Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Đơn Vào Đời – Chương 53- 54 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

53. Chiếc váy trắng

Tôi và Tếu Ảnh thích nhất mùa hè, bởi vì mùa hè chúng tôi có thể mặc váy. Tháng Năm, đầu hè, lúc tôi và Tếu Ảnh cùng nhau đi mua đồ, Tếu Ảnh rất thích chiếc váy màu trắng, rất dễ thương và rất đẹp.Lúc Tếu Ảnh bước trong phòng thử đồ ra, tôi nghĩ, nếu tôi mà là Tếu Ảnh thì tốt biết mấy. Tôi ngưỡng mộ ánh mắt trong, đen nhánh và ngây thơ của Tếu Ảnh. Ánh mắt đó chính là hình tượng lý tưởng về hình ảnh người con gái hoàn mỹ: 100% nữ tính.

“Có đẹp không?” Tếu Ảnh quay một vòng trước gương.

“Cái đó phải hỏi Trịnh Thường. Tiêu chuẩn duy nhất để phán đoán một bộ quần áo có đẹp hay không là ở chỗ xem người con trai mà cậu thích nhìn thấy nó có kích động đến nỗi muốn cởi nó ra, nhưng lại không nỡ. Hai điều kiện đó phải có đủ, thiếu một cái cũng không được”. Tôi nói thầm vào tai của Tếu Ảnh.

Quả thực là Tếu Ảnh mặc chiếc váy mày rất đẹp nhưng chiếc váy lại khá đắt. Sau khi đã giảm giá 20% vẫn còn 480 tệ. Cái giá này đối với sinh viên có thể nói là rất cao. Tếu Ảnh do dự một hồi rồi nói: “Đắt quá. 480 tệ mua một cái váy. Thôi mình chẳng mua đâu.”

Tôi nhớ lại lần trước cùng với Tếu Ảnh đi mua quà sinh nhât cho Trịnh Thường. Tếu ảnh muốn mua cho Trịnh Thường một đôi giày, thế là chúng tôi đi xem từng hàng giày một. Tôi thấy có vài đôi trông dáng khá đẹp, giá cả phải chăng, đều khoảng 500 tệ nhưng Tếu Ảnh đều không thích.

Đến lần thứ năm, khi Tếu Ảnh lắc đầu với những đôi giày tôi chỉ, tôi không chịu đựng được hơn liền hỏi: “Tại sao đôi nào cũng không được?” Và lí do của Tếu Ảnh là: “Rẻ quá! Trịnh Thường sẽ không thích đâu. Có thể anh ấy sẽ thấy xấu hổ vì hàng rẻ mà không đi.”

Câu nó đó làm tôi không thể nói thêm được điều gì nữa. Sau đó Tếu Ảnh quả nhiên mua một đôi adidas với giá 980 tệ. Sau khi mua xong, Tếu Ảnh nói: “Thực ra tớ muốn mua đôi 1.200 tệ cơ, nhưng quả thực là tớ không còn tiền. Tiền bố cho tớ mua MP3 chỉ có 800 tệ.”

Tôi và Tếu Ảnh tay không đi ra khỏi cửa hàng quần áo. Chiều tà, bóng tôi và Tếu Ảnh dắt tay nhau đi trông thật dài. Lúc giẫm vào bóng của Tếu Ảnh tôi bỗng nghĩ đến đôi giày 980 tệ, cảm thấy hơi buồn.

Ngày hôm sau, thời tiết đã bắt đầu hơi nóng, tôi đi đến cửa hàng quần áo hôm qua, toàn thân lấm tấn mồ hôi. Tôi chùi sạch mồ hôi tay, đợi khi lòng bàn tay khô sạch mồ hôi mới dám cầm vào chiếc váy trắng mà Tếu Ảnh thích.

Đó là một chiếc váy trắng muốt, mềm mại, giống hệt như Tếu Ảnh vậy.

Về đến phòng, tôi ôm chiếc váy vào lòng. Tôi yêu quý Tếu Ảnh như vậy đấy, chỉ bởi vì Tếu Ảnh mềm mại, sạch sẽ và dịu dàng, không có bất cứ khả năng nào công kích hay làm tổn thương tôi. Yêu quý người khác thì vậy, yêu quý đồ vật cũng phải có được đủ những phẩm chất đặc biệt đó.

