Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện người lớn 2016

Chuyện tình Trúc và Hải-TRUYEN NGUOI LON 

Đăng ngày 25/3/2014 by admin

Xem toàn tập:
Rồi nó quì xuống, kéo theo cái quần con Trúc xuống, con Trúc đưa chân hất cái quần ra ngoài, nó quay mặt chống hai tay vô tường, hai chân hơi dang ra

TRUYEN NGUOI LON

Quang nhìn con Trúc len lén, con nhỏ ngon thiệt. Tụi nhỏ bây giờ sao đít nảy nở quá ta lại ăn mặt sexy nửa nên thằng nhỏ của lão ngóc dậy, trong lúc nầy Trúc cứ tỉnh bơ, biết khứa lão đang “địa” mình nó làm bộ như làm rớt cái gì lui cui xuống lượm.

Nó mặc cái mini jupe và một cát T Shirt bó sát người nên khi cúi xuống lưng quay về phía Quang, một vùng mông húm thoáng hiện trong giây lác khiến Quang ngẩn ngơ… lòng dâm cảm thấy khó chịu. Tuy đã gần 50 nhưng Quang vẩn còn dâm và mạnh lắm nhất là đối với tụi nhí. Quang quả thật là con trâu già thích gậm cỏ non, càng non càng tốt. Là một công an cao cấp, nhiều thế lực lại nhiều tiền nên cơ hội thật là nhiều vì ai cũng a dua nịnh bợ, cung hiến cho lão nhưng lão thì không thích vậy. Lão thích tự mình săn lấy, ít phiền phức hơn nửa ít người biết tới an toàn hơn. Đành rằng để đàn em dâng lên thì sướng thiệt nhưng rủi đổ bể thì bay chức dể như chơi, lão không dại vậy, mấy mươi năm trời gian khổ nịnh bợ ton hót cũng cực lắm mới có ngày hôm nay, lão phải khôn ngoan từ từ hưởng thụ…
– Để cháu rót thêm trà, cháu nghỉ chừng năm mười phút nữa là cậu ba về tới, thằng Hải đã đi kêu cậu ba rồi.
– Ậy, bác không gấp, cứ thong thả hơn nữa lần nầy bác ghé bất ngờ lại không nói trước, chả trách được. Quang vừa đáp lời vừa đưa mắt nhìn ra đầu hẻm, lão chỉ mong cậu ba con nhỏ nầy đừng ló mặt ngay bây giờ, càng lâu càng tốt. Thật ra lão chỉ muốn kiếm cái có ghé tạt qua nhìn con Trúc thôi. Lần đầu tiên thấy con nhỏ cách đây hơn tháng, lão thấy mở cờ trong bụng. Số là cậu ba của nó là một trong những đàn em của lão, cách đây hơn tháng đãi tiệc sinh nhật, lẽ ra lão không tham dự nhưng bữa đó lại không có chuyện gì làm nên lão định bụng vui chơi với đám đàn em một bữa. Nào dè khi thấy con Trúc, lão đâm ra mê mẫn nên từ sau buổi đó lão cứ viện cớ tới lui nhà Hoàng. Cũng như bửa nay vậy, Hoàng, cậu ba nó không có ở nhà, thiệt là một dịp may cho lão.
– Sao hả, cháu lên thành phố ở được gần tháng rồi, vậy có đi đâu chơi chưa?
Trúc nhìn lão mĩm cười:
– Dạ, cháu chỉ quanh quẩn đây thôi, cậu Hoàng cháu bận rộn nhiều lắm nên không có thì giờ dẫn cháu đi đâu hết, thằng Hải thì làm biếng lắm, cháu lại không có bạn nên chẳng biết đi đâu.
Quang sáng mắt lên, lão nói như thông cảm lắm:
– Sao lại thế được, tuổi trẻ thế phải đi cho biết đó biết đây chứ. Thôi được, lần tới nếu có rãnh bác chở cháu đi quanh thành phố cho biết. Thế nào có thích không?
Trúc nhoẻn miệng cười, sáng mắt lên:
– Bác Quang nói thiệt? bác không gạt cháu chứ? thế thì còn gì bằng. Nhưng không biết cậu Hoàng có cho không nửa, cậu ấy khó tính lắm…
– Vậy thì đừng nói làm gì cho phiền phức, Quang cướp lời, thế quyết định nhé, khi nào muốn đi thì điện cho bác, nếu bác rảnh bác sẽ chở đi chơi. Lão vừa nói vừa móc ra tấm danh thiệp đưa cho Trúc, lão tiếp:”cứ theo số ấy gọi cho bác là được rồi nhé, thôi bác đi đây, không chờ nữa, nói với cậu cháu là cũng không có gì quan trọng, mai vào sở cũng được. Bác đi nhé, nhớ nhé. Nói xong lão dứng dậy ra về. Trúc nhìn theo sau lưng lão khẻ mỉm cười…
Lão Quang vừa về khoảng chừng năm phút thì Hoàng từ dưới nhà đi lên, gươmg mặt có vẽ hớn hở:
– Tao biết mà, cái lão già dê nầy mê mầy lắm rồi, tuần trước tới rồi, tuần nầy lại tới. Con Trúc, mầy cứ chuẩn bị đi, mầy chài được thằng già nầy thì tha hồ, mầy muốn cái gì cũng được, thậm chí sau nầy không cần phải lo nữa.
Trúc nhìn Hoàng cười:
– Ổng “địa”cháu lia chia, con mắt ổng coi ngầu lắm. Bây giờ mình làm sao hả cậu.
Hoàng cười đểu:
– Làm sao hả? dể thôi, ngày mai tao vô sở gặp chả, tao xin nghỉ phép về Cần thơ vài ngày thăm ba má mầy tạo cơ hội cho thằng chả dẩn mầy đi chơi, chuyện còn lại mầy biết làm sao rồi đâu cần tao dạy, có phải không? Nói xong gã nheo mắt cười cười. Con Trúc nguýt gã một cái rồi bỏ đi xuống dưới nhà. Hoàng nhìn theo tiếc rẽ…

