Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Chương 00 – Phần dẫn 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Oàng…” một tiếng sấm rền vang khiến hai cô gái đang
ngồi trên ghế trong nhà gần như đứng bật dậy. Họ vừa đọc xong bản thảo về câu
chuyện Phượng Trung Long và Văn Oanh, về người áo tơi buông cần câu suông, về
xác chết nổi lên mặt nước… cả hai chưa kịp hoàn hồn thì ngoài kia gió mưa dồn
dập kéo đến.

Cô gái để tóc dài là Thẩm Dung Dung, vừa tốt nghiệp
trung cấp y, khoảng một tháng nữa mới đi làm. Được người quen giới thiệu, cô
đến nhà này chăm sóc một bệnh nhân quanh năm nằm liệt giường. Hôm nay chủ nhà
đi vắng, Dung Dung thuyết phục cô bạn thân Tiền Tinh đến chơi cho vui. Bệnh
nhân đã ngủ, hai cô bạn rỗi quá đâm chán, lại nhìn thấy tập bản thảo này trên
bàn sách của chủ nhân.

Tiền Tinh nhìn ra ngoài cửa sổ vừa đúng lúc có tia
chớp lóe sáng, cô nói: “Kia là đảo Hồ Tâm phải không?”

Thẩm Dung Dung bước đến bên giường, bệnh nhân đang ngủ
say. Cô quay lại nói “Phải! Có nhìn thấy à? Ban ngày nếu trời không mưa thì bầu
trời xanh lơ, nước hồ xanh lục, cảnh rất đẹp. Tuy đây chỉ là nhà ở thôn quê
nhưng mai kia sẽ được mở mang như khu đông của hồ, sẽ xây biệt thự hoặc khu
nghỉ dưỡng”

Tiền Tinh nhìn các bức tường gạch xi măng lở lói dường
như đã có thể sập bất cứ lúc nào, rồi ngồi xuống lẩm bẩm “Nhà quê…” Chợt nảy ra
một ý, cô mở trang đầu tập bản thảo, đọc lướt đến câu “thấy mấy gian nhà lá mặt
tiền hướng ra phía hồ” bèn đứng bật dậy nhìn ra ngoài cửa sổ rồi quay lại nói
với Thẩm Dung Dung “Tớ chợt nghĩ, trời ạ, liệu có phải…”

Thẩm Dung Dung lấy làm lạ, cũng nhìn ra cửa sổ rồi
chợt hiểu “Ý cậu nói là ngôi nhà chúng ta ở đây… chính là căn nhà lá mà tiểu
thuyết đã viết?”

“Là căn nhà lá mà Phượng Trung Long và Văn Oanh đã ở!”

Thẩm Dung Dung hoảng hồn nhưng đã trấn tĩnh lại ngay:
“thôi nào, đừng nên tự hù dọa mình. Đó chỉ là tiểu thuyết mà thôi. Khi viết
sách, họ miêu tả khung cảnh nơi mình ở đưa vào cho đỡ mất công nghĩ ngợi, cứ
nhìn ra ngoài mà tả cảnh là xong. Tớ cho rằng tác giả hơi lười. Chả trách đến
giờ vẫn chưa thành danh.” Dung Dung hiểu rõ điều kiện kinh tế của nhà chủ.

“Ý cậu là, truyền thuyết về người mặc áo tơi ấy, chỉ
là do tác giả này bịa ra?”

“Truyền thuyết đều là bịa đặt cả, nên mới gọi là
truyền thuyết. Chứ không bịa thì đã gọi là lịch sử.” Dung Dung đáp. “Tớ quả có
nghe bà nội kể về câu chuyện này. Chắc những ai ở gần hồ Chiêu Dương đều nghe
nói đến. Nhưng từ bé tớ đã bơi lội, đi thuyền trên hồ Chiêu Dương mà chưa từng
nhìn thấy ai mặc áo tơi ngồi câu cá bao giờ.”

