Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Đơn Vào Đời – Chương 27- 28 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

27. Nỗi nhớ

Quả nhiên, mấy hôm sau đó, Hứa Lật Dương có bảo với tôi là cô Lý Anh xin nghỉ ba ngày vì thằng con trai của cô ốm ho và bị sưng phổi. Tôi hờ hững buông một câu “Thế à?” khi nghe tin đó, trong lòng cảm thấy rất sung sướng nhưng không dám mang sự thật của câu chuyện ra để kể cho Hứa Lật Dương nghe. Tôi sợ cậu ấy sẽ thấy tôi không được hiền lành, lương thiện.

Sau khi chuyển sang lớp này, nỗi khổ tâm lớn nhất của tôi là tương tư.

Lớp của Hứa Lật Dương ở tầng trên. Lớp tôi ở tầng dưới. Đôi lúc trong giờ tôi ngửa mặt lên nhìn trần nhà và tự hỏi không biết cậu ấy giờ này đang làm gì? Có tập trung nghe giảng không? Có đang nhớ đến tôi không? Có lúc bước vào lớp theo thói quen, tôi đưa mắt nhìn về phía chỗ ngồi quen thuộc của cậu ấy nhưng nhìn rồi mới phát hiện ra mục tiêu cần tìm đã không còn ở đó nữa.

Mỗi lần chuông hết tiết báo hiệu, tôi không giống những lúc trước ngồi lỳ trong lớp đọc sách hay nằm xuống bàn ngủ mà lập tức đi ra ngoài, đứng ở hành lang, mặt hướng về sân bóng. Tôi biết cậu ấy sẽ đi xuống để mua nước ở cantin hoặc đi vệ sinh. Thế là tôi cứ thế đứng đó giả vờ không có việc gì đi đi lại lại dọc hành lang, đợi sự xuất hiện của cậu ấy.

Hầu như giờ nghỉ giải lao nào cậu ấy cũng xuống tầng. Lúc đi qua chân cầu thang tầng của tôi, cậu ấy sẽ cất cao giọng nói chuyện với bạn. Tôi biết ngay đó là Hứa Lật Dương, ngoảnh ngay đầu lại, có thể bắt gặp ánh mắt của cậu ấy, gửi đến nhau một chút nhớ nhung. Bốn mươi lăm phút khô khan và bí bức được rửa trôi chỉ bằng ánh mắt đó.

Hai người yêu nhau, nhiều lúc chỉ cần một ánh mắt đã là quá đủ.

Cuối cùng, ngày cuối tuần cũng đến – thứ Bảy, lúc tan học, tôi cố tình ngồi lại lớp, giả vờ sắp xếp sách vở. Tôi không biết cậu ấy có xuống tìm tôi không, nhưng tôi cầu mong cậu ấy có thần giao cách cảm, biết được tôi đang ngồi đây đợi cậu ấy và biết được rằng tôi đang nhớ cậu ấy biết bao.

Buổi chiều thứ Bảy hôm đó, cả sân trường tĩnh lặng, vắng vẻ. Cái cảm giác tĩnh lặng đó làm cho con người ta dễ cảm thấy cô đơn.

Tôi ngồi yên trong lớp, giở sách ra đọc, lật hết trang này đến trang khác nhưng chẳng được một chữ nào vào đầu.

Nghe thấy bước chân đang tiến lại gần, tôi biết nhất định là Hứa Lật Dương. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy cậu ấy từng bước từng bước tiến lại gần tôi. Gần đến nỗi hai đứa chỉ cách nhau khoảng cách của một cái ôm.

Mặc dù mới chỉ xa nhau có một tuần, nhưng nỗi nhớ chưa bao giờ trở nên mãnh liệt như thế. Lúc Hứa Lật Dương tiến sát lại gần tôi, tôi chợt nghĩ, tôi đã quá yêu cậu ấy mất rồi, nên mới nhớ cậu ấy đến vậy.
Chúng tôi ôm nhau. Nhưng nghĩ đến việc đang ở trong lớp học, thỉnh thoảng vẫn có đôi người qua lại, nên chúng tôi chỉ nhẹ nhàng ôm nhau một cái rồi rời ra luôn. Tôi vẫn cảm thấy có chút ngượng nghịu, không dám dựa hẳn người mình vào người của Hứa Lật Dương. Vì thế cái ôm của tôi luôn có chút gì đó sợ sệt. Tôi sợ nếu tôi ôm hờ quá, sẽ không nghe thấy tiếng tim cậu ấy đập. Nhưng nếu ôm chặt quá tôi lại sợ mình sẽ đắm chìm vào đó và không dứt ra được.

