Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện cũ của Lịch Xuyên – Chương 46 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 46

Sau khi quay lại Bắc Kinh, tôi chỉ nhận được một cuộc điện thoại của Lịch Xuyên, kéo dài vài phút, hỏi tôi tới nới an toàn chưa. Kể từ lần đó, tôi không nhận được một cuộc điện thoại nào của Lịch Xuyên nữa. Tôi cũng không gọi điện thoại tìm anh.

Tôi vẫn đang nhớ nhung anh, nhưng lại cảm thấy vô vọng. Thôi thì để nước chảy bèo trôi đi. 

Kể từ khi về từ Thụy Sĩ, tôi bỗng nhiên nghĩ thông tất cả. Cuộc sống của Lịch Xuyên quan trọng, cuộc sống của tôi cũng quan trọng không kém.

Nói tóm, tôi phải sống một cuộc sống thật phong phú, không làm cái xác không hồn nữa.

Tôi lại bắt đầu “thời khóa biểu từng mảng”.

Tôi bắt đầu tham gia hoạt động một tuần một lần của “Người ăn chay”, học nấu đồ chay với Nam Cung Lục Như. Hằng ngày tôi lên mạng sưu tầm các công thức, đi mua nguyên liệu về nhà làm, nếu thấy ngon liền thể hiện tài nghệ, giới thiệu với mọi người. Ưu điểm lớn nhất khi tham gia hội này chính là gặp được một số người, những người đó vì có cùng sở thích mà tụ tập lại, không hề hứng thú với sinh hoạt cá nhân của bạn, cũng không liên lạc với bạn sau giờ hoạt động. Nói cách khác, những người này giống như bạn trên mạng vậy, chỉ khi nào gặp nhau thì mới tồn tại, còn những thời gian khác thì hoàn toàn không là gì cả.

Bất tri bất giác một tháng trôi qua, Ngả Tung lẳng lặng đi vào cuộc sống của tôi.

Lúc ý thức được điều này, thì đã muộn.

Ví dụ như ở lớp học nhảy latin một tuần 3 buổi, mỗi buổi một tiếng của tôi, Ngả Tùng đều là bạn nhảy của tôi. Dưới sự huấn luyện của Huấn luyện viên Đinh, chúng tôi phối hợp vô cùng ăn ý, tiến bộ thần tốc, trở thành cặp làm mẫu trong lớp.

Tiết tấu của những vũ điệu latin hay thay đổi, cứng mềm phối hợp, hay dùng những động tác kéo qua kéo lại để tăng kích thích. Lúc nhảy tôi sẽ quên hết tấ cả, đầu óc dưới sự kích thích của âm nhạc biến từ trống rỗng thành hưng phấn. Sau đó, tôi bắt đầu tưởng tượng đối thủ của mình là Lịch Xuyên, trên mặt xuất hiện vẻ mặt khiêu khích. Tôi cười vô cùng quyến rũ, cũng nhảy vô cùng say mê. Nhảy xong rồi thì lại quên sạch sẽ.

Ngả Tùng là một anh chàng đáng yêu, nhưng anh ta không hợp với khẩu vị của tôi. Anh ta không giống Lịch Xuyên, trong đầu không có hai chữ “lãng mạn”.

Ví dụ như, vào một buổi hoàng hôn, tôi gặp được Ngả Tùng ở cửa sân vận động, mới nói một câu “Hoàng hôn hôm nay thật đẹp”, anh ta lại cứ thế mà sửa sai : “Ừ–theo góc độ Vật lý mà nói, thật ra không có từ mặt trời mọc mặt trời lặn – đây chỉ là ảo giác của việc Trái Đất tự quay gây ra cho chúng ta mà thôi.”

Nghe xong câu này, tôi ngây ra, tâm trạng vui vẻ trong ngày cũng biến mất.

Sau đó, anh ta đưa cho tôi một ống kim loại nằng nặng : “Đây là kính viễn vọng tôi làm, có thể nhìn được Mặt Trăng, tặng cô một cái.”

“A…cám ơn!”

Tôi cầm lấy ống kim loại nặng trịch kia, nhìn qua nhìn lại : “Anh biết làm à? Mua thấu kính ở đâu?”

“Tự mài.”

“Tự…mài? Kính ở đâu ra?”

“Tròng kính bỏ đi, đáy bình thủy tinh, bóng đèn. Dùng giấy nhám mài, sau đó dùng kem đánh răng đánh bóng.”

Rất có kiên nhẫn. Tuy nhiên, là đồ ngốc cũng biết làm cái này tốn thời gian biết bao nhiêu.

