Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chúng ta ly hôn đi – Chương 09 (Kết) 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

9.1

“Mẹ, mẹ, mẹ ở trong đấy à?”
Tiếng của Tề Khắc Hiên từ ngoài cửa truyền đến, cậu không biết cậu đã kịp thời giải cứu mẹ.
Khi cậu thấy bố mở cửa phòng, cậu sợ thót tim, hồi ức quay lại, cậu không từng thấy bố đợi trong phòng mẹ, làm sao biết tình cờ gặp cảnh tượng này trong sáng nay chứ? Càng kỳ lạ hơn là bố và mẹ đều mở to mắt, giống như vừa mới phát hiện ra việc hệ trọng gì đấy.
“Tiểu Hiên, sớm quá!” La Vũ Tịnh rất vui khi nhìn thấy con trai, nhất là sau tình trạng khẩn cấp đó.
“Con thấy có người nói trong phòng mẹ, thì ra là bố và mẹ, kỳ lạ quá.” Từ nhỏ cậu cho rằng bố mẹ phải ngủ tách ra, nhìn thấy họ ở cùng nhau lại cảm thấy kỳ quặc.
“Sau này bố và mẹ sẽ cùng ở phòng này, con không được cảm thấy kỳ quặc.” Tề Kiếm Vân dự báo, còn nháy nháy mắt với con trai.
Người đàn ông này lại tự nhận rồi (tự sắp đặt theo ý mình)! La Vũ Tịnh không muốn đôi co với anh trước mặt con trai, chuyển chủ đề mới: “Tiểu Hiên, tối qua ngủ ngon không?”
“Có ạ!” Tề Khắc Hiên ngồi xuống mép giường, cười hihi. “ Ông Ông bảo có thể ăn sáng rồi, cho nên con đi gọi mọi người.”
“Tốt.” cô xoa xoa má con trai. “mẹ thay quần áo, mọi người đợi mẹ một chút.”
“Con quay đi không nhìn là được.” Tề Khắc Hiên quay người, mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh cũng thế.” Tề Kiếm Vân lập tức quay theo.
La Vũ Tịnh hai tay chống vào eo, không biết là tức hay là buồn cười. “Hai người đều ra đi!”
Không lâu sau, trên bàn ăn của Tề gia, có 3 người cùng dung bữa sáng, đây là cảnh tưởng chưa từng có làm mọi người không giấu được sự ngạc nhiên.
Quản gia Ông phục vụ bằng cả trái tim, hỏi: “Bà chủ, hồng trà của bà nguội rồi, có cần đổi nóng 1 chút không?”
“Không cần đâu, cảm ơn, còn nữa… đừng gọi tôi là bà chủ…” cô sớm đã không phải là bà chủ họ Tề, gọi như vậy thật kỳ!
Đáng tiếc, tai quản gia Ông như có chức năng tự động lọc, mặt vẫn giữ nụ cười, bưng đĩa hoa quả lên. “Bà chủ, mời ăn hoa quả, bà đặc biệt thích ăn dâu tây, hãy ăn nhiều một chút.”
Thịnh tình khó chối từ, cô chỉ “ừ!” một tiếng, cầm quả dâu tây lên cho vào mồm, trước mặt nhìn thấy vẻ mặt mỉm cười của chồng cũ, người đàn ông này nhất định đang cười thầm đây, tuy nhiên cách cầu hôn trước đó của anh, không bao giờ cô ngoan ngoãn nói đồng ý.
Không sai, Tề Kiếm Vân tương đối hài lòng, quả nhiên quản gia Ông không ngoan, hiểu được vị trí của nữ chủ nhân được duy trì, phải tăng lương cho ông ấy mới đúng.
Ăn xong bữa sáng, Tề Kiếm Vân tuyên bố: “hôm nay thứ 7, không nên làm việc hay đọc sách, nên nghỉ ngơi, cho nên chúng ta sđi chơi đi!”
Tề Khắc Hiên kinh ngạc nhìn bố, như thể nghe thấy chuyện cổ tích hơn cả nghìn lẻ một đêm. “Chúng ta sẽ đi đâu ạ?”
“Ở bãi biển ta có một biệt thự, con có muốn đi không?” Trên thực tế, đó là khu nghỉ sinh thái của Tề Kiếm Vân, ngoại trừ dùng người giúp việc và lái xe ra, anh chưa từng cần bất kỳ ai.(đoạn này t không hiểu lắm)
Sau khi đến biệt thự, Tề Kiếm Vân mở cửa, trong phòng sớm đã chuẩn bị sẵn, thức ăn, quần áo, sản phẩm giải trí đều không thiếu.