Tôi đặt chiếc váy xuống dưới chăn của Tếu Ảnh, cho đến tận tối lúc đi ngủ Tếu Ảnh mới phát hiện ra. Thấy vẻ mặt vui mừng, ngạc nhiên của Tếu Ảnh, tôi đã cảm thấy vô cùng vui vẻ và mãn nguyện, còn hơn cả cảm giác mình được sở hữu chiếc váy đó.

Lúc La Khuẩn đến tìm Tếu Ảnh chơi, Tếu Ảnh vui vẻ lấy chiếc váy ra thử cho cô ta xem. Xem ánh mắt đố kị của La Khuẩn không thoát ra khỏi tầm nhìn của tôi. Tếu Ảnh quả thực quá ngây thơ. Cho dù họ có biểu hiện thân mật vồn vã với mình đến thế nào đi chăng nữa thì giữa tình địch và tình địch, vĩnh viễn chẳng bao giờ có khả năng hòa giải. Có thể về sau này, chúng ta sẽ quên đi người đàn ông mà chúng ta đã từng yêu, nhưng sẽ không bao giờ quên kẻ tình địch của mình.

Lần đầu tiên Tếu Ảnh mặc chiếc váy là một lần hẹn hò với Trịnh Thường, nhưng vừa đi ra được một lúc thì đã thấy Tếu Ảnh chạy về giữ chặt lấy lưng.

“Có chuyện gì thế? Trịnh Thường làm gì cậu à?” Tếu Ảnh chỉ vào lưng ra ám hiệu cho tôi.

“Không phải, không biết tại sao cái phéc mơ tuya bị hỏng rùi, Tớ vừa đi ra chưa được vài bước thì cảm thấy mọi người đều ngoảnh đầu lại nhìn mình, tớ không biết là có chuyện gì, may mà có một người bạn tốt bụng chạy lại nói với tớ là chiếc phéc mơ tuya đã bị toác ra, dây áo con đều lộ hết ra.” Tếu Ảnh vừa cởi quần áo vừa đau lòng nói.

“Sao lại thế được? Cái váy 480 tệ mới mặc lần đầu tiên mà phéc mơ tuya đã hỏng? Đến đồ 40, 50 tệ cũng không đến nỗi như thế!” Tôi còn cảm thấy tức hơn cả Tếu Ảnh.

“Không phỉa là lần đầu tiên mặc, lần thứ hai rồi, hôm trước La Khuẩn nói chị ấy phải dẫn chương trình một buổi ca nhạc ở khóa chị ấy, đã đến và mượn tớ chiếc váy.” Tếu Ảnh cầm chiếc váy trên tay thở dài nói.

Tôi cầm chiếc váy lên kiểm tra chiếc phéc mơ tuya ở phía sau. Cái đầu ở trên cùng đã bị lỏng ra, xem kĩ thì thấy có một vết rõ ràng là có người cố tình làm nó bị hỏng, chứ không phải do chất lượng chiếc váy tồi.

“Cậu không thấy chiếc phéc mơ tuya hỏng rất kì quặc sao? Hay là ngày mai chúng ta đến chử hàng kiểm tra lại xem có phải chiếc váy này do bị ai đó làm hỏng không?” Tôi nói thử thăm dò ý kiến của Tếu Ảnh.
Tếu Ảnh không nói gì.

“Nhất định là La Khuẩn muốn hại cậu. Chị ta đã làm hỏng phéc mơ tuya , muốn cậu bị xấu hổ trước mặt Trịnh Thường.” Tôi tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.

“Tớ muốn tìm chị ta hỏi cho rõ ràng.” Tếu Ảnh rất thất vọng.

“Cậu có hỏi chị ta, chị ta cũng chẳng thừa nhận đâu, chất vấn thẳng như thế lai khó xử. Chẳng nhẽ cậu lại không rõ tại sao chị ta làm thế? Chị ta trước đây là người yêu của Trịnh Thường, bây giờ chắc vẫn còn chưa dứt tình. Đáng nhẽ cậu phải đề phòng chị ta mới phải. Thôi bỏ đi , sau này cậu đừng quan hệ với chị ta nữa là được.”

Tếu Ảnh thỏe dài nói: “Tớ biết cậu nghĩ La Khuẩn là người không tốt, thực ra tớ cũng thấy chị ta không tốt.”

“Vậy tại sao cậu còn chơi với chị ta? Rõ ràng là chị ta chẳng hề giống người tốt. Cậu đi chơi với chị ta về phòng, mùi căn phòng này cũng khác.” Tôi nói có hơi quá lên một chút.

