Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện dũng cảm nhất – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ôn Nhiễm ở cái tuổi hai mươi mốt ấy, ra trường, cũng giống như các bạn cùng trang lứa, từng bước tốt nghiệp trung học, đậu đại học rồi nhận bằng tốt nghiệp.Từ nhỏ trong mắt mọi người trong nhà, cô vốn là một đứa bé ngoan.Phải, một đứa bé ngoan, cho nên chính thời điểm tốt nghiệp này mới  xảy ra một chuyện khiến mọi người phải giật mình.

Ôn Nhiễm học tại trường đại học A, khoa kinh tế, mấy bạn cùng khóa ra trường đều được nhận vào các công ty, tiếng tăm đại học A cũng được nhiều người biết.Thế nên việc cô muốn học thêm chuyên sâu hơn nữa đúng là chẳng giống ai.

Mọi người xung quanh ai cũng khuyên cô, nhân lúc vừa mới ra trường thì nhanh chóng tìm một cái nghề, ai biết làm nghiên cứu sinh ra sẽ thành cái dạng gì.Đối với những lời khuyên bảo nhiệt tình đó, Ôn Nhiễm chỉ cười không nói.Trên thực tế, cô đã nhận được giấy thông báo của đại học B, ưu đãi không tệ nên mẹ cô mới không can thiệp vào.

Nhớ ngày thi nghiên cứu sinh vòng hai, có một giáo sư hỏi Ôn Nhiễm:” Đại học A không tốt sao lại muốn chọn đại học B?”

Cô khi đó đã trả lời rằng:”Những điều tôi muốn thì sẽ theo đuổi tới cùng”.Một đáp án rất trẻ con, nói xong cô nở một nụ cười, khuôn mặt rực rỡ:” Thực ra tôi rất tham lam”.

Vị giáo sư phỏng vấn cười cười, không nói gì thêm, kết quả cuối cùng đã chứng minh hết thảy.Đôi khi Ôn Nhiễm nhớ lại câu trả lời lúc đó cũng có chút hối hận, ít nhất hiện tại là thế, cô lúc ấy sao lại không hỏi rõ ràng hơn chứ, có phải đại học B đối với sinh viên đều keo kiệt như thế này không? !

Đứng ở cửa kí túc xá, Ôn Nhiễm há hốc mồm.Còn chưa bước vào mà tình hình bên trong đã muốn bỏ chạy.Tấm ván gỗ trên giường bên cao bên thấp, tuy rằng đã sửa chữa qua nhưng vẫn cũ kĩ không chịu nổi, bàn ghế cũng như đồng nát.Có thể nói cả kí túc xá chỉ có cánh cửa tủ âm tường là còn nhìn ra một chút ” Tân ý”.

Ôn Nhiễm sững sờ đứng ở cửa, nửa muốn bước vào nửa không.

Bỗng nhiên ở phía trên có tiếng cười nhỏ, Ôn Nhiễm ngẩng đầu thấy ở giường trên có một nữ sinh nhìn cô cười cười, thấy cô nhìn lại, mới nói:”Cứ trợn tròn mắt tiếp đi, đại học B dạy học có tiếng đã trăm năm, kí túc xá càng cũ kĩ không phải càng chứng thực điều đó sao”.

Ôn Nhiễm cười, ôm hành lí vào, cố hết sức đặt lên giường, cô bạn thấy thế nhanh chóng leo thang xuống dưới giúp cô, vừa nói :” Mình là Đồng Chu, tốt nghiệp đại học H, còn bạn?”

“Ôn Nhiễm, đại học A”.Lời ít ý nhiều.

Đồng Chu thoáng sửng sốt, quay đầu sang hỏi:”Tốt nghiệp đại học A sang đây học làm gì?”

Ôn Nhiễm phủi phủi bụi trên người, nhìn biểu tình khó tin của Đồng Chu, cười yếu ớt:”Mình nghe nói đây là khóa kinh tế học cuối cùng mà giáo sư Ngô Nham dạy nên không muốn bỏ lỡ.”Nói xong còn làm vẻ mặt xảo trá, Đồng Chu bị cô chọc bật cười.

“A, ở cùng phòng kí túc xá chúng ta còn hai người nữa, mình cũng mới hỏi qua, trước đều là hệ chính quy của đại học B, toàn ma cũ làm mình có áp lực rất lớn nha.”

Ôn Nhiễm vừa trải chiếu vừa phụ họa:”Nói là nói như thế, có thể ở đại học B cũng là không tâm thường, lúc thi vòng hai cậu cũng thấy, không phải kiểm tra rất khắt khe sao.”

