Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện dũng cảm nhất – Chương 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Buổi tối tám giờ Ôn Nhiễm trở lại ký túc xá, Đồng Chu thay cô mở cửa, lớn giọng hỏi :”Sao về lâu thế, thành thật khai báo, cậu vừa mới làm gì, hả?” Mắt chuyển tới xấp tài liệu cao ngất ngưởng, ĐồngChucũng phải sợ hãi:”Này, cô nương, cậu không phải định biến phòng ký túc xá này thành thư viện đấy chứ”.

Lết đến cạnh bàn, Ôn Nhiễm đặt đống sách xuống.

Lưu Phỉ Phỉ hí hửng đến xem, đã thế rồi còn cười ha hả:”Nhìn này, giáo sư Diệp chính là muốn bồi dưỡng nhân tài nha”.

Vất vả lắm mới hồi phục sức khỏe, Ôn Nhiễm cũng chẳng nhìn hai người kia, rót chén nước chậm rãi uống, nhớ tới câu nói trước khi đi của Diệp Dĩ Trinh:”Tốt nhất là sau khi xem xong viết báo cáo lại, nếu không có khả năng sẽ phải làm lại lần nữa”.

Ôn Nhiễm chép miệng, cầm lấy một quyển sách cẩn thận lật xem, một tờ, lại một tờ, mỗi trang đều có bút tích viết tay, lúc cẩn thận, lúc viết ngoáy.Kỳ thật cô không thích kinh tế, ngành học với những mô hình đường cong này với cô quá ư là tẻ nhạt.Nhưng mà người này hình như rất thích thú, đúng là không bình thường mà.

Nhập học một tháng, Ôn Nhiễm mới được nghe tiết của giáo sư Ngô Nham.Lần khai giảng trước Ngô giáo sư đi công tác ở Mỹ, tuần vừa rồi mới về.Vị giáo sư này đã gần bảy mươi, nhưng khi đứng trên bục giảng vẫn còn rất nhanh nhẹn, gương mặt tỏa sáng.

“Lúc tôi đi thăm trường học ở Mỹ, người quản lý thư viện của họ nói cho tôi rằng, mới rạng sáng ba giờ thư viện đã không còn chỗ trống.Đi cùng tôi có các đàn anh đàn chị của các bạn, tuyệt không thể để người ngoại quốc xem thường, đêm hôm đó mới ra thư viện thăm dò, kết quả khi trở về ai cũng trầm mặc…”

Mọi người nghe xong đều cười, gương mặt Ngô giáo sư hiền hòa kiên nhẫn chờ học sinh cười xong, ông mới nói tiếp:”Các bạn, tôi nói những điều này không phải muốn các bạn phải giống họ, mỗi ngày thức đến ba bốn giờ sáng, nói cho cùng, thân thể vẫn là quan trọng nhất.Tôi chỉ muốn nói rằng, lúc học nhất định phải học thật sự, các bạn hiện tại không còn giống như bốn năm sinh viên.Nhớ kỹ, tuổi trẻ cũng là tiền đồ, nhất định không được lãng phí.”

Ôn Nhiễm nghe xong khẽ cười.

Hết tiết, Ôn Nhiễm chạy đến trước giúp Ngô giáo sư thu giọn giáo án và một số thứ linh tinh, Ngô giáo sư cười  ân cần nhìn cô bé ngốc trước mặt như con gái:”Cám ơn trò”.

Ôn Nhiễm lắc lắc đầu, đi theo Ngô giáo sư đi đến khu học viện ở ngọn dốc phía sau :”Không có gì đâu ạ, dù sao em cũng đang muốn đến khu học viện để làm đề án ạ”.

“Sao?Làm đề án?Cùng giáo sư nào vậy?”Ngô giáo sư có vẻ hứng thú.

“Giáo sư Diệp ạ”.Ôn Nhiễm bình thản trả lời.

“Haha, tiểu tử đó sao”.Thầy Diệp trong mắt Ngô giáo sư lại trở thành tiểu tử, Ôn Nhiễm nghe xong có chút 囧

Giáo sư hình như cũng nhận ra có điểm hơi thất thố, vội sửa lời:”Giáo sư Diệp rất có trình độ, theo thầy học tập với trò sau này sẽ rất có ích.”

