Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Chương 18: Pippi có Khách quý 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một chiều mùa hè, Pippi cùng Thomas và Annika ngồi trên bậc tam cấp trước hàng hiên Biệt thự Bát nháo ăn những quả dâu rừng chúng hái ban sáng. Buổi chiều thật tuyệt với tiếng chim ríu rít, với mùi hoa thơm ngát, và tất nhiên rồi, với những quả dâu rừng nữa. Tất cả sao mà thanh bình đến thế.
Bọn trẻ mải mê ăn, hầu như chẳng chuyện trò gì. Thomas và Annika nghĩ bụng: Thật sướng vì đang là mùa hè, và còn lâu mới tới ngày khai giảng. Còn Pippi đang nghĩ chẳng dễ đoán chút nào.
“Pippi, thế là cậu đã ở Biệt thự Bát nháo được gần một năm rồi đấy” Bỗng Annika nói và siết chặt cánh tay Pippi.
“Ừ, thời gian cứ trôi qua và con người ta bắt đầu già đi” Pippi đáp “Đến mùa thu này tớ lên mười tuổi , và thế là bỏ lại sau lưng những năm tháng tuyệt đẹp nhất của cuộc đời.”
“Cậu có nghĩ cậu sẽ ở lại đây mãi mãi không?” Thomas hỏi. “Ý tớ là tới lúc cậu đủ lớn để trở thành cướp biển ấy?”
“Ai mà biết được.” Pippi đáp. “Bởi vì tớ vẫn tin rằng bố tớ sẽ không sống mãi trên hòn đảo đó. Chừng nào đóng xong một con tàu mới. chắc chắn bố sẽ về đây đón tớ đi.”
Thomas và Annika thở dài. Bỗng Pippi nhỏm người, thẳng lưng dậy.
“Nhìn kìa, bố tớ đến kìa!” Pippi đã băng qua con đường vườn. Thomas và Annika do dự rồi chạy theo, chúng vừa kịp ra đến nơi để chứng kiến Pippi nhảy lên bá cổ một người đàn ông to béo có bộ ria mép màu đỏ xén ngắn, mặc quần lính thuỳ màu xanh nước biển.
“Bố Efraim, bố mới chóng lớn làm sao”
“Pippilotta Viktualia Rullgardina Krusmynta , ái nữ của Efraim, con gái rượu của bố. Bố đã định bảo là con chóng lớn quá!”
“Con biết ngay mà . Thế nên con đã tranh nói trước! Ha ha ha .”
“Con gái bé bỏng ơi, con vẫn khoẻ như xưa chứ?”
“Còn khoẻ hơn cơ. Bố con mình chơi vật tay nào!”
“Nào!” Bố Efraim hưởng ứng.
Ngoài vườn có một chiếc bàn, hai bố con Pippi bèn ngồi vào bàn chơi trò vật tay, trong khi Thomas và Annika đứng xem. Trên đời này chỉ có một người khoẻ như Pippi, đó là bố nó. Lúc này cả hai bố con đều gồng hết sức, nhưng không ai hạ nổi ai. Cuối cùng cánh tay của thuyền trưởng Tất dài có phần run run, và Pippi tuyên bố: “Khi nào lên mười, con sẽ thắng bố, bố Efraim ạ!”
Bố Efraim của nó cũng tin như vậy.
” Trời đất, con quên bẵng không giới thiệu mọi người với nhau” Pippi nói: “đây là Thomas và Annika, còn đây là bố tớ, thuyền trưởng và Đức vua Efraim Tất dài. Bố ơi, bố đúng là vua của người da đen đấy chứ?”
“Chính xác” thuyền trưởng Tất dài đáp. “Bố là vua của bộ tộc da đen Taka-Tuka trên hòn đảo Taka-Tuka. Bố bị sóng đánh dạt vào đấy sau khi bị bão cuốn ra biển.”
“Vâng, con cũng đã nghĩ thế” Pippi nói. “Suốt thời gian qua con luôn biết là bố không bị chết đuối.”
“Chết đuối ư? Ồ không! Bố mà chìm được cũng khó ngang một con lạc đà biết xâu kim vậy. Mỡ bao giờ chẳng nổi lên trên” .
Thomas và Annika ngỡ ngàng nhìn thuyền trưởng Tất dài.
“Thế nào bác không khoác trên người quần áo mũ mão của đức vua da đen ạ” Thomas hỏi.
“Bác cất cả trong vali này” Thuyền trưởng Tất dài nói.
“Bố diện vào đi, mặc vào đi!” Pippi kêu lên. “Con muốn thấy bố trong trang phục của vua chúa cơ.”