Khi Ôn Nhiễm đến cũng đã trễ, Đồng Chu cơm nước xong xuôi rồi đi ra ngoài tản bộ, tranh thủ làm quen với khuôn viên trường, chỉ còn một mình ở kí túc xá, Ôn Nhiễm leo lên giường xem phim, đúng lúc hai người còn lại về đẩy cửa phòng ra có chút sửng sốt.Một cô gái có hai bím tóc nhỏ ngồi xuống mép giường cô cười hỏi: “Bạn là Ôn Nhiễm?”

Ôn Nhiễm thoáng kinh ngạc, gỡ tai phone ra :”Làm sao cậu biết?”

Nữ sinh cười:”Trong phòng có bốn người, chẳng lẽ một hai tên còn không biết sao.Mình là Lưu Phỉ Phỉ”.

Ôn Nhiễm nở một nụ cười, bắt tay Lưu Phỉ Phỉ.Lướt qua bả vai của bạn nhìn cô gái còn lại.Nữ sinh kia đang tựa vào nơi nào đó uống nước, thấy ánh mắt Ôn Nhiễm mới cười khá tượng trưng:”Lâm Sanh”.

Biểu tình có chút lãnh đạm đó khiến Ôn Nhiễm hơi sửng sốt, đợi cho Lâm Sanh quay người sang chỗ khác Lưu Phỉ Phỉ mới kéo kéo tay cô, nhăn nhăn lông mày, nhỏ giọng nói:”Bạn ấy vẫn thường như vậy, ở chung lâu sẽ thấy tốt lắm”.

Ôn Nhiễm cười lắc đầu, tỏ vẻ không để ý.

Ban đêm, Ôn Nhiễm nằm trên giường, lại mất ngủ.Cô có chứng quen giường, tuy là có mang gối hay nằm theo nhưng tấm ván gỗ cứng ngắt này khiến cô thật không thoải mái, lăn qua lăn lại mãi không ngủ được.Cô bước về phía đầu giường, qua rèm cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.Chạng vạng, gió lạnh từ khung cửa thổi vào phòng, cảm giác lạnh lẽo ấy làm cô run rẩy.Trên sân thượng khu kí túc xá hình như có tiếng người, cách sân thể dục có một nhóm nữ sinh đang bàn tán linh tinh, mấy phòng đèn còn sáng.Cô nhớ rõ Đồng Chu có nói qua, đối diện kí túc xá là một khu hoàn toàn mới, thế nên càng thêm oán giận trường học, không biết nghĩ gì mà lại đem các cô, một đám nghiên cứu sinh tống vào bên trong này.

Nhưng dù thế nào, cô cũng đã tới đây, Ôn Nhiễm thấp giọng:”Mình đã đến đây.”

Ngày đầu tiên khai giảng, tiết thứ nhất chính là của giáo sư Ngô Nham, Ôn Nhiễm vừa đến lớp học đã thấy, quả nhiên trừ bốn nữ sinh ở ngoài, còn lại đều là nam.Mọi người  đến rất sớm, vùi đầu đọc sách.

“Muốn đứng như thế sao”.Đồng Chu theo sát bên cô, nhỏ giọng cảm khái.

Ôn Nhiễm lôi kéo Đồng Chu chọn tạm một chỗ còn trống.Cô tối qua ngủ trễ, bây giờ ngồi xuống cơn gật gù lại kéo đến, may mà  có tiếng chuông vào lớp làm cho cô tỉnh táo hẳn.

Giáo sư Ngô Nham là nhân vật nổi tiếng về kinh tế học trong cả nước.Học trò của ông không cần số lượng mà chỉ đòi hỏi chất lượng, bình thường chỉ khoảng bảy người, năm nay cũng xem như là ngoại lệ, nhiều hơn hai lần.Từ khi chưa đến đại học B cô đã nghe qua truyền thuyết về vị giáo sư này, ông yêu cầu rất nghiêm khắc, đối với bản thân lại càng nghiêm khắc hơn, chỉ cần đứng trên bục giảng, nhất định phải mặc tây trang, đứng đắn, học tập cực kì nghiêm cấm thái độ không nghiêm túc.

Lúc Ôn Nhiễm đang mặc sức tưởng tượng, một người đàn ông chậm rãi đi tới, khoác trên mình một bộ tây trang màu đen, cô ngước lên thì không phải là giáo sư Ngô Nham, mọi người đều biết giáo sư đã gần bảy mươi tuổi, mà người đàn ông này lại còn rất trẻ.

