Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Đơn Vào Đời – Chương 49- 50 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

49. Hứa Lật Dương thi đại học

Trước kỳ thi đại học 2002, Tếu Ảnh bảo tôi, chùa Quy Nguyên rất thiêng. Cả năm đó tôi đã theo dõi sát sao việc học tập của Hứa Lật Dương nên biết với trình độ lúc đó của anh khả năng đỗ trường đại học X là 80% nhưng nếu như trong quá trình thi phát sinh ra chuyện gì ngoài ý muốn thì anh sẽ chỉ có 20% hi vọng. Thế nên tôi đem lòng thành khẩn đến chúa Quy Nguyên bái Phật.

Vũ Hán tháng sáu, trời nóng như thiêu như đốt. Tôi không che ô và cũng không đeo kính râm, mặc một bộ đồ giản dị cúi đầu khấn vái trước mỗi điện. Tôi mặc niệm hàng trăm lần: Bồ tát linh thiêng phù hộ cho Hứa Lật Dương thuận lợi đỗ vào trường đại học X.

Tôi biết sự thành khẩn của mình không thể bằng với những giáo đồ của Phật ở Tây Tạng nhưng tôi thực sự toàn tâm toàn ý, mang hết sự chân thành của mình cầu xin ông trời để cho tôi và Hứa Lật Dương được bên nhau.

Đêm đó, lúc tắm tôi mới phát hiện ra những phần da bị hở ra và những phần da được quần áo che khuất đã có sự phân biệt trắng đen rõ ràng.

Sau khi tắm xong, tôi lên mạng, nhận được một tin offline: Một bé gái tên là Lisa bị bệnh ung thư máu, nếu như trước ngày 6 tháng bảy, có một nghìn người chúc phúc cho em, em sẽ khỏe mạnh trở lại. Mong các bạn hãy chuyển tin nhắn đến những người khác trong danh sách của bạn và hãy chân thành nói một câu “Lisa, cầu chúc em bình an!”

Bình thường khi nhận được những tin như thế này tôi thường đóng cửa sổ màn hình lại, cảm thấy vô vị nhưng hôm đó tôi đã cảm thấy vô cùng xúc động. Chúng ta đều thành khẩn cầu chúc cho một người khác. Tôi đã cầu xin Bồ tát còn người bạn này thì cũng cầu cứu Internet. Nhưng thật ra đều như nhau cả, đều khao khát cầu mong như nhau, đều chân thành như nhau.

Thậm chí tôi bõng nhiên tin rằng cô bé đó nhất định sẽ bình an, khỏe mạnh.

Thế là tôi đã đánh những dòng sau lên màn hình: Bạn trai tôi là Hứa Lật Dương, Hứa Lật Dương vì tôi bỏ học, đang ôn thi lại, anh ấy sắp bước vào kỳ thi đại học, tôi rất sợ anh ấy sẽ không phát huy được năng lực vốn có để thi đỗ vào trường tôi. Tôi đang ngày đêm cầu nguyện, hy vọng ông trời phù hộ cho chúng tôi ở bên nhau. Mong bạn hãy thêm số QQ của anh 2234xxxx, chúc anh ấy thành công có được không? Xin cảm ơn bạn!

Lúc đó tôi không biết làm thế nào để nhắn tin đi cho cả danh sách bạn trong QQ của mình, đành phải sao chép từng lần một, cho đến khi hoa mắt đi, màn hình trước mắt tôi trở nên trắng xóa một màu. Trong danh sách QQ của tôi có bốn trăm người, mỗi hình cài đặt của mọi người đều thay bằng một nén nhang, lần lượt từng thắp sáng những tia hy vọng.

Hôm cuối cùng “chat” với tôi trước khi thi, Hứa Lật Dương nói với tôi là nhận được rất nhiều tin nhắn của những người không quen, ai cũng đều nói: Chúc bạn thành công! Anh nói, anh không nỡ đóng các cửa sổ lại vì muốn đếm xem có tất cả bao nhiêu cái tin, và kết quả là sau một lúc cái máy bị treo. Cuối cùng thì hệ thống quản lý tin nhắn đã đếm tổng số có một trăm linh một người nhắn cho anh câu “Chúc bạn thành công!”

Sau đó, tôi mở phần quản lý tin nhắn QQ của anh ra, đối chiếu với danh sách QQ của tôi, xóa sạch nick những người không gửi lời chúc phúc đến Hứa Lật Dương. Lúc Hứa Lật Dương đang ngồi trong phòng thi điên cuồng làm bài thì tôi cũng đang ở trên máy tính điên cuồng xóa nick.

Ông trời không phụ người có tâm.

Tôi không còn lời nào để có thể nói lên cảm xúc sung sướng của chúng tôi lúc Hứa Lật Dương nhận được giấy báo đỗ trường X.