Thật ra con Trúc không phải là cháu ruột của Hoàng. Gã có bà chị ruột ở Cần Thơ, bà chị góa chồng rồi chấp nối với một người đàn ông cũng ở góa đó là ba con Trúc. Con Trúc là chị cả mà học hành không nên thân lại quậy dữ lắm nên cuối lớp 10 thì nghỉ ở nhà không đi học nữa. Ba nó thấy vậy mới nhờ Hoàng dẩn nó lên thành phố kiếm việc gì làm. Nó lên ở với cha con Hoàng cũng gần được ba tháng rồi, lúc đầu Hoàng không thấy gì nhưng càng ngày nhìn con nhỏ, thấy nó sao ngon lành quá, gã mới nghỉ đến chuyện dùng con nhỏ nầy “chài”ông xếp của mình, nếu ngon cơm thì biết đâu mình được phục chức củ mà bản thân nó cũng nhờ lây. Trước là giúp nó sau là giúp mình thật là nhứt cử lưỡng tiện. Không phải gã đạo đức gì, nếu trước đây thì gã đã xơi tái con nhỏ nầy rồi, còn bây giờ thì vô dụng thôi, nhiều khi nghĩ đến chuyện hồi trước mà gã tức uất. Số là trước đây, gã cũng làm ở Hải quan tại phi trường TSNhất, tiền vô ào ào. Ngày nào cũng em út đều chi, sở thích của gã là khoái làm gian phu bởi vậy cho nên hể thấy bà nào đẹp là bằng đủ mọi cách chơi cho bằng được. Đi đêm có ngày gặp ma, một bửa đang hú hí với người tình thì người chồng tung cửa vô chém cho gã mấy nhát, một nhát trúng ngay… thằng nhỏ làm gã phải nằm nhà thương mấy tháng trời rồi thì mất luôn khả năng sinh dục. Gã ra khỏi nhà thương, mất luôn cái chổ béo bở hốt tiền lại mất luôn cái đó. Mấy tháng sau má thằng Hải lại cuốn gói đi mất. Thiệt là xui tận mạng. Bây giờ gã chỉ nghỉ tới làm sao phục chức củ thôi, cho có tiền vô ào ào như hồi trước là được rồi và con Trúc là niềm hy vọng của gã. Bởi vậy gã mới chỉ vẽ cho con Trúc, dĩ nhiên là con Trúc nghe bùi tai chịu liền… dù sao nó cũng đâu còn gin đế gì mà sợ…

