Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chuyện tình New York – Chương 48 – 49 – End 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phần 48

“Ôi Chúa ơi không, đó là một người phụ nữ tốt, cô ấy giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Và chúng ta nên tha thứ cho những gì cô ấy làm: bởi vì có thể cô ấy không thể chịu đựng nổi mọi việc nữa”.

Tôi cảm thấy một cơn đói.
Tôi chưa được ăn gì cả, một miếng ở cái party ấy tôi cũng chưa đụng tới. Và nỗi sợ hãi tuyệt vọng dường như đã lay hết chút năng lượng còn lại của cơ thể. Người tôi hoàn toàn rũ ra trong vòng tay của Jess. Tôi không nói được điều gì. nhưng ít nhiều sự ấm áp ấy khiến tôi bớt đi được cảm giác bất an.

Tôi bắt đầu thấy Jess hôn lên tóc tôi và lấy tay lau những giọt nước mắt vẫn tuôn chảy, như đang lau cho một đứa trẻ đang hờn dỗi vậy. Sao mà giống Ryan đến thế! Ôi Jess, đây là một Jess hoàn toàn khác: ấm áp dịu dàng. Và tôi ôm lại cậu ấy thấy chiếc áo khoác mỏng của Jess ẩm ướt bởi nước mắt của tôi.
Jess bật radio nhè nhẹ, vẫn nhớ, đúng bài One hundred years, bài hát ở đài 100 gì đó, được phát đi phát lại rất nhiều lần trong ngày và tôi đã nghe suốt ngày ở tiệm nail. Tôi cũng từng nghe thấy bài này cùng Ryan trên xe mà…
“Half time goes by
Suddenly you re wise
Another blink of an eye 67 is gone
The sun is getting high
We re moving on… 

“We re moving on…”, câu hát khiến tự nhiên tôi tỉnh người. Tôi ngôi thắng dậy, ngẩng mặt rồi nói lời cảm ơn đầu tiên.
“Cậu ổn chứ? Tôi xin lỗi”. Jess dịu dàng.
Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt Jess vì tôi sợ ánh mắt của cậu ấy. Ánh mắt lạ kỳ đã có những lúc liếc nhìn tôi mà tôi ngỡ rằng đó là sự lạnh lùng. Liệu có phải Jess đang an ủi tôi hay không? Nhưng nếu đúng thì vì sao cậu ấy cần phải tốt với tôi thế. Tôi và Jess còn chưa nói chuyện với nhau bao giờ cơ mà?”.
“Yêu tôi ư? Thật không? Tại sao?”
“Bởi vì vẻ bề ngoài của cậu, bởi vì cách cậu cười, bởi vì cách cậu hát, bởi vì cái cách cậu đã thay đổi tính anh trai tôi”.
“Anh ấy có thực sự yêu tôi không?”.
“Có chứ, chắc chắn là có”.
“Tình yêu của anh ấy có khác với tình yêu của cậu không?”.
Jess nhìn ra ngoài, cậu ấy không trả lời một lúc.
“Tôi không biết, thực sự vì tôi không biết. Tôi không biết có phải anh ấy yêu cậu như tôi yêu cậu”.
“Làm sao mà anh ấy là gay mà tôi lại không biết nhỉ? Tòi ngu ngốc đúng không?”.
OK, hãy suy nghĩ như thế này. Ryan là gay, tôi công nhận, nhưng anh ấy là một người đặc biệt. Chưa bao giờ tôi nhidn thấy anh tôi thay đổi như thế kể từ khi anh ấy gặp cậu. Anh ấy đã có rất nhiều phụ nữ theo đuổi trước đây và cả bây giờ, nhưng cậu biết không, anh ấy chưa bao giờ có bạn gái đâu. Vào cái ngày anh ấy gọi điện cho tôi và nói: “Bây giờ anh có bạn gái rồi và thật là kinh khủng, anh thực sự yêu cô ấy”, tôi đã hiểu cậu là một người thật sự khác như thế nào. Và khi tôi nhìn thấy cậu lần dầu tiên với nụ cười tuyệt đẹp và đôi mắt sắc, tôi đã hiểu rằng tôi cũng có cái cảm giác “kinh khủng ” mà Ryan có”.
“Gay không thề nào yêu được phụ nữ”.
“Không, biết đâu cậu có thể làm cho một người gay yêu cậu”.
“Nhưng tôi không thích một người gay yêu tôi”.
Và tôi lại bật khóc.
“Được rồi, được rồi, suỵt, mọi việc rồi sẽ ổn…”
“Cậu cũng yêu Garbriel đúng không?”.
“Ôi Chúa ơi không, đó là một người phụ nữ tốt, cô ấy giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Và chúng ta nên tha thứ cho những gì cô ấy làm: bởi vì có thể cô ấy không thể chịu đựng nổi mọi việc nữa”.
“Cô ta yêu Ryan đúng không?”.
“Ừ phát điên, họ cũng có kiểu như là một mối quan hệ: nhưng không phải là yêu đương, Ryan chưa bao giờ yêu cô ấy. A, đó là một câu chuyện dài…”
Vậy là Jess cũng đã công nhận anh trai mình là gay. Nhưng cậu ấy cũng công nhận Ryan có yêu tôi, lòng tôi nhẹ bớt. Tôi mở cửa, nói lời cảm ơn sau cùng, cảm ơn Jess, cảm ơn rất nhiều, không hiểu nếu như không có Jess. thì giờ đây tôi sẽ ra sao? Giá tôi có thể gặp cậu ấy trước Ryan, giá như… nhưng nếu cuộc đời có sự giá như thì tôi đã chẳng bao giờ phải nói chữ giá như…
Nhưng cậu ấy đã cứu rỗi linh hồn tôi đêm nay.
Tôi nói tôi cũng OK và sẽ đứng hít thở không khí ở ven sông trước khi trở về nhà cho sạch nước mắt đã. Tôi biết Jess rất muốn đứng cùng với tôi, nhưng tôi tạo được cho mình một khuôn mặt bình tĩnh và bỏ đi rất nhanh.
Tôi không chỉ đứng ven sông mà chạy như điên ra phía ngọn hải đăng, tự nhiên tôi thèm thấy nó một cách khủng khiếp. Chạy đến nơi, nhìn thấy ánh đèn vàng và làn sương bay mờ mờ là tôi òa lên khóc nức nở. Điện thoại rung lên, số của Billy, tôi lấy điện thoại ra mà tay run bần bật. Tôi tắt hẳn điện thoại đi không dám nghe, ngồi sụp xuống, ôm mặt. Tôi sợ ai đó sẽ biết được chuyện thực sự đang xảy ra với mình, tuyệt vọng, xấu hổ…

