Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô bé lọ lem thay thế – Chương 1 Part 3 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Không phải bảo em đừng đến sao? Em còn tới làm gì?”

Uyển Trúc lỏn lẻn.

“Người ta chỉ muốn nhìn nó một chút thôi mà.”

Phương Trọng Quần bất đắc dĩ thở dài. “Thực sự là chó ăn cứt không sửa được” (nguyên văn đấy ạ, kiểu như bản tính khó đổi) Hắn lẩm bẩm chỉ chỉ vào một cánh cửa phòng điều trị. “Tự mình vào xem đi.”

Động vật nằm điều trị cũng không nhiều lắm, mèo con cũng chỉ có một, đang nằm trên bàn trị liệu được lót một tấm vải dày.

Nó không chết!

Uyển Trúc vui vẻ kéo ghế ngồi bên cạnh.

“Hi, mèo con, còn nhớ chị không? Chị đến thăm em nè.” Cô lấy tay sờ sờ cái mũi mèo con … làm nó nhíu mày rồi lại giãn ra. “Không sao, từ từ rồi em sẽ khỏi, chị giúp em chuẩn bị chỗ ngủ rồi đó, ở trong phòng chị, thế nào? Cũng được phải không?”

Mèo con chậm rãi mở mắt, khóe miệng Uyển Trúc cũng càng cong lên, cô thò tay vào túi xách lấy ra một tấm chăn nhỏ, cẩn thận đắp lên người mèo con.

“Cái này là chị đặc biệt mua riêng cho em, xem này, nó với em trông thật giống nhau.”

Mèo con khinh thường liếc mắt nhìn hoa văn con mèo nhỏ đáng yêu trên tấm chăn, còn kém không hừ mũi. Uyển Trúc nghi hoặc dò xét bộ dạng của nó.

“Em không thích sao? Em không thấy nó với em rất giống nhau sao?”

“Meo ~ hu! Meo ~ hu!” Giống cái SHIT! Ta mới không giống cái con hổ hoa kia.

Uyển Trúc nghi hoặc nhìn nó nửa ngày rồi mới giật mình hiểu ra, kêu ách một tiếng.

“Nó đương nhiên không xinh bằng em!”  Cô nhanh chóng sửa lời, mặc dù thấy thật kỳ lạ nhưng hình như con mèo nhỏ đáng thương này rất cần người ta an ủi.

“Nó chỉ là lông hơi dài hơn em một chút, màu sáng hơn một chút, người lớn hơn em một chút, vẻ ngoài trông tươm tất hơn em một chút …”

“Meo ~ hu! Meo ~ hu!” Này, này, cô nói xong chưa hả?!

Uyển Trúc đột nhiên dừng lại rồi sau đó xấu hổ cười ngây ngô một cái.

“Hắc hắc, dù sao em cũng xinh hơn nó là được rồi!”

Mèo con lại muốn trừng mắt, nhưng là … thôi đi!

Uyển Trúc vuốt vuốt hình con hổ con trên tấm chăn. “Em thực sự là không thích nó sao?”  Cô liếc mắt nhìn trộm nó. “Nhưng, nhưng là trên người em có hoa văn rất giống hổ con, chị … chị nghĩ gọi em là Tiểu Hổ đi.”

“Meo~ hu, Meo~ hu! … Meo~ hu, Meo~ hu, Meo~ hu!”

Tiểu Hổ? Đây là cái tên quỷ gì vậy! … thôi thôi, cô thích thế nào thì cứ gọi thế đi.

Uyển Trúc mờ mịt nhìn nó.

“Có phải em đang muốn nói với chị cái gì?”

“Em đang nói chuyện với nó?”

Uyển Trúc nhẹ nhàng xoay người.

“Ah, Phương đại ca, là anh à, làm gì mà như ma định hù chết người vậy?”

Phương Trọng Quần nhíu nhíu mi.

“Nếu như không phải là biết trước em có thói quen trò chuyện với vật nuôi, anh sẽ cho là em có bệnh thần kinh đấy.” Anh vuốt vuốt đầu mèo con.

“Uhm, còn nói chuyện được với người ta, xem ra tinh thần nó cũng không tệ.”

Uyển Trúc sắc mặt lập tức trở nên vui vẻ.

“Ý của anh là nó sẽ khỏi?”

Phương Trọng Quần ngẫm nghĩ.

“Cứ theo tình hình này mà nói, thì nó hẳn là không việc gì.” Sau đó lại thêm một câu: “Chỉ cần không phát sinh biến chứng.”

Uyển Trúc càng vui mừng.

“Vậy khi nào em có thể đón nó về?” Cô hưng phấn hỏi.

Phương Trọng Quần chớp chớp mắt.

“Xin em đó, nó bị thương nặng như thế, ít nhất đợi một tháng sau rồi nói đi.”

“Oh …” Uyển Trúc hạ đôi vại xuống, lập tức lại mở miệng. “Vậy từ giờ em có thể ngày ngày đến thăm nó chứ?”

“Mỗi ngày?” Phương Trọng Quần nhớn cao lông mày. “Vậy hai con Đại Tiểu Mao ở nhà của em, không thấy em với chúng như vậy được quá!”

“Nào có?! Em đối với chúng luôn công bằng mà, anh không cần phá hư danh tiếng của em.” Uyển Trúc kháng nghị nói.

