Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện dũng cảm nhất – Chương 35 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tháng 10, ở ký túc xá xảy ra một chuyện đại sự – Đồng Chu xuất ngoại.

Ôn Nhiễm khi nghe được tin cũng kinh ngạc hồi lâu.Lưu Phỉ Phỉ vừa lật tờ tạp chí vừa nói:”Nghe nói trong hệ trao đổi học sinh với một trường đại học của Mỹ, vài học sinh được gửi đi Đồng Chu cũng có một suất.Cậu cũng biết chuyện trong nhà cậu ấy mà, chắc trường cũng chiếu cố thêm.”

Điều làm cho Ôn Nhiễm ngỡ ngàng đó là cô ấy lại không đến được nước mà mình muốn:”Mỹ sao?”

“Ừ, nước Mỹ.”Lúc này lại là Lâm Sanh trả lời, hai người nhìn nhau, tránh không được cười khổ.

Đồng Chu đi cũng rất im ắng, nhân lúc mọi người không ở kí túc xá đã thu dọn mọi thứ rồi ra sân bay.Khi trở về, ba người đã thấy giường trống không.Sau một lát ngỡ ngàng, Ôn Nhiễm nhìn thấy trên giường mình có một phong thư.Cô từ từ mở ra, đúng như cô đoán, là Đồng Chu để lại.

Cô xem xong, bức thư không phải là dài, giống như cô ấy vội vàng viết lại, chữ có hơi ngoáy, chắc là không tốn nhiều thời gian, nhưng có khi là….rất lâu mới có dũng khí để viết.

“Mình phải đi rồi, không phải đến Anh mà là nước Mỹ.Tính ra vẫn cách nhau cả Đại Tây Dương, hy vọng biển khơi có thể đem tất cả xóa đi không dấu vết.Mình không muốn nhớ lại, chỉ mong cậu có thể quên đi những việc ti tiện mình đã làm, bởi vì một Đồng Chu như thế không đáng để cậu nhớ, một người ngu ngốc, xấu xa, vì một chuyện nhỏ đã tổn thương đến người bạn duy nhất.Người đó không vứt bỏ được một thằng đàn ông, vì thế đã vứt bỏ đi cả một tình bạn chân chính.”

Đặt thư xuống, Ôn Nhiễm thở dài một hơi.Cô không phải muốn thù dai, chỉ là vì cô hiểu, quá nhớ người đã làm tổn thương mình thực sự là vô cùng lãng phí.Nhưng đối với Đồng Chu, cô sẽ phá lệ một lần, sẽ nhớ về cô ấy.

Diệp Dĩ Trinh vừa xem tình hình dầu thô thế giới vừa hướng tầm mắt đến Ôn Nhiễm cách đó không xa.Cô đang ngẩn người, khá lâu rồi, điều này chứng tỏ-lại có vấn đề.Anh khép máy tính lại, rót một ly nước ấm rồi đi sang chỗ cô.

“Làm sao vậy?”Anh ngồi xuống chỗ đối diện, mỉm cười vuốt vuốt tóc cô,”Không phải đang viết sơ yếu lí lịch sao, tự nhiên lại ngồi ngẩn người như thế?”

Ôn Nhiễm thở dài, dùng một loại biểu cảm gọi là uể oải nhìn anh:”Em có một người bạn vừa mới đi.”

Anh lập tức hiểu:”Đồng Chu?”

“Vâng.”

Trong ấn tượng của anh người này cũng khá trẻ con, thường hay cười đùa sôi nổi bên cạnh cô.Anh nhẹ giọng hỏi:”Luyến tiếc?”

“Em cũng không biết.”Ôn Nhiễm tựa cằm lên đầu gối,”Nghiêm túc mà nói, em còn không biết có nên xem cô ấy là bạn không nữa.”Khuôn mặt buồn rầu nhăn lại,”Nhưng mà, em lại không muốn xem những người bên cạnh mình đều là người xa lạ, hoặc là không quen thuộc.”Mỗi một người bạn bên cạnh mình, cô đều luôn coi trọng.

