Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô bé lọ lem thay thế – Chương 7 Part 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bên ngoài phòng phẫu thuật, cả nhà Uyển Trúc đang chờ đợi, Vu Khiêm cùng Mạc Thanh Phong ở cách đó một khoảng cùng cảnh sát Hàn thì thầm to nhỏ.

“Tối nay cậu ta uống không ít rượu.” Vu Khiêm thừa nhận. “Nhưng tửu lượng của cậu ta luôn rất tốt, còn chưa đến mức say.Hơn nữa lúc cuối chúng tôi gặp cậu ta, cậu ta vẫn còn rất tỉnh táo, không có chút vẻ nào là say rượu cả, mặt rất đỏ, nhưng thần trí lại rất minh mẫn.”

Cảnh sát Hàn nhíu mi.

“Chúng tôi cũng tìm được một nhân chứng chứng kiến vụ tai nạn, anh ta cho biết xe của Phong tiên sinh lao vào hàng rào chắn của công sự với tốc độ rất cao, cơ hồ như là hoàn toàn không có ý đồ giảm tốc độ, như là muốn tự sát. Nếu như Phong tiên sinh đúng là như mọi người nói không hề say rượu, chúng tôi có thể phán đoán anh ấy ở trạng thái nửa say, cho dù là như vậy, ở thời điểm cuối cùng Phong tiên sinh cũng nên hiểu được tình cảnh của chính mình mà cố đạp phanh mới đúng, như vậy lại bất đồng với lời của nhân chứng.”

“Ý của anh là?” Mạc Thanh Phong thận trọng hỏi.

“Tôi hiện tại chưa thể đưa ra kết luận, nhưng tôi sẽ cho người đi kiểm tra cần thận tình trạng của chiếc xe.” Cảnh sát Hàn ám chỉ.

“Vậy thì phải phiền anh rồi.” Vu Khiêm cảm kích gật đầu nói: “Anh cần biết tổng tài của chúng tôi 10 tháng trước cũng bị tai nạn xe.” Hắn ta đồng dạng ám chỉ. Đương nhiên từ miệng Phong Tông Hàn thì hắn biết lần đó đơn thuần chỉ là tai nạn ngoài ý muốn, nhưng chỉ có ám chỉ đó, cảnh sát mới tăng cường điều tra chi tiết.

“Phong tiên sinh không phải đã nói lần đó là tai nạn ngoài ý muốn thôi sao?” Cảnh sát Hàn nghi hoặc hỏi.

“Nhưng có rất nhiều điều ngoài ý muốn là do con người gây ra, không phải sao?” Vu Khiêm hỏi lại.

Cảnh sát Hàn lại nhướn mày.

“Nói cũng đúng, đúng là có rất nhiều điều ngoài ý muốn là do con người gây nên, đặc biệt đối tượng lại là những nhân vật như Phong tiên sinh.”

“Anh hiểu được là tốt rồi.” Vu Khiêm hài lòng gật đầu. “Tôi nghĩ không cần tôi nhắc nhở anh cũng biết những kẻ nào sẽ được lợi nếu tổng tài của chúng tôi chết, đúng không?”

“Uhm, tôi xem xem …” Cảnh sát Hàn lập tức mở sổ ghi chép. “Mẹ kế của Phong tiên sinh, em trai kế không cùng huyết thống, en gái cùng cha khác mẹ, đúng chứ?”

“Phải, không sai, tổng tài của chúng tôi vừa mới đính hôn, cho nên chỉ có 3 người đó là được lợi từ cái chết của cậu ấy.” Vu Khiêm trả lời.

“Còn nữa,” Mạc Thanh Phong tiếp lời: “Có lẽ anh muốn biết mấy tháng trước em trai kế của tổng tài vừa bị cậu ấy khai trừ khỏi Phong Thị.”

“Ồ?” Cảnh sát Hàn bất ngờ nhướn cao đôi mày rậm. “Tại sao?”

“Bởi vì chân tay anh ta không sạch sẽ.” Mạc Thanh Phong kinh thường nhếch khóe miệng.

