Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có cần lấy chồng không ? – Chương 13- 14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

 

Chương 13

Buổi sáng, Đỗ Lôi Ty đến cửa hàng từ rất sớm, sau khi đến tinh thần cô vẫn cứ ngẩn ngơ.

Mãi khi Giới Vô Song phát hiện cô có gì đó không ổn mới quan tâm hỏi thăm: “Tiểu Đỗ, nhìn cô tinh thần có vẻ không tốt lắm, tối hôm qua ngủ không ngon à?”

Câu hỏi này gợi lên những ký ức nhớ lại mà hãi hùng về chuyện liên quan đến tối hôm qua của Đỗ Lôi Ty.

Tối ngày hôm qua, sau khi cô nóng bốc đầu cưỡng hôn sếp tổng đã xảy ra một loạt chuyện không thể tưởng tượng nổi. Đầu tiên là sếp tổng đại nhân kịch liệt phản công, rồi đến sự kiện chảy máu mũi thần kỳ, sau đó vì cô chảy máu không ngừng nên sếp tổng đại nhân không thể làm gì khác hơn là để cô nằm trên giường, lấy khăn bông lạnh cầm máu cho cô. Dừng lại dừng lại ở đoạn này, cô đã cảm nhận được sự mềm mại trên cái giường của sếp tổng đại nhân, khăn bông lạnh trên trán cũng mềm, ánh đèn trong phòng dịu nhẹ, ngay cả ánh mắt của sếp tổng đại nhân cũng dịu dàng đến mức tan chảy…

Vì thế, trong hoàn cảnh mềm mại dịu dàng đó, Đỗ Lôi Ty đã ngủ thiếp đi.

Đến tận buổi sáng hôm nay khi cô mở mắt ra, cô mới phát hiện không ngờ mình lại ngủ trong phòng sếp tổng cả đêm. Điều khiến cô khiếp sợ hơn chính là, sếp tổng đại nhân ngủ bên cạnh cô với nửa người ở trần!

Cảm giác giống như đã ngủ cả đêm trong động của một con hổ, khi tỉnh lại phát hiện ra trong động còn có con hổ kia đang ngủ thì khỏi phải nói nó đáng sợ đến mức nào.

Cho nên Đỗ Lôi Ty liền lăn một vòng từ trong động hổ… Không! Là trốn thoát ra từ trong phòng sếp tổng, vội vã thay quần áo, ngay cả bữa sáng còn chưa kịp ăn đã đi làm luôn.

Cô thật sự không tưởng tượng nổi nếu như sếp tổng đại nhân biết cô mặt dày ngủ trên giường anh cả đêm sẽ có vẻ mặt kinh khủng đến mức nào. Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến người ta không rét mà run.

Chuyện đến nước này, hôm nay cô có nên sang nhà Chu Dao Phỉ ở nhờ một đêm không?

Đang suy nghĩ, Chu Đại Phú bỗng nhiên cười hề hề xuất hiện. Vừa nhìn thấy Đỗ Lôi Ty, nụ cười lại càng thêm phần rực rỡ.

“Tiểu Đỗ! Chào buổi sáng!”

Đỗ Lôi Ty sợ hết hồn, không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng nặn ra khuôn mặt tươi cười: “Quản lý, chào buổi sáng…”

Chu Đại Phú vỗ bả vai cô: “Tiểu Đỗ à, thật là cực khổ cho cô quá!”

“Cực khổ gì cơ ạ?” Vẻ mặt Đỗ Lôi Ty mơ màng.

Chỉ thấy Chu Đại Phú tiến đến trước mặt cô, bí hiểm nói: “Vừa rồi Liêm tổng mới gọi điện thoại tới, nói cảm nghĩ dùng thử cô viết rất tốt, anh ta rất hài lòng.”

Sếp tổng đại nhân?

Mặt Đỗ Lôi Ty thoáng chốc đỏ bừng, vội vàng giải thích với Chu Đại Phú: “Quản lý, tối hôm qua tôi không…”

“Tiểu Đỗ, cô đừng ngại!” Chu Đại Phú ngắt lời, “Người có tinh thần xả thân vì cửa hàng như cô thật vĩ đại, Liêm tổng rất vui. Tiền thưởng năm nay của mọi người được bảo đảm tất cả cũng là nhờ cô đấy!” Ông càng nói càng kích động, trong chốc lát, tất cả những nhân viên khác trong cửa hàng đều vây quanh.