Anh cười cười, bỗng nhiên cao giọng nói:”Bạn học Ôn Nhiễm, bạn không nắm vững bài rồi.”

Cô buồn bực nhìn anh.

Diệp Dĩ Trinh nhàn nhã dựa vào sô pha:”Còn nhớ anh ở Public Finance đã nói gì không?”

“Nhớ.”Ôn Nhiễm không có tâm tình, cạn sạch sức lực trả lời.

Anh cúi người sang, cười nói:”Vậy em nên biết, em không thể làm toàn bộ người bên cạnh mình vừa lòng.Một khi đã vậy, cần gì phải để người khác làm ảnh hưởng đến tâm tình của mình?”Anh cúi đầu dịu dàng nhìn cô, ánh mắt có chút dung túng:”Ôn Nhiễm, trong thế giới này, có vài thứ không quan trọng, nên buông tha cái gì thì cứ buông, nên vứt bỏ cái gì thì vứt bỏ, như thế em mới lớn lên được, biết không?”

Ôn Nhiễm ngửa đầu, ngẩn ngơ như một đứa trẻ:”Mọi thứ mình có, đều sẽ như thế sao?”

“Không”.Anh thật lòng nói:”Buông một ít mới có thể giữ lại những thứ tốt đẹp hơn.”

“Phải không?”Cô thì thào tự hỏi, có chút mê hoặc.

“Đương nhiên.”Diệp Dĩ Trinh mỉm cười, điện thoại bên cạnh cũng reo lên.

Điện thoại vừa thông, ngữ khí người đầu dây đã làm anh nghiêm túc hẳn, Ôn Nhiễm buồn bực nhìn anh.Đợi đến khi anh tắt máy, vội hỏi:”Sao vậy ạ?”

“Không có gì.”Anh cười nhẹ, như thường lệ xoa xoa tóc cô,”Có muốn về gặp ba anh nữa không?”

“Sao?”Ôn Nhiễm kinh ngạc.

“Ông bị ốm, nằm trên giường bệnh, lại muốn gặp anh…và em.”

Mới đó mà lần gặp Diệp Lão cũng đã nhiều tháng qua đi, nhưng Ôn Nhiễm cũng không thể tưởng tượng được, bây giờ sẽ đến bệnh viện gặp ông.Cuối hành lang, phòng bệnh đặc biệt, người đó đang nằm trên giường, lẳng lặng ngủ.Xem ra hai người đến không đúng lúc rồi.

DiệpVận Động ngồi trên ghế ngoài phòng bệnh, vẻ mặt vô cùng lo lắng,”Tự nhiên ba hôn mê, không có dấu hiệu gì cả, bác sĩ nói là ông mấy ngày nay bị áp lực nhiều.Ai, mấy ngày trước chị dọn phòng ba, luôn nhìn thấy anh mẹ.”

Diệp Dĩ Trinh nhíu mày kinh ngạc:”Để em đi gặp bác sĩ.”

Nhìn bóng dáng anh rời đi, tâm tình Ôn Nhiễm rất phức tạp, cô ngồi xuống cạnh DiệpVận Đồng.Chị hôm nay mặc thường phục, cho nên sự sắc bén ngày thường cũng giảm đi không ít, nhưng mà, vẫn không quen.Ôn Nhiễm ngượng ngùng muốn nói gì đó, thế mà Diệp Vận Đồng hỏi trước:

“Quần áo ướt vậy, bên ngoài trời mưa à?”

“Vâng.”Ôn Nhiễm gật đầu,”Trời vừa mới mưa, không to lắm.”

DiệpVận Đồng nhìn cô vài giây, sau đó nở nụ cười:”Không cần quá khẩn trường, chị sẽ không hỏi em gì đâu.”

“Vâng.”

DiệpVận Đồng nhẹ nói:”Em trai chị, mặt ngoài nhìn ôn hòa vậy, thực ra đối với chuyện tình cảm của nói, người khác rất khó nhúng tay vào. Nhất là khi nó đã tìm được người mà mình thích.”