“Tớ sẽ không chơi với chị ta nữa. Tớ hứa. Chị ta thật quá đáng, không ngờ lại dùng cách này để làm hại tớ.” Tếu Ảnh thề thốt với tôi.

Tôi như chút đi được gánh nặng.

Tôi thừa nhận tôi có hơi biến thái.: Phàm là người tôi không thích, thì tôi đều không muốn họ xuấn hiện trong phạm vi nhìn thấy hoặc nghe thấy của tôi. Tôi hy vọng bọn họ đều chết cả đi. Nếu như không chết thì biến mất cũng được.

Tôi thừa nhận mình ngây thơ: nếu như tôi không thích ai thì tôi muốn người tôi quý phỉa có trách nhiệm và nghĩa vụ cùng tôi báo thù rửa hận, đều ghét con người đó, chống đối con người đó.

Sau ngày hôm đó, Tếu Ảnh quả thực không còn giao du gì với La Khuẩn nữa. La Khuẩn đến phòng tôi chơi, chỉ chưa đầy năm phút Tếu Ảnh đã nói cô có việc cần phải ra ngoài. Nếu như có người mỗi lần gặp bạn chưa đầy năm phút đã tìm cớ để từ bỏ bạn thì rõ ràng là người đó rất không thích bạn. Con người, quý là ở chỗ phải biết rõ mình là ai.

Tếu Ảnh còn nói với tôi rất nhiều các chuyện khác liên quan đến La Khuẩn. Tếu Ảnh kể, La Khuẩn mua một chiếc nhẫn mỹ ký 30 tệ nhưng nhất định phải đi lừa người khác là chiếc nhẫn đó do người yêu tặng, 800 tệ. Mỗi lần mua quần áo, cô ta chỉ luôn nói là giá gốc chứ không bao giờ nói là giá đã được giảm…Chiếc quần bò cô ta hay mặc, chỉ có 100 tệ nhưng cô ta luôn nói với mọi người là 600 tệ. Cô ta còn hay nói với Tếu Ảnh về vẻ xinh đẹp của mình, về chuyện cô ta có bao nhiêu là người theo đuổi…những chuyện như thế, hai chúng tôi đã nằm kể cho nhau nghe hẳn một ngày một đêm.

Nói tóm lại, sau vụ chiếc phéc mơ tuya, trong mắt của Tếu Ảnh, La Khuẩn đã trở thành người vô cùng đáng ghét. Con người này không những tính tình xấu xa, mà còn luôn muốn hại Tếu Ảnh.

Tếu Ảnh hoàn toàn quên đi quãng thời gian dính chặt lấy La Khuẩn mà bỏ rơi tôi sang một bên. Tếu Ảnh nói về La Khuẩn vô cùng tồi tệ.

Tình bạn của con gái ≈ tình địch

Hai người con gái thường quy vào có hai dạng quan hệ: đã từng là tình địch hoặc đã từng là bạn thân. 

Nếu như hai mối quan hệ này có gì trùng khớp vào nhau thì nhất định sẽ có người trở thành kẻ phản bạn, không phản trước mặt thì phản ngầm sau lưng.

Nhưng dú sao tôi vẫn rất quý Tếu Ảnh. Cho dù tôi biết rất rõ rằng tình bạn của con gái khó tin cậy đến thế nào.

Chỉ có tình bạn của tôi dành cho Tếu Ảnh là có thể tin cậy được. Tôi đã vì muốn giữ vững tình bạn này cho riêng tôi và Tếu Ảnh mà sau khi La Khuẩn trả lại cái váy đã tận tay làm hỏng phéc mơ tuya của chiếc váy. Nhờ đó mà mới có thể làm cho Tếu Ảnh hận La Khuẩn. Còn chiếc váy này là do tôi đã cam tâm tình nguyện lấy tiền tiêu của cả một tháng để mua tặng Tếu Ảnh.

Tôi sợ sẽ mất đi Tếu Ảnh, mất đi tình bạn ấm áp. Tôi không thích Tếu Ảnh đối xử tốt với những người con gái khác.

Tình bạn của Tếu Ảnh là của tôi, không ai được động vào

54. La Khuẩn và Uông Dương

Dần dần La Khuẩn không còn tìm đến Tếu Ảnh nữa. Tôi cũng dần quên mất người con gái này.

