Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 38 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 38 – Hộp Pandora

.Cát Niên xem hết tất cả các tấm ảnh, xếp ngay
ngắn lại rồi đút trở vào phong bì, cô không dám xem lại lần hai, dường như đó
là chiếc hộp Pandora, cất giấu bên trong loài ma quỷ có thể hủy diệt tất thảy.

.Kỳ nghỉ Tết vừa hết Cát Niên liền trở lại cửa
hàng đồ vải làm việc. Cuộc sống dường như lại trở về với quỹ đạo vốn có, ngoài
việc bên cạnh cô đã thiếu mất Phi Minh.

Mồng bảy tháng Giêng, không
khí lễ Tết vẫn còn tràn ngập, nhưng đối với cửa hàng đồ vải lại là mùa ế ẩm bởi
phần lớn khách hàng đều đã chọn mua đồ mới cho nhà cửa từ trước Tết để mang lại
điềm may đầu xuân cho gia đình. Cát Niên làm ca ngày, cả buổi đều rất nhàn rỗi.

Tan làm, cô theo thói quen
mua một tờ báo chiều tại quầy báo gần cửa hàng, ngồi đọc trên xe trong lúc về
nhà. Tờ báo xanh xanh đỏ đỏ, phần lớn đều là quảng cáo khuyến mãi của các công
ty lớn trong dịp Tết, Cát Niên xem hết mục tin giải trí lại lật sang trang tin
xã hội, dưới góc có một mẩu tin to bằng miếng đậu phụ về một vụ huyết án hoàn
toàn chẳng liên quan gì đến không khí vui tươi mùa xuân. Nói một cặp nam nữ xảy
ra xô xát trong phòng trọ, cuối cùng người nam đâm liền ba nhát vào bụng người
nữ, người nữ chết ngay tại chỗ, người nam định bỏ trốn nhưng một giờ sau khi
gây án đã bị cảnh sát bắt được tại bến xe. Dòng cuối cùng của mẩu tin còn chú
thích, theo cảnh sát chứng thực, người nữ bị chết làm nghề phi pháp, thân phận
nam hung thủ giờ vẫn đang trong quá trình điều tra.

Cát Niên ngồi trên xe buýt
lắc lư đọc mẩu tin, mấy bài báo kiểu này những năm gần đây không hiếm, những
người sống ngoài vòng xã hội, mệnh chỉ như ngọn nến trong gió, chẳng rõ khi nào
sẽ bị dập tắt, không có gì kỳ lạ. Mọi người đọc nhiều rồi cũng chẳng thấy thu
hút nữa. Cát Niên thầm nghĩ, quyết định của Bình Phượng có lẽ là đúng đắn, bất
kể thế nào, thoát khỏi cái nghề đó, tìm một người đàn ông cho dù chẳng có gì
nổi bật nhưng chí ít cũng yên ổn một đời.

Bình Phượng từ hôm rời khỏi
nhà Cát Niên đã không còn thấy tin tức gì nữa, cô không phải người dùng dằng,
đã chào tạm biệt là sẽ không còn gặp lại. Không biết cô và Vọng Niên đã đi
chưa, đã đi đến đâu rồi? Cát Niên đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với bố mẹ nên
cũng không nghe ngóng được gì, cô nghĩ hai ngày rồi cũng dần dần chấp nhận
chuyện Bình Phượng cùng Vọng Niên, một người đàn ông không ghét bỏ cô ấy, đối
tốt với cô ấy, đây đúng là những gì Bình Phượng yêu cầu rồi. Đến lúc này, Cát
Niên canh cánh trong lòng nhất lại là Bình Phượng chứ không phải Vọng Niên. Cái
gọi là chị em ruột, thực ra chỉ là tự cô nghĩ mà thôi. Giờ cô chỉ mong Vọng
Niên đối tốt với Bình Phượng một chút.

