Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện tình vượt thời gian – Chương 05:Thỏa thuận bất bình đẳng với hội trưởng đại nhân. 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi ngán ngẩm bước trên
con đường nhỏ trong vườn trường, vừa đá một viên đá nhỏ vừa buồn bực!

Nhờ vụ gi­ao dịch của
tôi và Tả Mạc Phong nên Thượng Quan Cảnh Lăng được thuận lợi tham gia cuộc ứng
tuyển, sau bao cửa ải khó khăn thì cũng được làm huấn luyện viên Câu lạc bộ võ
thuật của trường. Nhưng từ sau khi Thượng Quan Cảnh Lăng làm huấn luyện viên
thì cả ngày bận bịu, lúc nào cũng quay như chong chóng. Mọi người bây giờ đều
biết anh ấy chỉ là anh họ tôi, thế là có rất nhiều bạn ngày nào cũng chạy đến
phòng tập của Câu lạc bộ võ thuật để xem anh ấy dạy võ như thế nào. Thậm chí
còn đăng kí vào Câu lạc bộ võ thuật, động một tí là lại kêu có rất nhiều động
tác vẫn chưa nắm vững, cần huấn luyện viên Thượng Quan làm thêm giờ thêm ca để
dạy cho họ…

Còn tôi, ngày nào cũng
phạm hết lỗi này đến tội khác, ngày nào cũng bị Tả Mạc Phong bắt phạt, không là
chép sách thì lại giúp hắn ta quét dọn phòng làm việc. Tôi đâu phải là nhân
viên dọn vệ sinh chứ!

Đáng buồn nhất là, cứ
mỗi lần tôi giúp hắn ta quét dọn phòng làm việc của hắn ta, ai nhìn thấy cũng
khen là tôi chăm chỉ, hiền hậu, giúp bạn trai dọn dẹp phòng làm việc, thật là
bực mình chết mất!

Trên đời này có người
con trai nào lại đối xử với bạn gái mình như vậy không chứ? Biến thái như vậy,
tôi rủa cho hắn ta cả đời không tìm được bạn gái, hừm!

Giờ tôi lại được thông
báo là đi quét dọn cho văn phòng Hội trưởng hội sinh viên! Hu hu hu, trường này
nhất định là tiết kiệm được khá nhiều tiền cho khoản dọn dẹp vệ sinh này rồi!

Khó khăn lắm tôi mới bò
được đến văn phòng của Hội trưởng hội sinh viên, thấy A Ngũ và Đại Lực đang ở
đó. Họ đang cùng với Tả Mạc Phong thì thà thì thầm chả biết nói những gì. Nhìn
thấy tôi bước vào, vẻ mặt bọn họ nở một nụ cười rất kì dị.

Tôi bỗng cảm thấy lạnh
hết sống lưng, ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ, ông trời ơi, có phải là đang
thay đổi thời tiết không vậy?

“Đến rồi à?” Tả Mạc
Phong nhìn tôi một cái rồi nở một nụ cười mà từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ
nhìn thấy. Trời ơi! Đúng là trở trời rồi, mọi người hãy nhanh chóng chuẩn bị
quần áo rét đi!

“Hì hì, tôi biết là tôi
không nên gấp hạc giấy trong giờ học. Nhưng tôi cũng không có cách nào khác cả,
tôi và Tiếu Tiếu cá cược rồi, trong ngày hôm nay phải gấp được năm trăm con…”
Tôi vốn còn đang định nói tiếp phần thưởng của vụ cá cược là gì, nhưng nhìn
thấy khuôn mặt xanh lét của tên họ Tà, tôi lại nuốt nước bọt, tiện thể cũng
nuốt luôn vế đằng sau của câu nói đó.

“Cô thích cá cược lắm
à?” Tả Mạc Phong đi đến trước mặt tôi, nhìn tôi, vẻ mặt chẳng có chút gì là
không hài lòng, thậm chí còn nhoẻn miệng cười. Tôi dụi dụi mắt để chắc chắn là
mình đang không nằm mơ, lòng tự hỏi: Lẽ nào không phải là trở trời, mà là hắn
ta biến thái?

Tôi không dám trả lời
ngay câu hỏi của hắn, biết đâu cái tên bụng dạ xấu xa này lại lòng vòng để cho
tôi vào bẫy.

Thấy tôi ngập ngừng
không trả lời, Tả Mạc Phong tiến lại gần hơn nữa, nở nụ cười đến mê hoặc lòng
người, nói “Tôi với cô cá cược một vụ đi.”

Trời ơi, đất ơi, Thượng
Đế ơi…Sao trên đời này lại có một nụ cười hoàn mỹ đến thế chứ? Chúa tạo ra vạn
vật thật là không công bằng chút nào! Tôi biết là tôi không nên thưởng thức,
càng không được say đắm nụ cười ấy, nhưng, nhưng…cứ để cho tôi “phá lệ” một
chút đi.

Tôi như bị hắn ta thôi
miên vậy, lập tức gật đầu không một chút do dự. “Được, chúng ta cá cược gì
nào?”

“Một cuộc thi đấu!”

“Cuộc thi đấu? Thi đấu
gì?” Tôi lơ mơ không hiểu.

Tả Mạc Phong vẫy tay một
cái, Đại Lực lập tức mang đến một tờ giấy, trên đó là một dòng chữ màu đen rất
bắt mắt. “Cuộc thi đấu võ thuậ các trường học trong thành phố”

Hả? Những chữ này hình
như tôi đã nhìn thấy ở đâu đó rồi. Nhưng nó thì liên quan gì tới tôi chứ? Tôi
lại càng mờ tịt không hiểu chuyện gì.

Hình như nhận ra sự băn
khoăn của tôi, Tả Mạc Phong chỉ vào dòng chữ đó nói: “Trường chúng ta cũng tham
gia cuộc thi này!”.

Một câu nói quá thừa,
cái đó thì đương nhiên rồi, các trường học trong toàn thành phố mà, khả năng
hiểu vấn đề của tôi vẫn bình thường mà!

“Tôi muốn cô tham gia
vào hội học sinh, sau đó phụ trách việc tổ chức hoạt động này, nhưng cô nhất
định phải đảm bảo là trường Phổ thông trung học Phát Thiện chúng ta phải đoạt
giải quán quân. Nếu đoạt giải quán quân…”

“Thì sao?” Tôi nhìn hắn
ta với ánh mắt đầy vẻ chờ đợi, đúng vậy, tôi đã hoàn toàn bị việc này làm hấp
dẫn.

“Thì tôi sẽ không bắt bẻ
cô nữa, chỉ cần cô không phạm tội giết người, còn tất cả những tội lỗi khác của
cô, tôi đều không bắt phạt nữa”. Tả Mạc Phong nghiêm túc nói.

Ôi! Ôi! Quá tuyệt, cuối
cùng thì tôi cũng có thể thoát khỏi móng vuốt của tên quỷ dữ Tả Mạc Phong này
rồi. Ha ha, đoạt giải quán quân? Thượng Quan Cảnh Lăng là một chân truyền của
phái Võ Đang, đoạt được giải quán quân chỉ là chuyện nhỏ mà thôi!

“Nhưng nếu cô không thể
đoạt giải quán quân…”

“À ha, không thể, giải
quán quân của chúng ta cầm chắc trong tay rồi, Thượng Quan mà đã ra tay thì
“gạo cũng xay thành cám”. Tôi thích chí cười to “Lúc đó, anh đừng nuốt lời đấy
nhé!”

Tả Mạc Phong lặng lẽ
nhìn tôi, đợi tôi cười xong, cũng là lúc tôi cười không ra hơi nữa, hắn t mới
lạnh lung buông ra một câu “Nếu không thể đoạt giải quán quân thì cô phải quét
dọn sân vận động một mình trong một năm liền.”

“Ha ha, không vấn đề gì,
quét mười năm tôi cũng quét!” 

Hừm, quét một năm? Cứ
chờ xem nhé, một phút tôi cũng không quét đâu: “Nhưng tại sao lại chọn tôi?”

