Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện dũng cảm nhất – Chương 30 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đây là một cổng lớn theo kiểu thời xưa, trên đó còn có hai vòng đập cửa đã phai màu theo năm tháng.Diệp Dĩ Trinh chần chừ một lát rồi mới gõ.Lát sau có người bước ra, một người đàn ông mặc áo quần đơn giản, bác vừa thấy Diệp Dĩ Trinh đã lộ ra một vẻ mặt vui mừng.

“Diệp, Diệp tiên sinh?”

Diệp Dĩ Trinh mỉm cười, kéo Ôn Nhiễm ra trước:”Đây là bác Triệu.”

Người được gọi là bác Triệu nhìn Ôn Nhiễm mỉm cười, mở lớn cửa đón bọn họ:”Thật khéo quá, mấy lần đều dịp giao thừa là đến, tôi đoán chắc năm nay cậu không sang, nên cũng chuẩn bị về nhà, hành lý cũng dọn xong rồi, kết quả cậu lại tới.”Vừa nói chuyện Triệu bá vừa đưa bọn họ vào phòng khách, rèm được kéo ra.

“Là lỗi của cháu, đáng lẽ nên gọi điện trước.”Diệp Dĩ Trinh nói.

Rèm được kéo hết ra trong phòng cũng sáng sủa hơn nhiều.Ôn Nhiễm nhìn từng chi tiết trong phòng, hầu như đều là những đồ dùng đơn giản đã cũ rồi, đúng là có vẻ rất lâu đời, nhưng mà được người chăm chút nên vẫn còn rất tốt.Bạn nhỏ Ôn Nhiễm vừa bước vào lại có một cảm giác như xuyên đến thời đại trước đây, còn có gì đó rất tang thương.Ôn Nhiễm kéo kéo áo anh:”Thầy Diệp, đây là đâu?”

Diệp Dĩ Trinh cười khẽ nhìn lại, đầu quay quanh một vòng:”Đây là nơi mà lúc trước sáu tuổi anh đã ở.”

Trước sáu tuổi? Lâu như vậy sao!Cô mở to hai mắt, không thể tin được.

Triệu bá cởi áo khoác đang mặc ra, cười nói:”Diệp tiên sinh, hai người cứ đi nhìn quanh đi, tôi mở lò sưởi rồi đun một ít nước ấm đã.”

“Phiền bác quá.”Diệp Dĩ Trinh khẽ gật đầu, sau đó vẫy tay gọi Ôn Nhiễm:”Muốn lên lầu xem không?”

“Có.”Ôn Nhiễm đi theo lên.

Trấn Kiều Thạch cách thành phố B không tính là gần, hai người đi gần một ngày xe mới đến.Ôn Nhiễm nhìn quanh, đây là một tòa nhà nhỏ ở phía nam trấn, khắp nơi rất yên tĩnh, thanh lịch.Nhìn những bức tranh sặc sỡ được vẽ trên tường, càng khó mà tin được, anh đã ở đây cho đến năm sáu tuổi sao?

“Rất được.”Sau một lúc lâu Ôn Nhiễm mới cảm thán một câu, cứ như bước vào quá khứ của người đàn ông trước mặt,”Thầy Diệp, anh ở đây sáu năm ư?”

“Ừ.”Anh cầm lấy tay cô, dẫn vào một phòng.Nơi này mỗi góc đều rất sạch sẽ, chắc là công lao của Triệu bá, Ôn Nhiễm sờ lên tấm chăn dày trên giường, thật mềm mại làm cho cô rất muốn nằm lên đó.

“Đây là phòng trước đây anh đã ở.”Dứt lời đã thấy Ôn Nhiễm hào hứng ngẩng đầu nhìn quanh.Diệp Dĩ Trinh khóe môi cong lên:”Cũng là phòng tối nay em ngủ lại.”

Hai người có cái quan hệ này sao?Nội tâm Ôn Nhiễm thầm oán thán, trên mặt lại đỏ bừng bừng.

Cơm chiều là do Triệu bá chuẩn bị, bác có một gương mặt hiền lành, nấu ăn cũng rất ngon, thanh đạm lại hợp khẩu vị.Ôn Nhiễm cầm bắt vừa ăn vừa nghe Triệu bá nói chuyện với Diệp Dĩ Trinh.

“Diệp tiên sinh lần này ở đây vài ngày chứ?”

“Sẽ không lâu lắm đâu, bác cứ về nhà, ở đây có cháu là được.”Anh đang nói lại gắp một ít đồ ăn cho vào bát của Ôn Nhiễm, thấy cô có vẻ rất vui nên cũng yên tâm hơn.Lúc trước Diệp giáo sư còn lo lắng người nào đó ăn cơm phương bắc sẽ không hợp.

“À.”Triệu bá gật đầu.”Vậy cậu đã qua bên kia rồi sao, không có động tĩnh gì?”

Diệp Dĩ Trinh cười yếu ớt:”Sao mà không có, nói không chừng ngày mai lại chạy sang đây cả.”