“Anh ta tự mình mở một công ty khác, nhưng lại lợi dụng tư liệu của Phong Thị đi làm lợi riêng cho mình, lại trộm kế hoạch của Phong Thị đưa cho khách hàng của mình, còn trộm chuyển khoản cho công ty của anh ta quay vòng vốn, cuối cùng còn nhân lúc tổng tài của chúng tôi hôn mê cho thân tín của mình trà trộn vào làm việc tại Phong Thị, chuẩn bị nhân cơ hội thì nắm quyền cả Phong Thị.”

Cảnh sát Hàn nhất thời trầm mặc.

“Nói như vậy, bọn họ là kẻ tình nghi số một rồi?”

“Cái này đương nhiên phải nhờ đến cảnh sát Hàn kinh nghiệm phong phú đến kết luận, chúng tôi không thể tự tiện khẳng định được, chúng tôi chỉ có thể cung cấp thông tin mà thôi.” Mạc Thanh Phong rất thông minh thêm vài câu tâng bốc ngài cảnh sát. (nguyên văn: 将高帽子戴在警官头上: đội mũ lên đầu ông cảnh sát = nịnh hót, tâng bốc)

Cảnh sát Hàn hiểu chuyện mãnh liệt gật đầu.

“Đương nhiên, chúng tôi là những người chuyên nghiệp, những việc này tự nhiên chỉ có chúng tôi làm mới đưa ra được kết luận chính xác.”

“Vẫn còn chuyện …” Mạc Thanh Phong cố ý chần chừ một lát.

“Không biết có nên nói hay không?”

“Đương nhiên phải nói,” Cảnh sát Hàn không chút do dự nói. “Bất kể manh mối nào chúng tôi cũng cần, thậm chí chỉ là phán đoán cũng được.”

“Cái này hoàn toàn không phải là đoán, mà là …” Mạc Thanh Phong nháy mắt với Vu Khiêm, Vu Khiêm nhẹ nhàng gật đầu, hắn mới tiếp tục nói: “Tổng tài của chúng tôi không muốn cho người khác biết.”

“Tại sao?”

Mạc Thanh Phong lại đưa mắt nhìn Vu Khiêm, Vu Khiêm vô thức lại thở dài một tiếng.

“Thực ra bản thân tổng tài của chúng tôi vẫn biết có người muốn hại cậu ấy, cũng vì lẽ đó mới cho người đi theo dõi, giám sát họ.” Hắn dừng một chút. “Kết quả phát hiện bọn họ liên tiếp mấy lần tìm người ra tay với tổng tài của chúng tôi, lẽ ra cậu ấy nên báo cảnh sát, nhưng bọn họ dẫu sao cũng là thân nhân của cậu ấy, tổng tài cũng không muốn thấy họ phải chịu cảnh tù tội, cho nên mới bảo chúng tôi đi thực hiện giao dịch với mấy người kia, yêu cầu bọn họ hủy giao dịch ác độc đó, tổng tài hy vọng bọn họ lần nữa thất bại thì sẽ từ bỏ âm mưu thâm độc này.”

Hắn lắc đầu.

“Kết quả bọn họ quyết không từ bỏ.”

Sắc mặt cảnh sát Hàn càng lúc càng nghiêm trọng.

“Tôi hiểu rồi, bọn họ hiện tại ở đâu?”

“Hai ngày trước đã đi Anh du lịch rồi, ước chừng nửa tháng nữa mới trở về.”

Mạc Thanh Phong nói. “Có khả năng là tạm lánh cho đến khi xong chuyện, tôi đoán thế.”

“Rất có khả năng.” Cảnh sát Hàn gật đầu. “Cái này gọi là bằng chứng ngoại phạm.”

“Không biết cảnh sát Hàn cho rằng bọn họ thuê người làm hay tự mình ra tay?” Vu Khiêm từng bước đưa cảnh sát Hàn đi theo hướng suy nghĩ của mình.

Cảnh sát Hàn trầm ngâm hồi lâu.