“Cô là em họ của Thượng
Quan Cảnh Lăng, hai anh em chắc rất tâm đầu ý hợp, phối hợp sẽ tốt hơn người
khác rồi.”

He he, hóa ra là như
vậy! Coi như hắn ta tìm đúng người rồi, chẳng ai hiểu Thượng Quan Cảnh Lăng hơn
tôi cả. Thượng Quan Cảnh Lăng tuy rất đẹp trai, lại tốt tính, nhưng mà lại quá
tốt, một mình anh ấy không thể làm tốt việc này được.

“Vậy thì cứ thống nhất
vậy nhé! Lời nói gió bay, chúng ta hãy kí thỏa thuận đi.” Tả Mạc Phong lại nhìn
tôi cười, vẫy tay một cái, A Ngũ liền mang một tờ giấy đến.

“Không vấn đề gì, anh
nói thế nào thì làm thế ấy, chỉ cần anh không nuốt lời thôi.”

Tôi vui vẻ kí tên mình
vào giấy.

Sau khi ký xong, A Ngũ
và Đại Lực ôm bụng cười nắc nẻ, Đại Lực còn cười bò ra cả bàn!

Có gì to tát chứ? Chuyện
này buồn cười lắm sao?

Tôi quay đầu nhìn Tả Mạc
Phong với ánh mắt đầy nghi vấn, hắn ta lại trở lại khuôn mặt lạnh như tiền,
điềm tĩnh thu lại thỏa thuận đã ký kết rồi giơ giơ lên trước mặt tôi, sau đó
đút vào trong túi áo ngực.

“Thôi đi, không được
cười nữa!” Cuối cùng thì tôi không chịu được, tức giận quát to. A Ngũ và Đại
Lực cố ngậm miệng lại, nhịn cười đến đỏ cả mặt.

“Rốt cuộc thì các người
cười cái gì vậy?” Tôi day day huyệt thái dương, nhẫn nhịn hỏi.

Đại Lực đứng thẳng lên
xoa xoa bụng, rồi chậm rãi mở miệng nói : “Là thế này, cuộc thi này đã tổ chức
năm lần liên tục rồi , mà trường Phác Thiện chúng ta cả năm lần liền đều xếp
thứ nhất.”

“Oa! Thật à? Quá là
giỏi!” Tôi thực sự muốn chạy đến hôn mỗi người một cái, nói như vậy thì chắc
chắn là tôi chiến thắng một trăm phần trăm rồi còn gì?

“Ha ha, xếp thứ nhất từ
dưới lên!” A Ngũ và Đại Lực lại cười nắc nẻ, còn tôi thì cứ đứng ngây người ra
nhìn họ chẳng kịp phản ứng gì.

Hả? Gì cơ? Không đến mực
tệ như vậy chứ?

Tôi bỗng có một dự cảm
không hay, nhưng tôi vẫn còn có Thượng Quan Cảnh Lăng nữa. Tôi hoàn toàn tin
tưởng là “thầy giỏi thì trò cũng giỏi”, với tài nghệ của anh ấy thì những học
sinh của anh ấy cũng sẽ là những cao thủ. Hừm, những giáo viên trước đây nhất
định đều là những “bị thịt”.

“Đúng rồi, còn một điều
nữa, cuộc thi này là cuộc thi đấu giữa các trường với nhau, không phải là một
cuộc thi giành cho một cá nhân, vì vậy yêu cầu mỗi trường phải biểu diễn một
tiết mục võ thuật, mỗi tiết mục phải có ít nhất mười người tham gia!” A Ngũ bổ
sung thêm lời của Đại Lực. “Mà trường chúng ta hầu như không có ai giỏi võ cả.
Hiện nay người trong Câu lạc bộ võ thuật đều là những người hoàn toàn mới trong
giới võ thuật, cho nên…”

Hả? Vậy sao? Tôi lo lắng
nhìn Tả Mạc Phong, nào ngờ hắn ta chẳng thèm nhìn tôi một cái, thản nhiên bước
ra ban công như không có chuyện gì xảy ra, đùa nghịch với chú chim nhỏ nhốt
trong chiếc lồng đang treo ở ngoài đó.

“Thực ra cũng chẳng có
gì cả. Tổng cộng chỉ có ba năm học cấp ba. Cô phải quét sân vận động một năm
thì mọi người sẽ đều nhớ đến cô.” Đại Lực vỗ vỗ vai tôi giễu cợt.

“Đúng vậy, tôi sẽ xem
xét và xin hội trưởng ghi tên cô vào kỷ yếu của trường!” A Ngũ bổ sung thêm một
câu.

Lẽ nào họ không nhìn
thấy ánh mắt của tôi lúc đó như đang muốn ăn tươi nuốt sống họ sao? 

Cuộc thi đấu giữa các
trường? Năm lần liền xếp vị trí thứ nhất từ dưới lên? Mười người trở lên tham
gia? Hoàn toàn là những người mới?

Cũng có nghĩa là, việc
tôi kí tên vào tờ giấy đó, chính là hành vi tự tìm đến cái chết của tôi. Tả Mạc
Phong tôi với anh không thù không oán, tại sao anh lại muốn hại tôi. Hu hu…

“Tả Mạc Phong, tên
khốn!” Lần này thực sự là hắn ta đã chọc giận tôi rồi, tôi đờ đẫn quay người
lại, mặt tôi sầm bước đến trước mặt tên Tả Mạc Phong đầy dã tâm, nhìn chằm chằm
vào hắn ta.

Hai con mắt của Tả Mạc
Phong nhìn tôi không chút sợ hãi “Là tại cô ngốc!”.

“Anh thật quá đáng, Tả
Mạc Phong, tôi hận anh!” Thật đáng ghét, tôi giận dữ giậm chân và chạy một mạch
ra ngoài.

Không biết chạy đến bao
lâu tôi mới dừng lại, sờ tay lên mặt, thấy trên mặt mình đầy nước mắt…

“Là tại cô ngốc!” Câu
nói ấy của Tả Mạc Phong cứ dội vào tai tôi. Hu hu hu, tại sao hắn ta lại đối xử
với tôi như vậy? Lẽ nào từ trước tới giờ hắn ta bảo tôi chép sách là tôi phải
chép sách, bảo tôi quét dọn phòng làm việc của hắn ta là tôi phải quét dọn, tất
cả đều phải ngoan ngoãn nghe theo lời hắn, vậy mà hắn vẫn không thể đối xử với
tôi tử tế một chút sao!

Hu hu hu, chẳng lẽ tôi
muốn có một khoảng thời gi­an hạnh phúc vui vẻ trong ba năm học cấp ba lại khó
đến vậy sao?

Cả ngày hôm nay, trời đổ
mưa rất lớn.

2.

“À! Tiểu Ngư, hôm nay tớ
nhìn thấy anh họ bạn ở sân vận động đấy! Anh ấy cùng với một đội trong Câu lạc
bộ võ thuật chạy bộ, trông rất chí khí, rất dễ thương, rất phong cách! Thế rồi
trên khán đài trong sân vận động có bao nhiêu là bạn nữ.

Xem ra anh ấy đang dần
dần thay thế thời đại của Tả mạc Phong, sắp trở thành một hoàng tử mới của
trường rồi. Nhưng cũng thật tiếc cho Tả Mạc Phong, nếu anh ấy không có bạn, thì
nhất định là anh ấy vẫn rất nổi tiếng! Bạn nói xem có đúng không, Tiểu Ngư?”

Tiếu Tiếu vừa về đến
phòng liền nói liến thoắng bên tai tôi!

Ôi! Không biết từ bao
giờ mà Tiếu Tiếu vô tư đáng yêu cũng trở thành một cô nàng háo sắc thế này rồi?

 “Ừ…” Tôi cười
nhạt, rồi lại làm tiếp việc của mình, đột nhiên nhớ cái gì đó, tôi ngẩng lên,
bực tức nói thêm một câu: “Từ nay về sau, đừng bao giờ nhắc đến tên khốn Tả Mạc
Phong trước mặt tớ nữa.”