Ba nó vừa đi ra ngoài thằng Hải đã vội vã đóng cửa rồi xuống nhà bếp. Mười sáu tuổi thôi nhưng đã rành đời lắm, nó thấy con Trúc đang lui cui nấu cơm, nó tới phía sau lưng rồi ôm lấy con Trúc, nó luồn hai tay bóp , con Trúc làm thinh, cười khúc khích, thằng Hải lại đưa tay luồn vô quần mò lồn, con Trúc gập người lại, mông nó cạ vô thằng nhỏ đang cương cứng của thằng Hải, nó đưa tay ra đàng sau thọc vô quần thằng Hải mà bóp. Thằng Hải nói:
– Ổng đi rồi, nấu làm mẹ gì, lát nữa mình đi ăn hủ tíu mì, cho em chơi cái đã. Nó xưng em với con Trúc đã quen tại vì con Trúc lớn hơn nó 4 tuổi.
– Thì thủng thẳng đã, thiếu gì thì giờ, ổng đi tới khuya mới về mà. Tuy nói vậy chớ con Trúc cũng quay lại, nó ngồi xuống, kéo cái quần của thằng Hải xuống theo, con cu thằng Hải như đuợc giãi thoát chĩa thẵng ra ngoài, con cu to và bự so với tuổi của nó. Con Trúc ngậm lấy bú, nó bú thật lành nghề, thỉnh thoảng nó lại liếm bầu dái rồi cái đầu cu làm thằng Hải rợn người, nó cầm lấy đầu con Trúc mà nắc lia chia vô miệng con nhỏ…

Chuyện giữa nó với thằng Hải bắt đầu cách đây mấy tháng trước khi con Trúc vừa mới ở nhà nó được một tuần. Mới lên Sài gòn, con Trúc hí hững nhờ thằng Hải dẫn đi chơi. Chuyện gì chứ đi chơi là sở trường của thằng Hải, nó dẫn con Trúc đi khắp Sài Gòn, nó lại chịu chơi, có bao nhiêu tiền sài láng hết nên con Trúc hạp rơ với thằng Hải lắm. Một bửa tối, con Trúc đòi đi nữa, thằng Hải cười nhăn nhó, nó nói bừa: “bữa nay tui hết mẹ nó tiền rồi, tiền chơi đỉ cũng đéo có vậy lấy cái gì đi chơi đây? chờ vài bửa đã. “Nó vừa nói như vậy ai dè con Trúc nói:”Ê, bộ Hải thường đi chơi bậy lắm hả? thằng Hải thấy quê, nó trã lời:”đâu có đâu, tui chỉ nói vậy thôi chứ ai mà dám, bị aids là bỏ mẹ, tui còn gin đó, chị muốn phá trinh tui hông? “nói rồi nó nheo mắt nhìn con Trúc cười, con Trúc cười mím chi lại. Bổng thằng Hải thấy con Trúc sao “đã”quá, vú bự, mu chắc không nhỏ đâu, nhất là cái miệng trời sinh để… bú. Nó bổng thấy thằng nhỏ ngóc lên, nó nuốt nước miếng nhìn chòng chọc vô ngực con Trúc, muốn thò tay bớp một cái nhưng hơi khớp, rủi nó la lên một cái thì bỏ mẹ. Nó đang trù trừ bổng nghe con Trúc nói:”nhìn gì nhìn dữ vậy, tính dê hả? “nói xong nó nhìn thằng Hải cười cười khêu gợi, ánh mắt như mời mọc… Đã đến nước nầy thì thằng Hải không nhịn nỗi nữa, nó chồm tới ôm con Trúc, luồn tay vô quần sờ soạng. Con Trúc cười hinh hích, cuối gập người xuống làm bộ tránh né bàn tay tham lam của thằng Hải, cơn thèm muốn của thằng Hải lúc nầy đang lên cao độ, nó đưa tay giật phăng cái áo bà ba con Trúc đang mặc, cặp vú trắng muốt phơi bày ra trước mặt, thằng Hải đè con Trúc xuống… Từ bửa đó hể cứ mổi lần Hoàng đi ra ngoài là hai đứa đóng cửa phập nhau. Con Trúc dâm bạo, thằng Hải lại như con trâu, hùng hục… chơi không biết mệt nên cả hai mê nhau như điếu đổ. Tưỡng chừng như chặt không đứt, bứt không rời vậy.