“Vâng.”Ôn Nhiễm vui vẻ cười, Ngô giáo sư quả giống như trong lời đồn, rất hiền lành thân thiện, chỉ mới lần đầu gặp mặt đã cho cô nhiều ý kiến như vậy.

“Tiến triển đến đâu rồi?”Ngô giáo sư hỏi.

Ôn Nhiễm ai oán ra mặt :”Em giao báo cáo rồi nghe sửa chữa của thầy ạ”.

Biểu tình bất mãn này của cô khiến giáo sư bật cười:” Thầy Diệp đối với các trò hơi hung dữ như vậy thôi chứ thực ra hắn khen còn không kịp chứ.”

Thật không…?

Ôn Nhiễm đứng trước bàn làm việc của Diệp Dĩ Trinh, nhìn gương mặt không chút cảm xúc của hắn, thật không khỏi phải nghi ngờ câu nói vừa rồi của Ngô giáo sư.

Diệp Dĩ Trinh cầm báo cáo của cô lên, xem xét hết sức cẩn thận, Ôn Nhiễm đứng một bên có chút bất an, người này nhất định là đang muốn tìm lỗi sai của cô, nếu không đâu có xem kĩ như thế.

Quả nhiên, Diệp Dĩ Trinh một tay gõ gõ mặt bàn, đôi mắt hẹp dài nhìn cô:”Ôn Nhiễm, tôi nghe nói em tốt nghiệp chính quy đại học A phải không?”

Hả?Ôn Nhiễm không hiểu gì cả gật gật đầu, Diệp Dĩ Trinh khẽ cười, ngón tay chỉ chỉ phần chú thích bên dưới của bài báo cáo:”Đây là một trong số các lỗi sai, tôi nghĩ, người tốt nghiệp ở một trường đại học lớn như thế chắc sẽ không mắc sai lầm ở trường nhỏ bé này”.

Ôn Nhiễm:”…” Người này nói như thế, cô gật đầu cũng không được, lắc đầu cũng không xong, ngượng ngùng mang bản báo cáo về, nhờ có lời nhận xét đó Ôn Nhiễm mới phát hiện ra hình như cách mình đánh dấu tài liệu trích dẫn ở phần chú thích là không đúng.Quả là một lỗi sai rất nhỏ!

Thấy hắn vẫn nhìn mình như vậy, Ôn Nhiễm nghĩ chắc mình phải nói gì đó, ” Thầy à, ngoài vấn đề này còn có gì khác nữa không? Em sắp xếp như vậy thầy thấy sao?”

Nghe xong Diệp Dĩ Trinh không nhanh không chậm trả lời:”Theo tôi vấn đề thứ hai mà em đưa ra, cách sắp xếp vấn đề không tồi, đề mục các phần cũng được nhưng mà vẫn có một chỗ.”

Có sao?Ôn Nhiễm phấn khởi, cẩn thận nghe hắn nói, chỉ thấy anh từ từ cười, mở máy tình cho cô xem một bài word của anh, trên đó có rất nhiều vấn đề đều là những cái cô vắt óc nghĩ không ra.Cô còn chưa kịp nhìn kĩ anh đã bấm bấm một chút, cả trang word một chữ cũng không có.

“Này,này…” Ôn Nhiễm nhún nhường, ” Thầy không phải nói có một vấn đề sao?”

 ”Quả thật chỉ có một vấn đề, đó là đề mục em thiết kế có phần không hợp lí, đối tượng nghiên cứu của chúng ta hoàn toàn không phù hợp.”

 Anh nói rất nhẹ nhàng, nhưng Ôn Nhiễm lại có một dự cảm chẳng lành,”Cho nên?”

Diệp Dĩ Trinh lãnh đạm nhìn cô một cái:”Cho nên, em tốt nhất nên làm lại, nếu không có thể sẽ không được thông qua.”

Ôn Nhiễm nhất thời hụt hơi, suýt ngất.

“Bá đạo, thực sự quá bá đạo.”