“Hả? Sao vậy? Tiểu Ngư,
bạn cãi nhau với anh ấy à?” Cuối cùng thì Tiếu Tiếu cũng chú ý đến vẻ mặt không
vui của tôi, ngồi cạnh tôi vẻ rất quan tâm, nhỏ nhẹ an ủi: “Thực ra, hai người
cãi nhau là chuyện rất bình thường, càng cãi nhau lại càng yêu nhau hơn.”

Cô gái đáng chết này, lẽ
nào không nghe thấy câu tôi nói sao? Không được nhắc đến tên khốn đó trước mặt
tôi! Cơn thịnh nộ của tôi hiện rõ trên mặt. u giật mình đứng dậy, tránh xa tôi
ra chừng vài bước. Nhưng khi nhìn thấy đống quấn áo lộn xộn trên giường của
tôi, cô ấy ngạc nhiên hỏi “Hả? Tiểu Ngư, bạn đang làm gì vậy? Chuyển nhà à?”

“Chuyển trường!”: Tôi
ngẩng đầu nhìn, lộ rõ vẻ mặt cười mà như không cười.

Người Tiếu Tiếu run lên,
cô tỏ ra kinh ngạc hỏi “Chuyển trường? Không phải chứ, chỉ vì cái nhau một tí
mà phải chuyển trường sao?”

“Không phải cãi nhau một
tí mà là mối thù không đội trời chung!” Tôi nắm chặt chiếc khăn tay, xé mạnh
một cái thành hai mảnh.

“Tiểu Ngư, bạn không sao
chứ? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng Tiếu Tiếu bắt đầu run run
“Tiểu Ngu, sắc mặt bạn không tốt chút nào, bạn bị ốm rồi hay sao ấy”

“Chuyển trường, nếu
không chuyển trường thì nhất định bị tên khốn ấy hành hạ đến chết!” Tôi nghiến
răng, nghiến lợi nói.

“Hừm, đừng có nghĩ rằng
Lâm Tiểu Ngư ta sẽ nhẫn nhục và phục tùng, đừng có nghĩ rằng Lâm Tiểu Ngu ta sẽ
nghe theo sự sắp xếp của ngươi, đừng nghĩ rằng trên đời này chỉ có mỗi trường
Phác Thiện này, đừng nghĩ rằng… Ui da! Tôi ốm mất rồi! Tức chết đi được! Tức
chết đi được!

“Tiểu Ngư, đừng tức
giận, hãy nói cho tớ biết rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra, xem tớ có giúp gì
được bạn không?”

Khi đã chắc chắn là tôi
“không làm hại đến người vô tội”, Tiếu Tiếu mới mạnh dạn ngồi cạnh tôi.

Thế là trong suốt nửa tiếng
đồng hồ, tôi kể hết tội của Tả Mạc Phong ra!

“Tiếu Tiếu, bạn nói xem
tình cản­htớ cố phải là người nào biết cũng phải nhỏ lệ đau lòng không? Bạn nói
xem, tớ không chọc giận gì anh ta, sao anh ta lại đối xử tệ bạc với tớ như vậy?

Lại còn lừa tớ kí vào
cái thỏa thuận không công bằng ấy nữa. Tôi nói nước mắt nước mũi chảy ròng ròng
. Miệng Tiếu Tiếu mở to thành hình chữ “O” tròn trĩnh, nhìn tôi với vẻ mặt kinh
ngạc và không thể nào tin nổi.

“Không thể thế được?
Tiểu Ngư, Tả Mạc Phong là người rất tốt, tớ mong bạn đừng chửi bới anh ấy như
vậy!”

A a a! Câu nói đó là
Tiếu Tiếu sao? Thế này mà cũng gọi là …bạn tốt sao? Tôi nhìn Tiếu Tiếu với ánh
mắt vô cùng thê lương và ai oán.

“Bạn đừng nhìn tớ như
vậy, tớ nói thật đấy! Hội trưởng rất nhiệt tình, bất kể là ai có chuyện gì, anh
ấy luôn là người đầu tiên ra tay giúp đỡ!” Tiếu Tiếu nghiêm túc nói. “Công việc
của anh họ bạn nếu không phải là anh ấy giúp đỡ, e rằng ngay cả đến cơ hội
phỏng vấn cũng không có ấy! Còn nữa, năm ngoái, có một bạn bị tai nạn xe, mất
rất nhiều máu, bệnh viện không tìm thấy ai có nhóm máu thích hợp, hội trưởng
không ngần ngại yêu cầu lấy máu của mình, vì nhóm máu của anh ấy là nhóm máu O”

“Xí, năm ngoái bạn còn
chưa đến đây học, làm sao mà biết được chứ?” Tôi nhìn Tiếu Tiếu với vẻ khinh
khỉnh, con người “trọng sắc khinh bạn” này thật đáng khinh thường!

“Chuyện liên quan đến
Hội trưởng Tả Mạc Phong nhiều lắm, ngày nào trong trường chả truyền tai nhau,
chỉ có bạn là không biết thôi!” Tiếu Tiếu vỗ vỗ tay tôi, nói tiếp: “Tin tớ đi,
hội trưởng Tả Mạc Phong sẽ không hại bạn đâu. Cứ cho là anh ấy cố ý làm như
vậy, nhất định là có dụng ý riêng của anh ấy. Bạn là người yêu của anh ấy, thật
đẹp đôi rồi. Bạn không hiểu anh ấy như thế, cẩn thận bị người khác cướp mất

“Dụng ý riêng à?” Tôi
hơi mơ hồ, cẩn thận suy nghĩ lời Tiếu Tiếu nói. Đúng vậy, lời nói của Tả Mạc
Phong có hơi ác độc một chút. Nhưng từ việc hắn ta đồng ý cho Thượng Quan Cảnh
Lăng tham gia buổi ứng tuyển chức huấn luyện viên dạy võ thuật cũng thấy được
rằng, hắn ta cũng là một người tốt. Nhưng hắn ta đối xử với tôi như vậy, rốt
cuộc là có nguyên nhân gì? Hay là hắn ta tốt với tất cả mọi người, chỉ ghét có
mình tôi? Hay là vì tôi làm xước mặt hắn ta nên hắn ta hận tôi từ đó đến bây
giờ? Đúng là ông trời muốn giết tôi nên vừa mới bước vào trường tôi đã đắc tội
ngay với hắn.

“Nhưng Tiếu Tiếu, Câu
lạc bộ võ thuật của chúng ta đã năm lần liên tiếp xếp vị trí cuối cùng! Tớ làm
gì có khả năng giúp trường chúng ta “lội ngược dòng” được chứ?

“Tiểu Ngư, bạn phải tin
tưởng vào Thượng Quan Cảnh Lăng, càng phải tin tưởng vào bản thân mình chứ, còn
tớ tin tưởng tuyệt đối vào con mắt của hội trưởng Tả Mạc Phong.” Tiếu Tiếu chớp
chớp đôi mắt to tròn vô cùng đáng yêu của mình!

“Ý của bạn là, cũng
chính vì Tả Mạc Phong tin tưởng tớ nên mới làm như vậy?” Tôi hỏi Tiếu Tiếu với
một chút xúc động, lẽ nào tôi hiểu nhầm Tả Mạc Phong?

“Cái này thì tớ cũng
không chắc chắn lắm!” Tiếu Tiếu không dám khẳng định nhưng nhìn thấy bộ mặt ảm
đạm của tôi khi nghe thấy mình nói như vậy, bạn ấy liền nói tiếp: “Nhưng bất kể
là thế nào đi nữa, bạn cũng phải góp phần giúp đội tuyển giành chiến thắng lần
này, để anh ấy phải nhìn bạn bằng con mắt khác!”

Tôi nhảy như bay từ trên
giường xuống, kéo tay Tiếu Tiếu chạy ra ngoài cửa, khiến Tiếu Tiếu giật nảy
mình kêu lên: “Ôi, bạn định làm gì vậy?”

