Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 41 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 41 – Giả như anh ấy chết rồi

.Có lẽ Phi Minh vẫn không sao lý giải nổi những
chuyện cũ lâu năm ấy và ngụ ý trong năm chữ này, nhưng đây là sự tưởng tượng
đẹp đẽ nhất cô bé dùng cách của mình để xây dựng cho hồi ức.

.Cát Niên theo Đường Nghiệp lên một chiếc xe lạ
đã đợi rất lâu trong góc tối, chiếc xe chạy rất nhanh, xuyên qua thành phố,
cuối cùng dừng lại ở một bến cảng vắng vẻ.

Ngoài ngọn đèn đánh cá được
thắp trên chiếc thuyền đen nhẫy duy nhất neo gần bờ, bốn bề là một màu đen. Sau
đó, Cát Niên nhìn thấy ngoài bọn họ và người tài xế không xuống xe, trên bờ chỉ
có một cô gái.

Đường Nghiệp cũng nhìn thấy
cô gái ấy, anh chần chừ trong giây lát, anh không nói gì nhưng qua đầu ngón tay
và lông mày của anh trong khoảnh khắc này, Cát Niên cảm giác được trái tim anh
đang lạnh đi.

Cô gái vẫn quay lưng về
phía họ nghe tiếng liền quay người lại, cô quan sát Đường Nghiệp và người anh
dắt theo. Cô tầm tuổi với Cát Niên, mái tóc được búi lại một cách tùy ý sau
đầu, sự xuất hiện của Cát Niên rõ ràng nằm ngoài dự liệu, nhưng cô cũng chỉ khẽ
nhướn mày. Cô dễ dàng cho người ta một cảm giác, đó là bất kể thiên biến vạn
hóa thế nào cũng không gì có thể khiến cô loạn bước chân.

“Đường Nghiệp, anh đến rồi
đấy à.” Cô nói như thể một người bạn cũ đã đứng đợi từ lâu.

Trong đêm, ánh sáng hắt ra
từ mặt sóng đổ bóng trong mắt Đường Nghiệp, Cát Niên gần như đã nghĩ anh sẽ bật
khóc. Cô vẫn chưa thấy người đàn ông nội tâm này từng rơi nước mắt.

“Cậu ấy không đến?” Đường
Nghiệp hỏi.

Cô gái kia gật đầu, “Anh ấy
nhờ tôi đến tiễn anh, rất xin lỗi, Đường Nghiệp…”

“Cậu ấy chết rồi phải
không?” Đường Nghiệp ngắt lời cô ấy.

“Anh biết hết rồi ư?”

Đường Nghiệp quay mặt đi
nhìn về điểm giao thoa giữa mặt biển và trời đêm, anh không muốn người ta nhìn
thấy anh khóc, hai người còn lại chỉ còn biết coi hành động đó của anh là do
cuộc trốn chạy khó khăn trước mắt. Cát Niên không biết đã xảy ra chuyện gì,
nhưng cô có thể hiểu, “cậu ấy” trong câu nói của Đường Nghiệp chắc hẳn là người
đàn ông vừa ấm áp vừa lạnh lùng đeo gọng kính đồi mồi ấy, còn cô gái đang đứng
trước mặt này là người lên kế hoạch cho anh thoát thân cao chạy ra nước ngoài.

“Tôi chỉ biết nếu cậu ấy
còn sống, cậu ấy nhất định sẽ tới.”

“Anh có tin không, anh ấy
cũng đã nói hệt vậy, anh ấy nói nếu như anh không thấy anh ấy, không cần phải
giải thích nhiều lời, anh sẽ biết anh ấy đi đâu.” Cô gái bật cười, đôi mắt cong
cong như vành trăng khuyết, cô như một con cáo đang cười, có thể thông thấu mọi
thứ, lại vừa hiền lành vô hại. Đường Nghiệp đã cảm thấy ánh mắt cô đang nhìn
vào hai bàn tay nắm chặt của anh và Cát Niên. “Nếu như anh ấy đến thật, anh nói
xem anh ấy nhìn thấy màn này liệu có thấy bất ngờ hay không?”

Đường Nghiệp có vẻ đã từ
nỗi đau buồn ập đến đột ngột trở về với hiện thực trước mắt, có lẽ anh đã ít
nhiều dự liệu trước kết quả này. Anh nói với cô gái: “Cô Hướng, tôi có một
thỉnh cầu…”

“Anh muốn đem theo cô ấy?”

