Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện dũng cảm nhất – Chương 21 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tết Nguyên Đán qua đi, cuộc thi nghiên cứu sinh cũng kết thúc.

Lưu Phỉ Phỉ và anh chàng cơ khí quen nhau cũng chẳng biết đi tới đâu.Vừa kết thúc cuộc thi Đồng Chu lại chui vào thư viện.Kí túc xá chỉ còn lại hai người cô đơn Ôn Nhiễm và Lâm Sanh, hai người liếc nhau, giây tiếp theo nhanh chóng vất đi vẻ chán chường lao ra ngoài đánh chén một bữa.

Lâm Sanh gọi không biết bao nhiêu món, còn thêm vài bình rượu.

“Kiềm chế làm gì, chúng ta chỉ có hai người, uống rượu cũng không ai quản.”ÔnNhiễm cởi áo khoác chỉ mặc một chiếc áo cao cổ màu trắng, sắc mặt bị sức nóng của máy sưởi làm hai má đỏ bừng.

Lâm Sanh liếc mắt dò xét nhìn cô, chậm rãi rót ly rượu:”Mình bao nhiêu, cậu phải theo từng đó.”

Vài chén cạn, Lâm Sanh đột nhiên hỏi:”Ôn Nhiễm, cậu biết cảm giác đầu tiên khi mình nhìn thấy cậu là gì không?”

“Là gì?”Cô mở to hai mắt.

Lâm Sanh khẽ cười:”Mình nghĩ, nhìn này, đúng là một con nhóc ngốc nghếch.”

“Thế cậu có biết mình nghĩ gì không?”Ôn Nhiễm nheo mắt, làm bộ nhớ lại nói:”Mình nghĩ, đóa hoa sen trắng cao quý ở chỗ nào.”

Hai người đồng thanh cười.

Lại uống thêm vài chén, càng uống càng nhiều hơn.

Lâm Sanh nói:”Cậu biết không, ba mẹ mình ly hôn khi mình còn nhỏ, mình theo ba, ba mình càng thương càng cho mình nhiều tiền hơn, cho nên từ nhỏ đến lớn mình chỉ có tiền, không cha cũng không mẹ, giống cậu nha.”

“Mình đâu giống, cậu còn có một người ba tốt, ba mình mất đã mười mấy năm rồi.”

“Vậy còn có mẹ, về điểm này mình thua cậu đúng không.”

“Ừ, mình còn có mẹ.Mẹ mình nha, rất tốt, chuyện gì cũng không để mình làm, đến khi sinh bệnh nặng cũng gạt mình.”Cô ôm lấy bình rượu, có chút không hiểu hỏi Lâm Sanh,”Cậu nói xem mình sao lại ngốc như vậy.”

Lâm Sanh hớ hớ cười:”Cậu còn tự biết nha.”

Ôn Nhiễm đập bàn:”Cho nên mình quyết định.Mình muốn làm một đứa con ngoan, có thể không phải khiến mẹ bận tâm nữa.Ông nội mình đã là gì, bác gái đã là cái gì, Triệu Vị Xuyên kia nữa, hắn đã là cái gì…”Cô đập ly rượu cái cách xuống bàn,”Bọn họ, chẳng là cái gì cả.”

Nói xong lại rót rượu, Lâm Sanh so với cô còn tỉnh hơn, thấy thế liền ngăn lại:”Đừng uống nữa, ngốc.”

Ôn Nhiễm vung tay lên:”Không được, để mình uống, cậu uống với mình, để mình rót.”Từ nhỏ tới lớn, cô đã phải chất chứa trong lòng nhiều điều như thế, giờ phút này, cái gì cũng không nghĩ, chỉ uống rượu là tốt rồi, nhưng mà lại có người ngăn cản nha…

Vừa mới giơ ly rượu lên liền bị người ta đoạt đi, cô trợn mắt, đồng thời Lâm Sanh bên cạnh hét lên một tiếng chói tai:”Thầy Diệp?”

Cái tên quen thuộc này làm cô kinh hãi, cặp mắt nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, tầm mắt mơ hồ.

Kì thật từ nhỏ cô đối với thành phố này đã có một loại sợ hãi.Bởi vì, mỗi lần đến đây, đối mặt với bức tường màu đỏ, phía sau là người ông đó.Cho nên, mỗi lần, cô đều phải nắm tay cha mới bằng lòng vào cửa.Không muốn buông ra.

