Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

CHƯƠNG 48-49 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

CHƯƠNG 48

Rầm!

 “ Hai người rốt cuộc đang làm gì thế ?”

 “ Hơ…Huệ…Huệ Bân…”

  Người đầu tiên hốt hoảng là bố, ngược lại, Ngân Hách bình tĩnh hơn nhiều.

 “ Ai bảo hai người nói mấy lời kì cục này thế?”

 “ Nhưng, với tư cách là một người bố quan tâm đến con gái…”

 “ Quan tâm?”

 “À, nhưng mà…”

 “ Ngừng! Đừng nói những lời kì cục đó nữa. Con tuyệt đối không để xảy ra chuyện gì để bố phải lo lắng!” Tôi nói chắc như đinh đóng cột, nghe tôi nói, hai người quả thực bàng hoàng không ít.

 “ Những việc này nên có giới hạn rõ ràng, phải không?”

 Bố, bố tha cho con đi, đừng nghĩ đến vấn đề này nữa.

 “ Khỏi, vẽ ranh giới gì chứ? Sẽ không có chuyện gì đâu!”

 “ Nhưng … “

 “ Chủ tịch, người cho phép chúng con hôn nhau đi …”

 “ Hai người đừng nói nữa?” Tôi hét lên, hai người lúc này mới chịu im miệng.

 Họ lại bàn luận về chuyện này? Thật làm người ta đỏ mặt.

 Dưới áp lực của tôi, chủ đề được thay đổi.

 “ Sang học kỳ 2 rồi, học hành chăm chỉ hơn một chút. Con có định thi vào ngành nào không?”

 “ Bố không nói, con cũng định đăng ký thi bộ môn ở học kỳ 2. Nếu thi vào ngành kinh doanh, thành tích của kỳ thi học kỳ phải không tệ, Lần này, có liều mạng, con cũng phải nắm chắc môn tiếng Anh”

 “Ừ…thành tích kỳ thi học kỳ cũng khá cao…”

 “ Tuy thành tích kỳ thi học kỳ khá cao, nhưng kỳ thi đại học quả thật rất phức tạp. Nếu thi bộ môn qua được, con mới dự định đi thi đại học.”

 “Ừ..”

 “Hơn nữa, nếu kỳ thi học kỳ đạt thành tích cao, kỳ thi đại học có lẽ cũng không có vấn đề gì.”

 “ Tốt, cứ như thế đi.”

 “Dạ.”

 Tôi nhanh nhẹn trả lời. Bố quay qua nhìn Ngân Hách, hỏi:

 “Thế, Ngân Hách định vào trường đại học nào?”

 “..?”. Ngân Hách ngừng mọi hoạt động, mặt đờ ra. Hình như trước giờ, hắn chưa nghĩ qua chuyện này.

 Hắn không phải là chưa từng nghĩ qua sẽ vào trường đại học nào chứ? Chuyện này sao có thể, xem ra, trên thế giới này vẫn còn một người giống như tôi.

 “ Thành tích của cậu rất tốt, là chưa nghĩ kĩ phải không?”

“ Vâng.”

 Bố, từ lúc nào, bố quan sát Ngân Hách từng li từng tí như thế?

 “ Tôi rất vui long giúp đỡ những nhân tài như cậu, cho nên, cậu cũng suy nghĩ kỹ đi. Nếu có thể, tôi hy vọng cậu có thể học ngành kinh doanh chung với Huệ Bân để sau này quản lý công ty chúng tôi.”

 “ Vâng.” Ngân Hách vui vẻ nhận lời.

 Thật là người không có kế hoạch gì cả.

 Cứ như thế, chúng tôi trải qua một bữa trưa thưởng thức các món sơn hào hải vị .

 Buổi chiều, tôi chỉ có thể lại mở quyển từ điển Anh văn, nằm trên giường nghe tiếng chim hót. Nghe hội thoại tiếng Anh giống như nghe nhạc cổ điển vậy, làm tôi buồn ngủ, để tỉnh táo đầy óc, tôi đi ra khỏi phòng. Phát hiện Ngân Hách đang chăm chú làm gì đó trong phòng khách.

 “Làm gì thế?”