Sau đó, tôi liền cảm thấy hơi khẩn trương : “Cái này…anh tặng tôi cái này, không có ý gì khác đi?”

“Không. Tuần này tôi dẫm lên chân cô rất nhiều lần, xem như bồi thường nho nhỏ, cũng coi như nhân cơ hội làm công tác phổ cập khoa học.” anh ta cúi đầu nhìn xuống sàn.

Tôi nở nụ cười : “Từ chối thì bất kính, không bằng thụ chi hữu quý.”

(Thụ chi hữu quý – xấu hổ nhận).

“Đừng khách sáo.”

Ba tuần tiếp theo, vì tăng thêm thu nhập, tôi nhận phiên dịch gấp cho một quyển sách nhỏ. Vì vậy tôi không tới lớp nhảy Latin. Tới công ty, Emma liền chèn ép tôi : “Ôi, em trai nhỏ nhà chị nhờ chị hỏi em, tại sao không đi tới sân vận động?”

“Mới nhận một vụ, ngày nào cũng ở nhà làm.”

“Đại Tiến sĩ nhà chị chưa tích cực với ai như vậy đâu nha, một tuần ba lần lái xe vượt qua hơn nửa thành phố để gặp em đó.”

“Ừ.”

“Minh Minh nói, nó có gọi điện thoại cho em, em lại không tiếp, nhà em lại không có máy nhắn lại. Có vài anh chàng tính giới thiệu cho em, hỏi xem em có muốn đi gặp thử không?”

“À…cái này…ừm, tạm thời không cần. Gần đây hơi bận, để bữa sau đi.”

Quan hệ đồng nghiệp này đúng là không dễ làm, người ta quá nhiệt tình thì mình không thể không ủng hộ, càng không thể làm trái ý người ta được. Hơn nữa, tôi cũng đâu có lớn tuổi lắm đâu, 24 tuổi chưa tính là lỡ thì đi? Emma cũng chưa kết hôn mà, sau cứ ép tôi quài vậy?

Đúng lúc này Emma lại ôm mặt tôi kéo lại, lông mi gần như chạm vào trán tôi : “Tiểu Thu, nghe chị khuyên câu này, thừa dịp còn trẻ tranh thủ mà chọn, cơ hội đã qua không tìm lại được đâu. Bài học của chị sờ sờ trước mắt em nè!”

“Không cần gấp như vậy đi? Chị Emma!”

“Em không chịu đi nhà chị, mẹ chị biết em không chịu nó. Lại sắp xếp cho em trai chị vài cô nữa, em phải tăng tốc lên chứ! Chị biết trước kia em gặp được nhà giàu. Nhà giàu có gì tốt? Nhân phẩm kém, đạo đức thấp, nếu không cũng không kiếm được nhiều tiền, đúng không? Anh ta có thể cho em tiền, cũng có thể cho người khác. Em gái vợ nhỏ một mớ, đi theo anh ta chỉ làm cuộc đời bi thảm hơn mà thôi. Người trí thức như em trai chị, trong sạch thanh bạch, tiền đồ rộng lớn, mặc dù không giàu có, nhưng cũng không thiếu thốn. Huống chi người ta chỉ có một mình em, tề mi cử án, đầu bạc răng long, thật tốt. Thế nào, party thứ sáu này, kêu nó tới đi! Nếu em không kêu, chị cũng kêu nó tới với tư cách người nhà. Minh Minh nói, nó sẽ mang hai người bạn tới, đều là người có điều kiện tốt, loại bình thường kén cá chọn canh. Không phải là em xem người ta, mà là người ta xem em đó. Xì, không biết Minh Minh có nhầm không. Tạ Tiểu Thu của chúng ta, cũng không phải người bình thường.”

(Tề mi cử án – chỉ sự tôn trọng lẫn nhau giữa vợ chồng).

Tề mi cử án, dùng câu này cũng được à? Tôi thừa nhận, tôi bị Emma nói hơi chóng mặt.

Trở lại văn phòng, tôi vội vàng gọi điện thoại cho Ngả Tùng : “SOS! Thứ sáu này công ty tôi có một party lớn, ăn uống xong rồi sẽ có vũ hội, anh mau tới cứu tôi!”

Không ngờ anh ta lại chần chờ : “Không được rồi, thứ sáu này sinh viên của tôi bảo vệ luận án.”

“6 giờ tối mà!”

“Bảo vệ xong sẽ là tiệc cảm ơn thầy, cô nói thử xem, tôi không đi có được không?”

Tôi rống lên : “Ngả Tùng, lần trước anh muốn tôi đi, tôi có nói lời nào không? Tôi phối hợp không tốt à? Đến phiên tôi mà anh lại như vậy à!”