Khi sắp xuống xe, cô gấp
gọn tờ báo nhét vào túi, lòng chỉ nghĩ đến cuộc phẫu thuật sẽ diễn ra vào ngày
mai của Phi Minh. Tối qua tan làm cô cũng ghé qua thăm Phi Minh một lần, con bé
vẫn gầy, nhưng có thể thấy nó thực sự vui và mãn nguyện vì được trở về bên mẹ
đẻ. Trần Khiết Khiết không yên tâm về người trông nom, cả ngày đều túc trực
trong bệnh viện, ngay đến Chu Tử Dực tan làm xong cũng thường vào bệnh viện ăn
cơm cùng hai mẹ con. Cát Niên ngồi bên giường bệnh Phi Minh một lúc, thấy cô bé
không sao, nhà người ta mấy người đều có mặt, cô cũng không tiện ở lại quá lâu.
Thế nhưng cuộc phẫu thuật này có quan hệ trọng đại, Cát Niên không thể bỏ lỡ,
cô đã cố đổi ca làm với đồng nghiệp để có thể tiện ở bệnh viện chờ kết quả phẫu
thuật. Xót xa đã quá nhiều, khi ngày này cuối cùng cũng sắp tới cô lại không hề
có chút thấp thỏm. Nếu Phi Minh có thể bình an trở ra, đương nhiên phải cảm tạ
trời đất, giả như điều phải đến sớm muộn gì cũng đến, vậy thì, mấy ngày này Cát
Niên cầu khấn suốt đêm cũng chỉ mong cho đứa trẻ không phải chịu đựng thêm
nhiều đau khổ nữa.

Đi qua quán chú Tài, chú
gọi Cát Niên lại rồi đưa cho cô một gói bưu phẩm chuyển phát nhanh EMS, nói là
hơn một tiếng trước có người chuyển đến, thấy cô không có nhà nên chú Tài nhận
hộ. Cát Niên cảm ơn chú, cầm chiếc phong bì giấy cứng màu xanh trắng trong tay,
cô đã quên mất bao nhiêu năm rồi mình chưa nhận được thứ đồ thế này. Trên phong
bì không có địa chỉ người gửi, Cát Niên vốn nghĩ là của anh Tư Niên gửi về,
nhưng xem dấu bưu điện lại là trong thành phố.

Nếu anh Tư Niên trở về nhất
định sẽ đến thăm họ ngay, chắc không phải là anh, vậy, chính là Hàn Thuật,
không biết lại đang bày trò gì mới đây. Lúc này chú Tài cũng từ nhà bước ra,
thấy Cát Niên liền cười híp mắt, miệng hỏi: “Thằng bé hôm nay có việc không đến
hả? Mặt nó hôm trước đập muỗi đến hủy hoại dung nhan đã đỡ tí nào chưa?”

Cát Niên cười thay câu trả
lời. Hàn Thuật từ trước lén lút bám đuôi đến giờ dăm ba hôm lại quang minh
chính đại xuất hiện gần nhà Cát Niên, thêm cả chuyện sớm mồng Một đã từ nhà Cát
Niên chạy ra mua pháo, mấy người chú Tài đều đã quan sát hết, chú sớm đã coi
Cát Niên và Hàn Thuật là một đôi. Cát Niên cũng không giải thích, nói nhiều chỉ
sợ chú nghĩ cô là con gái nên thẹn thùng xấu hổ mà thôi.

Nhưng chú Tài tiện miệng
hỏi thế mà lại chẳng sai chút nào. Hàn Thuật hôm nay đúng là có việc, anh miễn
cưỡng đến Viện Thành phố nhậm chức, hôm nay là ngày đi làm đầu tiên, tuy nói
trong lòng bất mãn nhưng anh vẫn không quên sau giờ làm mời mọi người trong ban
đi ăn bữa cơm, sở trường đối đãi giao tiếp như thế chẳng trách đến đâu anh cũng
được quý mến.

Buổi trưa, Hàn Thuật gọi
điện cho Cát Niên chỉ để nói với cô chuyện này, còn nói hôm nay mình không đến
được rồi. Cát Niên thấy đúng là vớ vẩn, cô vốn chẳng gọi anh đến, không có việc
gì anh cứ chạy lại bên này làm gì, không đến thì thôi, lại còn chỉ vì thế mà
gọi điện thanh minh, coi đấy là lẽ đương nhiên, cứ như thật có người đã hẹn
chắc với anh không gặp không về vậy. Cô dừng một lúc, Hàn Thuật trong điện
thoại oán trách môi trường làm việc mới, ra sức kể khổ. Đây cũng là chuyện
chẳng đừng, nếu như cúp điện thoại của anh, chưa biết chừng anh điên lên còn
gọi thẳng vào máy bàn của cửa hàng. Khó chịu hơn nữa là, anh xuất hiện thường
xuyên như thế, ngay đến chú Tài cũng biết, anh mà không đến là chắc có chuyện
rồi.