Bất giác cả hai đều đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ như
muốn khẳng định rằng truyền thuyết về người mặc áo tơi chỉ là một chuyện vớ
vẩn. Nào ngờ hành động ấy lại trở thành mối ân hận lớn nhất đời họ.

Vì đúng lúc họ nhìn ra thì một ánh chớp lóe sáng mặt
hồ, soi rõ một con thuyền nhỏ.

Cùng người mặc áo tơi trên thuyền.

Tim hai cô như bị tử thần bóp chặt, mỗi nhịp đập đều
dữ dội kinh khủng làm sao. Một, hai, ba, bốn, năm.

Trên thuyền có cả thảy năm người mặc áo tơi!

Mưa rơi trên mái nhà lợp bằng giấy dầu, kêu rào rào
như rắc đá sỏi. Gió rú rít từng hồi qua khe cửa sổ cánh vênh. Nhưng bên trong
căn nhà lại im ắng lạ thường.

Lặng đi đến vài phút, Tiền Tinh mới nói: “Cậu cũng
nhìn thấy ư?”

Câu hỏi của cô dường như trùng với khóe miệng của Thẩm
Dung Dung bật ra: “Cậu có nhìn thấy không?”

Rồi cả hai gần như đồng thanh: “Cậu nhìn thấy mấy
người?”

Cả hai cùng giơ bàn tay đang run run xòe đủ năm ngón.

“Chẳng lẽ… sẽ có năm người phải chết?”

Trong nhà chỉ có ánh đèn lù mù, không còn chớp lóe
nữa, không gian ngoài kia trở về tối đen. Hai cô gái không dám mở cửa sổ, chỉ
tiến lại áp sát ô kính nhìn ra. Mặt hồ mịt mù, hệt như thế giới hỗn độn trước
thời Bàn Cổ.

Thẩm Dung Dung nói: “Chắc là tại bọn mình vừa đọc câu
chuyện kia nên bị ám ảnh, sinh ra ảo giác mà thôi” Cô tự tin vào chút kiến thức
cơ bản về bệnh lý thần kinh mới học được ở trường y tá nên tìm ra cách giải
thích này.

“Nhưng cả hai ta đồng thời có ảo giác và đồng thời
nhìn thấy năm người trên thuyền à?” Tiền Tinh lắc đầu rồi bước tới định mở cửa
ra vào để nhìn thêm xem thực chất là gì.

Nhưng mới đi được vài bước thì một tiếng sấm vang rền,
đèn trong nhà vụt tắt.

“Khu này toàn thiết bị cũ rich, hễ gió mưa là cắt
điện” Thẩm Dung Dung nói trong bóng tối “Cho nên nhà họ hay dự trữ nến. Cậu chờ
một lát nhé…”

Tiếng diêm bật lẹt xẹt, rồi ánh sáng lóe lên. Thẩm
Dung Dung giả vờ trịnh trọng nói: “tôi mang ánh sáng đến cho thế giới, khi phát
minh của Ê-đi-sơn không được việc nữa…”

Tiền Tinh bật cười nhìn ánh lửa nến đang sáng lên.

Nhưng tiếng cười bỗng ngưng bặt lại, lập tức biến
thành tiếng kêu hãi hùng. Ánh lửa nến bập bùng soi lên một bóng người không rõ
mặt đang lặng lẽ đứng sau lưng Thẩm Dung Dung.

Mái tóc dài che kín mặt người ấy.

Thẩm Dung Dung ngớ ra trước tiếng kêu của Tiền Tinh,
giác quan thứ sáu khiến cô từ từ quay đầu lại, đối diện với khuôn mặt khuất
trong mái tóc đen dài. Cô há miệng định kêu lên thì một đôi tay khẳng khiu đã
bóp nghiến lấy cổ cô.