“Uhm, điểm này còn rất khó kết luận, đợi tôi điều tra rõ ràng rồi sẽ thông báo với mọi người.”

Vu Khiêm cùng Mạc Thanh Phong cùng đưa mắt nhìn nhau, bốn con mắt đồng thời mang theo thần thái hài lòng.

“Vậy mọi chuyện phải nhờ cảnh sát Hàn vất vả rồi.”

“Đây là trách nhiệm của chúng tôi.”

Tiễn cảnh sát Hàn về xong, Vu Khiêm cùng Mạc Thanh Phong lại quay về phòng phẫu thuật đợi. Không ai lên tiếng, chỉ lặng lẽ tư lự đợi. Bây giờ nói gì cũng là thừa thãi hết. Dường như đã qua cả nửa thế kỷ, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật bật mở, bác sĩ tháo khẩu trang đi tới, mọi người lập tức bật dậy.

“Vị nào là người nhà bệnh nhân?”

Mọi người đưa nắt nhìn nhau, Vu Khiêm lập tức bước lên trước một bước.

“Người nhà tổng tài hiện không có ở trong nước, nhưng vị này …” Hắn chỉ vào Uyển Trúc. “Là vị hôn thê của tổng tài, Kha tiểu thư.”

Bác sĩ liếc nhìn vẻ mặt lo lắng của Uyển Trúc.

“Uhm, tình trạng của bệnh nhân tuy hết sức nguy hiểm, nhưng anh ta còn có sức trẻ, nếu tình trọng ổn định tiếp tục duy trì, thì lẽ ra có thể qua khỏi được mới đúng.”

Uyển Trúc nghe vậy, tâm trạng Uyển Trúc bất tình lình trùng xuống, hai đầu gối nhũn ra suýt nữa thì khụy xuống, hoàn hảo Chu Tố Nghi từ đầu vẫn đứng bên cạnh đỡ cô mới tránh được khỏi bị ngã.

“Tôi … tôi có thể đi thăm anh ấy không?”

“Cậu ta cần được đưa vào phòng hồi sức, cô có thể qua bên kia chờ.”

Bác sĩ nhìn mấy người còn lại, rồi nói thêm một câu:

“Chỉ có cô có thể đi vào.”

 

 

 

Hai lần nhật nguyệt tinh thần luân chuyển, lại là lúc buổi sớm bình minh bắt đầu, những tia sáng lung linh ánh ban mai cũng không hấp dẫn được Uyển Trúc, cô đang chăm chú quan sát bác sĩ trực đêm làm các kiểm tra cuối cùng cho bệnh nhân. Sau đó anh ta có thể trở về phòng nghỉ đợi tan ca rồi về nhà (anh bác sĩ ý).

Còn cô thì vẫn chưa thể như vậy, chưa nhìn thấy Phong Tông Hàn tỉnh lại, cô tuyệt đối không rời hắn nửa bước.

Nhịp tim bình thường, huyết áp bình thường, hô hấp bình thường … tất cả đều bình thường, tình trạng làm người khác cực kỳ vừa lòng, hiện tại chỉ cần hắn tỉnh lại là mọi chuyện đều ổn.

Bác sĩ cho cô mấy lời đảm bảo rồi rời đi, cô về lại bên giường bệnh đối diện với y tá đặc biệt. Nhẹ nhàng nắm tay hắn, lại nhẹ nhàng áp xuống tay hắn một nụ hôn.

Em biết anh sẽ tỉnh lại, Tông Hàn, em biết nhất định anh sẽ tỉnh lại!

Cô vui vẻ nghĩ.

Lần đầu gặp lại, ngày đầu tiên hắn đã nói muốn kết hôn với cô. Bình thường hắn đều dùng ánh mắt đùa cợt để nhìn mọi việc, duy chỉ với việc hôn nhân thì lại cực kỳ cẩn trọng nghiêm túc, hắn cũng sẽ không để bản thân phá hoại nguyên tắc của chính mình.

Sau một hồi, ánh mắt yêu thương bắt đầu di động không ngừng trên người Phong Tông Hàn.