Ở cô có một sức mạnh khiến
người khác tín phục, khiến người khác có thể yên tâm giao mình cho cô.

Đường Nghiệp gật đầu. Anh
tin người con gái này, cũng như anh tin người bạn đồng hành vĩnh viễn chẳng thể
đến kia. Cô có thể đưa anh tới một nơi an toàn. Nhưng anh không thể để mất Cát
Niên.

“Cô ấy là vợ chưa cưới của
anh?”

“Đúng vậy.”

Cô gái thậm chí còn gật đầu
với Cát Niên, rồi ngẩng đầu nhìn ánh trăng đã lên đến giữa trời, không chút lo
lắng, như thể trước mắt không phải một cuộc trốn chạy mà là cuộc trò chuyện
giữa những người bạn nhàn rỗi.

“Hai người có thích ánh
trăng không? Hôm nay là mười bốn, mai mới là rằm, nhưng tôi vẫn thích trăng hôm
nay hơn, bởi sau ngày rằm sẽ là trăng khuyết, còn trăng mười bốn lại vẫn có thể
đợi đến ngày mai. Đằng Vân thì không thế, anh ấy chỉ thích trăng tròn mười
lăm.” Câu hỏi của cô dường như không cần câu trả lời, dường như trước nay cô
vẫn là một người luôn tự cho mình đáp án. Nói xong những lời này, cô mỉm cười
với Đường Nghiệp, “Anh biết mà, chiếc thuyền này vốn có hai chỗ ngồi. Đi đi,
thuận buồm xuôi gió, tôi đã liên hệ xong cho anh rồi, xuống thuyền sẽ có người
đưa anh đến nơi anh muốn đến, à, nên nói là ‘hai người’. Đừng quay lại nữa.”

Đường Nghiệp kéo Cát Niên
đi về phía bờ.

“Cảm ơn cô, giám đốc
Hướng.” Anh nói tự đáy lòng.

Cô gái nói: “Không cần cảm
ơn, tôi không phải vì anh, chuyện tôi đã nhận lời Đằng Vân nhất định sẽ làm,
anh ấy xứng đáng được vậy. Tôi chỉ đang nghĩ, nếu như Đằng Vân biết được cuộc
chạy trốn anh ấy dùng mạng để đổi lấy kết quả lại thành ra là của anh và vợ
chưa cưới, chắc anh ấy sẽ thấy rối bời lắm.”

Cô nói xong liền bước lại
chiếc xe đã đưa hai người đến đây. Chiếc xe vẫn chưa đi ngay, dường như cô còn
đợi thuyền khởi hành.

Chiếc thuyền nhẹ nhàng nhấp
nhô trên mặt nước nông, Đường Nghiệp lên thuyền trước rồi mới kéo Cát Niên.

Cát Niên đứng trên bờ bất
động, cô chầm chậm vùng khỏi tay Đường Nghiệp.

“Đường Nghiệp, em đến tiễn
anh thôi.”

Ánh trăng lấp ló sau những
đám mây, gió ở đây rất lớn, gió thổi tung mái tóc ngắn của cô, cũng thổi tung
ánh sáng lóng lánh trên mặt nước. Trong ánh trăng lúc ẩn lúc hiện, gương mặt cô
yên tĩnh lạ thường.

Đường Nghiệp kinh ngạc,
người lái thuyền bước đến đống dây thừng đã lên tiếng nhắc: “Thưa ngài, thuyền
phải xuất phát rồi.”

“Vì sao?” Đường Nghiệp hỏi
Cát Niên.

“Em vốn không nằm trong kế
hoạch của anh, anh thấy em đáng thương nên mới dẫn em theo. Cảm ơn anh, Đường
Nghiệp. Nhưng người nên đi với anh không phải em, tuy anh không thể đợi được
anh ấy nhưng vị trí đó cũng không nên là của em.”

Đường Nghiệp kìm nén nỗi
đau như cắt vào tim khi nhắc đến người đó, “Cát Niên, anh cũng thực lòng thích
em.”