Vừa thấy các nhân viên xúm lại, Chu Đại Phú càng thêm phấn khởi, hắng giọng nói dứt khoát: “Hỡi các nhân viên của cửa hàng, đồng chí Tiểu Đỗ mặc dù là người mới nhưng tinh thần quên mình của cô ấy cực kì đáng để mọi người học tập! Chúng ta hãy cho cô ấy một tràng pháo tay.”

Tiếng vỗ tay “bốp bốp” vang lên, lúc này không chỉ có Chu Đại Phú mà tất cả đồng nghiệp trong cửa hàng đều biết tối hôm qua cô đã phải “cực khổ”.

Đỗ Lôi Ty lúc này mới thật sự cảm nhận rõ, thủ đoạn trả thù mượn dao giết người này của sếp tổng đại nhân máu lạnh vô tình đến thế nào. Quả thực có thể nói là tay không giết người mà!

“Tiểu Đỗ, vì cống hiến xuất sắc của cô đối với cửa hàng, tôi quyết định thưởng cho cô!”

Lúc này, Đỗ Lôi Ty đáng thương đã không còn ôm bất cứ ảo tưởng gì với sự trong sạch của mình nữa, hỏi như đưa đám: “Quản lý, không phải là lại phát phiếu giảm giá cho tôi đấy chứ?”

“Cô yên tâm, lần này là phần thưởng vật chất!”

Phần thưởng vật chất? Đỗ Lôi Ty tinh thần hơi chấn động, dù sao “trong sạch” đã không còn, cầm được chút phần thưởng cũng tốt! Mất dưa hấu rồi thì nhặt hạt vừng cũng được.

Cô thấy Chu Đại Phú lấy ra một cái túi mua đồ có đầy trong cửa hàng, đưa tới tay Đỗ Lôi Ty.

Đỗ Lôi Ty lòng tràn đầy vui mừng cúi xuống nhìn, nhưng ngay sau đó cả khuôn mặt đen sì lại.

Một đống “áo mưa” đủ các loại, các mùi vị, các màu sắc được sắp xếp thật ngay ngắn nằm trong túi.

“Quản lý, đây là…”

Chu Đại Phú hào phóng phất tay một cái: “Những thứ này cô cũng cầm về dùng thử đi, muốn dùng bao nhiêu cứ lấy bấy nhiêu, đừng khách khí với tôi làm gì! Nếu không đủ dùng thì quay lại mà lấy!”

Rầm…rầm… Đỗ Lôi Ty sụp đổ.

Chu quản lý, ngài thật sáng tạo!

Cứ như thế, Đỗ Lôi Ty đi làm nhiều năm như vậy lần đầu tiên mang một túi to đùng toàn bao cao su về nhà.

Lúc đi tới cửa lớn, ông Dư đi ra ngoài đón, thấy cái túi trong tay Đỗ Lôi Ty bèn nhiệt tình đòi cầm giúp cô.

“Không cần!” Đỗ Lôi Ty cuống quít giấu túi ra phía sau, đánh trống lảng, “Dư quản gia, sếp tổng… đã về chưa?”

“Báo cáo phu nhân, chủ tịch còn chưa về ạ.”

Đỗ Lôi Ty thở phào nhẹ nhõm, may mà sếp tổng đại nhân còn chưa về. Nếu không để anh thấy cả túi bao cao su này không biết còn xảy ra chuyện kinh khủng gì đây.

Ông Dư bỗng nhiên nhớ ra gì đó, “Có điều, lúc sáng nay khi chủ tịch ra khỏi nhà có thứ muốn tôi giao cho phu nhân.”

“Cho tôi?” Đỗ Lôi Ty hơi kinh ngạc, sếp tổng đại nhân sẽ cho cô cái gì? Chẳng lẽ là bom hẹn giờ… (-_- [] [] [] Đỗ Đỗ, có phải cô suy nghĩ nhiều quá rồi không? – tác giả)

Đỗ Lôi Ty quả thật không cần căng thẳng vì cái mà sếp tổng đại nhân đưa cho cô là một cái điện thoại di động.