 “Hử?” Ngân Hách lập tức giấu cái gì đó sau lưng. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy tò mò với hành động của anh ta. Nheo mắt, kề sát mặt Ngân Hách, tôi hỏi:

 “ Gì thế? Cậu rốt cuộc đang làm gì thế? Cái gì giấu sau lưng? Có phải là cái gì bậy bạ?”

 “Cậu ồn quá.”

 “ Nói thế nào, cậu cũng là con trai, có lẽ sẽ không xem nhưng thứ bậy bạ đâu nhỉ?”

 “Này….Cậu tưởng tớ là cậu đấy à?”

 “Tớ không xem những thứ đó!”

 “Ồn quá, một tuần nữa,cậu có thể nhận được rồi” Ngân Hách quay đi và trở về phòng mình.

 Vật thần bí đó rốt cuộc là gì? Mặc kệ, mau đi học bài thôi. Tôi uống ly nước, quay về phòng, tiếp tục gặm nhấm môn tiếng Anh.

                                    

* * * * *

 

 Một tuần nghe tiếng Anh, nghe đến nỗi tai sắp đóng kén rồi, tôi gần như thành phế nhân. Trong tiếng “ Hello… Hello..” của đồng hồ báo thức, tôi choàng tỉnh dậy, lắc mạnh cái đầu còn đang mơ màng của mình.

 “ Mới sáng sớm đã bắt đầu Hello…Hello… Tao không muốn mới sáng sớm đã bắt đầu nghe tiếng Anh.” Tôi quên là đồng hồ báo thức không biết nói chuyện. Hơ hơ!… Hôm nay cũng là một ngày phải cố gắng, chiến thắng không mệt mỏi.

 Sau khi nhanh chóng rửa mặt xong, tôi chuẩn bị đi học.

 Chuyện này cũng không đáng trách ai được. Ai bảo tôi chọn ngành Khoa học Nhân văn? Đã chọn Khoa học Nhân văn, còn muốn chơi lúc nghỉ hè, thế cũng thật là quá xa xỉ rồi.

 “ Này!”

 “Chuyện gì?” Tôi quay qua nhìn Ngân Hách, hắn lại không lên tiếng, chỉ im lặng nhìn tôi.

 “ Gì thế?” Tôi hỏi.

 “ Không có gì, đi thôi.”

“ Cậu cũng phải đi học à?”

 “ Tớ đưa cậu đi, sau khi tan học lại đến đón cậu. Cậu nên ngoan ngoãn đợi đến khi tan học, biết chưa? Nếu còn trốn nữa, tớ không tha cho cậu.”

 “ Biết rồi, cậu yên tâm đi!” Tuy tôi ham chơi, nhưng vì mấy ngày nay, Thái Nguyên không đến tìm, tôi cũng ngoan ngoãn ở nhà học bài. Huống hồ, tôi được trao cho sứ mệnh trọng đại: Hạng nhất môn tiếng Anh!

  Vừa bước vào lớp, tôi thấy Tú Nhi và lớp phó cãi nhau inh ỏi.

 “ Không đúng như thế!”

 “ Đúng! Chắc chắn là đúng!”

 “ Tớ nói không đúng!”

 “ Tuyệt đối đúng!”

 “ Lần này cậu chết chắc!”

 “ Cậu cũng chầu trời thôi, nhóc con!”

 Hai người này rốt cuộc đang cãi nhau chuyện gì vậy? Lại còn giận dữ, hung hăng?

 “ Này này! Hai cậu làm gì bên bàn tớ thế hả ?”

 “ Này, cậu đi hỏi Huệ Bân đi. Nếu không phải, cậu chết chắc!”

 “ Cậu mới chết!”

 “ Này, Huệ Bân, mai là sinh nhật cậu phải không?”

 “ Hả?” Tôi tròn mắt. Lúc này, Tú Nhi hỏi lại: “ Là sinh nhật cậu phải không?”

 “ Hơ? Hôm nay là ngày mấy?”

 “ Ngày 29 tháng 7 .“

 “A…” Đích thị là sinh nhật tôi! Chết, là sinh nhật tôi.