Tôi tin chắc Ryan sẽ gọi, nếu không gọi được vào di động sẽ gọi về nhà. Bây giờ tôi không thể đối mặt với anh hay bất kỳ ai. Tự nhiên lại có cảm giác thương bố mẹ, tôi cần phải tĩnh tâm trở lại. Tôi còn tự an ủi. thế cũng tốt, trở về Việt Nam tôi sẽ bớt tiếc nhớ anh, có lẽ trong cái rủi, có cái may.
Và tôi cứ ngồi thế nghĩ. mỗi lần nhớ tới những kỉ niệm đẹp, nước mắt lại ứa ra, trái tim tôi cũng yếu mềm vậy thôi.
Khi đã quá mệt mỏi, tôi lê bước trở về nhà, không biết là mấy giờ nữa. Nếu bây giờ muộn thì chắc chắn bố mẹ sẽ đang rất lo. Tôi cố gắng lau sạch sẽ cái khuôn mặt nhòe nhoẹt mà đã mất công trang điểm rất xinh suốt buổi chiều hôm nay.
Không sai, cửa vẫn mở, đèn sáng. Đã là 1 giờ hơn, bố tôi hộc tốc chạy từ phòng ra xem có đúng tôi về hay không, giọng vừa gay gắt vừa lo lắng. “Mày đi đâu về vậy. Điện thoại không gọi được? Sao thế? Sao thế kia?” Chắc hẳn đôi mắt sưng húp của tôi khó giấu nổi ai. Tôi đành nói rằng mình vừa đi thăm ông già tôi quen đang nằm ốm ở bệnh viện về, hơi buồn. Mà chờ mãi không có tàu trở về nhà nên bây giờ mới về đến nơi, điện thoại cũng mới hết pin. Bố tôi lừ lừ đi vào, coi như tôi vừa nói sự thật đi, nhưng chắc hẳn đang lo lắng. Bố tôi kín đáo ngắm nhìn xem tôi có bị “xộc xệch” quần áo gì đó không?”.
“Có thằng nào gọi điện suốt đêm”. Bố tôi vừa dứt lời điện thoại đã lại réo lên ầm nhà. Cuống quít thế nào tôi ra dứt luôn dây điện thoại, vì vừa không dám nghe, vừa sợ buổi đêm nó kêu thêm mẹ tôi ra thật là phiền.
“Sao thế”. Bố hỏi.
“Giờ có ai gọi điện đến xin gặp con bố bảo con không có nhà nhé, còn buổi đêm thì tắt đi luôn cho nhanh. Sáng con sẽ cắm lại”.
“Này, thằng nào nó phá quấy à. Hay thế nào? Nói thật đi?”.
“Hả, làm gì có thằng nào, thằng nào phá được con, không có gì đâu, bố cứ yên tâm, xời”.
Tôi tỏ ra rất bình tĩnh và rất muốn đi ngủ. Thật may: bố tôi không hỏi nữa. Quả thật, về được nhà, tôi mới thực sự bình yên và ấm áp. Rửa mặt, đờ đẫn ngắm bức tranh của tôi một lúc, tôi đang nghĩ chắc chắn chẳng bao giờ nó sẽ đến được tay anh nữa rồi. Tôi sẽ không gặp anh nữa, quyết tâm như vậy Tôi sẽ dứt hẳn anh ra, từ hôm nay, từ bây giờ. Tôi không muốn gặp mặt và nói chuyện nữa, thế là quá đủ.
Len lén ra ngoài, tôi lấy hẳn hai viên thuốc ngủ của mẹ và uống, loại thuốc mà nửa viên 15 phút tôi đã có thể vào giấc dù tôi là người khó ngủ. Nhưng tôi tin chắc đêm nay sẽ là một đêm khủng khiếp nếu tôi không ngủ được. Hãy cố ru lòng mình lặng sóng qua những phút giây như thế này, có thể ngay ngày mai tôi đã thấy khá hơn, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, giờ tôi cần sự bình yên.
Và tôi ngủ thật, cho dù vẫn nhát lại giật mình, cho dù vẫn biết trời đang sáng dần. hai viên thuốc chỉ đủ cho tôi bớt đi sự tỉnh táo của lý trí để khiến mình sẽ không ngồi dậy và vật vã khóc trong đêm.
Lúc tôi tỉnh dậy cũng đã 12 giờ. Hôm nay tôi nghỉ ở cái tiệm nail đó mà chẳng kịp báo cho ai. Tôi cũng không có tâm trạng đi làm. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ quyết tâm không bao giờ bật di dộng của mình lên nữa. Điện thoại nhà tôi vẫn chưa lắp lại. Bố mẹ và em đi sớm, chỉ có mình tôi. Nhưng đúng thật, tôi đã thấy khá hơn.
Tôi nhớ tràn ngập cả sự nửa giấc đêm qua là ước mong cả buổi tối hôm trước sẽ chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng bây giờ trời đã sáng, tôi đã tỉnh, tôi biết đã chẳng có ác mộng, chỉ có sự thật mà thôi.
Em trai tôi về và lắp lại điện thoại. Tôi dặn nó rằng bất kỳ ai gọi cũng không được bảo tôi có nhà. Nó nhăn nhó.
Chiều, tôi lại ngủ, nó cũng ngủ. Điện thoại reo, rất nhiều lần, chẳng đứa nào dậy nhấc. Tôi sợ bước chân xuống dưới nhà, biết đâu Ryan đang ở dưới đó.
Tôi đã ở nhà, như vậy, đã gần bốn ngày liền, và không ra khỏi nhà, không nghe điện thoại. không lên Internet, chỉ ngồi xem tivi và đọc sách. Bố mẹ cũng đoán ra tôi đang “có chuyện” nên không làm phiền nhiều. Ở nhà, mỗi chiều tôi lại nấu cơm rửa bát thay cho mẹ, thấy lòng mình bình yên. Tôi tạm quên bớt cái thế giới ngoài kia, có thể có người đang lo lắng và cố gắng tìm kiếm tôi.
Buổi chiều ngày thứ tư, cuối cùng tôi cũng dám đi xuống dưới nhà và lang thang khắp ven sông. Chợt nhớ ra muốn được đi thăm ông già, nhưng bà đạo diễn nói sẽ gọi điện cho tôi khi nào bà ấy sắp xếp được, mà tôi lại chỉ cho số di động của mình. Tôi cố gắng tìm kiếm trên đường mình đi xem bà ấy biết đâu đang đâu đó. Tôi không muốn bật cái điện thoại của mình lên. Biết đâu bà ấy đã gọi điện thì sao? Nhỡ đâu ông già chết rồi thì sao?
Tự nhiên tôi nghĩ thế, lo quá, thế là lòng không yên. Tôi lại quay trở về nhà và bật di động lên.
1. 2, 3, 4, 5… không, hình như phải tới 20 cái voice messages lưu cữu qua gần bốn ngày không bật máy. Tôi đành phải nghe hết, vì nó không hiện số mà chỉ đọc số khi đã nghe được message. Tôi có đầy đủ message của bất kỳ ai mà tôi nghĩ sẽ gọi điện cho tôi. Billy, chị Thùy, Ronie, Jess. Ai cũng hốt hoảng và lo lắng, ai cũng hỏi tôi đang ở đâu. Còn của Ryan ư, 10 cái voice messages, chỉ nghe số là tôi đã chuyển sang message tiếp theo, tôi không muốn nghe cái nào của anh hết. Tôi nghe thấy Jess nói Ryan đang phát điên vì lo cho tôi, xin tôi hãy gọi điện thoại. Tôi nghe thấy chị Thủy hỏi tôi có phải tôi bỏ tiệm rồi không? Ronie cũng hỏi có phải tôi bỏ tiệm rồi không, anh ta tuyệt vọng quá. Còn Billy, anh ấy nói: “Anh đã về, anh không liên lạc được với em, em có chuyện sao? Gặp anh nhé. Lavender muốn gởi em cái này”. Không có message của bà đạo diễn. Tôi quyết định gọi điện cho Billy và xin gặp anh ấy.
“Anh lo hút hồn hôn, không biết em có chuyện gì, em rỗi không? Đi ăn tối luôn nha, ở đâu anh đón?”
“Thôi không cần, ra Times Square ăn ở hàng ăn Nhật nhé?”.
Tôi nói “món Nhật” mà không suy nghĩ trước chỉ vì sợ anh sẽ nhắc tới món salad Mexico (anh vẫn nghĩ tôi thích món đó mà).
Vừa đi, tôi vừa nghĩ có nên kể cho Billy nghe chuyện của mình không nhỉ? Có xấu hổ không khi cho anh ấy biết chuyện của mình? Tôi thấy vui hơn vì đợi xem Lavender sẽ có gì đó muốn gửi cho tôi.
“Nè, Lave gửi em một bức thư và một con gấu bông nha”.
Anh ấy cầm theo một con gấu rất xinh: ấn vào bụng nó, nó kêu lên “I love you, hihihihi”, giọng cười rất giống tôi.
“Nó còn giống em dễ sợ”.
Lave gửi tôi lá thư:
“Kin yêu quý,
Cảm ơn vì món quà lá thư tuyệt vời của cậu nhé.
Tớ sẽ mãi mãi giữ chúng trong trái tim của mình. Tớ đang bắt đầu ổn rồi, tớ sẽ về sớm thôi vì tớ nhớ cậu lắm.
Tớ biết tớ đẹp nhưng để sống đẹp khó lắm, cậu mới là người sống đẹp, tớ cũng đang cố gắng đây cô gái ạ.

