Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Đơn Vào Đời – Chương 33- 34 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

33. Đến thăm anh

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi bắt xe buýt số 538 đến thẳng ga Vũ Xương, mua một vé tàu đến thành phố X. Tám giờ tối hôm đó sẽ xuất phát, bốn giờ sáng ngày hôm sau đến nơi. Không biết tại sao ngành đường sắt lại xếp lịch tàu oái ăm đến thế. Đến nơi lúc bốn giờ sáng. Sớm thế thì tại nhà ga quỷ chẳng thấy mà người cũng không.

Tôi cầm trong tay chiếc vé toa ghế cứng giá 90 tệ, nghĩ đến việc từ bé đến giờ chưa bao giờ một mình ra khỏi Vũ Hán, chưa bao giờ cả đêm một mình lênh đênh trên tàu, chưa bao giờ ngồi ghế cứng. Vậy mà bây giờ chỉ vì nhớ nhung một người mà cam tâm tình nguyện, vượt hàng nghìn dặm đường, chịu đựng nhiều gian khổ để đến thăm người mình yêu. Tôi bỗng thấy mình thật vĩ đại, nhưng cũng lại thấy sờ sợ.

Trở về kí túc xá, tôi lập tức gọi điện cho Hứa Lật Dương: “Anh ơi, em sắp được gặp anh rồi! Em sẽ đi chuyến tàu tối nay.”

Đầu dây điện thoại bên kia phát ra những âm thanh vô cùng ngạc nhiên, bất ngờ, chắc là khuôn mặt đó đang vô cùng rạng rỡ và sung sướng. Nghĩ đến việc có thể gặp Hứa Lật Dương, nghĩ đến gương mặt anh ấy sẽ vui mừng thế nào khi gặp mình thật tuyệt biết mấy! Ôi tình yêu thật là vĩ đại!

Tôi báo anh ấy không cần ra đón tôi. Bởi vì ga tàu cách trường Hứa Lật Dương học rất xa, nếu đi taxi phải mất 100 tệ. Gia định chúng tôi đều là những gia đình bình thường, rất tôn trọng lời dạy của Đảng, tiếp nhận sự giáo dục của Đảng, kế thừa truyền thống tiết kiệm. Sau khi xuống tàu, tôi sẽ tìm một chỗ nào gần đó để nghỉ tạm qua đêm, đợi đến khi trời sáng, anh ấy sẽ ngồi xe buýt đến đón tôi là được. Chỉ cần tìm được chỗ để nghỉ là tốt rồi.

Nhưng Hứa Lật Dương nói: “Không được. Như thế không an toàn. Để anh ra đón em.”

Tôi vẫn khăng khăng nói: “Cứ thế, không bàn nữa.”

Từ trước đến giờ, Hứa Lật Dương vẫn rất nghe lời tôi, anh chẳng bao giờ làm tôi mếch lòng nên thấy tôi kiên quyết vậy cũng chẳng nói gì thêm.

Đêm hôm đó Tếu Ảnh tiễn tôi ra ga. Tôi lo lắng cho Tếu Ảnh một mình về trường không an toàn nên bảo: “Hay là cậu bảo Trịnh Thường cùng đi?”

Tếu Ảnh nói: “Chiều nay, Trịnh Thường phải đi đánh bóng ở trường bên cạnh, không có thời gian để đưa mình đi đâu.”

Tôi thở dài rồi không nói gì thêm nữa.

Bảy giờ. Ở ga, người rất đông, mỗi người một vé. Ai cũng tay xách nách mang. Chỉ có mình tôi với chiếc ba lô trên vai.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi ngồi ở toa ghế cứng. Lần đầu tiên luôn luôn sâu đậm, nhất là lần khổ sở đầu tiên.

Lúc mới lên tàu còn ồn, tôi có chỗ ngồi, trong toa cũng chỉ có mấy người đang đứng mà thôi.