Cát Niên mở cửa bước vào
nhà. Cô không phải người nóng vội, dù có cảm thấy hơi nghi hoặc đối với gói
chuyển phát nhanh kia nhưng cũng vẫn chỉ cầm lấy, đợi đặt túi áo xuống xong
xuôi, ngồi xuống ghế rồi mới chầm chậm mở ra. Trong phong bì còn có một gói
giấy báo được bọc rất cẩn thận bằng băng dính trong, Cát Niên mở ra mới thấy
được món đồ thật sự trong đó.

Không phải thư từ gì, thậm
chí đến một mảnh giấy cũng không có, trong lớp giấy báo cũ là một tập ảnh, Cát
Niên chỉ mới nhìn tấm ảnh trên cùng đã không còn cách nào ngồi im như không có
gì được nữa, trong bức ảnh là một cặp nam nữ đang quấn lấy nhau trong một tư
thế khó coi nhất.

Dù Cát Niên biết rõ bên
cạnh ngoài mình ra chẳng có ai, nhưng thoạt nhìn thấy cái thứ đó cô vẫn không
thể ngăn nổi mắt mồm há hốc, đỏ mặt tía tai, người trong bức ảnh rốt cuộc là
ai?

Mấy tấm đầu ánh đèn mờ ảo,
tư thế nhân vật trong ảnh uốn éo, chất lượng ảnh rất bình thường, nhìn không
phải rõ lắm, chỉ có thể từ cách bài trí nhận ra đó là một phòng khách sạn không
hào nhoáng. Cát Niên lại cầm lấy phong bì nhìn thật kỹ tên người nhận, địa chỉ
là nhà cô không sai, tên người nhận cũng đích thị là Tạ Cát Niên, nhưng ai có
thể gửi cho cô những thứ này, những tấm ảnh này có liên quan gì đến cô?

Cô lật từng tấm xem tiếp,
người đàn ông từ đầu tới chân không mảnh vải che thân, người đàn bà còn có vài
tấm mặc một bộ đồ như đồng phục nữ sinh, cuối cùng Cát Niên dừng lại ở một tấm
ảnh, cô đã nhìn rõ mặt người đàn bà, đó là khuôn mặt của một người cô đã quá
quen thuộc, Bình Phượng! Chỉ có điều vì hai bím tóc được chải rất buồn cười và
lạc mốt trên đầu cô khiến Cát Niên không nhận ra ngay trong mấy tấm ảnh chụp
nghiêng mặt lúc đầu. 

Chuyện này liên quan đến
Bình Phượng, Cát Niên không thể ngồi tiếp được nữa, cô đứng bật dậy, lật nhanh
những bức ảnh sau. Lẽ nào bưu phẩm này là do Bình Phượng gửi đến? Cát Niên đã
biết từ lâu Bình Phượng làm cái nghề này nhưng không thể vô duyên vô cớ chụp
mấy loại ảnh này gửi cho bạn bè được. Người đàn ông không cao lắm, nhưng có thể
nhìn ra đã không còn trẻ tuổi, Cát Niên nhìn trừng trừng vào bộ dạng chính diện
của ông ta rất lâu, càng nhìn càng thấy quen, bất giác lưng cô toát mồ hôi
lạnh.

Khuôn mặt này cô thậm chí
rất quen thuộc, mang bóng dáng của một người cô thường xuyên nhìn thấy, chỉ là
lớn tuổi hơn rất nhiều. Dù cô không muốn tin, từ chối tin, nhưng đôi mắt không
thể lừa cô, đó thật sự là Hàn Thiết Văn, bố của Hàn Thuật, Chánh án Tòa án Nhân
dân Tối cao tỉnh, lãnh đạo của Vọng Niên, người đã từng sống ở tầng trên nhà cô
hồi bé!

Phát hiện này khiến Cát
Niên lạnh cả người, thậm chí còn cảm thấy nao nao trong dạ dày. Chánh án Hàn
chăm sóc bản thân rất tốt, nhưng từ khuôn mặt này vẫn có thể nhìn ra một người
đàn ông đang dần bước vào tuổi xế chiều, điều này rõ ràng trái ngược với khuôn
mặt mộc và hai bím tóc của Bình Phượng, hai cơ thể, một lão già, một nõn nà,
quấn sít lấy nhau.

Cát Niên chừng từng nói
chuyện với bố Hàn Thuật, chỉ dựa vào những ký ức thuở bé và miêu tả của Hàn
Thuật lờ mờ nhớ lại khuôn mặt nghiêm nghị của ông. Trong ấn tượng của Cát Niên
ông tuy là một người quá đỗi nghiêm khắc nhưng trước sau vẫn là một bậc cha chú
đứng đắn, thế nhưng mỗi tư thế ông bò trên người Bình Phượng đều dung tục như
vậy, trong cái xã hội chỉ nhìn mặt mà đoán người này còn cái gì là thật nữa
đây?