Mở bao bì ra, cái đầu tiên đập vào mắt Đỗ Lôi Ty chính là thân máy màu tím. Cô lấy ra nhìn, hoá ra là một cái điện thoại di động kiểu nắp gập của Nhật Bản. Màn hình còn to gấp ba bốn lần so với cái điện thoại bị cướp của cô, bàn phím trông cũng sáng hơn, thậm chí sếp tổng còn rất tốt bụng treo trên máy một cái móc trang trí làm bằng thuỷ tinh.

Có điều khi nhìn thấy cái móc treo kia, Đỗ Lôi Ty 囧.

Sếp tổng đại nhân, anh đừng có mua cái gì cũng liên quan đến chó chứ! >_<

Vì là lần đầu tiên dùng điện thoại di động cao cấp như thế nên Đỗ Lôi Ty cực kì hăng hái phấn khởi, cầm sách hướng dẫn sử dụng không ngừng nghiên cứu. Hàng cao cấp quả nhiên là hàng cao cấp, ngay cả sách hướng dẫn sử dụng cũng dày hơn so với cái điện thoại rách nát kia, đầy đủ mọi thứ. Đỗ Lôi Ty thấy vậy choáng váng, cuối cùng vẫn chỉ học xong được cách gọi điện thoại và gửi tin nhắn. -_- [] [] []

Thôi, hay là dùng thử tí đã xem sao.

Cho nên Đỗ Lôi Ty cầm lấy điện thoại, gọi cho Chu Dao Phỉ đầu tiên.

“Alô?” Đầu bên kia điện thoại nhanh chóng vang lên giọng Chu Dao Phỉ, vừa rõ ràng lại vừa nghe rất thật.

Thì ra ngay cả chất lượng cuộc gọi cũng tốt hơn nhiều, sếp tổng đại nhân suy nghĩ thật quá chu đáo! Đỗ Lôi Ty vừa âm thầm vui vẻ vừa giả giọng hỏi: “Đoán xem ta là ai?”

“Đỗ Lôi Ty, mày bị ngu hay là thế nào thế hả? Mấy tuổi rồi còn chơi trò trẻ con!”

Chu Dao Phỉ vặn hỏi làm Đỗ Lôi Ty rất buồn bực: “Sao mày biết là tao?”

“Nói nhảm, đây không phải là số điện thoại di động của mày thì chẳng lẽ là của heo của chó chắc?”

Mặc dù bị Chu Dao Phỉ mắng rất thảm nhưng vừa nghĩ tới sếp tổng đại nhân ngay cả chuyện làm lại số điện thoại di động cũ cũng nghĩ đến, Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy trong lòng có chút ấm áp…

Người có chuyện vui tinh thần thoải mái, cho nên Đỗ Lôi Ty quyết định trong thời gian ngồi gọi điện thoại phải giải quyết xong túi “áo mưa” kia: “Phỉ Phỉ, mày có muốn mua bao cao su không?”

“Cái gì? Bao cao su á?”

“Ừ, tao nghĩ mày và Hạ Khôn còn chưa kết hôn, chắc là dùng được…”

“Mày điên rồi à?” Lời còn chưa nói hết, Chu Dao Phỉ đầu bên kia điện thoại đã rống lên: “Con điên nào dám bảo tao tránh thai, tao kị cả nhà nó!”

Đỗ Lôi Ty sợ đến toát mồ hôi lạnh khắp người, vội vàng ngắt điện thoại.

Tính cách như thế sinh con ra liệu có nuôi nó thành Ultraman không?

Sau khi ngắt điện thoại với Chu Dao Phỉ, Đỗ Lôi Ty tiếp tục gọi điện thoại cho mẹ già: “Alô? Mẹ à! Con là Ty Ty đây!”

“Con gái à! Sao lại gọi điện thoại cho mẹ vào lúc này? Có phải là con có rồi không…”

“… Con gọi nhầm số.” Đỗ Lôi Ty cuống quít dập máy.

Sếp tổng khó hầu hạ, ngay cả cái điện thoại sếp tổng thải ra cũng không bình thường được. Sau mấy cuộc điện thoại, Đỗ Lôi Ty hoàn toàn mất đi sự kích động muốn gọi điện thoại tiếp.

