Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có cần lấy chồng không ? – Chương 21- 22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 21

Đỗ Lôi Ty mặc dù nghèo túng, nhưng hồi trước khi bị đuổi việc, dù gì cô cũng có tiền lương để cầm, có thẻ tín dụng để quẹt, có tiền mời người ta đi ăn cơm, ra cửa có khi còn có thể đánh bốn thanh niên. Theo lý thuyết, bây giờ ra ngoài ăn một bữa cơm cũng không có gì đáng ngại, nhưng hết lần này tới lần khác đối tượng ăn cơm cùng là người cuộc đời hai mươi mấy năm của cô chưa từng gặp phải — sếp!!!

Đặc biệt là dì Ngô còn thêm dầu thêm mỡ nói tốt cho Liêm Tuấn nhiều như vậy, khiến Đỗ Lôi Ty vừa bối rối vừa không khỏi có chút lúng túng.

Vì trong lúc trang trọng, cô cố ý lên lầu đổi thành váy, còn quyết tâm nhảy lên đôi giày cao gót, đi cà kheo xuống lầu.

Lúc này, Liêm Tuấn cũng đã đổi tây trang thành bộ quần áo thể thao màu lam, đứng ở cửa đợi.

Quay đầu đã thấy sếp lớn biến hóa nhanh như vậy, Đỗ Lôi Ty có phần choáng.

Trong TV không phải cũng diễn như vậy sao? Nam chính mặc tây trang, đưa nữ chính đến nhà hàng XX, sau đó bồi bàn cầm một quyển thực đơn tất cả đều là tiếng chim tới, phía sau tất cả tiếng chim là một loạt hằng hà những con số…

Sai! Sai rồi! Sai mười phần rồi!

Cuộc sống không phải TV, nhưng đôi khi còn ngạc nhiên hơn so với ti vi.

Nói thí dụ thì như Đỗ Lôi Ty đây, lúc này cô đang trợn to hai mắt, kinh ngạc nhìn vật có hai bánh trước mắt, giống như cái đồ gọi là xe đạp này.

Kể từ khi gả cho sếp lớn, đã bao lâu rồi cô không thấy vật này!

Đỗ Lôi Ty dụi dụi mắt, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Anh… Xe của anh đâu?”

Liêm Tuấn chỉ chỉ vào cái xe đạp bên cạnh: “Không phải là ở chỗ này sao?”

“…” Đỗ Lôi Ty hết chỗ nói rồi, không ngờ ăn một bữa cơm với sếp còn phải có tình thú như vậy, phải gắng tha cái xe đạp này tới để thể nghiệm cuộc sống. Người có tiền chính là TM* thích làm khổ người ta!

(*con mẹ nó…)

Nhìn khắp nơi một chút, Đỗ Lôi Ty lại hỏi: “Sao chỉ có một cái?”

Không ngờ sếp tổng đại nhân hỏi ngược lại: “Một cái còn chưa đủ sao?” Nói rõ, anh là muốn đèo cô.

Đỗ Lôi Ty vừa nghe đã cảm thấy chuyện này không đáng tin một chút nào! Sếp ra cửa đã có lái xe riêng, xe đẹp chất một đống lớn, lái xe chở cô thì không sao, bây giờ bỗng nhiên lòi ra một cái xe đạp nói muốn đèo cô, có quỷ mới biết bao nhiêu năm anh ta không đạp xe rồi!

Vì an toàn cho tính mạng của mình, Đỗ Lôi Ty thận trọng quyết định từ chối.

“Em thấy, hay là chúng ta ngồi xe đi.”

“Vì sao? Em không tin kỹ thuật của anh à?” Liêm Tuấn nói trúng tim đen, nhìn thấu tâm tư của cô.

“Sao lại không tin? Ha ha… Ha ha…” Tin anh có là đồ ngu à!

Lời tuy như thế, nhưng cánh tay vốn không lay chuyển được bắp đùi, huống chi Đỗ Lôi Ty ở trước mặt bắp đùi tên Liêm Tuấn này, chẳng qua là một ngón tay út. Cho nên, trong lòng dù có không tình nguyện đi chăng nữa, cuối cùng vẫn biết điều một chút, leo lên xe của sếp.. Sai rồi! Xe đạp!

Ngồi ở yên sau xe đạp, trong lòng Đỗ Lôi Ty có chút lo sợ bất an, sợ không cẩn thận ngã xuống, nhưng không dám đưa tay ôm eo Liêm Tuấn, không thể làm gì khác hơn là vươn hai móng vuốt ra, cẩn thận dè dặt bám vào ngang hông quần jean của Liêm Tuấn.

Ngồi xe đạp cả đường như vậy, cô có cảm giác mình còn mệt hơn so với ngồi xe hơi của sếp.

Bỗng nhiên, Liêm Tuấn mở miệng: “Nắm chặt vào, phía dưới là dốc núi.”

Không chờ Đỗ Lôi Ty phản ứng, xe xóc nảy lên một cái, lao thẳng xuống dốc.

“A a a a!”

Đỗ Lôi Ty sợ hết cả hồn, vội vàng nắm chặt lưng quần Liêm Tuấn thêm vài phần.

Xuống dốc, tốc độ xe tăng nhanh, quả nhiên xe đạp bắt đầu không yên, quỹ đạo chạy căn bản đã hiện lên hình chữ S.

Đỗ Lôi Ty bị làm cho sợ đến nỗi tim cũng sắp nhảy ra đến cổ họng, run rẩy hỏi: “Anh… rốt cuộc bao lâu rồi anh chưa đạp xe?”