Hai người nhìn nhau cười, Ôn Nhiễm ngẩng đầu lên, có chút tò mò nhìn họ.Diệp Dĩ Trinh xoa xoa tóc cô, dịu dàng nói:”Ăn xong thì nghỉ sớm đi, lát anh kể chuyện xưa cho.”

Ôn Nhiễm:”…”

Bạn học Ôn Nhiễm cũng có tôn nghiêm, không phải muốn xoa là xoa, muốn kể chuyện Alibaba là kể.Vì thế đêm đó vào phần kể chuyện xưa Ôn đồng học đã kháng nghị đổi từ Alibaba thành “tự truyện trước sáu tuổi của Diệp giáo sư”.

Diệp Dĩ Trinh dựa vào đầu giường, nhìn người nào đó chỉ lộ ra có hai con mắt, bất đắc dĩ cười:”Em muốn biết cái gì?”

Ôn Nhiễm chớp chớp mắt:”Biết cả.”

Diệp Dĩ Trinh liếc cô một cái:”Chắc em đã xem qua mấy bài viết trên BBS của trường đại học B, nên cũng đã biết cả rồi.”

Cái liếc mắt này làm Ôn Nhiễm hơi chột dạ, rụt đầu lại:”Em muốn nghe anh nói.”

Diệp giáo sư thở dài, đặt quyển sách trên tay xuống, không nói gì vòng qua chăn ôm chặt lấy thắt lưng cô.Ôn Nhiễm sợ tới mức không dám nhúc nhích.Người này luôn rất nguy hiểm, nguy hiểm nhất chính ở khả năng tùy thời tùy lúc- hôn cô!Ý nghĩ đó vừa hiện lên, Ôn Nhiễm đã khiếp đảm nhắm hai mắt lại.

Mãi một lúc không có chuyện gì xảy ra, trên đỉnh đầu người nọ lại có hơi thổi nhè nhẹ, rồi một giọng nói rất thản nhiên:”Ôn Nhiễm mở mắt ra.”

Hai mắt cô vội mở ra, chớp chớp vài cái, lộ rõ ý lấy lòng.Diệp Dĩ Trinh đột nhiên nhớ tới con mèo nhỏ đang nuôi ở nhà, một người cứ lúc nào phạm sai lầm là lại tỏ ra thái độ thành khẩn làm anh không thể nào trách cứ, vì thế, anh đành nhíu mày cười khẽ:”Chuyện xưa này hơi dài, nếu muốn anh nói thì không được rụt lui nữa.”

Ôn Nhiễm rụt lui, Diệp Dĩ Trinh lập tức thanh minh:”Yên tâm, anh sẽ không quá phận.”

Thực ra, sau khi đọc bài viết trên BBS về Diệp Dĩ Trinh, Ôn Nhiễm cũng hiểu về chuyện của anh hơn một chút, có cả về mẹ của anh.Là người thứ ba, từ này vẫn khiến cô rất xúc động, nhưng mà khi anh nói đến lại giống như Vân Thanh phong đạm.

“Khi ba anh biết mẹ của anh, ông đã có vợ rồi.”

Ôn Nhiễm ngẩng đầu, chăm chú nghe anh kể.

“Mẹ cũng biết hai người không thể nào ở chung.”Anh vuốt vuốt tóc rối của cô:”Sau này khi ông ly hôn hai người mới ở cùng một chỗ.”

“Vậy sau đó…”

“Sau đó?”Anh nhẹ nhàng cười, trong ngực nhói lên,”Sau đó mẹ anh mất sớm.”

“Sao có thể?”Ôn Nhiễm kinh ngạc.

“Khi đó anh đang học ở nước ngoài, nhận được điện thoại ở nhà, mẹ mất.Bác sĩ nói mẹ anh quá nhiều tâm sự, cho nên tổn hại thân thể, hơn nữa thể lực cũng yếu, không thể cứu được.”Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói:”Anh nghĩ chắc đúng là như vậy.”

Khi đó anh còn rất trẻ, bị ba đưa ra nước ngoài học, lúc không đủ kiên nhẫn muốn về nước, cũng là khi nhận được tin dữ, mẹ mất.Cả người như gặp ác mộng.Ba ngày, nhận được tin dữ ba ngày anh mới về nước, không ai biết người thanh niên này trong ba ngày đó đã nghĩ gì, anh đã làm gì, anh về, cho tới bây giờ khuôn mặt luôn bình tĩnh.Chỉ có anh biết, ôm bình tro cốt của mẹ, anh nghĩ, anh không hiểu mẹ vì sao phải hy sinh nhiều như thế để theo đuổi một tình yêu không được xem trọng.Người đàn bà nhu nhược này, chỉ biết đến vị ngọt của tình yêu, mà không biết rằng nó cũng có khả năng trở thành rượu độc, vậy mà người bà chọn lại như là uống một ly rượu độc.

Trầm mặc một lát, Ôn Nhiễm mở miệng hỏi:”Bác gái, có phải hối hận quá không?”

Anh nở nụ cười:”Nếu anh nói không, có phải rất quá đáng đúng không?”