Cho đến một ngày, tôi và Tếu Ảnh cùng nhau đi ăn cơm ở nhà ăn, nhìn thấy La Khuẩn và Uông Dương đang nói cười, nô đùa. Uông Dương xúc một thìa cơm bón cho La Khuẩn, La Khuẩn mở miệng đón lấy thìa cơm rồi như đang ở chốn không người, đưa miệng lại gần miệng Uông Dương. Dưới con mắt trợn tròn ngạc nhiên của hai chúng tôi, bon họ vừa hoàn tất màn biểu diễn chim mẹ bón mồi cho chim non.

Uông Dương là bạn học cùng lớp với tôi. Nghe nói đến ngay cả lũ con trai cũng chẳng có ai thèm quan tâm đến cậu ta, còn lũ con gái chúng tôi vẫn coi cậu ta là đối tượng để tiêu khiển. Bởi vì cậu ta đã từng làm hai việc cực kì ấu trĩ mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in.

Việc thứ nhất là có lần đang học ở giảng đường, bỗng nhiên có một con nhặng bay vào lớp. Nó cứ thế bay vòng quanh lớp, phát hiện ra tiếng vo ve nghe rất khó chịu. Lúc con nhặng này bay quanh Uông Dương, cậu ta bắt đầu thể hiện, cậu ta cầm lấy quyển sách và cứ thế xông vào đập con nhặng. Cậu ta xòe quyển vở ra và “bụp”, con nhặng đã bị kẹp vào giữa quyển vở. Uông Dương mở vở ra, lúc đó chúng tôi mới nhìn thấy con nhặng đã bị cậu ta kẹp mạnh đến nỗi toét cả máu, trông như ruột gan đều lòi cả ra. Đúng lúc đó Uông Dương hô to một câu: “Mình giỏi thật! Con nhặng này đang có kinh nguyệt”

Không lâu sau đó, cũng có một lần học tập trung tại giảng đường, tôi đến muộn, không còn chỗ để mà chọn nữa, đầnh chấp nhận xui xẻo ngồi bên cạnh Uông Dương. Thầy đang giảng về văn hóa Nho gia thì bỗng nhiên cậu ta đánh rắm một cái rất to. Mọi người xung quanh đều quay lại nhìn. Tôi vô cùng kinh ngạc nhìn cậu ta, kinh động trước sự hồn nhiên của cậu ta về hành động bất nhã đó.

Không ngờ cậu ta lại quay sang nhìn tôi với con mắt đầy hoài nghi, với mong muốn dồn ánh mắt của mọi người sang tôi. Nhìn thấy vẻ bỉ ổi của cậu ta xuất hiện, tôi liền nói thẳng không ngại ngùng: “Uông Duơng, lần sau lịch sự tí đi nhé!”

Lúc này mọi người mới chuyển ánh mắt tập trung sang Uông Dương. Thế là cậu ta cười xòa và nói: “Có gì đâu, tớ đùa ấy mà. Ngồi học buồn quá. Các bác có muốn nghe thấy tiếng súng nổ không?” Không đợi chúng tôi trả lời, cậu ta bỗng nhiên đánh tiếp một tiếng “Bủm!” Mọi người đều vô cùng ngạc nhiên.
Sau đó, Uông Dương đắc ý cười vang, nói: “Mọi người có muốn nghe tiếng súng liên thanh nổ không? Bủm…bủm…bủm, bủm, bủm…” Tiết học hôm đó, chúng tôi đền thần bay phách lạc. Từ sau đó lũ con gái chúng tôi vẫn thường gọi Uông Dương là “Dương bủm”.

Trước khi yêu La Khuẩn, Uông Dương đã từng yêu một cô bạn học cùng lớp chúng tôi một thời gian ngắn. Cô bạn đó rất hiền lành và chân thật, rất tốt với Uông Dương. Thời gian đó, chúng tôi thấy cô ấy ngày nào cũng giặt một đống tất. Sau đó không nhớ là nghe một cậu bạn nào kể lại, Uông Dương bốc phét với lũ bạn ở kí túc xá là cậu ta quá hấp dẫn nên người yêu cứ tranh giặt tất cho cậu ta. Kết quả là những cậu bạn ở cùng kí túc xá với Uông Dương đều gọi người yêu cảu cậu ta là “Tất”. Cô bạn “Tất” đáng thương đó sau khi yêu Uông Dương được hai tháng thì chia tay nhau.