Anh đưa vợ đến sau cửa, thì ra đằng sau biệt thự là bãi biển, tất cả những thứ nhìn thấy đc đều là màu xanh của bầu trời và màu xanh của nước biển.
Tề Khắc Hiên phá vỡ im lặng, hét to: “con muốn nghịch nước!”
“không được.” Tề Kiếm Vân ngăn chặn cậu ngay lập tức.
Tề Khắc Hiên mặt ỉu xìu xuống, đã đến bãi biển rồi mà lại không thể nghịch nước? đám mây đen đột ngột bao phủ bầu trời, nhăng mặt trời rất nhanh lại lộ ra, bố nói tiếp: “Con vẫn chưa thay đồ bơi, sao có thể xuống nghịch nước, mau đi thay quần áo đi.”
“Vâng!” Tề Khắc Hiên mừng rỡ, tuân lệnh thực hiện.
Đợi hai bố con thay quần bơi, đeo kính bơi, ba người cùng nhau ra bãi biển, để ca ngợi một màn màu trời biển, bất cứ lúc nào, khi mọi người nhìn thấy vẻ lộng lẫy của biển, đều cảm thấy bản thân nhỏ bé, cũng mới hiểu được sự rộng lớn của thế giới.
“Hai người cẩn thận một chút.” La Vũ Tịnh chỉ tắm nắng, không dám xuống nước, chỉ ở trên bờ nhắc nhở hai bố con họ.
“Mẹ thực sự không muốn nghịch nước sao?” Tề Khăc Hiên tràn đầy kỳ vọng mẹ cũng có thể tham gia.
La Vũ Tịnh cười đau khổ nói: “mẹ sợ nước. hai người chơi là được rồi.”
“đến đây, chúng ta sẽ chơi trước cho mẹ con xem, mẹ con mới biết là rất vui.” Tề Kiếm Vân kéo tay con trai 1 cái, dần dần xuống biển.
Sự quan tâm chú ý của Tề Khắc Hiên sau đó lại thay đổi. “wow ~~ lạnh quá!” Nước biển tháng năm vẫn còn lạnh, nắng vàng lấp lánh dưới sự tỏa sáng của mặt trời, cậu nghĩ cậu sẽ nhớ ngày này, mãi mãi ghi nhớ.
“Ngồi xuống!” Tề Kiếm Vân bế con trai lên, đặt cậu lên vai mình, như vậy mới có thể ra chỗ sâu hơn của biển, khám phá thế giới dưới biển đẹp hơn.
La Vũ Tịnh đứng trên bờ, nhìn hai bố con họ chơi rất vui, đôi mắt cô không còn cảm thấy nóng nữa, hạnh phúc giản đơn bao nhiêu lại quý giá bấy nhiêu, ước vọng của cô không phải chỉ thế thôi sao?
Đã từng cho rằng cảnh tượng này cả đời cũng không thể thấy được, cuối cùng ngày hôm nay đã thấy được, cô còn yêu cầu xa xỉ cỡ nào nữa?
Không lâu sau, Tề Kiếm Vân với Tề Khắc Hiên quay lại bờ, vẻ mặt hai người thật kỳ quái (mờ ám), cô liền đứng dậy hỏi: “Sao thế?” bị chuột rút rồi phải không, hay là dẫm phải thứ gì sắc nhọn?
“bắt được rồi, haha!” Tề Kiếm Vân một tay ôm ngang người cô, bước nhanh ra biển.
“Anh làm gì thế? Bỏ em ra!” cô ôm chặt cổ anh, sợ anh không cẩn thận, hại cô rơi xuống biển chết đuối.
“Mẹ cũng phải xuống nước, haha!” Tề Khắc Hiên dùng lực té nước, chưa đến mấy cái đã làm cô ướt hết rồi.
“Hai bố con các người! thật là…” La Vũ Tịnh không còn cách nào khác chộp lấy hai bố con họ, được chồng trước ôm như vậy, bị con trai té nước, tham gia vào trò nghịch nước.
Đùa đi! Chơi đi! Đây là lãng phí cuộc sống, đây là vô nghĩa, nhưng đây là hạnh phú.