Phải nói rằng cậu rất ĐẸP và ĐẶC BIỆT. Tớ rất ghen tị với cậu vì tình yêu của cậu. May mắn làm sao cho gã nào được sở hữu được trái tim của cậu. Ôiiiiiiiiii, ghen tị kinh khủng làm sao. Thỉnh thoảng gặp Josh nhé, bọn tớ sẽ tới thăm cậu khi tớ về.
Nhớ giữ con gấu bông nhỏ bé của tớ nhé, đá vào đít nó mà nghe tớ nói “I love you”
Tớ yêu cậu, muah muah muah.
Lavender”

Nhẹ nhàng và nhí nhảnh y như lúc Lavender ngồi nói chuyện với tôi vậy.
“Lave thế nào ạ?”.
“À mấy hôm đầu hơi dữ, nhưng bà Mei đề nghị ở đó íy tháng. Tội nghiệp con nhỏ ha”.
“Bây giờ Lave làm những gì ở đó?”.
“Thì dăm ba cái treatments, ngồi nghe bác sĩ nói chuyện, nghe nhạc đàn hát, ở đó có cái piano mà. Hôm đầu. con nhỏ thiếu thuốc phá phách, chui cả xuống dưới gầm giường gào khóc, bác sĩ phải lôi ra tiêm đó, sợ thiệt”.
“Ôi thương quá!”.
“Thì phải vậy thôi, không sao. Mà hôm nọ cái quán đó hay ha, hôm đó xúc đọng muốn chết vậy, thế em thì sao? Sao gọi hoài không được, cái tiệm đó thế nào? Ryan thế nào?”
Nhắc tới Ryan là tôi lại mềm nhũn. mắt tôi ngân ngấn. Tôi không dám trả lời câu hỏi nào cả vì sợ nói ra bây giờ thì nước mắt tuôn trào chả đâu vào đâu.
“Sao vậy. Em có chuyện hả? Trời, có sao không?”
Có lẽ tôi quá xúc động và không giấu được thật, thế là nước mắt lại tuôn, tôi ôm mặt vì bất lực không ngăn được nước mắt.
“Nói đi, chuyện ở tiệm hả, hay chuyện gì, bình tĩnh nào? Nói đi, anh đoán là có chuyện mà, nào nào”.
Billy đưa khăn giấy cho tôi và bảo tôi lau nước mắt đi rồi bình tĩnh nói chuyện.
“Anh trả tiền cho em để học ỏ tiệm bà Mei à? Bao nhiêu vậy? Em sẽ cố trả lại anh”.
“Trời khùng rồi nhỏ ơi, sao tiền nong gì vậy, ai nói vậy, Sheryl hả? Đừng nói em buồn chuyện đó chứ, nhậy cảm quá!”
“Chắc chắn mà, em không thích như vậy đâu”.
“Nè, người Việt Nam mình hay ghê, cứ thích sĩ diện. Thế nha, anh có trả tiền cho em, hồi đầu thôi, và không nhiều có hơn ngàn thôi, nhưng mà ngay chính Mei cũng trả lại tiền cho anh sau này vì bà ấy thấy chả có cớ gì phải lấy tiền của em cả. Mà em khá lắm, rất có năng khiếu, bà ấy còn định giữ em làm lâu dài cơ. Có chuyện gì nghiêm trọng đâu”.
“Em không tin”.
“Trời, em làm anh thất vọng đó nha. Mà nè: đừng khóc nhé, anh sợ nhìn thấy đàn bà phụ nữ khóc lắm, mệt mỏi lắm”.
“Anh sống giữa nhiều đàn bà phụ nữ nên sợ hả? Mei này, Sheryl này, Lave này, chắc anh sợ thật”.
Billy cười. Tôi đã bớt nước mắt.
“Thế thực ra ra là em buồn về chuyện đó hả?”
“Không,”
“Vậy chuyện gì?”
Tôi cúi đầu và cố nuốt món cơm với thịt bò. Tôi cần một người để nói chuyện, để giải tỏa, có nên nói cho Billy hay không? Có nên không?
“Anh nghĩ sao về Ryan bạn trai em?”
“Em có chuyện với bạn trai à”.
“Vâng,”
“Anh cũng đoán ra”.
Tôi thấy giọng Billy nhỏ lại và nghiêm trang lạ lùng, cánh mũi phập phồng.
“Ran thật đẹp trai và tài năng, và rất thương em”.
“Anh nhìn thấy thế hả?”
“Có chứ, không chỉ nhìn, anh còn cảm nhận được như thế”.
“Anh cảm nhận được anh ấy yêu em?”
“Có chứ, ánh mắt, cử chỉ, mọi điều”.
Tôi nghẹn lời.
“Tài tình nhỉ, anh có thể nhìn được, còn em thì không”.
“Em nói sao, chắc cãi nhau hả. Chuyện thường mà”.
“Không cãi nhau, anh nghĩ sao nếu em nói là Ryan là gay?”
“Gì, gì cơ?” Billy nói không nên lời. Mắt anh đỏ gay và im lặng nhìn tôi trân trân, rồi anh đưa hay tay lên vuốt mặt.
“Ai nói với em vậy?”
“Anh ấy nói với em”.
“Thiệt hả? Ryan nói với em? Anh không tin, làm gì có chuyện đó?”
“Có chứ, Ryan là gay mà”.
“Không, anh nói anh không tin là Ryan nói với em rằng anh ấy gay”.
“Thế anh có tin là Ryan gay không?”
Và đó là sự im lặng. Tôi thắt lòng, vì không có sự trả lời ngay lập tức. Chả lẽ ai cũng biết mà tôi không biết?
“Kin ơi..”. Billy nói. Và anh cho tay lên bàn với lấy nắm tay tôi, rất chặt.
“Em có buồn không?”
“Anh nghĩ em có buồn không?” Tôi lại bắt đầu khóc. Trong quán ăn, có lẽ mọi người đang nghĩ rằng chúng tôi là một cặp tình nhân hờn dỗi nhau.
“Ryan thương em mà, em có tin không? Chỉ mới gặp, anh đã biết là anh ấy thương em rồi, nhìn ánh mắt của anh ấy chưa? Anh ghen tị đấy, anh ghen tị vô cùng đấy!”
“Anh không cần phải ghen đâu, mọi việc đã kết thúc rồi”.
“Anh ghen mà, vì anh cũng giống Ryan!”.
“Sao cơ, ôi Billy, anh nói gì cơ?”
“Là anh… anh là gay? Hay là anh… yêu em?”.
“Là cả hai!”
Cuộc đời có trớ trêu không? Bạn hỏi tôi đi!”.

Phần 49

“Để vượt qua nỗi sợ, đó là phải đối mật với nỗi khổ”. Bây giờ, tôi sẽ đối mặt với nỗi sợ của chính mình.

“Nhưng anh không thương em như Ryan thương: anh thương em như anh thương Lavender”.
Im lặng…