Cát Niên xem hết tất cả các
tấm ảnh, xếp ngay ngắn lại rồi đút hết trở vào phong bì, cô không dám xem lại
lần thứ hai, dường như đó là chiếc hộp Pandora, cất giấu bên trong loài ma quỷ
có thể hủy diệt tất thảy.

Giờ coi như cô đã rõ “lão
dê béo” từ miệng Bình Phượng là ai, e là Bình Phượng cũng đã sớm biết quan hệ
giữa người ấy và Hàn Thuật, vì vậy trước sau mới kín tiếng như vậy. Với địa vị
và thân phận của Chánh án Hàn lúc này, ông còn có gì không đạt được? Cứ cho là
ông không màng đến gia đình, tham đồ mỹ sắc, cũng có đầy người tự nguyện ngả
vào lòng ông, sao ông có thể chọn một cô gái đứng đường kéo khách như Bình
Phượng. Trang điểm của Bình Phượng khá cổ quái, đây chắc chắn là do khẩu vị cổ
quái của khách hàng, bộ dạng Chánh án Hàn ép chặt Bình Phượng, như thể ông lần
nữa chinh phục lại thời thanh xuân đã từng thuộc về mình. Có thể ông cũng biết
rõ điều mình muốn rất xấu xa, người vợ cao nhã hiền thục của mình không thể nào
tiếp nhận, cũng vì giới hạn bởi thân phận của mình, ông không dám đưa ra những
yêu cầu như vậy với những người phụ nữ quanh ông, thế nên mới chọn ả điếm cách
xa ông tựa mây với bùn, như vậy ông mới có thể đưa ra bất cứ yêu cầu gì theo
dục vọng của mình, như vậy ông mới cảm thấy mình đang an toàn trong một thế
giới khác? Nhưng Cát Niên không hiểu, lái xe của chánh án Hàn – Tạ Vọng Niên và
cũng là người yêu của Bình Phượng rốt cuộc đóng vai trò gì trong màn kịch bẩn
thỉu này? Cậu ta miễn cưỡng phải chấp nhận, hay vui vẻ dắt mối? Buổi tối đâm xe
trong ngõ hôm đó, Vọng Niên lái một chiếc Audi đen, và cũng là lần đầu Bình
Phượng hí hửng gặp “lão dê béo” của cô, Cát Niên không còn muốn nghĩ tiếp, bằng
không cô đến ngạt thở vì dòng máu chảy trong người Vọng Niên cũng là dòng máu
đang chảy trong người cô.

Cát Niên lập cập rút điện
thoại, lập tức gọi cho Bình Phượng, cô phải hỏi rõ ràng nguyên do sự việc, nếu
như những bức ảnh này đúng là do Bình Phượng gửi, sao cô lại liên quan đến Hàn
Thiết Văn, và sao lại muốn cho Cát Niên biết.

Điện thoại của Bình Phượng
tắt máy. Cái điện thoại đời cổ đó vốn có vấn đề về pin, mới dùng chưa được bao
lâu đã tự động đen ngóm màn hình, gọi không được cũng chẳng phải chuyện lần
đầu. Cát Niên bàng hoàng ngồi xuống, thấy mình dường như đã nghĩ đến một đáp án
rõ ràng. Chẳng trách hôm đó Bình Phượng nghe về vụ án của Hàn Thuật lại để ý
khác thường như vậy, bởi cô biết chuyện xấu của bố Hàn Thuật, hơn nữa trong tay
lại đã có những bức ảnh này, có lẽ đây chính là một “vụ lớn” của cô và Vọng
Niên, bọn họ câu kết với nhau chụp những bức ảnh này, lấy đó để ép ông, hoặc là
bán cho một người có dụng tâm hòng kiếm khoản chênh lệch rồi cao chạy xa bay.
Nhưng trước khi đi Bình Phượng biết chuyện về Đường Nghiệp và Hàn Thuật, cô
dùng thứ lô gic quá đỗi giản đơn của mình đưa đến một lý luận, đó là nếu như
Hàn Thiết Văn đổ rồi chẳng còn ai làm khó Hàn Thuật nữa, Đường Nghiệp có thể
cũng không cần phải gánh tội, hai người đàn ông có thể đem đến hạnh phúc cho
Cát Niên như thế đều được giải thoát, bởi vậy trước khi đi cô còn gửi một phần
ảnh cho Cát Niên, hy vọng làm vậy có thể giúp được người bạn duy nhất của mình.