“Đi tìm Thượng Quan!”
Tôi tr lời mà không thèm quay đầu lại. Đúng thế, tôi phải đi tìm Thượng Quan
Cảnh Lăng để trao đổi kĩ lưỡng, xem làm thế nào có thể đoạt giải quán quân
trong cuộc thi. Trong số những câu là Tiếu Tiếu nói thì câu cuối cùng là có lý
nhất. Tôi nhất định phải thắng trong vụ cá cược làn này, để Tả Mạc Phong phải
nhìn tôi với con mắt khác! Tôi sẽ cho hắn ta ngày nào cũng phải mở to mắt ra mà
nhìn tôi đi muộn về sớm, ngồi trong lớp làm việc riêng, sau giờ học không làm
bài tập mà không thể phạt tôi được.

Hừm… đến lúc đó vẻ mặt
của hắn ta nhất định là còn xấu xí hơn cục đá trong nhà vệ sinh.

Ha ha! Nghĩ vậy mà thấy…
“phê”

3.

Thở hổn hển!

Phòng tập của Câu lạc bộ
võ thuật ở phía sau sân vận động, tôi và Tiếu Tiếu phải chạy gần ba mươi phút
mới đến nơi.

Tôi và Tiếu Tiếu vừa mở
cửa bước vào đã cảm thấy có hàng ngàn ánh mắt sắc hơn tia lasez hướng về phía
mình! Ôi mẹ ơi, phòng của Câu lạc bộ võ thuật hay là hậu trường của một cuộc
thi tuyển chọn sắc đẹp vậy?

Tôi biết là trường Phổ
thông trung học Phác Thiện vô cùng nhiều mỹ nhân, nhưng đây là lần đầu tiên có
nhiều mỹ nhân tập trung, đứng trước mặt tôi như thế này! Làm tôi hoa hết cả
mắt. Nhưng có hoa mắt thế nào đi nữa thì tôi vẫn nhìn ra ngay Thượng Quan Cảnh
Lăng đang chỉnh động tác cho một bạn nữ, mà cô bạn đó còn lợi dụng cơ hội đó để
dựa nửa người lên người của Thượng Quan Cảnh Lăng…

Còn những bạn nam trong
câu lạc bộ thì tranh thủ cơ hội để bắt chuyện tán tỉnh với những bạn gái mà họ
để ý!

“Hóa ra Câu lạc bộ võ
thuật là như thế này. Thật là gay to!” Đến tính tình mềm mỏng như Tiếu Tiếu mà
khi nhìn thấy cảnh tượng này cũng phải cau mày lắc đầu.

“Tới có cách!” Tôi nói
rồi kéo tay Tiếu Tiếu đi thẳng đến trước mặt Thượng Quan Cảnh Lăng trong ánh
mắt đầy ngạc nhiên của đám đông.

Lúc này Thượng Quan Cảnh
Lăng mới ngây ra nhìn tôi, đúng là chẳng có chút khả năng “Mắt nhìn bốn hướng,
tai nghe tám phương” gì cả, chẳng hiểu nổi là ngày xưa anh ấy làm sai dịch cái
kiểu gì nữa! Chả trách mà bị người ta đẩy xuống vực! Bản cô nương mà đã giá
lâm, đương nhiên là phải siêu phàm rồi! Thế là anh ấy chỉ ra vài chú ý cần
thiết cho bạn nữ kia, rồi đưa chúng tôi vào phòng nghỉ. Mặc dù những ánh mắt
kinh ngạc kia vẫn nhìn theo lưng tôi, nhưng tôi vẫn thẳng người bước đi!

“Tiểu Ngư, mấy ngày rồi
em đi đâu ma không đến thăm anh!” Vừa bước vào phòng nghỉ, Thượng Quan Cảnh
Lăng đã nói với tôi với giọng oán trách.

“Ôi… anh bận như vậy thì
sao em dám làm phiền, em sợ bị người khác xé xác phanh thây.” Hừm, cái tên này,
ngày nào cũng cũng chìm ngập trong hàng ngàn yến oanh thế, lại còn mở miệng
trách tôi không đến thăm!

“Hả? Trường Phác Thiện
vẫn còn có người ghê gớm hơn em sao?” Thượng Quan Cảnh Lăng nghiêm túc hỏi.

Ôi trời ơi! Nhất định là
dạo này Tả Mạc Phong thường xuyên đến đây chỉ đạo công việc rồi tiêm nhiễm
những điều không hay vào đầu anh ấy rồi! Tôi muốn khóc mà không khóc được, tay
nắm chặt, lòng chua xót, sao lúc đầu lại để cho anh ấy và Tả Mạc Phong gặp nhau
cơ chứ?

Tôi nghiến răng nghiến
lợi dọa “Thượng Quan xấu xa, anh có dám nói thêm câu nữa không?”

“Tiểu Ngư, bạn đừng làm
ồn nữa, không phải là bạn đến đây tìm anh ấy để trao đổi chính sựừng để mất
thêm thời gi­an nữa.” Thấy vẻ đáng thương của Thượng Quan Cảnh Lăng, Tiếu Tiếu
không nỡ tâm, liền kéo tay áo tôi nhắc nhở.

Ừ, cũng đúng, Tiếu Tiếu
nói rất có lí, thế là tôi liền xông đến trước mặt Thượng Quan Cảnh Lăng giơ giơ
nắm đấm lên rồi nói: “Anh có biết cuộc thi đấu võ thuật giữa các trường trong
toàn thành phố không?”

Thượng Quan Cảnh Lăng
liền gật đầu: “Có! Mạc Phong nói với anh rồi!”

Mạc Phong? Xí, hai người
họ tốt với nhau từ bao giờ vậy? Xưng hô thân mật thế!

“Nhưng anh không hiểu
lắm! Mạc Phong nói em sẽ giải thích cho anh!” Thượng Quan Cảnh Lăng gãi gãi đầu
nói thêm một câu: “Xã hội hiện đại của các em cũng dùng hình thức đấu võ chọn
ra minh chủ võ lâm à? Nhưng anh là một viên sai dịch, không nên nhúng tay vào
chuyện gi­ang hồ làm gì?”

“Hả? Minh chủ võ lâm?
Chuyện gi­ang hồ? Thế này là thế nào vậy?”

Lúc ấu tôi cứ ngây người
ra, đến lúc hiểu vấn đề thì bỗng thấy dở khóc dở cười, nhìn sang Tiếu Tiếu,
thấy bạn ấy đang bịt miệng, đỏ mặt tía tai, vẻ rất muốn cười nhưng không dám
cười.

Thượng Quan Cảnh Lăng lờ
mờ không hiểu, nhìn tôi, rồi lại nhìn Tiếu Tiếu, lầm bầm nói “Anh lại nói sai
à?”

Tôi thực sự muốn mắng
cho cái tên chậm chạp này một trận, thật là… không chịu học hành văn hóa hiện
đại của chúng tôi chút nào. Tôi nhớ lần đầu tiên đưa anh ấy đi dạo phố, anh ấy
nhìn xe cộ đi lại như mắc cửi trên đường, sợ hãi đến mức chạy loạn hết cả lên
lại còn vượt cả đèn đỏ nữa, hại tôi phải đứng cùng anh ấy cả một ngày ở bốt
công an chỗ ngã tư.

“Cũng không sai! Thực ra
cũng gn giống như anh nói, nhưng…” Tôi vốn định nói là “nhưng không giống với
kiểu đấu võ ở thời phong kiến các anh”, bỗng nhiên nghĩ đến Tiếu Tiếu đang đứng
cạnh, suýt nữa thì cắn phải lưỡi mới thu lại được câu định nói ra. Tiếu Tiếu
không thân phận thật của anh ấy, tôi khẽ giải thích: “Không giống những cuộc
đấu võ như trên ti vi đâu!”

“Tiểu Ngư, anh của bạn
nhất định là một người hâm mộ của tiểu tuyết võ hiệp nhỉ? Thảo não võ công giỏi
thế, đến ngữ khí khi nói và khí chất cũng mang đặc phong cách của các nhân vật
trong tiểu thuyết võ hiệp!” Tiếu Tiếu say mê nhìn Thượng Quan Cảnh Lăng, không
một chút gì để ý đến sơ hở trong ngôn ngữ và thần thái của tôi.