Tuy là chỉ một câu nói nhưng Ôn Nhiễm lại thấy xôn xao.Vừa ngẩng đầu lên, thấy một cô y tá từ phòng Diệp lão đi ra, cô ấy cúi đầu nói gì đó với Diệp Vận Đồng, thấy chị khẽ gật đầu rồi quay sang nói với Ôn Nhiễm:”Cô bé à, ba tỉnh rồi, muốn gặp em đấy.”

Ôn Nhiễm kinh ngạc, muốn, gặp cô sao?

Phản ứng của cô DiệpVận Đồng thấy cả, chị vỗ vỗ tay cô:”Đi đi, không sao đâu.”

Khi Ôn Nhiễm bước vào, Diệp lão đang tựa vào đầu giường, xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy tiếng thì xoay người lại, mỉm cười với cô:”Đến ngồi đi.”

Ôn Nhiễm nghe lời ngồi xuống:”Bác thân thể khỏe không ạ?”

“Vẫn vậy thôi.”Diệp lão nhích lại gần, chọn một tư thế thoải mái,”Đã bảy mươi tuổi rồi, đi sớm đi trễ cũng giống nhau thôi.”Nhìn Ôn Nhiễm, ông ôn hòa nói:”Cô bé à, Dĩ Trinh có nói với cháu về mẹ nó không?”

“Có à, nhưng mà chỉ một chút.”Ôn Nhiễm thành thực trả lời.

Diệp lão mỉm cười:”Vậy thì đúng rồi, con ta lớn lên, ngay trước mặt ta còn không chịu nhắc đến mẹ nó, không nói tới người khác.Nhưng mà, cháu với nó xem ra cũng rất quan trọng.”Nói xong ông liền cười, nhìn Ôn Nhiễm:”Ta sống cả đời, có lỗi với không ít người, trong đó có nó và mẹ nó.”

Ôn Nhiễm vẫn chăm chú lắng nghe.

“Cô bé à, cháu nói xem người già này còn ngóng trông điều gì nữa, chỉ mong con cháu có phúc, mình không mang lại phiền toái cho nó.Không giấu gì cháu, Dĩ Trinh làm cho ta ngóng nó lâu rồi, từ khi nó tốt nghiệp đại học, nhất là bây giờ.Đến nay nó mới cho ta một tin chính xác.”Nói tới đây Diệp lão cúi đầu, Ôn Nhiễm thấy lòng mình thắt lại, đoán ra điều ông muốn nói là gì.

“Nhưng mà Ôn Nhiễm, nói thật cháu không thích hợp với Dĩ Trinh.”               

Lại là ngữ khí chắc chắn như thế, ÔnNhiễm sửng sốt, ngồi yên một chỗ không nói được gì, chỉ lẳng lặng nghe ông nói.

“Cháu vẫn là một cô bé, cháu ỷ lại nó cho cháu cảm giác ấm áp, nhưng chỉ là cảm giác mà thôi.Cháu có thể yêu nó như nó đã yêu cháu không?Không thể sống thiếu nó được không?”

Ôn Nhiễm há miệng thở dốc, vấn đề này, cô chưa từng nghĩ tới.Bị Diệp Lão hỏi như vậy,ÔnNhiễm cũng tự hỏi mình, cô là vậy sao?

“Cháu…”Ấp a ấp úng, nói không ra một chữ.Cô đối mặt sao được với người như ông, ông là tướng quân, trải qua sa trường, am hiểu nhất chính là nghiền ngẫm tâm tư quân địch.Cô tính gì, trong mắt ông chắc chỉ là chuyện nhỏ.

Diệp lão thừa thắng xông lên, giọng điệu vẫn rất ôn hòa:”Cháu không biết, cháu cần nó đứng trước, thay cháu che mưa che gió.Ta biết, ta khắc nghiệt, nhưng đàn ông mà, chắc chắn sẽ vì người phụ nữ mà che chở, bảo vệ.Nhưng cháu còn trẻ, còn lớn lên, có một số việc cháu không hiểu, Dĩ Trinh lại rất chiều cháu, sẽ làm cháu không lớn lên được, khi đó khoảng cách giữa hai người càng dài, cháu hiểu không?”