Tất cả cùng đi vào bếp. Thuyền trưởng Tất dài biến vào phòng ngủ của Pippi, còn bọn trẻ ngồi trên chiếc hòm gỗ mà chờ.
“Cứ như ở trong nhà hát ấy.” Annika nói đầy háo hức.
Và rồi… peng! Cửa bật mở, đứa của người da đen hiện ra trên ngưỡng cửa, ngang bụng quấn cái váy te tua bằng xơ đay, đầu đội vương miện vàng, cổ đeo các chuỗi ngọc, tay giáo khiên. Nhưng tất cả cũng chỉ có thế. À quên, giữa gấu váy ông thò ra hai cẳng chân mập mạp và lông lá, cổ chân được trang sức bằng những chiếc vòng vàng.
“Ussamkusser musser filibusser, ” Thuyền trưởng Tất dài nói, lông mày cau lại vẻ doạ dẫm.”
“Ôi, bác ấy nói thổ ngữ của người da đen,” Thomas xuýt xoa đầy thán phục. “Câu đó nghĩa là gì hả bác Efraim?”
“Nghĩa là: Hãy run sợ đi, hỡi những kẻ thù của ta!”
Bố Efraim ơi, thế những người da đen không ngạc nhiên khi thấy bố bị sóng đánh dạt vào đảo của họ hay sao?” Pippi hỏi.
“Có chứ, họ ngạc nhiên kinh khủng ấy chứ,” thuyền trưởng Tất dài đáp. “Thoạt đầu họ định ăn thịt bố, nhưng khi thấy bố tay không mà nhổ bật cả một cây cọ lớn, họ bèn nảy ra một ý hay hơn và tôn bố lên làm vua. Từ đó cứ buổi sáng bố lo việc triều chính, buổi chiều lo đóng tàu. Phải mất khá lâu sau tàu mới được hoàn thành, vì bố phải một mình làm tất tật các khâu. Tất nhiên đó chỉ là một chiếc thuyền buồm nhỏ. Khi thuyền đã sẵn sàng, bố bảo các thần dân da đen của mình rằng bố phải dời xa họ ít lâu, nhưng sẽ sớm quay lại và sẽ đón về một nàng công chúa tên là Pippilotta. Thế là họ đấm vào những tấm khiên và hét lên:“Ussomplusser Ussomplusser!”
“Nghĩa là gì hả bác?” Annika hỏi.
“Nghĩa là: Hoan hô! Hoan hô! Sau đó bố lãnh đạo đất nước cật lực liền tù tì mười bốn ngày, để còn đủ bù cho thời gian bố vắng mặt. Rồi bố giương buồm và lao ra biển, còn những người da đen thì hò reo: Ussamkura, kussomkara!, có nghĩa là: Hoan hô thủ lĩnh da trắng to béo của chúng thần! Rồi bố lái thuyền thẳng đến Surabaja. Và các con thử đoán xem bố đã trông thấy gì đầu tiên khi bố đặt chân lên đất liền ở đó? Phải, bố đã trông thấy chiếc tàu buồm Hoppetosse chất phác ngày nào của bố. Và cả anh bạn Fridolf chất phác ngày nào của bố đang đứng bên bao tàu vẫy vẫy. ‘Fridolf’ bố bảo, ‘bây giờ tôi lại nắm quyền chỉ huy trên tàu’. ‘Chính thế, chính thế, thưa thuyền trưởng’ anh ta nói. Bố làm liền. Toàn bộ thuỷ thủ đoàn ngày nào vẫn còn nguyên vẹn, và lúc này chiếc Hoppetosse đang nằm dưới bến cảng. Con có thể đến đấy chào những người bạn cũ của con, Pippi ạ.”
Nghe vậy, Pippi mừng quýnh, đến nỗi nó trồng cây chuối ngay trên bàn bếp, hai chân khua loạn lên. Nhưng Thomas và Annika thì không thể cảm thấy gì khác ngoài nỗi buồn. Cứ như ai đó đang chực cướp Pippi của chúng đi.
“Bây giờ chúng ta sẽ ăn mừng! Pippi kêu lên khi đã đứng xuống đất. “Bây giờ chúng ra sẽ ăn mừng tới mức cả Biệt thự Bát nháo này phải ầm ĩ cả lên.”Nó bày biện một bữa ăn tối thịnh soạn lên bàn, rồi tất cả cùng ngồi vào chén. Pippi tọng vào mồm liền một lúc ba quả trứng luộc còn nguyên vỏ. Chốc chốc nó lại quay sang cắn tai bố, cuộc hội ngộ khiến nó quá đỗi vui sướng. Ông Nilsson, nãy giờ còn mải ngủ, lúc này bỗng nhảy tới và dụi mắt lia lịa khi trông thấy thuyền trưởng Tất dài.