Cát Niên nói: “Đúng, em
biết, anh thích em vì em là một người khá ổn; nhưng anh yêu anh ấy, dù cho anh
ấy có là người không ổn… dù cho anh ấy sẽ không trở lại. Khi anh ấy còn sống,
điều ‘nếu như’ giữa chúng ta chỉ là anh tự gạt mình, giờ anh ấy chết rồi, vậy
càng không có khả năng nữa.”

Người đàn ông rộng lượng
lương thiện như Đường Nghiệp, anh vốn nên cùng người mình thực sự yêu thương
cao chạy xa bay, nhưng trong khoảnh khắc ra đi anh vẫn không nỡ bỏ rơi Cát Niên
cô đơn, đến nay Đằng Vân chết rồi, lại càng đoạn tuyệt triệt để mọi khả năng
giữa anh và Cát Niên, cũng đoạn tuyệt mọi khả năng của hạnh phúc. Vì vậy, trong
nỗi nhớ của anh dành cho Đằng Vân thậm chí còn có nỗi hận, Đằng Vân đã dùng
cách kiên quyết nhất để bắt anh phải nhớ đến mình cả đời, “Lẽ nào ở đây vẫn còn
gì đáng để giữ em lại? Đi cùng anh, coi như chúng mình ở bên nhau, chí ít cũng
có một cuộc sống mới.”

Người lái thuyền đã nới
lỏng thừng, hỏi dồn: “Tiểu thư, cô thật không lên thuyền sao?”

Cát Niên lắc đầu, chiếc
thuyền đã lỏng thừng dường như chỉ một giây nữa thôi sẽ trôi rất xa.

“Đường Nghiệp, đối với em
chỗ nào cũng vậy cả.”

Đường Nghiệp đứng bên mép
thuyền, anh vẫn chưa từ bỏ ý muốn thuyết phục Cát Niên.

Cát Niên ôm nhẹ anh khi
thuyền còn chưa ra xa, cô cảm giác được bàn tay bỗng nhiên siết chặt của Đường
Nghiệp, cô vùng khỏi anh, “Hãy đến nơi anh muốn đến, đừng quay đầu lại. Em
không nói tạm biệt nữa, anh bảo trọng, Đường Nghiệp, em rất vui vì có một người
bạn như anh.”

.

Cát Niên quay về mảnh sân
nhỏ của cô, trời đã dần sáng.

Hàn Thuật vẫn nằm trên
chiếc ghế tre, anh ngủ rồi, sương đêm thấm ướt áo anh, lúc anh ngủ nhìn sao mà
vô tội, vết thương trên mặt đã kết vảy màu nâu nhạt. Cát Niên lấy một chiếc ghế
thấp gần đó ngồi xuống bên anh, rút từ trong túi ra một bức tranh màu nước Trần
Khiết Khiết đưa cho cô lúc ở bệnh viện về hôm qua.

Đây là bức tranh Phi Minh
tự tay vẽ, trước khi vào phòng phẫu thuật cô bé đã dặn mẹ nhất định phải đưa
tranh cho cô. Cuộc phẫu thuật đã kết thúc. Trần Khiết Khiết nói có thể Phi Minh
chẳng còn tỉnh lại được nữa.

Phi Minh vẽ vẫn tệ như thế,
Cát Niên muốn bật cười, đứa trẻ này trước sau vẫn không có năng khiếu hội họa.
Chỉ có thể lờ mờ nhìn ra trong tranh có bốn người, hai cô bé và hai cậu bé, các
cô bé đều buộc tóc đuôi ngựa, một người cười nhe răng, một người mỉm cười, hai
cậu bé một người đầu nhẵn húi, một người tóc ngắn.

Bức ảnh cũ từ mười hai năm
trước, Cát Niên đã kẹp vào mấy đồ thường dùng của Phi Minh gửi cho cô bé, đây
có lẽ là bức ảnh chụp chung duy nhất của bố mẹ cô bé. Quả nhiên Phi Minh đã
nhìn thấy, lại còn dùng cách riêng của mình vẽ lại nó. Điểm không giống trong
bức ảnh là bốn cô bé cậu bé đều nắm tay nhau. Dưới cùng bức tranh còn viết xiêu
xiêu vẹo vẹo mấy chữ vốn ở mặt sau tấm ảnh: Cho anh nhìn về em.

