Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Đơn Vào Đời – Chương 11- 12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

11. Sự đố kị 

Ánh hào quang của Đoạn Tiểu Ngữ đã làm đau trái tim tôi khi nó đang rộn lên những rung động đầu tiên của thời thiếu nữ. 

Tôi chỉ biết tôi đã thích Hứa Lật Dương nhưng tôi không hề biết Hứa Lật Dương có thích tôi hay không, Cậu ấy có thích tôi hay không, tôi chỉ có thể phán đoán thông qua so sánh cách đối xử của cậu ấy với tôi và với các bạn gái trong lớp. Ví dụ như trên lớp, cậu ấy nói chuyện với ai nhiều nất, lúc tan học cậu ấy đi về cùng ai, hay như trong giờ giải lao cậu ấy hay đi đến bên cạnh chỗ ngồi của ai để nói chuyện. 

Sau khi so đi tính lại nhiều lần, sau khi đã rút ra một kết luận là ở trong lớp, cậu ấy nói chuyện với Đoạn Tiểu Ngữ nhiều nhất, tôi cảm thấy tim mình đập nhanh, mặt bừng bừng tức giận. 

Những thực ra, tôi đã bỏ qua một hiện tượng đó là trong lớp lúc bấy giờ, gần như đứa con trai nào cũng nói chuyện với Đoạn Tiểu Ngữ nhiều nhất, Hứa Lật Dương vào lớp chưa được mấy ngày thì hai người đã cười nói với nhau như những người bạn học từ lâu rồi. 

Đoạn Tiểu Ngữ là bông hoa nở dưới ánh mặt trời, còn tôi là bông hoa nở trong đêm tối mịt mùng. 

Đoạn Tiểu Ngữ thường xuyên đi đến chỗ ngồi của Hứa Lật Dương để bắt chuyện với cậu ấy, có lúc cũng hơi đùa với lũ con trai ngồi phía sau. Nhưng tôi cảm thấy cô ta có ý với Hứa Lật Dương. Nếu không thì tại sao trước đây cô ta rất ít xuống cuối lớp để nói chuyện, chơi đùa mà bây giờ thường xuyên lui tới, nếu không thì tại sao cô ta lại hay pha trò cho Hứa Lật Dương cười. Tôi ngồi ngay đằng trước Hứa Lật Dương nên bọn họ nói gì với nhau tôi đều nghe rất rõ, đấy là chưa kể tôi rất chăm chú lắng nghe. 

Còn thái độ của Hứa Lật Dương thì đúng là rất nhẹ nhàng, cách nói chuyện với Đoạn Tiểu Ngữ thật khác hẳn với Châu Hảo, nhã nhặn hơn nhiều. Cứ nhìn thấy Đoạn Tiểu Ngữ và Hứa Lật Dương thì thầm to nhỏ là tôi lại thấy trong lòng như có lửa đốt. 

Cho đến một ngày, bỗng nhiên Châu Hảo hỏi tôi: “Cậu có thấy hình như là Đoạn Tiểu Ngữ thích Hứa Lật Dương không?” 

Tôi không nói gì nhưng trong lòng vô cùng tức tối. Đúng thế, tôi cũng cảm thấy Đoạn Tiểu Ngữ thích Hứa Lật Dương, nhưng tôi không dám tin vào sự thực đó. Thế nhưng mọi người đều cảm thấy thế, tôi tin Hứa Lật Dương cũng không phải là ngoại lệ. Phân tích rõ ràng những điều này khiến tôi dần dần cảm thấy đôi chút tuyệt vọng, một cô gái xinh đẹp dễ thương như thế chủ động thích một người con trai thì có ai mà không rung động cơ chứ? 

Tôi cố không nói gì nhưng cuối cùng vẫn không kìm nổi, hỏi lại Châu Hảo: “Thế cậu thấy Hứa Lật Dương có thích Đoạn Tiểu Ngữ không?” 

Tôi tỏ ra vô cùng bình tĩnh khi hỏi một câu như vậy. Điều đó mới là quan trọng nhất. 

Thật bất ngờ, Châu Hảo lại cười một cách khó hiểu, nói: “Ôi, điều đó thì tớ không biết.” 

Nụ cười khó hiểu của Châu Hảo khiến tôi cảm thấy mình như đang bị vạch trần chân tướng, mọi suy nghĩ trong đầu tôi như bị lộ hết ra bên ngoài. Từ lúc đó, tôi bỗng thấy Châu Hảo thực ra chẳng ngốc tí nào, có thể cô ta khôn quá hoá ngu. 