Không bao lâu sau, chúng tôi nhìn thấy Uông Dương và La Khuẩn đang bón cho nhau ăn. Hai con người này kết thành một cặp đúng là xứng đôi vừa lứa. Vì đều là hai kẻ mà ai cũng phải kinh sợ.

Trước tiên, họ đều là những kẻ luôn dày công nghiên cứu các kĩ năng quay cóp bài, để hoàn thiện hơn nữa khả năng siêu phàm đó.Hai người đều đã nhận được những kết quả đáng mừng, luôn đứng đầu lớp về các môn và đều không được sự bái phục của mọi người, bị đông đảo mọi người cười nhạo đằng sau lưng.

Điểm tương đồng đầu tiên của hai người là đều khiến mọi người có chung nhận xét: quay cóp chẳng có gì ghê gớm cả, điều ghê gớm là quá ham hố dùng quay cóp để leo lên vị trí đứng đầu lớp. Quay cóp chắng có gì là đáng sỉ nhục cả, điều sỉ nhục là sau khi điên cuồng quay cóp lại không chịu thừa nhận mình đã quay cóp, mà ngược lại lại thể hiện một khuôn mặt trong trắng hơn ai hết, bộc lộ mình như một thánh nữ. Con người không thể nào vô liêm sỉ đến mức độ đó.

Điểm tương đồng thứ hai là đều yêu thích việc bịa chuyện như một môn thể thao cho cái miệng. La Khuẩn bịa chuyện chủ yếu là bịa chuyện mình xinh đẹp như thế nào, có bao nhiêu người con trai thích cô ta, cô đã có cả một đại đội người yêu như thế nào. Tại sao lại nói có một đại đội người yêu là bởi vì thông thường, chúng ta thường nói người con gái càng có nhiều bạn trai thích thì hàng xếp càng dài. Theo như lời của La Khuẩn nói thì số lượng người theo đuổi cô ta là vô kể, chỉ có thể lấy số lượng của cả một đại đội để so sánh.

Cũng giống như thế, Uông Dương tự nói mình năm tuổi đã từng đi Mỹ, bảy tuổi từng sang Đức, mười hai tuổi đã từng chu du Bắc Âu. Nhà cậu ta từ năm 1980 đã mua được tivi màu, tủ lạnh và máy giặt, năm 1992 lương của bố mẹ cậu ta đã là 3.000 tệ, từ năm 1998 đến nay, nhà cậu ta đã mua được mười tám căn nhà… Của cải của người con gái là số lượng và chất lượng của người theo đuổi. Còn của cải của người con trai chính là vật chất và trải nghiệm. Hai con người này bốc phét đông bốc phét tây vẫn đều là đang tự tâng bốc của cải của mình lên tận mây xanh.

Điểm tương đồng thứ ba là có những quá khứ không vẻ vang gì. Tuy bạn bè đều biết vị trí đầu bảng của La Khuẩn là do quay cóp mà được nhưng các thầy cô giáo thì lại không hề biết, vẫn xem cô ta như một học sinh ưu tú, cho cô ta lên khoa giúp các thầy cô nhập điểm của học sinh vào máy vi tính. Kết quả là có lần cô ta bị tẩu hỏa nhập ma, đã tự động trừ năm đến mười điểm của rất nhiều bạn học xuống và nhập vào dữ liệu trên máy. Sau khi chuyện bị phát hiện, La Khuẩn một mực nói là mình không cố ý, do nhập quá nhiều dữ liệu nên mắt cô bị hoa. Nhưng sự giải thích này quá gượng ép. Điều đó chíng là do nguyên nhân đã làm cho cô trở thành chú chuột của hoa Lịch sử khóa 2000, ai cũng muốn xông vào đánh. Vì dù sao cô ta cũng đã động đến lợi ích của quá nhiều người. Bình thường vốn chẳng ai ưa nổi tính cách của cô ta nhưng cũng không đến nỗi coi cô ta như kẻ thù. Nhưng đến khi quyền lợi của mọi người bị xâm hại, mọi người mới cùng nhau dấy lên lòng thù hận.

Uông Dương cũng giống như vậy. Ngày bé cậu ta thường hay bắt nạt những học sinh lớp dưới, tham gia nhóm đầu gấu, dựa vào gia đình có chút quan hệ mà thọc thẳng tay vào túi của bạn bè ăn cướp tiền. Bây giờ trong lớp mà ngồi rỗi là cậu ta lại bốc phét mình lúc đi học đã là anh hùng, oai phong lẫm liệt như thế nào, đã cướp được bao nhiêu tiền, đã chửi được bao nhiêu người. Thực ra trong bụng mọi người đều hiểu rõ, với cái gan bé bằng gan con chuột, luôn sợ sệt của cậu ta, thì chỉ làm thằng lưu manh vớ vẩn thôi chứ làm nên trò trống gì.

