Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ – Chương 20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

V

Ha ha, thật là thú vị, thì ra những người diễn kịch đều nói cứ như là đang hát vậy. Hơn nữa tôi thấy họ giỏi thật, có thể biểu diễn hay như thế, đặc biệt là anh Nam Xuyên và chị Lai Tử, chẳng những xinh đẹp mà còn có năng khiếu diễn xuất nữa.
Hả? Chuyện gì thế này? Sao đang diễn tới lúc quan trọng nhất thì mọi người dừng lại? Hơn nữa, chị Lai Tử còn nhìn về phía mình nữa, chuyện gì thế? Hả? Anh Nam Xuyên còn len lén chỉ cho mình cuốn kịch bản nữa, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Anh Đa Lâm đành phải nói lớn: “Cut!…”
“Dương Hạ Chí!!”
Hả? Đáng sợ thế! Cái gương mặt đáng sợ đó của Nguyên Dạ không biết xuất hiện trước mặt tôi từ khi nào?
“Chuyện… chuyện gì thế?” Tôi sợ đến nỗi nói không thành tiếng luôn. Tuy tôi có dự cảm là mình đã làm sai chuyện gì rồi, nhưng vấn đề là tôi chẳng biết mình làm sai chuyện gì?
“Cô trốn ở đây đến chết à? Đồ ngốc!”
Hả? Anh ta sao có thể nói khó nghe như thế chứ? Cái gì mà “trốn ở đây đến chết”? Thật chẳng có đạo đức!
“Em… em làm sao nào?” Tôi cố hỏi.
“Đáng ghét… Cô không biết người nhắc vở là làm cái gì à? Ngay cả một chút kiến thức của kịch nghệ mà cũng không biết hả? Đồ…”
“Em…” Thấy cái dáng vẻ hung tợn kinh khiếp đó của Nguyên Dạ và ánh mắt khinh thường của chị Lai Tử đứng phía sau cùng ánh mắt oán trách của mọi người, tôi tủi thân rơi nước mắt.
“Thôi đi A Dạ, cô ấy cái gì cũng không biết mà. Cậu hung dữ làm gì? Tính dọa cô ấy sợ chết đấy?” Anh Nam Xuyên nói xong, kéo Nguyên Dạ ra một bên.
“Được rồi! Yên tâm đi, Nam Xuyên tôi mà ra tay, cô bé ngốc nghếch này thế nào cũng thông minh ra thôi.”
“Đầu của cô ta chắc có một lỗ thủng. Cậu cố mà giúp cô ta vá nó lại đi!” Anh Nguyên Dạ ném lại một câu chẳng chút tình người, sau đó liếc tôi, rồi ôm con chó nhỏ đi ra ngoài.
Hu hu hu! Các bạn đều thấy hết rồi đó! Anh ta nói cái gì đó mà khó nghe thế! Đầu của ai có lỗ thủng chứ? Tôi thấy đầu anh ta còn có cả một cái mương nữa kìa! Ngay cả đường đi mà cũng không biết! Đáng ghét!
“Thôi được rồi! Đừng có giận nữa!” Anh Nam Xuyên cười hi hi ngồi xuống trước mặt tôi… À, chính xác là trên đầu tôi.
“Anh ta xấu quá, sao lại có thể nói như thế chứ? Hu hu hu…” Tôi vẫn uất ức.
“Ngoan nào, đừng có khóc nữa, chút nữa anh đánh đòn anh ta, chịu không? (Anh ta tưởng mình còn là con nít chắc?) Nào, lại đây, anh Nam Xuyên đầu tiên dạy cho em biết người nhắc vở phải làm thế nào…”
À… Nghe anh Nam Xuyên nói xong tôi mới hiểu, thì ra công việc nhắc vở rất quan trọng! Những chỗ gạch đỏ trong cuốn kịch bản là những chỗ mà diễn viên hay quên, mỗi lần đến những chỗ đó, tôi đều phải đọc nhỏ nhỏ từng từ, từng câu cho họ nghe. Như thế họ sẽ không bị quên lời thoại mà ảnh hưởng đến diễn xuất như hồi nãy. Anh Nam Xuyên còn nói, người nhắc vở giỏi nhất định phải thuộc lòng tất cả lời thoại nữa! Nhưng mà Nguyên Dạ tốt nhất đừng nên bắt mình phải như thế chứ, bởi vì ngay cả bài văn mà tôi học còn không thuộc nữa là. Tôi còn phát hiện chị Lai Tử rất hay quên lời thoại, phần lớn mấy chỗ gạch đỏ đều là lời thoại của chị Lai Tử không hà, trời ơi, xem ra trí nhớ của chị ấy chắc chẳng hơn mình được bao nhiêu.
Tôi còn đang nghĩ ngợi thì chị Lai Tử đã đến trên chỗ đầu tôi. Đột nhiên tôi phát hiện, cảm giác bị người đứng trên đầu như thế này thật là khó chịu.
“Nam Xuyên, anh hình như đặc biệt tốt đối với cô bé này đấy nhỉ?”
À! Thì ra là đến nói chuyện với anh Nam Xuyên. Anh ta ngẩng đầu nhìn chị ấy, khinh khỉnh cười thốt lên một câu ngắn gọn: “Vô duyên!” Nói xong, đứng dậy đi thẳng một nước.
“Nam Xuyên!” Chị Lai Tử giận đến nỗi hai mắt long lên, rồi dùng chân dậm lên trên đầu tôi. A… Lỗ tai của tôi! Chịu hết nổi rồi!
“Chị ơi! Đừng có đạp lên lỗ tai của em!”
Chị Lai Tử dữ tợn nói: “Câm miệng! Sau này cô tránh xa Nam Xuyên ra một chút được không? Hừ…”
Hả? Tránh xa một chút? Có nhầm không vậy? Rõ ràng là anh ta quấn lấy tôi mà?
“À, hiểu lầm rồi…” Tôi định giải thích thì chị Lai Tử đã hầm hầm bỏ đi mất. Một ngày xui xẻo… một ngày hắc ám…
Không biết tôi có sống nổi ở Ban kịch nghệ đáng ghét này nữa không? A Mộc ơi, nếu cậu ở đây thì hay quá.

