Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện dũng cảm nhất – Chương 07 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cuối tháng mười một, trường học bỗng nhiên tổ chức một hoạt động thể dục thể thao cực kì sôi nổi, thế là vừa về kí túc xá Ôn Nhiễm đã nhận được một tin cực kì bất hạnh.

Tuyên truyền viên của hội nghiên cứu sinh- Đồng Chu chống nạnh nói:”Ôn Nhiễm, mình nhớ rõ cậu đã từng nói năm một đại học cậu có học qua tennis đúng không?

Ôn Nhiễm xấu hổ quá, có nhất thiết phải nhớ rõ ràng như vậy không, cô sao không biết mình có nói điều đó nhỉ? Ôn Nhiễm xoa xoa mặt còn chưa kịp phản ứng đã bị bạn học Đồng Chu chặn ngang ôm lấy: “Thật tốt quá, chọn cậu”.

“Mình, mình làm gì?”

Lưu Phỉ Phỉ bày ra một vẻ mặt đồng tình:”Tháng sau trong viện có tổ chức đại hội thể dục thể thao, kêu gọi mọi người tham gia, ban của chúng ta được phân một số môn, nhìn qua thật sự là…”

“Nhóm cậu là môn nào?”

“Đá cầu và chèo thuyền”.

“…” Xem ra hai người này cũng chiếu cố cô, nhưng mà cô cũng nên phản kháng một chút chứ nhỉ :”Mình đã lâu không đánh tennis giờ cuộc thi lại kề cận như vậy, hơn nữa tay mình còn đang đau, làm sao mà phát bóng qua được lưới, mà khi đã không phát bóng qua được lưới…”

“Stop” .Đồng Chu kêu lên. “Nếu không cậu phải tham gia trò chui qua vòng, còn mình sẽ lo cái này…”

Ôn Nhiễm:”…” Cuối cũng cũng phải khuất phục trước uy quyền của Đồng Chu

Đứng trước sân tennis , cầm chiếc vợt chạy qua chạy lại, Ôn Nhiễm có một cảm giác…. bất lực.Đồng Chu đứng phía trên khán đài vẫy vẫy:”Bạn học Ôn, mình xả thân bồi dưỡng cậu thành tài a.”

Một người chưa từng đụng qua tennis xả thân bồi luyện, gà mờ lại còn có gà mờ hơn, thật là…Ôn Nhiễm nén nhịn khuôn mặt đầy xúc động xuống, tung trái banh lên đánh, mắt cô nhìn theo, quả nhiên không làm người ta thất vọng, qua lưới.

Cô nhìn Đồng Chu, cười mỉa:”Mình lấy banh, tiếp tục”.

Tập luyện mãi đến giữa trưa, lâu không vận động Ôn Nhiễm mệt thở hồng hộc, cổ tay như muốn trật khớp, sử dụng chút sức lực cuối cùng, tung banh ra ngoài.Không cần tốn công đi lấy banh, cô buông luôn vợt hai tay chống gối thở phì phò.

“Còn mệt hơn cả chui vòng nhỉ…”

“Cậu thật không có tiền đồ mà…”

Cô nghe thấy Đồng Chu nói mình, ngay cả sức tranh cãi cũng không có.Xoa xoa thắt lưng, Ôn Nhiễm vừa định đứng dậy đã thấy một bóng người, nhìn tiếp lên trên là ống quần tây đen phẳng lì, bước chân từ tốn làm Ôn Nhiễm có một loại dự cảm, còn chưa kịp chứng thực đã nghe Đồng Chu la lên: “Thầy Diệp, thầy đi đâu vậy ạ?”

Thầy Diệp, Diệp Dĩ Trinh, quả nhiên là hắn.Ôn Nhiễm đứng thẳng người, trực diện nhìn.

Diệp Dĩ Trinh mỉm cười ấm áp, cầm quả banh cô đánh ra còn chưa kịp nhặt, tầm mắt đảo qua Ôn Nhiễm, khuôn mặt nhỏ nhắn vì tập luyện mà hồng lên, trên mặt phảng phất ý cười, anh gật đầu chào Đồng Chu khiến cho Đồng cô nương không khỏi kích động:”Dạ, thầy cứ đi qua”.