Thằng Hải đang nắc lia lịa vô miệng con Trúc, nó vừa nắc vừa khom người đưa hai tay bóp vú. Hai tay con Trúc vòng phía sau bấu chặc lấy cái mông thằng Hải, bổng nó ngưng lại, con Trúc hiểu ý, lần nào cũng vậy khi gần tới “điểm”là thằng Kiệt dừng lại, như là để “dành” vậy, con Trúc đứng lên, hơi khom người xuống, hai tay chống vô cạnh bàn, thằng Hải tuột cái quần con Trúc xuống, nó lấy cái ghế đẩu thấp lè tè ngồi lên rồi đưa mặt vô từ phía sau mà… bú lồn con Trúc. Con Trúc khoái cái kiểu nầy lắm, nó dang hai chân hơi rộng ra, cái mông sàn qua sàn lại, cái miệng của thằng Hải di động theo cái nhịp sàn của con Trúc, đôi khi thằng Hải lấy mấy ngón tay banh rộng ra rồi ấn sâu cái lưởi vào mà ngoái mạnh giửa hai cái khe đang đầm đề dâm thủy làm con Trúc rú lên từng chập, mắt nó nhắm lại, cắn môi cố kìm hảm tiếng rên siết. Thằng Hải cứ làm miết như vậy khoảng nửa tiếng đồng hồ thì đứng dậy, nhét cái củ thìu biu đang cứng ngắt của nó vô lồn con Trúc mà nắc, nó nắc bạo, nắc lia chia. Con Trúc hay tay cứ chống vô tường, sàn cái mông mạnh hơn đồng thời lại đẩy cái mông về phía sau cho con cu của thằng Hải ấn sâu hơn. Bổng thằng Hải cúi gập người xuống lên lưng của con Trúc, một vết tinh khí trắng đục tràn xuống chân con Trúc, cả hai mệt nhoài…
Thằng Hải kéo cái quần lên vừa nhìn con Trúc nói:
– Ê, tui thấy thằng già kia hổm rày tới nhà mình lia chia, coi bộ khứa lão muốn dê chị đó, thấy cặp mắt khứa lão như muốn nuốt chị vô bụng vậy, bộ chị không thấy hả hay làm bộ không thấy đó? Nó vừa nói vừa nhìn con Trúc với ánh mắt nghi ngờ.
– Sao lại không, tui đang định chài thằng chả đó. Nghe cậu Hoàng nói khứa lão “khẩm tại” lắm, nếu tui mà chài được lão thì còn muốn gì nữa. Con Trúc vừa trả lời vừa bận quần áo vô, vừa nhìn thằng Hải cười cười.
– Cái gì? sao ông già tui nói với chị như vậy? Sao kỳ vậy? còn tui sao, bộ chị định đá tui ra hả? Ê. tui không phải dể ăn hiếp đâu à nhe. Thằng Hải hằn học, nó trợn mắt nhìn con Trúc.
Nào dè con Trúc cũng đâu có hiền, nó quắc mắt trừng lại:
– Cái gì đây? Hải là cái gì của tui hả? được chơi chùa còn làm tàng hả? vậy đưa tiền tui xài đi. Tui đang cần vài triệu xài đó, Hải có không đưa đây. Nói xong nó chìa tay ra nhìn thằng Hải như thách đố. Thằng Hải tỏn tè, tiu nghỉu, chuyện gì chớ chuyện tiền bạc thì từ sau ngày ba nó không còn làm ở phi trường nữa thì tài chánh của nó thiệt là eo hẹp, một mình con không đủ xài lấy gì cho gái đây? Bởi vậy nó xuống nước:
– Tui không muốn thấy thằng già dê đó làm gì chị thôi, sao lại nổi nóng dữ vậy.
Con Trúc nhìn thằng Hải thương hại. nó dịu giọng giải thích:
– Có ai lại khoái mấy thằng già chứ hả, nhưng cậu Hoàng nói lão già nầy ngon lành lắm, nếu tui chài được lão biết đâu chừng nhờ quan hệ mà cậu được phục chức, nhà tui cũng nhờ lây, Hải nghỉ coi có phải không?
Nghe nói ba nó chủ sự, thằng Hải trố mắt:
– Cái gì? ông già tui xúi chị hả? có thiệt không đó?
Con Trúc tức mình, nó sẳn giọng:
– Không tin thì về hỏi thẳng cẩu đi, nói xong nó xoay lưng bỏ đi, thằng Hải chạy theo níu tay nó:
– Khoan đã, bây giờ mình đi ăn hủ tíu mì nhe, luôn tiện nói tui nghe chị và ông già tính âm mưu gì đây, biết đâu tui giúp đở được đó.
Con Trúc quay đầu lại cười cười:
– Sao hả, bây giờ không ghen nữa hả?
Thằng Hải cười đểu:
– Chị muốn sao thì tui chịu vậy, miển là đừng cho tui ra rìa thì ok, đi, đi ăn xong mình về, nếu ông già chưa về tui chơi cái nửa.
Con Trúc nguýt thằng Hải:
– Cái gì? bộ cậu ở nhà thì Hải không làm gì hả? vậy chứ nữa đêm ai mò vô phòng tui hoài vậy?
Thằng Hải cười hì hì, nhà chỉ có hai phòng, phòng lớn ba nó ở, còn cái phòng nhỏ là của nó nhưng từ ngày con Trúc lên ở, thằng Hải ngủ trên cái divan kê nơi phòng khách. Từ lúc tò tí được với con Trúc, nữa đêm, nó chờ ba nó ngáy, nó mò vô phòng con Trúc phập con nhỏ đã đời đôi khi gần sáng mới chui ra. Bởi vậy khi nghe con Trúc nói vậy, nó cười nham nhở:
– Nửa đêm thì khác, tí nửa thì khác. Thôi đi lẹ đi.