Những người khác cũng có chút ngạc nhiên, chỉ thấy người đàn ông này đứng trên bục giảng, trầm tĩnh nói:”Giáo sư Ngô kì này có quá nhiều khóa, học viện lo lắng đển sức khỏe của giáo sư nên phân lớp này cho tôi”.

Ôn Nhiễm nghe xong khẽ nhíu mày, người đàn ông này có thể dạy nghiên cứu sinh, nhiều lắm cũng chỉ là phó giáo sư, nhưng mà qua giọng điệu, một chút cũng không thấy hắn khiêm tốn.Cô sờ sờ cuốn tài liệu chuyên ngành dày cộp, tuy biết rằng đây không phải là tùy ý mở ra một lớp nhưng cô quan trọng nhất là các bài chuyên ngành.

Hiển nhiên mọi người cũng có cùng suy nghĩ đó, ai cũng xôn xao.Mà người đứng trên bục lại chỉ  mỉm cười, gỡ nút áo cổ tay, nhìn một vòng phía dưới :”Các bạn, trước khi bắt đầu giới thiệu tôi muốn hỏi một vấn đề”

Mọi người chăm chú nhìn, anh ta lấy ra một đồng tiền xu, đặt trong lòng bàn tay nhìn xuống hỏi:” Ngày mai đồng tiền này có trị giá bao nhiêu?”

Vừa dứt lời hàng ghế gần đó đã hô lên đáp án:”Một bảng Anh”.

Anh khẽ nhếch môi, khóe miệng cong lên, Ôn Nhiễm cũng thả lỏng hơn một chút, nghe anh ta tiếp tục nói:”Đáp án này có thể đúng cũng có thể không.Nói đúng là vì quả thật là một bảng Anh.Nói không đúng cũng có nguyên nhân.”

Anh chậm rãi đi xuống phía dưới, đứng giữa lớp học:”Tiền có thể sinh sôi, tiền sinh ra tiền, lãi sinh ra lãi, mượn đồng bảng Anh nhỏ nhoi trong tay tôi mà nói, chỉ cần lưu thông thích hợp chắc chắn có thể biến thành một trăm bảng Anh hoặc nhiều hơn.”

Nghe xong lời này người bên cạnh Đồng Chu lập tức chống cằm nhìn người trên bục giảng:”Quả không uổng công đến đại học B, gặp đúng vị giáo sư tài giỏi này, xin chỉ giáo chỉ giáo.”

Ôn Nhiễm nghe xong không khỏi bật cười, ánh mắt dừng lại người đàn ông cao ráo trước mặt.Không thể không thừa nhận vị giáo sư mới này rất đẹp trai, nhưng mà cô vẫn muốn làm cho tính háo sắc của Đồng Chu cô nương tiêu tan:”Lời này không phải của anh ta nói, là Max đã nói”.Lời vừa ra khỏi miệng quả nhiên lập tức nhận được một đống xem thường.

Trên bục người đàn ông nhìn phía dưới như muốn nổ tung, khẽ cười:”Các bạn cũng giống như đồng tiền xu vào ngày mai, hiện tại khả năng chỉ là một đồng bảng Anh nhưng tương lai cũng không thể biết trước.”Dừng lại một chút, ánh mắt quét qua một vòng:”Cho nên, các bạn nên tin tưởng con mắt của trường, họ không tùy tiện gửi một vị giáo sư tồi đến dạy các bạn.”

Cái này giống như….thuốc an thần?

“Thầy ơi, xưng hô thế nào ạ?”

Người bên cạnh Đồng Chu nhịn không được hỏi, Ôn Nhiễm thấy anh nhìn lại đây, đôi mắt đen thuần túy nhìn qua, thật sự rất đẹp, rất có hồn.”Tôi họ Diệp, Diệp Dĩ Trinh.Xưng hô thế nào tùy các bạn, chỉ có một ngoại lệ”.

“Ngoại lệ nào ạ?”Mọi người tò mò.

Người đàn ông nhíu đôi mắt, nghĩ nghĩ rồi nghiêm mặt nói:”Ngoại trừ, Lão Diệp”.Môi mím lại lộ ra một nụ cười nhỏ:”Tôi nghĩ mình vẫn còn trẻ tuổi”.

Tất cả học sinh đều cười ồ,đúng là, vị giáo sư thần bí trẻ tuổi này, đúng là không nhìn ra.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+