Trang chủ » Thế giới truyện »

Cô dâu quỷ- Chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 6

Trận chiến của Quỷ


ai nói ngày hôm qua tôi thất bại.

Nhưng
ngày hôm nay, tôi phải làm lại từ đầu…

Tập
trung sức mạnh – cho một trận đấu mới

 

Con
bé khẽ nheo mày, chăm chú nhìn hắn rồi cười tò mò.


Hey! Sao anh lại biết!


vẻ như chỉ là một lời nói lỡ lời, hắn vội vàng ấp úng… rồi quay ngoắt đi như
thể chẳng bận tâm.


Bỏ đi!


Này! Bỏ là bỏ thế nào! Tôi không chịu đâu đấy! Anh đang giấu tôi điều gì hả!


Tôi nói là bỏ đi cơ mà! 

Nghe
tiếng Yul quát, có vẻ hắn bực mình rồi. Con bé cũng đành im im… Rồi bất thình
lình, nó lại quay ngoắt sang nhìn Yul… cười cười nham hiểm. 


Yà… Tưởng to tiếng nạt nộ tôi là xong hả! Đừng tưởng tôi dễ bắt nạt nha…

Nói
rồi, nó từ từ giơ lên những ngón tay, đan xen vào nhau uốn éo… rồi mỉm cười
đe dọa. Thấy thế, Yul bỗng tái mặt.


Cô… định làm gì…


Định làm gì hả… Chết này! Là anh khiêu khích tôi đấy nhá!

Vừa
dứt lời, con bé lập tức nhảy bổ vào Yul, liên tục chọc léc khiến hẳn nhảy tưng
tưng lên như phải bỏng… Vừa cười vừa mếu…


Buông ra! Cô muốn chết à! Á á á…

Bác
tài xế khẽ tò mò quay lại nhìn, rồi mỉm cười thích thú -” Lần đầu thấy cậu chủ
bị bắt nạt đấy!” .

…”Cuốn
sách phải được nghe bằng tai… bằng tai thật sao?” … 

Trở
về phòng, nó cứ lầm bầm như vậy hoài. Vội vàng mở cuốn sách ra, nó cố gắng” lắng
nghe” thêm một lần nữa…

“Ư
hừm… hưmmmm… Sao chẳng có cái quái gì thế nhở!” – Ngồi im, mắt lim dim được
một lát, nó lại thở dài chán nản vì thậm chí chẳng có lấy một chữ nào” bay” vào
tai con bé cả. 

“Con
không nghe thấy được đâu!” – Tiếng Bụt bất ngờ cất lên khiến con bé suýt thì
ngã nhào xuống đất!

“Có
cần thiết phải đột ngột như vậy không ạ!” – Nó loạng choạng, rồi lại làu bàu…”
Mà Bụt nói không nghe thấy được là sao?”

Trầm
ngâm một lát, Bụt lại mở lời.

“Phải
có ma lực.”

“Ma
lực? Chẳng phải con cũng có ma lực sao?”

“Ma
lực của con quá yếu! Nó không đủ để đi sâu vào tiềm thức của cuốn sách này.”

“Vậy
con cần phải khiến ma lực mạnh lên?”

“Ừm.”

“Nhưng
bằng cách nào?”

“Tập
trung sức mạnh của Quỷ…”

“Nhưng…
con không…”

“Con
phải nghĩ mình là Quỷ. Khi thực sự là Quỷ, con mới có thể phát huy được hết khả
năng tiềm tàng của mình…”

Nói
rồi… Bụt bỗng biến mất… tan biến vào hư vô… khiến nó ngỡ ngàng ở lại…
ngơ ngác không nói được câu gì.

…�� �…

“Hừm…
thôi mặc kệ! Tắm cái đã!” – Lắc đầu một cái, con bé cố gắng trấn tĩnh lại mình
bằng một việc làm đơn thuần của cuộc sống con người.