Tôi rú cuốn sách mang theo người ra đọc, tự nhủ, chẳng có gì đâu, chỉ ngồi có một đêm trên tàu thôi mà! Chỉ ngồi có tám tiếng thôi mà. Mười hai năm ngồi ghế nhà trường ở Trung Quốc, chẳng dạy được gì nhiều nhưng ít nhất rèn luyện được cho chúng tôi một điều. Đó là chiêu “toạ công”. Giờ lên lớp không chỉ phải ngồi mà acòn phải ngồi cho ngay ngắn, không được đọc truyện, không được ăn quà, không được nói chuyện, không được đùa nghịch, không được cởi giày, còn không được đi toilet. So với ngồi trên ghế nhà trường mười hai năm thì việc ngồi tàu tám tiếng đồng hồ đúng là chẳng ăn nhằm gì. Dù sao tám tiếng này tôi vẫn có thể muốn làm gì thì làm, muốn nghe nhạc thì nghe nhạc, muốn đọc sách thì đọc sách, muốn đi toilet vẫn có thể được đi toilet. Cứ suy nghĩ như vậy, tôi thấy mình thoải mái hơn nhiều.
Thế nhưng chuyến tàu này đã dừng ở rất nhiều ga. Và không biết ở ga nào có một đoàn người ồ ạt lên tàu làm cho toa xe chở nên chật cứng, hơn nữa họ còn mang lên toa đủ thứ mùi khó chịu và những âm thanh nghe đến nhức lỗ tai. Trông toa tàu rối loạn như một trại tị nạn vậy.

Tôi không thể đọc thêm được một chữ nào nữa, trong người bắt đầu cảm thấy bực bội, khó chịu. Miệng khát khô nên tôi uống nước liên tuc. Kết quả của việc uống nước liên tục là tôi không nhịn được việc phải đi toilet. Chỗ tôi ngồi cách toilet chỉ có 10m, nhưng từ lúc đứng dậy, chen vào đám đông, len đến được trước cửa toilet, bảo những người ngồi trước cửa toilet đứng dậy nhường đường cho mình vào, tôi đã phải dừng mất hai mươi phút.

Quay lại chỗ ngồi, tôi không dám uống thêm giọi nước nào nữa. Ngửi cái mùi hôi hôi, ám đầy mùi tàu xe, mùi người và các thể loại mùi pha tạp khác bốc lên từ cơ thể mình, mắt tôi bỗng ngấn đầy nước mắt. Tôi cảm thấy mình như đang bị ai đó bắt nạt, tự nhiên muốn khóc nhưng trong lòng lại thấy khinh bỉ sự yếu đuối và đỏng đảnh của mình.

Cả buổi tối tôi cứ ngồi ở đó, rất buồn ngủ nhưng lại không hề có ý định sẽ ngủ. Cái cảm giác đó làm tôi càng cảm thấy khó chịu vô cùng. Cảm giác hạnh phúc sắp được gặp Hứa Lật Dương bỗng nhiên bị toa tàu kinh khủng này làm cho xẹp lép đến mức chẳng còn tẹo nào.

Chỉ từ mỗi việc này thôi, tôi đã tự cảm thấy hoá ra mình chẳng vĩ đại như mình vẫn tự tưởng tượng. Tôi đỏng đảnh và quá là ích kỉ.

Cuối cùng cũng đến nơi, tôi chuẩn bị tìm một quán trọ nào đó gần ga để nghỉ tạm chờ trời sáng Hứa Lật Dương sẽ ngồi xe buýt đến đón tôi. Nhưng vừa lách ra khỏi cửa toa, bước xuống, tôi đã nhìn thấy Hứa Lật Dương đang đứng đó.

Vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, cứ như là một nghìn năm rồi chưa gặp, tôi lao vào vòng tay Hứa Lật Dương, ôm chặt lấy anh, nước mắt không biết từ đâu cứ trào ra. Có lẽ là nhìn thấy Hứa Lật Dương, tôi quá đỗi vui mừng, hoặc có lẽ vì tôi quá nhớ anh ấy, hay cũng có thể do trên đường đi tôi thấy vất vả quá, hoặc có thể do tất cả những cảm xúc ấy làm cho nước mắt trào ra như một cách biểu hiện duy nhất tôi có thể làm được vào lúc này. Hứa Lật Dương vừa ôm chặt tôi vào lòng vừa nói: “Sao lại khóc thế này? Có phải nhớ anh quá không? Nào, anh thơm cái nào.”

Đáng nhẽ ra tôi muốn khóc, kể lể với Hứa Lật Dương nghe tất cả những khó khăn mà tôi đã phải chịu đựng suốt chặng đường đi nhưng nghe anh ấy nói, tôi khóc là vì nhớ anh nên tôi bỗng chẳng biết nói gì.
Chúng tôi tay trong tay đi ra khỏi ga. Ngón tay Hứa Lật Dương đông cứng lại, lạnh toát. Tôi nắm chặt lấy tay anh và hỏi: “Sao tay anh lại lạnh thế này?”

Hứa Lật Dương cười nói: “Ngốc ạ, anh đã đứng đây đợi em cả đêm, Anh tiếc không muốn đi taxi đến đây vì thế nên đành đi chuyến xe cuối cùng lúc chín giờ, sau đó đứng đây từ lúc đó đợi em.”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh, thấy sống mũi mình cay cay.

Đáng nhẽ tôi bảo chúng tôi nên tìm một quán trọ nào đó nghỉ tạm rồi sáng mai bắt xe buýt về cho rẻ nhưng Hứa Lật Dương nói không an toàn, nên đi taxi về trường, nơi đó anh đã sắp xếp xong chỗ ân ở cho tôi rồi.

Tôi gật đầu cùng anh đi ra khỏi ga, lên taxi đi về trường anh.

34. Dịch Trì

Nơi Hứa Lật Dương đưa tôi đến là một gian nhà bạn anh ấy thuê ở bên ngoài trường. Lúc chúng tôi đến đó, trời vẫn còn tối, bỗng nhiên nhìn thấy bóng một người đang đứng đầu ngõ nhỏ, tôi sợ hãi nắm chặt lấy cánh tay Hứa Lật Dương.

Lúc tiến lại gần, người đó cũng đi lại về phía chúng tôi, tôi sợ hãi hét toáng lên.

Tiếng hét của tôi làm cho người đó giật bắn mình, anh ta đập vào vai Hứa Lật Dương nói: “Đây là người yêu của cậu đấy à?”

Lúc đó tôi mới biết người đó chính là bạn học của Hứa Lật Dương. Trời vẫn chưa sáng, đèn trong ngõ quá tối, tôi nhìn không rõ hình dạng anh ra trông thế nào, chỉ thấy anh ta rất cao.

Anh ta nói: “Mình xin lỗi, đã làm cho bạn sợ. Đường này khá khó đi, Hứa Lật Dương lại không thuộc đường nên tôi ra để đón bạn.”

“Thế anh đợi chúng tôi lâu chưa?” Tôi hỏi. Bình minh vào tháng Mười một ở phía Bắc lạnh hơn sự tưởng tượng của tôi rất nhiều. Bỗng nhiên tôi thấy vô cùng cảm động trước việc làm của người bạn mới quen này.

“Cũng không lâu lắm, chắc tầm nửa tiếng.” Anh ta nói xong liền quay sang hỏi: “Hứa Lật Dương, cậu giới thiệu chút đi, xưng hô thế nào nhỉ?”

Vì sự cảm động trước hành động đứng đợi chúng tôi trong lúc trời vừa tối vừa lạnh, tôi dũng cảm lên tiếng trả lời: “Em tên Thủy Tha Tha, tuỳ anh gọi thế nào cũng được.”

“Mình tên là Dịch Trì.”