“Không lâu đâu…” Liêm Tuấn bình tĩnh trả lời, “Chừng bảy tám năm thôi.”

“…”

“Cẩn thận chút, phía dưới là đường đang sửa.”

Chuyện này, Đỗ Lôi Ty rốt cục không đỡ được nữa, ôm lấy eo Liêm Tuấn, sợ đến nỗi nhắm tịt hai mắt lại.

Một đoạn đường đang sửa, đầy đất đá vụn, xe đi cứ nhảy tưng tưng. Không biết có phải hay tác dụng tâm lý hay không, Đỗ Lôi Ty ôm eo sếp, mặt dán vào lưng anh, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác an toàn không giải thích được, thần kinh cũng không quá căng thẳng nữa.

Do nhắm mắt, lại ôm chặt hông của anh như vậy, không biết trải qua bao lâu, đột nhiên cảm giác được xe không nhảy chồm lên nữa, hình như đã qua đoạn kia. Cho nên cô chậm rãi mở mắt ra, quả nhiên đoạn đường phía trước vô cùng bằng phẳng.

“Ôi… Còn sống!” Đỗ Lôi Ty thở phào nhẹ nhỏm, muốn buông tay ra.

Bỗng nhiên, hai tay nóng lên, đợi khi hiểu được mới phát hiện Liêm Tuấn đưa một tay ra, đè hai tay đang muốn rút về của cô thật chặt xuống.

Phụt ——

Khuôn mặt Đỗ Lôi Ty còn hồng hơn cả trời chiều.

“Anh… anh buông tay ra…” Cô muốn giãy dụa, rồi lại sợ động tác quá mạnh khiến xảy ra chuyện gì, không thể làm gì khác hơn là lên tiếng kháng nghị.

Nhưng Liêm Tuấn lại không để ý tới cô, một tay giữ hai tay cô, một tay khác thong dong lái xe… Chờ một chút! Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên ý thức được cái gì.

Vừa rồi lao dốc, anh lái xe giống như rắn vậy, làm sao bây giờ một tay lái xe lại ổn định đến thế?

Không cần phải nói, cô lại bị chơi đểu.

-_- |||

Bởi vì Liêm Tuấn vẫn giữ lấy tay cô, Đỗ Lôi Ty không nới lỏng ra được, không thể làm gì khác hơn là cả đường ôm eo sếp như vậy. Hai người rất gần nhau, Đỗ Lôi Ty có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập trầm mà mạnh, từng chút, từng chút một…

Cảm giác như vậy, ấm áp, giống như làn gió thân mật sau cơn mưa ngày hè, không nén được sinh ra cảm giác muốn lệ thuộc.

“Phu nhân, bây giờ cô là người mà thiếu gia yêu quý nhất.”

Lời nói xế chiều của dì Ngô vang lên bên tai, Đỗ Lôi Ty đột nhiên cảm giác, người đàn ông cô đang ôm này, có lẽ đủ để dựa vào cả đời…

Suy nghĩ mơ mơ màng màng như vậy, chờ xe dừng lại, đã đến bên một sân bóng.

Giọng nói Liêm Tuấn vang lên: “Đến rồi, em còn muốn ôm nữa sao?” Giọng nói hơi trêu chọc.

Đỗ Lôi Ty đỏ mặt hồng, lập tức buông tay ra. Rõ ràng là anh bắt cô ôm, cuối cùng lại cắn ngược cô, sếp không những phúc hắc, còn là đồ vô lại!

Sửa sang lại cái váy hơi nhàu, Đỗ Lôi Ty bắt đầu nhìn quanh: “Chúng ta không phải đi ăn cơm sao?”

“Đúng.” Liêm Tuấn gật đầu, ngón tay chỉ hướng cách đó không xa.

Nhìn theo hướng tay anh chỉ, Đỗ Lôi Ty thấy một nhóm người cách đó không xa đang ngồi trên bãi cỏ, bốn phía bày nhiều dụng cụ để nướng. Không chờ Đỗ Lôi Ty hiểu, trong nhóm người kia đã có người gọi họ: “Đây! Đây!”

“Đi thôi.” Liêm Tuấn nói, đi tới phía những người đó.

“Ờm…” Đỗ Lôi Ty lúng ta lúng túng đáp một tiếng, từ từ đi theo phía sau.

Đi tới bên cạnh, tất cả mọi người đã đứng lên, một người đàn ông mặc áo thể thao màu quýt đi tới, thân thiết ôm lấy Liêm Tuấn: “Đã lâu không gặp, Eric!”

Eric? Đỗ Lôi Ty ở bên cạnh lẳng lặng nhìn, nhất định là tên tiếng Anh của sếp tổng đại nhân, những người đi du học về nước rất thích chuyển sang tên tiếng Anh, nói trắng ra chính là thích thích giả vờ!

(*nguyên văn: 装 B [Zhuang B] – giả vờ, lừa dối [nghĩa xấu])

“Cô đây là…” Sau khi hai người chào hỏi, chàng trai đó rốt cục chú ý tới Đỗ Lôi Ty đứng phía sau Liêm Tuấn đang co đầu rụt cổ.

“Chào, tôi là Alice!”

Đỗ Lôi Ty nói xong, Liêm Tuấn nhìn cô một cái, ý là: Em tên Alice khi nào thế?

Đỗ Lôi Ty giống như trước dùng ánh mắt trả lời: Ra ngoài, giả vờ chút không được sao?