Nỗi nhớ sâu đậm như thế, chỉ một cái ôm cũng có thể làm thoả mãn tất cả.

Tôi ngước nhìn vào ánh mắt cậu ấy, và nói: “Tớ nhớ cậu lắm!” Và Hứa Lật Dương cũng nói: “Tớ cũng rất nhớ cậu!”

Nhiều năm sau này, tôi đã có thể rất dễ dãi nói với người khác câu “Em nhớ anh”. Nhớ một người có thể là do tình yêu mà nhớ nhung họ, cũng có thể bởi vì thấy cô đơn, mong có sự an ủi, vì thế cần có một người để cho mình nhớ.

28. Giọt nước mắt đầu tiên dành cho tôi

Ngày 20 tháng 12 năm 1999, Ma Cao trở về với Trung Quốc. Cả nước vui mừng chào đón sự kiện này. Trường học cũng phá lệ, buổi chiều cho chúng tôi tan học sớm hơn trường ngày.

Lúc về đến nhà tôi phát hiện ra chìa khoá của tôi đã bị mất. Tôi do dự một hồi lâu mới dám liều mình gọi điện cho mẹ.

“Mẹ ơi, hôm nay lúc nào mẹ về?” Tôi rụt rè hỏi.

“Sáu giờ. Sao thế, con lại không mang chìa khoá đúng không?” Mẹ tôi luôn luôn đoán việc như thần.

“Con bị mất chìa khoá rồi.” Tôi liều trả lời.

Qủa nhiên, mọi việc y như tôi dự đoán, mẹ tôi ở bên kia đầu dây, gằn giọng xuống mắng tôi: “Mày chẳng làm cái gì ra hồn cả, suốt ngày chỉ biết vứt đồ lung tung! Hôm nay mà mày không tìm được chùm chìa khoá thì đừng có vác mặt về nhà!” Mẹ mắng tôi một chập rồi sau đó dập máy.

Tôi thở dài não nề.

Hứa Lật Dương vẫn cười tôi, trẻ thế mà suốt ngày thở dài, giống hệt một bà cụ non. Cậu ấy không biết rằng, trong mơ tôi cũng vẫn thở dài suốt.

Tôi ngồi ở bậc thềm cầu thang đợi mẹ về. Nhìn qua ô cửa ở bức tường đối diện, tôi thấy ngoài trời đang tối dần. Màu trời từ trắng xanh chuyển sang xanh đậm rồi trở nên đen kịt. Mọi nhà đã lên đèn. Trong bóng tối, một mình tôi ngồi đó cô đơn. Đến tận bây giờ, mẹ vẫn chưa về. Tôi biết mẹ cố ý trừng phạt tôi. Nghĩ vậy, tôi thở dài rồi xách cặp đi xuống dưới nhà.

Đêm đó cả nước tưng bừng vui mừng chào đón sự kiện Ma Cao trở về đó, đâu đâu cũng nhìn thấy pháo hoa rợp trời, niềm vui như tràn ngập ở mọi nơi. Tôi đi dọc theo con đường lớn, đi mãi bỗng vô tình nhận ra mình đang ở trong khuôn viên của một vườn hoa nhỏ ở gần nhà Hứa Lật Dương.

Cuối tháng Mười Hai, Vũ Hán đã bước vào mùa đông giá lạnh. Lá ngô đồng rụng đầy đường đi, giẫm lên chúng phát ra âm thanh nghe như tiếng tim đang vỡ vụn.

Qủa là lạnh lẽo.

Tôi ngồi xổm xuống dưới đất, gom những chiếc lá lại, để chúng sát lại gần nhau, sưởi ấm cho nhau. Tôi cứ ngồi thế, nghịch với những chiếc lá. Đến khi đứng dậy, tôi mới phát hiện ra mình đã xếp những chiếc lá thành hình chữ “LOVE”. Trái tim đang lạnh giá bỗng nhiên ấm lại.

Có cô đơn đi chẳng nữa thì tôi vẫn còn “LOVE”, vẫn còn tình yêu của Hứa Lật Dương.

Nghĩ vậy tôi liền chạy ngay đến bốt điện thoại ở bên đường, gọi điện cho Hứa Lật Dương. Mẹ cậu ấy nghe điện thoại. Sau một hồi tra hỏi, cuối cùng bà cũng không lấy làm vui vẻ gì gọi Hứa Lật Dương ra nghe điện thoại của tôi.

“Mình đang ở công viên gần nhà cậu.”

“Hả? Đợi mình nhé, mình đến ngay.”

