Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

CHƯƠNG 18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Tóm lại, Vì tên Ngân Hách đó mà tôi không còn đường sống nữa. Người hai chân trên thế giới này nhiều như thế, tại sao lại cứ là “Cẩu” hiệu phó?
Trên hành lang, tôi cứ nhìn thẳng vào “cẩu” hiệu phó đang đi về phía mình. Lúc ông ta đi ngang qua, tôi bỗng cảm thấy có cái gì đó đang bay hướng vào đầu, theo phản xạ, tôi quay lại. Quả nhiên không ngoài dự đoán, đó là nắm đấm của “cẩu” hiệu phó. Ông ấy không phải muốn dùng nắm tay cứng như đá đó cốc đầu tôi chứ?
“Ái chà, sao….lại nhiều muỗi thế, bốp bốp…”
“Cẩu” hiệu phó đại nhân! Ông vừa mới nói gì thế? Vì một con muỗi mà muốn đánh vào đầu học trò ngoan à?
Ông ta lúng túng, rụt tay lại. Tôi nhìn “cẩu” hiệu phó, thở dài.
“Sau này, đừng ngủ gục trong giờ học nữa!” Ông ta gượng gạo.
Hãy lo cho bản thân mình trước đi rồi hãy nói! Sau này đừng làm những hành động khủng bố đó nữa!
Tôi quay lại nhìn chằm chằm vào vai “cẩu” hiệu phó. Vừa nghĩ đến tương lai của trường chúng tôi đều do đôi vai này gánh vác, tôi không khỏi rùng mình. Nhưng điều làm tôi sợ là, làm sao nghe được câu “Huệ Bân là học sinh ngoan!” từ miệng “cẩu” hiệu phó?
Tôi đi lên lầu.
“Huệ Bân!” Tú Nhi chạy về phía tôi.
“Hả, sao thế?”
Thời khóa biểu bọn mình thay đổi rồi! Mau chuẩn bị đi!”
“Gì thế?”
Môn toán!”
“Hử? Môn toán…môn toán! “cẩu” hiệu phó!”
Tôi một tay đỡ gáy, một tay mở sách toán. Chẳng bao lâu, “cẩu” hiệu phó bước vào lớp.
Hiệp 1. Hôm nay, tôi nhất định thay đổi hình tượng tôi trong mắt ông! Nhìn chằm chằm “cẩu” hiệu phó, tôi hạ quyết tâm.
“Lớp trưởng, tới giờ học rồi.” Cái giọng nhão nhẹt của “cẩu” hiệu phó vang lên. Ông ta vừa dứt lời, các học sinh đang nằm ngủ đều đứng bật dậy như cái máy. Cả lớp chào “cẩu” hiệu phó xong, ông ta không màu mè gì, giảng bài luôn. Không hổ danh là môn học giết người, 3 tiết học môn toán, tôi nghe không vào chữ nào cả. Nghe giảng một tiết môn toán, hao tốn sức lực bằng nghe 4 tiết học khác!
Trong lúc nghe giảng, tôi không rời mắt khỏi “cẩu” hiệu phó. A! Xem ra, tôi đã làm ông ta cảm động rồi. “cẩu” hiệu phó nhìn tôi, sau đó, cười nói: “Không làm bài tập à? Em phản đối hả?”
Chết…phải làm bài tập sao? Tôi nắm chặt bút chì, làm xong bài tập. Sau đó, tôi lại chăm chú nghe thẩy giải bài. Nghe một hồi lâu, để làm tan đi cảm giác buồn ngủ, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh chốc lát.
“Lý Huệ Bân!”
Tôi mới rời mắt khỏi ông ta chưa tới ba giây, “cẩu” hiệu phó giống như đã đạt được cơ hội mong ước từ lâu, gọi lớn tên tôi.
“Tôi cứ nói sao hôm nay mắt em có vẻ lanh lợi thế, xem ra vẫn không được 30 phút! Cầm cặp ra ngoài hành lang đứng!”