“Khác nhau thế nào?”.
“Ryan yêu em là tình yêu thật sự, còn anh thương em như một người em gái, như một người bạn tri kỷ”.
“Tại sao anh lại yêu quý em thế. Em và anh biết nhau chưa lâu mà, em cũng làm gì cho anh đâu, em chả tốt thế đâu”.
Vừa nói và tôi vừa khóc, tôi cũng chẳng biết mình phải phản ứng thế nào cho phải nữa.
“Có sao đâu, anh có tình cảm đặc biệt với Lavender. Anh thương nhỏ hơn cả mẹ và chị của nhỏ cộng lại, con nhỏ cũng thương anh vậy thôi, nó vừa giống như tình yêu, vừa giống như em gái vậy”
“Có lẽ Ryan cũng yêu em như thế thôi”.
“Anh không nghĩ vậy, nhìn ánh mắt của anh ấy xem, chỉ có kẻ si tình mới vậy thôi à”.
“Anh lo em buồn đúng không? Là anh đang an ủi em hả? Không sao đâu anh ạ, phải đối mặt với sự thật thôi, và thực sự em không nghĩ rằng anh cũng là gay..”. Tôi vừa nói vừa ngập ngừng. vừa thấy ngại miệng ghê gớm.
“Vậy nên anh cũng biết Ryan là gay đúng không, ngay từ đầu anh đã biết rồi?”
“Anh không chắc chắn đâu em à, nhưng anhh kể cho em chuyện này nha”.
“Chuyện gì ạ?”
“Anh có vài người bạn gay, họ chơi thân với anh, cũng có vài người là bạn của Mei nữa, họ da từng giúp Mei vụ của Josh. Hồi đó tới model club họ có bàn thảo về Ryan, quả thất đó là một chàng trai vô cùng háp dẫn. Anh da từng choáng váng khi nhìn thấy Ryan ở cái club đo, vì Lavender chỉ cho anh má. Con nhỏ nói anh ta hot nhất club, được bao nhiêu người theo đuổi. Nghe nói Ryan là đối tượng của nhiều người. Khó tránh khỏi với một chàng trai đẹp trai như vậy, em có thấy thế không?”
“Anh biết từ lâu thế cơ à?”.
“Thì em nghĩ xem anh đưa đón Lavender suốt hồi đó mà con nhỏ líu lo suốt ngày, làm sao anh có thể không biết một người nổi bật như vậy chứ?”
À tôi nghĩ thầm trong đầu: “Tại sao tôi không nghĩ ra như vậy nhỉ?”.
“Anh nghe nhiều lời đồn không?”.
“Anh có nghe nói cậu ấy bị một vài nhân vật có thế lực quan tâm, đặc biệt giới gay như anh nè. Nhưng thật lòng mà nói thì theo quan điểm của anh, Ryan không phải là gay đâu à, có lẽ ở cái đất nước này em biết đấy, quan hệ với người đồng phái cũng là bình thường mà, có thể em bị sốc đó””.
“Sau lần gặp anh về, Ryan tỏ ra ghen tuông với anh, em chả hiểu sao nữa?”.
“A ha”, Billy mỉm cười. “Chắc Ryan có thế biết qua về anh, anh ấy sợ anh nói với em chuyện của Ryan đó: nên chắc tỏ ra ghen tuông để anh không tiếp xúc nhiều với anh đó mà”.
“Thật sao? Mà anh có biết Ryan là bạn trai em trước khi gặp không?”
“Biết chớ, sao mà không biết, vả lại, có hôm em và Ryan đi cùng nhau anh có nhìn thấy rồi mà. Ryan có lẽ cũng biết, nên chắc đòi gặp kiếm cớ cách ly em nha”.
“Có thật vậy không? Thực ra… em nghĩ anh có mối quan hệ gì đó với cả bà Mei và Sheryl”.
“Mei là một người phụ nữ cô đơn, bà ấy rất thiếu thốn tình cảm. Bỏ chồng lâu rồi, hai cô con gái cũng không gần gũi, con nhỏ Lave thì ngang tàng quá, giờ lại dính thêm nghiện ngập sao bả không buồn. Hơn nữa bà ấy rất thương anh vì anh là con của ba anh, mối tình đầu khó dứt của bà ấy. Còn Sheryl à, cô ấy thì thương anh thật sự. Cũng thật khó rứt ra khỏi mối qquan hệ như thế này, em có hiểu không? Họ gần như là gia đình của anh rồi, anh không bỏ họ được. Anh thương họ như ruột thịt của mình vậy”.
“Họ biết anh là gay chứ?”
“Biết chớ, Mei chấp nhận. Còn Sheryl thì không”.
“Nhưng anh thương Lavender nhất đúng không?”
“Đúng rồi, anh thương con thỏ nhất. Lúc anh gặp em, chả hiểu sao thấy em giống nhỏ tới thế, có gì đó rất tương đồng, và tự nhiên anh cũng yêu quý em đặc biệt như vậy đó. Có lẽ Mei và Sheryl có chun chút ghen tuông, cũng không sao mà”
“Em trai của Ryan có nói với em rằng Ryan thật sự là gay”. Tôi nói như muốn phủ định toàn bộ những gì Billy muốn nói, như muốn nói rằng, anh thôi đi anh đừng an ủi tôi nữa.
“Cậu em trai của Ryan há? Nói với em hồi nào vậy? Nè, nghe nè, Kin ơi”.
Anh lại với tay nắm chặt tay tôi.
“Em gặp Ryan nói chuyện đi, nhìn vào ánh mắt của hai người, anh biết đó là tình yêu thực sự mà. Em mà không nghe anh nói cũng được, nhưng em cũng đừng nghe ai nói cả, em nghe theo tiếng nói của trá tim mình nha”.
Và tôi lại khóc, cảm giác như người bị ốm vậy, rối bời, vừa hy vọng vừa tuyệt vọng: vừa cần vừa bất cần: chẳng biết nói sao. Tôi đã sốc đủ, tôi chả còn sốc nữa.
Billy nói sẽ đưa tôi về nhưng tôi nói tôi sẽ tự đi về một mình. Tôi vẫn ngại Billy đưa tôi ra đảo, tôi trót nói với anh nhà tôi ở xa tít bên Queens rồi mà. Có thể anh cũng biết rồi nhưng thôi cứ tự đi là tốt nhất.
Tôi miên man nghĩ về những gì Billy nói. Chuyện anh ấy bị gay tôi không còn cảm thấy quá sức nữa, nhưng khi Billy nói rằng anh ấy cảm nhận rằng Ryan không thực sự là gay, và anh ấy nhìn thấy trong ánh mắt của Ryan có tình yêu thật sự, tôi lại nghĩ thực ra đó chỉ là cảm nhận của Billy, chứ có phải là điều gì chắc chắn vậy đâu. Và tôi lại buồn. Chả phải chính Jess cũng có công nhận rồi đó sao, Garbriel cũng thế, những người ở buổi tiệc cũng thế. Nhưng có một điều tôi phải thú nhận rằng, khi ở bên cạnh Ryan, cả khi nhìn thấy anh ấy cười, anh ấy ăn, anh ấy vuốt tóc tôi, anh ấy hôn tôi mọi hành động. không một chút biểu hiện của gay. Kể của mùi của anh ấy, cũng là mùi của một người đàn ông đích thực, hay là do tôi không nhận ra? Hay là do anh ấy diễn trước mặt tôi? Và cứ thế, vừa đổ lỗi, vừa bào chữa…
Tôi bật di động lên, chi có một tin nhắn của Jess nói rằng cần gặp tôi. Tôi gọi điện cho chị Thủy, nói rằng tôi bị ốm nặng bây giờ mới ngồi dậy được, không kịp xin phép Lucy, xin chị ấy xin cho tôi nghỉ hai ba ngày nữa.
Chị Thủy tỏ vẻ lo lắng và nói rằng cứ tưởng tôi bị làm sao hay là tôi về… Việt Nam rồi, còn nói Ronie cũng chán nghỉ hai hôm nay luôn. Tiệm thiếu thợ quá. Lucy chửi bới inh ỏi. Tôi thở dài chả biết nói gì.
Tôi gọi điện cho Jess, nói răng đồng ý gặp cậu ấy nói chuyện, hôm nọ tôi sốc quá chưa kịp nói cho rõ ngọn ngành, tôi muốn gặp Jess ngày mai. Tôi thấy Jess rất vui mừng vì tôi cuối cùng đã chịu mở máy. Tôi nói tôi sẽ gặp Ryan, nhưng cho tôi gặp cậu ấy trước và làm ơn đừng nói gì với Ryan vội: tôi cũng ổn, không có chuyện gì đáng lo hết.
Chiều hôm sau Jess lên đảo, khoảng 3 giờ, tôi đi bộ ra bến xe bus đỏ ở phố Maine để đón cậu ấy. Thật may mắn cho tôi, trên đường đi thì tôi gặp bà đạo diễn, tôi nói ngay rằng muốn đi gặp ông già.
“Ôi tôi gọi cho cháu mấy lần nhưng cháu cho tôi số sai hay sao đó, không được gì cả”
“Ôi không, máy của cháu có vấn đề đấy, nhưng bây giờ ổn rồi, bà có thể cho tôi số của bà được không?”.