Điểm tương đồng thứ tư là việc tạo dựng hình tượng cá nhân: La Khuẩn đặc biệt thích tạo dựng mình thành hình mẫu của một nữ quái sát trai, tung hoành trên tình trường không có đối thủ.

Còn Uông Dương thì đặc biệt thích tạo dựng mình thành một anh hùng, lấy tay che cả bầu trời. Mỗi lần trước khi vào kì thi, nếu như thầy cô giáo không khoanh vùng học thi, cậu ta sẽ như một người anh hùng, dũng cảm đứng dậy nói: “Mọi người đừng lo lắng, tôi sẽ về nhà bảo bố mời thầy đi ăn một bữa cơm.” Chả là cậu ta có bố là ở phòng hành chính của trường. Chúng tôi đều biết anh hùng và các hành động theo chủ nghĩa anh hùng là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Điểm tương đồng thứ năm là hai người đều ăn mặc rất cầu kì. La Khuẩn đã từng nói trước lớp rằng ở khóa 2000 khoa Lịch sử này, quần áo cô ta là nhiều nhất và đắt nhất. Câu này tuy có hơi bốc phét một chút nhưng quản thực quần áo của cô ta nhiều vô cùng, có điều từ trước đến giờ cô ta không bao giờ nhắc đến việc để mua được một chiếc quần, chiếc áo cô ta phải nhịn ăn sáng một tháng liền, bữa trưa thì mỗi bữa ăn cùng với một thằng con trai và mỗi tối chỉ ăn một đến hai quả táo là qua ngày.

Uông Dương tuy là con trai nhưng rất chăm sóc việc ăn mặc, không ai sánh nổi. Nghe nói cậu ta đã vì mua một đôi giày mà mượn tiền của tất cả mọi người trong phòng kí túc xá, sau đó bỏ ra một số tiền khổng lồ la 1.600 tệ mua đôi giày về. Sau khi có đôi giày, cậu ta dường như cao thêm 16cm, đi trên đường mặt vênh, đầu ngẩng cao, chỉ chăm chú nhìn lên trời. Bởi vì cậu ta sợ nếu mình cao quá nhanh sẽ chạm vào mây xanh. Đôi giày đó, mỗi lần mỗi lần cậu ta đi đến lớp là một lần cậu ta nhấn mạnh: Tớ đã bỏ ra 1.600 tệ để mua đôi giày này đấy. Nhưng việc là thế nào để có 1.600 tệ, cậu ta đã vay tất cả bao nhiêu người, thì cậu ta không bao giờ nhắc đến.

Những điểm tương đồng của hai người bọn họ có quá nhiều. Nhưng tôi quả thực không muốn viết về họ nhiều hơn nữa bởi vì tôi cứ thấy từ bàn phím phát ra nhưng tiếng phản đối tôi như: “Này này, đê tiện quá, bẩn thỉu quá.” Thể nên thôi, tôi không viết nữa. Những thứ xấu xa viết nhiều cũng không có lợi cho sức khỏe.

Tử đó trở đi, chúng tôi cứ hai, ba ngày lại nhìn thấy Uông Dương đứng ở dưới kí túc xá. Có hôm thì cầm một bó hoa hồng, có hôn thì ôm theo hộp cơm, hôm thì xách một phích nước nóng. La Khuẩn đi xuống, hai người bám chặt lấy nhau, đầy tình tứ cắn nhau một cái rồi mới cười cười nói nói rời khỏi kí túc xá.

Lúc mới đầu, chúng tôi còn cảm thấy những cảnh tượng đó rất hay ho và thú vị nên mỗi lần thấy bọn họ bắt đấu cắn nhau là lại có người thò đầu ra khỏi cửa sổ và kêu” Nhìn kìa, có hai người kia giữa thanh thiên bạch nhật ôm lấy nhau mà cắn nhau kìa!” Thế là mọi người đều thò tay ra cửa sổ, vừa nhìn vừa cười ầm ĩ. Cái việc hôn nhau giữa ban ngày không phải để làm vui cho bản thân mà còn làm chướng tai gia mắt người khác nữa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+