-_- |||

“Alice? Sao từ trước tới nay tôi chưa bao giờ nghe tên?” Một cô gái mặc áo dây trễ ngực, có ba đầu (trên cổ một, trước ngực hai) đi tới, giọng nói chẳng tốt lành gì.

Không cần phải nói, gặp phải nữ phụ điển hình rồi!

Lần đầu tiên nhìn thấy cục diện cẩu huyết* như vậy, Đỗ Lôi Ty có chút hưng phấn, bắt đầu lục tìm nội dung phim truyện thần tượng trong đại não, khi đối phó với loại con gái này nên nói cái gì?

(*chỉ những lối mòn, lặp đi lặp lại đến phát chán)

Không đợi cô nghĩ ra, Liêm Tuấn đã đi trước một bước, anh mở miệng: “Chúng tôi mới vừa kết hôn.”

“…” Đỗ Lôi Ty rất ai oán nhìn sếp, 555555… anh đã vậy nói, phía sau còn diễn cái P* à?

(*cái mông…)

Quả nhiên, cô em ngực lớn sầm mặt lại, không nói gì nữa.

Cô ta không nói, những người còn lại xông tới, rối rít hỏi thăm: “Eric! Cậu kết hôn?”, “Lúc nào thế?”, “Mau giới thiệu bà xã đi?”, “…”

Nhất thời, Đỗ Lôi Ty mới vừa rồi còn không có tiếng tăm gì, thoáng cái thành tiêu điểm chú ý của mọi người, tình cảnh này, cô khó có thể thích ứng.

Lại nói, hôn lễ giữa cô và sếp đích xác là được cử hành vô cùng trầm lặng, hình như Liêm Tuấn chỉ nói với mấy cấp dưới tương đối quan trọng trong công ty, còn có một phần nhỏ bạn bè thân thích, còn cô thì chỉ có ba mẹ tham dự, ngay cả Chu Ngọc Phỉ với mấy đứa bạn tốt nhất, hai người cũng không mời tới.

Lúc ấy Đỗ Lôi Ty không mấy quan tâm, dù sao cũng sẽ ly hôn, càng ít người biết càng tốt. Mà cũng có thể sếp lớn cũng nghĩ như vậy, dù sao anh cũng coi như là nhân vật lớn, việc ly hôn nói ra cũng khó nghe.

Nhưng bây giờ, sếp tổng đại nhân lại chủ động đưa cô tới gặp bạn bè của mình, cũng không biết là anh ta đang nghĩ gì nữa.

Sau màn giới thiệu đơn giản, cuối cùng Đỗ Lôi Ty cũng biết sơ qua về những người này.

Hóa ra đó đều là bạn học của Liêm Tuấn. Người mặc chiếc áo thể thao màu quýt vừa tiến tới chào hỏi tên là Hoắc Thiếu Khải, người đeo kính mặc áo sơ mi trắng bên cạnh là La Giang, ngồi cùng La Giang là La Hạo – em song sinh của La Giang.

Thật ra sinh đôi thì chẳng có gì lạ, nhưng bạn gái của cặp sinh đôi này cũng là một cặp sinh đôi, một người tên Đại Mễ, một người tên Tiểu Mễ, thì lại rất hiếm thấy.

Cô rất thắc mắc không biết bốn người này phân biệt nhau kiểu gì. (hay là không cần phân biệt luôn -_-|||)

Ngoài ra, Hoắc Thiếu Khải còn dẫn theo em gái Hoắc Vũ Chi, cũng chính là cô em ngực lớn bà chằn khi nãy. Tên nghe rất kêu, mỗi tội không hợp với người.

Hoắc Vũ Chi dẫn theo mấy người bạn, cả nam lẫn nữ. Đỗ Lôi Ty không nhớ rõ ai với ai.

Trong bọn họ có một người đặc biệt khiến Đỗ Lôi Ty chú ý. Người này mặc áo sơ mi màu xanh da trời, thắt một chiếc cravat sọc đen trắng, trông rất thời trang. Anh ta ngồi ở rìa cỏ không nói lời nào.

Đỗ Lôi Ty chú ý tới người này đơn giản là vì đôi mắt hoa đào nửa khép nửa mở của anh ta. Trông có phần lười nhác, lại đậm vẻ bất cần đời. Quan trọng là ánh mắt kia sau khi lướt nhìn về phía cô thì không chịu rời đi.

Bị nhìn chằm chằm thế này thật là khó chịu.

“Sao vậy?” Liêm Tuấn phát hiện cô không chú ý, bèn dịu dàng hỏi.

Đỗ Lôi Ty hoàn hồn, xấu hổ cười: “Không có gì…” Chắc chắn là do vừa rồi đi xe đạp bị hoảng sợ nên sinh ra ảo giác. Một sếp tổng đại nhân để mắt đến cô đã là kỳ tích, còn ai không có mắt lại nhìn cô lâu đến vậy?

Cô ngắt mạch suy nghĩ, tay xoay xoay cánh gà. Cánh gà nướng trên bếp than vàng ruộm, trông rất ngon miệng.

Từ lúc ra ngoài đến giờ Đỗ Lôi Ty vẫn chưa có gì bỏ bụng, nhìn thấy cái cánh gà này cô không kìm được chép chép miệng, lòng thầm thở vắn than dài: Cánh gà ơi cánh gà, mày thật không hổ là cái cánh gà!