“Không có lẽ, nhìn kìa, con vẫn còn giữ Ông Nilsson cơ à?” Thuyền trưởng Tất dài ngạc nhiên.
“Chứ sao bố, con còn có nhiều vật nuôi trong nhà hơn nữa kia, bố hãy tin con đi!” Pippi nói và đem con ngựa vào. Con ngựa cũng được một quả trứng để nhá.
Thuyền trưởng Tất dài rất hài lòng thấy cô con gái thu xếp cuộc sống dễ chịu đến thế trong Biệt thự Bát nháo, và ông vui mừng vì ngày đó Pippi đã xách theo chiếc vali đựng những đồng tiền vàng, nhờ thế mà nó không phải chịu cảnh thiếu thốn trong thời gian vắng bố.
Khi ai nấy đã no nê, thuyền trưởng Tất dài lôi trong vali của mình ra một cái trống thần, thứ trống mà các thổ dân da đen vẫn chơi khi nhảy múa và làm lễ tế thần. Thuyền trưởng Tất dài ngồi bệt ngay xuống sàn nhà mà gõ trống. Tiếng trống nghe thùng thình và lạ tai thế nào ấy, khác hẳn mọi âm thanh mà trước đây Thomas và Annika đã từng nghe.
“Y như âm nhạc của người da đen.” Thomas giải thích với Annika.
Còn Pippi tụt đôi giày to tướng ra và cứ thế chân mang tất nhảy một điệu rất lạ mắt. Cuối cùng đức vua Efraim cũng trình diễn một điệu nhảy xung trận hoang dã mà ông đã học được trên hòn đảo Taka-Taku của mình. Ông múa giáo, vung khiên loạn xạ, hai bàn chân trần ra sức giậm thình thịch xuống sàn, khiến Pippi phải kêu lên:
“Bố cẩn thận kẻo sụt sàn nhà bây giờ.”
“Sụt cũng chẳng sao.” Thuyền trưởng Tất dài nói và tiếp tục múa may. “Vì nay con đã trở thành công chúa của người da đen rồi, con gái rượu của bố ạ!”
Thế là Pippi cũng bật dậy nhảy múa cùng bố. Cả hai vừa múa may vừa hét hò, chốc chốc lại nhảy xoay tròn cao đến nổi Thomas và Annika chỉ đứng xem cũng hoa mắt chóng mặt. Hình như Ông Nilsson cũng chẳng khá hơn, vì suốt lúc đó con khỉ cứ nhắm tịt cả mắt lại.
Điệu nhảy dần chuyển thành cuộc đấu võ giữa Pippi và bố nó. Thuyền trưởng Tất dài lẳng cô con gái bay lên giá để mũ nón. Nhưng Pippi không nán lại trên đó lâu. Nó thét lên và tung người nhảy xuyên gian bếp, lao thẳng vào ông bố. Một tích tắc sau nó đã quăng ông bố lao vút như một thiên thạch trước khi rơi tự do, đầu cắm xuống chiếc hòm gỗ, hai cẳng chổng lên trời.
Ông bố không thể tự đứng lên được, phần vì ông quá béo, phần vì ông cười sằng sặc. Cười như sấm rền trong chiếc hòm gỗ. Pippi túm hai bàn chân ông định lôi lên, nhưng ông càng cười như tắc thở, Ông có máu buồn kinh khủng.
“Đừ-ừng cù-ù bố!” Ông hổn hển. “Hãy quăng bố bay xuống biển hoặc ném bố ra ngoài cửa sổ, nếu con muốn, nhưng đừng cù-ù chân bố!”
Ông cười dữ đến nỗi Thomas và Annika sợ rằng cái hòm sẽ vỡ tung. Cuối cùng ông cũng tự ngóc đầu khỏi hòm được, nhưng vừa đứng lên ông đã xông ngay vào Pippi, cứ thế ném nó bay ngang bếp, rơi chúi mặt xuống chỗ sàn đầy nhọ than ngay trước bếp lò.
“Ha ha ! Thế là đầy đủ dung nhan của nàng công chúa da đen rồi nhé!” Pippi hoan hỉ reo lên và quay gương mặt đen sì nhọ than sang Thomas và Annika. Đoạn nó lại thét lên, lao vào đấm đá túi bụi ông bố, khiến cái váy bằng xơ đay càng tơi tả, xơ bay mù mịt khắp gian bếp. Chiếc vương miện vàng rơi xuống, lăn vào gầm bàn. Cuối cùng Pippi cũng ném được đối thủ xuống sàn. Nó cưỡi lên bụng và hỏi:
“Bố chịu thua chưa?”