Trong khuôn viên trường đại học B có một khu dành cho giáo viên, mỗi vị giáo sư đều mua một căn.Diệp Dĩ Trinh cũng mua một phòng, nhưng mà rất ít khi ở, đa phần thời gian đều ở trọ bên ngoài.Mấy ngày nay vì có mấy hạng mục, bận rộn quá nên đành ở tạm trường.Hôm nay vừa tan học, anh không đi xe nên chậm rãi đi trong trường, tầm mắt lơ đãng lướt qua thấy Ôn Nhiễm đang đứng trong sân tennis.Đứng đó nhìn một lát thấy cô nàng giương nanh múa vuốt rất ngốc khiến anh không khỏi mỉm cười.

Anh xoay xoay trái banh, đôi mắt đen đầy ý cười nhìn Ôn Nhiễm:”Đại hội thể dục thể thao em tham gia môn tennis?”

Người mới bị giáo sư Diệp thi hành chính sách chuyên chế độc tài nào đó rầu rĩ dạ một tiếng.Diệp Dĩ Trinh cười cười ném trả banh cho Đồng Chu, lại cầm cây vợt của cô xem kĩ,”Vợt này dùng để đánh tennis khá tốt.”

Ôn Nhiễm mím môi:”Em có học tennis bốn năm trước”.Nên sớm quên hết rồi.

Diệp Dĩ Trinh như không nghe ra ngụ ý của cô, cầm vợt tiếp tục xăm xoi:”Tư thế của em cũng được nhưng mà cách cầm vợt còn không chuẩn, như vậy rất dễ làm thương cổ tay” .Nhìn liếc qua cổ tay cô một cái :”Cổ tay đau không?”.

Sao lại đoán chuẩn thế chứ.Ôn Nhiễm trong lòng khóc ròng, nhưng vẫn ngoan hiền đáp:”Có ạ”.

“Thầy à, thầy biết chơi sao?” Đồng Chu nhìn anh nói như dân chuyên nghiệp nên hào hứng hỏi.

“Tôi cũng từng luyện qua thời đại học”. Nói xong cầm lấy trái banh vung lên rồi đánh, quả bánh tạo một đường vòng cung đẹp mắt, rơi xuống vùng sân đối diện.Động tác hoàn hảo.

Thời đại học có lúc anh rất thích vận động, tham gia nhiều môn, cũng có tennis.Sau này việc nhiều nên dần thôi, lúc có thời gian lại lấy ra, chỉ cần nhẹ nhàng một chút, cảm giác quen thuộc sẽ trở lại.

Người nào đó càng trở nên hổ thẹn, Đồng Chu vỗ vỗ  Ôn Nhiễm, đưa mắt về phía thầy:” Thầy à, hay thầy dạy  Ôn Nhiễm đi, nó không biết gì nhưng chắc thông minh cũng học được”.

Diệp Dĩ Trinh sắc mặt ôn hòa nhìn Ôn Nhiễm như muốn hỏi ý kiến, người nào đó đang trợn tròn mắt, nhưng ngại hắn còn ở đây, giận mà không dám nói.Ôn Nhiễm còn đang do dự thắt lưng đã bị bấu một cái.Cô quay đầu trừng mắt với Đồng Chu, rồi đành phải thành khẩn nhìn Diệp Dĩ Trinh.

Diệp Dĩ Trinh vui vẻ gật đầu đồng ý

Chủ nhật, như đã hẹn.

Hôm nay thành phố B trở rét, Ôn Nhiễm mang bao tay, khăn quàng cổ đầy đủ cả mới đi xuống lầu, nhưng mà lạnh quá nên cứ phải dậm chân mãi.Thế mà bên dưới, Diệp Dĩ Trinh lại thoải mái vô cùng.

Ôn Nhiễm có chút bất mãn nhìn hắn.

“Rất lạnh sao?” Anh nhíu mày, đưa một túi giữ ấm cho cô.

Ôn Nhiễm nắm trong tay, răng va hết vào nhau cố gắng nói từng chữ: “Thật quá lạnh”. Trong lòng không khỏi cầu nguyện giáo sư Diệp sẽ suy nghĩ lại, cho cô về đi mà.

Diệp Dĩ Trinh cười nhẹ, gật gật đầu:”Ừ, lạnh thật.”

Ôn Nhiễm nghi hoặc nhìn, sau đó hắn nói tiếp:”Thời tiết như vậy là điều kiện tốt để rèn luyện sức khỏe, tốt nhất là chạy 2000 mét để làm nóng cơ thể.”

Ôn Nhiễm suy nghĩ hỗn độn:”Thầy, thầy Diệp à, sao lại có thể thế được——–”.

Diệp giáo sư lơ đễnh cười :”Bắt đầu đi, học trò .”