“Cháu không có card của tôi à”. Tôi mới chợt nhớ ra bà ấy có đưa cho tôi cái card từ buổi đầu gặp gỡ, nhưng giờ ở đâu thì tôi không thể nhớ ra. Bà ấy cho lại cái card, và nói, nếu được thì ngày mai hoặc cuối tuần sẽ đi gặp ông ấy.
“Ông ấy khá lên chưa?”.
“Ông già tội nghiệp!” Bà ấy chỉ nói thế.
Jess gặp tôi. Ánh mắt cậu ấy có phần ngượng nghịu.
Việc đầu tiên là Jess hỏi xem mấy hôm vừa rồi tôi có ổn không? Tôi đã gọi điện cho Ryan chưa? Chắc hắn tôi buồn lắm? Và Garbriel… gửi lời xin lỗi, cô ta có gọi cho tôi không được. Ryan đã biết chuyện và anh ấy rất buồn bã mấy hôm nay. Ryan nói anh sẽ để cho tôi thời gian đế tôi qua cơn sốt, và hy vọng tôi gọi điện lại.
“Cậu có muốn đi ra ngọn hải đăng trên đảo không?”.
“OK, nó ở đâu?”
“Không xa lắm đâu, bọn mình sẽ đi bộ ra đó, Ryan yêu chỗ đó lắm”.
Và chúng tôi bắt đầu đi bộ về phía ngọn hải đăng, chậm rãi. Tôi hái một chiếc lá và vò vò trên tay, nhát lại nhìn sang bên kia bờ. Thời tiết thật tuyệt, nếu hôm nay tôi được vẽ ngọn hải đăng thì sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
“Có phải anh trai cậu THẬT SỰ là gay không? Hay anh ấy là lưỡng tính? Hay anh ấy bình thường nhưng có quan hệ với dân gay?”.
“Cậu có cảm thấy anh ấy yêu cậu không?”. Jess không trả lời trực tiếp câu trả lời của tôi mà hỏi lại tôi bằng một câu hỏi khác.
“Chân thành mà nói thì có. Nhưng có một điều, chúng tôi chưa ngủ với nhau, có lạ không?”.
“Tôi biết mà, cậu tới căn hộ của anh em tớ ngày hôm đây. Tôi tỉnh giấc lúc cậu đến, và tôi đã chờ xem bọn cậu có làm gì không. Tôi đã nghe ngóng”.
“Nhưng quá chán vì không có gì xảy ra đúng không?” Tôi mỉm cười nhè nhẹ.
“Tôi không biết thế là chán hay là tốt”.
“Thế thì trả lời câu hỏi của tôi đi”.
Jess dừng lại, thở dài. Cậu ấy đứng vịn tay vào lan can và cho hai tay lên di thái dương.
“Tôi đành phải nói thật lòng, tôi không biết, tôi không biết gì về anh trai của mình cả”.
“Gì cơ?” Tự nhiên tôi đỏ bừng cả mặt.
“Cậu nói với tôi là anh ấy là gay đúng không, anh ấy chưa bao giờ có bạn gái, tất nhiên là cậu biết anh ấy bị gay đúng không?”
“Nếu cậu biết rồi thì còn không cần phải hỏi nữa?”
“Nhưng nếu anh ấy là gay, thì làm sao mà yêu tôi được. Cậu biết là gay không thể yêu phụ nữ được, tôi hoàn toàn bình thường, tôi không thể yêu phụ nữ”.
“Nói cho em biết điều này thực ra, tôi không biết nhiều về anh trai của mình. Bố mẹ chúng tôi ly dị từ khi tôi mới chỉ có 5 tuổi. Tôi ở với mẹ và em gái ở California, còn anh ấy ở với bố ở Philadelphia, chúng tôi cũng không liên lạc nhiều. Chúng tôi chỉ gặp nhau vào một vài dịp và khi cả hai cùng tới New York để tham gia cái câu lạc bộ người mẫu đó và học đại học, nhưng hầu như tôi ở phía Bắc. Tôi chẳng hiểu gì về thế giới của anh ấy. Tôi nghĩ anh ấy là gay bởi vì anh ấy NÓI VỚI TÔI anh ấy là gay, và bởi vì chẳng bao giờ anh ấy tỏ ra cho tôi biết anh ấy thích phụ nữ cả, trừ Garbriel, mà đó cũng chẳng phải là tình yêu”.
Tôi lặng người trước những gì Jess nói. Ryan chưa bao giờ nói cho tôi biết sự thật về gia đình anh ấy. Tôi không hề biết, tôi chỉ nhận ra một điều rằng có vẻ Ryan và Jess cũng không phải là hay nói chuyện và gần gũi lắm, họ như sống ở hai thế giới riêng biệt, chỉ có điểm tương đồng là ngoại hình và nụ cười. Và hơn bao giờ hết, trong tôi tràn ngập sự hy vọng về MỘT – RYAN – KHÔNG – GAY.
“Thế ý cậu là cậu cũng không chắc rằng anh ấy thực sự gay đúng không?”
“Tôi chẳng biết gì hết, tôi xin lỗi”. Jess nói, cậu ấy rất xúc động.
“Thực ra tôi đã nghĩ khác kể từ hôm nọ tôi đưa cậu về nhà. Tôi đã nói chuyện với anh trai mình. Anh ấy không còn công nhận mình là gay nữa, khi tôi kể cho anh ấy nghe cậu đã khổ sở thế nào khi nghe rằng anh ấy là gay. Anh ấy nói rằng anh ấy không muốn mất cậu. Tôi tin rằng đó lả tình yêu thực sự”.
Và thế là tôi bật khóc, tôi ôm mặt khóc tức tưởi.
Jess lại kéo tôi lại và ôm tôi rất chặt, thật tồi tệ, cảm giác lại giống y như trong vòng tay của Ryan.
“OK, OK, tôi xin lỗi, tôi đã tồi tệ đúng không, mọi việc sẽ ổn thôi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi”
“Không, cảm ơn cậu”. Tôi nói.
Chúng tôi ra tới ngọn hải đăng. Tôi hỏi Jess:
“Bố cậu là thủy thủ đúng không?”.
“Không, ông ấy là thuyền trưởng”
“Ông ấy còn đi tàu không?”.
“Tôi không hay gặp ông ấy mặc dù cũng có lúc nhớ. Ông ấy già rồi, bây giờ ông ấy bán rượu phía bắc, mà ông ấy ghét mấy cái trò người mẫu gì gì đó lắm”
“Có thể Ryan cũng ghét, anh ấy thích ra khơi”.
“Ừ đúng rồi, em gái chúng tôi cũng thế”
“Tôi nhìn thấy tranh vẽ trong căn hộ của hai người, em ấy có tài thật đấy”.
“Tôi cũng thấy cậu có tài”.
“Cậu có thấy tôi và em gái cậu có nhiều điểm chung không?”.
“Rất nhiều. Có thể mà vì thế cả hai chúng tôi đều yêu cậu”
“Có thể cậu THÍCH tôi, chứ không phải là YÊU tôi”. Tôi nhấn mạnh.
“OK, nhưng cảm giác là thật, hôm nào tôi cũng nghĩ về cậu”.
Tôi cười nhè nhẹ.
“Tôi vẫn không hiểu mối quan hệ giữa Garbriel và Ryan. Ý tôi là, kể cả nếu cô ta biết anh ấy là gay, thì cô ấy cũng không cần phải làm điều đó với tôi cậu hiểu không? Cô ấy làm tôi bị tổn thương ghê gớm, kể cả khi có một sự thật như thế, tôi cũng không cần cô ta phải nói cho tôi biết”.
Tôi nói đầy tức giận khi nghĩ về Garbriel. Quả thật giờ tôi chợt nhận ra cô ta thật độc ác vì đã đối xử với tôi như vậy. Tôi không biết Gar tốt với hai anh em họ thế nào, ra sao. Jess quý đến đâu, nhưng thực sự cô ta đã cho tôi một khoảng thời gian thật khủng khiếp. Cô ta không có quyền làm tổn thương tôi như thế
“Tôi biết, nhưng cô ấy ghen quá, cũng không hẳn là lỗi của cô ấy. Ryan không nên có mối quan hệ với cô ấy nếu anh ấy không yêu Garbriel cậu hiểu không. Cô ấy cũng say nữa, nhưng mấy hôm nay cô ấy hối hận lắm”.
“Tôi cũng chỉ là một Garbriel khác đúng không?”
“Không, cậu không phải, cậu KHÁC, Chúa ơi, tôi phải giải thích thế nào đây? Cậu không phải, OK? Tôi có thể khẳng định thế, cậu đã làm anh trai tôi THAY ĐỔI. Anh ấy đang rất cố gắng để được ở bên cậu. Tôi biết anh ấy có bạn trai, ông hoạ sĩ, và một vài thằng cha giàu có khác lượn lờ, cậu không biết anh ấy cố gắng thế nào để cậu không rơi vào cái thế giới ấy. Thật tội nghiệp cho Garbriel, cô ấy là một phần trong đó, cô ấy hiểu, và cô ấy phát điên vì phải sống trong cái thế giới như vậy và vì phải đấu tranh để giành được trái tim của Ryan. Nhưng với cậu anh ấy không để cậu bị như thế, anh ấy công nhận rằng anh ấy yâu cậu, chính vì thế nên cậu KHÁC, cậu có hiểu ý của tôi không vậy?”