Tú Nhi quan sát kỹ vẻ mặt tôi, hỏi :” Lẽ nào, cậu quên rồi?”

 “ Thật ….  là …”

 “ Không phải chứ? Cậu quên rồi phải không? Lớp phó, qua đây. Ngày mai là sinh nhật cậu ấy!”

 “ Thật không? Không phải ngày mốt à? Tớ cứ tưởng ngày mốt mới phải chứ?” Lớp phó chạy lại hỏi tôi, hỏi. Tôi thật sự quên mất.

 Tôi trở về chỗ ngồi của mình, trên bàn có đặt tờ giấy A4, xem ra, các cậu ấy đã lên kế hoạch cho sinh nhật tôi. Ngày mai là sinh nhật tôi rồi, sao trong nhà tôi không có động tĩnh gì cả?

 “ Đều tại cậu đấy, lớp phó. Kế hoạch của chúng ta bị hỏng rồi à?”

 “ Đúng thế. Tớ cứ tưởng là ngày mốt!”

 “ Tớ thân với cậu ấy hơn cậu! Tất nhiên, tớ biết rõ hơn cậu.”

  Tôi vẫy tay gọi họ:” Được rồi, được rồi. Các cậu chuẩn bị quà sinh nhật đi.”

  “ Ừ… Cũng chỉ có thể như thế. Thật là!”

 Tú Nhi xé tờ giấy, rồi cùng lớp phó trở về chỗ ngồi. Tôi quyết định hôm nay sẽ im lặng, không nhắc đến chuyện sinh nhật. Bởi vì tôi rất tò mò muốn biết, những người khác có phải cũng quên rồi?”

  Ngày hôm sau.

 Sáng sớm, tôi cẩn thận mở mắt, hôm nay là ngày sinh nhật chờ đợi đã lâu. Tôi hồ hởi đi ra khỏi phòng, nhưng trong nhà vẫn yên tĩnh như thường ngày. Lẽ nào sự bất ngờ ở tầng trệt?  Tò mò tôi đi xuống cầu thang, nhưng dưới tầng trệt cũng yên lặng.

 Việc…việc này sao có thể? Tôi định thần lại, rồi mở to mắt nhìn xung quanh lần nữa, nhưng vẫn yên lặng như tờ.

 “ Con đang tìm gì thế?” Dì hình như không biết, vẫn hỏi tôi như thường ngày. Tôi không trả lời, trở về phòng rửa mặt, thay quần áo.

 Không sao, có thể là quên rồi.

 Tôi thở dài, muốn xoá đi những gì không vui trong lòng nhưng sâu thẳm trong long tôi vẫn tràn đầy thất vọng.

 Lúc học ở trường, tôi vẫn ủ rũ, uể oải. Tuy bạn bè tặng tôi rất nhiều quà, nhưng không biết tại sao, trong lòng tôi cảm thấy như mất chút gì đó.

 Học xong giờ học bù, trở về nhà đã là 5 giờ chiều. Lúc tôi trở về phòng để chiến đấu tiếp với môn tiếng Anh, cửa phòng bỗng bị đẩy mở ra. Là Ngân Hách:” Này, xuống lầu đi.”

 “ Làm gì? Tớ rất bận.”

 “ Chủ tịch gọi cậu.”

 Tôi đi theo sau anh ta, đang bước lắc lư đi xuống lầu, tâm trí lơ đãng, bỗng sững người. Trong phòng khách mờ tôi, đặt một chiếc bánh sinh nhật đã được thắp nên sẵn rồi, bố và dì cười hiền dịu, đón tôi. Nhìn thấy tôi đứng lại, Ngân Hách đẩy đẩy lưng, tôi vội đi xuống theo Ngân Hách.

 “ Mọi người muốn dành cho con một bất ngờ! Đây là Ngân Hách nghĩ ra.”

 Nghe bố nói, tôi ngẩng đầu nhìn Ngân Hách.

 Bố nói :” Không thổi nến à?”

Tôi một hơi thổi tắt hết nên.

 “ Sinh nhật vui vẻ!”

 “ Sinh nhật vui vẻ!”

 “ Chúc con luôn khoẻ mạnh!”

 Tôi được bao người chúc mừng, vui tận trời xanh.