Thực thảm, trên người toàn là vết thương, trên khuôn mặt hoàn mĩ kia cũng có một vết thương, là ở phía trên lông mày bên phải, vết thương rất sâu, khỏi rồi nhất định sẽ để lại một vết sẹo, làm hắn ngoài đẹp trai anh tuấn còn có thêm một chữ cool.

Nghĩ đến đó, cô bất giác bật cười.

Thôi đi, cho dù kiếp sau đầu thai lại hắn cũng không thể là cool man(*) được. Cả ngày đều nhảy nhót hớn hở, lúc nào cũng hi hi ha ha cười cợt, người như thế làm sao có thể xứng với danh hiệu cool man. (*nguyên văn酷男: khốc nam)

Cô lắc đầu, lại nhìn về phía bộ ngực hắn quấn đầy băng gạc.

Bác sĩ nói ngực của hắn bị đôm thủng một lỗ lớn, chính cái lỗ này làm tim hắn ngừng đập rồi, nhưng không hiểu vì sao tim ngừng đập 10 phút rồi, bác sĩ đã có ý định từ bỏ thì nhịp tim lại tự có lại, bác sĩ nói cái này quả thực là kì tích.

Thực giống như tình trạng lúc đầu của Tiểu Hổ. Bụng nó cũng bị thủng một lỗ, cái gì mà gan ruột toàn bộ đều bị xổ ra hết, Phương đại ca nói phải có kì tích nó mới sống được, kết quả nó thực sự sống lại được.

Cô bất giác không tự chủ được lại thở dài một cái.Tiểu Hổ, lâu rồi không nghĩ đến nó, từ lúc Phong Tông Hàn quấn lấy cô, tuy vậy cô cũng không hề quên nó, con mèo lông vằn hổ đó đã từng chiếm một góc quan trọng trong cuộc đời cô, cô chỉ là không có thời gian để nghĩ đến nó mà thôi.

Phong Tông Hàn quả thực là tên bá đạo điển hình, nghênh ngang tiến vào cuộc sống của cô,hơn nữa còn dã man chiếm cứ tất cả thời gian của cô. Tựa như Tiểu Hổ, nó luôn xem việc cô phải phục vụ nó là hiển nhiên, lúc ở nhà đều phải chơi cùng nó, cho dù là xem TV thì cũng phải là nằm trong lòng cô xem.

Nghĩ lại, Tiểu Hổ với hắn có nhiều phương diện giống nhau. Ví dụ như, bọn họ đều thích chơi, thích náo loạn, thích chỉnh người, đều kiêu ngạo, độc tài, đều thích ăn bánh pudding thanh long, bít tết, xoài, v.v…, đều ăn uống bao giờ cũng mồm mép nhồm nhoàm, chẳng có chút hình tượng nào hết; cũng đều thích tắm trước khi đi ngủ, thích nằm dài trên giường, cùng thích một chương trình TV, cùng thích xem một loại báo.

Càng thú vị hơn đó là bọn họ đều chảy máu mũi …

Nghĩ đến điều này, Uyển Trúc ngạc nhiên đến ngây người.

Không phải chứ?!

Nhưng… Uyển Trúc bất giác nhướn cao lông mày từ từ nghĩ lại từng chuyện.

Ngay lúc đầu hắn đã gây cho cô cảm giác hết sức quen thuộc, ánh mắt hắn thực giống Tiểu Hổ, bọn họ cũng rất quen thuộc với thói quen của nhau.

Hắn còn biết cô thích ăn món gì, biết cô giấu đồ bí mật ở chỗ nào, cũng biết Đại Tiểu Bì dấu xương ở chỗ nào, Đại Tiểu Mao dấu chuột chết ở đâu [cô hoàn toàn không biết nha]. Vốn là gặp mặt nhưng không quen biết. Nhưng sau 3 năm xa cách đọt nhiên hắn lại biết cô, mà lại còn biết cô yêu hắn!

Hơn nữa bản thân hắn cũng từng nói qua:

“Anh đã quen ngủ với em rồi.”