LỚP HỌC HONEY
Các bạn thân mến, lần trước vì mời được anh Nam Xuyên đến giảng bài làm mọi người hôn mê hết cả một ngày.
Vì sức khỏe của mọi người nên tôi quyết định không mời những anh quá đẹp trai đến giảng nữa.
(A Mộc tốt, A Mộc giỏi. Đừng có thế chứ, mời anh Nam Xuyên thêm lần nữa đi, không thì mời Nguyên Dạ cũng được mà! Hi… hi…)
Cho nên người giảng bài hôm nay là anh Đa Lâm, là phó đạo diễn của Ban kịch nghệ dễ thương và có kiến thức vô cùng uyên thâm, mọi người chào đón đi nào!

ANH TRƯƠNG ĐA LÂM
Ha ha ha ha! (Phù… Đừng có cười như thế chứ!) Thật là rất vui! Đóng vai phụ siêu cấp của quyển sách này đã đời, cuối cùng tôi cũng được lộ diện đóng “vai chính”.
Tiết hôm nay, tôi xin giới thiệu với mọi người một từ tiếng Anh, Prompter, xuất hiện trong quyển sách này.
“Prompter” có nghĩa là “Người nhắc vở”, rất thường xuất hiện trong từ vựng kịch nghệ. Để mọi người hiểu thêm về tác dụng của người nhắc vở, tôi vẽ một trang chú thích, mọi người xem nhé.
….
(Trời ơi! Vẽ gì mà xấu thế!)
Xong rồi! Tiết học hôm nay đến đây kết thúc, trong những tiết học sau này của lớp học Honey, tôi sẽ giảng thêm nhiều từ vựng tiếng Anh thường dùng trong kịch nghệ nhé! Bai!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+