 “ Đây, tặng con.”

 “ Đây là gì?”

 Tôi mở quà bố tặng. Là phiếu mua hàng trị giá 100.000 won.”Bố, con đến đời kiếp nào mới xài hết phiếu này?”

  “ Nói thế nào cũng là quà bố tặng con, con nhận đi.”

 Tôi mở quà của dì, bên trong lại là một bộ….nội y! Đối với con gái mà nói, nội y rất quan trọng. Tôi giấu ngay món quà của dì, thật mắc cỡ chết đi được.

 Bố đằng hắng. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt Ngân Hách, nhưng hắn chỉ nhún vai, vẻ mặt như nói: cậu đang mong đợi gì? Cứ như thế cho đến cuối bữa tiệc, hắn vẫn không tặng quà cho tôi.

 Phải rồi, tôi cũng thật là. Tôi mong đợi gì ở hắn chứ?

 Sau khi tiệc sinh nhật kết thúc, tôi và Ngân Hách cùng lên lầu.

 “ Sao cậu ngay đến một món quà cũng chẳng có?”

 “…”

 “ Thật quá đáng! Cho dù bữa tiêc này do một tay cậu sắp đặt. Ưm, tớ có gì mà trách cậu. Cậu vì tớ nên chuẩn bị những việc này, tớ đã rất cảm kích cậu rồi. Đây là bữa tiệc sinh nhật vui nhất trong đời tớ.”

  Lúc tôi vui vẻ cầm quà của bố và dì tặng định đi vào phòng, Ngân Hách nắm vai tôi.

 “ Hử? Sao thế?” Tôi hỏi.

 “ Này, đây là quà của tớ. Vật tớ giấu sau lưng tuần trước là cái này.” Ngân Hách đưa cho tôi cái gì đó, nhưng không đợi tôi mở ra, hắn chạy biến mất dạng vào phòng mình.

  Bỏ qua phong thư, lẽ nào quà Ngân Hách tặng tôi cùng là phiếu mua hang? Mở phong thư ra xem, tôi suýt ngất ….

  “ Phiếu sử dụng nụ hôn vô thời hạn.

 Chú ý: chỉ có Lý Huệ Bân có thể sử dụng phiếu này.

Bắt đầu, do Huệ Bân quyết định, nhưng, kết thúc do Hạ Ngân Hách quyết định.”

CHƯƠNG 49

 “ Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu sử dụng vô thời hạn…”

 “ Cậu đang nói gì thế? Phiếu sử dụng gì?”

 “ Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu tự do sử dụng….Phiếu tự do sử dụng….Không phải, không phải cái này….”

 “ Cậu đang lầm bầm gì thế?”

 Lớp phó kề sát mặt vào trước mặt tôi, dáng vẻ đó chính là phim khủng bố làm bùng nổ các phòng bán vé vào năm sau. Lớp phó nheo mắt nhìn tôi, nói:” Cậu rốt cuộc bị sao thế?”

 “ Cậu đừng làm phiền tớ, tránh qua một bên.”

 Bởi vì phiếu sử dụng vô thời hạn hôm qua kích động tôi quá lớn, tôi bất giác nói một mình. Lớp phó xem lời nói của tôi như gió thoảng bên tai, nói tiếp:” Này, cậu biết không?”

 “ Biết gì?”

 “ Cậu rất hấp dẫn đấy.”

 “ Là ý gì?”

 Lớp phó lại áp sát mặt gần tôi, sau đó nói :“  Nghe nói một tên lớp 12 thích cậu?”

“Hả…?” Nghe lớp phó nói, tôi tròn mắt kinh ngạc, đúng là xưa nay chưa từng nghe. “ Này, hôm nay không phải ngày cá tháng tư. Nếu cậu muốn lừa tớ thì thôi đi.”

 “ Không phải, không phải như thế! Tớ nghe bạn tớ nói. Nghe nói hắn tự mình thú nhận.”

 “Hì!”