Thật có thể gọi, đây là một ví dụ điển hình về quân sự hóa giáo dục, tôi cứ thế bị đuổi ra khỏi lớp. Thôi, ngày mai làm lại. Tôi nhất định phải để “cẩu” hiệu phó thấy mặt tốt của mình.
Hiệp 2. Hôm sau, lớp tôi lại có giờ môn toán. Bất hạnh là, giờ toán lại xếp vào giờ mà ngay cả siêu nhân cũng không chịu nổi, tiết thứ 5. Tôi trước giờ chưa từng nghe qua có tiết học thứ 5, cho nên đối với tôi, chuyện này quả thật là chuyện “Một ngàn lẻ một đêm.”
“Cẩu” hiệu phó bảo chúng tôi làm gì, tôi liền làm thế ấy Nhưng đến lúc làm bài tập, tôi không nhìn thấy đề bài, vẽ lung tung lên một góc tờ giấy. Tôi nghĩ thời gian có lẽ sẽ trôi nhanh một chút, nói không chừng, sắp tới giờ tan học rồi cũng nên. Khà khà…
Ánh mắt của “cẩu” hiệu phó hình như cũng không bình thường, có vẻ mơhồ. Bạn đã trải qua thời khắc đẹp như thế chưa?
“Tất cả đều làm bài tập cho tôi! Ba phút nữa chúng ta giải bài!”
Tôi cúi đầu, lại lấy bút chì viết nốt trên góc tờ giấy 2 từ “khốn khiếp”.
“Gần đây cũng còn người viết câu, buồn ngủ chết đi được, khốn khiếp, lên giấy bài làm môn toán nhỉ?”
Tôi giật mình ngẩng lên nhìn: “cẩu” hiệu phó đứng bên cạnh, đang nhìn chằm chằm vào quyển tập toán của tôi. Chết!
“Dạ…”
“Tôi còn tưởng mình uống nhằm thuốc về mắt chứ?”
“Dạ!”
“Cầm cặp ra đứng ngoài hành lang cho tôi.”
Ở thời điểm mà chỉ còn lại 10 phút nữa là kết thúc giao kèo, tôi bị “cẩu” hiệu phó tuyên bố thất bại!
Cuối cùng, tôi cũng tổng kết được rằng: ở trên lớp, tôi không có cách nào ghi điểm với ông ta. Thế là, tôi quyết định hối lộ “cẩu” hiệu phó.
Hiệp 3. Chiến lược tấn công bằng cách hối lộ.
Tôi đến căn tin mua nước cam tươi, mặt mày ủ ê đi lên lầu. Đúng lúc này, có người chặn đường tôi.
“Tiến triển tốt chứ?”
“May mắn hơn ai đó.”
“Hai chữ nản lòng hiện rõ trên mặt rồi kìa, nhìn qua là thấy ngay.”
“Vào giờ toán, lúc viết chữ lung tung, bị thầy phát hiện à?”
“Ừ.”
“Thật, tôi nói đúng rồi à?”
“Sao biết?”
“Tôi đoán mò.”
Khó khăn lắm, tôi mới làm cho trái tim bị Ngân Hách làm cho sợ chết khiếp của mình trở lại nhịp đập bình thường. Tôi bước vào phòng giáo vụ. Ngân Hách có thể cũng chú ý đến ánh mắt của người khác, chưa nói được mấy câu đã đi rồi.
Tôi khe khẽ ghé sát nhìn vào vãn phòng “cẩu” hiệu phó. Nhưng, ông ta không có trong đó. Tôi cẩn thận đặt hộp nước cam tươi lên bàn, không để ý gì đến ánh mắt của các thầy cô xung quanh, tôi nhìn chằm chằm vào hộp

nước cam.
Vì “cẩu” hiệu phó, tốn chút tiền thì có đáng gì! Nghĩ đến “cẩu” hiệu phó sẽ uống hết nước cam này, tôi thấy phấn chấn hẳn!
“Em ở đây làm gì?”