Trong bóng tối, tôi nhìn không rõ mặt anh ta chỉ cảm thấy tiếng phổ thông của Dịch Trì rất giỏi. Tôi rất thích những người con trai nói tiếng phổ thông giỏi, không thích những người nói tiếng phổ thông loại khá hoặc trung bình.

Sau bảy, tám lối quặt, đi qua rất nhiều căn nhà, cuối cùng cũng đến nơi Dịch Trì ở.

Nằm ngoài sự tưởng tượng của tôi, căn phòn rất gọn gàng, chắc là đã được dọn dẹp trước. Lúc đó, tôi mưói nhìn thất rõ khuôn mặt của Dịch Trì. Khuôn mặt chữ điền, trông rất phóng khoáng, khác với vẻ mặt thanh tú của Hứa Lật Dương.

Dịch Trì nói: “Bạn và Hứa Lật Dương ngủ trên chiếc giường đôi này còn tôi sang phòng khách ngủ giường đơn.”

Trời đất chứng giám, tôi và Hứa Lật Dương yêu nhau trong ba năm qua, ngoài việc hôn nhau ra, chưa làm bất cứ cái gì quá giới hạn.

Tôi nói: “Em ngủ một mình, hai anh ngủ giường to này đi.”

Nói xong, tôi quay sang nhìn Hứa Lật Dương, rồi nhìn Dịch Trì. Hứa Lật Dương không hề biểu lộ chút cảm xúc nào. Dịch Trì cười nhẹ, cái cười rất miễn cưỡng nhưng trông lại rất hay. Từ nụ cười đó, tôi biết Hứa Lật Dương ngây ngô hơn Dịch Trì nhiều.

Nói con trai ngây ngô không có nghĩa là đáng khen. Sự ngây ngô của người con gái là một vẻ đẹp còn sự ngây ngô của con trai là một tội lỗi.

Hứa Lật Dương chưa kịp nói câu gì thì Dịch Trì đã lên tiếng: “Thế thì theo Thủy Tha Tha vậy.” Dịch Trì đã nói tiếp, “Thế thì bạn ngủ giường to đi, sẽ thoải mái hơn, hai chúng tôi ngủ đâu cũng được.” Nói rồi anh ta đi ra ngoài phòng khách.

Tôi thầm thì nói với Hứa Lật Dương: “Bạn của anh thật là ga lăng.”

“Tất nhiên rồi.Anh ấy là người anh em tốt nhất từ lúc anh vào đại học đấy. Đang học năm thứ ba, học trước mình hai khóa. Bọn anh quen nhau lúc chơi bóng rổ.” Hứa Lật Dương nói xong ôm lấy mặt tôi, hôn một cái vào má. Tôi sợ Dịch Trì nhìn thấy liền ẩy anh ra. Hai đứa cứ thế ôm nhau đùa nghịch, đến lúc nghe thấy tiếng ho của Dịch Trì mới chịu bỏ ra. Hai người chúc tôi ngủ ngon. Một đêm an lành vô sự.
Tôi thấy rất vui, nhưng lại cảm thấy hình như hoàn toàn không phải là vì được gặp Hứa Lật Dương. 

Người có nhiều kinh nghiệm tình cảm phong phú về căn bản đều có thể đạt đến một mứa độ là lần đầu tiên nhìn thấy người khác giới sẽ biết ngay giữa hai người có ý gì với nhau hay không.

Giữa nam và nữ, từ ánh mắt nhìn đầu tiên đã có thể quyết định rõ phía sau đây sẽ là một khoảng trống hay là một sự chờ đợi.

Các nhà khoa học thậm chí đã đưa ra một định nghĩa chính xác như thế này: chỉ cần ba mươi giây để quyết định xem có phải bạn đã yêu người ta hay chưa.

Tôi luôn nhớ lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh mắt của Dịch Trì, một ánh mắt khó hiểu nhưng lại chứa đựng nhiều điều thú vị.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+