Thượng Quan Cảnh Lăng nở
một nụ cười vô cùng dịu dàng với Tiếu Tiếu, rồi bỗng vỗ vỗ trán, chợt nhớ ra
điều gì đó nói: “Tôi nhớ ra rồi, cô chính là cô nương lần trước đã giúp tôi tìm
Tiểu Ngư, tên là… Tiếu Tiếu đúng không?”

“Đúng vậy, đúng vậy, quá
tốt rồi!” Tiếu Tiếu nghe thấy anh ấy gọi tên mình thì vô cùng xúc động, gật đầu
lia lịa như giã tỏi vậy, rồi mặt đỏ ửng, bẽn lẽn cúi xuống: “Không ngờ là anh
vẫn nhớ em! Tiểu Ngư còn nói là sẽ để anh và em… ăn cơm cùng nhau, nhưng anh
quá bận.” Tiếu Tiếu nói xong nhìn tôi với vẻ trách móc.

“Lần trước thật là cảm
ơn cô quá, hì hì!” Thượng Quan Cảnh Lăng thân thiện đưa tay về phía Tiếu Tiếu,
vẻ mặt đẹp mê hồn: “Rất vui được biết cô!”

Tiếu Tiếu ngẩng lên nhìn
mà không dám tin vào mắt mình nữa, nhìn tôi, rồi lại nhìn Thượng Quan Cảnh
Lăng, hỏi: “Anh sẽ bắt tay em sao?” Nhìn vẻ mặt xúc động như muốn khóc của bạn
ấy, tôi thực sự không biết nói gì. Trời ạ, đây có phải là Tiếu Tiếu mà mà
thường ngày tôi biết không vậy? Tôi đang nghĩ ngợi thì Tiếu Tiếu bỗng nhiên đẩy
tôi và Thượng Quan Cảnh Lăng ra, mặt đỏ bừng chạy ra ngoài.

Thượng Quan Cảnh Lăng
tròn xoe mắt, đứng ngây ra nhìn bóng dáng của Tiếu Tiếu, băn khoăn không hiểu
hỏi tôi: “Cô ấy sao vậy? Cô ấy không thích bắt tay người khác sao?”

Tôi liếc nhìn anh ấy với
thái độ không được tốt lắm, chậm rãi nói: “Sai dịch đại nhân, xin anh đừng có
phóng điện khi gặp người khác có được không? Tiếu Tiếu đáng thương, lại một
thiếu nữ trong sáng nữa bị sát thương rồi!”

Không ngờ Thượng Quan
Cảnh Lăng lại dịu dàng với con gái đến vậy, thảo nào mà anh ấy duyên với nữ
giới thế, chằng giống Tả Mạc Phong tẹo nào, mặt lúc nào cũng lạnh như tiền!

Nghĩ đến Tả Mạc Phong,
tôi mới nhớ ra mục đích đến gặp Thượng Quan Cảnh Lăng. Thế là tôi liền thân mật
kéo tay Thượng Quan Cảnh Lăng. (Lúc này anh ấy đã quen với việc “nam nữ thụ thụ
bất thân” của tôi rồi), mời anh ấy ngồi lên so­fa, rồi lại pha cho anh ấy một
cốc trà hoa nhài. Nhưng cũng phải nhìn lại một chút, cái tên này cuộc sống ngày
càng đầy đủ, trong căn phòng nghỉ bé tí thế này mà cũng cả trà hoa nhài nữa!

“Loại trà này là một vài
bạn nữ trong Câu lạc bộ võ thuật mang đến tặng, rất thơm, Tiểu Ngư, em cũng thử
đi!” Thượng Quan Cảnh Lăng nhấp một ngụm rồi tấm tắc khen.

Ồ, hóa ra là của mấy cô
nàng háo sắc mang tặng, tôi chẳng thèm uống, chẳng có mùi vị gì cả! Có thặng
thì ít ra cũng phải tặng loại trà Long Tĩnh Tây Hồ gì đó chứ!

“Ồ… em không thích uống
trà!” Tôi hắng hắng giọng, ngồi xuống trước mặt anh ấy, bắt đầu vào vấn đề
chính. “Thượng Quan à, anh nói xem em đối với anh như thế nào?”

Thượng Quan vừa uống trà
vừa gật đầu: “Tiểu Ngư đối với anh đương nhiên là tốt rồi. Lúc đầu mà không có
em thì không biết này anh đang lang thang ở đâu! Có khi lại cầu bất cầu bơ,
chẳng có gì mà ăn ấy chứ…”

“Ừm, rất tốt, vậy thì
nếu em xảy ra chuyện gì thì anh sẽ làm thế nào?”

Thượng Quan Cảnh Lăng
ngẩn người, lập tức đặt cốc trà xuống, vô cùng lo lắng cầm lấy tay tôi, sau đó
quan sát tôi thật kĩ từ trên xuống dưới, từ phải sang trái một lượt: “Tiểu Ngư,
em bị làm sao? Em xảy ra chuyện gì?”

“Ôi dào! Đừng hỏi, hãy
trả lời em trước là anh sẽ làm thế nào!”

“Anh sẽ dùng tính mạng
của mình để bảo vệ em!” Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn mắt tôi, chân thành và dịu
dáng nói, dường như dùng tất cả sức lực của mình để nói ra câu thề đó.

Tim tôi bỗng đập mạnh.
A! Cái tên này, làm gì mà sán lại gần thế? Đôi mắt đen láy của anh ấy sáng long
lanh, ánh lên vẻ dịu dàng mà lại chói sáng vô cùng, cái mà ta gọi nó là một lời
hứa!

“Ha ha, không nghiêm
trọng như thế đâu!” Tôi hơi bối rối vung tay anh ấy ra, cố ý cười thật to, để
che giấu tình cảm khó hiểu trong lòng mình. Lạ thật, sao mà tay tôi lại nóng
bừng lên thế chứ, bình thường cho dù có gần anh ấy như thế nào đi nữa thì tôi
cũng không có cảm giác này! Trời ạ, có phải là tôi bị sốt rồi không?

“Hả Rốt cuộc là có
chuyện gì?” Thượng Quan Cảnh Lăng đầy vẻ khó hiểu nhìn tôi.

“Là em nói đến cuộc thi
đấu ấy, anh nhất định phải đoạt giải nhất!” Tôi cắn môi, nhìn Thượng Quan Cảnh
Lăng tràn đầy mong đợi.

“Ồ, em nói đến cuộc thi
đó à, thực ra anh định không tham gia.”

“Hả? Cái gì? Anh không
định tham gia? Tại sao?” Tôi kinh ngạc nhảy từ từ trên ghế xuống, mông tôi lập
tức ch mặt sàn nhẵn bóng.

“Ôi, Tiểu Ngư, em cẩn
thận một chút!” Thượng Quan Cảnh Lăng vội vã đỡ tôi dậy, lại còn đưa tay ra
chuẩn bị xoa mông cho tôi nữa.

Tôi trợn mắt nhìn anh ấy
hỏi “Anh làm gì vậy?”

Anh ấy mới nhớ ra rằng
bộ phận mà tôi tiếp đất là cái mông yêu quý của tôi, lập tức rụt tay lại!

“Anh nói xem tại sao lại
không tham gia?” Tôi vừa sốt ruột hỏi vừa xoa xoa cái mông yêu quý của mình.

“Sư phụ anh nói, học võ
là để thân thể khỏe mạnh, cứu giúp nhân dân, chứ không phải là để ra oai hay
đấu đá với nhau!” Thượng Quan Cảnh Lăng nói rất nghiêm túc và hùng hồn.

Tôi kinh ngạc nhìn anh
ấy, giống như một vật thể lại ngoài hành tinh vậy. Hai giây sau, tôi buồn bã
quay người nước đi ra cửa, sau đó thầm đếm “Một, hai…”

“Tiểu Ngư, sao em lại
đi?” Chưa kịp đếm đến “Ba”, Thượng Quan Cảnh Lăng liền chạy theo chặn tôi lại:
“Anh vẫn chưa nói hết mà, mặc dù không thể làm trái lời sư phụ dạy, nhưng lời
nói của Tiểu Ngư, cũng không thể không nghe!”