Bước
xuống làn nước ấm trong veo đang sục sôi vì hơi khói… Nó trầm mình vào những
cảm giác tuyệt vời nhất trong ngày có thể cảm nhận được – đó là bên nước – bên
cái bồn tắm! Lặng im lắng nghe hơi thở của từng làn nước đang quyện vào thân thể…
những cô bong bóng xà phòng khẽ đẩy mình bay lên không khí… rồi vỡ tan vào tận
hư không. Nó khẽ mỉm cười, rồi quẫy chân nghịch ngợm vài cái, tiếng nước reo
lên như một bản nhạc tuyệt vời… du dương, róc rách. 

Nhắm
mắt lim dim… con bé muốn thả hồn vào làn nước… rồi bất chợt, nó nhận ra tiếng
rung! Tiếng rung trong từng hơi thở… cách mà nước chuyển động cũng khiến nó
phải giật mình! Giật mình! Phải rồi! Con bé chợt giật mình nhoài dậy! Vuốt mắt
một cái cho đầu óc thêm tỉnh táo. Nó vội vàng đứng dậy rồi bước trở về phòng…
tiến đến cuốn sách nhưng lại vô tình lướt qua thành gương treo tường… Và nó
thấy – rất rõ – một đôi cánh – đang dần lớn lên – Không kịp nữa rồi!

“Tôi
đã biết phải làm gì, và tôi đang cố gắng thực hiện điều đó!” .

Sáng
hôm sau, nó nhoài mình tỉnh dậy, trước khi đám người hầu kịp tiến vào phòng và
gõ trống cờ. Không ăn sáng, con bé vội vàng chạy ra vườn hoa sau nhà. Hít một
hơi thật sảng khoái, nó thấy bà Mom đang chọn lựa vài bông hoa để trang trí cho
bàn ăn trong nhà… con nhóc cũng lóc cóc chạy theo. Vẫy tay chào thật tươi. 


Hi! Mom Sunbeanim!


Sunbeanim? Cô gọi ta là Sunbeanim? – Bà tròn mắt nhìn con bé, có vẻ rất ngạc
nhiên. 

Nhưng
ngược lại với thái độ khó hiểu ấy, Xư Bi lại cười trìu mến, khoác lấy vai bà,
con bé giơ tay mượn chiếc kéo, rồi khéo léo chọn ra vài bông hồng tươi tắn nhất
mà đến Mom cũng chẳng kịp nhìn.


Cháu nghĩ những bông này hợp cho bữa ăn sáng đấy Sunbeanim ^^!

Cầm
mấy bông hồng mà Xư Bi chọn lên, Mom cũng mỉm cười vì thích thú.


Sao cô biết chúng hợp cho bữa ăn?


Vì chúng nói với cháu như thế ạ ^^! 

Con
bé thản nhiên trả lời, nói rồi, nó lại lon ton biến mất… Để lại một nụ cười
vương vấn trên môi Sunbeanim, bà khẽ thì thầm khi tận hưởng hương hoa.

“Hoa
thơm quá! Và con bé cũng sẽ là một bông hoa đẹp!”

Bước
vào phòng ăn, nó lại đụng độ” quý ông” Yul, hắn cũng chuẩn bị” chiến đấu” cho bữa
sáng… 


Ý chà! Nhóc con! Sao hôm nay dậy sớm vậy!


Plè! Đừng có gọi tôi là nhóc con! Anh chẳng hơn tôi là mấy đâu! 


Hai tuổi đấy – Yul gọn lỏn.


Quá ít để gọi là anh… – Xư Bi cũng chau mày.


Nhưng đủ nhiều, để trở thành chồng! – Yul thầm cười vì câu nói đắc thắng này…

“Ừ…
anh thắng rồi… có bao giờ tôi cãi được anh đâu…” – Con bé khẽ lầm bầm, rồi
phì cười theo hắn!