“Cháu biết.”Ôn Nhiễm nhẹ nói:”Mấy điều này, cháu hiểu được.”

Diệp lão thực vui mừng:”Hiểu là tốt rồi.”

“Chỉ là…”Ôn Nhiễm chần chờ, sau đó nói nhanh:”Cháu không nghĩ bởi vì mấy câu bác nói mà rời bỏ một người, điều đó khiến cháu thực buồn cười.”Cô vất vả lắm mới có dũng khí chấp nhận một tình yêu, nói không chừng có thể có hạnh phúc.Dũng khí như vậy, có khi chỉ có một lần này, bỏ qua cô sẽ nuối tiếc.

“Cháu biết cháu có nhiều vấn đề, nhưng cháu sẽ cố gắng, sẽ lớn hơn.”Ôn Nhiễm nói xong như hạ quyết tâm nhìn sang Diệp lão, sáng lạn cười, giống như muốn xuyên thấu vẻ nặng nề của bầu trời kia, thẳng đến lòng người:”Cho nên, bác có thể đừng phản đối được không?”

Diệp Tán ngỡ ngàng một chút, không nói ra lời, sắc mặt cũng không tốt.Chính lúc này, Diệp Dĩ Trinh bước vào, anh nhìn thoáng qua hai người rồi trầm giọng nói:”Bác sĩ nói không có vấn đề gì, ba nghỉ ngơi cho khỏe.”

Diệp Tán hơi hừ một tiếng.

Mỗi lần anh đến ông đều có bộ dạng này, anh cũng quen rồi, chỉ khẽ mỉm cười kéo Ôn Nhiễm đi, bàn tay cô lạnh quá, anh nhíu mày, nhưng cũng không nói nhiều.

Suốt đường anh cũng chẳng nói gì cả thẳng về đến đại học B, anh mới hỏi:”Làm sao vậy?Em với ba nói chuyện gì?”

“Không có”.Cô nói dối.

Diệp Dĩ Trinh không khỏi bật cười, anh đã giáo dục nhiều lần như vậy mà đứa nhỏ này cũng không nhớ, xem ra cô thật sự không thích hợp nói dối.Trong bóng tối, anh xuống xe cùng với cô, nhìn cô đi trước vài bước, đường ẩm ướt, cô suýt nữa thì ngã sấp may mà anh đỡ kịp.

Ôn Nhiễm cúi đầu, nghe tiếng thở dài trên đỉnh đầu mình, do dự một lát mới lúng ta lúng túng mở miệng:”Anh không cần lo lắng.”

“Sao?”ý gì thế?

“Em sẽ không vì người khác nói mấy câu mà dao động, cho nên anh cứ yên tâm.”

Đúng là ý này, anh khẽ nở nụ cười, dịu dàng nói:”Anh không lo.”

Hả?Ôn Nhiễm kinh ngạc ngẩng đầu:”Vậy vì sao anh thở dài?”

Diệp Dĩ Trinh à một tiếng:”Anh nghĩ muốn nói cho em biết, lần sau nếu còn lừa gạt thầy, chức vị này e là khó giữ.”Nói xong dí vào trán cô, bước nhanh rời đi.

Ôn Nhiễm trừng mắt nhìn bóng người nọ, n giây sau mới phản ứng lại, cô lại, lại bị đùa giỡn?!Thẹn quá hóa giậnÔn Nhiễm dậm chân ,hét lên:”Diệp Dĩ Trinh.”

Giống như sấm dội, hai người đều kinh ngạc, Diệp Dĩ Trinh quay lại có chút sững sờ nhìn cô.Mà người nào đó, không ngừng sám hối, sao lại hét tên anh lên như thế chứ.Nhưng là, cho dù cô cố che giấu, vẻ ngượng ngừng kia trong mắt ai đó cũng không che lấp nổi.Đó là anh mà.

Diệp Dĩ Trinh lòng xôn xao, giây tiếp theo đã siết chặt thắt lưng cô, hung hăng hôn xuống.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+