Sau khi dập máy, tôi đứng ở bên cạnh bốt điện thoại chờ Hứa Lật Dương. Ngửa mặt lên trời ngắm những vì sao, thấy chúng sao mà bé nhỏ. Rồi tôi nhìn thấy mình, đang đứng đây, cũng thật bé nhỏ biết bao. “Sao cậu lại ở đây một mình chưa về nhà? Sao tay cậu lạnh thế này?”

Hứa Lật Dương vừa nhìn thấy tôi liền nắm chặt lấy bàn tay lạnh cóng của tôi.

Tay của cậu ấy ấm áp và mềm mại. Giây phút cậu ấy nắm chặt lấy bàn tay tôi, tôi bỗng nảy ra ý định và có dũng khí để kể cho cậu ấy nghe hết mọi chuyện.

Tôi chưa bao giờ đưa bất kỳ ai về nhà mình chơi, chưa bao giờ kể cho ai nghe về gia đình, về người cha mất tích, về người mẹ có tính nết nóng nảy của mình, chưa bao giờ kể cho ai nghe về mối quan hệ không vui vẻ gì giữa mẹ và tôi.

Từng đó năm trời, mọi nỗi buồn tôi đều một mình âm thầm chịu đựng, trừ quyển nhật kí ra, tôi không tìm được một nơi an toàn nào để trút bầu tâm sự, trừ cách viết ra, tôi chưa tìm được bất kì cách nào để làm giảm những áp lực đó. Bởi vì tôi quá tự ti. Tôi sợ nếu tôi nói ra mọi người sẽ khinh thường, sợ mọi người sẽ nhìn tôi bằng con mắt khác, sợ bị mọi người cô lập. Bởi vì tôi biết những năm tháng trưởng thành của tôi chẳng vinh quang gì.

Có thể có rất nhiều người cho rằng những gì mà tôi đã trải qua có gì là to tát lắm đâu! Thế nhưng, những ai chưa bao giờ trải qua sẽ chẳng bao giờ hiểu được.

Cái thế giới này quả thực là luôn có một cách nhìn khác với những người “yếu”. Họ khinh thường cái nghèo, khinh thường cái yếu, khinh thường những nỗi khổ cho dù rất nhiều lúc cái cách nhìn đó được thể hiện dưới vỏ bọc “đồng cảm”.

Hôm đó, bàn tay ấm áp của Hứa Lật Dương đã sưởi ấm trái tim tôi. Cậu ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, giúp tôi cởi mở tâm hồn bấy lâu nay vẫn đóng chặt.

Tôi kể mọi chuyện với Hứa Lật Dương. Về sự ra đời của tôi, tuổi thơ tôi, về bà nội, về bố, mẹ, về những niềm vui, nỗi buồn, những sự ly biệt.

Tôi cứ nghĩ là lúc kể tôi sẽ khóc. Nhưng không, tôi kể trong trạng thái vô cùng bình tĩnh, cứ như là đang kể chuyện về một ai đó vậy.

Thế nhưng Hứa Lật Dương lại khóc.

Lúc tôi kể xong mọi chuyện, ngẩng đầu lên nhìn Hứa Lật Dương, tôi thấy cậu ấy đang gạt nước mắt. Đôi mắt cậu ấy lúc đó mới sáng và dịu dàng làm sao. Dưới ánh sao, những giọt nước mắt của cậu ấy trong giống như hạt thuỷ tinh, lấp lánh.

Cậu ấy đã vì tôi mà khóc. Cậu ấy nói: “Sau này tớ nhất định sẽ đối xử với cậu thật tốt. Cả đời này tớ sẽ chăm sóc cậu.”

Tôi thật không dám tưởng tượng là trên đời này lại có người vì tôi mà khóc. Từ trước đến giờ tôi vẫn khóc một mình, khóc chán rồi thì luôn tự bảo: “Không có gì đâu, nước mắt là gia vị của cuộc sống.”

Tôi cũng không dám tưởng tượng là lại có người con trai sẽ đối xử tốt với tôi, nguyện chăm sóc tôi cả đời.

Điều này quả thực làm tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Cậu ấy đã vì một đứa con gái cô đơn mà rơi những giọt nước mắt dịu dàng. Giọt nước mắt này đã rơi vào trái tim người con gái ấy, rồi ngấm tận vào máu thịt. Người con gái ấy nghĩ rằng: Cô và người con trai này sẽ không bao giờ xa lìa nhau.

Đêm đó, lần đâu tiên, tôi và Hứa Lật Dương qua đêm không về nhà.

Chúng tôi ngồi ôm nhau cả đêm. Chúng tôi ôm nhau rất chặt. Chặt đến nỗi tôi có thể cảm nhận được cơ thể mình và cơ thể cậu ấy đang dính chặt vào nhau. Tim tôi có thể cảm nhận được nhịp đập trái tim của cậu ấy. Tôi bỗng thở gấp hơn, có cảm giác rất bất an nhưng lại không muốn buông cậu ấy ra, không muốn bỏ qua giây phút trái tim đập rộn ràng, như muốn lao ra khỏi lồng ngực này.

