Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện dũng cảm nhất – Chương 20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một năm mới bận rộn lại lặng lẽ sang.

Vào dịp này mỗi năm cô luôn có một buổi tối nằm ngủ, nghe ba dỗ dành, Nhiễm Nhiễm ngoan, tối nay nằm xuống, ngày mai đã là một năm mới rồi.Bởi vậy, cô luôn cảm thấy điều đó thật kì diệu, như gột sạch mọi thứ, chờ đón hương vị của bắt đầu.Nhưng mà, bây giờ, nhìn khung cảnh mùa đông ngoài cửa sổ, thực sự rất tiêu điều.

“Cô ơi, sửa xong rồi.”

Phiền Ánh Trạch mang một danh sách học bổng thật dày đến, Ôn Nhiễm xem qua một lần thật cẩn thận.Cuối học kì luôn có nhiều cuộc họp tổng kết, lớp trưởng mỗi lớp phải đến gặp Ôn Nhiễm mấy lần.

Cô cúi đầu nhìn đồng hồ, đã đến giờ ăn cơm chiều rồi, cho nên vội thu dọn, nói với Phiền Ánh Trạch:”Em vất vả rồi, tối nay cô mời nhé.”

Chàng lớp trưởng có chút sửng sốt nhìn cô:”Cô nói thật ạ?”

Ôn Nhiễm trợn mắt nhìn lại lập tức cậu liền vui vẻ ra mặt.

Văn phòng giáo viên hệ kinh tế cách văn phòng Diệp Dĩ Trinh rất gần.Cô từ lầu hai đi xuống qua một ngã rẽ, đi thẳng là đến cửa.Cô đang thong thả bước thì từ ngã rẽ thấy Lưu Bân ôm một thùng giấy đi ra.

Lưu Bân vừa nhìn thấy cô đã cười hì hì tiếp đón:”Nghỉ rồi à?”

Cô gật gật đầu, giả vờ lơ đãng hỏi:”Mọi người đang làm gì vậy?”

“Đây là thói quen của thầy, cứ đến cuối năm lại tổng kết, cái gì không cần thì vất.Vốn trước nay đều là thầy tự mình kiểm tra lại, nhưng mà năm nay thầy bận quá, mấy ngày nay cứ ba ngày lại có hai ngày chạy đến thành phố T, cho nên giao cho anh và Trình Bắc.”

Cô khẽ ừ một tiếng, cuối cùng cũng giải đáp được thắc mắc của mình, mấy ngày nay không nhìn thấy anh, thì ra là bận đến thế.

Bỗng nhiên Lưu Bân gọi một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn cô:”Này không phải báo cáo của em sao, thầy sao lại để trong thùng này nhỉ?”

Ôn Nhiễm nhận lấy, quả nhiên là luận văn của cô.Đề mục này cô đã khắc cốt ghi tâm, bởi vì liên quan đến anh, cô làm ra vẻ vừa nhớ ra:”À, hình như là luận văn em này định dùng cho nghiên cứu sinh năm hai.”

Trình Bắc đi qua, vội vỗ trán:”Chỗ nào, à là chị không cẩn thận bỏ nhầm vào trong.”

Nói xong còn trừng mắt liếc Lưu Bân một cái, nhìn bộ dạng không hiểu gì của Lưu bân,Ôn Nhiễm bật cười:”Không sao, chắc là không dùng tới, em lấy về xem như là làm kỷ niệm.”

Dù sao cũng là muốn vất đi, cô cũng không thể tự đánh giá cao mình.Một người kiêu ngạo như thế, cô không có khả năng khiến anh nhớ mãi không quên.

Lúc ăn cơm, lớp trưởng rốt cục nhịn không được lên tiếng:”Cô à, sắc mặt của cô rất khó coi nha.”

Sao?Đứa nhỏ này bình thường lúc nào cũng giỏi quan sát sắc mặt người khác, hôm nay một chút mặt mũi cũng không giữ cho cô, Ôn Nhiễm trừng mắt:”Nói nhiều nữa tối nay em tự trả.”

Phiền Ánh Trạch ngẩng đầu nhìn cô, giận mà không dám nói.

Cậu và thầy Diệp cũng không quen lắm, thầy là một người đàn ông trưởng thành, có tài năng, cơ trí, thành thục và trầm ổn.Cậu có gặp thầy một lần, khi đó thầy vừa tới lớp.

