là người ngoài,
lời này anh không nói ra nổi nhưng anh nghĩ cô hiểu, cũng chính vì mức độ thân
thiết giữa cô và Đường Nghiệp nên một vài chuyện trong lòng cô chắc đã hiểu rõ.

“Em còn nhớ trước đây có
một lần anh gặp bọn em ở bệnh viện, từ tập hồ sơ có rơi ra một tấm ảnh không?”
Hàn Thuật hỏi.

Cát Niên thầm giật mình, tự
nhiên nhớ đến Bình Phượng từng nói cô biết “anh chàng công tử” trong bức ảnh,
còn cả “lão dê béo” mà “anh chàng công tử” đó giới thiệu, lẽ nào chuyện này có
liên quan tới vụ án Hàn Thuật đang làm?

“Ờ, em nhớ, nhưng bức ảnh
em nhìn không rõ lắm.”

“Trong bức ảnh có hai
người, một người là Diệp Bỉnh Văn phụ trách công ty Quảng Lợi, một người là
Trâu Nhất Bình sở phó Sở Quy hoạch Xây dựng tỉnh, giữa hai người này vẫn luôn
có mối liên hệ. Trước đây bọn anh nghi ngờ Trâu Nhất Bình mới là kẻ cầm đầu
đứng đằng sau thao túng đám lâu la như Vương Quốc Hoa và Đường Nghiệp, cuộc nói
chuyện với Đằng Vân hôm nay đã bước nữa chứng minh manh mối của bọn anh không
hề sai, hơn nữa anh ta còn đồng ý phối hợp với bọn anh thu thập chứng cứ.”

“Sở phó Sở Quy hoạch Xây
dựng?” Cát Niên nhắc lại chức danh lạ lẫm xa lắc này.

“Đúng thế, đã dắt díu quá
rộng rồi, thực ra trong lòng anh vẫn chưa chắc chắn nên lúc nói chuyện với bố,
anh cũng nhắc đến chuyện này.”

“Bố anh không cho anh tiếp
tục điều tra nữa?”

Hàn Thuật trầm ngâm gật
đầu, “Thực ra anh biết ông cụ nhà anh cũng xem như có chút giao tình với Trâu
Nhất Bình, trước đây còn hay đi câu cá cùng nhau hay gì đó, nhưng bố anh trước
nay không phải người có thể vì chút giao tình mà từ bỏ lập trường. Trái lại,
ông làm trong ngành chính pháp đã nửa đời người, ghét nhất mấy trò cậy quyền
làm việc tư với nhận tiền bẩn. Vì vậy anh mới hy vọng trước khi chính thức báo
cáo lên trên có thể nghe ý kiến của ông. Hoàn toàn không ngờ ông nhất mực nêu
ra điểm nghi ngờ trong phán đoán của anh, cho rằng nguồn tin của anh vốn đã có
vấn đề, hơn nữa còn chỉ trích anh kết luận xằng bậy.”

Nói đến đây Hàn Thuật rõ
ràng cũng hơi kích động, vẻ mặt thêm khổ não, xem ra chuyện này thực sự đã gây
ra cho anh một khó khăn cực lớn.

“Anh biết anh vẫn chưa có
bằng chứng xác thực, nhưng hiện giờ rất nhiều manh mối đều chỉ vào ông ta, hoàn
toàn không phải anh vô cớ suy đoán bừa, hơn nữa bố anh cũng chẳng có lý do gì
có thể bắt anh thôi nghi ngờ Trâu Nhất Bình. Anh biết từ nhỏ tới lớn trong mắt
ông ấy anh đã là thằng chẳng ra gì, cái gì anh cũng không bằng ông ấy, anh làm
gì ông ấy cũng thấy không đúng. Bất kể anh có cố gắng chứng minh thế nào cũng
đều bị phủ nhận một cách dễ dàng. Trong mắt ông ấy viết lồ lộ rằng, nếu như anh
không phải con trai Hàn Thiết Văn thì căn bản cũng chẳng là gì cả. Kỳ thực… anh
thực sự đã rất cố gắng, sinh ra làm con trai ông ấy không phải lỗi của anh!”

“Tự anh biết thế là được
rồi.”

Hàn Thuật sững lại, anh
không xác định nổi liệu có phải Cát Niên đang an ủi anh, một lúc sau anh mới
hít sâu một hơi, “Bởi vậy anh không chịu thôi, lý luận lại với ông ấy vài câu,
ông liền nổi cơn tam bành, bắt anh sau Tết phải lập tức tới Viện Kiểm sát Thành
phố nhận chức, không được nửa ngày chậm trễ, hơn nữa vụ án trong tay bất kể đã
tiến hành đến đâu đều phải dừng lại… Anh nói dựa vào cái gì, ông ấy chẳng phải
lãnh đạo của anh, có tư cách gì mà độc đoán sắp xếp công việc của anh như thế,
lẽ nào vẫn giống như hồi nhỏ, ông ấy muốn anh học gì thì dù anh thích hay không
cũng đều phải làm hài lòng ông ấy ư? Ông ấy có biết vì vụ án này, anh và bọn
Lão Hồ đã làm thêm bao nhiêu giờ, khổ sở bao nhiêu đêm không? Vụ án đang bắt
đầu sáng tỏ, anh tuyệt đối không gác lại vụ này một cách vô lý như thế. Ông ấy
nói nhẹ bẫng như vậy, anh đương nhiên không phục, thế là cãi lại một chập, kết
quả ông ấy lôi ra một số… một số món nợ cũ.”