“Tôi gặp bạn trai của anh ấy rồi, ông Juicy và những bức tranh khỏa thân”.
“Tôi cũng gặp ông ấy rồi. Ông ấy yêu Ryan rất nhiều”.
“Buồn cười nhỉ, tôi không thấy ông ấy ghen với tôi”
“Có thể ông ấy không ghen”.
“Không thể có chuyện đó, gay ghen kinh khủng, có thể họ giả vờ trước mặt tôi”.
“Tại sao họ lại phải làm thế?”
“Hừm, bởi vì… tôi KHÁC?”.
Jess lại mỉm cười, cậu ấy ngồi xuống và ngắm ngọn hải đãng.
“Cậu chơi piano hay lắm”.
“Cám ơn”
“Tôi cũng được nghe về quan hệ của cậu và Lave nữa”.
“À, ha ha, cậu nghe thấy gì? Ha ha, bọn tớ say và cô ấy thì đẹp quá”.
“Thế nên có lúc cậu không thể tự kiềm chế được đúng không?”.
“Không, không thể, ý tôi là tôi cũng thích cô ấy mà”.
“Kể cả lúc đấy cậu có bạn gái rồi?”.
“Hừm, đó là một nơi toàn những người đẹp, khó mà nhớ ra rằng bạn có một cô bạn gái…”
“Thế cậu không biết tình yêu là gì?”.
“Tất nhiên là tôi biết chứ. Tôi có thể có nhiều bạn gái, tôi có thể nghủ với phụ nữ, nhưng tôi có thể chi yêu cậu”. Jess nói như thầm thì và ngước nhìn lên tôi.
“Tôi hiểu rồi, đó là sự khác biệt giữa một người đàn ông và một người đàn bà. Chỉ có người đàn ông tôi yêu mới vào được bên trong tôi mà thôi”.
Jess cúi đầu rồi hơi ngẩng lên nhìn ra phía xa xa, nơi có một con thuyền có cánh buồm đang từ từ đi qua.
Tôi ngồi xuống cạnh Jess, và cả hai cùng im lặng. Tôi bắt đầu thấy chút gì đó như có lối thoát cho những sự tuyệt vọng trong lòng mình. Tôi không biết, có phải cuộc đời đang thực sự phức tạp như vậy hay như vậy thực sự ra là… bình thường nữa?”.
Tôi ngồi lẩm nhẩm hát bài “74-75”. Jess ngạc nhiên vì tôi cũng biết bài hát đó, còn tôi thì cũng ngạc nhiên vì Jess cũng biết. Tôi hỏi bài hát có nghĩa là là gì?
Jess nói cậu ấy cũng không hiểu ý nghĩa bài hát là gì. Giọng Jess rất dễ thương, chúng tôi mỉm cười.
Năm giờ. Jess phải trở về. Chúng tôi chia tay. Jess sắp phải quay lại upstate rồi.
“Tôi sẽ nhớ Kin đấy!”
“Có thể tôi cũng sẽ nhớ cậu”.
“Chúng ta không thể là một đôi đúng không?”
“Tôi cũng không biết”.
Tối đó, tôi mở máy để chờ điện thoại của bà đạo diễn. Nhưng không có ai gọi điện hết, tôi suy nghĩ nhiều và thấy chông chênh trong lòng. Tôi quyết định nghỉ nốt hôm sau trước khi quay lại tiệm nail.
Nhưng sáng 8 giờ bà đạo diễn đã gọi điện nói rằng chúng tôi đi thăm ông già thôi, ông ấy yếu lắm rồi. Tôi nghe xong điện thoại mà rơi nước mắt. Trước khi ra khỏi nhà, tôi lại thắp một nén hương.
Bà đạo diễn và tôi bắt xe bus đỏ rồi đi bộ ra phía đầu đảo nơi có bệnh viện tâm thần, nói rằng ông già đang ở đó ông ấy mới ở bệnh viện Bellevue bên Manhattan trở về. Tôi hỏi ông ấy bị làm sao? Bà ấy nói ông ấy bị tiểu đường nặng, có lẽ cũng giai đoạn cuối rồi. Tôi hỏi, không biết ông ấy viết xong cuốn tiểu thuyết chưa, ông ấy phải viết xong đã chứ, ông ấy có người thân không?
“Có thể ông ấy đã tong rồi đây. Ông ấy không có người thân, chúng ta là người thân của ông ấy”. Tôi nghe mà thương ông ấy vô cùng.
Ông già của tôi nằm trên giường: nặng nhọc vì thân hình to béo bệnh tật, thở nặng nhọc, nhưng ông vẫn ôm một cuốn sách trước ngực.
“Này cưng ơi, xem ai đây nào? Tôi dẫn cô bạn đáng yêu bé nhỏ của ông tới đây này”. Bà đạo diễn vừa nói dịu dàng vừa ôm và hôn ông ấy một cái. Thấy vậy, tôi cũng tới hôn ông ấy một cái lên má.
“Ôi Chúa ơi!” Ông ấy kêu lên. “Tôi được một cô gái hôn này”
“Oh oh, ông là một THẰNG BÉ may mắn!” Bà đạo diễn trêu đùa.
Tôi cười rất tươi và nắm tay ông ấy.
“Ôi tôi nhớ rất nhớ nụ cười tuyệt đẹp của cháu làm sao”.
“Dạo này ông thế nào? Cháu không biết ông bị ốm, cháu xin lỗi, ông đã viết xong cuốn sách của mình chưa?”.
“Ừ, cũng gần rồi, bây giờ chúng ta chỉ chờ nó được xuất bản thôi”.
“Thế nó kết thúc thế nào?”.
“Kết thúc gặp được một cô gái Việt nam xinh đẹp”.
“Ông thật là vui tính, ha ha”.
“Không, tôi không vui tính đâu”.
“Ôi ông sáng tác ra một nhân vật Việt Nam bởi vì ông gặp cháu đúng không?”.
“Chính xác, và nhân vật Việt nam đó chính là cháu”.
“Ôi không, đó là một niềm vinh dự lớn”.
“Ừ, và tôi không sáng tác ra nhân vậl ấy, vì nhân vật ấy là có thật. Để tôi nói cho cháu biết một bí mật”. Ông giả vờ thì thầm ghé vào tai tôi: “Câu chuyện về cuộc sống của tôi đấy cưng ạ”.
“Ôi wow” Tôi thốt lên, “Thế thì cháu phải đọc nó!”
“Ừ mọi người nên dọc, ông ấy có một cuộc sống tuyệt vời, ông ấy đã cứu mạng sống của hàng trăm người. Đúng không bố già? Một ngày nào đấy tôi sẽ làm phim về ông”.
“Phải xem thôi”. Ông già cười hà hà rồi đưa tay lên ngực ra vẻ rất tự hào.
“Thế mọi việc với anh người yêu xinh trai của cháu vẫn ổn chứ?”. Câu hỏi quen thuộc.
Tôi im lặng và nghẹn lời lại. Tôi muốn kể cho ông ấy biết bao nhiêu là chuyện. Thế rồi mắt tôi ngân ngấn, cả hai người đều đã nhìn thấy thái độ của tôi.
“Cháu không sao chứ? ” Bà đạo diễn hỏi.
“Có điều gì đó không ổn đúng không?”
“Anh ấy là gay”. Tôi nói không lên tiếng.
“Anh ấy là gì cơ?” Bà đạo diễn sửng sốt.
“Ôi cục cưng của tôi, thật không? Tôi không nghĩ thế, có phải ai bị điên nói với cháu thế không? Oh”. Ông già nắm tay tôi và nói với giọng đầy dỗ dành.
“Tôi lấy làm tiếc khi biết vậy”. Bà đạo diễn nói.
Tôi lặng người đôi chút mỗi khi cứ phải nói lên “nỗi đau” của mình.
“Anh ta nói với cháu là anh ta bị gay sao?”
“Không, anh ấy chưa nói, nhưng mọi người ai cũng bảo thế”.
“Mọi người là những ai?”
“Bạn của anh ấy, em trai anh ấy, và cháu thậm chí đã gặp cả bạn trai của anh ấy”.
“Tồi tệ thật. Tôi xin lỗi”.
Tôi thấy mình hơi nực cười khi hôm nay đi thăm ông già, đáng nhẽ phải cười thật tươi và làm cho ông ấy vui thì chưa chi tôi đã ỉu xìu như thế này khiến ông ấy sẽ buồn thêm, nhưng có lẽ tôi đã không “control” được bản thân mình. Đây là lúc tôi quá nhạy cảm và khó có thể xử sự như bình thường.
“Cũng OK mà, cháu yêu, ở đây cái chuyện cháu gặp và yêu một anh chàng gay cũng là bình thường, bình thường thôi, đừng sợ”.
“Ông có nghĩ anh ấy là gay không?”.
“Không tôi không nghĩ thế. Lần đầu tiên tôi gặp anh ta, tôi đã bị sốc vì anh ta xinh trai hơn cả sự tưởng tượng của tôi, và tôi có thể hiểu được từ trong đôi mắt của anh ta tình yêu anh ta dành cho cháu nhiều từng nào, ooh, tôi đã ghen tị làm sao”.
“Ông thấy anh ta yêu cháu sao?”.
“Rất nhiều”.
“Có thể anh ấy là lưỡng tính hoặc gì đó, bởi vì một người đàn ông gay chẳng bao giờ có thể yêu một người phụ nữ. Cháu vẫn chưa hỏi thẳng anh ấy”.
“Này cô bé, nghe này, dù có chuyện gì xảy ra, đừng tự làm cho mình đau đớn, sẽ chẳng là gì hết nếu có ai đó định làm ta tổn thương, nhưng điều kinh khủng nhất là tự ra làm ta tổn thương. Những cảm xúc trong mỗi chúng ta cũng giống như nước, ta có thể đổ chúng ra khỏi cơ thể mình nếu ta muốn và đừng bao giờ để chúng bị ô nhiễm. Cháu đang sợ đúng không? Cháu đã gặp và nói chuyện với anh ta chưa hay cứ đang tự hành hạ mình những ngày vừa qua? Này, ĐẾ VƯỢT QUA ĐƯỢC NỖI SỢ, ĐÓ LÀ ĐỐI MẶT VỚI NỖI SỢ”.
“Mà, kể cả anh ta là gay, tôi vẫn có thể hiểu vì sao anh ta lại yêu cháu thế, tốt bụng, thông minh và đẹp, thật là ngu ngốc nếu đánh mất cháu, kể cả anh ta là gay, anh ta vẫn phải níu giữ cháu”.
“Cảm ơn vì sự an ủi thật tốt của ông”.
“Đó không đơn giản là một lời an ủi, đó là những từ đến từ trái tim tôi”.
“Thực ra thì, đó cũng chẳng phải là một vấn đề lớn nếu so sánh với vấn đề sức khỏe của ông hiện giờ. Hy vọng ông có thể chóng khỏe, điều đó quan trọng hơn”.
“Ôi tôi đang khoẻ lên rồi mà”.
Tôi buồn. Thực sự là vậy: vì tôi nhìn thấy có giọt nước mắt trong mắt bà đạo diễn. Tôi nghĩ đến bà ngoại của mình khi mọi người an ủi bà rằng rồi bà sẽ khỏi, rồi sẽ dẫn bà đi siêu thị và cả… tiếp tục chơi bóng rổ ở sân nhà tôi nữa. Tôi lại chảy nước mắt, thật may. Ông già sẽ nghĩ rằng tôi đang khóc vì câu chuyện tình bi đát của tôi chứ không phái vì ông ấy.
“Ông có muốn cháu hát bài Amazing Grace không?”.
“Ôi vinh dự quá, nào”.
Amazing Grace là bài hát được John Newton viết lời tặng cho những người nô lệ vào thế kỷ 18, tiếng Anh gọi đây là “hymn”, sau đó nó được phổ nhạc và trở thành một giai điệu quen thuộc của những người theo đạo Thiên Chúa giáo. Hầu như ca sĩ nổi tiếng nào của nước Mỹ cũng từng cover lại bài hát này, và người Mỹ ai cũng biết đến nó như một folk song phổ biến nhất.
Tôi đã “phải lòng” bài hát này khi nghe thấy nó được hát acapella đệm nền cho mẩu quảng cáo kêu gọi giúp đỡ trẻ em nghèo đói trên khắp thế giới năm tôi 13 tuổi. Và 14 tuổi, tôi đã hát bài hát này trong nhà thờ để tặng những người già trong một trại dưỡng lão cho dù tôi không theo đạo Thiên Chúa.
Hôm nay tôi sẽ hát tặng ông già của tôi, vừa hát, và vừa khóc:
“Amazing grace, how sweet the sound
That sav d a wretch like me!
I once was lost, but now am found,
Was blind, but now I see”.