Bình Phượng có ý tốt, nhưng
Cát Niên không sao nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy được. Những người đó, những
việc đó, như một tấm tranh ghép hình được cô từng miếng từng miếng lắp ghép lại
trong đầu, dần dần trở nên rõ ràng.

Chánh án Hàn liên quan đến
vụ án của Hàn Thuật, nhưng ông chưa chắc đã liên quan trực tiếp đến vụ án của
Cục Xây dựng, tay ông không với dài được đến thế, người khiến Đường Nghiệp hứng
tội chắc không phải là ông, bằng không với sự điều tra sâu dần của mình Hàn
Thuật không thể nào lại không phát giác được chút gì. Bình Phượng không chỉ
quen “lão dê béo” của cô mà còn quen người trả tiền cho lão dê béo, điều này
chứng tỏ ông Hàn bị người ta nắm thóp, ông không thể còn chính nghĩa và sạch sẽ
như bề ngoài, nhiều khả năng nhất là ông có quan hệ gián tiếp với người đứng
đằng sau vụ án, chưa biết chừng bọn họ còn nhận hối lộ của cùng một người, ông
sợ rút dây động rừng, sớm muộn gì cũng liên lụy đến mình. Vốn dĩ ông cho rằng
Hàn Thuật trẻ người cùng lắm chỉ gặm được lớp da bên ngoài nên mới thả cho con
trai điều tra, nào ngờ đứa con trai ông một tay dạy nên lại nghiêm túc với vụ
án này như thế, nếu như thật vạch trần được tấm màn đen phía sau Cục Xây dựng,
thành đổ hào cũng chẳng được yên, ông lo sợ nên mới ngăn cản Hàn Thuật, thậm
chí còn không tiếc từ mặt cha con.

Bình Phượng nghĩ quá ngây
thơ, cứ coi như cô may mắn lật đổ được Hàn Thiết Văn, nhưng người phía sau
Đường Nghiệp cũng chức trọng quyền cao như thế, cái tội này Đường Nghiệp vẫn
phải gánh. Còn về Hàn Thuật, đúng là không còn ai ép anh từ bỏ vụ án này nữa,
nhưng Cát Niên có thể đánh cược, thà để Hàn Thuật từ bỏ một trăm vụ án, anh
cũng không muốn nhìn thấy phần “con” của bố mình. Đối với Hàn Thuật, những tấm
ảnh này đủ để hủy hoại toàn bộ tín ngưỡng, toàn bộ tình cảm của một người con
trai đối với bố. Bình Phượng thực lòng muốn giúp Cát Niên, nhưng cô cũng đồng
thời vứt cho Cát Niên một củ khoai lang nóng bỏng tay.

Tiếp đó, Cát Niên nấu cơm,
tắm rửa, đi ngủ, trong đầu chỉ toàn những tấm hình ấy và đủ mọi loại câu hỏi.
“Vụ lớn” của Bình Phượng và Vọng Niên nếu như thật là kiếm lợi từ mấy tấm ảnh
này thì hai người đó quả là ngu ngốc đến không biết trời cao đất dày, bọn họ lẽ
nào không nghĩ đến hậu quả của việc này sẽ nguy hiểm ra sao ư? Và còn cô nên
làm gì với những bức ảnh này?

Đưa cho Hàn Thuật? Anh sẽ
sụp đổ, dù cô có không mong gặp Hàn Thuật nữa thì cũng không hề muốn thấy cảnh
đó.

Đốt đi? Những bức ảnh này
có còn trong tay Bình Phượng và Vọng Niên không? Bọn họ sẽ đem ra làm gì? Tống
tiền Hàn Thiết Văn? Bán cho người có ý đồ xấu? Kết quả đều không dám tưởng
tượng như nhau. Nếu vậy, giấy không bọc được lửa, giả như Hàn Thuật sớm muộn
rồi cũng sẽ biết, nếu như anh thấy những bức ảnh này sớm hơn, liệu có phải tuy
đau lòng nhưng cũng sẽ sớm chuẩn bị tinh thần, chuyện này sẽ không phát triển
theo chiều hướng xấu.

Cô nhét đống ảnh xuống gối,
trằn trọc ngủ không yên. Trước nay cô vẫn là người nói ít nghĩ nhiều, nhưng lần
này càng nghĩ càng bất an. Làm người đơn giản có lẽ lại hạnh phúc hơn.