Sau này, cha mất, cô cũng không bao giờ muốn đến nơi này nữa.Nhưng mà rồi một ngày, mẹ đưa cô đi hai giờ tàu lửa đến thành phố B, đi đến tòa nhà quen thuộc mà lại cực kì xa lạ đó.Ngày đó, cô và mẹ đứng đợi rất lâu mới được đưa vào gặp ông.Cũng ngày đó, ông không chỉ quát mắng mẹ, còn tát mẹ một cái.Cái tát kia cũng khiến cô ngã sấp xuống.Nghĩ đến đó, Ôn Nhiễm lại lảo đảo một chút

Một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy cô, người đó còn cúi đầu nói nhỏ:”Chờ một chút, xe sắp đến rồi.”

Hơi thở quen thuộc, cô tham lam hít thêm một ít, một lát sau đưa tay muốn gỡ tay người đó ra:”Không cần, tôi tự mình trở về.”

Diệp Dĩ Trinh bất đắc dĩ nhìn trợ lý lái xe tới:”Đưa Lâm Sanh về trước đi.”

Trợ lí kinh ngạc:”Vậy Ôn tiểu thư?”

“Để tôi.”

Ôn Nhiễm bắt lấy cánh tay người đàn ông trước mặt, người này vóc dáng rất cao:”Anh có điểm giống một người.”

“Ai?”Người đàn ông hỏi.

Ôn Nhiễm tự hỏi một lát:”Ba tôi.”

Người đó dở khóc dở cười.

“Ông mỗi lần đều nắm tay tôi như thế, đúng rồi, còn cõng tôi.”

Nói xong cô mở mắt to trong suốt nhìn anh, anh không nói gì, đôi mắt đen thẳm lẳng lặng nhìn, ánh lên ý cười, phảng phất một chút sủng nịch.Thật lâu sau, cúi người đưa lưng về phía cô.Ôn Nhiễm sững sờ một chút, ngay lập tức nằm phủ lên tấm lưng rộng rãi kia.

Diệp Dĩ Trinh ngẫu nhiên phát hiện ra, cô khi uống rượu sẽ không phá phách.Tối thiểu sẽ nói nhiều một chút, những điều bình thường không dễ nói ra.Bóng đêm dần tối, đèn đường tự động sáng lên.Anh cõng cô chậm rãi đi trên con đường đầy tuyết, cảm giác rất yên tĩnh.Một lát sau, Ôn Nhiễm từ lưng anh tụt xuống, nhẹ giọng hỏi:”Tôi làm sao vậy?”

“Em uống say.”Anh thản nhiên trả lời.

Ôn Nhiễm cúi đầu, trầm mặc một lát lại ngẩng đầu hỏi:”Tôi nói mê sảng?”

“Không có.”Chỉ là bình thường sẽ không nói điều đó mà thôi.

“Vậy là không say.”Cô không hề để ý vung tay lên, thân hình thoáng chao đảo, anh theo bản năng đỡ lấy thắt lưng cô, một cảm giác lạ lùng từ đầu ngón tay truyền đến, sửng sốt.

Anh nhẹ nhàng đẩy cổ áo màu trắng của cô ra, một vết phỏng dài đã dần thành sẹo.Anh chậm rãi vuốt lên, không để ý đến Ôn Nhiễm run rẩy:”Có đau không?”

“Sao?”

Ôn Nhiễm ngẩng mạnh đầu, nhìn lại đôi mắt nhu hòa của anh.Trước sau vẫn một màu đen thâm thúy, nhưng vẻ ôn nhu sáng rực đó rất dễ khiến cô hoảng hồn, như có một cảm giác rất quen thuộc.Giống như một cảm giác ấm áp từ lâu bỗng nhiên truyền tới, giống như người yêu thương nhất của cô trở lại cạnh bên.

“Đau.”Cô mở to hai mắt, nước mắt bỗng nhiên ứa ra,”Rất rất đau.”

Cô kéo áo anh khóc, anh cũng càng nắm chặt tay cô hơn, thấp giọng:”Sau này sẽ không đau nữa.”

“Vì sao?”Cô mơ hồ, rối rắm như một đứa nhỏ.

Anh không nói gì, chỉ nâng mặt cô lên, phủ xuống.Dùng sự gắn bó dịu dàng này để giải đáp cho thắc mắc của cô,… bởi vì sau này, đã có anh.