9.2

Nghịch nước xong, tắm rửa xong, Tề Kiếm Vân lại có một điểm làm cho người khác phải ngạc nhiên. “Tối nay chúng ta nướng thịt được không?
“Được ạ!” Lời đề nghị của anh lập tức nhận được sự tán đồng mạnh mẽ của con trai, với hàng loạt cử chỉ, hò hét, nhảy nhót vui mừng.
Nhìn thấy nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn sang trong tủ lạnh, còn có các trang thiết bị nướng thịt trong tủ bếp, La Vũ Tịnh phát hiện ra tất cả đều lên kế hoạch hết rồi, Tề Kiếm Vân còn có sự chuẩn bị gì làm người khác kinh ngạc trong dịp cuối tuần này? Cô không nén nổi mong đợi.
Người nào cũng sẽ thay đổi, nhưng một viên đá lạnh có thể trở nên dao động không? Nhìn những hòn đá cuội trơn nhẵn ngoài biển kia, có lẽ có thể mang đến cho cô một chút hi vọng.
Lúc hoàng hôn, cả bầy trời đầy ắp ráng chiều, tạo hình giống như một bức tranh, hơn nữa là một bức tranh trừu tượng.
Ba người họ nướng thịt trên bãi biển, giữa trời đất dường như chỉ có gia đình họ, tiếng cười của Tề Khắc Hiên lan tỏa không ngừng, hai ngày này cậu biến thành kẻ lắm lời cũng thích cười, so với khuôn mặt không biểu cảm trước đây, dường như không nhận ra là cùng 1 đứa trẻ.
Ngọn lwar công nghệ của Tề Kiếm Vân còn giành được cả sự sùng bái của con trai. “Bố, bố thật lợi hại!”
Tề Kiếm Vân long mày giật giật mỉm cười, phụ họa “Còn phải nói.” Điều này dường như so với việc khai phá vùng đất mới trên thị trường càng làm cho anh có cảm giác thành tựu.
“Có thể nướng được chưa?” La Vũ Tịnh đã xâu xong ớt và thịt viên, đợi lửa đủ nhiệt.
“Đương nhiên là có thể rồi.” Tề Kiếm Vân nhận xâu thị nướng, tiện thể sờ sờ tay cô cả ngày anh đều chơi trò này, cho dù là sờ trộm, hay quang minh chính đại sờ, tất cả có thể sờ triệt để trong thời gian ngắn nhất.
La Vũ Tịnh cũng không tính toán với chồng trước, bầu không khí lúc này quá tốt, tùy anh thích sờ gì thì sờ, trên thực tế cô cũng không ghét cái cảm giác này, giống như họ là 1 đôi vợ chồng hạnh phúc, còn có đứa con đáng yêu nhất thế giới, cuộc đời cô còn muốn gì khác nữa, như thế này là chưa đủ sao?
“Mẹ vất vả quá, con sẽ bón để mẹ ăn.” Tề Khắc Hiên cầm xâu thịt nướng, đem đến bên mẹ.
“Tiểu Hiên Hiên ngoan, mẹ cũng bón cho con ăn.” Bây giờ cô có con tức là có đủ mọi thứ rồi, lòng tràn đầy vui mừng.
Tề Kiếm Vân bất bình đố kỵ nói. “thế ai bón cho anh ăn đây?”
“Tự bón tự ăn.” Cô trả lời 1 cách lười biếng, mặt mày không một chút thay đổi (mặt không đổi sắc).
Tề Khắc Hiên xin xỏ hộ bố. “Bố nhóm lửa cũng vất vả lắm rồi, mẹ cũng bón cho bố ăn đi mà!”
Con trai có hiếu! Tề Kiếm Vân tán thưởng trong lòng, không hổ anh mất bao nhiêu tâm lực để dạy dỗ, Khắc hiên quả nhiên là niềm tự hào của anh, quá hiểu sự rồi!
Mặc dù con trai nói như vậy, biểu hiện mong muốn mãnh liệt của Tề Kiếm Vân, La Vũ Tịnh bất đắc dĩ phải thuận theo số đông, gắp một viên thịt đưa vào miệng anh, nhìn anh thích thú thưởng thức, cô cũng không thể nhịn cười.
Mặt trời lặn phía đằng tây, màn đêm phủ xuống, bức họa từ tịch dương chuyển sang khung cảnh đêm, đem đến cho mọi người một thứ cảm nhận khác,ánh sang huy hoàng cũng sẽ bị đập tắt, trong đêm đen là tĩnh lặng và thần bí.