Như đã suy tính sẳn, sáng hôm sau Hoàng chờ lão Quang vừa vô văn phòng, cánh cửa chưa kịp đóng hẳn thì gã đã tới nơi ngưỡng cửa. Quang quay lại thấy gã, lão cười tươi:
– Chú Hoàng hả? sao đây? có chuyện gì sớm vậy?
Hoàng vẻ khúm núm, giọng đầy cung kính:
– Em nghe hôm qua xếp tới nhà mà em lại nhằm lúc đi vắng nên sáng nay đến chào hỏi xếp luôn tiện xin phép được nghỉ dăm ba bửa về Cần Thơ có tí chuyện cần.
Lão Quang chỉ cần nghe câu cuối, lão sáng mắt lên hỏi dồn:
– Vậy sao? chú định đi mấy bửa? đi một mình hay đi với tụi nhỏ?
– Em chỉ đi một mình thôi xếp, định chiều nay đi, ba hôm sau sẽ trở lên, xin xếp phê chuẩn cho. Giọng Hoàng như nài nỉ nhưng thật ra gã biết làm gì Quang không ưng thuận, thứ nhất, Hoàng biết, lão Quang sẽ nhân cơ hội nầy “đớp lấy”con Trúc, thứ hai là công việc của gã đâu có gì quan trọng, có cũng như không. Quả nhiên, Quang nghe Hoàng nói vậy, lão như mở cờ trong bụng, lão đon đả:
– Thế à? vậy thì chú cứ thong thả nhé, không cần gì phải gấp gáp về làm việc đâu. Như biết mình đã lở lời, lão cười đính chính:”chú đừng hiểu lầm tôi nhé, ý tôi là cái việc chú xin, tôi và ủy ban đang cứu xét sắp có kết quả rồi, biết đâu chừng chú về sẽ có tin tốt, nhưng tôi không chắc đâu nhé, chú biết đấy, đâu phải mình tôi quyết định được… ”
Hoàng nghe đến đây gã cả mừng, đã từ lâu gã chạy chọt, thiếu điều như muốn lạy ông xếp nhưng chưa có một chút gì an ủi, bửa nay bổng nghe xếp nói như vậy gã xúc động mừng rơn. Gã hiểu xếp muốn gì, gã lấp bấp:
– Thế thì em xin xếp trọn một tuần nghỉ phép cho được rộng rãi thời gian, không biết có được…
– Được mà, chú cứ nghỉ một tuần đi cho thoải mái nhé. Lão Quang cướp lời Hoàng, lão nghỉ:”một tuần đủ rồi, làm gì không được chứ? “.
– Vậy, bắt đầu ngày mai em xin nghỉ đúng một tuần, à quên nửa, nhà có hộp bánh “bich qui” tí chiều xin ghé tạt qua nhà biếu xếp ạ, không biết chiều nay xếp có nhà không? Vừa hỏi, gã vừa hồi hộp nhìn lão Quang chờ câu trả lời.
Làm gì Quang không hiểu, lão lấy làm hài lòng, thằng đàn em nầy “xài được”, mới đầu lão chỉ có ý định đẩy đưa cho được việc, nay thấy thằng đàn em có “lòng thành” như vậy thôi thì củng cho nó cơ hội, lão cười đáp:
– Thế à? thế thì khoảng 6 giờ nhé, chú lại đằng tôi nhé, tôi đâu biết chú khách sáo thế. Vừa nói lão vừa cười cười… Hoàng thì như cởi mở tấm lòng. Gã nắm chắc cơ hội phục chức trong tay, vừa có con Trúc lại có hộp “bánh quy” độn mấy chục cây vàng mà gã đả chuẩn bị bao lâu nay… Gã nín thở đè nén cơn xúc động, khép nép xin phép lui ra về nhà chuẩn bị…