Ngày
hôm nay, nó tung tăng bước tới trường…

Ngày
hôm nay, nó dậy thật là sớm…

Ngày
hôm nay, nó luôn nở nụ cười trên môi…


ngày hôm nay, nó được ông mặt trời gọi dậy…


ngày hôm nay, nó được gió đùa vui…


ngày hôm nay, nó đã biết lắng nghe bằng tai – mọi vật…


ngày hôm nay, ngay cả cuốn sách” luật Truy Hồi” cũng không ngoại lệ .

Mở
chiếc tủ cá nhân thân thuộc bên dãy hành lang ra, con bé chợt giật mình khi nhận
thấy… một lá thư trong tủ nó! Một lá thư à? Màu đen. Lạ nhỉ? Ai mà lại gửi
thư màu đen cho mình nhỉ?


mò, con bé phải bóc ra xem ngay lập tức. Và quả thật là không ngoài dự đoán của
nó, lá thư có in hình cánh dơi với những lời lẽ khiêu khích của bọn quỷ ác.

“Người
Truy Hồn! Muốn bắt chúng tôi không? Nếu cảm thấy mình có đủ lòng can đảm thì
hãy một mình tới […]. Chiều nay, 5 giờ, khi mặt trời chập lặn.”

Bóp
chặt lá thư trong tay, nó tự nhủ…” mình sẽ không lùi bước!”.

Chiều
nay, một mình nó, dấn thân vào căn phòng lần trước… Vẫn cái căn phòng tối om
đầy đáng sợ ấy… nhưng lần này nó không run rẩy… vì nó biết… mình đã có thể”
nghe” được sách rồi!

Cầm
chặt cuốn sách” luật Truy Hồi” trong tay, con bé mạnh bạo tiến bước. Cánh cửa bất
giác chợt mở cái uỳnh… Nó khẽ ngó quanh rồi chậm bước vào trong… Bất thình
lình, cánh cửa lại đóng sập cái rầm… bóng tối chợt vây quanh nhưng nó sẽ
không giật mình nữa. 

Giương
đôi mắt của loài Thiện Quỷ lên nhìn xung quanh… thực sự là chẳng thấy gì cả…
vậy thì phải nghe bằng tai thôi! Nghĩ thế, nó liền nhắm chặt mắt lại, tay đặt
lên chiếc vòng… và tập trung suy nghĩ…

“Có
tiếng gió chuyển động – bên phải!”. Nhanh như cắt, con bé vội cúi mình né tránh… 

Tiếng
một hồn ma bất giác vang lên bằng giọng mũi khiến nó không khỏi rùng mình.


Khá đấy! Nhóc con! Không ngờ mày cũng biết sử dụng đôi tai dơi!

“Đôi
tai dơi sao? Vậy bản năng này là của loài dơi à…” – Con bé thầm lẩm bẩm nhưng
không để mất tập trung, nó vội vàng nghiêng mình né gió thêm một lần nữa. Quả
nhiên… suýt nữa thì trúng đòn rồi! Bây giờ nó không thể nhìn… tất cả chỉ có
thể trông cậy vào đôi tai.


Obi! Con nhỏ này biết” nghe” rồi! Nó né nhanh quá! Phải làm sao đây!


Không việc gì phải sợ… để tao xem nào… Hiện cả lên đi!


Nhưng…


Hiện cả lên! Nó” nghe” thấy cả rồi thì còn tàng hình làm quái gì nữa!

Nói
rồi, cả bọn bỗng chốc chợt hiện hình, và nó đã nhìn thấy rõ từng đứa… Nhưng lần
này hình dạng lại rất khác, trông chúng hoàn toàn không giống… một con người.

Chúng
có đuôi, mắt thì đỏ quạch, đôi tai dài và to, nhọn hoắt… với làn da xanh lè,
nói đúng hơn là tím than… Nhưng không có cánh? 


Ngạc nhiên lắm hả con ranh? Đây mới là hình hài thật của chúng tao đấy!


Thế nào! Đẹp không!


Hố hố hố!

Vừa
nói, chúng vừa cười hô hố lên với nhau… như một lũ điên =.=”!