………………….

Giống như một giấc mộng, Ôn Nhiễm hốt hoảng tỉnh lại, đầu đau đến muốn vỡ ra.Cô lấy tay xoa xoa vài cái, cũng không thấy đỡ chút nào.

Mở mắt ra, đập vào mắt là cảnh tượng rất lạ lẫm.Ôn Nhiễm chớp mắt vài cái, lại thêm vài cái.Cô cuống quýt ngồi dậy, kéo chăn ra, không hiểu gì nhìn xung quanh.

“Tỉnh rồi sao?”Một giọng nam trầm thấp, hết sức quen thuộc.

Ôn Nhiễm xoay người lại, nhìn người đó:”Thầy, thầy Diệp?”Lại vội vã đứng lên,”Đây là nhà thầy ạ?”

“Ừ.”Diệp Dĩ Trinh để tập tài liệu trong tay sang một bên, nhìn về phía Ôn Nhiễm đang ngồi ngây ngốc trong đống chăn, dịu dàng nói:”Nếu tỉnh rồi thì đi rửa mặt, ăn cơm.”Nói xong quay đầu cất bước ra ngoài, để lại mình Ôn Nhiễm trố mắt tại chỗ – cô làm sao có thể ở chỗ này?

Rửa mặt xong, Ôn Nhiễm chậm rù đi về phía phòng bếp, Diệp Dĩ Trinh đã sớm ngồi vào chỗ của mình, nhấm nháp bát cháo mình tự nấu.

Thấy cô, anh khẽ cười:”Ngồi xuống, ăn chút gì đi.”

Ôn Nhiễm chớp mắt vài cái, hỏi:”Thầy à, sao em lại ở nhà thầy?”

Diệp Dĩ Trinh à một tiếng, cười cười:”Là vậy, tối qua em uống rượu, anh nói đưa em về trường em lại kháng cự, đưa em về thành phố T em cũng không muốn, sau đó anh đành phải đưa em đến đây, em lại không phản ứng gì.”

“Thật sao?”Ôn Nhiễm không tự giác hỏi lại, thật sự không thể tin mà.

Diệp Dĩ Trinh cười vô cùng chân thành:”Là như vậy.”

Thực ra, khi đó cô đã ngủ trên lưng anh, không hé răng nửa lời, thông minh như anh, đâu có thể để cô về.Đương nhiên, cái này anh sẽ không nói.

“Ôn Nhiễm”.Anh trầm giọng gọi cô.

“Dạ?”

“Chuyện tối qua em còn nhớ không?”

“Sao ạ?”Ôn Nhiễm khó hiểu nhìn anh, trong đầu bắt đầu xử lí thông tin cấp tốc, cô cùng Lâm Sanh đi uống rượu, uống rồi uống, sau đó bắt đầu nói mê sảng, sau đó gặp Diệp Dĩ Trinh, rồi lại tiếp tục nói mê sảng, sau đó…cô đột nhiên mở to hai mắt, đón nhận tầm mắt của anh, Ôn Nhiễm lắc đầu,”Không nhớ rõ à, em, em quên hết rồi.”

“À.”Diệp Dĩ Trinh khẽ thốt lên, buông thìa đi về phía cô,”Anh không ngại giúp em nhớ lại đâu.”

Sao?Ôn Nhiễm nhìn anh càng lúc càng gần, kiên quyết nói:”Không, không cần phiền thầy, em, em nghĩ là…”

“Nhớ ra rồi?”Anh cười hỏi.

“Hình như là, nhớ ra.”ÔnNhiễm gật gật đầu, còn chưa kịp thở ra đã nghe tiếng anh nói.

“Vậy sao.”

Ơ, ơ thầy Diệp….

Thắt lưng bị một bàn tay kiên định giữ lấy, đầu cô bị anh ngửa ra sau, anh hôn như trừng phạt.Ngoài lần hôn mơ hồ tối qua, thì cô chưa bao giờ bị ai hôn cả, cho nên dễ dàng bị công thành đoạt đất, đầu lưỡi dây dưa khiến cô như không hít thở nổi.

Không biết bao lâu sau, Diệp Dĩ Trinh buông cô ra, cụng nhẹ trán vào trán cô:”Giờ thì nhớ ra rồi, phải không?”