Có lẽ Phi Minh vẫn không
sao lý giải nổi những chuyện cũ lâu năm ấy và ngụ ý trong năm chữ này, nhưng
đây là sự tưởng tượng đẹp đẽ nhất cô bé dùng cách của mình để xây dựng cho hồi
ức.

Có giọt nước từ mái hiên
rơi xuống, rơi ngay trên cổ Hàn Thuật, anh đưa tay lên xoa xoa chỗ cổ ngứa,
dường như đã tỉnh ngủ.

Trước khi anh kịp mở mắt,
Cát Niên nói: “Không được động đậy.”

Anh thật sự lập tức cứng đờ
trên ghế không dám cựa quậy, tay vẫn còn đặt trên cổ, chỉ có hàng mi không nghe
lời vẫn khẽ run run.

Cát Niên đưa một ngón tay
lên môi “Suỵt…” một tiếng, “Giả vờ như anh chết rồi, không được động đậy, cũng
không được nói.”

Nếu là trước đây Hàn Thuật
đã sớm nhảy dựng dậy “Hừ” cái miệng quạ của cô, nhưng anh không thế, anh ngoan
ngoãn “chết”, tư thế “chết” còn khá kỳ quái, nhưng lại rất khoan thai, khóe
miệng hơi cười. Cát Niên nghĩ, lẽ nào đây lại là “ngậm cười nơi chín suối”
trong truyền thuyết?

Hàn Thuật giữ tư thế đó rất
lâu rất lâu, đến khi toàn thân đã mỏi nhừ, cổ và tay anh đều đau đến không
“chết” nổi nữa, anh lén lút vi phạm quy định hé mắt liếc một cái, may mà ánh
sáng buổi sớm không chói mắt, người hại anh giả chết bao lâu đang ngồi trên
chiếc ghế thấp, đầu nghiêng nghiêng dựa vào một bên ghế tre, mắt cũng đang nhắm
hệt anh khi nãy.

“Ê, ê.” Hàn Thuật trong
lòng rất bất bình, anh thận trọng đẩy người bên cạnh, “Em cũng chết rồi à?”

Cô đáp: “Đừng ồn, cả đêm em
không ngủ đấy.”

Anh lại ngoan ngoãn nằm
xuống, ở bên cô, đợi cô.

Cát Niên ngủ một lúc rồi
thẳng eo dậy quay sang hỏi Hàn Thuật: “Anh tỉnh rồi à?”

Hàn Thuật đáp: “Tỉnh lâu
rồi.”

Trong buổi sáng đẹp trời có
hai người ngốc nghếch ngồi đó, nhưng một người tâm trạng rất tốt, rất vui.

“Ê, anh bảo này, cây tỳ bà
của em có biết ra quả không thế?” Người đang vui tìm một chủ đề vô vị hỏi.

“Biết chứ.” Cát Niên trả
lời. Cây lớn rồi, rồi sẽ kết quả. Chỉ có điều người trồng cây và người hái quả
lại chưa hẳn là cùng một người.

“Hàn Thuật, anh có tin vào
số mệnh không?” Cô nhìn theo hướng mặt trời mọc, khẽ nheo mắt hỏi.

Hàn Thuật lắc đầu, “Anh
không tin. Cả đời này anh chỉ từng làm một chuyện mê tín, hôm đó anh rất xui
xẻo bị người ta xô ngã một cái, sau đó liền vào một ngôi miếu rách gần đó cầu
một quẻ.”

“Trên quẻ viết gì?”

“Sao anh biết được.” Hàn
Thuật nói đến đây bèn có vẻ hậm hực bất bình, “Người giải quẻ trong miếu cũng
chẳng ra đâu với đâu, cái quẻ anh cầu bị người ta xé phần bên trên rồi. Sặc,
trên đời này còn có người trộm quẻ!”

Cát Niên cười, lấy chân đá
một phiến lá từ ngoài tường rơi vào, cũng không quên đập một cái vào cánh tay
đang định thừa nước đục thả câu kéo cô lại, cô thầm mở lòng bàn tay, xem lại
lần nữa đường chỉ tay vận mệnh.

Bụng Hàn Thuật réo lên òng
ọc, người còn sống vẫn sẽ cảm thấy đói.

“Đi thôi.” Cô cùng anh bước
ra khỏi mảnh sân, quay đầu khóa cửa lại.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+