Cô nghe được sự chua xót trong từng lời anh nói.Cho dù là một người đàn ông cường thế, hoàn mỹ, nhưng mà nội tâm cũng là nơi mềm yếu nhất lại không dễ chạm vào.Bởi vì nơi đó thực sự rất yếu ớt.Vậy mà hiện tại, Ôn Nhiễm như cảm giác được tâm trạng của anh, yếu đuối lại đau đớn như từng mũi kim đâm.

Mắt cô đỏ hồng, khẽ lắc đầu, thấp giọng nói:”Không đâu.”

“Thật sao?”

Anh cúi đầu chăm chú nhìn cô, không ngờ cô lại ngẩng đầu lên, hướng đôi môi mềm mại đến, giây tiếp theo, một cảm giác nhẹ nhàng đặt ở trên môi.Anh thoáng sửng sốt, nhưng rất nhanh lại đoạt quyền chủ động, siết chặt thắt lưng cô, hôn thật sâu.Diệp Dĩ Trinh cắn cắn bờ môi mỏng manh của cô, Ôn Nhiễm bị đau khẽ kêu lên, thế là bao nhiêu tấc đất đều mất hết, chỉ có thể ngưỡng mặt đón nụ hôn của anh.Rất khác trước đây, Ôn Nhiễm có thể mơ hồ cảm nhận được tình cảm của anh lúc này như bộc phát, thân thiết tới mức cô không thể nào chống đỡ, đến khi cô nghĩ chắc mình không khống chế được nữa thì, Diệp Dĩ Trinh buông lỏng cô ra, đặt lên trán cô, lưu luyến.

“ÔnNhiễm, thầy dạy em biểu đạt sự đồng tình như vậy sao?”Giọng anh có chút khàn khàn, bàn tay bên hông cô cũng không có buông ra.Anh không muốn buông, bởi vì, gần như vậy mới cho anh cảm giác thoải mái, nhưng mà lại không thể không buông, bởi vì anh sợ sẽ xâm phạm cô, anh không dám vượt qua giới hạn, sợ làm cô bé này choáng váng.

“Không phải đồng tình!”Ôn Nhiễm vội thanh minh, biểu tình rất ủy khuất.

Diệp Dĩ Trinh cúi đầu cười, buông cô ra:”Được rồi, ngủ thôi.Tiết mục kể chuyện xưa kết thúc.”

Thực ra anh không phải là không để ý đến cái kia, cố nói với chính mình rằng bây giờ chưa được, cô còn chưa thích ứng anh.Chỉ là ý nghĩ đó bạn học Ôn Nhiễm không hề biết, buồn bực ôm chăn đi ngủ.Trong đầu không ngừng quay cuồng một câu:”Nụ hôn chủ động đầu tiên của cô thế mà bị, cự, tuyệt, thương tâm quá.”

Ngày hôm sau, Ôn Nhiễm soi gương đã thấy một đôi mắt mèo, may mắn là trong phòng không có ai, cô vội tung nước lên rửa mặt.

Triệu bá đưa qua cho cô nước ấm:”Cô bé hôm qua mới tới nên không ngủ được à?”

“Vâng ạ.”Ôn Nhiễm đáp, lấy khăn mặt lau lau đôi mắt.

“Haha, phòng này cũ rồi, ít người tới ở.Diệp tiên sinh cũng chưa có mang người khác tới.”

“Vậy sao ạ?”Ôn Nhiễm đỏ mặt lắp bắp, vội chuyển đề tài:”Triệu bá làm ở đây bao lâu rồi ạ?”

Triệu bá cười:”Cũng lâu lắm rồi, nhà bác ở nông thôi, cùng với mẹ của Diệp tiên sinh là hàng xóm, sau khi mẹ cậu chuyển đi cũng không thấy mặt, sau này Diệp tiên sinh đến tìm bác để chăm nom phòng ở.”

“Vậy người khác đâu?”Ôn Nhiễm nhìn quanh một vòng, không thấy một bóng người.

“Nói là đi ra ngoài một chút, chắc là sắp về.”Đổ xong nước, Triệu bá đi ra phòng bếp nấu cơm, Ôn Nhiễm tiếp tục dùng khăn chườm chườm mắt.

Lát sau Ôn Nhiễm nghe thấy tiếng còi ô tô ngoài cửa, cô cũng tò mò nhìn xem thấy một người rất lạ.Là một phụ nữ trung niên, tóc được bối cẩn thận, trên người là một chiếc áo choàng màu tối, nhìn qua rất thanh lịch, giống với khí chất mẹ cô.

Cô quên mất hoạt động, lát sau người phụ nữ đã đẩy cửa bước vào, thấy cô liền mỉm cười.Ôn Nhiễm sợ hãi đáp lại, mãi đến khi cô thấy thân ảnh của người đứng sau –Diệp Dĩ Trinh.

Anh xoay người đặt hành lý xuống, nhìn người phụ nữ đó rồi giới thiệu:”Dì, đây là Ôn Nhiễm.”

Người phụ nữ cười tươi, vươn tay tới trước mặt Ôn Nhiễm:”Chào, cô bé”

ÔnNhiễm sửng sốt một lát, nhấc mi trừng người nào đó một cái, thấy anh cười dài, khẽ vươn tay ra:”Cháu chào dì.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+