Lần đó với cậu mà nói có chút xấu hổ.Lúc vừa hết tiết, cậu nhận được tin nhắn của Trình Ngữ nói tối nay tan học đứng đợi.Cậu hơi bất ngờ, nhưng vẫn đứng chờ.Trình Ngữ bước ra, bộ dạng khó xử lắp bắp ba từ:”Minh, mình thích cậu.”

Cậu nghe xong mặt đỏ ửng lên, còn nói lắp bắp hơn:”Không, không được rồi, mình học đại học chưa tính chuyện yêu đương.”

Trình Ngữ khó hiểu:”Vậy, vậy cậu với cô Ôn thì sao?”

Một khắc kia Phiền Ánh Trạch cảm thấy khiếp sợ, sau đó vừa xấu hổ vừa quẫn bạc, nói chuyện có chút gắt gỏng:”Việc này liên quan gì đến cậu?”Kết quả đương nhiên có thể tưởng tượng ra, Trình Ngữ bị cậu làm cho tức giận bỏ đi.Cậu đứng trong căn phòng trống trải, không hiểu sao có chút uể oải, cậu căn bản không kịp phản ứng, đến lúc phản ứng lại làm sự tình hỏng bét.

Vừa xoay người rời đi cửa lại bị đẩy ra, tâm trạng vừa bình phục lại hoảng loạn lên:”Thầy, thầy Diệp?”

Diệp Dĩ Trinh từ từ bước đến, nhẹ nhàng cười:”Tôi vốn không muốn quấy rầy, nhưng mà tiết tiếp thoeo tôi dạy ở đây, giờ này học trò tôi đang chờ ngoài cửa.”

Ngữ điệu của thầy rất nhẹ làm cho sự quẫn bách của cậu giảm đi nhiều, cậu nhìn ra ngoài quả nhiên thấy mấy chị đang ôm sách cười cười.Cậu thu dọn vài thứ:”Thầy Diệp, thực xin lỗi, em…”

Diệp Dĩ Trinh vỗ vai cậu:”Không sao.”Thầy dừng một chút, lại nói một câu khiến cậu không hiểu ý gì:”Em so với cô ấy, dũng cảm hơn nhiều.”

Bởi vì Phiền Ánh Trạch là người Tứ Xuyên cho nên khi Ôn Nhiễm chọn món cay Tứ Xuyên, cậu cảm động không thôi.Trong quán ăn ồn ào, cô bỏ thêm thật nhiều  ớt, rồi ăn.

Phiền Ánh Trạch kinh ngạc nhìn:”Cô, cô có thể ăn cay sao?”

Ôn Nhiễm vuốt vuốt tóc, mơ hồ không rõ:”Đương nhiên.”

Cô đương nhiên không thể ăn cay.Về đến kí túc xá, Ôn Nhiễm liền lao vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn ọe.

Nôn thốc nôn táo làm ruột gan cô như đứt từng khúc, Lưu Phủ Phủ vỗ vỗ lưng cô.

“Nhiễm Nhiễm, cậu không sao chứ?”

Ôn Nhiễm nói không nên lời, chỉ khoát khoát tay.

Lâm Sanh xuy một tiếng:”Cậu ta có thể có chuyện gì chứ, chẳng qua là ép buộc chính mình thôi.”Nói xong chen vào nhà về sinh lấy hộp thuốc và điện thoại đưa cho cô,”Điện thoại, nếu cậu không muốn chết thì sống quy củ một chút.”

Ôn Nhiễm lưng đã cứng đờ, chớp mắt nhìn tên người hiển thị, cầm lấy điện thoại rồi hắng giọng một tiếng.

“Chị Nhiễm Nhiễm.”Là Ôn Viễn.

“Có việc gì sao?”

Đầu dây Ôn Viễn trầm mặc một lát, sau đó truyền đến tiếng nức nở, cô tức khắc đứng dậy:”Viễn Viễn, sao vậy?”

Điện thoại bị Kiều Vũ Phân tiếp:”Hi, không có chuyện gì cả, cái đứa nhỏ Viễn Viễn này làm chị con lo lắng kìa.Nhiễm Nhiễm à, bác gái hỏi con, hôm trước, mẹ con nằm viện con có biết không?”

Ôn Nhiễm nắm chặt điện thoại trong tay, thấp giọng nói:”Con không biết, mẹ con, sao vậy ạ?”