Tề Kiếm Vân thắp hai ngọn đèn để chiếu sang, thịt nướng ăn vui vẻ rồi, anh còn chuẩn bị một điều kinh ngạc khác. “đốt pháo có thể hơi nguy hiểm, cho nên chúng ta chơi cái này!”
“Đây là cái gì ạ?” Tề Khắc Hiên xem xét kỹ lưỡng 1 vật màu đen
Tề Kiếm Vân trịnh trọng giới thiệu: “đũa thần của tiên nữ, đứa trẻ nào cũng phải biết thứ này chứ! Lại đây, để bố giúp con châm lửa.”
Lửa vừa châm, đũa thần “chít” (tiếng này giống tiếng chuột kêu k biết dịch như nào :”>) một tiếng cháy bùng lên, giống như một quả bom màu vàng, trên chiếc gậy nhỏ màu đen bùng cháy.
Tề Khắc Hiên cực kỳ vui mừng, cầm lấy đũa phép chạy qua chạy lại, nhìn ánh lửa từ lúc rực rỡ cho đến lúc tắt lịm, trong tâm hồn nhỏ bé của cậu, phảng phất cũng hiểu rõ tất cả sẽ qua đi, những điều tuyệt vời đều sẽ hướng về yên ổn, nhưng những hồi ức đẹp đẽ này mãi mãi tồn tại trong long.
Đũa thần của tiên nữ có phải là cây đũa ma thuật? nếu là như vậy cậu phải cầu xin cô tiên nhân từ, hi vọng bố mẹ cậu mãi mãi ở bên cạnh cậu, mãi mãi hạnh phúc vui vẻ như thế.

9.3

Đêm đã khuya, con đã ngủ rồi, nên là thời gian dành cho người lớn, Tề Kiếm Vân và La Vũ Tịnh ngồi ở ban công, gió biển đêm hè vỗ nhẹ vào mặt, như thể 1 hơi thở ấm áp, thì thầm nhắc nhở bên tai họ, không thể bỏ lỡ phong cảnh đẹp đẽ này.
“Khắc Hiên mỗi ngày đều phải viết trải nghiệm, nhưng hôm nay cái con viết không phải là trải nghiệm, mà là nhật ký.” Tề Kiếm Vân cầm máy tính xách tay của con trai, chữ bên trên giống của trẻ con, nhưng xem ra lại rất cẩn thận, rất nghiêm túc.
La Vũ Tịnh mở ra xem, đọc tiêu đề: “Ngày thứ bảy vui vẻ…” cô ngẩng đầu, nhìn anh một cái với vẻ hoài nghi.
“Đọc tiếp đi!” anh thúc giục cô.
“Hôm nay là thứ bảy, mình không phải đi học, cũng không phải đọc sách. Bố và mẹ đưa mình ra biển chơi, cả nhà ở trong một căn phòng rất to, còn có nghịch nước và nướng thịt ngoài biển. Mình hi vọng ngày nào cũng là thứ bảy, mình sẽ chăm chỉ đi học và đọc sách, chỉ cần bố và mẹ ở bên cạnh, mình sẽ mãi mãi làm một đứa con ngoan…”
Đọc đến đây, La vũ Tịnh đã nghẹn ngào, tâm tình của con cô sao không hiểu chứ? Nếu có thể, cô muốn ngà ngày bên cạnh con chăm sóc.
“Cho nên em hãy mau quay về đi, còn nữa mau gả cho anh đi!” anh đương nhiên nhìn ra tâm trạng dao động của cô, nóng bỏng tấn công, đưa ra yêu cầu nhanh chóng.
“Việc của em với Tiểu Hiên, và anh tuyệt đối không liên quan.” Ai nói cô muốn làm mẹ của con trai, thì nhất định phải làm vợ của chồng cũ chứ? Cô tin rằng nhất định có mưu kế, ví dụ như nói hai người sống cùng nhau, cùng nhau chăm sóc nuôi nấng con trai, giống nhau nhưng lại chẳng liên quan đến hôn nhân, như này cũng không hoàn toàn, như vậy cũng không hoàn toàn không thực hiện được.
Anh thất vọng tràn trề, cứ cho rằng đây là tuyệt chiêu vạn vô nhất thất (dùng cả chục lần cũng không thất bại). “Em thật cứng đầu, sao ngày xưa anh không phát hiện ra chứ?”