Cát Niên không ngốc, Hàn
Thuật không muốn nói rõ, nhưng cô có thể đoán ra “món nợ cũ” ấy là những gì, ắt
hẳn không tránh khỏi có liên can đến cô, cô cúi đầu tập trung vào độ lửa của
món canh, im lặng không nói gì.

“Mấy chuyện linh tinh trong
nhà không nói nhiều làm gì, dù gì cũng là cãi nhau, cãi đến trời long đất lở
không ai chịu nhường ai, ông cụ chắc cũng không ngờ lần này anh lại kiên quyết
như thế, nhìn bộ dạng ông ấy, đổi lại xã hội cũ chắc chỉ hận không xách ngay
tên nghịch tử là anh ra xử lý theo gia pháp. Nói cho cùng anh vẫn không hiểu,
anh là do ông ấy sinh ra, sao ông ấy có thể ép anh đến không còn chút đất dung
thân như thế. Mẹ anh thì can ngăn, vừa can vừa khóc, chắc chẳng có nhà nào đón
Tết thê thảm như nhà anh. Đến cuối cùng, mẹ anh bắt anh phải nhận lỗi với bố,
cúi đầu nghe lời ông ấy trước, chuyện này chấm dứt tại đây. Nếu đổi là chuyện
khác chắc anh cũng có thể nhẫn nhịn, nhưng lần này không được. Cứ theo hiện
giờ, anh không hề thấy mình sai! Anh không sai việc gì phải nhận chứ! Là ai từ nhỏ
đã dạy anh phàm chuyện gì cũng phải kiên trì, khó lắm anh mới kiên trì được một
lần, kết quả ông ấy lại sạc cho anh một trận! Anh cứ không nhận đấy, xem ông ấy
làm gì được!”

“Thế là ông đuổi anh ra
ngoài.” Cát Niên kết một câu kiêm chú thích cô đọng súc tích cho câu chuyện của
Hàn Thuật.

“Đúng thế, đuổi thì đuổi,
lẽ nào anh lại thật không sống nổi?” Hàn Thuật cười khẩy nói.

Món canh của Cát Niên đã
ninh xong, cô bưng xuống đặt lên một bên thớt rồi đứng gần nhìn Hàn Thuật. Cô
không phải không biết Hàn Thuật trông có vẻ cứng đầu chém đinh chặt sắt, tứ mã
nan truy lại thêm bộ dạng thờ ơ bất cần, nhưng thực ra sâu trong anh vẫn có một
nỗi lo sợ. Anh là người đã quen có gia đình, nói cho cùng cũng vẫn lưu luyến bố
mẹ, lần này tuyệt tình như vậy chắc có lẽ cũng chỉ vì không biết làm sao nên
mới hạ quyết tâm, nhưng sao có thể không thấy buồn chút nào. Quan trọng nhất
là, có lẽ trong lòng anh cũng hiểu rõ, anh ngoài miệng nói bố không làm gì nổi
mình nhưng nếu bố anh thực muốn anh rời khỏi Viện Thành Nam thì anh có muốn ở
lại cũng không thể không cúi mình. Cát Niên biết rõ tính xấu của Hàn Thuật,
cũng nghĩ anh vấp ngã là đáng đời, nhưng lần này không hiểu vì sao lại cảm thấy
anh có chút đáng thương.

Hàn Thuật thấy vẫn chưa nói
rõ ràng sự tình bèn tiếp tục: “Anh nói với mẹ anh, bữa cơm này ăn không nổi
rồi, anh còn không đi chưa biết chừng lại thành thảm kịch gia đình mất, mẹ anh
cũng chẳng còn cách nào, thế là anh định tới Viện tìm bọn Lão Hồ, ai ngờ trên
đường đi nhận được điện thoại, nói mẹ nuôi xảy ra chuyện, bệnh nhồi máu cơ tim
bỗng nhiên phát tác, suýt chút nữa đã… Anh vội phóng đến bệnh viện, mẹ nuôi vẫn
chưa tỉnh lai, bác sĩ nói tạm thời đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng
cũng không có gì khả quan. Anh ở đấy một lúc, mọi người trong Viện cũng đều
tới, Đường Nghiệp cũng ở đó. Thời gian này anh tiếp xúc quá nhiều với anh ta
cũng không tốt. Đi từ bệnh viện ra anh mới phát hiện đã chẳng còn chỗ nào để
đi, cứ như cô hồn dạ quỷ không bằng, thế là trôi dạt đến chỗ em. Câu chuyện đến
đây là kết thúc.”

“Lẽ nào em lại là đại pháp
sư gọi hồn à?” Cát Niên cười cười.

Hàn Thuật cười hì hì nói:
“Chưa biết chừng lại là đại pháp sư hút hồn.”

Anh là vậy đấy, chỉ cần ở
trước mặt Cát Niên, cô hơi hùa theo là liền đà cợt nhả ngay được. Thấy Cát Niên
lờ mình đi, Hàn Thuật lòng hậm hực bèn cùng Phi Minh đi rửa tay chuẩn bị ăn
cơm.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+