Hi hi, đùng là trẻ con
dễ bảo! Kế hoạch đã thành rồi, tôi nhếch mép cười đắc ý!

“Nhưng, Tiểu Ngư, làm
thế nào mới có thể đứng thứ nhất? Cuộc thi này nhất định là sẽ có rất nhiều cao
thủ?”

“Đừng lo lắng, nghe em
nói này…”

4.

 Buổi chiều.

Tại sân vận động của
trườ

Thời tiết rất nóng nực,
mặc dù hôm nay ánh mặt trời cũng nhẹ nhàng như ánh mặt trời của những ngày màu
thu, nhưng tôi vẫn cảm nhận mạnh mẽ cái nóng nực đến khó chịu.

Ôi! Chẳng có cách nào
khác, những người đi qua tôi đều nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận, tôi mà không
cảm thấy khác thường mới là lạ!

“Tiểu Ngư, lại có thêm
ba bạn nữ nữa ngất xỉu rồi!” Đại Lực chạy đến lần thứ n, thở hổn hển báo cáo
tình hình với tôi. Không biết là anh ta chạy được mấy lần cũng sẽ ngất luôn?

Tôi thậm chí không còn
sức mà nói được nữa, liền xua xua tay, anh hiểu ý đi tìm người đưa ba bạn nữ ấy
vào phòng y tế của trường.

Tôi ngẩng lên, đếm những
người còn kiên trì trên sân vận động. Ừm, vẫn còn hai mươi người, loại thêm năm
người nữa là được rồi. Cuộc thi yêu cầu ít nhất là mười người, vậy tôi sẽ chuẩn
bị mươi lăm người, như thế cũng dễ xếp hàng, he he!

Hu hu hu, nhưng tôi cũng
rất buồn bực! Bởi vì lần này tôi thực sự  trở thành kẻ thù của tất cả các
bạn nữ trong trường rồi… Ngay cả đến Tiếu Tiếu cũng không thèm đếm xỉa đến tôi
nữa! Nhưng nếu như không áp dụng biện pháp này thì cuộc thi lần này nhất định
về bét!

Cũng phải trách những cô
nàng háo sắc kia, trước đây rất nhiều người đăng kí vào Câu lạc bộ võ thuật
không phải vì họ thích võ thuật mà là họ chỉ muốn được sớm tối tiếp xúc với
Thượng Quan Cảnh Lăng, rồi lại có nhiều bạn nam muốn có cơ hội tiếp xúc với
những cô nàng háo sắc đó nên mới vào Câu lạc bộ. Chính điều này khiến cho tất
cả các thành viên trong câu lạc bộ đều có trình độ võ thuật rất kém. Thượng
Quan Cảnh Lăng là một giáo viên tốt, không từ chối bất cứ yêu cầu của ai, cũng
cách nào trách mắng những người không chăm chỉ luyện tập, chính vì vậy Câu lạc
bộ võ thuật mới trở thành nơi xả stress cho những cậu ấm cô chiêu này.

Để giành được thắng lợi
trong cuộc thi lần này, tôi phải chỉnh đốn lại Câu lạc bộ võ thuật! Phương án
cụ thể là trước tiên sẽ loại những người không phù hợp với việc học võ. Cho nên
tôi mới tập hợp tất cả những người trong Câu lạc bộ võ thuật  ra sân vận
động đẻ chạy, chỉ giữ lại mười lăm người bền sức nhất mà thôi. Dù sao thì việc
học võ cũng cần những người có thể lực tốt, còn những ai thể lực không tốt thì
không thể nào học được!

Chỉ có điều là Tiếu Tiếu
đáng thương vừa mới tham gia Câu lạc bộ đã phải trải qua cuộc khảo nghiệm tàn
khốc này và thất bại thảm hại. Bạn ấy mới chạy được hai mươi phút đã phải bỏ
cuộc, xem ra thì “tình yêu rất quý giá nhưng tính mạng con người còn quý giá
hơn.”

“Lâm Tiểu Ngư…”

Đúng lúc tôi đang ngao
ngán ngồi trên khán đài bẻ bẻ ngón tay thì đột nhiên thấy lạnh rùng mình, dường
như có một cơn gió lạnh từ đại ngục thổi lại.

“Lâm Tiểu Ngư, lần này
cô thật quá đáng! Nói xem, tại sao cô lại làm như vậy?” Một đám nữ sinh giận
dữ, hùng hổ đi tới, người dẫn đầu chính lạ chị Lộ Lộ mà lần trước đứng chặn
đường tôi ở hành lang kí tức xá nữ. Chị ta vừa lạnh lùng vừa sầm mặt bước đến
chỗ tôi.

“Chúng tôi đã vất vả
chép sách toán cho bạn, bạn trả công chúng tôi như vậy sao?” Cô gái này trông
rất quen, lần trước nghe tôi nói nếu tôi không chép hết mười lần sách toán thì
Thượng Quan Cảnh Lăng không thể tham gia ứng tuyển làm huấn luyện viên võ thuật
của trường, hình như bạn ấy cũng ở đó, và còn giúp tôi chép một lượt rất gọn
gàng

“Bạn nói xem, tại sao
bạn lại đối xử với chúng tôi như vậy?” Một đám đông lớn vây quanh tôi, thi nhau
hỏi.

Tại, tại sao? Tại sao
tôi lại làm như vậy? Tôi bỗng thấy loạn lên, đầu óc tự dưng “ầm” một 
tiếng nổ lớn, hoàn toàn hỗn loạn, ngay cả đến hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn.

Hu hu… Đại Lực và A Ngũ
đâu rồi? Hai cái tên đó chắc chắn là sợ chết khiếp nên đã chạy trốn rồi, bọn họ
chẳng thèm báo cho tôi một câu, chết tiệt!

Hu h u… Thượng Quan Cảnh
Lăng mau đến cứu tôi! Nhưng tôi sợ Thượng Quan Cảnh Lăng sẽ thấy mềm lòng trong
lúc tôi tiến hành tuyển chọn lại thành viên cho Câu lạc bộ nên đã bảo anh ấy
kéo Tả Mạc Phong đi mua đồng phục cho cuộc thi đấu rồi.

Bọn họ cứ tiến sát đến
gần tôi, ánh mắt hừng hực lửa cháy nhìn chằm chằm vào tôi, cứ như là sắp ăn
tươi nuốt sống tôi đến nơi rồi!

Yên lặng, yên lặng…

Bầu không khí như bị thứ
gì đó làm ngưng tụ, ngay cả gió cũng ngừng thổi!

“Thực ra, thực ra là tôi
chỉ muốn chọn ra những người xuất sắc nhất để tham gia cuộc thi đấu võ thuật
toàn thành phố sắp tới thôi. Khi cuộc thi kết thúc, mọi người có thể tham gia
vào Câu lạc bộ võ thuật mà.” Tôi vô cùng sợ hãi đứng ở đó, toàn thân cứng lại,
chân không bước nổi nửa bước, mồ hôi chảy đầm đìa.

“Mày nghĩ chúng tao là
lũ ngốc à? Mọi người khó khăn lắm mới gia nhập được Câu lạc bộ, mày lại đuổi
chúng tao ra khỏi đó một cách dễ dàng, lại còn dùng cái cách độc ác như thế này
nữa! Lâm Tiểu Ngư, mày đừng nghĩ là chúng tao không biết mày đang nghĩ gì nhé!
Mày định “ăn ở hai lòng”, có Tả Mạc Phong vẫn chưa đủ, còn muốn chiếm luôn thầy
giáo nữa!” Chị Lộ Lộ hung dữ nhìn tôi, giọng nói sắc như lưỡi dao đâm thẳng vào
tim!

“Em không có ý đó, không
phải như mọi người nghĩ đâu, em thực sự là không có ý đó…” Tôi cố nói thật to
để biện minh, nhung lại thấy rằng giọng nói của mình thật yếu ớt, giống như một
viên đá nhỏ rơi xuống biển lớn mênh mông, chẳng thể làm gợn lên chút sóng nào.