Ôn Nhiễm ở thư viện vừa mở máy tính vừa sửa chữa, Đồng Chu bên cạnh chỉ chỉ màn hình vi tính có một trang web cho cô xem, nhịn không được liền cười.”Tiêu điểm –Những vị giáo sư có uy lực đại học B, không phân biệt nam nữ.” Diệp Dĩ Trinh cũng ở trong danh sách, hơn nữa còn dẫn đầu.

‘Nhỏ giọng chút, đừng dọa mấy em năm nhất bên kia”.

Ôn Nhiễm ngẩng đầu, thấy chồng sách quản trị của học đệ năm nhất ngại ngùng mỉm cười nhìn cô.Cô khoát tay lùi về chỗ không nhịn được ai oán:”Báo trường sao lại mang mấy thầy ra nhận xét, mấy cái ảnh này…”

“Cái này được gọi là thỏa mãn sự hiếu kì của quần chúng hiểu không?” Đồng Chu liếc cô một cái, rồi lại ngưỡng mộ nhìn vào bức ảnh,” Hơn nữa giáo sư Diệp rất tốt nha, Ôn Nhiễm cậu không thể lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử được!”

Ôn Nhiễm:”…” Không phải cô có bụng tiểu nhân, mà là Diệp Dĩ Trinh quá âm hiểm, làm khó dễ người khác như thế mà mặt vẫn rất bình thản.

Buổi tối trở lại kí túc xá, không ngờ nhận được điện thoại của mẹ.Ôn Nhiễm lau tóc kiên nhẫn nghe mẹ nói.Từ khi cô vào đại học B đây là lần đầu mẹ gọi, giọng điệu bình tĩnh như thường nhưng thực ra trong lời nói cô cũng nhận ra nhiều thứ.

“Mấy bữa nay ông nội sức khỏe không tốt, có thời gian thì gọi điện hỏi thăm một chút.Bà nội thương con, cho dù không gặp mẹ cũng phải hỏi han con vài điều.”

Trong lời nói của mẹ có nhiều chua chát, Ôn Nhiễm nhẹ nhàng vâng dạ.

“Đúng rồi Nhiễm Nhiễm, mẹ nghe mẹ Tiểu Trường nói Trường đã có người yêu rồi, con thì sao?”

“Ơ, cô ấy có đối tượng ?Sao con không biết?”

Ôn phu nhân oán trách nói:”Con thì biết cái gì, mấy hôm trước bác gái con cũng gọi điện nói chuyện Viễn Viễn có người yêu, nói con bé nhỏ như thế đã có bạn trai rồi, ba và chú trong nhà cũng quản giữ lắm nhưng mà không ngăn nổi.Mẹ cũng không phải sốt ruột, nhưng mà cũng chỉ lo cho con, không cần chăm học, lớn thế rồi cũng cần phải yêu đương đi.”

Cô chưa từng nghĩ nhiều đến vấn đề này, Ôn Nhiễm chỉ dạ một tiếng xem như đồng ý, cũng may mẹ không có thói quen cùng cô tranh cãi, nói ngắn gọn vài câu rồi dập máy.

Tự nhiên cô chợt nhớ ra mấy ngày trước, khi cô đang tìm mấy cuốn sơ thảo thì Tiểu Trường gọi điện tới, nói mấy vị bô lão trong nhà bắt cô ấy đi xem mắt, khi đó còn như vẻ bị cưỡng ép vậy mà trong chớp mắt đã kết giao.

Tình yêu sao có thể đến nhanh như thế?Ôn Nhiễm nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, lại mất ngủ.Hồi đầu tháng ba ngồi cạnh cô bạn Tiểu Ưu một người vô cùng yêu tiểu thuyết, mắt mũi suốt ngày chăm chăm vào laptop, Ôn Nhiễm có chút khâm phục nghị lực của bạn, lại hơi khó hiểu, đều là những chuyện xưa, hay đến như vậy sao?

Tiểu Ưu nói đầy hứng khởi:”Đương nhiên, cậu nghĩ đi, nếu nhìn thấy ở trường chúng ta có một cây anh đào nở rộ, người con gái mặc váy bông màu trắng cùng một chàng trai anh tuấn trong chiếc áo sơ mi đi cùng nhau trong sân trường sẽ có cảm giác gì?”