Đảo mấy vòng đi mua sắm, phải nói là lão Quang kiên nhẫn tột độ, lão không hấp tấp, trái lại lão rất từ tốn. Lão nghỉ:cái gì củng từ từ mới có hương vị, bởi vậy khi con Trúc nói muốn đi “bát phố” coi quần áo, lão liền dẩn con nhỏ hết tới chổ nầy tới chổ nọ, bất cứ cái gì con nhỏ trầm trồ là lão mua liền. Lão làm con Trúc cảm động ra mặt bởi vậy sau khi mua sắm đã đời, lão Quang hỏi nó còn muốn đi đâu không, nó nói tỉnh bơ:”mệt rồi, kiếm chổ ngồi nghỉ mát cho sướng. “Bởi vậy lão chở nó vô khu xa lộ Đại hàn, lão nói ở đây có quán ăn ngon lắm, lại mát mẻ nữa”. Con Trúc tỉnh bơ, nó nói” sao cũng được bác quyết định đi”. Bây giờ trời đã quá trưa, gần cuối xa lộ đại hàn lão Quang cho xe rẽ vô một hẻm nhỏ được không đầy một phút đã thấy một khu um tùm cây cối khá rộng, khoảng giửa là một khuông viên khá đẹp, trang trí như một nhà hàng nhưng không nhìn thấy bản hiệu. Con Trúc mở mắt lớn nhìn chưa kịp lên tiếng hỏi thì lão Quang cười cười nói:
– Ở đây có nhiều món ăn ngon lắm, vô ăn thử rồi biết. Rồi lão ngừng xe, chung quanh đó cũng có năm bảy chiếc xe đậu nhưng không thấy thực khách đâu hết. Lão Quang và con Trúc chưa bước qua cổng đã thấy một mụ sồn sồn ra khẻ mĩm cười gật đầu chào, mụ hỏi:
– Một nửa hay toàn phần anh Năm nhỉ? vừa nói mụ vừa nheo mắt nhìn con Trúc, rồi không đợi lão Quang trả lời, mụ lớn tiếng vọng ra đàng sau:
– Nầy, toàn phần cho anh Năm đây nhé, nói xong mụ quay sang nhìn ngay lão Quang cười dâm đảng:”có phải không anh Năm, anh thật là người sành điệu nhé… “Lão Quang cười híp mắt:”chỉ có bà chủ mới hiểu ý người giỏi thế, thảo nào ngày càng khá ra nhỉ? “. Rồi cả hai cùng bật cười. Mụ chủ quán như hiểu rành lão Quang lắm nên mới lấy cái “toàn phần” cho lão, “phải rồi, mụ nghỉ:”con nhỏ nai tơ như vậy phải qua đêm chứ có lý nào chỉ “một nữa” tức là vài tiếng đồng hồ? con Trúc cũng hiểu mang máng hai người muốn nói gì nhưng nó mặc kệ, dù sao nó cũng đã tới đây rồi. Nó bước theo lão ra tận đàng sau cùng của khu vuờn, một người bồi bàn theo sau, đến một căn phòng, gã mở cửa. Lão Quang nắm tay Trúc dắt vào. Bên trong là một cái bàn ăn khá rộng, có tv, có đầu máy vidéo, lại có chiếc giường rộng. Lão Quang gật gù nhìn quanh căn phòng có vẻ hài lòng, lão quay sang nói với người bồi phòng:
– Chú đem vài món ngon lên đây, món nào cũng được, cần nhất là ngon và lẹ, đây đói lắm rồi, còn nữa đem một chay Rémy Martin cổ lùn với lại nước ngọt nhé. Như đã quên điều gì, lão quay qua hỏi Trúc:”Em có muốn gì đặc biệt không hả? “. Con Trúc nín cười khi nghe lão gọi nó bằng “em” ngọt sớt nhưng nghỉ lại đã tới đây với lão rồi còn lảm bộ tịch gì nửa, nhưng nó cũng hơi ngượng mồm nên nó lắc đầu nói trổng: “gì cũng được”