Nước mắt tôi bất giác
chảy ra, tại sao lại như thế này chứ? Rõ ràng là tôi đã cố gắng hết sức, tại
sao lại chẳng có ai thích tôi cả? Bây giờ, ngay cả đến đứa bạn thân nhất của
tôi cũng không thèm đếm xỉa đến tôi nữa, tôi cố gắng như thế này rốt cuộc là vì
cái gì chứ?

“Đừng có diễn cái bộ
dạng đó với chúng tôi, chẳng có tác dụng gì đâu, hãy để nước mắt đó cho Hội
trưởng Tả Mạc Phong và thầy giáo Thượng Quan ấy!”

“Đúng là, không biết xấu
hổ… Lại còn định “bắt cá hai tay” nữa chứ!”

“Lấy việc công để mưu
lợi việc tư, vậy mà hội trưởng Tả Mạc Phong vẫn đối xử tốt với cô như vậy!”

“Hôm nay nhất định bạn
phải cho chúng tôi một lời giải thích!”

Họ vây quanh lấy tôi,
mỗi người một câu, tranh nhau mắng nhiếc, tố cáo, cưỡng ép tôi.

Từng lời từng lời chói
tai, giống như những cây mây có gai đang quấn quanh người tôi, tôi chỉ cảm thấy
không thở được. Lúc này, ánh mặt trời cũng trở nên chói mắt lạ thường, những
khuôn mặt phẫn nộ cứ đan xen trước mắt tôi, dần dần, cả thế giới của tôi bắt
đầu chao đảo…

5.

Ôi, m thơm thế, mùi
hương ngọt ngào khiến tinh thần tôi phấn chấn, tôi chợt mở to mắt. Ấy, tôi đang
ở bệnh viện sao? Trần nhà, vách tường sao lại là màu trắng?

Nhìn quanh một lượt, tôi
thấy những chai và những ống kim tiêm mà chỉ trong bệnh viện mới có, và lúc này
chất dịch ấy đang được truyền vào trong người tôi.

Một dáng người cao to
đang đứng trước cửa sổ, đang nghịch chậu hoa cúc trắng thơm phức. Ồ, hóa ra mùi
thơm đó là từ chậu hoa cúc mà ra, thật là tuyệt!

Hai tay tôi chống lên
giường, tôi muốn ngồi dậy, không cẩn thận lại gây ra tiếng động. Dáng người cao
to ấy quay đầu lại, vẻ mặt vui vẻ “Tiểu Ngư, em tỉnh lại rồi!”

Hóa ra là Thượng Quan
Cảnh Lăng, lòng tôi bỗng thấy hụt hẫng, nhưng không hiểu sự hụt hẫng ấy từ đâu
ra.

Anh ấy bước nhanh về
phía tôi, đỡ tôi dậy, sau đó lấy một chiếc gối để tôi dựa lưng vào đó cho thoải
mái.

“Đã xảy ra chuyện gì?”
Sau khi ngồi vững, tôi vội vã hỏi.

“Em bị ngất ở khán đài
sân vận động.” Thượng Quan Cảnh Lăng đắp chăn lên giúp tôi, rồi ngồi xuống
giường.

“Em bị ngất?” Tôi hỏi
lại, trong đầu là một mớ hỗn độn, nhưng chỉ vào giây sau, cảnh tượng trước khi
tôi bị ngất lần lượt hiện lên: “Ôi, cái lũ con gái đó…” Tôi bị kích động, người
bổ nhào về phía trước, muốn ra khỏi giường.

Thượng Quan Cảnh Lăng
vội vàng giữ tôi lại, vội vàng nói “Đừng cử động, hiện giờ em đang là bệnh
nhân. Tính em lúc nào cũng nóng như vậy, chuyện đó Tả Mạc Phong đã đi giải
quyết rồi. Mười lăm người tham gia cuộc thi cũng đã chọn ra rồi! Anh đã bắt đầu
dạy họ Tháực Quyền rồi.”

“Vậy sao? Tốt quá rồi!”
Cục đá nặng trĩu trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống. Tả Mạc Phong mà đã ra
tay thì nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa, nhưng không biết hắn ta sẽ “dạy bảo”
tôi thế nào đây. Còn nữa, chỉ còn một tháng nữa là cuộc thi bắt đầu, học Thái
Cực Quyền liệu có kịp không? Vả lại, Thái Cực Quyền có lợi hại hơn võ công
Thiếu Lâm của Câu lạc bộ võ thuật đã năm lần liên tiếp đoạt giải quán quân kia
không?

“Tiểu Ngư, em đang nghĩ
gì vậy?” Thượng Quan Cảnh Lăng gõ nhẹ lên trán tôi, gọi tôi trở về với thực
tại.

Tôi cười lắc lắc đầu,
không muốn cho Thượng Quan Cảnh Lăng biết nỗi lo lắng trong lòng tôi, tôi quay
ra nhìn chậu hoa cúc ngoài cửa sổ nói: “Chậu hoa này thật là thơm!”

“Là Tả Mạc Phong bảo anh
mang đến tặng em đấy!” Thượng Quan Cảnh Lăng chớp chớp mắt nhìn tôi, rồi lại
nói tiếp “Tả Mạc Phong nói em rất ghét mùi thuốc, nhất định sẽ không thích mùi
bệnh viện nên mới bảo anh mang chậu hoa cúc đến, và còn nói là em rất thích
chậu hoa này”

“Hả? Lạ thật, ai thích hoa
hắn ta tặng chứ?” Mặt tôi bỗng ửng đỏ, nhếch mép nói.

Nhưng sao hắn ta lại
biết tôi ghét mùi thích nhỉ ? Sao hắn ta lại biết tôi thích ngửi mùi hoa cúc!

Thật là lạ lùng!

Lúc tôi đang miên man
suy nghĩ thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Thầy Thượng Quan, thầy
có ở trong đó không? Tiểu Ngư tỉnh lại chưa?”

Oái… giọng nói này, là
của Tiếu Tiếu mà! Con nhỏ này, không giận tôi sao?

Thượng Quan Cảnh Lăng
cười và nhìn tôi một cái, rồi trả lời: “ vào xem là biết thôi mà!”

Sau đó, cánh cửa nhẹ nhàng
mở ra. Tiếu Tiếu nhìn thấy tôi ngồi trên giường, hai mắt còn to hơn cả quả
chuông đồng. Trên tay bạn ấy cầm một hộp giữ nhiệt, mặt đỏ bừng bừng ở ngoải
cửa, đang phân vân xem có nên vào hay không.

“Nha đầu chết tiệt này,
bây giờ mới đến thăm tôi à!” Biết là da mặt bạn ấy mỏng, nên tôi liền hắng
giọng, rồi lại xoa xoa bụng: “Mang thứ gì ngon đến vậy? Mau lấy ra đây đi, bản
nữ hiệp đói sắp chết rồi.”

Lúc đầu Tiếu Tiếu nhìn
tôi không dám tin, sau đó vừa khóc vừa cười chạy vào trước giường, ôm chặt lấy
tôi: “Tiểu Ngư, xin lỗi!”

“Ha ha, ngốc ạ, bạn làm
gì vậy? Có phải trẻ con đâu, khóc gì mà khóc?” Tôi cười ha ha và nói, ôi, nhưng
ai đó có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, mà ngay cả đến
Tiếu Tiếu cũng tha thứ cho tôi.

“Ấy… Tiếu Tiếu bạn không
trách tớ đã loại bạn ra khỏi Câu lạc bộ võ thuật sao?”

“Tiểu Ngư, bạn đừng nói
nữa, tớ sai rồi, đều là do tớ quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mình. Hội
trưởng Tả Mạc Phong nói đúng, tớ là bạn thân của bạn, đáng lẽ tớ phải ủng hộ,
giúp đỡ bạn mới đùng” Tiếu Tiếu nắm chặt tay tôi, thành khẩn nói.