Châu Hảo vẫn muốn tiếp tục bàn luận về sự tiến triển của mối quan hệ này còn tôi chẳng có tí hứng thú nào nữa, lúc này tôi chỉ muốn được yên tĩnh để bình tâm lại. 

Tôi không học được cách giấu giếm, lúc đó cũng chẳng biết thế nào gọi là xảo trá. Cả tiết học tôi ngồi đần người ra, nghĩ về việc tôi thích Hứa Lật Dương, nhưng Hứa Lật Dương lại không biết, nghĩ lại những mẩu đối thoại cười nói của cậu ta và Đoạn Tiểu Ngữ, cứ thế nghĩ lan man, rồi tự nhiên nước mắt chảy đầm đìa, cứ như là vô cùng tủi thân, ấm ức vậy. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi biết được cái cảm giác đau thắt từng khúc ruột nó như thế nào. Bầu trời bỗng đổi màu xám xịt, rồi chuyển sang u ám và cuối cùng, tối sầm lại. 

Trong đầu óc non nớt của tôi chứa đầy những câu nguyền rủa độc ác: Giá mà Đoạn Tiểu Ngữ đột nhiên chết thì có phải tốt biết bao! Ví dụ như bị xe tông, ví dụ như trượt chân ngã từ lầu cao xuống, mặt đập xuống đất… những ý nghĩ xấu xa đó làm tôi vã mồ hôi. 

Tôi thật giống như đứa con gái hư và độc ác, thế nhưng ác độc là một việc thật đáng xấu hổ, bởi vì mỗi người bình thường đều giương cao tấm biển hiệu hiền lành, lương thiện của mình lên. Những tấm biển hiệu của họ khiến tôi có cảm giác cả thế giới này chỉ có mình tôi là độc ác! Nếu không làm sao mà tôi lại có thể suy nghĩ hi vọng Đoạn Tiểu Ngữ chết hoặc bị huỷ hoại dung nhan được chứ. 

Sau này tôi mới biết, sự hiền lành, lương thiện và tấm biển hiệu hiền lành, lương thiện mà mọi người vẫn tự giương cao là hai việc hoàn toàn khác nhau. Suy nghĩ độc ác và hành động độc ác cũng không thể quy kết vào làm một được.

12. Tương cà chua hiểm ác 

Kết thúc đợt thi giữa học kì, trước yêu cầu của tất cả mọi người, lớp tôi tổ chức một cuộc dã ngoại ở bờ sông. Chúng tôi được tự do nhập nhóm. 

Sau khi cô giáo tuyên bố việc tự do lập nhóm, mọi người bắt đầu bàn bạc rất rôm rả. Tôi không hề quay đầu lại. Tôi mong chờ Hứa Lật Dương sẽ chủ động mở miệng nói trước: “Thủy Tha Tha, mấy người chúng mình một nhóm nhé!” 

Nhưng chưa đợi đến lúc Hứa Lật Dương bàn bạc lập nhóm với tôi thì Đoạn Tiểu Ngữ, ngồi cách đó hai dãy bàn đã nói vọng sang chỗ chúng tôi: “Này, mấy cậu đừng bỏ quên tớ đấy nhé.” Mặt cô ta rạng rỡ, hớn hở trông thấy. Tôi lén lườm cô ta một cái. Rõ thật là đong đưa. 

Một lát sau, Đoạn Tiểu Ngữ rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía chúng tôi. Tôi không ngoảnh mặt lại nhưng nghe rất rõ giọng nói của cô cô ta. Với giọng vô cùng phấn khích, cô ta phân công những ai phụ trách mang cái gì. Tôi nghe thấy cô ta nói với Hứa Lật Dương: “Cậu sáng sủa, sạch sẽ nên không cần khuôn vác chỗ đồ này, cậu chỉ cần mang nhiều đồ ăn một chút là được rồi.” 

Đoạn Tiểu Ngữ vừa nói dứt lời, một cậu con trai ngồi phía sau liền cất tiếng nói: “Đoạn Tiểu Ngữ, có phải cậu để ý Hứa Lật Dương không? Sao lần nào cậu ta cũng được cậu ưu tiên vậy, bị “sắc đẹp” của cậu ta mê hoặc rồi sao?” 

Cậu con trai này vừa pha trò vừa nói. Vừa dứt lời thì một tràng cười rộn lên. Đoạn Tiểu Ngữ quay ra mắng bọn họ: “Các cậu muốn chết phải không?”, rồi lại nhẹ nhàng đấm lưng cậu đó. 