Aizz, vẫn nên bình tĩnh yên ổn ăn một bữa cơm thì hơn.

Đang lúc cô chuẩn bị đứng dậy thì điện thoại di động bỗng nhiên sáng lên, sau đó tiếng chuông cũng vang lên theo.

Có điện thoại!

Vừa rồi gọi nhiều như vậy nhưng đây là lần đầu tiên nhận điện thoại, Đỗ Lôi Ty vội vàng với lấy nhìn, trên màn hình hiện lên dãy số lạ.

Sẽ là ai đây? Đỗ Lôi Ty ấn nút nhận, “Alô?” một tiếng.

“Alô.” Đầu bên kia điện thoại, giọng nói mà dù sóng lớn cũng không sợ hãi của sếp tổng đại nhân truyền đến làm Đỗ Lôi Ty sợ hết hồn.

Điện thoại của sếp tổng rồi lại còn có giọng nói của sếp tổng, thật là quá quá quá… quá đáng sợ!

Không đợi cô kịp phản ứng, giọng nói của Liêm Tuấn lại vang lên một lần nữa: “Nhận được điện thoại di động rồi à?”

“Dạ…” Đỗ Lôi Ty chậm chạp trả lời.

“Có dùng không?”

-_- [] [] [] Sếp tổng, anh hỏi thế có phải là hình như không được khéo léo cho lắm không?

Xét thấy cuộc điện thoại này của sếp tổng đại nhân khá là bất ngờ nên diễn biến tiếp theo biến thành một hỏi một đáp vô cùng cơ giới hoá.

Liêm Tuấn: “Trong người thấy khá hơn chưa?”

Đỗ Lôi Ty: “Đỡ hơn một chút rồi ạ…”

Liêm Tuấn: “Ăn cơm chưa?”

Đỗ Lôi Ty: “Chưa ạ…”

Liêm Tuấn: “Tôi đã bảo chị Ngô chưng táo đỏ cho em rồi, nhớ ăn đấy.”

Đỗ Lôi Ty: “Vâng…”

Liêm Tuấn: “Ngày mai cuối tuần, nhớ vào bệnh viện thăm bà nội.”

Đỗ Lôi Ty: “Dạ…”

Liêm Tuấn: “Tôi cúp máy đây.”

“Đợi một chút!” Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên như vừa tỉnh ra từ trong mộng, “Bây giờ anh đang ở đâu?”

Đầu bên kia điện thoại, giọng nói thản nhiên của sếp tổng đại nhân vang lên: “Los Angeles.”

Chương 14

Không ngờ mới chỉ không để ý một chút, sếp tổng đại nhân đã xa ở tận đầu bên kia Trái Đất, một lần nữa khu nhà cao cấp lại rơi vào nanh vuốt của cô, Đỗ Lôi Ty rất phấn khích.

Dĩ nhiên, phấn khích là chuyện của phấn khích, lời của sếp tổng đại nhân đã nói ra, cô vẫn phải nghe theo, cô cũng không muốn lại giống như lần trước, bị bắt được thê thảm như vậy.

Cho nên, sáng sớm ngày thứ hai, Đỗ Lôi Ty mặc vào chiếc váy liền áo mà lần trước sếp tổng đã đưa cho cô, sau đó uống hết nước trái cây mà ông Dư đã chuẩn bị cho cô, rồi đi bệnh viện thăm lão phu nhân.

Đến phòng bệnh, bà nội vừa thấy cháu dâu đến thăm mình, khỏi phải nói cũng biết bà rất vui mừng, nắm tay vẫy chào Đỗ Lôi Ty.

“Ty Ty, sống trong nhà có quen không?” Bà quan tâm hỏi.

“Quen ạ!” Chỉ cần sếp tổng đại nhân mỗi ngày đều đi công tác, cô nhất định sẽ quen hơn.

Lão phu nhân vui mừng gật đầu, sau đó lại hỏi: “Đúng rồi, sao chỉ có một mình cháu tới vậy? A Tuấn đâu?”

“Anh ấy đi công tác ạ.”