“Hắn ta nói thế sao? Hắn
ta đã nói thế sao?” Bây giờ thì đến lượt tôi trợn tròn mắt nhìn Tiếu Tiếu và
không dám tin vào tai mình nữa. Lúc đó, ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi là, nếu
thực sự là Tả Mạc Phong nói như vậy thì không phải hắn ta điên mà là tôi ngu
ngốc”

“Đương nhiên là anh ấy
nói như vậy! Tớ đã nói với bạn rồi, hội trưởng Tả Mạc Phong không xấu như bạn
nghĩ đâu!” Tiếu Tiếu vừa nói vừa mở chiếc hộp giữ nhiệt ra. Mùi cháo thịt nạc
trứng gà thơm phức bay khắp phòng.

“Oa, cháo thịt nạc trứng
gà, ngon quá!” Mắt tôi hiện lên hình trái tim đỏ chót, giống như một con cún
đang đói bụng bổ nhào về phái có đồ ăn “Có phải là quán cháo rất đông khách ở
đằng sau trường không?”

“Đúng rồi, cẩn thận, cẩn
thận, tay bạn vẫn đang có kim truyền đấy!” Tiếu Tiếu giật nảy mình, với tay ra
hiệu, vội vã ra hiệu cho Thượng Quan Cảnh Lăng giữ tôi lại.

Thượng Quan Cảnh Lăng
lại đang nhìn tôi với vẻ rất hứng thú, trên mặt nở một nụ cười ấm áp đến mê
hồn: “Tiếu Tiếu, em vẫn không biết Tiểu Ngư sao? Cô ấy mà đã định làm gì thì có
mười con trâu cũng không kéo lại được!”

Nhân cơ hội này, tôi
cướp lấy hộp giữ nhiệt trên tay Tiếu Tiếu, chẳng ngại ngùng gì húp một hơi cái
hộp cháo thơm phức ấy, vừa húp vừa nhếch mép cười: “Ôi! Ngon quá! Thượng Quan,
anh nói đúng, anh vẫn là người hiểu em nhất, ha ha.”

“Đúng thế, đúng thế, bạn
cứ ăn từ từ!” Tiếu Tiếu nhìn Thượng Quan Cảnh Lăng cười.

“Đúng rồi, Thượng Quan,
Thái Cực Quyền của phái Võ Đang các anh so với võ công của Thiếu Lâm Tự thì
phái nào mạnh hơn?” Cuối cùng tôi cũng không nhịn được liền nói ra nỗi băn
khoăn lo lắng trong lòng mình.

“Thái Cực Quyền thì
thiên về những động tác nhẹ nhàng uyển chuyển, còn võ công Thiếu Lâm thì thiên
về những động tác mạnh mẽ, dứt khoát.”

Thượng Quan Cảnh Lăng
suy nghĩ kĩ một lúc mới trả lời, “Mỗi phái có một ưu điểm riêng, không thể nói
là phái nào mạnh hơn phái nào được. Em còn nhớ anh đã từng nói với em không?
Anh vì đuổi theo một tên gi­an tặc dâm ô, mới bị hắn ta đá xuống vách núi đến
đây, hắn ta chính là đệ tử của Thiếu Lâm, võ công rất cao cường, thật là đáng
tiế

“Thế có nghĩa là, chúng
ta sẽ không chắc chắn là thắng được rồi.” Lòng tôi bỗng thấy nặng trịch.

Hôm đó Đại Lực nói với
tôi, huấn luyện viên Câu lạc bộ võ thuật trường Trung học Hữu Trí là đệ tử của
phái Võ Lâm. Họ dựa vào võ công Thiếu lâm mà năm lần liên tiếp đoạt giải nhất.
Theo một thông tin đáng tin cậy thì lần này họ sẽ biểu diễn tiết mục “Thập bát
đồng nhân trận” Tôi đã xem trên ti vi rồi, tiết mục đó rất lợi hại!

“Tiểu Ngư, anh sẽ toàn
tâm toàn lực. Thực ra chúng ta cũng không cần phải quá coi trọng chuyện thắng
thua”. Thượng Quan Cảnh Lăng tò mò hỏi: “Tiểu Ngư, có thể nói cho anh biết, tại
sao lại xem cuộc thi này quan trọng đến vậy?”

“Bởi vì nếu thua, bạn ấy
sẽ phải quét sân vận động trong một năm liền” Tiếu Tiếu nhún nhún vai, trả lời
thay tôi. “Bạn ấy và Tả Mạc Phong đã kí thỏa thuận rồi!”

“Sai rồi!” Tôi lớn tiếng
nói: “Nguyên nhân quan trọng là tớ không thể để Tả Mạc Phong coi thường, tớ
phải chứng minh cho hắn ta thấy, chẳng có việc gì là Lâm Tiểu Ngư  này lại
không làm được cả.”

“Ồ, Tiểu Ngư , em rất
quan tâm đến thái độ của Tả Mạc Phong đối với em sao?” Lúc Thượng Quan Cảnh
Lăng hỏi tôi câu đó, ánh mắt anh ấy nhìn sang chỗ khác.

“Ối, hi hi…” Chuyện gì
thế nhỉ ? Bỗng dưng tôi lại cảm thấy bầu không khí có gì đó khác khác, một cảm
giác lúng túng. “Sao lại thế? Sao em lại quan tâm đến thái độ của Tả Mạc Phong
chứ, hắn ta thì là loại củ hành gì chứ… hơ hơ!”

Thượng Quan Cảnh Lăng và
Tiếu Tiếu nhìn tôi, không nói gì, làm tôi thấy thật căng thẳng, chẳng dám nói
thêm gì nữa đành cười trừ vài tiếng.

Yên lặng một chút,
Thượng Quan Cảnh Lăng cười một cách rất lạ lùng, vỗ vỗ vai tôi, đứng dậy nói:
“Buổi chiều vẫn có buổi tập, anh về trước nhé. Tiếu Tiếu, phiền em ở lại chăm
sóc cho Tiểu Ngư.”

Hử ? Tôi lén nhìn Thượng
Quan Cảnh Lăng với ánh mắt nghi hoặc, chuyện gì vậy, hình như anh ấy không
thích tôi nói xấu Tả Mạc Phong! Nhưng vốn đã như vậy rồi mà, tôi chỉ nói sự
thật thôi!

“Tiểu Ngư , anh hứa với
em, nhất định chúng ta sẽ giành được giải quán quân!” Trước khi Thượng Quan
Cảnh Lăng bước ra cửa, bỗng quay người lại nói thêm một câu.

“Cái đó… thực ra cũng
chẳng có gì, em không sợ quét sân vận động đâu…” Tôi cảm thấy không nên gây áp
lực cho Thượng Quan Cảnh Lăng, nên nói với một câu, tiếc là anh ấy đã đóng cửa
đi ra rồi, cũng không biết là có nghe thấy câu nói  đó của tôi không.

Vừa quay đầu lại, tôi
thấy Tiếu Tiếu đang nhìn tôi với vẻ đang suy nghĩ. Tim tôi bỗng thắt lại, cô
bạn này thích Thượng Quan Cảnh Lăng, không phải là đang ghen với tôi đấy chứ?

“Hi hi…” Tôi cười trừ
nhìn Tiếu Tiếu “Thượng Quan thật thú vị, cùng là anh em một nhà, sao lại có vẻ
kì lạ thế chứ!” Tôi cố ý nhấn mạnh hai từ anh em.

“Ha ha… Tiếu Tiếu, tớ
là… bạn gái của Mạc Phong mà, bạn nói xem tớ thích ai chứ!” Tôi nói khoác đến
mức nổi cả da gà.

Nghe thấy tôi nói vậy,
khuôn mặt đáng yêu của Tiếu Tiếu giãn ra, giống như một bông hồng vừa hé nở
“Bạn nhanh ăn cháo đi, nguội hết rồi kìa!”

Tôi thầm thở ra một hơi
dài, húp vài lần đã hết sạch chỗ cháo, nhưng… đúng là nguội hơn rồi!

 

Chuyện tình vượt thời gi­an

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+