Cô cười tủm tỉm cầm lấy cánh gà, đang chuẩn bị cắn một miếng, khóe mắt bỗng liếc sang bên cạnh, Liêm Tuấn đang nhếch miệng nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt kia hàm chứa ý tứ sâu xa, trong con ngươi đen ngòm hình như có gì đó lóe sáng. Ánh mắt trắng trợn thế kia, rõ ràng là đã ngắm trúng cánh gà của cô!

Dùng ánh mắt ép cô vào khuôn khổ, quả nhiên là tác phong muôn thuở của sếp tổng đại nhân!

Đỗ Lôi Ty không cam lòng để cánh gà đến miệng rồi còn vuột mất, bèn cầm lọ hạt tiêu rắc lên, sau đó đưa cho Liêm Tuấn: “Anh ăn đi.”

Liêm Tuấn nhìn hạt tiêu bám trên cánh gà, mày nhíu lại, vươn tay đẩy về phía cô: “Thôi em ăn đi.”

Hạt tiêu rắc rồi, ăn thế nào được nữa? “Anh ăn đi!” Đỗ Lôi Ty nhiệt tình đẩy cánh gà lại.

“Em ăn đi.”

“Anh ăn đi!”

“Em ăn.”

“Anh ăn…”

“Em ăn.”

“…”

Hai người cứ đẩy qua đẩy lại cái cánh gà, cuối cùng cái cánh gà vàng rụm, thơm phưng phức đã nguội nghe nguột ngắt.

Lần này Đỗ Lôi Ty phát hỏa.

Vừa nãy dùng ánh mắt ép cô từ bỏ cái cánh gà sắp sửa vào miệng, khiến cô phải hai tay dâng đi món ăn yêu thích của mình. Vậy mà anh lại cố tình không cần, làm như cô phải năn nỉ anh ăn không bằng.

Sếp tổng đại nhân làm vậy không những có lỗi với cô mà còn có lỗi với cánh gà đại thần! Thật quá đáng!

Dùng sức ngồi bật dậy, Đỗ Lôi Ty lớn tiếng kêu lên: “Anh ăn đi!”

Mọi người đang vui vẻ nấu nướng nói chuyện, nghe thấy tiếng kêu của Đỗ Lôi Ty thì im bặt. Tất cả quay lại nhìn Đỗ Lôi Ty.

Lần này, Đỗ Lôi Ty 囧.

Điều gì quan trọng nhất với đàn ông? Là thể diện!

So với thể diện thì điều gì quan trọng hơn? Thể diện trước bạn bè!

So với thể diện trước bạn bè thì điều gì quan trọng hơn? Thể diện trước rất nhiều bạn bè!

Trước mặt bây nhiêu đây bạn bè, cô không nể mặt sếp tổng mà hét lên với anh. Đúng là tự tìm đường chết rồi! Đỗ Lôi Ty giật mình, tỉnh táo lại. Nhìn thấy sắc mặt sếp tổng đại nhân đang dần dần thay đổi, cái khó ló cái khôn, cô dùng giọng nói buồn nôn nhất trong hai mươi mấy năm sống trên đời mà cất thành lời: “Anh yêu, đừng khách sáo với em! Ăn đi nào…”

Sấm vang chớp giật. Ở đây không ai không bị sét đánh cho nổi da gà, ngay cả cái cánh gà kia cũng không chừa.

Khóe miệng Liêm Tuấn hơi run rẩy, anh nhìn cái cánh gà rắc đầy hạt tiêu đã nguội ngắt, do dự một giây, rồi từ từ vươn tay…

“Cánh gà này trông rất ngon.” Một bàn tay khác đã vươn tới trước mặt anh, cầm lấy cái cánh gà trong tay Đỗ Lôi Ty.

Lúc Đỗ Lôi Ty định thần lại thì cánh gà trong tay cô đã vào tới miệng người ta. Đôi mắt hoa đào hơi khép lại, bộ dạng trông rất hưởng thụ.

Đỗ Lôi Ty cảm thấy buồn nôn.

Bó tay! Cánh gà nguội ngắt mà ăn ngon lành như thế, đúng là một anh chàng cực phẩm!

Không khí lặng im làm mọi người ở đây không quen. Tất cả đều ngơ ngác nhìn anh chàng Cực Phẩm ăn cánh gà. Trước mắt ngần ấy con người, anh chàng Cực Phẩm chầm chậm ăn hết cánh gà, ăn xong giơ ngón trỏ lên liếm, sau đó nhìn Đỗ Lôi Ty cười quyến rũ: “Cảm ơn nhé.”

Bỗng dưng Đỗ Lôi Ty nghĩ tới Hạ Khôn, nước mắt không ngừng chảy đầm đìa.

Hạ Khôn à, tôi không nên gọi anh là hồ ly! Người ở trước mặt này mới đúng là hồ ly Thiên Trúc đã đắc đạo!

“Tiêu Doãn, cậu làm vậy là không được.” Hoắc Thiếu Khải phản ứng nhanh nhất, kéo anh chàng Cực Phẩm đang đứng giữa Liêm Tuấn và Đỗ Lôi Ty ra, “Người ta là vợ chồng son anh anh em em, sao cậu lại chen chân vào?”

Thì ra anh chàng Cực Phẩm này tên Tiêu Doãn.

Tiêu Doãn bị kéo ra nhưng không tỏ vẻ giận dữ, mà chỉ quay về phía Đỗ Lôi Ty nháy mắt mấy cái, sau đó bỏ đi.

Đỗ Lôi Ty sửng sốt hồi lâu, cuối cùng bị tiếng ho khan của Liêm Tuấn kéo về.