Ông ấy nắm tay tôi… “Này tôi yêu cháu, cô gái ạ thật lòng đấy. Giá tôi có thể trở lại 40 tuổi nữa để cưới cháu nhỉ?”
“Cháu cũng yêu ông, cháu rất vui lòng được cưới ông nếu ông muốn”.
Chúng tôi cười. Tôi sẽ đọc cuốn tiểu thuyết của ông ấy, chắc chắn vậy.
Đấy là lần cuối cùng tôi được nói chuyện với ông ấy và hát cho ông ấy nghe.
Đứng ven sông, tôi lại ngắm nhìn Manhattan cao lô nhô, phía xa xa là hai cái cáp treo màu đỏ đang chuyển người từ đảo sang Manhaltan và ngược lại. Tôi nhớ mình và Ryan đã từng đứng ôm nhau trên cái cáp treo đó và nhìn về phía ngọn hải đăng nhỏ xíu.
“Để vượt qua nỗi sợ, đó là phải đối mật với nỗi khổ”
Bây giờ, tôi sẽ đối mặt với nỗi sợ của chính mình.
“Này, Ryan”.
“Hey…”.
“Anh có thể trả lời em được không?”.
“Anh có là gay không?”.
“Không, anh không phải, và ANH YÊU EM!”.
Và tôi thú nhận với bạn một điều nhé, lần đầu tiên Ryan nói với tôi ba từ đó đấy!