Tôi không cảm thấy “cẩu” hiệu phó đang đi lại gần. Giọng nói nhão nhẹt của ông ta quả thật rất có ma lực, trong chốc lát đã làm tinh thần tôi phấn chấn lên hẳn. Nếu nghe thấy giọng nói ấy mà không phấn chấn tinh thần, thì có nghĩa là Lý Huệ Bân đã chết thẳng cẳng rồi.
“Dạ….”
“Cái này mua cho tôi à? Hô hô…”
“cẩu” hiệu phó không đợi tôi mở miệng nói phải hay không, đã mở hộp uống liền mấy ngụm. Giờ thì tôi tiếc tiền quá! Tiền của tôi đều rơi vào bụng của “cẩu” hiệu phó rồi. Chết tiệt! Giá như đừng cá với hắn!
“Cẩu” hiệu phó uống xong, nói với tôi: “còn nhỏ mà sớm biết hối lộ rồi thì không tốt đâu. Em đến là vì đánh giá môn toán lần này phải không?”
“Không phải. Em chỉ muốn thầy thấy mặt nổi bật của em. Nếu thầy nói với em câu Lý Huệ Bân là học sinh ngoan!”
“Thật nực cười! Viết lên tập câu buồn ngủ chết đi được, tôi làm sao có thể nói loại người đó là học sinh ngoan? Thật không ra thể thống gì, em đừng nằm mơ. Đi ra!”
Cái nên uống đã uống hết rồi, bây giờ trở mặt không nhận người quen, da mặt dày thật đấy?
“Mau lên lớp đi!”
“Khốn khiếp…”
“Khoan đã!”
Lúc nãy, 2 từ “khốn khiếp” nói nhỏ vậy mà cũng nghe thấy sao? Tôi từ từ quay lại, “cẩu” hiệu phó hùng hổ đi lại gần tôi, xem ra đã nghe thấy rồi?Chết!
“cẩu” hiệu phó đặt hộp nước cam rỗng vào tay tôi, nói:
“Đem bỏ cái này vào thùng rác rồi hãy đi!”
Khốn khiếp! Hú hồn!
Như thế là đã qua 3 ngày, tôi cuối cùng vẫn là thất bại. Thật ra, từ lúc đầu đối với tôi mà nói, khả năng dành chiến thắng còn ít hơn sao trong đêm

đông!
Hôm đó, lúc quét dọn làm vệ sinh, tôi không may chạm mặt Ngân Hách ở sân sau trường. “Nào, gọi một tiếng đi.”
“Gọi gì?” Tôi giả bộ.
“Cậu chẳng phải thua rồi sao? Nhanh…”
“Khốn khiếp!”
“Cậu chẳng phải đã bảo không nói hai lời sao?”
Tôi trừng mắt nhìn Ngân Hách hồi lâu, sau đó mở miệng: “Bồ câu bay, bồ câu trắng, chia cắt, ca hát…a…anh! Được chưa?”
“Cái đó thì tính làm gì! Gọi lại!”
“Dù sao tôi cũng đã gọi rồi! Cậu còn muốn sao nữa!”
“Gọi lại lần nữa! Tôi chưa nghe?”
Tôi trợn trừng mắt nhìn Ngân Hách, thật muốn đá một cái cho hắn văng đi, nhưng chắc chắn, hắn sẽ thấy thoải mái, hơn nữa, tôi cũng không muốn hắn chụp cái mũ “kẻ lừa bịp” lên đầu tôi. Tôi không muốn hắn dạy tôi là phải nên thừa nhận thất bại.
“Anh. Được chưa?”
Hắn toét miệng cười, tôi nhíu mày, muốn rời khỏi chỗ xui xẻo đó. Nhưng, hắn giữ tôi lại, sau đó, nhét một mảnh giấy vào tay tôi rồi đi mất.
Chỉ còn lại mình tôi ở sân trường, giở mảnh giấy ra xem. Lúc tôi nhìn thấy nội dung mảnh giấy, tôi hét lên thất thanh. Phía sau số điện thoại của hắn có viết một hàng chữ…
“Á á á!”
Ngốc quá? Số điện thoại của tôi chẳng phải chỉ cần hỏi chủ tịch thì biết rồi sao!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+