Cảm giác được sống lại chắc cũng giống như thế. Cứ như là chúng tôi đã đi vào con đường hầm nhỏ và hẹp, tối đen ẩm ướt, cho dù chúng tôi nắm tay nhau, nhưng bất kỳ lúc nào cũng có thể không nhìn thấy người bên cạnh, không nhìn thấy tương lai, thế nhưng sau một thời gian vượt qua chỗ hẹp nhất, chúng tôi đã phát hiện ra con đường mới thênh thang trước mặt, đầy hoa tươi cỏ ngọt, ánh mặt trời rực chiếu khắp nơi. Chúng tôi hạnh phúc và nghĩ là chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi xa hơn nữa.

Hôm cầm tờ giấy báo đỗ trong tay, tôi và Hứa Lật Dương ngồi trọn cả đêm trong phòng học cũ ở trường cấp III. Phòng học đó là nơi chúng tôi quen nhau. Chúng tôi đến đây để hoài niệm về quá khứ, dự tính cho tương lai và cảm thấy con đường tình yêu trước mặt rực rỡ ánh hào quang.

Phần III: Những ngày tháng bên nhau

50. Si tình

Từ đó, Hứa Lật Dương trở thành sinh viên khoa Máy tính trường chúng tôi và học dưới tôi một khóa. Hai chúng tôi thường xuyên đi chơi cùng với Giả Tếu Ảnh và Trịnh Thường.

Không biết trước Tếu Ảnh, Trịnh Thường đã có bao nhiêu bạn gái nhưng đúng là anh ta rất có sức thu hút với phụ nữ.

Thứ nhất, bản thân anh ta cũng là một người có những ưu thế, từ dáng vóc, khuôn mặt đến điều kiện gia đình. Những điều kiện cốt lõi đó có thể được coi là vũ khí cho các cuộc tán tỉnh. Giống như trên chiến trận, phần thắng hay nghiêng về bên có vũ khí tối tân. Trong tình trường, muốn hạ gục đối thủ, giành người đẹp về tay mình thì điều kiện đầu tiên là phải có được vũ khí tối tân.

Thứ hai, anh ta rất am hiểu tâm lý con gái, hơn nữa còn có một kế sách theo đuổi con gái rất hiệu quả. Đây có thể gọi là chiến lược tác chiến. Thời gian đầu mới yêu, hằng sáng, anh ta mang theo đồ ăn sáng ở dưới tầng đợi Tếu Ảnh. Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, anh ta sẽ gọi điện giục Tếu Ảnh đi ngủ và chúc Tếu Ảnh ngủ ngon. Cứ cách ba đến năm ngày, anh ta sẽ mang một bông hoa hồng đến phòng hoặc đến lớp học tặng Tếu Ảnh. Những hành động lãng mạn đó đã khiến bọn con gái chúng tôi cảm thấy vô cùng ghen tị.

Với vũ khí tối tân cùng chiến lược tác chiến chính xác, những cô gái đẹp ở trường không ai không giơ hai tay lên xin đầu hàng quy phục. Có điều, xin mọi người chú ý đến năm từ tôi vừa nói ở trên “thời gian đầu mới yêu”. Làm việc tốt không khó, cái khó là có thể làm việc tốt cả đời .Cũng với cái lý đó, làm cho một người con gái vui vẻ không khó, cái khó là có thể làm cho họ vui vẻ cả đời. Yêu một người cũng không khó, cái khó là có thể đạt đựợc đến cảnh giới yêu như trong truyện của Quỳnh Giao, cả đời chỉ yêu một người, cả kiếp chỉ ôm một nỗi buồn đến vô tận.

Loại con trai như Trịnh Thường, chắc chắn Tếu Ảnh không thể là người bạn gái cuối cùng. Thế nhưng, Tếu Ảnh lại là người trong trắng như những nhân vật nữ trong chuyện của Quỳnh Giao. Có những lúc cô ấy hậm hực nói: “Trịnh Thường đã từng có nhiều bạn gái như thế, tớ mới có anh ta là bạn trai đầu tiên, như thế chẳng công bằng tí nào. Hay là tớ đi yêu thêm vài lần nữa.”

Tôi nghe vậy liền khuyên giải Tếu Ảnh: “Con trai mà yêu nhiều thì gọi là “tình thánh”, còn con gái mà yêu nhiều thì gọi là “lăng nhăng”. Cậu ganh đua với Trịnh Thường về số luợng các cuộc tình thì cậu cũng chẳng vẻ vang gì đâu.”

Thời gian đó, tôi thấy Tếu Ảnh hay ngồi thêu trên giường. Năm đó, cả Vũ Hán mới rộ lên phong trào thêu chứ không như bây giờ ngõ ngách nào cũng thấy. Cô ấy muốn thêu tặng Trịnh Thường một cái gối ôm để anh ý ngủ hằng đêm.

Cô ấy ngồi im lặng ở trên giường, mặc chiếc váy ngủ nền trắng hoa xanh. Từng đường kim, từng mũi chỉ, đi lên rùi lại đi xuống, thoăn thoắt như thoi đưa. Nhưng đó chỉ là thời gian đầu của tình yêu mà thôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+