Tôi nghe thấy tiếng cười của Hứa Lật Dương và bỗng thấy lạnh hết cả sống lưng, thất vọng tràn trề. Tôi cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi. 

Không biết là bao lâu sau, Hứa Lật Dương bỗng đập vào vai tôi, nói: “Thuỷ Tha Tha, cậu cũng tham gia cùng bọn tớ đi!” 

Tôi thấy vô cùng cảm kích, gật gật đầu với cậu ta. 

Lúc đó tôi nhìn thấy một sự dịu dàng trong mắt của Hứa Lật Dương, nhưng lại không để ý đến ánh mắt đầy thù hận của Đoạn Tiểu Ngữ.

Sáng sớm ngày hôm sau, mấy người chúng tôi vây quanh Đoạn Tiểu Ngữ để kiểm đồ. Sau khi kiểm xong đồ đạc mang đi dã ngoại, tôi quay lại chỗ ngồi của mình nghỉ ngơi. 

Lúc cô giáo phát thông báo tập hợp để bắt đầu xuất phát, ngay lập tức, chúng tôi nhộn nhịp cùng nhau xuống tầng.

Lúc ra đến cửa lớp. bồng nhiên Đoạn Tiểu Ngữ kêu lên thất thanh: “Thuỷ Tha Tha, sao quần của cậu dính đầy máu thế?” 

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. 

Tôi dùng tay sờ vào đằng sau mông, lúc tôi giơ tay ra trước mặt để nhìn, mặt tôi đỏ bừng lên, chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống ngay lập tức. 

Sao lại có thể bị hành kinh đúng vào lúc này được nhỉ? Trời ơi, thật xấu hổ quá! Quần bị dính bẩn kiểu này có lẽ là việc khủng khiếp nhất đối với những nữ sinh trạc tuổi tôi lúc bấy giờ. 

Tôi dùng cặp sách che phía sau, vội vàng nói: “Tớ không đi dã ngoại nữa đâu, các cậu đi đi!” 

Lúc này, tôi thậm chí không đủ dũng cảm liếc nhìn sang phía Hứa Lật Dương. Tại sao tôi toàn gặp những chuyện không hay trước mặt cậu ấy vậy nhỉ? Tôi quay về chỗ của mình, nhìn bạn bè đều đã đi ra hết. Lớp học lại trở nên vô cũng yên tĩnh. Lúc này tôi mới đi về phía nhà vệ sinh ở góc cuối hành lang. 

Lúc tôi phát hiện ra cái thứ chất lỏng màu đỏ đó không phải chảy ra từ trong người tôi mà chỉ là dính trên quần thôi, tôi hoang mang không hiểu rút cuộc đã có chuyện gì. 

Đoạn Tiểu Ngữ đã đổ tương cà chua lên trên ghế của tôi, mà ghế trong lớp học lại có màu đỏ sậm nên không dễ nhận ra.

Tôi không bao giờ có thể nghĩ rằng chỉ vì muốn ngăn tôi cùng nhóm với Hứa Lật Dương, cô ta lại có thể đối xử với tôi như thế. 

Tôi cố gắng nén tiếng khóc vỡ oà, vội vàng ra khỏi trường. 

Dọc con đường dài, tôi không hề dừng bước, không hề quay đầu lại, không ngừng thất vọng. Cuối cùng, lại một lần nữa tôi để bản thân mình rơi vào cảm giác vô cùng tuyệt vọng. 

Hứa Lật Dương thích Đoạn Tiểu Ngữ. Đoạn Tiểu Ngữ cũng thích Hứa Lật Dương. 

Còn tôi chỉ là một kẻ cô đơn yêu đơn phương. Qúa thất bại. Tôi đã không biết phải đấu tranh giành một thằng con trai với một đứa con gái như thế nào. Trong tay không một tấc sắt, chỉ có ngồi đấy chờ đợi, quan sát. Không giống như bây giờ, tôi đã hiểu cách tốt nhất để chiến thắng được đối thủ của mình là phải nữ tính hơn đối thủ. Mọi thứ mình làm đều phải nữ tính hơn. 

Tôi là một người thừa. Đáng nhẽ tôi chỉ nên làm một khán giả. Còn khi tôi đã không thể làm một khán giả thì sự lựa chọn duy nhất của tôi chỉ là bỏ trốn, cũng giống như giây phút tôi cầm chiếc cặp che phía sau lưng, bỏ đi trong tiếng cười của mọi người, chỉ có một mình cô đơn ở lại.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+