Lão phu nhân nghe thấy thế, trở nên mất hứng: “Vừa mới kết hôn, sao đã vội đi công tác? Để cháu ở nhà một mình rất cô đơn! Khi nào nó trở lại, bà nhất định phải giáo huấn nó một chút!”

Đừng nha! Đỗ Lôi Ty sốt ruột: “Bà nội, bà đừng nói cho anh ấy biết. Anh ấy có sự nghiệp của mình, sao cháu có thể không biết xấu hổ làm liên lụy đến anh ấy được?” Nhìn xem! Nói dối không chớp mắt nha, kỳ thật sếp tổng có đi công tác thường xuyên thì cô mới có thể muốn làm gì thì làm được chứ! Sống cùng với sếp tổng đại nhân một thời gian dài, quả nhiên cô cũng có tiềm chất phúc hắc.

Lời này chui vào trong tai lão phu nhân, làm bà rất cao hứng: “Bà đã nói cháu dâu của bà biết lấy đại cục làm trọng, là một cô gái tốt mà. Đến đây, để bà nội xem một chút, có béo thêm được chút nào không?” Lão nhân gia vừa nói, lòng tràn đầy vui mừng đánh giá cháu dâu của mình, nhìn nhìn, bà bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt có chút phát sáng.

“Ty Ty, cháu béo lên nha!”

Bị lão phu nhân nói như thế, Đỗ Lôi Ty mới nhớ tới, hôm nay lúc mặc váy, hình như là cảm thấy khóa kéo căng một chút, chẳng lẽ cô béo lên thật? Bất quá cũng khó trách, ai bảo người trong nhà sếp tổng tốt như vậy? Không cần cô làm bất cứ việc gì, cứ tiếp tục như vậy, cô thật muốn tin tưởng mình chính là bà chủ.

Đỗ Lôi Ty buồn rầu gật đầu: “Hình như là mập lên một chút…”

“Béo tốt! Béo tốt!” Khuôn mặt của bà nội trở nên vui mừng, sau đó nói ra một câu làm cho Đỗ Lôi Ty rớt cả mắt kính: “Béo mới dễ có em bé!”

Đỗ Lôi Ty làm bộ dạng ngượng ngùng: “Bà nội, vẫn còn sớm mà…”

“Sao lại còn sớm chứ? Không còn sớm, không còn sớm!” Lão phu nhân nghiêm túc lắc đầu, “Qua một hai năm nữa, A Tuấn cũng ba mươi tuổi, bây giờ không sinh con còn chờ lúc nào nữa? Lại nói, A Tuấn cũng thiệt là, thời khắc quan trọng như vậy, tại sao có thể đi công tác? Nó đi công tác rồi, chắt trai của ta phải làm sao bây giờ? Cháu phải trở thành sản phụ cao tuổi, làm sao bây giờ…”

Lão phu nhân thao thao bất tuyệt nói xong, vẻ mặt của Đỗ Lôi Ty đã sắp đen thui, bà nội à bà lo lắng nhiều quá rồi!

Lão phu nhân nhìn thấy vẻ mặt của Đỗ Lôi Ty, lại cảm thấy bộ dạng đó có vẻ như đang lúng túng xấu hổ, nhìn về phía Đỗ Lôi Ty nháy mắt: “Loại chuyện này có cái gì mà phải lúng túng xấu hổ? Lúc bà còn trẻ cũng không phải chưa từng trải qua, lại nói A Tuấn nhà chúng ta vừa nhìn đã biết là vô cùng lợi hại, nói không chừng chỉ cần một phát là trúng đích a!”

(Tiu Ú: *sặc* Pa: 1 người khỏe 2 người vui :”>)

Đỗ Lôi Ty 囧, sao mà người già bây giờ cũng phóng khoáng như vậy!

Cô bối rối, ngược lại làm cho lão nhân gia càng hăng hái, giảm thấp thanh âm xuống, nói: “Ty Ty, cháu có chú ý tới trên mông của A Tuấn có một vết bớt nhỏ giống như quả dâu tây không? Rất dễ thương có đúng không? Khi nó còn bé, bà thích nhất được nắm cái mông nhỏ bé đó, rất trắng rất mềm mại…”

“…”

Thì ra là, ở trên mông của sếp tống có một cái bớt hình dâu tây? Đỗ Lôi Ty phun.