“Nướng cánh gà cho anh.”

Đỗ Lôi Ty trợn mắt: “Anh bảo không cần cơ mà?”

Vẻ mặt Liêm Tuấn bất lực: “Vừa nãy phu nhân muốn anh ăn trước mặt nhiều người như vậy, anh làm sao mà mặt dày từ chối được?”

“…”

Bởi vì chuyện vừa rồi mà đề tài của mọi người lại nhắm vào Liêm Tuấn và Đỗ Lôi Ty.

“Eric, cậu và vợ cậu quen nhau thế nào?” La Giang hỏi.

“Đúng vậy! Kể cho mọi người nghe đi!” Đại Mễ hóng hớt.

Đỗ Lôi Ty cũng vểnh tai lên, muốn nghe xem sếp tổng đại nhân sẽ nói dối như thế nào. Chẳng ngờ trình độ xấu xa của sếp tổng đại nhân đã đến mức thượng thừa! Rõ ràng là hỏi anh, anh lại chỉ vào cô, “Để cô ấy nói cho mọi người.”

Đỗ Lôi Ty khóc không ra nước mắt: Người ta là một phóng viên, người ta chỉ đưa tin có thật thôi!

“Chúng tôi… quen nhau trên đường.” Đỗ Lôi Ty thành thật đáp, vắt óc nhớ lại buổi chiều hôm gặp Liêm Tuấn, nhưng trong đầu chỉ toàn là chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh.

“Trên đường mà cũng quen nhau được sao?” Đại Mễ than thở, “Tình huống lúc ấy thế nào? Chẳng lẽ chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên trong truyền thuyết…”

“Em xem phim thần tượng nhiều quá đó!” La Giang giễu cợt.

Lúc này, La Hạo bỗng nhiên chen vào: “Hỏi vấn đề quen nhau làm gì? Muốn hỏi thì phải hỏi xem Eric theo đuổi người ta như thế nào chứ!”

 

“Đúng rồi, cậu ấy theo đuổi em thế nào vậy?” Mối quan tâm của mọi người đều dồn về điểm này.

 

“Điều này…” Đỗ Lôi Ty bỗng á khẩu. Không biết bức hôn có tính là một loại theo đuổi không nhỉ? Chẳng biết làm thế nào, cô đành phải dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía Liêm Tuấn.

 

“Là cô ấy theo đuổi tôi.” Liêm Tuấn thản nhiên nói.

 

>o< Đỗ Lôi Ty 囧.

 

Cuối cùng Đỗ Lôi Ty cũng đã hiểu. Hóa ra sếp tổng đại nhân dẫn cô đến đây là để thỏa mãn lòng tự trọng vĩ đại của đàn ông. Trước mặt bạn bè nói rằng mình là người được theo đuổi, quả nhiên rất có thể diện!

 

Đàn ông đúng là đồ chết vì sĩ diện!

 

Đỗ Lôi Ty nhớ lại chiều nay dì Ngô nói Liêm Tuấn rất tốt với cô. Cô cảm thấy mình cũng nên báo đáp lại sếp tổng đại nhân. Dù sao cô cũng chỉ là một nhân vật nhỏ không có tiếng tăm, không cần phải để ý thể diện.

 

Thế là Đỗ Lôi Ty nhìn lướt qua đám người đang kinh ngạc, gật đầu: “Là tôi theo đuổi anh ấy!”

 

“Eric rất khó theo đuổi, cô làm thế nào cưa được anh ấy vậy?” Hoắc Thiếu Khải hào hứng hỏi.

 

“Thật ra cũng không khó lắm đâu, quan trọng nhất là da mặt phải dày…” Sau đó Đỗ Lôi Ty dựa vào những chi tiết sến rện trong đầu tạo dựng nên quá trình vĩ đại theo đuổi sếp tổng đại nhân của cô.

 

Nào là xin số điện thoại trên đường, nào là mang đồ ăn sáng đến công ty, nào là buổi sáng cố tình đến nơi Liêm Tuấn hay chạy bộ, rồi thì chạng vạng chờ trên con đường anh về nhà… Tóm lại tất cả các cách thức đều được lấy ra từ một bài báo cô từng viết khi làm phóng viên nhỏ —— “Tự bạch của một kẻ theo đuổi điên cuồng”.

 

Thao thao bất tuyệt xong, miệng mọi người đều há hốc thành hình chữ O.

 

Yên lặng một lúc, có người hỏi: “Cô theo đuổi Eric như vậy chắc chắn là rất yêu anh ấy?”

 

Đỗ Lôi Ty đang bịa rất hăng, tiện miệng bịa luôn cả chuyện này: “Lần đầu nhìn thấy Liêm Tuấn tôi đã thích anh ấy rồi. Anh ấy là bảo bối của tôi, là tất cả của tôi, là người duy nhất của tôi!” Nói xong, cô đắc ý nhìn sếp tổng đại nhân: Anh xem! Tôi khiến anh nở mày nở mặt rồi đấy nhé!

 

Liêm Tuấn không nói gì, chỉ mỉm cười lơ đãng.

 

Bỗng nhiên, một giọng nói như chợt tỉnh ngộ vang lên: “Thì ra phải theo đuổi như thế, chả trách tôi theo đuổi lâu vậy mà không thành công…”

 

Đỗ Lôi Ty nhìn về phía tiếng nói phát ra, thấy Hoắc Vũ Chi đang đăm chiêu suy nghĩ.