“Bây giờ anh phát hiện ra cũng chưa muộn.” cô trả tập ghi chép của con trai, suy nghĩ trong lòng, phải làm thế nào mới có thể làm cho con trai vui vẻ đây?
Không khí có chút bế tắc, nhưng Tề Kiếm Vân không có ý định từ bỏ, lại dựa gần vào cô hỏi 1 chút: “có lạnh không?”
“Không lạnh.” Hai người cùng ngồi trên ghế mây, anh cứ dựa gần vào cô thì không gian lại bị rút ngắn lại.
“Cảm lạnh thì thật không tốt.” cánh tay anh quàng qua vai cô kéo cô lại gần mình, làm cô cảm nhận đc hơi ấm nóng bỏng của anh, một tấm lòng son hết sức chân thật.
“Đừng như vậy…” Cô xoay người, không biết là kháng cự anh hay là bản thân.
“Gả cho anh, nói em đồng ý.” Anh lại đặt ra yêu cầu.
“Em không… em không đồng ý…” Nhìn anh vẫn là thái độ kiêu ngạo, cho rằng cô chắc chắn là người phụ nữ của anh, nói cô sao có thể đầu hàng một cách tự nguyện chứ?
“Anh muốn hôn em, nhắm mắt lại.” giọng anh không thay đổi, nhưng tình cảm cô càng ngày càng dao động.
Mắt nhìn mặt anh càng ngày càng gần, lần này không có con trai cứu cô, bốn bề chỉ có gió biển và bọt sóng, ánh trăng và sao, hơi thở đợi môi họ kề sát, đến khi không còn khoảng cách.
Anh không vội vàng tiến sâu vào, chỉ ở trên môi cô hôn liên tiếp, mát xa chỗ luồng điện chạy qua, nghe thấy hơi thở yếu ớt của cô, mới nhẹ nhàng thâm nhập vào miệng cô, từng chút từng chút trao đổi vị ngọt ngào cho nhau.
Nếu anh cuồng hôn, có lẽ cô sẽ phản kháng, nhưng khi anh dịu dàng như vậy, hôn cô một cách mềm mại như vậy, như thể cô là vật quý giá nhất của cả đời anh, cô không thẻ không dịu đi, bất đắc dĩ đáp lại.
Một tay anh giữ mặt cô, một tay vuốt ve tóc cô, trên môi cô lưu luyến không rời, không khí trở nên quá nóng, cho dù có cơn gió biển mát lạnh thổi qua, vẫn không đủ để thổi hết cái cảm giác mạnh mẽ này.
Cô nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ nhắn đặt trên ngực anh, cảm thấy tim anh đang đập rất nhanh, còn truyền đến hơi ấm áp đó, làm cô không kiềm chế được mà run lên.
Tề Kiếm Vân dùng hết sức mạnh của ý chí, nói mình không nên quên việc quan trọng nhất, cho dù hôm nay anh có được thân thể cô, nhưng lại không nhất định là có được trái tim cô, do vậy anh cố kiềm chế lại xung động, đôi môi này ngoài hôn ra còn phải nói chuyện tình cảm.
Lúc cô dường như không thể hô hấp, anh tạm thời rời khỏi đôi môi hồng của cô, chuyển sang bên vành tai cô, nhẹ nhàng cắn mấy cái, rồi cúi xuống hỏi: “Trước khi kết hôn, em là ngườii yêu tôi phải không?”
Đáng ghét! Tại sao anh muốn hỏi câu này, chẳng phải cô thừa nhận cả trăm lần cô thầm thương trộm nhớ anh sao?
“Anh muốn cười em hai trách móc em?” Cô đẩy anh ra 1 chút, nhưng anh vẫn ôm cô kiên định, làm cô ngả vào trước ngực anh, nghe cảm nhận chân thực nhất của anh.
“anh chỉ muốn biết, bây giờ em còn yêu anh không?” Anh chỉ sợ cô không còn là cô của ngày trước, trường hợp cô khôgn còn mong mỏi anh nữa, anh phải làm thế nào để giành lại trái tim cô đây?
“Em không trả lời kiểu câu hỏi như thế này! Dù cho anh có hỏi gì em nữa.” mặt cô từ hồng chuyển sang đỏ, tai và cổ cũng bị, hoàn toàn không có cách nào tự chủ được, làm ơn, đã là người phụ nữ trưởng thành 25 tuổi rồi, sao lại có kiểu phản ứng cuả thiếu nữ thanh xuân chứ?