Không những thế, bà nội nổi tính thích tán gẫu, bắt đầu thao thao bất tuyệt nói về những chuyện khi Liêm Tuấn còn nhỏ. Cho nên, Đỗ Lôi Ty phải ở trong phòng bệnh nghe lão phu nhân nói về những bí mật cực kỳ đặc biệt của sếp tổng.

Lão phu nhân nói: “Cháu không biết đâu, A Tuấn khi còn bé rất xinh đẹp nha! Da rất trắng! Đôi mắt to tròn, lấp lánh! Bà ôm nó đi tới đâu, đều có người tưởng rằng nó là bé gái. Sau đó bà còn cho nó mặc váy, còn lừa gạt người khác nói mẹ của nó sinh ra một cặp song sinh, kết quả, những người ngu ngốc kia, tất cả đều tin! Ha ha ha… Còn nữa, lúc nó bảy tuổi mới vào tiểu học, bà để cho nó mặc váy liền áo đi học, kết quả, giờ tan học trong túi xách chất đầy đồ ăn vặt do những cậu bé trai tặng cho… Năm lớp ba tiểu học vẫn chơi rất vui vẻ…”

Chỉ trong nháy mắt, Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên có chút đồng tình với sếp tổng đại nhân, thì ra sở dĩ tính cách của sếp tổng đại nhân bị bóp méo như vậy hoàn toàn là do từ nhỏ đã bị bà nội tạo thành.

-_- [] [] []

“Hắt xì!”

Ở đầu bên kia Trái Đất, Liêm Tuấn hắt hơi một cái.

Jason đi tới: “Chủ tịch, có phải ngài đã bị cảm lạnh không? Có muốn tôi lấy thêm áo khoác cho ngài không?”

“Không cần.” Liêm Tuấn khoát khoát tay, ngẩng đầu lên khỏi một đống văn kiện dày cộp, “Việc tôi cần anh đã làm chưa?”

“Báo cáo chủ tịch, tôi đã gọi điện thoại qua hỏi Dư quản gia, ông ấy nói sáng sớm ngày hôm nay phu nhân đã đi bệnh viện thăm lão phu nhân .”

“Tốt.” Trong đôi mắt bởi vì mệt nhọc mà có chút tia máu, hiện lên một ý cười, “Anh trở về ngủ sớm đi.”

Jason đứng ở nơi đó, do dự một lúc, nói: “Chủ tịch, ngài đã cả đêm không ngủ, có phải là…”

Lật qua một trang văn kiện, Liêm Tuấn cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Không sao, anh cứ đi ngủ trước đi, tôi sắp xong rồi.”

“Vâng…” Jason cúi đầu lui xuống, đóng cửa lại, trong khoảnh khắc xoay người, anh ta bất đắc dĩ lắc đầu, “Sớm biết phải gấp gáp như vậy, ban đầu còn muốn trở về sớm làm gì…”

Có người ở đầu bên kia Trái Đất vì nền kinh tế thế giới mà phải chăm chỉ làm việc, nhưng có người ở bên này Trái Đất hết ăn rồi lại nằm, kiêm thêm nhiệm vụ nghe người khác tám chuyện.

Cả cuối tuần, theo yêu cầu của lão phu nhân, Đỗ Lôi Ty phải ở lại bệnh viện hai ngày, hai ngày này cô nghe được không ít những chuyện bí mật của sếp tổng đại nhân, từ khi còn bé đến khi ra nước ngoài học, cộng thêm lão phu nhân thêm dầu thêm mỡ, nội dung quả thực còn đặc sắc hơn so với truyện dài.

Hơn nữa, cô cũng lần đầu tiên được biết, thì ra mẹ của sếp tổng đại nhân là con lai, nói cách khác sếp tổng đại nhân cũng có một phần tư huyết thống của người Italy, không trách được mũi của sếp tổng lại cao như vậy, da trắng mịn như vậy, cơ thể tốt như vậy… (Này! Ngươi đang suy nghĩ gì thế hả?)

Dĩ nhiên, tất cả những điều này tuyệt đối không thể để cho sếp tổng đại nhân biết được, sếp tổng đại nhân mà biết cô biết được nhiều chuyện của anh như vậy, nhất định cô sẽ phải chết rất khó coi!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+