Anh ta nghĩ nghĩ, nói : “Được rồi. Cô có yêu cầu gì không?”

“Anh tới là được! Ngồi ăn với tôi trước, sau đó nhảy với tôi, thân mật một chút!”

“…thân mật như thế nào? Kiss trước mặt mọi người?”

“Kiss cái đầu. Tới lúc đó nghe lệnh của tôi.”

Tối thứ 6 tôi lái xe đi đón Ngả Tùng. Ngả Tùng nói, bữa tiệc cảm ơn kia anh ta không thể không tham gia, nhưng có thể ra sớm. Lúc tôi tới đón, bữa tiệc đã bắt đầu, Ngả Tùng uống một chút rượu, mặt hơi đỏ. Tuy nhiên, có thể nhìn ra anh ta đang cố gắng phối hợp tôi. Anh ta ăn mặc vô cùng lịch sự, đồ tây màu đen, phối hợp với cà vạt có hoa văn cổ điển, có vẻ nhẹ nhàng thong dong, tư thế oai nghiêm bừng bừng. Tôi mặc một chiếc sơ mi thêu hoa, váy caro ngắn, thật ra không hợp với không khí tiệc tối lắm. Nhưng tôi rất hoài niệm thời con gái của mình, vô cùng nhớ váy caro.

Tiệc tối tổ chức trong nhà ăn. Cơm Tây, mời đầu bếp từ khách sạn lớn tới làm thịt bò. Công ty đặt riêng đồ chay ở Linh Bảo Tự cho tôi. Tôi và Ngả Tùng đồng thời xuất hiện ở cửa, mọi người đều dùng ánh mắt khác thường đánh giá chúng tôi. Chỉ có Emma làm một chữ “V” từ đằng xa với tôi. Chúng tôi bưng dĩa đi lấy đồ ăn, đi theo đám đông, Ngả Tùng trông như cá gặp nước, tự tại thong dong. Lại không ngừng có người tới chào hỏi anh ta, anh ta thật tự nhiên giới thiệu chính mình. Nói là bạn tôi. Nói xong chữ bạn, anh ta lại cười vô cùng thần bí, làm cho mọi người đều hiểu được, chữ bạn kia có ý gì.

Có Ngả Tùng đối phó tất cả, tôi liền lo ăn, uống rượu, nói chuyện phiếm với mọi người. Chúng tôi vốn tới trễ, bữa cơm ăn một lát liền xong, thời gian còn lại là vũ hội.

Ngả Tùng và tôi nhảy điệu đầu tiên, nhịp điệu chậm. Anh ta nhảy khá tốt, các loại bước nhảy đều rất thành thạo. Sau đó, tôi liền không ngừng được các đồng nghiệp nam khác mời, bản thứ ba, thứ tư trôi qua rất nhanh. Nghỉ giữa giờ xong, âm nhạc lại vang lên một lần nữa, không ngờ là Cha Cha Cha.

Ngả Tùng nói : “Bản này nhất định tôi phải nhảy với cô, cho cô xem xem thành tích tăng thêm trong mấy tuần vừa rồi.”

“Vậy đừng trách tôi dẫm lên chân anh, vì tôi sẽ không nhường anh.”

Chúng tôi bắt đầu nhảy ở giữa sàn nhảy. Động tác của Ngả Tùng thật chính xác, thậm chí có chút thoải mái. Trong những trường hợp nửa công nửa tư này tôi luôn rất giấu mình. Không giống Emma, tôi chưa bao giờ chủ động chào hỏi lãnh đạo công ty, không hề nịnh nọt. Không phải vì tôi biết CGP là công ty của Lịch Xuyên, cho nên không xem họ vào mắt. Mà tôi luôn cho rằng tôi và Lịch Xuyên làm hai nghề hoàn toàn khác nhau. Là một phiên dịch viên, tôi tuân thủ luật lệ và chuẩn tắc của riêng mình, chú ý duy trì hình tượng làm việc của tôi. Qua 2 phút, tiết tấu càng ngày càng nhanh, Ngả Tùng bỗng nhiên trở nên vô cùng hào hứng, vừa chặn vừa đuổi tôi, miệng lại còn không ngừng nói “Come on!”

Lúc ở trên xe tôi liền ngửi được mùi rượu, hỏi Ngả Tùng, anh ta nói mình chỉ uống một chút, bây giờ lại lên cơn rồi. một trong hai chúng tôi nghiêng người, anh ta nói bên tai tôi : “Tiểu Thu, cô định múa quạt với tôi à?” tôi không thèm nhìn anh ta, tiếp tục nhảy, mọi người đứng nhìn đều vỗ tay.