 “Vốn dĩ, hắn tưởng cậu và Ngân Hách yêu nhau, Nhưng vừa nghe được Ngân Hách là em họ cậu, hắn rất vui. Lúc đó, tớ cũng không tin. Nhưng thông tin hắn thích cậu, chớp mắt đã lan truyền trong lớp học. Để bịt miệng bạn bè trong lớp, hắn đã mời họ đi ăn. Nhưng như thế cũng không có tác dụng, lấy đâu ra vật gì có thể bịt được miệng người chứ?”

 Tôi không tin những gì lớp phó nói, chuyện này tuyệt đối không thể! Nhưng tôi vẫn mừng thầm trong bụng, đây là chuyện làm người ra vui. Nhưng tôi thật sự đã cảm nhận được tai hoạ mà những mối tình qua đường mang lại. Chính là chuyện tấm hình bị chụp lén lần đó.

 “ À, chính là người vừa mới đi qua.” Lớp phó nói. Tôi nhìn theo hướng lớp phó chỉ, một tên cũng khá đẹp trai.

 “ Có thật là hắn? Cậu không phải đang lừa tớ chứ ?”

 “ Tất nhiên không phải lừa. Là hắn tự nói hắn thích cậu, nói nào là cậu rất hấp dẫn….”

 “ Hấp dẫn? Nhiều câu ca ngợi như vậy, tại sao lại nói hấp dẫn nhỉ? Tại sao lại nói những lời như thế với một người con gái nhã nhặn như tớ?”

 “ Cậu điên rồi à? Có phải muốn từ cửa sổ nhảy xuống dưới?” Lớp phó giả vờ như đẩy tôi xuống.

 Tôi đẩy lớp phó ra, đi thẳng vào nhà vệ sinh, lớp phó đi theo sát phía sau tôi.

 Từ nhà vệ sinh đi ra, tôi đúng lúc chạm mặt với hắn. Tôi đi qua, giả vờ như không biết gì. Nhưng…

  “ Lô Vũ Hiền! Huệ Bân, chính là hắn, chính là hắn!”

  Chết, thể diện của tôi bị mất sạch rồi.

 Người tên Vũ Hiền tài hoa, phong độ đó đứng chôn chân tại chỗ, tôi cũng sững người ra. Tuy học cùng trường, nhưng tôi cảm thấy hắn rất lạ. Tôi gật đầu chào người tên Vũ Hiền đó, rồi trở về lớp, thật không muốn tưởng tượng, Vũ Hiền được tôi chào thì hắn sẽ thế nào.

  Vừa về tới lớp, điện thoại tôi rung lên, 2 phút nữa thì vào học rồi.

 “ALô. Xin chào!”

 “Đang làm gì thế?”

 “Hạ Ngân Hách? Tôi đang định hỏi cậu đây? Sao cậu gọi điện cho tớ?”

 “ Học tiếng Anh thế nào rồi?”

 “ Tàm tạm. Tôi không tệ đến nỗi làm cậu phải lo lắng đâu, yên tâm đi.”

 “ Nếu quả thật không hiểu, thì đến hỏi tớ nhé.”

 Tên này, lại xem thường tôi?

 “ Tôi chưa ngốc đến mức đó đâu. A, đói quá.”

 “ Đói hả? Mới ăn sáng không bao lâu, đã đói nhanh thế à? Cậu đang mang bầu hả?”

  “ Cậu nó bậy gì thế! Tớ thật sự đói rồi, đói quá đi”

 “ Muốn ăn gì?”

 “ Tớ muốn uống sữa. Là sữa! Cậu sẽ mua cho tớ chứ?”

 “ Đừng nằm mơ!”

 Đúng thế. Tớ lại mong cậu mua sữa cho tớ, hay là giết tớ đi.

 “ Này.”

 “Hử?”

 “Không có gì. Chuông reo rồi, tớ cúp máy đây.”

 “ Thôi được. Thế….”

Tít…tít…tít…

 Thật là một tên chán ngắt. Tôi cứ nhìn vào điện thoại đã đóng lại, đến khi thầy bước vào lớp. Thầy dạy lịch sử bước vào lớp, điểm danh trước, sau đó, thầy giở sách, bắt đầu giảng bài.

 Biệt hiệu của thầy dạy lịch sử là “ Thuốc ngủ”. Thầy vừa mới giảng được 5 phút, các bạn lần lượt nằm xuống chìm vào giấc mộng.