 

Phần 50 (kết)

Tôi nằm xuống, gối đầu lên chân anh, lặng im, nước mắt tuôn rơi. Xe băng qua dòng người hối hả, cả một thế giới ồn ào đang ở ngoài kia.

Là où je t emmènerai
Aucune peur, ni aucun doute
Le monde est toujours en été
Pas de douleur et pas de déroute
C est là que je t emmènerai
Sur ma route
pour te réchauffer et te protég
Đó là nơi anh sẽ đưa em đi cùng
Không nỗi sợ hãi, không nỗi nghi ngờ
Thế gian sẽ luôn là mùa hạ
Không sự hỗn loạn, không nỗi dớn đau
Đó là con đường
Anh sẽ đưa em đi cùng
Anh sẽ sưởi ấm và che chở cho em
(La ou je t emmènerai – Florent Pagny)

Lặng im, tôi dập điện thoại, tôi không muốn nói thêm câu nào nữa. Tôi chỉ chờ thế thôi, tôi không muốn thêm lời giải thích. Tôi sợ cái điều tốt đẹp tôi vừa nghe thất sẽ chuyển hóa thành điều gì đó tồi tệ ngay tức khắc.
Tôi tắt hẳn điện thoại, người lại run lên, rồi tôi nở nụ cười một mình, cười mà nước mắt cứ tràn ra. Tôi không miêu tả được cảm giác lúc đó, chỉ biết nó vừa giống như một điều gì đó khủng khiếp được trút bỏ, như một niềm hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc ấy rất mong manh.
Trở về nhà, tôi uống hai viên thuốc ngủ. Và tôi ngủ mê mệt rồi tỉnh giấc vào lúc 2 giờ đêm mà không bị đánh thức. Tòi thật mệt mỏi và xấu xí, có lẽ ai cũng nhìn thấy, bố mẹ muốn tôi được thực sự bình yên.
Tôi ngồi dậy bật máy tính. Ngòi đọc lại nhưng bức thư bạn bè gửi, và cả những bức tôi gửi đi, ngồi mò tìm những câu chuyện tình yêu, về những trang web và những bài báo viết về vấn đề đồng tính, có lúc nước mắt ứa ra vì thấy mình như một phần ở trong đó.
Tôi đến tiệm sáng hôm sau. Cầm theo bức tranh, vì hôm nay tôi sẽ gặp và tặng anh bức tranh này.
Vừa bước chân vào tiệm là đã thấy những khuôn mặt soi mói ngẩng nhìn tôi. Một cái nhìn sắc lạnh và giận dữ của Lucy.
1 giờ chiều chị Thủy mới đến. Chị ấy hỏi tôi đã ổn chưa và nói rằng tôi thực sự trông rất xanh xao. Chị ấy nói hình như Ronie đã xin bỏ làm và Lucy chắc cũng chuẩn bị tinh thần “thanh lý” tôi. Tôi cười và nói tôi cũng chuẩn bị đi đây. Lucy nghĩ rằng tôi đã xúi bẩy gì đó với Ronie và hai đứa cùng trốn bỏ chỗ này. Mấy hôm nay Helen như phát điên và Lucy không ngừng nói những lời cay nghiệt về tòi. Cả tiệm cũng được thể hùa vào, nhất là Tài. Không chỉ vậy. Tài còn nói rằng tôi và Ronie cậy tiếng Anh tốt đã xui khách hàng bỏ đi chỗ mới mà hai đứa định gây dựng”.
Chỉ có một lúc chúng tôi thầm thì với nhau không để ý mà y như rằng “đồ dạc” của tôi đã lại mất tích.
Khách gọi, tôi lại phải dùng tạm cái que của chị Thủy. Tôi lẳng lặng dù biết thừa thủ phạm là ai. Thật không may mắn đó là một vị khách rất khó tính, cho dù đã trở thành khách quen của tôi, nhưng do tôi dùng que không quen nén wax hơi quá tay. mà có lẽ do tâm trạng không ổn định nữa. Đây lại là vị khách sân si từng sợi lông mày một, nên bà ấy đã tỏ ra khó chịu và hơi gắt gỏng. Và chỉ đợi có thế, Lucy lại mắng tôi. Tôi liếc nhìn Tài: anh ta len lén nhìn tôi kiểu như một con chó sắp bị đánh đòn vì làm gì tội lỗi. Và trong tiệm bắt đầu có tiếng xì xào.
Lily đi ra và hỏi tôi đầy gay gắt: “Này, Ronie đang ở đâu vậy? Nhắn giùm là về ngay đi. Bỏ đi mà không thanh toán như vậy được sao?”.
Tôi ngước nhìn và chẳng trả lời nữa.
Tôi bật di động lên, và gọi cho Ryan.
“Hey, anh có thể tới và đón em ở tiệm nail không?”.
Tôi cầm bức tranh lên và cho chị Thủy cùng vài người khách xem. Chị Thủy há hốc mồm và kêu lên vẻ đầy kinh ngạc vì không ngờ tôi có thể vẽ được một bức tranh như thế. Bức tranh được lồng trong một cái khung gỗ mà tôi đã mua từ rất lâu ở cửa hàng đó cũ lên đảo.
Mấy người khách họ chuyền tay nhau và xuýt xoa. họ nói rằng sao tôi không theo nghề họa sĩ vậy. Sự xôn xao nho nhỏ khiến cho những người còn lại để ý.
“Cái gì cũng giỏi. Câu trai cũng giỏi”.
Cô em gái của Lucy và Lily đã từ tiệm bên kia đi sang. Vừa nhìn thấy tôi đã kêu lên: “A, bồ của Ronie đã tới đây hả, thế đã hỏi được con rể đang trốn ở đâu chưa vậy, Lucy? Gái cộng sản bây giờ ghê ha: cũng biết chiim cò để được ở lại nước Mỹ đó à nha”.
Phải công nhận đó là một người phụ nữ ghê gớm. Tôi im lặng trước tất cả bọn họ.
Có lẽ Ryan đã sắp tới. Lặng lẽ, tôi lấy áo khoác. gói ghém lại bức tranh, đứng mỉm cười nói chuyện phiếm với mấy người khách đang ngồi làm chân, vui vẻ lạ thường, coi như mọi lời thị phi bên tai cũng chỉ là không khí.
“Trơ nhỉ”.
Và Ryan của tôi đã đến. Anh đứng trước cửa tiệm, tim tôi như ngừng đập khi nhìn thấy hình dáng của anh.
Tôi vẫy anh vào đây. Ryan bước vào. Một cảnh tượng hiếm thấy trong tiệm. khi tất cả đều ngưng công việc để ngước lên nhìn anh. Cô em gái đanh đá cá cầy của hai “bà cô” há hốc mồm nhìn khi anh tiến về phía tôi, tựa như không thể tin nổi đó là một con người bằng xương bằng thịt và là bạn của tôi. Vị khách tôi đang nói chuyện, cũng quên luôn phải trả lời câu hỏi tôi đang hỏi. Tất cả dường như bị đông lạnh trong giây phút. Tôi ôm bức tranh. đồ đạc của tôi ở đây không có gì ngoài que wax và hai chiếc nhíp thì đã bị lấy mất rồi. Tôi nắm tay anh để anh dẫn ra khỏi tiệm. Tôi gặp chị Thủy đang ngoái người nhìn chúng tôi chằm chằm ở bàn đầu gần cửa.
“Tạm biệt chị nhé, cảm ơn chị, nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại” và tất cả những lời cay độc, những tiếng thị phi, những cái nhìn mỉa mai, những phút giây căng thẳng, tôi đã trả lại hết cho họ phía sau lưng…
“Em có nhớ anh không?”
“Nhiều lắm”.
“Anh cũng thế”. Tôi thấy anh khóc, lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.
Tôi ngắm nhìn người đàn ông tuyệt đẹp của mình để xem anh “gay” như thế nào. Nếu thực sự anh là gay thì tôi sẽ làm sao đây? Tôi sẽ phản ứng thế nào đây? Tôi sẽ bỏ chạy? Tầm thường như bao cô gái khác. Tôi sẽ ở lại, cam chịu rồi trở nên điên rồ như Garbriel? Ngay đến Ryan cũng không muốn tôi giống Gar nữa là tôi? Tôi đặc biệt cơ mà, có phải những lời anh đang nói là thật không, thật hay không? Gay hay không gay?”.
Chúng tôi đứng ven đường để sang bên kia, nơi đỗ chiếc xe quen thuộc của anh. Ryan nắm chặt tay tôi và tôi cũng ôm chặt bức tranh. Anh gần như mất hồn. Tôi giật tay lại vì sợ bức tranh rơi. Một chiếc ô tô to lao lên với tốc độ chóng mặt, mà anh lại đứng yên, tôi thét lên và kéo anh lại. Chỉ một tích tắc thôi tôi không kéo kịp anh thì chắc chắn anh đã bị đâm chết. Người tôi run lên bần bật. Tôi ôm anh thật chặt, anh thật sự khủng hoảng tới thế hay sao? “Em rất sợ phải mất anh Ryan ạ”. Cuối cùng tôi cũng biết trong lòng mình đang nghĩ gì.
Chúng tôi lên xe.
Anh thú nhận rằng anh không thể hiểu nổi cảm giác của mình khi nhìn thấy tôi. Anh đã lang thang tìm kiếm tôi khắp mọi nơi. Anh nhớ ánh mắt của tôi, nhớ khuôn mặt của tôi, nhớ cái dáng bé nhỏ của tôi. Anh đã bật khóc một mình khi tìm được ra tôi. Anh ghen tuông khi thấy tôi ở bên những người đàn ông khác.
Càng tiếp xúc với tôi anh càng thấy hạnh phúc và bình yên vì tôi cho anh những cảm giác rất đặc biệt, cảm xúc của một tình yêu thực sự. Và bởi vì tôi giống cô em gái mà anh vô cùng yêu thương.
Cảm xúc dành cho tôi là sự trân trọng, và muốn “tận hưởng” nhâm nhi từng tí một như một điều gì đó dễ đổ vỡ. Anh đã gồng mình để tôi không bị sa chân vào cái thế giới “phức tạp” của anh. Sau khi gặp tôi, Juicy đã chấp nhận mối quan hệ giữa hai chúng tôi và nói rằng anh ta cũng hiểu vì sao tôi lại được Ryan yêu đến thế.
Đến giờ thì tôi đã hiểu, hiểu ra rất nhiều điều. Tôi có nhận ra, anh thực sự khác nhiều so với lần đầu nhìn thấy vẻ bề ngoài cao sang và lịch lãm của anh. Anh gày hơn, sạm đi, nói ít hơn, luôn suy nghĩ nhiều tựa như một người đang vật lộn với cuộc sống, sao tôi không nhận ra nhỉ? Là vì tôi ngây thơ quá hay tôi cố tình tự lừa dối mình. Tôi cũng hiểu cái từ “glad” của mọi người. Họ đều biết mối quan hệ này, còn tôi thì không. Họ “glad” vì họ thấy Ryan thay đổi, và vì tôi đang thực sự được anh ấy yêu.
Tất cả mọi thứ, trừ việc nói cho tôi những mối quan hệ “tội lỗi” của mình, còn mọi lời nói yêu thương và cảm xúc đều là có thật.
“Anh chỉ muốn bỏ hết để được ở bên em mà thôi”.

“Và anh đang cố gắng rất nhiều”
“OK”. Tôi thì thầm, và lồng chiếc dây có chữ “l love you” mua ở chợ Tàu lên tay anh.
Tôi nói Ryan hãy lái xe đưa tôi ra biển. Tôi vẫn biết ước mơ đi biển như bố anh. Chúng tôi muốn nhìn biển, tôi muốn biết cái cảm giác muốn được đối mặt với mênh mông như anh.
Tôi nằm xuống, gối đầu lên chân anh, lặng im, nước mắt tuôn rơi. Xe băng qua dòng người hối hả, cả một thế giới ồn ào đang ở ngoài kia. Những hàng cây ven đường đã ra đầy lá át xanh những bông hoa cuối cùng của mùa xuân. Tôi nhớ tới bông hoa mà khiến cả hai cùng nhớ đến nhau, tình cảm có thể là có thật chứ, vì nếu không sao người ta có thể đồng cảm tới như vậy?
Và tôi ngủ, thiếp đi không mộng mị.
Biển New York – đã 4 giờ chiều.
Trời hơi thâm tối nhưng vẫn có ánh sáng. Nước biển lạnh lùng. Tôi cầm bức tranh đặt lên trước biển như thể đó là một ngọn hải đăng có thực đang hiện hữu. Anh cầm bức tranh và hôn lên đó. Anh đứng nhìn, mắt long lanh. Tôi nắm tay anh.
Chúng tôi ngồi xuống bãi cát, tôi bảo tôi vẫn hay gối lên chân anh, giờ anh có thể gối lên chân tôi hay không? Anh nằm xuống và gối vào lòng tôi. Tôi vuốt tóc mái tóc dài và cắn lên tai anh như anh vẫn làm với tôi.
Anh nhắm mắt, tay bên kia vẫn nắm chặt bức tranh. Tôi ôm anh vào lòng.
Thời gian đang trôi đi lặng lẽ, có mấy cánh chim chao nghiêng bay trôi theo những vạch xám ở cuối đường chân trời. Tôi nhìn ra biển, tưởng tượng một ngọn hải đăng.
Biển, cánh chim, những ngọn hải đăng, dòng sông, ông già tật nguyền, tiệm nail, những màu xanh đỏ của nước sơn móng tay óng ánh, chiếc đàn piano, con chó dang mê mải chạy, Lave, Jess, Billy…
Những nơi ấy, những chỗ ấy, những khuôn mặt ấy, là những mảnh ghép của một thời ký ức mãnh liệt của tôi.
Một thời mà, có những người đàn ông kỳ lạ, và một cô gái tuyệt đẹp, đã rất yêu tôi… và tôi cũng thế.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+