Ôn Nhiễm tưởng như muốn chửi ầm lên, nhưng mà Diệp Dĩ Trinh trước mặt, là thầy đó, cô đành cắn môi, vẫn nên nhẫn nhịn.Sân thể dục lớn như vậy, một vòng là 400 mét, cô chạy quanh, cứ đến chỗ vòng lại chạy chậm lại.Chạy mãi đến khi người đã nóng lên, cô mới dừng lại thở, hai má và chóp mũi đều hồng hồng:”Thầy à, chúng ta có thể bắt đầu chưa?”.

Nói xong nhìn hắn một cái rồi vô thức đắm chìm trong đôi mắt màu đen kia.Đôi mắt nhẹ nhàng mà ấm áp, có ý cười rất thản nhiên, nhìn cô đang thất thần, nhất thời Ôn Nhiễm cảm thấy mặt mình nóng rực lên, chắc chắn là đỏ mặt.Cô theo bản năng chà chà mặt.Diệp Dĩ Trinh cúi đầu cười một tiếng:” Đi thôi.”

Ôn Nhiễm cầm vợt, nghe hắn giảng giải về cách thức đánh bóng phương Tây khác phương Đông như thế nào, cảm nhận độ ấm bàn tay hắn khi sửa tư thế lại cho cô.

“Khi thủ ngón cái phải để chỗ này, nếu không cổ tay rất dễ bị đau, rồi, em thử đi”.Hắn sửa đúng tư thế cho cô, rồi phát một trái banh, Ôn Nhiễm vừa mới được chỉ giáo mấy điểm quan trọng, đã có thể chống chọi được vài hiệp.

Cầm vợt trong tay, Ôn Nhiễm hưng phấn đến mức không thể tin.

Diệp Dĩ Trinh nhìn cô điềm đạm cười:”Thật ra là không khó đúng không, chỉ là em nghĩ nó khó cho nên không thể tốt lên được mà thôi.”

Ôn Nhiễm xoa xoa cổ tay hơi đau :”Học viện tại sao lại nghĩ ra cái trò đại hội thể dục thể thao này chứ, thật sự là khổ cho xương cho khớp mà…”

Đang uống nước Diệp Dĩ Trinh dừng lại, cười nhẹ, lắc đầu:”Vậy em bình thường muốn làm gì?”

Ôn Nhiễm nghĩ ngợi một lát rồi đáp:”Đi học ạ, nếu hết tiền thì đi làm thêm”.Thực ra cô cũng ít khi hết tiền, mẹ ở thành phố T đi làm ngân hàng, tiền lương cũng khá cao, chỉ là cô không muốn mẹ vất vả như thế, cô lớn thế mà vẫn không nên cơm cháo gì cho nên cuối tuần vẫn hay kiếm việc làm.

Nghe xong Diệp Dĩ Trinh thật tâm nói:”Ừ, có thể đem một cơ thể người hai mươi tuổi có chiều ngang y như người bốn mươi cũng đúng là một công trình.”

Ôn Nhiễm bực mình, Diệp giáo sư nhìn qua cũng biết cô đang tức giận, liền ôn hòa giải thích:”Em cảm thấy mình bây giờ có rất nhiều việc phải làm, muốn lên lớp, muốn theo tôi làm đề tài, còn muốn giải quyết sinh hoạt hằng ngày, nhưng chỉ cần em nhìn lại sẽ thấy mình cái gì cũng chưa làm được, cảm giác trống rỗng đó rồi sẽ khiến em càng uể oải…” dừng một chút, anh đột nhiên hỏi:”Ôn Nhiễm, tôi nói vậy có đúng không?”

Ôn Nhiễm mím miệng nhìn hắn, không hé răng.

Diệp giáo sư tiếp tục thuyết giảng:”Người trẻ làm nhiều cũng tốt, nhưng đôi lúc có nhiều người chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình, chẳng cần xem người ta nghĩ gì, ương ngạnh chưa trưởng thành, nhưng cũng không sao, bởi đó là quyền lợi của người trẻ.”

“Thầy à, em cũng có mục tiêu, không phải là không có.”Cô phân minh:”Hơn nữa, thầy phê phán người trẻ như thế, không lẽ thầy không phải người trẻ?”

“Sao?” Anh nhếch miệng cười: “Gần đây rất ít người nói tôi là người trẻ, chắc là  do đi dạy người ta khắt khe quá, làm cho tôi đôi lúc cũng thấy rất đau khổ nha.”

Ôn Nhiễm càng căm giận, thì ra hắn biết à.Thực sự rất muốn nói cho hắn nghe, không cần dạy nhiều người, chỉ cần dùng não nhiều quá, nhất định sẽ già nhanh thôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+