Kiều Vũ Phân vội trấn an cô:”Không sao, không sao, mẹ con bệnh cũ nơi thắt lưng tái phát thôi, uống thuốc bị tác dụng phụ nên thân thể mới không chịu nổi.”

“Giờ thế nào?”

Kiều Vũ Phân trầm ngâm một lát, nói:”Tốt, tốt lắm, đã xuất viện rồi, bác hôm nay mới biết nên mới gọi điện báo cho con.”

“Cám ơn bác, bác gái.”

Kiều Vũ Phân cười:”Đứa nhỏ này, lại khách khí.Nhưng mà có một số việc Nhiễm Nhiễm cần suy nghĩ.”

“Dạ?”Cô có chút khó hiểu.

“Tuy là nói bây giờ không thích hợp nhưng mà con xem, một năm rưỡi nữa tốt nghiệp, ý ông nội cũng muốn con ở lại thành phố B, huống chi hộ khẩu con cũng ở đây”.Kiều Vũ Phân ngừng lại một lát,”Vậy Nhiễm Nhiễm, con có nghĩ mẹ con phải làm sao bấy giờ?”

Thấy đầu dây vẫn trầm mặc, Kiều Vũ Phân nói tiếp:”Tuy là ông nội và mẹ con có ngăn cách, nhưng mà ông vẫn thương con.Trước kia có lần ông nhắc tới hôn sự của con, sau đó mới gọi Triệu Vị Xuyên đến nhà, tâm tư của ông nội, con rõ không?”

Ôn Nhiễm:”Bác gái, con và Triệu Vị Xuyện không như bác nghĩ…”

“Bác biết.”Kiều Vũ Phân khẳng định,”Sự tình có thể từ từ đến.Nếu là ông nội ra mặt giới thiệu, con cùng cậu ta ở chung, cùng với cả mẹ con, như vậy chỉ có lợi mà không có hại.”

Ôn Nhiễm trầm mặc một lát, đột nhiên rất muốn cười.Ôn gia vì cô mà khổ tâm sao, cô nghĩ đến tới việc mình không nghe lời mà không nề hà uy hiếp, uy hiếp cả người khác…. mẹ cô.

Thật lâu sau Ôn Nhiễm mới mở miệng:”Bác gái, con biết.”

Tắt điện thoại xong cô vội gọi cho mẹ.Ôn phu nhân giờ chắc đã ngủ, lại ngoài ý muốn nhận được điện thoại của con gái.

“Nhiễm Nhiễm?”

Ôn Nhiễm cầm điện thoại, nhìn vì chua trên sống mũi, gọi nhẹ một tiếng mẹ.

Ôn phu nhân khẽ cười:”Đã trễ vậy rồi, nhớ mẹ?”

“Vâng.”Cô đáp bằng giọng mũi:”Mẹ gần đây thế nào?”

“Ừ, không tệ lắm.”Ôn phu nhân điều chỉnh tư thế, nhẹ giọng nói:”Mấy ngày trước mẹ có đi bệnh viện an dưỡng, cảm giác cũng không tệ lắm.Đúng rồi, hôm trước mẹ gặp thầy của con và chú út đến thành phố T, còn cùng nhau tới nhà.”

Ôn Nhiễm lặp tức ngồi dậy,”Mẹ, mẹ nói là thầy Diệp…”

“Ừ, nghe chú út con nói, thầy Diệp là đồng nghiệp với chú ở GP.Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, thực rất giỏi.”

Ôn Nhiễm trầm mặc, anh vĩ đại bao nhiêu, cô biết cả.

“Mẹ.”

“Ừ.”

“Nhiều năm như vậy mẹ có phải thường xuyên nhớ đến ba không?”

Ôn phu nhân thoáng sửng sốt:”Sao lại hỏi việc này?”

“Con chỉ bỗng nhiên muốn biết.”Ôn Nhiễm lẩm bẩm,”Con trước kia còn nhỏ, không hiểu được cảm giác của mọi người lúc đó.Con chỉ muốn hỏi, mẹ có hối hận không khi yêu ba, gả cho ba, cùng với ba cả đời?”

“Nhiễm Nhiễm sao con lại nghĩ như thế…”Ôn phu nhân gần như thất thanh,”Mẹ chưa từng nghĩ qua, chưa từng hối hận vì yêu thương ba con.”

Đáp án này, với Ôn Nhiễm, đã quá đủ rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+