“Phá hư danh tiếng?” Phương Trọng quần dừng cười. “Em còn có  danh tiếng để phá hư sao? Toàn bộ lũ chó mèo chim chuột trong nhà em tất cả đều là giống đực,” Hắn lại xoa xoa đầu mèo con. “ Bị một lũ giống đực vây quanh, đàn ông con trai muốn theo đuuỏi em đều bị dọa chạy hết rồi!”

Mặt Uyển Trúc đỏ lựng lên.

“Làm gì có ai muốn theo đuổi em.”

“Không có?” Phương Trọng quần nhướn cao lông mày tỏ ý không tin. “Cho dù em cũng không được tính là xinh đẹp, nhưng cũng có thể xem là ngọt ngào đáng yêu. Đừng cho là anh không biết gì nhé, lúc em tốt nghiệp có anh chàng bạn học muốn hẹn hò với em, nhưng em lại lợi dụng Đại Bì dọa người ta chạy mất, đúng không nào?”

“Không phải đâu!” Uyển Trúc nhăn nhó cúi đầu. “Là tại bản thân anh ta không thích động vật mà. Anh cũng biết rõ Đại Bì rất nhạy cảm mà, ai tốt với nó, không tốt với nó, nó đều biết rõ, cho nên … cho nên …”

“Là anh ta tự tìm đến?” Phương Trọng Quần thay cô tiếp lời.

Uyển Trúc lại ngốc nghếc cười hắc hắc, Phương Trọng Quần bất lực lắc đầu.

“Đến một ngày, em đứng giữa người mình thích với lũ vật nuôi kia, xem em sẽ chọn thế nào.”

“Không có đâu.”

Uyển Trúc ngẩng cao cằm khẳng định.

“Tương lai em nhất định sẽ yêu một người cũng thích động vật giống em!”

Đối với người có ơn cứu mạng hắn, hắn chỉ có hai chữ để nói: ngu ngốc.

Làm gì có ai giống cô tha hết lũ mèo hoang chó lạc người ta bỏ đi về nhà? Cho dù không phải là giống tốt thì cũng phải dễ nhìn một chút chứ? Nhưng cô cứ khăng khăng một mực, chỉ cần là ‘rác rưởi’, cô đều hớn hở anh vứt tôi nhặt.

Lại làm gì có ai giống cô thu lưu cả cái động vật bị thương nặng đến thế. Gãy chân gãy tay cũng không sao, ruột gan bị lòi ra cô vẫn muốn?! Hắn tự nhìn cũng thấy buồn nôn rồi. Cô lại khóc lóc thay hắn thu dọn tất cả ‘phụ kiện’. lại đưa hắn đến phòng khám thú y, ‘uy hiếp’ bác sỹ nhất định phải cứu hắn.

Còn làm gì có ai giống cô nhiệt ình như vậy với thú nuôi? Lúc cô đến thăm hắn hàng ngày, không phải là bên tai hắn nói một chút quy tắc giao thông an toàn, thì cũng là trộm nói với hắn chuyện tâm sự con  gái, hoặc là một ít chuyện nhà bình thường.

Tuy vậy, hắn cũng không phủ nhận, giống như cái tên bác sỹ Mông Cổ – Phương Trọng Quần kia nói, cô thực sự là đứa ngốc ngọt ngào đáng yêu.

Nếu hắn không phải đã có vị hôn thê cũng sắp làm cha, không biết chừng hắn sẽ hứng khởi theo đuổi cái cô gái ngốc nghếc này. Tuy vậy phụ nữ bên người hắn đều là mỹ nữ đẳng cấp thân hình hấp dẫn, hắn với loại con gái gầy gò thiếu dinh dưỡng này không có hứng thú gì, nhưng cũng không phải là tuyệt đối không có để ý, chí ít là đối với vị ân nhân ngốc nghếch này hắn rất có hảo cảm.

Đương nhiên không thể không thừa nhận việc cô cứu hắn khỏi cảnh dở sống dở chết là nhân tố chính, nếu không hắn căn bản là sẽ không bao giờ chú ý đến quả táo nhỏ ngây ngô mơ màng này. Trên cây đầy ắp những quả táo chín vừa ngọt vừa tươi, việc gì hắn phải cúi đầu để nhặt cái loại thứ phẩm? Không một cước dẫm nát đã là khách khí lắm rồi.

Mặt khác, nếu so cô cùng với những phụ nữ mạnh mẽ mà hắn từng kết giao thì cá tính đơn thuần của cô ít nhiều cũng làm cho hắn nảy sinh tò mò cùng hứng thú.

Thiện lương, ngây thơ, đơn thuần, đáng yêu … quả thực là ngốc nghếch!

Lại nói, nếu trong khoảng thời gian sắp tới, hắn phải ngụ trong cái thân thể đáng cười này chờ người ta đến sửa sai, có thể ở bên cạnh cái người thiện lương ngốc nghếch kia khẳng định là bản thân sẽ được an toàn.

Ngẫm lại, hắn  cao lớn uy vũ mà phải trú trong cái thân hình rác rưởi này đã đủ khổ sở, hắn lại không có hứng thú đi tìm chuột lang gì về ăn, hoặc bị chó đuổi loạn trên đường, sau đó lại bị đâm lần nữa. Nếu lần sau đầu bị chẹt nát bép thì làm sao bây giờ? Hắn làm sao bảo với người khác hắn không phải là biết ăn người chết … oái, lại nhầm rồi, là mèo chết …

Mẹ nó chứ! Nếu như hắn không phải là đủ khoáng đạt, đủ vui vẻ, một giây cũng không đợi được, hắn đã sớm phát điên rồi!

SHIT! Một con mèo điên!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+