Xấu hoắc! – Con nhóc lạnh lùng, thốt ra một câu như dội cả gáo nước lạnh vào mặt
bọn chúng…

“Hất!”
– Thằng Obi lập tức hất đuôi lên… quật thẳng vào người con bé. Vì chưa kịp đề
phòng, nó đã vô tình trúng đòn mà không kịp né… Thật đau quá! Chiếc đuôi có gắn
sừng khiến nó bị rách toạc cả một phần cánh tay…

Chưa
kịp trả đòn, cả đám lại hùa nhau, không ai bảo ai xông lên quật túi bụi vào người
con bé… Vẫn như lần trước, nó bị quây lại thành một vòng, thậm chí không còn
đường chống cự, cũng chẳng có đường lui, mà lần này thì còn dã man hơn lần trước…
Máu ở tay và chân nó bắt đầu ứa ra rơm rớm… Xót quá đi mất! 

Mím
môi chịu đựng, nó co mình, cuộn lại vào một góc… cả cơ thể rung lên như trúng
tà… mà thực ra thì” tà” thật! Mỗi lúc một đau đớn, cảm giác máu nóng đang chảy
thành từng làn… nó thấy hơi thở mình mỗi lúc một ngoi ngóp… nhưng rồi… bất
giác… nó thấy có tiếng kêu… tiếng kêu phát ra từ chiếc vòng thánh giá…

“Hỡi
năng lực tiềm ẩn của loài Thiện Quỷ… hãy phát huy tác dụng… hãy dẹp bỏ mọi
điều xấu xa… hãy đánh tan ma pháp! Giúp tôi siêu thoát vong hồn!”

Những
lời nói ấy… cứ văng vẳng bên tai nó… khiến cả người con bé… bỗng chốc…
nóng bừng lên… 

Cảm
giác như đôi vai đau nhức…

Cảm
giác như có thứ gì đó đang cố trồi lên…

Cảm
giác… dường như… nó sắp mọc cánh!

Phải
rồi! Một đôi cánh dơi hoàn hảo!

Một
đôi cánh dơi màu đen huyền bí…

Với
những chiếc sừng sắc nhọn màu bóng tuyền tuyệt đẹp…

Bất
thình lình, con bé bay vụt lên cùng không khí…


nhìn xuống dưới, và thấy lũ vong hồn đang hoảng sợ…

Chúng
nháo nhác nhảy lên, cố gắng đâm vào chân con bé…

Nhưng
vô ích, vì đôi mắt Xư Bi bắt đầu phát sáng…

Một
thứ ánh sáng huyền diệu màu đỏ như nham thạch…

Con
bé khẽ lướt qua… mọi vật đều bùng nổ!

Tất
cả – từ thằng Obi – đến Oban – và tất cả đám đàn em của chúng.

Như
bị cuốn vào luồng khí nóng mà con bé đang tạo ra…

Một
luồng khí nóng… giống như một chiếc thòng lọng khổng lồ…

Bóp
nghẹn cơ thể của bọn quỷ ác và khiến chúng lơ lửng trên không trung…

Di
chuyển tùy ý muốn theo tiềm thức của người Truy Hồi…

“Đùng!”
– Một tiếng nổ lớn bất ngờ phát ra từ trong căn phòng ấy…


người ta chỉ nhìn thấy những ánh sáng xanh đang nhạt nhòa trong mắt con bé…

Đó
là những linh hồn bướng bỉnh đang bắt buộc bị tiêu tan…

Chúng
bị hút dần vào trong chiếc thánh giá…

Một
phần hồn… là một phần ánh sáng…

Khiến
thứ màu đen trên đôi cánh dơi kia dần phai màu…


mỉm cười, khi nhận ra mình đã hoàn thành nhiệm vụ!

“Mình
làm được rồi sao?” – Nhiệm vụ của một người Truy Hồi.

Vui
quá! Con bé khẽ cười.

Nói
rồi, nó lại buông mình hạ xuống mặt đất…

Từ
từ, bước ra khỏi căn phòng đầy tội ác…

Chắc
hẳn, nó sẽ chẳng bao giờ muốn quay lại nơi đây nữa…

Khẽ
quẫy bàn tay, nó điều khiển cho cánh cửa đóng lại cái” Rầm!” .