“Bởi vì anh muốn biết.” việc này với anh rất quan trọng, vô cùng quan trọng, ảnh hưởng đến cả đời anh.
“Em không muốn nói với anh.” Mặt cô vùi trong ngực anh, nói một cách rầu rĩ.
Hơi thở của anh làm cô lú lẫn, hơi ấm của anh làm cô, hơi ấm của anh làm cô nhớ nhung hoài niệm, nhưng như này vẫn chưa đủ, thứ cô muốn là tình yêu hoàn chỉnh của người đàn ông. Tề Kiếm Vân âm thầm quyết định, năm đó là cô nói trước, xem ra lần này phải thay đổi là anh chủ động, do vậy anh hỏi thăm dò: “Nếu anh nói anh yêu em, em sẽ có phản ứng gì?”
“Anh nói trước đi, em mới nói cho anh.” Cô nửa tin nửa ngờ, không thể tưởng tượng anh sẽ nói, người đàn ông này thực sự sẽ đả thông tư tưởng sao?
Hít một hơi sâu, anh cuối cùng anh mới hiểu được sự hồi hộp và dũng cảm của cô lúc ban đầu, làm cái thể loại việc này cần phải có một trái tim mạnh mẽ, cho dù người đàn ông mạnh mẽ nhất cũng sẽ do dự, bởi vì phải bị cự tuyệt mới biết được trái tim vô cùng đau khổ.
Giữ quyết tâm bất thành công tiện thành nhân (thất bại là mẹ thành công), anh hạ giọng nói: “Anh yêu em, Vũ Tịnh, anh không biết từ lúc nào và vì sao lại yêu em, nhưng đợi đến lúc anh biết được, anh đã yêu em rồi.”
Cái gì? Anh vừa nói cái gì? Trong khoảnh khắc, dường như trái đất ngừng quay, không khí chuyển sang màu hồng, mắt cô cũng mờ đi, nước mắt rơi lã chã, cảm động mãi không thôi.
Song, cuối cùng cô vẫn giữ được bình tĩnh, thốt ra từ miệng hai chữ lại là: “Lừa đảo!”
Anh suýt nữa nôn ra máu, anh chật vật lắm mới nghĩ ra lời lẽ có chút ác ý mà lại không quá ác ý, cố gắng dũng cảm lắm mới có thể nói ra lời lẽ như vậy, kết quả là cô nói anh là kẻ lừa đảo!
“Đây chính là phản ứng của em?!” anh nâng cằm cô, nghĩ thế nào cũng không thông, cô không … chỗ nào?
Cô tiếp nhận đôi mắt điều tra phán xét của anh. “Không sai! Nghĩ như vậy thì có thể dụ dõ em, hãy thay đổi cách thức thông minh hơn đi!”
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ cỏ thừng, cô là kẻ hèn nhát, hiện rại không thể tin được hạnh phúc từ trên trời rơi xuống.
Nếu anh chỉ yêu cô một đêm nay, nếu sau khi tái hôn anh lại lạnh lung với cô, nếu anh trở lại là anh lạnh lung ngày trước, những cái “nếu như” này giống như kiến bò trên cơ thể, cô sao có thế cái gì cũng an tâm.
“Anh đã nói anh yêu em rồi, em vẫn không tin sao? Rốt cuộc anh phải làm thế nào?” Lần đầu thổ lộ trong đời anh, cô dù sao cũng cho anh chút thể diện chứ?
“Anh nói một chút thành ý cũng không có, anh chỉ là đang làm cho có lệ.” Nói như cô phải biết ơn lắm, anh nghĩ anh là ai chứ?
“Cái gì gọi là không thành ý? Anh tốn biết bao công sức mới có thể nói ra được, em lại nói anh đang chiếu lệ em?”
“Em không tin, không tin!”
Một người hứa hẹn, một người đến chết không từ, hai người không đi đến kết luận, tiếp tục để thời gian tốt đẹp này trôi qua một cách vô ích.

Ánh trăng đang cười, ngôi sao đang cười, trời và biển cũng đang cười, cho đến khi đôi vợ chồng đã li hôn này chìm vào giấc mộng, trời đất vẫn đang nhẹ nhõm cười, tình yêu của người đàn ông và người đàn bà quả nhiên càng rắc rối càng đẹp đẽ, ngoài bọn họ ra ai cũng không tìm được đường tắt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+