Ôn Nhiễm nghĩ nghĩ rồi trả lời thật lòng:”Người nổi đầy da gà”.Sau đó bị Tiểu Ưu mắng cho một trận, nói cô trời sinh không có đầu óc lãng mạn, không thể hiểu thế nào là tình yêu.

Có lẽ vậy, khi đó cô còn trẻ, không hiểu tình cảm là gì, không phân biệt được thích, yêu.Nghĩ đến đây Ôn Nhiễm hồi phục tinh thần, mở to mắt nhìn màn đêm, từ từ bình tâm lại.

Chợt ngoài cửa có tiếng mở khóa, hồi lâu cũng không mở cửa ra.Ôn Nhiễm nhìn về giường Lâm Sanh, không có, đến lúc đó cô mới xuống giường mở cửa cho bạn, thuận tiện uống miếng nước.

Từ khi nhập học đến nay, Ôn Nhiễm, Đồng Chu và Lưu Phỉ Phỉ khá thân thiết, thường đi mua cơm cho nhau.Nhưng chỉ có Lâm Sanh, đối với cô và Đồng Chu rất lạnh nhạt, còn bất hòa với Lưu Phỉ Phỉ.Khi chỉ có hai người, Đồng Chu vẫn hay ca thán:”Đúng là thiên kim tiểu thư, suốt ngày đều tỏ ra cao cao tại thượng…”

Ôn Nhiễm cũng khá đồng cảm, người này đúng là rất kiêu ngạo thật.Nhưng đôi khi cô cũng không nghĩ ra tại sao cô ấy lại lành lùng như thế, cả ngày cứ như con mèo máy đứng trước gương trang điểm.Đồng Chu thấy thế lại cười:”Cần gì phải trang điểm chứ, chẳng lẽ không biết mình nặng nhẹ ra sao ư.”

Mở cửa ra một mùi rượu nồng nặc xông vào mũi, Ôn Nhiễm khẽ nhíu mày, cô bị dị ứng với cồn, ngửi phải vị rượu sẽ thấy không thoải mái, đừng nói là mùi hỗn tạp.Trên người Lâm Sanh còn có cả mùi nước hoa.

Lâm Sanh mang giày cao gót, đứng  càng không vững.Cô đành chạy đến đỡ bạn:”Cẩn thận một chút”.

Qua ánh sáng hành lang, Ôn Nhiễn nhìn thấy đôi mắt tuyệt mỹ của Lâm Sanh nhìn mình, có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng:”Cám ơn, tôi không uống rượu.”

Người uống rượu luôn nói mình không say, Ôn Nhiễm nhếch miệng đỡ Lâm Sanh ngồi xuống mép giường.Cô ấy hất tay cô ra, tự cởi quần áo rất hăng hái.

Ôn Nhiễm thở dài mở nút áo giúp.Bây giờ thì không cự tuyệt nữa, mái tóc cô ấy buông dài, không nhúc nhích.Chờ khi Ôn Nhiễm vén tóc mình lên mới thấy người này đã ngủ, thật dở khóc dở cười.Cô nhẹ nhàng cởi giày ra, đặt Lâm Sanh nằm xuống, lúc đó mới đi về giường.Ôn Nhiễm thoáng nghe thấy cô ấy đang nói lý nhí gì đó.

Hôm sau cô cùng Đồng Chu đi ăn cơm, cô bạn vừa cắn sườn vừa nói:”Hôm nay mình đến khu học viện, ngang giữa đường nghe vài người nói đại tiểu thư Lâm Sanh hình như thất tình.”

“Thất tình?”Ôn Nhiễm có chút kinh ngạc.”Cô ấy thất tình ư?”.Ở khoa này, Lâm Sanh cũng được xem như hoa khôi, đàn ông mong còn không kịp làm sao lại có người không cần.

Đồng Chu cười cười:”Có gì là không thể chứ, bạn trai cô ta cũng học ở trường chúng ta, gia cảnh cũng rất tốt, hết học kì này được sang Mỹ đào tạo chuyên sâu.Nghe nói Lâm Sanh vì người này mà van nài, thế nhưng họ lại không cần.

Ôn Nhiễm không biết nói gì, nhớ tới lúc sáng khi đi Lâm Sanh vẫn còn nằm trong chăn ngủ, trong lòng có một cảm giác khó nói ra.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+