Gã bồi vừa mới bước ra lão Quang đã vội bước lại gần và từ phía sau lưng con Trúc lão ôm lấy nó, tay trái áp vú trái, tay phải nhẹ nhàng ấn nhẹ trên mu lồn, tuy là qua lớp vải bên ngoài nhưng cũng làm cho “thằng nhỏ” lão ngóc đầu lên mãnh liệt, lão thì thào bên tai con nhỏ:
– Em cưng, rán chìu chuộng anh hả, rồi thì em muốn sao củng được, vừa nói hai tay lão tham lam lòn qua lớp vải sấn vào bên trong, tay phải chạm lớp lông lồn mềm mại, tay trái bóp ngay cái vú căn cứng, con Trúc lúc nầy lại uốn éo người nó, vô tình cái mông nó cọ sát vô thằng nhỏ của lão khiến lão chới với, lão muốn tụt cái quần xuống ngay cho khỏi vướng víu, bổng con Trúc vụt nhớ ra điều gì nó nhìn ra cửa nói:
– Anh bồi sắp đem nước uống tới đó, rồi nó nhìn lão mĩm cười, lão Quang chợt nhớ hồi nảy mình thúc hối gã bồi đem nước lên, lão mỉm cười mắt nhìn ra cửa, hai tay vẫn tái máy sờ soạng tứ tung. Chợt có tiếng gỏ cửa, con Trúc đứng vậy đi vô phòng tắm, lão Quang bước lại mở cửa:gã bồi phòng lĩnh kĩnh vơi một mâm rượu và nước ngọt đứng trước cửa phòng…