“Ừ, bố thua rồi.” thuyền trưởng Tất dài nói.
Rồi hai bố con phá lên cười đến chảy nước mắt. Pippi cắn nhẹ vào mũi bố, còn bố nó thì bảo:
“Kể từ lần bố con mình đại náo quán rượu thuỷ thủ ở Singapore, chưa lần nào bố được một phen vui đến thế này.”
Ông bò vào gầm bàn nhặt chiếc vương miện.
“Chà, các thần dân của bố mà nhìn thấy cảnh này nhỉ.” Ông nói, “Vương miện của đến vương mà lại nằm lăn lóc dưới gầm bàn ở Biệt thự Bát nháo.”Ông đội vương miện lên đầu và chải lại cái váy xơ đay bấy giờ chỉ còn mỏng lưa thưa.
“Khéo bố phải đem cái váy này đến hiệu sửa thôi.” Pippi nói.
“Ừ, nhưng cũng đáng công sửa lắm.” thuyền trưởng Tất dài đáp.
Ông ngồi bệt xuống sàn, lau mồ hôi trán.
“Sao, Pippi, con gái của bố, thỉnh thoảng con vẫn hay kể những câu chuyện bịa đặt đất chứ?” ông hỏi.
“Ồ vâng, nếu con có thời gian, nhưng con thường không có thời gian.” Pippi khiêm tốn đáp.” Thế bố thì sao ạ? Bố vốn cũng chẳng phải tay vừa về khoản phét lác mà.”
“Ừ, thỉnh thoảng vào tối thứ Bảy, bố vẫn nói khoác cho đám quần thần của bố nghe, nếu như suốt tuần qua họ đã sống và làm việc tử tế. Lâu lâu trên đảo lau có một đêm hát và nói khoác với trống đệm và múa đuốc minh hoạ. Bố càng bốc phét tợn, họ càng gõ trống hăng.”
“Ôi, thế mà con lại chẳng có ai gõ trống cho.” Pippi than. “Ở đây con một mình khoác lác hàng bồ chuyện nghe đến sướng cả lỗ tai mà chẳng ai thèm dù chỉ thổi kèn lược để cổ vũ cho. Có tối nằm trên giường con bịa một câu chuyện dài về một con bé biết thêu ren vào trèo cây, và bố thử tưởng tượng xem, chính con cũng tin từng lời con kể. Con gọi đó là nói dối thành thần. Vậy mà không, ở đây không một ai gõ trống cả!”
“Thôi được, bố sẽ gõ,” Thuyền trưởng Tất dài nói. Đoạn ông đấm một hồi
trống tưng bừng cho cô con gái yêu, còn Pippi ngồi vào lòng bố, áp khuôn mặt nhọ nhem vào má bố, khiến mặt bố cũng đen nhẻm như mặt con.
Annika đứng đó vẻ nghĩ ngợi. Nó biết nói ra điều này có vẻ không thích hợp , nhưng nó không thể nhịn được.
“Nói dối là xấu, mẹ tớ bảo thế.”
“Ồ, Annika, sao em ngốc thế” Thomas bảo ” Pippi đâu có nói dối theo đúng nghĩa, cậu ấy chỉ coi những gì cậu ấy tưởng tượng ra là nói dối thôi. Em không hiểu điều đó à, cô bé ngốc nghếch.”
Pippi trầm ngâm nhìn Thomas, đoạn bảo:
“Đôi khi cậu nói năng thông minh đến nỗi tớ sợ không khéo cậu sẽ trở thành vĩ nhân mất.”
Trời đã tối, Thomas và Annika phải về nhà. Hôm nay là một ngày đầy sự kiện, và thật vui khi được thấy tận mắt một đức vua của người da đen thực thụ, bằng xương bằng thịt. Và chắc chắn việc bố đã trở về nhà là một niềm vui lớn đối với Pippi. Hẳn rồi! Hẳn rồi !
Khi Thomas và Annika đã chui vào giường, chúng không trò chuyện như mọi lần. Trong phòng im lặng như tờ. Bỗng có tiếng ai thở dài… Đó là Thomas. Thoáng sau lại có tiếng thở dài… Lần này là Annika.
“Sao em thở dài?” Thomas cái kỉnh hỏi.
Nhưng cậu không nhận được câu trở lời, vì Annika đang vùi đầu trong chăn mà khóc.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+