 

“Này, số điện thoại di động của cô là gì? Sau này tôi để ý ai nhờ cô giúp nhé!” Hoắc Vũ Chi hỏi thẳng thừng.

 

Lời này vừa nói ra, chúng mỹ nữ đều cảm thấy hào hứng, vội vàng vây quanh Đỗ Lôi Ty để nghe “Kinh nghiệm theo đuổi đàn ông”. Ngay cả Đại Mễ, Tiểu Mễ ở trước mặt bạn trai mà cũng dỏng tai nghe.

 

Trời ạ, Đỗ Lôi Ty hoàn toàn hết nói nổi. Chả trách lúc cô làm phóng viên không có tương lai. Thì ra là vì cô toàn đưa tin đúng sự thật nên người ta không thích xem!

 

Vậy là Đỗ Lôi Ty từ một người qua đường vô danh bỗng thăng cấp thành nữ nhân vật chính thu hút sự chú ý nhất. Một đám phụ nữ nhìn cô với ánh mắt cực kỳ sùng bái, nghe cô giảng giải. Ngay cả lúc sếp tổng đại nhân và Hoắc Thiếu Khải đánh cầu xong, đám đông vây quanh trung tâm thảo luận Đỗ Lôi Ty vẫn chưa giải tán.

 

Giảng giải cả đêm, miệng lưỡi khô rát. Chờ đến khi có người đề nghị ra về thì Đỗ Lôi Ty đã khàn cả giọng.

 

Tất cả mọi người lục tục về hết, Đỗ Lôi Ty cũng theo sếp tổng đại nhân đi lấy xe.

 

Đến nơi dựng xe, hai người ngớ ra.

 

Xe đâu?

 

“Em ở đây, đừng đi đâu. Anh thử tìm quanh đây xem sao.” Liêm Tuấn nói.

 

Đỗ Lôi Ty gật đầu, nhìn bóng anh đi khỏi.

 

Liêm Tuấn vừa đi, bỗng nhiên một bóng người đang núp nhảy ra, cúi đầu nói thầm vào tai cô: “Những lời cô nói khi nãy đều là nói dối đúng không?”

 

Đỗ Lôi Ty hoảng sợ, lùi về phía sau, nhìn rõ người đến là Tiêu Doãn.

 

“Anh… anh đang nói gì vậy?”

 

“Tôi nói, vừa rồi cô lừa bọn họ.” Tiêu Doãn nhếch miệng cười, từng bước tiến gần về phía cô.

 

Không khí tràn ngập hơi thở nguy hiểm, Đỗ Lôi Ty hơi chột dạ, lùi dần về phía sau: “Lừa… gì cơ? Những gì tôi nói… đều là thật…” Gót giầy không cẩn thận vấp vào hòn đá, chân loạng choạng, ngã xuống đất.

 

Mông đụng vào tảng đá khiến cô rên rỉ kêu đau.

 

Nghe thấy tiếng cô, Liêm Tuấn vội vàng chạy lại, thấy cô ngã trên mặt đất thì nhíu mày hỏi: “Sao đang đứng mà lại ngã thế?”

 

“Không phải! Là vì tên kia ——” Đỗ Lôi Ty đang nói bỗng ngẩn người. Bốn phía ngoài sếp tổng, sao không thấy bóng người nào?

 

Cô xác định, tên này không phải hồ ly, là chồn -_-|||

 

“Không hiểu nổi em suy nghĩ gì nữa…” Liêm Tuấn thở dài, vươn tay, “Đứng lên đi. Xe bị trộm rồi, anh đã gọi điện cho ông Phương, ông ấy sẽ đón chúng ta ở ngã tư.”

 

Đỗ Lôi Ty nắm lấy tay anh, vừa đứng lên vừa giải thích: “Vừa rồi tên Tiêu kia… A! Đau đau đau…” Cô nhăn mặt, ngã mạnh vào trong lòng Liêm Tuấn.

 

Chết thật, trẹo chân rồi.

Chương 22

Đối với tất cả nhân vật “tiểu bạch” thì giày cao gót luôn là đạo cụ tốt nhất để bị trẹo chân. Đỗ Lôi Ty đã làm rất tốt!

Trước tình tiết cũ rích này, Liêm Tuấn bất lực thở dài, ngồi xổm xuống, “Lên đi, anh cõng em.”

Đỗ Lôi Ty đau đớn nhăn mặt, mở to mắt nhìn Liêm Tuấn đưa tấm lưng rộng lớn về phía mình, do dự không trèo lên.

“Sao thế?” Liêm Tuấn quay đầu hỏi.

Đỗ Lôi Ty ngượng ngùng: “Em ngại…”

 

Liêm Tuấn nhíu mày: “Sao? Muốn anh ôm em à?”

 

“… Thôi, anh cõng em vậy.” -_-|||

 

Cứ nghĩ rằng cõng sẽ khó xảy ra gian tình hơn ôm, nhưng cô đã lầm.

 

Sếp tổng đại nhân thừa cơ sờ mông cô!

 

Đỗ Lôi Ty xấu hổ đỏ mặt: “Anh anh anh, hạ tay xuống một chút… Không phải! Dịch sang bên một chút… A! Em sắp ngã rồi…”

 

Rốt cục, Liêm Tuấn nổi giận: “Em có chịu yên không?”

 

Một tiếng quát làm Đỗ Lôi Ty sợ đến mức á khẩu. Đôi mắt ấm ức nhìn sếp tổng đại nhân như muốn nói: Hu hu, người ta đang bị thương mà anh không dịu dàng tí nào…

 

Liêm Tuấn cũng bó tay luôn.