Con Trúc cởi quần áo, đứng trước tấm kiếng ngắm nghía một hồi, nó mĩm cười khi thấy mọi việc đều theo như cậu nó nghỉ, nó chỉ khép hờ cánh cửa, nó nghe mang máng lão Quang dặn dò gì đó với gã bồi phòng, rồi có tiếng đóng cửa, nó đoán gã bồi phòng đã đi ra, nó mở vòi sen tắm. Không đầy một phút sau có tiếng mở cửa rồi lão Quang bước vào, lão đứng chết trân nhìn con nhỏ trần truồng đứng tắm, rồi không chần chờ gì nửa, lão cũng vội vã trần truồng, con cặc của lão duổi dài ra, lão ôm lấy con Trúc, miệng bú vú, tay mò lồn. Con Trúc cũng không vừa, nó đưa tay bóp cặc lão, vuốt ve, vừa bóp nó vừa tưởng tượng tới con cặc của thằng Hải, tình cảnh nầy giống y chang nó với thằng Hải lúc ở nhà, khi Hoàng đi vắng. Nhưng con cặc của lão Quang nhỏ hơn nhiều… Lão Quang thì chới với khi tay con Trúc vuốt ve cặc lão, bàn tay con nhỏ sành sỏi khiến lão đê mê. Ụa sao con nhỏ này rành sáu câu vậy ta? ừ, vậy càng tốt, có kinh nghiệm ại trẻ tuổi, đúng là “gu” của lão. Lão đê mê nhắm mắt hưởng thụ, bổng con Trúc ngồi xuống rồi thì lão cảm thấy đầu con cặc lão ấm lên, lão hé mắt ra nhìn xuống:con Trúc đang bú lão một cách miệt mài, nó ngậm thật sâu, rồi vọt lưởi ra ngoài, ngoái đầu con cặt lão, chốc chốc nó lại lấy lưởi rà đùm dái lão, rồi thì nó nút cặt lão như em bé đang nút bình sửa. Lão Quang sướng lên mé đìu hiu, lão chưa thấy ai bú “đã” như con Trúc, bất giác lão chịu hết nổi sự kích thích mảnh liệt, lão lấy hai tay xiết chặt đầu con Trúc rồi nắc lia chia vào miệng nó. Con Trúc hiểu ý, nó biết lão sắp xịt, nó bú mạnh hơn, tay gãy nhẹ đùm dái lão, lão Quang bắn khí ồ ạt vô miệng con nhỏ, lão sợ con nhỏ nhả ra nên vừa bắn, lão cố lấy hai tay ghìm đầu con Trúc, làm gì con Trúc không hiểu ý lão, nó đã quen với thằng Hải rồi, thằng Hải có nói:”lúc tui đang xịt chị đừng có xô tui ra nhe, mất sướng, chị nuốt hết khí thì tui cảm thấy đã lắm, như vậy mới phê. Bởi vậy mổi lần thằng Hải chơi miệng nó là nó nuốt trọn hết nên bây giờ quen rồi, nên khi lão Quang bắn khí ra, bao nhiêu nó nuốt hết, điều đó làm cho lão Quang khoái chí. Số là từ trước tới giờ chưa có con nhỏ nào như con Trúc hết, dù lão có kèm bằng hai tay đi nửa thì tinh khí của lão vẩn tràn ra ngoài. Trái lại đối với con Trúc, lúc lão đang bắn khí, lão “thấy” con nhỏ dừng cái lưởi của nó ngoái cái đầu con cu lão nửa chứ, vậy mới đã, lão khoái chí, lão đâm mê con Trúc. Xong cú đó cả hai ra ngoài ngồi ghế coi tv, chờ gã bồi phòng mang thức ăn tới. Lão Quang bước tới mở tủ, lấy một cuộn phim bỏ vào máy, chẳng mấy chốc, phim XXX hiện ra trước mắt:một cặp tây đầm đang bú liếm miệt mài. Lão Quang bước tới ngồi bên cạnh con Trúc, hai tay lại tái máy sờ soạng. Con Trúc giọng nũng nịu:
– Trúc đói bụng quá hà, chừng nào mới có đồ ăn đây? Vừa nói nó vừa đưa tay bóp cặt lão.

Trang: 1 2

Xem cả bộ:


truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+