 “ Kén chồng hay là cưới chồng là một loại giống như chế độ ở rể bên nhà gái.Chủ yếu thịnh hang vào trước thời đại Triều Tiên. Nhưng sau này dần dần giảm bớt. Điều này không phải nói suốt đời đều sống ở nhà vợ. Chủ yếu là trước tiên sống bên nhà vợ một thời gian, sau đó trở về sống ở nhà mình. Cho nên, thường sẽ không sống cả đời bên nhà vợ. Gần đây…làm sao có thể nhìn thấy phong tục ở rể bên nhà vợ gì chứ. Ai lại muốn ở rể. Cho dù thỉnh thoảng sẽ có, những cũng không ở quá lâu.”

   Tôi nhìn thấy rồi, hơn nữa cũng cảm nhận được rồi.

 Có hai ánh mắt rực lửa đang đổ dồn vào tôi. Tôi quay lại, phát hiện Tú Nhi và lớp phó đang nhìn tôi với vẻ mặt như muốn nói: ”Lương tâm không dễ chịu hả?”

 Các cậu muốn nói gì với tớ?

 Nhờ phúc hai vị, tiết học này tôi mới không buồn ngủ, tinh thần phấn chấn. Vừa tan tiết, Tú Nhi và lớp phó bay lại chỗ tôi.

 “ Ái chà, đúng thế đấy, hoá ra đó chính là kén chồng! Lại gọi là ở rể nhà vợ!”

 “Các cậu muốn nói gì?” Tôi trừng mắt nhìn Tú Nhi, lần này, nó lại dám liên kết với lớp phó tấn công tôi.

 “ Tớ chỉ ngưỡng mộ cậu. Cậu lại có thể kén chồng.”

 “Không đúng! Nói theo cách hiện đại là ở rể nhà vợ! Thật ngưỡng mộ chết đi được. phải không? Như thế là có thêm sức lao động, gọi là sức lao động của người giám sát. Thật là một gia đình giỏi giang!”

 Trong tình huống này, tôi chưa chửi thề là vì sức chịu đựng của tôi đã lên tới cực điểm. Ngực tôi đã phình to hơn cả trời.  Nhưng…nhưng…tại sao tôi có thể khống chế lưỡi mình không chửi thề, lại không thể khống chế nắm tay mình chứ?

 “ Này này, đừng…đừng nói nữa” Tú Nhi nhìn thấy tôi nắm chặt tay, liền nói. Nhưng lớp phó hình như đã bán rẻ lí trí mình rồi, tiếp tục chế nhạo tôi.

 “ Ở rể? Thật hay đấy! Đàn ông sao lại không có bản lĩnh thế nhỉ? Thật khiến người ta lo lắng, Ưm…có điều, người đó nhất định rất bản lĩnh. Nếu không làm sao có thể ở rể được chứ … hử?”

 Rầm! Tôi đột nhiên đứng dậy khỏi ghế, ghế ngã rầm xuống đất. Tôi không nới lỏng nắm tay đang nắm chặt của mình, từ từ ngẩng đầu lên, tôi và lớp phó, bốn mắt nhìn nhau. Lớp phó lúc này mới nín thở.

  Chính lúc naỳ.

   “ Em nào là Lý Huệ Bân?”

 Tôi ngẩng đầu nhìn, một chú lạ hoắc đang nhìn ngó xung quanh.

 “ Là em.”

 Chú nhìn thấy tôi, vẫy tay bảo tôi đi ra. Tôi nới lỏng nắm tay, đi lại chỗ chú, chú cười toe toét với tôi, nói:””Sữa tươi, sữa chuối, sữa dâu, sữa sôcôla, tất cả 4 hộp.”

 “Hả? Con không mua mấy thứ này.”

 “ À! Là một học sinh lớp 4 khối 11, tên Hạ Ngân Hách đặt.”

 Lúc tôi mặt ngạc nhiên , nhận cái túi đựng đầy sữa mà chú đưa, điện thoại có tin nhắn.

 “ Tớ chọn, tớ thích, ( chừa tớ một hộp)… Hạ Ngân Hách”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+