 

“Xuống đi, ông Phương sắp đến rồi.” Anh buông cô xuống.

 

Đỗ Lôi Ty trả lời, trèo xuống khỏi lưng sếp tổng đại nhân. Chân vừa chạm đất, cô đã la oai oái.

 

Tiếng kêu này làm cơn tức khi nãy của Liêm Tuấn xẹp xuống như bong bóng xì hơi. Anh vội đỡ lấy cô, giọng nói ẩn chứa vẻ xót xa: “Em ngồi xuống cởi giày ra đi đã.” Nói xong, anh đỡ cô ngồi xuống, cởi giày cô ra.

 

Động tác bất ngờ làm Đỗ Lôi Ty sợ ngây người, ngốc nghếch nhìn sếp tổng đại nhân cẩn thận tháo giày cao gót khỏi chân cô, sau đó cau mày nhìn mắt cá chân sưng đỏ của cô.

 

Cái cau mày này đã kịp thời kéo suy nghĩ của Đỗ Lôi Ty về. Mặt cô đỏ lựng như quả cà chua.

 

Chân… chân của cô đang ở trong tay sếp tổng đại nhân. Điều này giống như viên kim cương đính trên chiếc nhẫn bạc. Cô chỉ là một viên nhỏ xíu thì chịu sao nổi?

 

Đỗ Lôi Ty vội rụt chân lại, nhưng cổ chân cô đã bị tóm lấy.

 

“Đừng cử động!” Liêm Tuấn ngẩng đầu nhìn cô, rồi lại cúi đầu cẩn thận xem xét vết thương.

 

Sếp tổng đại nhân đã nói vậy, Đỗ Lôi Ty đành phải từ bỏ ý định rụt chân lại, ngơ ngác nhìn Liêm Tuấn cầm chân mình. Ngón chân đỏ lựng, run khe khẽ, như muốn nói rằng chủ chân nó đang rất lo lắng.

 

Cả ngày nay chân cô bị bó kín trong chiếc giày cao gót, đầu ngón chân còn nổi lên những bọng nước hồng hồng. Vậy… chắc chắn sẽ có mùi. Xấu hổ quá! Nghĩ đến đây, Đỗ Lôi Ty cảm thấy nhiệt độ lan từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu, cả người như bị lửa đốt.

 

Bỗng nhiên, Liêm Tuấn ngẩng đầu, mặt nghiêm nghị: “Sau này không được đi giày cao gót nữa.”

 

Não bộ Đỗ Lôi Ty lúc này đang bị ngưng trệ. Cô “dạ” qua quýt một tiếng.

 

Thấy cô hồn để đâu đâu, Liêm Tuấn bất lực. Cô nhóc này chẳng làm được chuyện gì cho ra hồn, đang yên đang lành cũng bị trẹo chân, không biết hai mươi mấy năm qua cô ấy làm thế nào để sống sót.

 

Trong bụng thì nghĩ vậy nhưng dù sao cũng không đành lòng. Anh cởi chiếc áo thể thao khoác lên đùi cô: “Lần sau đừng mặc váy ngắn nữa.”

 

Đỗ Lôi Ty vâng dạ, bỗng nhiên lại cảm thấy không đúng lắm: Váy của cô dài đến tận đầu gối, đâu có ngắn? Nói thế thì chẳng lẽ Hoắc Vũ Chi và mấy cô vừa rồi mặc quần lót hết à? Cô khẽ lầu bầu: “Váy của em rõ ràng là dài nhất rồi…”

 

Tiếng nhỏ như muỗi kêu nhưng vẫn bị Liêm Tuấn nghe thấy: “Chân của em cũng là ngắn nhất.”

 

“…” Khóe miệng Đỗ Lôi Ty giật giật.

 

“Sao, anh nói sai à?”

 

“…”

 

Bất chợt cô ngộ ra. Khi ở cùng sếp tổng đại nhân ngoại trừ phải có mắt cá chân rắn chắc, còn phải có một trái tim khỏe mạnh, nếu không sẽ bị tức đến hộc máu. T^T

 

Bị sếp tổng đại nhân đả kích, tuy Đỗ Lôi Ty rất tức giận nhưng đã bị cơn đau từ bàn chân làm phân tán. Lát sau, ông Phương lái xe đến.

 

Liêm Tuấn ôm cô vào trong xe, quay sang bảo ông Phương: “Đến bệnh viện gần nhất.”

 

Lúc này, Đỗ Lôi Ty đã thấy bớt đau hơn, “Đừng rắc rối quá, chỉ là bị bong gân thôi, nghỉ ngơi vài ngày là được…”

 

Cô chưa nói xong, Liêm Tuấn đã ngắt lời: “Sao em biết là bong gân, lỡ như gãy xương thì sao?”

 

Đỗ Lôi Ty phụng phịu: “Không… không nghiêm trọng như vậy chứ?”

 

Sự thật, đúng là nghiêm trọng như vậy!

 

Bác sĩ khoa chỉnh hình chỉ vào vết nứt ở nơi nào đó trên tờ X quang, nhẹ nhàng nói: “Rạn xương, bó thạch cao.”

 

Đỗ Lôi Ty 囧.

 

“Thật sự tôi chỉ bị trẹo một chút thôi! Nhỏ, rất nhỏ thế này nè…” Cô giơ ngón út lên, cố gắng thuyết phục bác sĩ không bó thạch cao.