******

Bãi lau sậy rậm rạp duy nhất ở hồ Chiêu Dương nằm ở
góc tây nam của hồ, ba mùa xuân hạ thu đều có chim, cò bay đậu, đó cũng là
những ngày vui sướng nhất của các tay đánh cá nghiệp dư.

Sớm tinh mơ, Hà Đại Duy đã chèo thuyền ra hồ, cậu con
trai mắt còn ngái ngủ là Hà Hoan ngồi ở đuôi thuyền. Cậu mới 12 tuổi, học lớp
6, trông tiu nghỉu ra mặt. Cậu nghĩ bụng, ngồi thuyền con đi câu cá là việc của
Khương thái công thời viễn cổ, là cách thư giãn của những cán bộ về hưu tầm
tuổi na ná Khương thái công. Nếu phải đi câu thật, thì cậu thà câu trên máy
tính hoặc trên PS2 còn hơn. Nhưng đây là bố mình, ông ấy mê câu cá đến nỗi mua
cả thuyền để đi câu. Không có tiền mua thuyền máy sang trọng, ông ấy mua con
thuyền bé tẹo này, “không số”, dài chưa đến ba mét, vật liệu thì chắp vá. Giờ
chỉ thêm cái máy cát sét của thế kỷ trước (mà cậu thấy nhà ông nội vẫn tàng
trữ) treo ở mũi thuyền, bật băng “Chúng ta khua mái chèo, thuyền nhỏ xé tan
sóng nước…”* là đủ bộ!

* Trích lời
bài Chúng ta khua mái chèo, nhạc phim Đóa hoa của Tổ quốc, bộ phim thiếu nhi
đầu tiên của Trung Quốc, sản xuất năm 1955.

“Sao con cứ ngồi nghệt ra? Chèo thuyền giúp bố đi, để
bố mắc mồi giun vào lưỡi câu” Hà Đại Duy biết cậu con trai không hào hứng gì
nhưng vẫn cố gượng đi cùng. Thằng bé ngồi nhà nhiều quá, nên để nó gần gũi hơn
với thiên nhiên.

Hà Hoan chèo thuyền, đành vậy. Bố đang xử lý đám giun
dính nhớt, cậu nghĩ mà ghê cổ. Cậu quyết nhìn sang chỗ khác, chứ không xem cái
khoa biểu diễn dân gian rất nguyên thủy của bố.

Cậu vừa quay nhìn, thì nhận ra đó là một quyết định
sai lầm.

Cậu hét lên kinh hãi: “Bố ơi nhìn xem cái đám trăng
trắng kia là cái gì?”

Hà Đại Duy nghểnh cổ nhìn. Trên mặt hồ phía xa có một
đám trắng xóa đứng yên gần đám lau sậy.

“Lạ nhỉ? Ta chèo đến xem sao?”

“Xem làm gì?”

“Cứ đến xem sao” Hà Đại Duy vẫn khăng khăng.

Quyết định quá sai lầm của ông bố. Thuyền áp lại gần.

Cậu lại hét lên kinh hãi, rồi sợ quá khóc thét lên.
Chẳng phải cậu ta non nớt hoặc chưa nhìn thấy máu me chết chóc bao giờ; cậu
từng lén chơi nhiều game chém giết sa trường hoặc tiêu diệt yêu quái, nhưng vẫn
không giúp cậu có đủ can đảm đối mặt với cảnh tượng trước mắt.

Xác một phụ nữ lõa thể, đã bị ngâm nước trương phềnh
trắng nhợt lẫn xám ngoét.

Chục hôm sau, cái xác thứ hai bị nước xô vào bờ hồ, là
xác một nam giới.

Vài ngày sau đó, lần lượt có thêm ba xác nam giới được
phát hiện ở lòng hồ và ven hồ Chiêu Dương. Đây trở thành một trong các vụ thảm
án lớn nhất năm đó tại thành phố Giang Kinh và vùng phụ cận.

Đến nay vụ án vẫn còn bỏ ngỏ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+