Đám
hồn ma lâu la và con bé đã cùng đi mất…

Giờ
thì chỉ còn lại YuMi cùng bóng tối ngập tràn. 


ngồi gục xuống đất, khẽ mỉm cười… cất lên những tiếng thật chua chát!

“Na
Xư Bi! Đừng vội mỉm cười! Rồi mày sẽ sớm phải khóc thôi! Chờ đấy!”

Con
nhóc rít răng… rồi nắm chặt đôi tay… 

Giọng
của Yul từ đâu bất ngờ phát ra khiến ai thấy cũng phải giật mình.

“Dừng
lại ngay được rồi đấy! YuMi ạ!”

“Yul…
anh… Sao anh lại ở đây…”

“…”
– Yul lặng im, hắn đưa mắt nhìn đi chỗ khác, như lảng tránh để khỏi phải trả lời.

“Ha!
Đúng rồi! Chính anh… chính anh đã giúp con nhỏ đó! Em biết mà… Bảo sao… Một
mình nó thì không thể làm như thế được!”

“Thôi
bỏ đi” – Vẫn câu nói cũ, Yul chợt quay lưng lại… hắn chậm bước…

“Bỏ
là bỏ thế nào! Sao anh dám làm vậy cơ chứ! Dường như anh đã quên thân phận thật
của mình rồi thì phải?” – YuMi hét lên trong sự tức tối, tiếng con bé vang lên
trong căn phòng kín khiến mọi vật đều trở nên đáng sợ…

“Em
không cần quan tâm.” – Yul vẫn lạnh lùng… bước tiếp…

“Nó
là cái gì! Nó là cái gì mà khiến anh dám hủy diệt cả đồng loại của mình để giúp
đỡ cho nó!” – YuMi khẽ nghiến răng… Tiếng nó rung lên cành cạch.

“Là
vợ anh.” – Yul dõng dạc.

“Vợ
anh? Vợ anh á! Cái con nhỏ đó mà xứng làm vợ anh á! Nhìn em đây này! Em mới là
vợ anh…” – Vừa nói, nó vừa vội vàng chạy tới, nắm chặt lấy tay Yul… đưa mắt
nhìn trân trối.

Vội
vung mạnh tay ra, Yul trừng mắt nhìn có vẻ bắt đầu bức xúc.

“Đủ
rồi đấy YuMi đã! Đừng quên tất cả những gì em có bây giờ… đều là do anh tạo
nên!”

“Cũng
đừng quên… mạng sống mà anh có bây giờ… cũng từng là do em cứu!” – Tiếng
YuMi bất ngờ hét lên… gần như trúng tim đen khiến Yul phải đột ngột dừng bước…

“Anh
không quên.” – Yul quay lại, hắn nhìn, đó không phải là một cái nhìn trìu mến
nhưng cũng chẳng mấy lạnh lùng… Vì đối với Yul, YuMi cũng là một người quan
trọng – nhưng quan trọng trên tình nghĩa, vì cô là người em gái kết nghĩa duy
nhất… chứ không phải tình yêu… thứ tình yêu mơ hồ mà YuMi luôn lầm tưởng…
Yul đã quá mệt với việc phải chạy theo để dỗ dành nó. Giờ thì kết thúc được rồi
đấy. Một con người lạnh lùng và đầy tự tôn như hắn thì không thể chấp nhận được
điều đó.

Thấy
Yul nói, ngắn gọn, mà có vẻ thực sự nghiêm túc, YuMi cũng im, nó không dám rít
lên thêm một câu nào nữa… Lặng lẽ nhìn Yul dần chìm vào bóng tối… YuMi chỉ
biết đứng nhìn trong vô vọng… Con bé khẽ gục xuống mặt đất… Nó nhìn vào đôi
mắt mình qua làn nước… Và một giọt đã rơi… 

“Em
yêu anh mà… Yul…” …

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+