Trời à, đây là bài gì vậy, sao dài quá vậy a!

Ngả Tùng đuổi theo bước tôi, xuất ra tất cả các chiêu, trong mắt lộ ra vẻ cầu xin và khiêu khích.

Tôi nhớ tới mỗi ngày chạy bộ ở công viên, thấy mấy ông bà già lắc la lắc lư múa quạt. Trong mắt anh ta, hình tượng của tôi chỉ như vậy thôi sao.

Bất cứ giá nào, nhảy tiếp.

Tôi cũng bắt đầu xoay eo, xuất ra tất cả chiêu thức lúc thi đấu trong trường. Mọi người thấy tôi rốt cuộc hưng phấn hơn, nhất thời liền vỗ tay mạnh gấp đôi.

Nhảy nhảy, trên sàn chỉ còn lại chúng tôi. Mọi người đều dừng lại, vây thành vòng tròn quanh chúng tôi, cùng nhau vỗ tay theo nhịp cho chúng tôi. Người bật nhạc cũng rất phối hợp, bài đó bật xong rồi, lại bật lại, không hề dừng giây nào.

Tôi bước từng bước dồn dập, mọi thứ bên cạnh đều xoay tròn. Ngọn đèn nhiều màu, phát ra ánh sáng như những giọt mưa. Trong lúc hoảng hốt, ánh mắt tôi lướt qua đám đông, dừng lại ở một góc phòng.

Tôi không thể tưởng được, nhưng trong góc đó, một người đang lẳng lặng ngồi.

Người kia lẳng lặng nhìn tôi, ánh mắt chăm chú mà buồn bã. Trên mặt nở nụ cười thản nhiên, xinh đẹp mà thê lương.

Hô hấp của tôi nhất thời dừng lại.

Ngay trong nháy mắt, tôi bị Ngả Tùng đụng mạnh, lảo đảo, gần như ngã sấp xuống.

Ngả Tùng vội vàng giữ tôi lại, hoảng hồn hỏi : “Cô có sao không?”

“Không…không sao.” tôi chưa hoàn hồn, nhảy theo nhịp cho có lệ, lúc quay đầu lại nhìn, bóng người kia đã bị đám đông che lại.

Lại qua một hiệp nữa, tôi lại lướt qua những bả vai kia nhìn tới góc phòng đó, bóng người đã biến mất.

Tôi bỏ lại Ngả Tùng, đuổi theo.

Cửa thang máy lại đóng. Chỉ thấy con số đang nháy trên bảng.

16, 15, 14…

Tới tầng trệt thang máy sẽ lên lại. Nếu có người đi vào thì sẽ bị dừng lại. Tôi không có kiên nhẫn, chạy về phía cầu thang thoát hiểm, nhảy một lần hai, ba bậc, vội vàng chạy xuống dưới.

Kể từ khi tới CGP, chuông báo động chưa reo bao giờ. Cho nên tôi chưa từng dùng chiếc cầu thang xam xám, lát đá cẩm thạch này lần nào.

Hiển nhiên mỗi ngày đều có người quét dọn, tay vịn bằng gỗ không có một hạt bụi. Ban đầu tôi chỉ chạy xuống thật nhanh, giống như đang chạy thi với thang máy vậy. Sau tôi liền cầm tay vịn, mắt thấy cách tầng tiếp theo chỉ còn vài bậc, liền nhảy xuống. Hành động này vừa lúc chứng minh, trải qua nhiều năm rèn luyện thể dục bền bỉ kiên trì, động tác của tôi vô cùng nhanh nhẹn. Nhưng tới khi chạy tới tầng cuối cùng, tôi vẫn sơ sẩy. Muốn nhảy nhiều hơn một bậc, kết quả đứng không vững, “rầm” một tiếng, đầu đụng lên tường. Đụng làm tôi choáng váng, sao bay chí chóe. Bất chấp điều này, tôi kéo cánh cửa sắt nặng trịch ra, lao ra đại sảnh, tìm kiếm bóng người kia.

Trước cửa chỉ có đèn đường sáng ngời và những chiếc ô tô lao vút qua.

Tôi đứng trên bậc thang, gập người, hai tay chống gối, thở hồng hộc.

Đột nhiên, một giọng nói truyền tới từ phía sau tôi : “

“Hi, Tiểu Thu.”

Giọng nói kia như một viên đạn bắn thủng tim tôi, cơ thể tôi đột nhiên chấn động.

Đứng thẳng người dậy, xoay lại, thấy Lịch Xuyên đứng trong bóng tối.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+