Câu trả lời của cô chỉ có thể là cúi đầu, ngượng ngùng.

Diệp Dĩ Trinh xoa xoa đầu cô, thực sự rất dịu dàng:”Ôn Nhiễm, tối hôm đó em chạy tới tìm anh nói một đống các lý do cự tuyệt.Bây giờ có thể nghe suy nghĩ của anh không?”

“Ừm.”Cô mơ hồ không rõ tiếng.

“Đêm đó em đưa ra rất nhiều lí do nói là để thuyết phục anh nhưng thực ra là để thuyết phục chính em.”Anh cười,”Khi đó em cố chấp muốn anh chấp nhận điều đó, lý trí không mấy nhưng lại vô cùng xúc động.”

Ôn Nhiễm:”…”Thực ra ngay cả lúc đó cô cũng chẳng dư thừa tí dũng cảm nào.

“Sau đó anh đã nghĩ, nếu giờ phút đó anh không đồng ý, không biết cô bé khờ này sẽ như thế nào?Có phải sẽ khóc ré lên không?”

Ôn Nhiễm lẩm bẩm:”Em đã sắp hai mươi hai tuổi rồi, không phải cô bé.”

“Anh luôn hy vọng em là một đứa trẻ.Người trưởng thành luôn băn khoăn nhiều, thế giới của một đứa trẻ mà nói, rất đơn giản, muốn gì sẽ có cho bằng được, không muốn nữa thì vất đi, ngã đau thì khóc, đứng lên rồi sẽ tiếp tục vô tư vô lự.Bọn nhóc sẽ không hiểu cái gì là nên, là không nên, cho nên không có cái gọi là sợ.Ôn Nhiễm, em chỉ mới hai mươi mốt mà thôi, còn có rất nhiều điều em không biết.Nhưng mà mấu chốt là em không cần trốn tránh, cứ thử đi, cùng lắm, bị thương thì khóc một hồi, sau đó lại bắt đầu lần nữa.”Nói xong anh nâng mặt cô lên, nhìn sâu vào đáy mắt,”Nếu em vẫn sợ, anh sẽ đứng bên cạnh em, được không?”

Ôn Nhiễm nhìn anh:”Chúng ta kém xa như vậy, nếu như em vẫn không theo kịp anh thì sao?”

Anh vẫn chỉ cười:”Nếu thật sự như thế, em cứ đứng một chỗ, không cần đuổi là được rồi?”

“Sao?”Cô nhìn anh có chút khó hiểu.

“Em cứ đứng yên ở đó, chờ anh đến tìm em rồi mình sẽ cùng đi.”

Ôn Nhiễm nhớ rõ, Diêu Trường có lần trích từ tiểu thuyết ra một câu:”Nếu chúng ta cách nhau một ngàn bước, chỉ cần em bước lên một bước, anh sẽ bước chín trăm chín mươi chín bước còn lại về phía em.Cô từng cho rằng tình yêu đẹp nhất đó vô cùng hiếm thấy, nhưng mà giờ đây, người đàn ông này lại nói với cô rằng, chỉ cần cô đứng yên tại chỗ, anh sẽ đi một ngàn bước về phía cô.Cô không thể không tự hỏi, kiếp trước mình tích đức gì mà sao lại may mắn đến thế?

“Nếu anh không được lợi lộc gì thì sao?”Cô lo lắng hỏi, đôi mắt đã sáng hơn.

Anh thoải mái cười, rất chói mắt:”Em quên anh dạy cái gì rồi sao, làm sao lại có chuyện đó xảy ra chứ.”

Ôn Nhiễm nhịn không được phải bật cười, rốt cục áp lực trong lòng cũng giảm bớt, vươn tay ôm lấy thắt lưng anh.

Cô từ khi lớn đến bây giờ, chỉ có ba mẹ và người cô yêu thương rời xa mới khiến cô bất an và lo lắng đến thế, vì thế mới dùng những lí lẽ ngu xuẩn đó để che giấu sự sợ hãi này, nhưng mà, anh lại phá vỡ hết cả, anh hóa giải hết những thắc mắc trong lòng cô, để cô có thể chấp nhận điều đó, lại càng không thể trốn tránh tình cảm của chính mình.

Cô nghe thấy mình nói:”Vậy thì, cứ thế đi…”bởi vì cô đã sớm không còn chỗ trốn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+