Giây phút đó, tôi có cảm giác thời gian đang ngừng lại.

Dưới ánh sao, ánh mắt cậu ấy sáng ngời, lấp lánh như những vì sao trên bầu trời. Trông cậu ấy rất đẹp trai. Tôi đưa cánh tay mình ra, vòng lấy eo cậu ấy. Còn Hứa Lật Dương thì nhẹ nhàng đưa đầu tôi xuống sát ngực mình. Tôi có thể cảm nhận được sự lên xuống của lồng ngực cậu ấy.

Tôi nhấc đầu lên rồi gục đầu mình lên vai của cậu ấy, thổi nhè nhẹ vào tai. Cậu ấy thấy buồn bèn né ra nhưng tay thì vẫn không buông tôi ra.

Tôi bật cười, càng cố trêu đến cùng, cứ thế thổi vào tai cậu ấy.

Bỗng nhiên cậu ấy không tránh nữa, nghiêm mặt lại nói: “Không được thổi vào tai mình nữa, nếu không hậu quả tự chịu đấy nhé!”

Tôi nhìn Hứa Lật Dương. Hậu quả tự chịu ư? Ha ha! Tôi hiểu ý cậu ấy muốn nói nhưng vẫn ngây thơ hỏi lại: “Hậu quả gì mà phải tự chịu? Sao mà lại nghiêm trọng thế?” rồi lại tiếp tục đưa mặt kề sát lại gần tai cậu ấy.

Đúng vào lúc tôi ngẩng mặt lên, nụ hôn đầu đời đã in dấu trên đôi môi.

Đó là thời khắc đã được ghi vào lịch sử của chúng tôi.

Một đêm trăng sáng, ít sao. Giữa công viên vắng người, một người yêu đẹp trai, một nụ hôn đầu ngờ nghệch. Tất cả đều hoàn mỹ tựa như trong tiểu thuyết.

Sau nửa đêm trời mỗi lúc một lạnh. Chúng tôi ngồi trên ghế đá dài, tôi bắt đầu chìm dần vào giấc ngủ, người dựa vào vai Hứa Lật Dương.

Trong mơ màng, tôi cảm giác được Hứa Lật Dương đang nắm lấy tay tôi, viết chữ vào lòng bàn tay tôi, rất buồn.

Tôi từ từ tỉnh dậy nhưng lại không muốn rời khỏi vòng tay Hứa Lật Dương, nên vẵn nằm đó giả vờ ngủ. Dần dần tôi cảm giác được rõ ràng những chữ mà Hứa Lật Dương đã viết vào lòng bàn tay tôi, cậu ấy viết đi viết lại ba chữ “I LOVE YOU”

Tôi từ từ nhắm mắt lại, cảm nhận được hơi ấm của cậu ấy, cảm nhận được hơi thở của cậu ấy, cảm nhận được từng lần cậu ấy viết chữ “I LOVE YOU” vào lòng bàn tay tôi. Thỉnh thoảng tôi lại he hé mắt trộm nhìn, thấy cậu ấy cũng đã nhắm mắt lại nhưng vòng tay vẫn ôm lấy tôi thật chặt. Tôi sẽ mãi mãi nhớ về đêm hôm đó. Vị ngọt ngào của hạnh phúc. Sau này tôi nhận ra rằng tình yêu ngây thơ thuở đó mới thực sự là niềm hạnh phúc tôi đã tìm được trong tình yêu.

Sau lần hẹn hò đầu tiên đó, trình độ kiss của Hứa Lật Dương ngày càng được nâng cao. Chắc là sau lần đầu tiên đó, Hứa Lật Dương đã dày công học tập, không ngại hỏi han, dành nhiều thời gian nghiên cứu kĩ chiêu này.

Bây giờ, tôi đã biết nụ hôn của người đàn ông có thể rất say đắm, rất dịu dàng làm cho người ta dễ ngất ngây, làm người ta mềm yếu. Thế nhưng nhiều lúc tôi vẫn nhớ lại nụ hôn vụng về hôm đó và vẫn phảng phất đâu đây cái cảm giác bất ngờ và bỡ ngỡ của buổi ban đầu. Chỉ có điều, những nụ hôn khi đó còn có một chút thích thú của những đứa trẻ. Vì thích thú nên mới ôm nhau, vì thích thú nên mới hôn nhau giống như đang ôm, đang hôn những con búp bê vậy. Chẳng liên quan gì đến tình dục.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+