“Lúc trước đều là em tắm cho anh.”

“Lúc đầu nếu không phải là em lương thiện, tốt bụng anh đã sớm biến thành con mèo chết rồi!”

“Những chuyện đó anh nói với em chưa chắc em đã tin, cho nên tốt nhất là để em từ từ phát hiện ra.”

Không phải chứ?!

Tông Hàn = Tiểu Hổ? Tiểu Hổ = Tông Hàn?!

Cái này … không phải là rất đáng ngạc nhiên, rất không thể tưởng tượng nổi sao?

Nhưng … hắn cũng từng nói với cô, lần trước bị tai nạn xe, lúc tỉnh lại vì tứ chi không thể cử động như ý muốn nên mới giả vời hôn mê, đến tận khi có thể cử động một chút mới trốn viện ra ngoài, mà hắn hình như đã nói ngày hắn tỉnh lại cũng là ngày Tiểu Hổ chết …

Là trùng hợp? Hay là …

Nghĩ đến đây, Uyển Trúc quay sang nhìn Phong Tông Hàn vẫn nhắm mắt nằm yên, toàn thân không tự chủ được run lên một cái, miệng bất giác cũng thốt ra:

“Tiểu Hổ, là em sao?”

Cô thực không hy vọng có thể đạt được cái gì, trả lời, nhưng, kỳ diệu thay, bàn tay cô đang nắm đột nhiên siết chặt lại cô.

Hít vào một hơi, Uyển Trúc theo phản xạ cụp mắt xuống, không dám tin nhìm xuống tay của hắn, hy vọng hắn phản ứng lại một lần nữa chứng minh vừa rồi cô không phải tự tưởng tượng ra. Không để cô đợi lâu, hắn lại một lần nữa siết lấy tay cô, cô lại theo phản xạ chuyển tầm mắt ngước lên nhìn khuôn mặt hắn, ngay lập tức thở hắt ra một hơi.

“Tông Hàn!”

Âm thanh kinh ngạc của Uyển Trúc đánh động đến cô y tá đặc biệt, cô ngay lập tức bỏ tờ tạp chí xuống chạy lại, nháy mắt mãnh liệt ấn vào chuông gọi bác sĩ, một bên lại vạch mí mắt kiểm tra.

Uyển Trúc tựa hồ như hoàn toàn không cảm giác được hành động của cô y tá, mọi chú ý của cô đều dồn lên người Phong Tông Hàn, tầm mắt của cô chạm tới ánh nhìn mang đầy ý cười.

“Là em sao, Tiểu Hổ?” Cô nhẹ nhàng thăm dò.

Phong Tông Hàn chớp chớp mắt, trong con mắt ý cười càng sâu. Hắn thở bằng ống khí không có cách nào trả lời, chỉ có thể lại một lần nữa nắm chặt lấy tay cô. Đến tận khi bác sĩ trực ban chạy tới, Uyển Trúc cũng không để ý, chỉ mở to hai mắt không dám tin.

“Không phải chứ?!”

Phong Tông Hàn nhướn cao lông mày, tay lại dùng thêm sức nắm chặt cô.

“Là Tiểu Hổ?!” Tiếng của Uyển Trúc cao lên mấy quãng.

Lần này Phong Tông Hàn gật đầu nhẹ đến nỗi hầu như không thể nhận ra, đồng thời bác sĩ trực ban muốn Uyển trúc dịch ra để kiểm tra cho bệnh nhân, lại bị âm thanh đột ngột cao lên quãng 8 của Uyển Trúc dọa nhảy dựng lên:

“Vậy em không phải là đã bị anh nhìn thấy hết sạch rồi sao!”

Bác sĩ trực ban cùng cô y tá kinh ngạc nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Uyển Trúc, sau đó ánh mắt lại dán chặt vào cái người vừa tỉnh lại đang nằm trên giường bệnh kia.

Phong Tông Hàn không có động tác gì, nhưng Uyển Trúc dám thề, nếu có thể, hắn khẳng định là sẽ cuồng ngạo đắc ý mà cười mãi không thôi!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+