 

Bác sĩ cũng giơ ngón út lên: “Thật sự cô chỉ bị rạn một đường nhỏ, rất nhỏ thế này thôi…”

 

“Bác sĩ, tôi không nói đùa đâu!” Đỗ Lôi Ty tỏ vẻ cầu xin, “Bác sĩ đừng bắt tôi bó thạch cao, phiền phức lắm? Tôi còn phải đi làm…” Ông có biết nghỉ một ngày trừ mất bao nhiêu tiền lương không?

 

“Tôi cũng không đùa với cô!” Bác sĩ nghiêm mặt, “Cô bị rạn xương mà không nghỉ ngơi thì làm sao khỏi được?”

 

“Nhưng mà…”

 

Đỗ Lôi Ty đang định cãi lại, sếp tổng đại nhân ở bên đã ra lệnh: “Bó thạch cao!”

 

Vậy là, Đỗ Lôi Ty mang giày cao gót đi ra ngoài, bó thạch cao về nhà. Khỏi phải nói là thảm đến mức nào!

 

Nhưng… lúc sau còn thảm hơn nữa.

 

Bị bó thạch cao, Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên thăng cấp thành người khuyết tật. Ngay cả tắm cửa cũng phải nhờ dì Ngô giúp.

Bực hơn là sếp tổng đại nhân lo cô bất tiện, buổi tối lôi cô sang phòng anh ngủ. Không biết tại sao Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác đi vào sẽ không có đường ra.

 

Lần đầu tiên chung phòng sau vụ cách ly, Đỗ Lôi Ty căng thẳng hết sức. Ngồi một mình trong phòng, cô do dự một lúc, quyết định giả vờ ngủ trước khi sếp tổng đại nhân tắm xong.

 

Vừa ngả đầu xuống, tiếng nước chảy trong phòng tắm đã ngừng lại. Sau đó, đèn trong phòng sáng lên. Một lát sau, Đỗ Lôi Ty cảm thấy bên cạnh hơi lún xuống.

 

Đèn cũng vụt tắt.

 

Tim đập nhanh hơn, hô hấp cũng khó khăn hơn.

 

Trong phòng im ắng, cô dỏng tai nghe động tĩnh bên cạnh. Dường như sếp tổng đại nhân không định làm gì, vẫn an phận ngủ, lát sau tiếng hít thở đều đều vang lên.

 

“Phù…” Đỗ Lôi Ty thở phào. Lòng tự sám hối vì ý nghĩ không trong sáng vừa rồi. Dù gì mình cũng đang là “người khuyết tật”, sếp tổng đại nhân có đói bụng ăn quàng chắc cũng không xuống tay với cô.

 

Nghĩ vậy, cô thả lỏng, cử động cơ thể đã cứng ngắc vì căng thẳng.

 

Trong nháy mắt, một cánh tay vòng qua eo cô, dùng một chút lực đã kéo cả người cô vào trong vòm ngực ấm áp.

 

“Đừng giả vờ ngủ.” Một giọng nói trầm thấp đùa cợt vang lên bên tai cô, phả hơi vào vành tai cô.

 

Cơ thể như bị điện giật, cô cứng đờ người.

 

Giọng nói bên tai từ từ thấp dần. Một cảm giác ươn ướt mềm mại từ vành tai đánh vào thần kinh cô.

 

Anh liếm cô!

 

Bị ôm trong lòng anh, cơ thể cô nóng bừng lên, “Đừng… A!”

 

Lời còn chưa dứt, một bàn tay to đã thò vào áo ngủ nắm lấy chỗ mẫn cảm nhất. Đỗ Lôi Ty kêu lên, cảm nhận được hàng loạt nụ hôn mềm mại đặt xuống gáy mình. Bàn tay nóng rực của anh cộng với ham muốn truyền đến từ đỉnh nơi nào đó khiến cô không còn tỉnh táo, ánh mắt mơ màng. Con sông dậy sóng trong lòng như sắp trào ra!

 

Nhưng trong khoảnh khắc bùng nổ ấy cô bỗng tỉnh táo lại: “Dừng… dừng lại!”

 

“Sao vậy?” Liêm Tuấn miễn cưỡng ngừng lại, giọng nói bất mãn, “Họ hàng của em vẫn chưa đi à?”

 

“Không phải…” Đỗ Lôi Ty ngượng ngập nói, “Chân em…”

 

“Anh sẽ nhẹ nhàng.” Anh nói xong lại bắt đầu hôn tiếp.

 

“Không được!” Đỗ Lôi Ty đẩy anh ra.

 

“Lại sao nữa?” Nghe khẩu khí anh đã mất hết kiên nhẫn.

 

Đỗ Lôi Ty tội nghiệp nói: “Bác sĩ bảo nếu lỡ đụng vào sẽ bị què.”

 

“Bác sĩ nói vậy khi nào?”

 

“… Dù sao cũng phải cẩn thận.”

 

“Thôi không nói nữa!” Anh lại định hôn tiếp.

 

“Đừng!”

 

“Lại sao đây?”

 

“Sẽ què… Sẽ què… Sẽ què…” Cô thấp giọng lầu bầu.

 

“…”

 

Tiếng lầu bầu chuyển thành tiếng nằn nì thống thiết: “Anh nhẫn tâm bắt nạt một người tàn tật sao?”

 

“…”

 

Sau một thoáng im lặng, anh hừ một tiếng, cuối cùng vẫn buông cô ra, lặng lẽ trở mình rồi chìm vào giấc ngủ.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+