Cứ vậy cho đến nửa đêm,
cuối cùng cô cũng không gắng gượng nổi, dần chìm vào giấc mơ, cũng may vẫn còn
chưa ngủ say nên điện thoại mới reo một tiếng cô đã nhận ra. Cát Niên cứ nghĩ
là Bình Phượng, vội vàng bắt máy, nhưng lại là Hàn Thuật.

“Cát Niên, em ra đây một
lát, anh đang đứng trước cổng nhà em.” Giọng Hàn Thuật rất bình tĩnh nhưng cũng
rất lạ. Cô nhìn đồng hồ, đã ba giờ mười lăm phút sáng. Anh trước kia tuy càn rỡ
nhưng cũng chưa bao giờ quá nửa đêm chạy đến dọa người.

“Sao… sao thế?” Cát Niên cứ
căng thẳng là lại lắp bắp.

Hàn Thuật không chịu nói
trong điện thoại, chỉ bảo cô ra ngoài.

“Anh có chút chuyện cần nói
với em.”

Một dự cảm không lành chợt
như một cơn bão tuyết đổ ụp xuống lòng Cát Niên, không phải ngay đến anh cũng
xảy ra chuyện rồi chứ? Cô cũng không rõ nỗi hoang mang rối loạn trong lòng là
từ chuyện nào, nhưng trong giây lát bước xuống giường cô đã đưa ra một quyết
định. Có lẽ cô nên đưa số ảnh này cho Hàn Thuật, có lẽ anh sẽ vì thế mà hận cô,
nhưng cô lờ mờ cảm giác làm vậy là đúng.

Cô lấy chiếc phong bì từ
dưới gối, khoác tạm áo rồi chạy ra. Quả nhiên Hàn Thuật đang đứng ngoài cổng,
quay lưng lại phía cô, nhìn về một nơi tối hù, không biết là đang nghĩ gì. Anh
đứng bao giờ cũng rất thẳng lưng, nhưng lúc này lại có vẻ gì đó hơi cứng nhắc.

Hàn Thuật nghe thấy tiếng
động liền lập tức quay lại.

Cát Niên mở cổng, “Vào rồi
nói.”

Anh im lặng gật đầu, đi
theo cô vào nhà, hai người đều không ngồi.

Hàn Thuật hít một hơi,
dường như đang nghĩ nên mở miệng thế nào, Cát Niên nắm chặt chiếc phong bì,
cũng đang do dự không quyết.

“Anh có chuyện này phải nói
với em.”

“Em có chuyện này muốn nói
với anh.”

Hai người suýt nữa cùng
đồng thanh nói ra câu này, cả hai cùng lặng người.

Cuối cùng Cát Niên nói,
“Anh nói trước đi.”

Hàn Thuật đã không còn bộ
dạng xuề xòa trước mặt cô như thường ngày, ngược lại, anh rất nghiêm túc,
nghiêm túc đến nỗi khiến cơn bão tuyết trong lòng Cát Niên bắt đầu đông cứng
lại thành băng Bắc cực.

“Anh nói đi.” Cô nén cảm
giác hoang mang trong lòng cố cười một tiếng, tiếng cười trong một đêm thế này,
ngay cả cô nghe cũng thật cao vót.

“Tạ Vọng Niên xảy ra chuyện
rồi, anh vừa nghe nói, cậu ta giết người, đã bị cảnh sát bắt, bố mẹ em đều sắp
phát điên rồi…”

“Nó giết ai?” Giọng Cát
Niên nghẹn cứng trong cổ họng.

Cô thậm chí có thể thấy yết
hầu Hàn Thuật chuyển động lên xuống vì căng thẳng.

Anh nói: “Bạn em chết rồi.”

Cát Niên đột nhiên nhớ đến
mẩu tin trên tờ báo chiều. Đáp án đã sớm bày ra ngay trước mắt cô, là cô vô tâm
vô tính.

Bình Phượng!

Trong khoảnh khắc đó Cát
Niên dường như nhìn thấy máu trên chiếc phong bì trắng xanh sạch sẽ trên tay
mình, trên đó đầy máu của Bình Phượng!

Chiếc phong bì rơi xuống từ
tay cô không báo trước, những manh mối bẩn thỉu lộ ra qua mép giấy đã được mở.

“Em không sao chứ, Cát
Niên.” Hàn Thuật đỡ lấy cánh tay cô, rồi cúi người xuống nhặt những thứ bị rơi
trên đất.

Và rồi, anh nhìn thấy những
tấm ảnh kia.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+